Chương 76: 76: Bắt Giữ

Hoàng Thành Long lúc này vẫn còn nhàn nhã ngồi trên ghế nói truyện cùng hệ thống ở phòng khách, không hề biết có nguy hiểm đang xuất hiện cận kề mình.
Thẩm Thịnh Quân cùng hai người Lục Ngâm Tam lén lút di chuyển đến gần vị trí cậu ta đang ngồi, trên tay hắn vẫn còn cầm theo cây gậy vừa nãy, tùy thời đánh thẳng lên đầu nó.
[Cậu tính khi nào sẽ giải quyết dứt điểm hại người trong kia đây?] Cảm giác chờ đợi đối với nó thật không dễ chịu một chút nào.
Cũng đã trôi qua một ngày, trong đầu 004 lúc nào cũng mong mỏi cậu ta sẽ ra tay giết chết hai người bọn cậu, nhất là Thiệu Huy.
Vốn dĩ nó đã có thể tự tay điều khiển cậu ta, nhưng không hiểu lí do vì sao sức mạnh của nó thời gian gần đây lại suy yếu một cách bất thường, cứ như có một cái gì đó đang kiềm hãm lại vậy.

Điều đó khiến nó không còn có khả năng tự ý điều khiển cơ thể cậu ta, chỉ có thể kiên nhẫn đợi đến lúc cậu ta chịu xuống tay.
Hệ thống không hề nói gì về điều này cho cậu ta biết, nghe thấy câu hỏi của nó cậu ta chỉ cười cợt thách thức: "Gấp gáp như vậy, chẳng thà mày điều khiển cơ thể của tao giống như lúc trước đi?"
Chẳng phải những lần trước nó điều tự ý giành quyền điều khiển cơ thể cậu ta rất thoải mái hay sao? Xem cơ thể cậu ta tựa như cơ thể mình, tùy ý muốn làm gì thì làm.
004 tức muốn ói máu, chẳng lẽ bây giờ nó lại thẳng thừng nói ra tất cả để rồi nhận lấy sự khinh người và thiếu tôn trọng đến từ cậu ta hay sao?

Thấy nó im lặng không nói gì khác, Hoàng Thành Long cũng mặc kệ, tiếp tục thoải mái ngồi uống trà.
Bất ngờ hệ thống để ý đến phía sau vị trí nó đang ngồi, nhìn thấy người đứng ngay phía sau là Thẩm Thịnh Quân, nó hốt hoảng cảnh báo cậu ta.
[Ký chủ, cẩn thận phía sau!!!]
Hoàng Thành Long nghe thanh âm nó vang lên một cách bất thường như vậy thì hốt hoảng nhìn lại phía sau, nhưng cũng đã muộn, cây gậy trên tay hắn giơ lên cao, nét mặt không cảm xúc không chút nương tình đánh thật mạnh vào sai gáy cậu ta.
Cậu ta ngã gục xuống đất, nhờ vào tấm màng bảo vệ của hệ thống kịp thời mở lên đúng lúc nên không bất tỉnh.

Đau đớn đưa tay lên chạm vào phía sau đầu mình, đáy lòng cậu ta dâng trào lên cảm xúc phẫn nộ nhìn vào sự xuất hiện của hắn.
"Thẩm Thịnh Quân!"
Hoàng Thành Long chống đỡ thân mình đứng dậy khỏi mặt đất nhìn hắn, nhưng tuyệt nhiên không có ý định muốn chạy trốn.
004 nhìn tên ký chủ ngu ngốc mà nhìn, nghiến răng nghiến lợi mắng: [Cậu còn đứng đó làm gì? Còn không mau chạy!]
Cậu ta hơi nhếch môi lên cười mỉa mai: "Chạy? Chạy làm gì? Chẳng phải còn có mày ở đây hay sao?"
004 tặc lưỡi một tiếng, trong lòng âm thầm mắng tên ký chủ ngu ngốc nhà mình.

Nó có nên khen cậu ta vì đã tin tưởng một cách thái quá vào mình hay không nhỉ? Nhưng cũng không phải vào lúc này, nếu cậu ta bây giờ còn không chạy chỉ sợ một người một hệ thống sẽ tiêu tùng trong tay Thẩm Thịnh Quân mất.
[Chạy mau lên! Cậu mà còn không chạy hôm nay đến cả trời cũng không cứu được cậu!]
Nhưng cho dù hệ thống có ra sức khuyên nhủ đến thế nào, cậu ta cũng không hề có ý định bỏ chạy khỏi căn nhà hoàng này, chân cứ như bị đóng cọc mà đứng yên mãi một vị trí.
004 cực kỳ phẫn nộ trước thái độ không hợp tác của ký chủ nhà mình, nếu không phải bây giờ nó không còn đủ năng lượng thì nó đã sớm điều khiển cơ thể cậu ta rời đi rồi.

Chết tiệt, nó bây giờ chẳng khác gì một trí tuệ thông minh tầm thường được bán đại trà ở các cửa hàng điện máy ở thế giới này, chỉ có thể nói có thể nghĩ nhưng tuyệt đối không thể di chuyển hay tự tay làm những thứ gì mong muốn.
Thẩm Thịnh Quân đứng một bên nghe một người một hệ thống tâm sự, trong lòng cảm thấy đáng thương thay cho sự ngu ngốc của cậu ta khi tin tưởng hệ thống một cách mù quáng.
"Mày cười cái gì?" Hoàng Thành Long khó chịu vì nụ cười này của hắn, cậu ta có cảm giác như hắn đang thương hại mình.
"Mày xứng đáng để biết ư?" Nói rồi hắn quăng cây gậy qua một bên, dùng tay không đánh nhau với nó.
Sức lực của một quân nhân đã trải qua sự rèn giũa so với một người thanh niên bình thường như cậu ta thực sự có rất nhiều sự khác biệt, chẳng mấy chốc cậu ta đã bị hắn đánh nằm dài ra đất không cách nào cứ động nổi.
Hệ thống cũng chẳng có năng lực để bảo vệ cậu ta khỏi những đòn đánh đầy tàn nhẫn này của hắn, chỉ có thể ở một bên mắt nhắm tai ngơ trước việc ký chủ mình bị đánh.
Lạc Ngâm Tam sợ nếu cứ tiếp tục đánh có thể dẫn đến chết người nên vội vàng tiến lại lôi hắn ra, chẳng phải hắn muốn tiêu diệt thứ gì đó bằng mã code này sao? Nếu như đánh chết cậu ta rồi thì họ còn có khả năng tiêu diệt được sao?
Y nhìn Chu Tô nói: "Trói cậu ta lại đi."
Chu Tô gật đầu, nhanh chóng lấy ra sợi dây thừng từ trong ba lô của mình ngồi xuống đem hai tay của cậu ta trói ta phía sau buộc một nút thắt thật chặt chẽ, tránh cho cậu ta có cơ hội trốn thoát.
Sau khi đặt cậu ta dựa vào chân ghế, khắp phòng lúc này bỗng vang vọng lên âm thanh đầy máy móc quái dị.
[Thẩm Thịnh Quân mày đừng đắc ý, sẽ sớm thôi tao sẽ tìm ra được một vật chủ mới, đến lúc đó nhất định sẽ quay trở lại khiến mày phải trả giá.]
Thẩm Thịnh Quân nhìn hệ thống bằng ánh mắt chế nhạo nói: "Cứ việc, nếu mày có khả năng trốn thoát khỏi tay tao."

Sau đó hắn quay sang nhìn Lạc Ngâm Tam nói: "Bắt đầu đi."
Y gật đầu, nhanh chóng lấy máy tính của mình ra bắt đầu làm việc.

Đầu tiên y dùng dao rạch một đường nhỏ sau đầu cậu ta, ngay vị trí tiểu não, đặt con chip mang theo mã code của mình thâm nhập vào các tầng lớp bảo vệ của hệ thống.
Ban đầu 004 vẫn còn rất tự tin, nó cho rằng bọn họ sẽ không có khả năng làm gì được mình.

Nhưng dần các lớp bảo vệ bên ngoài của nó đều lần lượt bị mã độc của con chip này phá vỡ khiến nó bắt đầu cảm thấy hoang mang, lo sợ.
[Loài người ngu ngốc, sao bọn mày lại có thể?]
"Còn nhiều điều mày không đến lắm, trò hay vẫn còn ở phía sau."

Chapter
1 Chương 1: 1: Quá Khứ Của Kẻ Phản Diện
2 Chương 2: 2: Trùng Sinh
3 Chương 3: 3: Con Riêng
4 Chương 4: 4: Đến Nhà Chính
5 Chương 5: 5: Hình Như Có Hơi Trà Xanh
6 Chương 6: 6: Chuyển Đến Tổng Bộ
7 Chương 7: 7: Người Bạn Rất Quan Trọng
8 Chương 8: 8: Cướp Người Về Tay
9 Chương 9: 9: Đến Tổng Bộ
10 Chương 10: 10: Tôi Muốn Giúp Đỡ Em
11 Chương 11: 11: Tức Giận
12 Chương 12: 12: Gây Sự
13 Chương 13: 13: Hẹn Gặp
14 Chương 14: 14: Trời Đánh Tránh Bữa Ăn
15 Chương 15: 15: Cùng Ăn Nhé
16 Chương 16: 16: Ra Mắt Ông Nội
17 Chương 17: 17: Là Người Yêu
18 Chương 18: 18: Sang Tên
19 Chương 19: 19: Tuyệt Đối Không Thể Tồn Tại!
20 Chương 20: 20: Lạnh Nhạt
21 Chương 21: 21: Giúp Cô Một Chuyện
22 Chương 22: 22: Văn Kiện
23 Chương 23: 23: Hẹn
24 Chương 24: 24: Khuyên
25 Chương 25: 25: Chăm Chỉ Làm Việc
26 Chương 26: 26: Giám Sát Nhà Xưởng
27 Chương 27: 27: Đi Ăn Cùng Kim Hủy
28 Chương 28: 28: Giận
29 Chương 29: 29: Nhắc Nhở
30 Chương 30: 30: Hoàng Thành Long Muốn Gặp
31 Chương 31: 31: Trễ Hẹn
32 Chương 32: 32: Giải Quyết Êm Đẹp
33 Chương 33: 33: Đường Vũ Vương
34 Chương 34: 34: Ông Nội Thẩm Đến Công Ty
35 Chương 35: 35: Báo Cáo
36 Chương 36: 36: Tình Hình Nơi Chiến Trận
37 Chương 37: 37: Tôi Cũng Nhớ Em
38 Chương 38: 38: Thuê Trọ
39 Chương Chương 39: 39
40 Chương 40: 40: Trở Về
41 Chương 41: 41: Chắc Chắn Sẽ Khiến Chị Phải Kinh Ngạc
42 Chương 42: 42: Quan Tâm
43 Chương 43: 43: Đến Quân Khu
44 Chương Chương 44: 44
45 Chương Chương 45: 45
46 Chương 46: 46: Đường Vũ Vương Biến Mất
47 Chương 47: 47: Đi Ăn Sáng
48 Chương 48: 48: Kí Ức Lần Đầu Gặp Gỡ
49 Chương 49: 49: Em Có Thể Cười Với Tôi Được Không
50 Chương 50: 50: Xô Xát
51 Chương 51: 51: Đi Họp
52 Chương 52: 52: Hoàng Thành Long Và Hệ Thống Của Cậu Ta
53 Chương 53: 53: Mã Code
54 Chương 54: 54: Đột Nhập Vào Công Ty
55 Chương 55: 55: Thiên Tửu Giúp Đỡ
56 Chương 56: 56: Bị Tấn Công
57 Chương 57: 57: Nguyên Nhân - Lời Bày Tỏ
58 Chương 58: 58: Tôi Cần Thời Gian Suy Nghĩ
59 Chương 59: 59: Ngày Tàn
60 Chương 60: 60: Người Phục Vụ Đáng Nghi
61 Chương 61: 61: Bỏ Thuốc Vào Thức Ăn
62 Chương 62: 62: Gậy Ông Đập Lưng Ông
63 Chương 63: 63: Món Quà Của Hệ Thống
64 Chương 64: 64: Băng Bó
65 Chương 65: 65: Có Người Yêu Thật Tốt!
66 Chương 66: 66: Trở Về Thủ Đô
67 Chương 67: 67: Nhà Riêng
68 Chương Chương 68: 68
69 Chương 69: 69: Điều Chẳng Lành
70 Chương 70: 70: Thiệu Huy Mất Tích
71 Chương 71: 71: Điều Tra
72 Chương 72: 72: Bất Công
73 Chương 73: 73: Trúng Độc
74 Chương Chương 74: 74
75 Chương 75: 75: Giải Cứu
76 Chương 76: 76: Bắt Giữ
77 Chương 77: 77: Kí Ức
78 Chương 78: 78: Tỉnh Lại
79 Chương 79: 79: Chú Út Trở Về
80 Chương 80: 80: Sắp Rồi Ạ
81 Chương 81: 81: Chờ Đợi Là Hạnh Phúc
82 Chương 82: 82: Nói Chuyện Cùng Chú
83 Chương 83: 83: Quà Tặng
84 Chương 84: 84: Ra Mắt
85 Chương 85: 85: Dùng Cơm
86 Chương 86: 86: Tháng Sau
87 Chương 87: 87: Máy Chơi Game
88 Chương 88: 88: Hỏi Ý
89 Chương 89: 89: Giấc Mộng
90 Chương 90: 90: Hôn Lễ Hoàn Chính Văn
91 91: Ngoại Truyện 11 - Động Phòng
92 90: Hôn Lễ Hoàn Chính Văn
93 89: Giấc Mộng
Chapter

Updated 93 Episodes

1
Chương 1: 1: Quá Khứ Của Kẻ Phản Diện
2
Chương 2: 2: Trùng Sinh
3
Chương 3: 3: Con Riêng
4
Chương 4: 4: Đến Nhà Chính
5
Chương 5: 5: Hình Như Có Hơi Trà Xanh
6
Chương 6: 6: Chuyển Đến Tổng Bộ
7
Chương 7: 7: Người Bạn Rất Quan Trọng
8
Chương 8: 8: Cướp Người Về Tay
9
Chương 9: 9: Đến Tổng Bộ
10
Chương 10: 10: Tôi Muốn Giúp Đỡ Em
11
Chương 11: 11: Tức Giận
12
Chương 12: 12: Gây Sự
13
Chương 13: 13: Hẹn Gặp
14
Chương 14: 14: Trời Đánh Tránh Bữa Ăn
15
Chương 15: 15: Cùng Ăn Nhé
16
Chương 16: 16: Ra Mắt Ông Nội
17
Chương 17: 17: Là Người Yêu
18
Chương 18: 18: Sang Tên
19
Chương 19: 19: Tuyệt Đối Không Thể Tồn Tại!
20
Chương 20: 20: Lạnh Nhạt
21
Chương 21: 21: Giúp Cô Một Chuyện
22
Chương 22: 22: Văn Kiện
23
Chương 23: 23: Hẹn
24
Chương 24: 24: Khuyên
25
Chương 25: 25: Chăm Chỉ Làm Việc
26
Chương 26: 26: Giám Sát Nhà Xưởng
27
Chương 27: 27: Đi Ăn Cùng Kim Hủy
28
Chương 28: 28: Giận
29
Chương 29: 29: Nhắc Nhở
30
Chương 30: 30: Hoàng Thành Long Muốn Gặp
31
Chương 31: 31: Trễ Hẹn
32
Chương 32: 32: Giải Quyết Êm Đẹp
33
Chương 33: 33: Đường Vũ Vương
34
Chương 34: 34: Ông Nội Thẩm Đến Công Ty
35
Chương 35: 35: Báo Cáo
36
Chương 36: 36: Tình Hình Nơi Chiến Trận
37
Chương 37: 37: Tôi Cũng Nhớ Em
38
Chương 38: 38: Thuê Trọ
39
Chương Chương 39: 39
40
Chương 40: 40: Trở Về
41
Chương 41: 41: Chắc Chắn Sẽ Khiến Chị Phải Kinh Ngạc
42
Chương 42: 42: Quan Tâm
43
Chương 43: 43: Đến Quân Khu
44
Chương Chương 44: 44
45
Chương Chương 45: 45
46
Chương 46: 46: Đường Vũ Vương Biến Mất
47
Chương 47: 47: Đi Ăn Sáng
48
Chương 48: 48: Kí Ức Lần Đầu Gặp Gỡ
49
Chương 49: 49: Em Có Thể Cười Với Tôi Được Không
50
Chương 50: 50: Xô Xát
51
Chương 51: 51: Đi Họp
52
Chương 52: 52: Hoàng Thành Long Và Hệ Thống Của Cậu Ta
53
Chương 53: 53: Mã Code
54
Chương 54: 54: Đột Nhập Vào Công Ty
55
Chương 55: 55: Thiên Tửu Giúp Đỡ
56
Chương 56: 56: Bị Tấn Công
57
Chương 57: 57: Nguyên Nhân - Lời Bày Tỏ
58
Chương 58: 58: Tôi Cần Thời Gian Suy Nghĩ
59
Chương 59: 59: Ngày Tàn
60
Chương 60: 60: Người Phục Vụ Đáng Nghi
61
Chương 61: 61: Bỏ Thuốc Vào Thức Ăn
62
Chương 62: 62: Gậy Ông Đập Lưng Ông
63
Chương 63: 63: Món Quà Của Hệ Thống
64
Chương 64: 64: Băng Bó
65
Chương 65: 65: Có Người Yêu Thật Tốt!
66
Chương 66: 66: Trở Về Thủ Đô
67
Chương 67: 67: Nhà Riêng
68
Chương Chương 68: 68
69
Chương 69: 69: Điều Chẳng Lành
70
Chương 70: 70: Thiệu Huy Mất Tích
71
Chương 71: 71: Điều Tra
72
Chương 72: 72: Bất Công
73
Chương 73: 73: Trúng Độc
74
Chương Chương 74: 74
75
Chương 75: 75: Giải Cứu
76
Chương 76: 76: Bắt Giữ
77
Chương 77: 77: Kí Ức
78
Chương 78: 78: Tỉnh Lại
79
Chương 79: 79: Chú Út Trở Về
80
Chương 80: 80: Sắp Rồi Ạ
81
Chương 81: 81: Chờ Đợi Là Hạnh Phúc
82
Chương 82: 82: Nói Chuyện Cùng Chú
83
Chương 83: 83: Quà Tặng
84
Chương 84: 84: Ra Mắt
85
Chương 85: 85: Dùng Cơm
86
Chương 86: 86: Tháng Sau
87
Chương 87: 87: Máy Chơi Game
88
Chương 88: 88: Hỏi Ý
89
Chương 89: 89: Giấc Mộng
90
Chương 90: 90: Hôn Lễ Hoàn Chính Văn
91
91: Ngoại Truyện 11 - Động Phòng
92
90: Hôn Lễ Hoàn Chính Văn
93
89: Giấc Mộng