Chương 26: Bộ Phim Thứ Hai

Thạch Tĩnh Chi trở về từ bên ngoài, Tần Ức đã dọn xong đồ muốn đi gặp đạo diễn với Giang Hà. Không có chuyện ngoài ý muốn thì Tần Ức chưa bao giờ sai hẹn nên cho dù Thạch Tĩnh Chi không vui lắm thì vẫn phải để cậu đi.

Tần Ức vừa đi tới cửa Thạch Tĩnh Chi gọi giật lại: "Chờ một chút."

Tần Ức ngước lên nhìn hắn, hỏi: "A Tĩnh có chuyện gì?"

"Anh đi với em. Lâu như vậy không được gặp nhau, anh muốn nhìn em nhiều một chút." Mấy ngày không gặp nhau, hắn có hơi hơi nhớ cậu.

Trêи đường đi Thạch Tĩnh Chi mệt không chịu nổi, mới đầu còn ngồi thẳng, về sau tựa đầu vào vai Tần Ức. Tần Ức đang ngồi, vai hơi hướng lên trêи, cảm giác được hơi nằng nặng thì hơi trùng xuống để đối phương không bị xương mình làm khó chịu.

Xe chạy nhanh nhưng êm, tới lúc đi chậm lại, Tần Ức hơi giữ Thạch Tĩnh Chi lại để cơ thể đối phương không bị ngả về phía trước theo quán tính hoặc trượt cổ.

Tài xế không dám lên tiếng sợ đánh thức gia chủ. Tần Ức nhìn đồng hồ trêи tay, thấy cách giờ hẹn còn nửa tiếng thì vẫn ngồi yên đấy. Qua hai mươi phút, cậu nhẹ nhàng vỗ mặt Thạch Tĩnh Chi: "A Tĩnh, sắp tới giờ rồi, em phải đi."

Thạch Tĩnh Chi lúc này mới mở mắt ra, ánh mắt ʍôиɠ lung buồn ngủ không có vẻ ác liệt như ngày thường. Tần Ức xoa bóp cổ hắ, giảm bớt đau nhức do tư thế ngủ, thấp giọng hỏi: "Có muốn về trước không, em vào liền này."

Thạch Tĩnh Chi ngửa đầu nhìn cậu, vì vừa tỉnh ngủ nên nói bằng giọng mũi: "Anh ở trong xe chờ em."

Tần Ức do dự gật đầu: "Vậy anh nghỉ ngơi trước, em về sẽ gọi anh." Mở cửa xe bước ra, cậu lấy áo khoác của mình đắp lên cho Thạch Tĩnh Chi rồi mới sải bước tiến vào cửa chính.

Tài xế ngồi phía trước nhìn thấy hành động của Tần Ức mới cung kính hỏi một câu: "Ngài có muốn chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên không?"

Sự dịu dàng khi Thạch Tĩnh Chi đối diện với Tần Ức biến mất ngay khi bóng lưng Tần Ức vừa khuất, trả lời không mặt không nhạt, chẳng cần lời nói bén nhọn hay khuôn mặt uy nghiêm cũng đủ khiến tài xế không dám nhìn thẳng: "Không cần, nhiệt độ thế này được rồi."

Thời điểm Tần Ức tới, đạo diễn cũng đã tới. Đạo diễn lần này nghiêm túc hơn so với Đạo diễn Trương lần trước rất nhiều, hơn bốn mươi tuổi, người rất gầy, mặt ngựa, tóc húi cua, mặt mày kiên nghị, tư thế ngồi đoan chính, thoạt nhìn là một người đàn ông đứng đắn.

Tần Ức ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở đối phương về sự tồn tại của mình rồi mới ngồi xuống trước mặt. Nhân viên phục vụ ngay lập tức cầm menu đến: "Ngài muốn dùng gì ạ?"

Tần Ức vô cùng lễ phép gật đầu: "Nước lọc là được, cảm ơn." Thạch Tĩnh Chi mời vị đầu bếp nuôi miệng của cậu trở nên rất khó tính, không quen đồ ăn thức uống bên ngoài.

Đạo diễn Trương Thư nhìn thấy Tần Ức đầu tên là bị kinh ngạc một phen, đôi phương hôm nay mặc áo T-shirt màu cà phê, quần da bó sát hai chân dài lại thẳng, kể cả có là hàng vỉa hè mặc lên dáng này cũng đẹp huống chi này cũng không phải là quần áo tầm thường. Dung mạo của Tần Ức trong toàn bộ giới giải trí phải xếp vào hàng cực cao.

Mà đáng tiếc đây cũng không phải phim thần tượng chân dài, cũng không phải loại thanh xuân đau đớn phim văn nghệ. Đạo diễn Trương nhìn đồng hồ đeo tay: "Cậu muộn hai phút, tôi không thích người không đúng giờ."

Tần Ức nhớ tới lời dặn của Giang Hà, cười hàm súc: "Từ lúc tôi ngồi xuống tới lúc ngài nhìn đồng hồ đeo tay cũng tới ba phút, mà giờ vừa chuẩn giờ hẹn. Nếu như trêи tay ngài nói tôi tới trễ, tôi kiến nghị ngài xem xét lại một chút."

Ánh mắt của cậu nhìn về mặt tường sau lưng đối phương. Vì ánh mắt của Tần Ức rất chăm chú khiến hắn quay đầu lại nhìn về phía sau, TV đúng lúc phát bản tin thời sự, thời gian hiển thị 19:00:30.

Trêи mặt Trương Thư lúng túng nhưng lại coi thường Tần Ức thêm một chút. Trước giờ gã làm đạo diễn vẫn vô cùng thuận buồm xuôi gió, phim cũng nổi tiếng, còn nhận được cả giải thưởng, cũng coi như là có tiếng trong giới đạo diễn. Trong giới showbiz có không ít minh tinh nổi tiếng còn phải nhượng bộ gã ba phần, Tần Ức chẳng qua chỉ là cái tên vừa mới nổi lên đã làm hắn nghẹn họng. Giang Hà này quả thật là càng ngày càng không biết dẫn người.

Vẻ mặt không kiên nhẫn được bày ra, Tần Ức để ý thấy ngón tay đối phương vô ý thức nhấn nhấn trêи bàn một chút, hẳn là động tác gõ tàn thuốc (nơi này không cho phép hút thuốc)

Trương Thư cũng không nói vòng vo: "Hôm nay tôi tới đây là vì Giang Hà giới thiệu cậu phù hợp với vai diễn lần này nhưng vừa nhìn qua thì tôi lại thấy không thích hợp." Nói thật, là một đạo diễn, gã phiền nhất là loại người được giới thiệu thế này.

Người như thế ngoại trừ mặt ra thì cũng chẳng có gì, diễn xuất kém, lại còn tính tình kiểu đại tiểu thư, đại thiếu gia, thay vì chờ sau này phải đào tạo, không bằng bây giờ làm khó dễ một chút, loại luôn thể loại mong manh yếu đuối này, để đối phương biết cái gì gọi là biết khó mà lui.

Mặt Trương Thư thuộc loại không giận mà uy, mà tức lên thì quả thật là không ưa nổi, nói khó nghe tí là vẽ lên trêи cửa có thể dọa chết quỷ thần. Tần Ức không bị thái độ của gã đả động tí nào. Những lão già nhà họ Thạch kia trừng mắt, trợn râu mép đối với cậu còn nhiều lần hơn, không thiếu những kẻ nhìn còn khó coi hơn Trương Thư, trình độ thế này còn chưa là gì.

Lúc này, nhân viên phục vụ đem nước đến, Tần Ức nhấp môi: "Vậy xin hỏi Đạo diễn Trương, ông thấy tôi không phù hợp ở chỗ nào?"

Giang Hà chọn kịch bản chẳng có cái nào không phù hợp với cậu. Hơn nữa, lần này cậu còn am hiểu thư phá, diễn nhân vật này sẽ không có áp lực lớn lắm, đoàn phim lần trước đã giúp cậu nghĩ ra một biện pháp là trong phim trường sẽ đặt thật nhiều máy quay phim sau đó sẽ cắt ra những đoạn thích hợp cắt nối vào trong bộ phim để tới khi sản phẩm ra mắt, khán giả sẽ không cảm thấy cậu diễn quá dở.

Trêи thực tế, Tần Ức cũng không phải hoàn toàn không có thiên phú đóng phim, cậu chỉ không thể đối diện ống kính mà thôi. Đứng trước ống kính, cả người cậu cứng ngắc, khi tự diễn chơi chơi thì cũng không tệ lắm. Đương nhiên, phân cảnh tình cảm thì đúng là dở tệ vào hạng nhất, đối diễn với người khác khó cực kỳ, mà phim điện ảnh và phim truyền hình lại cực kỳ chú trọng vào vai chính đối diễn với những vai khác.

Tật xấu này của Tần Ức là tối kỵ trong giới, nói dễ hiểu thì là kỹ năng diễn xuất dở tệ, tới mức không thể cứu vãn nổi nữa, dù sao đây cũng không thể dùng cần cù bù thông minh được.

Dùng lý do gì để bỏ vai của Tần Ức đây. Phong độ của đối phương kết hợp cùng kịch bản về nhà thư pháp này vực kỳ hợp, cử chỉ tao nhã, hơn nữa, cậu ta còn am hiểu thư pháp chuyên nghiệp. Trương Thư nhìn chằm chằm mặt Tần Ức rồi tìm ra một cái cớ: "Tôi thấy cậu quá đẹp!"

Chapter
1 Chương 1: Bộ Phim Điện Ảnh Đầu Tiên
2 Chương 2: Kịch Bản Phim
3 Chương 3: Hình Ảnh Mới
4 Chương 4: Casting Phim Điện Ảnh
5 Chương 5: Đo Ni Đóng Giày
6 Chương 6: Cậu Phải Tự Tin
7 Chương 7: Quảng Bá Giai Đoạn Đầu
8 Chương 8: Tôi Không Tức Giận
9 Chương 9: Số Lượng Fan Tăng Vọt
10 Chương 10: Không Nhân Nhượng
11 Chương 11: Nghĩ Tới Anh Đi
12 Chương 12: Đá Vào Tấm Sắt
13 Chương 13: Tham Gia Lễ Cưới
14 Chương 14: Lần Đầu Gặp Gỡ
15 Chương 15: Một Vụ Bắt Cóc
16 Chương 16: Cá Cá Cá Cá
17 Chương 17: Đóng Máy
18 Chương 18: Nghẹn Nghẹn Nghẹn Nghẹn
19 Chương 19: Công Chiếu
20 Chương 20: Cạch Cạch Cạch Cạch
21 Chương 21: Không Thể Tùy Tiện
22 Chương 22: Đọc Giả Chân Tình
23 Chương 23: Tiệc Gia Tộc Nhà Họ Thạch
24 Chương 24: Viết Truyện Mới
25 Chương 25: Bắt Đầu Viết Truyện
26 Chương 26: Bộ Phim Thứ Hai
27 Chương 27: Bị Hãm Hại Một Phen
28 Chương 28: Xảy Ra Chuyện
29 Chương Chương 29: Ba Trong Một
30 Chương 30: Đàm Phán Thành Công
31 Chương 31: Lễ Công Chiếu Phim
32 Chương 32: Fan Meeting
33 Chương 33: Tặng Quà
34 Chương 34: Món Quà Đặc Biệt
35 Chương 35: Kiểm Tra Sức Khỏe
36 Chương 36: Xem Phim
37 Chương 37: Tiệc Sinh Nhật
38 Chương 38: Hát
39 Chương 39: Ca Khúc Đầu Tiên
40 Chương 40: Ca Khúc Này Có Độc
41 Chương 41: Nhanh Chóng Trưởng Thành
42 Chương 42: Cậu Ấy Ngất Rồi!
43 Chương 43: Cái Giá Để Trưởng Thành
44 Chương 44: Nghi Thức Trưởng Thành
45 Chương 45: Tiếp Nè Tiếp Nè
46 Chương 46: Tiểu Ngụy Nhà Họ Trì
47 Chương 47: Đồ Rác Rưởi
48 Chương 48: Không Lãng Mạn
49 Chương 49: Người Mới Tới Ở
50 Chương 50: Giúp Đỡ Một Việc
51 Chương 51: Hốt Hoảng Hốt Hoảng
52 Chương 52: Một Món Quà
53 Chương 53: Độc Nhất Vô Nhị
54 Chương 54: Tuyên Truyền Phim Điện Ảnh
55 Chương 55: Ra Kịch Truyền Thanh
56 Chương 56: Bị Phát Hiện
57 Chương 57: Tìm Tới Cửa
58 Chương 58: Vậy Thì Sao
59 Chương 59: Hỏi Một Vấn Đề
60 Chương 60: Em Nói Thật Đi
61 Chương 61: Cùng Lùi Một Bước
62 Chương 62: Vội Vã Tới
63 Chương 63: Anh Trai Đến
64 Chương 64: Không Có Tiền Đồ
65 Chương 65: Bị Bắt Đi
66 Chương 66: Ngoại Truyện Kiểu Vô Trách Nhiệm
67 Chương 67: Lộ Video
68 Chương 68: Bên Trên Phi Thuyền
69 Chương 69: Chuẩn Bị Khởi Hành
70 Chương 70: Không Thể Tách Rời
71 Chương 71: Bụi Trần Lắng Đọng
Chapter

Updated 71 Episodes

1
Chương 1: Bộ Phim Điện Ảnh Đầu Tiên
2
Chương 2: Kịch Bản Phim
3
Chương 3: Hình Ảnh Mới
4
Chương 4: Casting Phim Điện Ảnh
5
Chương 5: Đo Ni Đóng Giày
6
Chương 6: Cậu Phải Tự Tin
7
Chương 7: Quảng Bá Giai Đoạn Đầu
8
Chương 8: Tôi Không Tức Giận
9
Chương 9: Số Lượng Fan Tăng Vọt
10
Chương 10: Không Nhân Nhượng
11
Chương 11: Nghĩ Tới Anh Đi
12
Chương 12: Đá Vào Tấm Sắt
13
Chương 13: Tham Gia Lễ Cưới
14
Chương 14: Lần Đầu Gặp Gỡ
15
Chương 15: Một Vụ Bắt Cóc
16
Chương 16: Cá Cá Cá Cá
17
Chương 17: Đóng Máy
18
Chương 18: Nghẹn Nghẹn Nghẹn Nghẹn
19
Chương 19: Công Chiếu
20
Chương 20: Cạch Cạch Cạch Cạch
21
Chương 21: Không Thể Tùy Tiện
22
Chương 22: Đọc Giả Chân Tình
23
Chương 23: Tiệc Gia Tộc Nhà Họ Thạch
24
Chương 24: Viết Truyện Mới
25
Chương 25: Bắt Đầu Viết Truyện
26
Chương 26: Bộ Phim Thứ Hai
27
Chương 27: Bị Hãm Hại Một Phen
28
Chương 28: Xảy Ra Chuyện
29
Chương Chương 29: Ba Trong Một
30
Chương 30: Đàm Phán Thành Công
31
Chương 31: Lễ Công Chiếu Phim
32
Chương 32: Fan Meeting
33
Chương 33: Tặng Quà
34
Chương 34: Món Quà Đặc Biệt
35
Chương 35: Kiểm Tra Sức Khỏe
36
Chương 36: Xem Phim
37
Chương 37: Tiệc Sinh Nhật
38
Chương 38: Hát
39
Chương 39: Ca Khúc Đầu Tiên
40
Chương 40: Ca Khúc Này Có Độc
41
Chương 41: Nhanh Chóng Trưởng Thành
42
Chương 42: Cậu Ấy Ngất Rồi!
43
Chương 43: Cái Giá Để Trưởng Thành
44
Chương 44: Nghi Thức Trưởng Thành
45
Chương 45: Tiếp Nè Tiếp Nè
46
Chương 46: Tiểu Ngụy Nhà Họ Trì
47
Chương 47: Đồ Rác Rưởi
48
Chương 48: Không Lãng Mạn
49
Chương 49: Người Mới Tới Ở
50
Chương 50: Giúp Đỡ Một Việc
51
Chương 51: Hốt Hoảng Hốt Hoảng
52
Chương 52: Một Món Quà
53
Chương 53: Độc Nhất Vô Nhị
54
Chương 54: Tuyên Truyền Phim Điện Ảnh
55
Chương 55: Ra Kịch Truyền Thanh
56
Chương 56: Bị Phát Hiện
57
Chương 57: Tìm Tới Cửa
58
Chương 58: Vậy Thì Sao
59
Chương 59: Hỏi Một Vấn Đề
60
Chương 60: Em Nói Thật Đi
61
Chương 61: Cùng Lùi Một Bước
62
Chương 62: Vội Vã Tới
63
Chương 63: Anh Trai Đến
64
Chương 64: Không Có Tiền Đồ
65
Chương 65: Bị Bắt Đi
66
Chương 66: Ngoại Truyện Kiểu Vô Trách Nhiệm
67
Chương 67: Lộ Video
68
Chương 68: Bên Trên Phi Thuyền
69
Chương 69: Chuẩn Bị Khởi Hành
70
Chương 70: Không Thể Tách Rời
71
Chương 71: Bụi Trần Lắng Đọng