Chương 78: 78: Tỉnh Lại

Trong phòng bệnh ngập tràn mùi nước khử trùng, bóng lưng Thẩm Thịnh Quân thẳng tắp ngồi bên giường bệnh chờ mong người con trai đang hôn mê trên giường có thể nhanh chóng tỉnh lại.
Sau khi đưa Thiệu Huy rời khỏi căn nhà hoang đó, bọn họ liền nhanh chóng đưa cậu đến bệnh viện để tiến hành các bước điều trị.
May mắn rằng độc tố vẫn chưa xâm nhập sâu vào bên trong nội tạng nên không ảnh này đến tính mạng của cậu, lời nói của bác sĩ khiến Hoàng Trường Giang cùng Thẩm Thịnh Quân đồng thời thở phào một hơi nhẹ nhõm, thật may vì cậu không sao.
Sức khỏe ông cũng đã già yếu nên chỉ ở bệnh viện quan sát cậu thêm một lúc rồi trở về nhà chính.
Trước khi rời đi, ông có nán lại đó nói với hắn thêm một vài câu.
"Khi nào Huy tỉnh lại, cháu nhớ gọi đến nói với ông một tiếng nhé."
"Vâng cháu biết rồi thưa ông."
"Chăm gì thì chăm nhưng cũng phải chú ý đến sức khỏe của mình, đừng để đến khi Huy tỉnh dậy cháu lại vì kiệt sức mà nhập viện chung với nó."
Thẩm Thịnh Quân không đáp lời mà chỉ gật đầu khóe môi hơi cong lên mỉm cười với ông một cái, chuyện này thì hắn không dám chắc chắn.
Sau khi tiễn ông rời đi, hắn liền quay trở lại phòng bệnh.

Hắn trước tiên tiến lại giường bệnh kéo chăn lên đắp kĩ lại, tránh để gió lùa vào làm lạnh cậu rồi mới ngồi xuống ngay bên cạnh giường.

Suốt cả một ngày, Thẩm Thịnh Quân ngoài ngồi đây ra thì chẳng biết làm gì khác.

Ngoài một vài trường hợp bất khả kháng ra thì hắn chưa bao giờ rời khỏi vị trí này, đến cả cử ăn của chính mình hắn còn không thèm đoái hoài đến.
May mà những ngày này luôn có Thẩm Thịnh Anh thường xuyên lui đến mang cơm cho hắn, nếu không chỉ sợ hắn đã sớm gục ngã từ lâu.
Thiệu Huy hôn mê ba ngày, ba ngày hắn đều tìm đến bác sĩ để chất vấn, vì sao đến giờ cậu vẫn chưa tỉnh dậy?
Về vấn đề này, các bác sĩ phụ trách chỉ biết bó tay.

Việc tỉnh lại sớm hay muộn đều là dựa vào ý muốn của bệnh nhân, bọn họ thực hiện đúng chức trách của mình những gì cần làm họ đều đã làm hết thẩy, bây giò hắn muốn họ giải thích là giải thích làm sao? Họ cũng có phải là nhà tiên tri đâu mà tiên đoán bao giờ cậu có thể tỉnh lại.
Buồn bực quay trở lại phòng bệnh, Thẩm Thịnh Quân ngoài ý muốn bắt gặp ánh mắt mơ hồ đang nhìn về phía mình.
Hắn mừng rỡ, Thiệu Huy tỉnh lại rồi!
Gấp gáp chạy vào bên trong, hắn lo lắng hỏi thăm: "Cuối cùng em tỉnh lại rồi, có còn cảm thấy khó chịu ở đâu không?"
Thiệu Huy yếu ớt lắc đầu, khó khăn nói: "N...nước, khụ khụ." Cổ họng đã lâu ngày không uống nước phát ra âm thanh trầm đục đầy khô khan.
Nghe vậy, hắn nhanh chân di chuyển đến tủ đầu giường rót một ly nước lọc mang đến cho cậu.
Cậu uống xong ly nước thấm giọng, qua một lúc lại lên tiếng hỏi: "Hoàng Thành Long ra sao rồi?"
"Cậu ta vẫn đang bị nhốt ở phòng nghiên cứu."
Từ lúc bắt về đến giờ, Thẩm Thịnh Quân chưa một lần đoái hoài đến chỉ lo lắng túc trực ở bên giường bệnh chăm sóc cho cậu.
Dù sao đời trước hắn cũng đã hành hạ cậu ta đủ nhiều rồi, đời này vẫn nên để Thiệu Huy đích thân ra tay giải quyết.

Mối thù này là của cậu, tất nhiên hắn phải để cho cậu tự tay trút giận.
Nhưng trái ngược với suy nghĩ của hắn, sau khi hỏi thăm xong tình hình của Hoàng Thành Long cậu bỗng nhiên rơi vào trầm tư, qua một lúc lại đề nghị: "Anh thả cậu ta đi đi."
Hắn cau chặt đôi mày, nhìn cậu bằng bằng ánh mắt khó hiểu.
"Tại sao? Em không muốn cậu ta phải trả giá cho tất cả những gì bản thân đã gây ra sao?"
Thiệu Huy chỉ lắc đầu đáp: "Kẻ đáng phải trả giá là hệ thống 004 kia mới đúng."

Suy cho cùng cậu ta cũng chỉ là một kẻ tham lam, bị hệ thống dùng lời lẽ ngon ngọt dụ dỗ đi đến thế giới này làm theo tình tiết vốn đã định sẵn trong sách.
Tình tiết bây giờ cũng đã sớm đi sai quỹ đạo ban đầu, cậu ta cũng chưa từng một lần làm hại được cậu, trừ lần bắt cóc này ra...
Xem như là Thiệu Huy nhân từ cho cậu ta một cơ hội để làm lại, nếu như cậu ta an phận mà sống chắc chắn cậu sẽ không động tay động chân đến cuộc sống của cậu ta.

Nhưng nếu như cậu ta mãi mê man không chịu tỉnh tiếp tục đi vào con đường sai trái này, cậu chắc chắn sẽ khiến cậu ta cả đời này không bao giờ nhìn thấy được ánh mắt trời.
"Thôi được rồi, đành nghe theo em vậy." Hắn bất đắc dĩ đồng ý lời đề nghị của cậu.
"Còn hệ thống kia..."
"Em yên tâm, Lạc Ngâm Tam đã tiến hành một cuộc tiểu phẫu cưỡng ép đưa hệ điều hành ra khỏi đầu Hoàng Thành Long rồi."
Thiệu Huy gật đầu, cậu còn lo hệ thống sẽ bám dai không dứt trong đầu Hoàng Thành Long, thả cậu ta đi chẳng khác nào thả hổ về rừng cả.

Nhưng nếu đã có thể tách cậu ta cùng hệ thống ra rồi thì cậu cũng an tâm hơn phần nào.
"En nằm đây nghỉ ngơi đi, anh kêu bác sĩ đến kiểm tra cho em."
Thiệu Huy ngoan ngoãn nghe lời nằm giường bệnh, hắn cẩn thận đắp chăn lên cho cậu sau đó nhanh chóng đi gọi bác sĩ.
Trong thời gian chờ đợi, Thẩm Thịnh Quân gọi điện thông báo với Hoàng Trường Giang một tiếng để ông đỡ phải lo lắng.

Sau khi khám toàn diện cho Thiệu Huy xong, bác sĩ nói: "Sức khỏe của bệnh nhân đang trong quá trình bình phục, tạm thời không có điều gì đáng ngại nữa, ba ngày sau liền có thể xuất viện."

"Cảm ơn bác sĩ."
"Vậy tôi xin phép đi trước."
Tiễn bác sĩ rời đi, hắn nhớ những ngày này Thiệu Huy vẫn luôn hôn mê bây giờ vừa mới tỉnh lại, hẳn là sẽ rất đói đi?
"Em có muốn ăn gì không?"
Thiệu Huy xoa xoa lên cái bụng trống rỗng của mình, nghĩ ngợi một lúc rồi nói: "Em muốn ăn lẩu."
Thẩm Thịnh Quân cau mày nói: "Không được."
Cậu chỉ vừa mới tỉnh dậy, dạ dày những ngày qua đều không có gì cho vào bụng nên trống rỗng, nếu ăn lẩu vào chắc chắn sẽ cay nóng khó chịu.
"Nhưng mà em muốn ăn lẩu!"
"Qua vài ngày nữa rồi tôi dẫn em đi ăn, bây giờ vẫn là ăn chút cháo lót dạ đi." Nói rồi, Thẩm Thịnh Quân không đợi cậu đồng ý đã bước ra ngoài gọi điện thoại nhờ Thẩm Thịnh Anh mua cháo mang đến giúp mình.
Trong suốt ba ngày này, Thẩm Thịnh Anh tựa như chân sai vặt chạy từ nhà đến bệnh viện hết đưa cơm lại mang quần áo đến cho hắn.
Thiệu Huy bất lực nhìn theo hắn, trong lòng không khỏi giận dỗi mắng: "Đồ đáng ghét nhà anh!" Sớm biết vậy, cậu đã không trả lời hắn rồi.
Hắn rõ ràng là đang trêu chọc cậu!

Chapter
1 Chương 1: 1: Quá Khứ Của Kẻ Phản Diện
2 Chương 2: 2: Trùng Sinh
3 Chương 3: 3: Con Riêng
4 Chương 4: 4: Đến Nhà Chính
5 Chương 5: 5: Hình Như Có Hơi Trà Xanh
6 Chương 6: 6: Chuyển Đến Tổng Bộ
7 Chương 7: 7: Người Bạn Rất Quan Trọng
8 Chương 8: 8: Cướp Người Về Tay
9 Chương 9: 9: Đến Tổng Bộ
10 Chương 10: 10: Tôi Muốn Giúp Đỡ Em
11 Chương 11: 11: Tức Giận
12 Chương 12: 12: Gây Sự
13 Chương 13: 13: Hẹn Gặp
14 Chương 14: 14: Trời Đánh Tránh Bữa Ăn
15 Chương 15: 15: Cùng Ăn Nhé
16 Chương 16: 16: Ra Mắt Ông Nội
17 Chương 17: 17: Là Người Yêu
18 Chương 18: 18: Sang Tên
19 Chương 19: 19: Tuyệt Đối Không Thể Tồn Tại!
20 Chương 20: 20: Lạnh Nhạt
21 Chương 21: 21: Giúp Cô Một Chuyện
22 Chương 22: 22: Văn Kiện
23 Chương 23: 23: Hẹn
24 Chương 24: 24: Khuyên
25 Chương 25: 25: Chăm Chỉ Làm Việc
26 Chương 26: 26: Giám Sát Nhà Xưởng
27 Chương 27: 27: Đi Ăn Cùng Kim Hủy
28 Chương 28: 28: Giận
29 Chương 29: 29: Nhắc Nhở
30 Chương 30: 30: Hoàng Thành Long Muốn Gặp
31 Chương 31: 31: Trễ Hẹn
32 Chương 32: 32: Giải Quyết Êm Đẹp
33 Chương 33: 33: Đường Vũ Vương
34 Chương 34: 34: Ông Nội Thẩm Đến Công Ty
35 Chương 35: 35: Báo Cáo
36 Chương 36: 36: Tình Hình Nơi Chiến Trận
37 Chương 37: 37: Tôi Cũng Nhớ Em
38 Chương 38: 38: Thuê Trọ
39 Chương Chương 39: 39
40 Chương 40: 40: Trở Về
41 Chương 41: 41: Chắc Chắn Sẽ Khiến Chị Phải Kinh Ngạc
42 Chương 42: 42: Quan Tâm
43 Chương 43: 43: Đến Quân Khu
44 Chương Chương 44: 44
45 Chương Chương 45: 45
46 Chương 46: 46: Đường Vũ Vương Biến Mất
47 Chương 47: 47: Đi Ăn Sáng
48 Chương 48: 48: Kí Ức Lần Đầu Gặp Gỡ
49 Chương 49: 49: Em Có Thể Cười Với Tôi Được Không
50 Chương 50: 50: Xô Xát
51 Chương 51: 51: Đi Họp
52 Chương 52: 52: Hoàng Thành Long Và Hệ Thống Của Cậu Ta
53 Chương 53: 53: Mã Code
54 Chương 54: 54: Đột Nhập Vào Công Ty
55 Chương 55: 55: Thiên Tửu Giúp Đỡ
56 Chương 56: 56: Bị Tấn Công
57 Chương 57: 57: Nguyên Nhân - Lời Bày Tỏ
58 Chương 58: 58: Tôi Cần Thời Gian Suy Nghĩ
59 Chương 59: 59: Ngày Tàn
60 Chương 60: 60: Người Phục Vụ Đáng Nghi
61 Chương 61: 61: Bỏ Thuốc Vào Thức Ăn
62 Chương 62: 62: Gậy Ông Đập Lưng Ông
63 Chương 63: 63: Món Quà Của Hệ Thống
64 Chương 64: 64: Băng Bó
65 Chương 65: 65: Có Người Yêu Thật Tốt!
66 Chương 66: 66: Trở Về Thủ Đô
67 Chương 67: 67: Nhà Riêng
68 Chương Chương 68: 68
69 Chương 69: 69: Điều Chẳng Lành
70 Chương 70: 70: Thiệu Huy Mất Tích
71 Chương 71: 71: Điều Tra
72 Chương 72: 72: Bất Công
73 Chương 73: 73: Trúng Độc
74 Chương Chương 74: 74
75 Chương 75: 75: Giải Cứu
76 Chương 76: 76: Bắt Giữ
77 Chương 77: 77: Kí Ức
78 Chương 78: 78: Tỉnh Lại
79 Chương 79: 79: Chú Út Trở Về
80 Chương 80: 80: Sắp Rồi Ạ
81 Chương 81: 81: Chờ Đợi Là Hạnh Phúc
82 Chương 82: 82: Nói Chuyện Cùng Chú
83 Chương 83: 83: Quà Tặng
84 Chương 84: 84: Ra Mắt
85 Chương 85: 85: Dùng Cơm
86 Chương 86: 86: Tháng Sau
87 Chương 87: 87: Máy Chơi Game
88 Chương 88: 88: Hỏi Ý
89 Chương 89: 89: Giấc Mộng
90 Chương 90: 90: Hôn Lễ Hoàn Chính Văn
91 91: Ngoại Truyện 11 - Động Phòng
92 90: Hôn Lễ Hoàn Chính Văn
93 89: Giấc Mộng
Chapter

Updated 93 Episodes

1
Chương 1: 1: Quá Khứ Của Kẻ Phản Diện
2
Chương 2: 2: Trùng Sinh
3
Chương 3: 3: Con Riêng
4
Chương 4: 4: Đến Nhà Chính
5
Chương 5: 5: Hình Như Có Hơi Trà Xanh
6
Chương 6: 6: Chuyển Đến Tổng Bộ
7
Chương 7: 7: Người Bạn Rất Quan Trọng
8
Chương 8: 8: Cướp Người Về Tay
9
Chương 9: 9: Đến Tổng Bộ
10
Chương 10: 10: Tôi Muốn Giúp Đỡ Em
11
Chương 11: 11: Tức Giận
12
Chương 12: 12: Gây Sự
13
Chương 13: 13: Hẹn Gặp
14
Chương 14: 14: Trời Đánh Tránh Bữa Ăn
15
Chương 15: 15: Cùng Ăn Nhé
16
Chương 16: 16: Ra Mắt Ông Nội
17
Chương 17: 17: Là Người Yêu
18
Chương 18: 18: Sang Tên
19
Chương 19: 19: Tuyệt Đối Không Thể Tồn Tại!
20
Chương 20: 20: Lạnh Nhạt
21
Chương 21: 21: Giúp Cô Một Chuyện
22
Chương 22: 22: Văn Kiện
23
Chương 23: 23: Hẹn
24
Chương 24: 24: Khuyên
25
Chương 25: 25: Chăm Chỉ Làm Việc
26
Chương 26: 26: Giám Sát Nhà Xưởng
27
Chương 27: 27: Đi Ăn Cùng Kim Hủy
28
Chương 28: 28: Giận
29
Chương 29: 29: Nhắc Nhở
30
Chương 30: 30: Hoàng Thành Long Muốn Gặp
31
Chương 31: 31: Trễ Hẹn
32
Chương 32: 32: Giải Quyết Êm Đẹp
33
Chương 33: 33: Đường Vũ Vương
34
Chương 34: 34: Ông Nội Thẩm Đến Công Ty
35
Chương 35: 35: Báo Cáo
36
Chương 36: 36: Tình Hình Nơi Chiến Trận
37
Chương 37: 37: Tôi Cũng Nhớ Em
38
Chương 38: 38: Thuê Trọ
39
Chương Chương 39: 39
40
Chương 40: 40: Trở Về
41
Chương 41: 41: Chắc Chắn Sẽ Khiến Chị Phải Kinh Ngạc
42
Chương 42: 42: Quan Tâm
43
Chương 43: 43: Đến Quân Khu
44
Chương Chương 44: 44
45
Chương Chương 45: 45
46
Chương 46: 46: Đường Vũ Vương Biến Mất
47
Chương 47: 47: Đi Ăn Sáng
48
Chương 48: 48: Kí Ức Lần Đầu Gặp Gỡ
49
Chương 49: 49: Em Có Thể Cười Với Tôi Được Không
50
Chương 50: 50: Xô Xát
51
Chương 51: 51: Đi Họp
52
Chương 52: 52: Hoàng Thành Long Và Hệ Thống Của Cậu Ta
53
Chương 53: 53: Mã Code
54
Chương 54: 54: Đột Nhập Vào Công Ty
55
Chương 55: 55: Thiên Tửu Giúp Đỡ
56
Chương 56: 56: Bị Tấn Công
57
Chương 57: 57: Nguyên Nhân - Lời Bày Tỏ
58
Chương 58: 58: Tôi Cần Thời Gian Suy Nghĩ
59
Chương 59: 59: Ngày Tàn
60
Chương 60: 60: Người Phục Vụ Đáng Nghi
61
Chương 61: 61: Bỏ Thuốc Vào Thức Ăn
62
Chương 62: 62: Gậy Ông Đập Lưng Ông
63
Chương 63: 63: Món Quà Của Hệ Thống
64
Chương 64: 64: Băng Bó
65
Chương 65: 65: Có Người Yêu Thật Tốt!
66
Chương 66: 66: Trở Về Thủ Đô
67
Chương 67: 67: Nhà Riêng
68
Chương Chương 68: 68
69
Chương 69: 69: Điều Chẳng Lành
70
Chương 70: 70: Thiệu Huy Mất Tích
71
Chương 71: 71: Điều Tra
72
Chương 72: 72: Bất Công
73
Chương 73: 73: Trúng Độc
74
Chương Chương 74: 74
75
Chương 75: 75: Giải Cứu
76
Chương 76: 76: Bắt Giữ
77
Chương 77: 77: Kí Ức
78
Chương 78: 78: Tỉnh Lại
79
Chương 79: 79: Chú Út Trở Về
80
Chương 80: 80: Sắp Rồi Ạ
81
Chương 81: 81: Chờ Đợi Là Hạnh Phúc
82
Chương 82: 82: Nói Chuyện Cùng Chú
83
Chương 83: 83: Quà Tặng
84
Chương 84: 84: Ra Mắt
85
Chương 85: 85: Dùng Cơm
86
Chương 86: 86: Tháng Sau
87
Chương 87: 87: Máy Chơi Game
88
Chương 88: 88: Hỏi Ý
89
Chương 89: 89: Giấc Mộng
90
Chương 90: 90: Hôn Lễ Hoàn Chính Văn
91
91: Ngoại Truyện 11 - Động Phòng
92
90: Hôn Lễ Hoàn Chính Văn
93
89: Giấc Mộng