Chương 4: Đưa Mỹ Nữ Về Nhà

Phương Nam đem cái túi lưới đựng đồ lặt vặt sách trong tay, thời tiết khô nóng làm má cô đỏ hồng, Lâm Tuyền và Quách Bảo Lâm giúp cô sách hành lý xuống xe. Quách Bảo Lâm nhiều năm đánh nhau, người rắn chắc, cao một mét tám nặng 85 kg, không cảm thấy gì. Lâm Tuyền cao 1m72, thể trọng 62 kg, ngại không tranh với Phương Nam xách cái túi lưới nhẹ nhất, nên xuống xe mặt đỏ tía tai, mồ hôi ướt đẫm lưng.
Quách Bảo Lâm đánh mắt bảo Lâm Tuyền đi qua một bên, nghiêng người sang liếc nhìn Phương Nam hỏi nhỏ:
- Sao mày không nói luôn cho cô ấy biết?
- Đừng nói vội, cứ tới nơi xem thế nào đã.
- Đúng thì sao, chẳng lẽ mày định quản chuyện này thật? Không giống mày chút nào, có tính toán đen tối gì thế?
Quách Bảo Lâm cười dâm dật:
- Phật động lòng trần à?
Lâm Tuyền không chút khách khí đá cho hắn một cái:
- Không phải vừa rồi mày nháy mắt với tao à? Nói thế nào thì cô ấy cũng đủ tư cách tới nhà hàng của nhà mày làm phục vụ mà.
Quách Bảo Lâm nhìn Phương Nam khắp lượt, nhà hàng Bát Đại Oản thích tuyển các cô gái trẻ trung xinh đẹp tăng tỉ lệ khách hàng quay trở lại. Có điều dưới đủ mọi sự dụ hoặc của cuộc đời, những cô gái trẻ trung xinh đẹp đó làm việc ở nhà hàng chẳng được lâu.
- Làm phục vụ của Bát Đại Oản chẳng phải khiến người ta mất giá à? Thôi được, ném cô ta tới Bát Đại Oản, một tháng cho 800, cô ta không chịu được khổ cực bỏ đi cũng chẳng thể trách chúng ta. Trông cô ta rất mộc mạc, chắc chịu được hai tháng.
Lâm Tuyền dùng ống tay áo lau mồ hôi ở trán và chóp mũi, cổ họng khát khô tới khó chịu, nhớ tới bác gái bán dưa trước cổng trường mà nuốt nước bọt ừng ực.
Ở cửa bắc trường đại học của Lâm Tuyền có một phụ nữ trung niên người như cái thùng phi cắt dưa Ha-mi thành từng miếng, đặt trên cái bàn lấy từ phòng học nào đó rao bán. Ngày nóng bức, ai ai cũng nhìn chằm chằm vào miếng dưa hấu đỏ nước thèm thuồng.
Lâm Tuyền lấy khuỷu tay huých Quách Bảo Lâm một cái:
- Nếu chỗ này cũng bán dưa thì bao tiền một miếng nhỉ?
Quách Bảo Lâm mồ hôi như suối, miệng khô cổ khát, nghe tới dưa hấu là hai mắt sáng lên, bóp vai Lâm Tuyền kêu lớn:
- Chỗ nào, chỗ nào? Tao nhớ trong túi mày còn có 20 đồng, dưới gầm giày còn dấu 10 đồng, phải mua được 30 miếng dưa.
Hắn quá hưng phấn, tay bất giác bóp chặt, Lâm Tuyền rụt vai lại thoát khỏi tay hắn, thầm nghĩ thế nào bả vai cũng đỏ cả mảng rồi, giang tay ra ý bảo chỉ nói mà thôi, làm gì có ai bán dưa:
- Mày đi đem cái xe chở hàng của cha mày tới đây, có cả đống đồ đấy.
Lâm Tuyền đẩy hắn một cái, bảo hắn xéo cho nhanh, quay lại bên cạnh Phương Nam:
- Nhiều đồ thế này khó bắt xe, tôi bảo Quách Tử lái cái PICK UP tới.
*** Tên loại xe tải.
Phương Nam mặt còn chưa tan hết đỏ, cũng bị nóng làm hoa mắt. Lâm Tuyền đứng một chút, đẩy kính từ sống mũi lên, thấy hai chân mỏi nhừ, bất kể hình tượng thuận thế ngồi xổm xuống. Phương Nam còn có chút lo lắng, ngồi xuống bên cạnh y, giọng ngập ngừng nhỏ nhẹ như sợ người ta nổi giận:
- Này lúc nãy, chẳng may đúng như lời cậu nói thời gian này người ta không tuyển người nữa, liệu tôi có thể … cậu giới thiệu cho tôi việc gì ... Ừm .. Một số việc tôi không làm đâu.
Tựa hồ phải tốn rất nhiều dũng khi mới nói được câu "một số việc", nên khi ánh mắt Lâm Tuyền chuyển tới mặt cô, má Phương Nam đỏ như uống rượu, dáng vẻ lúng túng rất mê người.
Lâm Tuyền không kìm được đưa mắt nhìn vào cổ áo hé mở của Phương Nam, trái tim run rẩy, thấy nửa bầu vú hồng hào vô tình tiếng nuốt nước bọt quá lớn, khiến bản thân y giật mình, người loạng choạng thiếu chút nữa mông hôn đất, tay vịn vào cái va ly, ho khù khụ mấy tiếng, tâm tư vẫn còn chưa thoát khỏi "một số việc" kia"
- Chị Phương Nam, về chuyện này, công việc đàng hoàng lại nhàn nhã thì trong thời gian ngắn khó mà kiếm được. Nhà Quách Tử mở nhà hàng, lát nữa bố trí xong chỗ ở cho chị, chúng ta tới đó xem ... Ý tôi là, kỳ nghỉ này tôi và Tiểu Quách kiếm chút việc làm, chị muốn làm việc cho chúng tôi, chúng tôi trả tiền công cho chị. Nếu chị không muốn thì chúng tôi đưa chị tới nhà hàng làm việc cũng được.
- Các cậu muốn tôi làm cái gì?
- Đợi Tiểu Quách tới chúng ta sẽ thương lượng, cũng chỉ là kiếm chút tiền thực tiễn cho kỳ nghỉ hè thôi, chúng tôi có thể trả tiền lương trước cho chị.
- Vậy tới khi trường các cậu khai giảng thì sao?
Phương Nam hiện không thân không quen, đang lúc bơ vơ, đem y thành cọng cỏ cuối cùng, sự tín nhiệm ấy làm lòng Lâm Tuyền có chút hổ thẹn hiếm có:
- Khi trường khai giảng, nếu chị muốn, chắc chắn có thể tới nhà hàng làm việc.
Lâm Tuyền và Phương Nam ngồi trên mặt đất tùy ý chuyện trò, nam nhân qua qua lại lại luôn bất giác quay đầu nhìn, Phương Nam đỏ mặt túm chặt cổ áo, cô hiểu tâm tư xấu xa của nam nhân trên đời này, cũng biết chỗ hút mắt nam nhân trên người mình.
Lâm Tuyền nghiêng đầu qua, liếc nhìn mảng da lưng nho nhỏ lộ ra khi áo Phương Nam co lên, biết vì sao nam nhân đi qua sau lưng cô đều muốn vòng qua trước mắt nhìn một cái.
Lâm Tuyền vờ mỏi chân vươn người đứng dậy, tiếc là thời gian quá ngắn không tìm được góc nhìn để thấy được nhiều hơn. Trời vừa oi vừa nóng, ngồi năm phút tưởng chừng cả tiếng rồi, đang sốt ruột thì Quách Bảo Lâm đã thay quần áo, đứng ở cổng thò đầu vào gọi. Thấy Lâm Tuyền vẫy tay đáp lại, chen giữa hai tên nhân viên công tác bến xe chen ra, cách khá xa, không nghe thấy hắn quay đầu chửi hai tên ngốc kia cái gì.
Xe đi vào một con phố ngắn, lúc này là xế chiều, trời lại nóng không có những hình ảnh đặc trưng của khu phố đèn đỏ, nhưng nhìn cách trang trí, những biển hiệu quán gội đầu, mát xa ở nơi này là rõ rồi, Tĩnh Hải mấy năm qua kinh tế thì đi xuống nhưng thứ phục vụ này lại đi lên.
Phương Nam nhìn những biển hiệu hai bên đường mà mặt tái dần đi, cô chợt hiểu vì sao lúc nãy sắc mặt Lâm Tuyền và Quách Bảo Lâm lại lạ như thế.
Quách Bảo Lâm dừng xe ở đối diện với địa chỉ người bạn kia ghi cho Phương Nam, “nhà hàng Ánh Tuyết”, trước cửa nhà hàng có bốn người ngồi tụ tập dưới một tán cây lớn đánh bài, ba tên thanh niên mặc áo ba lỗ, mặt mày bặm trời bặm trợn và một cô ả mắt xanh mỏ đỏ ăn mặc hở hang nhìn đủ hiểu là thành phần thế nào.
Đúng lúc này có phụ nữ trung niên từ trong nhà hàng đi ra, nói:
- Này, quá giờ rồi sao vẫn chưa thấy người đâu, đừng chơi nữa, chú ý đi, hàng hiếm đấy.
Một tên thanh niên cười hềnh hệch:
- Chị cả yên tâm chắc chậm tàu chậm xe gì đó thôi, một cô em xinh đẹp như thế, làm sao lọt qua mắt thằng em này được.
Không cần phải nói cũng biết mấy người đó nhắc tới Phương Nam rồi, thậm chí Lâm Tuyền có thể hình dung ra được bảy phần câu chuyện, nhà Phương Nam có biến cố, rồi đột nhiên một người quen lâu không gặp hoặc không thân thiết lắm đột nhiên tới nhà, nhiệt tình giới thiệu công việc.
Thử nghĩ xem một cô gái như Phương Nam, đến một nơi hoàn toàn xa lạ trong tình cảnh này phải làm gì, trước tiên chắc chắn đành tạm ở lại, tiếp đó đám người kia đủ thủ đoạn để khiến cô phải nghe lời chúng.
Cô bạn kia của Phương Nam chẳng có việc gì, chỉ lấy cớ không đi theo để đẩy Phương Nam vào tình cảnh bơ vơ mà thôi.
Nhìn Phương Nam ngồi đó thẫn thờ mặt trắng bệch, Lâm Tuyền không nói gì thêm đẩy vai Quách Bảo Lâm:
- Lái xe đi.
Quách Bảo Lâm đúng là một số giây thần kinh bị đứt rồi, còn hỏi:
- Đi đâu?
- Cứ đi đi, tới nơi khắc biết.

Chapter
1 Chương 1: Trở Về Tĩnh Hải
2 Chương 2: Tình Hình Tĩnh Hải
3 Chương 3: Thiếu Phụ Xinh Đẹp
4 Chương 4: Đưa Mỹ Nữ Về Nhà
5 Chương 5: Bắt Đầu Kế Hoạch
6 Chương 6: Kiểm Khoản Tiền Đầu Tiên
7 Chương 7: Lộ Mặt Gian Thương
8 Chương 8: Chạm Trán Lưu Manh
9 Chương 9: Tổ Hợp Ưu Tú
10 Chương 10: Chuyển Hướng Kinh Doanh
11 Chương 11: Cám Ơn Cậu
12 Chương 12: Nữ Yêu Tinh
13 Chương 13: Mách Lới Cũ Rích (1)
14 Chương 14: Mách Lới Cũ Rích (2)
15 Chương 15: Lâm Tĩnh Sơ
16 Chương 16: Phó Thư Ký Trưởng Thành Ủy
17 Chương 17: Chỉ Là Bàn Đạp
18 Chương 18: Có Giỏi Thì Nói Với Ba Tao
19 Chương 19: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân
20 Chương 20: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân (2)
21 Chương 21: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (1)
22 Chương 22: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (2)
23 Chương 23: Con Dấu
24 Chương 24: Phải Tạo Ra Đề Tài
25 Chương 25: Số 5 Đường Hoa Viên
26 Chương 26: Suy Nghĩ Của Cảnh Nhất Dân
27 Chương 27: Đăng Ký Công Ty
28 Chương 28: Lần Đầu Gặp Tôn Phi Phi
29 Chương 29: Cáo Mượn Oai Hùm
30 Chương 30: Mời Khách
31 Chương 31: Mời Khách (2)
32 Chương 32: Mời Khách (3)
33 Chương 33: Say Rượu
34 Chương 34: Một Thoáng Nhu Tình
35 Chương 35: Tinh Hồ Uyển
36 Chương 36: Khó Khăn Của Tinh Hổ
37 Chương 37: Thời Nay Cũng Có Danh Kỹ
38 Chương 38: Nội Tình Phức Tạp
39 Chương 39: Có Người Ứng Tuyển Rồi
40 Chương 40: Phỏng Vấn
41 Chương 41: Cần Có Bạn Gái Rồi
42 Chương 42: Cậu Là Thạch Phật Lâm Tuyền ?
43 Chương 43: Con Ông Cháu Cha
44 Chương 44: Bắt Cóc Tôn Phi Phi
45 Chương 45: Bắt Cóc Tôn Phi Phi (3)
46 Chương 46: Ngưỡng Cửa Ngân Hàng
47 Chương 47: Giao Kèo
48 Chương 48: Đi Mua Nhà
49 Chương 49: Đi Mua Nhà (2)
50 Chương 50: Nhà Máy Trấn Lục Hồng
51 Chương 51: Trần Minh Hành Nổi Giận
52 Chương 52: Thái Độ Của Ngân Hàng
53 Chương 53: Tôi Là Khổng Lập Dân Của Đông Đô
54 Chương 54: Lễ Vật Của Khổng Lập Dân
55 Chương 55: Mở Đầu Hoa Lệ
56 Chương 56: Lập Kế Hoạch
57 Chương 57: Vua Không Ngai Bị Đánh
58 Chương 58: Tiến Về Phía Trước
59 Chương 59: Quy Hoạch Tương Lai Tú Thủy Các
60 Chương 60: Gọi Điện Xin Chỉ Thị
61 Chương 61: Đi Xin Lỗi
62 Chương 62: Cô Gái Đanh Đá
63 Chương 63: Gặp Gỡ Trên Tàu
64 Chương 64: Bạn Bè Đại Học
65 Chương 65: Căn Hộ Tân Hôn
66 Chương 66: Bị Nhìn Thấy Hết Rồi
67 Chương 67: Cô Gái Bán Nhà
68 Chương 68: Sao Sơn Chấn Hổ (1)
69 Chương 69: Sao Sơn Chấn Hổ (2)
70 Chương 70: Sao Sơn Chấn Hổ (3)
71 Chương 71: Đòn Bẩy Nâng Địa Cầu
72 Chương 72: Cảnh Xuân Trong Phòng
73 Chương 73: Trương Đào Thất Tình
74 Chương 74: Con nhớ mẹ lắm …
75 Chương 75: Đẩy giá nhà lên cho tôi
76 Chương 76: Ủy ban chủ nhà
77 Chương 77: Tiểu khu nhất định phải đẹp
78 Chương 78: Giao dịch ngầm
79 Chương 79: Kế hoạch bị lật nhào
80 Chương 80: Kế Hoạch Bị Lật Nhào 2
81 Chương 81: Cuộc Đời Phương Nam 1
82 Chương 82: Cuộc Đời Phương Nam 2
83 Chương 83: Gọi Ba Đi!
84 Chương 84: Công Việc Lặng Lẽ Tới
85 Chương 85: Ngày đặc biệt
86 Chương 86: Lòng loạn rồi (1)
87 Chương 87: Lòng Loạn Rồi (2)
88 Chương 88: Bệnh Rồi
89 Chương 89: Phòng bệnh cao cấp
90 Chương 90: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (1)
91 Chương 91: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (2)
92 Chương 92: Chu Vân Thiên Đòi Tiền
93 Chương 93: Giữ Lại Trương Bích Quân
94 Chương 94: Chỉ Hơi Nhớ
95 Chương 95: Còn Chưa Quên Tiểu Tình Nhân
96 Chương 96: Vết Thương Thành Phố
97 Chương 97: Vết Thương Thành Phố (2)
98 Chương 98: Chúc tết thật là mệt
99 Chương 99: Trần Vũ và Trần Thần
100 Chương 100: Tiệc tân gia
101 Chương 101: Tiền Vi Ghen Tỵ
102 Chương 102: Quốc Tế Duy Lợi
103 Chương 103: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu
104 Chương 104: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu (2)
105 Chương 105: Không có ý đồ tốt
106 Chương 106: Lục Nhất Mạn
107 Chương 107: Lục Nhất Mạn. (2)
108 Chương 108: Lục Nhất Mạn. (3)
109 Chương 109: Lãnh Đạo Thị Sát
110 Chương 110: Công Trình Chính Tích
111 Chương 111: Lần đầu tới Tần Hoài
112 Chương 112: Chung cư Đàn Sơn
113 Chương 113: Kế Hoạch Tân Thành Trấn
Chapter

Updated 113 Episodes

1
Chương 1: Trở Về Tĩnh Hải
2
Chương 2: Tình Hình Tĩnh Hải
3
Chương 3: Thiếu Phụ Xinh Đẹp
4
Chương 4: Đưa Mỹ Nữ Về Nhà
5
Chương 5: Bắt Đầu Kế Hoạch
6
Chương 6: Kiểm Khoản Tiền Đầu Tiên
7
Chương 7: Lộ Mặt Gian Thương
8
Chương 8: Chạm Trán Lưu Manh
9
Chương 9: Tổ Hợp Ưu Tú
10
Chương 10: Chuyển Hướng Kinh Doanh
11
Chương 11: Cám Ơn Cậu
12
Chương 12: Nữ Yêu Tinh
13
Chương 13: Mách Lới Cũ Rích (1)
14
Chương 14: Mách Lới Cũ Rích (2)
15
Chương 15: Lâm Tĩnh Sơ
16
Chương 16: Phó Thư Ký Trưởng Thành Ủy
17
Chương 17: Chỉ Là Bàn Đạp
18
Chương 18: Có Giỏi Thì Nói Với Ba Tao
19
Chương 19: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân
20
Chương 20: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân (2)
21
Chương 21: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (1)
22
Chương 22: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (2)
23
Chương 23: Con Dấu
24
Chương 24: Phải Tạo Ra Đề Tài
25
Chương 25: Số 5 Đường Hoa Viên
26
Chương 26: Suy Nghĩ Của Cảnh Nhất Dân
27
Chương 27: Đăng Ký Công Ty
28
Chương 28: Lần Đầu Gặp Tôn Phi Phi
29
Chương 29: Cáo Mượn Oai Hùm
30
Chương 30: Mời Khách
31
Chương 31: Mời Khách (2)
32
Chương 32: Mời Khách (3)
33
Chương 33: Say Rượu
34
Chương 34: Một Thoáng Nhu Tình
35
Chương 35: Tinh Hồ Uyển
36
Chương 36: Khó Khăn Của Tinh Hổ
37
Chương 37: Thời Nay Cũng Có Danh Kỹ
38
Chương 38: Nội Tình Phức Tạp
39
Chương 39: Có Người Ứng Tuyển Rồi
40
Chương 40: Phỏng Vấn
41
Chương 41: Cần Có Bạn Gái Rồi
42
Chương 42: Cậu Là Thạch Phật Lâm Tuyền ?
43
Chương 43: Con Ông Cháu Cha
44
Chương 44: Bắt Cóc Tôn Phi Phi
45
Chương 45: Bắt Cóc Tôn Phi Phi (3)
46
Chương 46: Ngưỡng Cửa Ngân Hàng
47
Chương 47: Giao Kèo
48
Chương 48: Đi Mua Nhà
49
Chương 49: Đi Mua Nhà (2)
50
Chương 50: Nhà Máy Trấn Lục Hồng
51
Chương 51: Trần Minh Hành Nổi Giận
52
Chương 52: Thái Độ Của Ngân Hàng
53
Chương 53: Tôi Là Khổng Lập Dân Của Đông Đô
54
Chương 54: Lễ Vật Của Khổng Lập Dân
55
Chương 55: Mở Đầu Hoa Lệ
56
Chương 56: Lập Kế Hoạch
57
Chương 57: Vua Không Ngai Bị Đánh
58
Chương 58: Tiến Về Phía Trước
59
Chương 59: Quy Hoạch Tương Lai Tú Thủy Các
60
Chương 60: Gọi Điện Xin Chỉ Thị
61
Chương 61: Đi Xin Lỗi
62
Chương 62: Cô Gái Đanh Đá
63
Chương 63: Gặp Gỡ Trên Tàu
64
Chương 64: Bạn Bè Đại Học
65
Chương 65: Căn Hộ Tân Hôn
66
Chương 66: Bị Nhìn Thấy Hết Rồi
67
Chương 67: Cô Gái Bán Nhà
68
Chương 68: Sao Sơn Chấn Hổ (1)
69
Chương 69: Sao Sơn Chấn Hổ (2)
70
Chương 70: Sao Sơn Chấn Hổ (3)
71
Chương 71: Đòn Bẩy Nâng Địa Cầu
72
Chương 72: Cảnh Xuân Trong Phòng
73
Chương 73: Trương Đào Thất Tình
74
Chương 74: Con nhớ mẹ lắm …
75
Chương 75: Đẩy giá nhà lên cho tôi
76
Chương 76: Ủy ban chủ nhà
77
Chương 77: Tiểu khu nhất định phải đẹp
78
Chương 78: Giao dịch ngầm
79
Chương 79: Kế hoạch bị lật nhào
80
Chương 80: Kế Hoạch Bị Lật Nhào 2
81
Chương 81: Cuộc Đời Phương Nam 1
82
Chương 82: Cuộc Đời Phương Nam 2
83
Chương 83: Gọi Ba Đi!
84
Chương 84: Công Việc Lặng Lẽ Tới
85
Chương 85: Ngày đặc biệt
86
Chương 86: Lòng loạn rồi (1)
87
Chương 87: Lòng Loạn Rồi (2)
88
Chương 88: Bệnh Rồi
89
Chương 89: Phòng bệnh cao cấp
90
Chương 90: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (1)
91
Chương 91: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (2)
92
Chương 92: Chu Vân Thiên Đòi Tiền
93
Chương 93: Giữ Lại Trương Bích Quân
94
Chương 94: Chỉ Hơi Nhớ
95
Chương 95: Còn Chưa Quên Tiểu Tình Nhân
96
Chương 96: Vết Thương Thành Phố
97
Chương 97: Vết Thương Thành Phố (2)
98
Chương 98: Chúc tết thật là mệt
99
Chương 99: Trần Vũ và Trần Thần
100
Chương 100: Tiệc tân gia
101
Chương 101: Tiền Vi Ghen Tỵ
102
Chương 102: Quốc Tế Duy Lợi
103
Chương 103: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu
104
Chương 104: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu (2)
105
Chương 105: Không có ý đồ tốt
106
Chương 106: Lục Nhất Mạn
107
Chương 107: Lục Nhất Mạn. (2)
108
Chương 108: Lục Nhất Mạn. (3)
109
Chương 109: Lãnh Đạo Thị Sát
110
Chương 110: Công Trình Chính Tích
111
Chương 111: Lần đầu tới Tần Hoài
112
Chương 112: Chung cư Đàn Sơn
113
Chương 113: Kế Hoạch Tân Thành Trấn