Chương 15: Một Vụ Bắt Cóc

Dùng từ "bắt cóc" là chưa đủ để hình dung vụ hài kịch này, nói chính xác hơn đây là một cuộc mưu sát đã được lên kế hoạch tỉ mỉ từ trước. Khi ấy là thời kỳ Thạch Tĩnh Chi phản nghịch mạnh mẽ nhất đối với mấy lão già và những kẻ nhìn chằm chằm vào nhà họ Thạch.

Thạch Tĩnh Chi đã nắm được mọi việc từ trước, từ từ dồn lưới, khi lưới bị kéo lên, có mấy con cá lớn dùng hết sức giãy chết muốn chơi trò cá chết lưới rách với Thạch Tĩnh Chi.

Khi ấy Tần Ức mưới ba tuổi đã nói tiếng Hoa tương đối lưu loát, nhận mặt được những chữ thường dùng, cũng biết dùng internet tự học nhưng với trình độ học vấn của cậu thì chẳng thể giúp gì được cho Thạch Tĩnh Chi, chỉ có thể cố gắng chăm sóc về mặt sinh hoạt.

Tuy rằng cậu không hiểu nhiều thứ, Thạch Tĩnh Chi cũng gạt cậu chuyện này nhưng từ phản ứng của những người hầu, Tần Ức vẫn cảm nhận được mấy ngày nay không giống những ngày bình thường.

Cá cậu ăn không mua từ bên ngoài mà chỉ có thể bắt từ hồ trong nhà. Cá chép cẩm lý đẹp đẽ đắt giá nhưng nhiều xương, thịt già.

Nhưng mà Thạch Tĩnh Chi đã rất vất vả rồi nên những tiểu tiết này Tần Ức nhịn. Càng ngày thời gian Thạch Tĩnh Chi ở nhà càng ít, đến ngày hôm đó thì số điện thoại chuyên dùng để liên lạc với cậu không liên lạc được.

Thuộc hạ của Thạch Tĩnh Chi điên cuồng tìm kiếm, nhà họ Thạch có quản gia trấn áp nhưng trong lòng những người hầu vẫn cô cùng bàng hoàng, sợ bị kẻ thù của Thạch Tĩnh Chi trả thù. Tuy rằng các cô vô tội nhưng đối thủ của Thạch Tĩnh Chi điên cũng chẳng phải vừa, kể cả người hầu cũng không tha.

Vì sơ sẩy của các cô mà Tần Ức chạy được ra khỏi nhà, đem theo thẻ Thạch Tĩnh Chi cho và hộ chiếu làm khi đí du lịch.

Cậu đặt vé, một mình vừa đi máy bay vừa ngồi thuyền đến đảo tư nhân của Thạch Tĩnh Chi. Ở chung lâu như vậy cũng không phải là ở không, tất cả những ký hiệu Thạch Tĩnh Chi để lại cậu đều giải được.

Trong đám vệ sĩ của Thạch Tĩnh Chi có gián điệp, Tần Ức cũng không dám nói gì cho bọn họ biết.

Đến địa điểm tìm được, cậu mới định vị cụ thể được vị trí của người kia. Đây là bản lĩnh trời sinh của cậu, trong phạm vi 500m, dù Thạch Tĩnh Chi có ẩn nấp thế nào cậu cũng tìm được vị trí của đối phương.

Mỗi người đều phát ra sóng điện từ riêng, cậu không thể nhớ hết sóng của mọi người nhưng của Thạch Tĩnh Chi thì lại ghi nhớ rõ ràng.

Kẻ bắt cóc Thạch Tĩnh Chi là một kẻ điên có lý trí, chỉ số thông minh cũng thuộc vào hàng top. Sau khi kết hợp cùng với gián điệp bắt được Thạch Tĩnh Chi, hắn lập tức dùng trực thăng đưa Thạch Tĩnh Chi tới một đảo không người ở Đại Tây Dương.

Hắn xích Thạch Tĩnh Chi trêи tập tự giá, phơi dưới ánh nắng mặt trời, đặt đồ ăn phía trước để Thạch Tĩnh Chi chỉ có thể nhìn mà không thể ăn. Trêи hòn đảo hắn bày ra rất nhiều bẫy rập, để nếu có người đến cứu Thạch Tĩnh Chi thì cũng chỉ có một đi không trở lại.

Bố trí xong xuôi hắn lên trực thanh chạy thẳng, trước khi lên máy bay còn nhiễu loạn từ trường quanh vùng đảo này. Mất công mười mấy năm mới có thể nhiễu loạn được.

Hắn bỏ ra tâm huyết lớn như vậy, đương nhiên không thể để Thạch Tĩnh Chi chết dễ dàng như vậy. Hắn muốn làm cho đối phương chết trong đói khát, cùng lúc đó cũng muốn báo cho những người họ Thạch kia tới xem tình trạng chết đói thê thảm của gia chủ bọn họ.

Mà nhà họ Thạch bỏ nhiều công sức ra như vậy mà không cứu được gia chủ sẽ khiến bọn họ trở thành một trò cười trong giới thượng lưu, nhưng người kia cũng sẽ sinh lòng kiêng kỵ với hắn. Để kẻ thù chịu dằn vặt như một trò hề, lại còn tăng danh vọng của mình lên, mũi tên chỉ cần bắn ra đã trúng ba con chim này, trong quan niệm của hắn chỉ có thể là Thạch Tĩnh Chi.

Để đến được đảo nhỏ này Tần Ức cũng phải trải qua một chút khó khăn bởi xung quanh đảo có cá mập qua lại, không có thuyền nào muốn đi tới khu vực đó. Cậu đành nhờ người địa phương thuê giúp mình một thuyền gỗ nhỏ.

Tần Ức biết sức khỏe Thạch Tĩnh Chi không tốt, cứ hai ba ngày lại bệnh một trận, cũng không biết bơi. Hai năm qua cậu được ăn uống đầy đủ, cao lên không ít, tầm 1m55, còn chưa đến giai đoạn phát triển mạnh, nên việc kéo Thạch Tĩnh Chi 1m75 bơi cũng là điều khó khăn. Mà cậu cũng không biết khi lên đảo, sức khỏe của Thạch Tĩnh Chi có còn đủ để xuống nước cho cậu kéo không.

Người cậu thuê chỉ được đi được một đoạn thì dừng vì phía trước là khu cá mập qua lại. Hơn nữa hình như không chỉ có cá mập, cậu thậm chí còn có thể gặp phải cá piranha ăn thịt người, đầu nhỏ hơn cá mập nhưng chỉ cần ngửi thấy mùi máu thì sẽ phát điên, ăn tươi nuốt sống đối tượng. Kể cả người kia có thấy Tần Ức đáng yêu, không nỡ để một đứa nhỏ đi vào chỗ chết một mình nhưng cũng không thể đâm đầu vào đó cùng cậu bé được.

Tần Ức chèo thuyền tìm mười mấy phút tới khu vực không người, cậu cởi đồ, chỉ mặc một chiếc quần đùi nhảy xuống nước, hướng tới tần sóng đặc thù quen thuộc mà bơi tới.

Vận may của cậu quả thật rất tốt, cả đường không gặp cá mập, trêи người không bị thương nên cá ăn thịt người cũng không xuất hiện.

Thạch Tĩnh Chi bị trói ngay ngoài trời, không có gì che chắn. Chỉ cần liếc mắt cậu đã thấy được người thanh niên bị trói trêи thập tự giá. Thạch Tĩnh Chi cả người đầy vết thương, tuy đã kết vảy nhưng tình trạng sức khỏe lại vô cùng nguy hiểm, đầu cúi thấp, sắc mặt tái nhợt, môi khô nứt, cả người yếu ớt, hư nhược.

Tần Ức chỉ cầm theo 1 bình nước sạch, không mang theo đồ ăn vì lỉnh kỉnh. Cởi trói cho Thạch Tĩnh Chi xong, cơ thể hắn đã yếu tới mức không nói nên lời nên đương nhiên không thể khuyên cậu rời đi.

Tần Ức lên tiếng động viên: "A Tĩnh, chờ một chút." Cậu hít một hơi thật sâu, giật mạnh sợi xích sắt. Xích đứt làm đôi. Cẩn thận tháo xích khỏi người Thạch Tĩnh Chi, có đoạn cọ vào vết thương làm hắn đau đớn nhưng cũng chỉ cắn chặt môi cố gắng không kêu ra tiếng.

Tần Ức đem nước sạch tới, sắc mặt Thạch Tĩnh Chi đã khá hơn một chút. Tần Ức cõng hắn xuống nước, không có thuyền nên chỉ có thể bơi. Việc ngâm mình trong nước biển khiến cho vết thương của Thạch Tĩnh Chi như bị rắc muối lên nhưng lúc này những đau đớn ấy không còn quan trọng.

Vết thương của Thạch Tĩnh Chi khiến cá ăn thịt người chú ý. Một con piranha đã nhanh chóng bơi về phía hai người, lưng lấp lánh ánh bạc lúc ẩn lúc hiện dưới làn sóng.

Nhìn màu bạc lấp lánh dưới ánh mặt trời kia, Thạch Tĩnh Chi bỗng nhiên tuyệt vọng. Hắn yếu ớt nằm nhoài lên trêи người Tần Ức, tự giận chính mình nghĩ, chết còn có Tần Ức đi theo còn tốt hơn là lúc trước.

Tác giả có lời muốn nói:

Em trai tui 13 tuổi đã cao hơn 1m7, lớp nó còn có đứa cao hơn 1m8. Giờ bọn nhỏ lớn nhanh quá! (⊙_⊙)

Chapter
1 Chương 1: Bộ Phim Điện Ảnh Đầu Tiên
2 Chương 2: Kịch Bản Phim
3 Chương 3: Hình Ảnh Mới
4 Chương 4: Casting Phim Điện Ảnh
5 Chương 5: Đo Ni Đóng Giày
6 Chương 6: Cậu Phải Tự Tin
7 Chương 7: Quảng Bá Giai Đoạn Đầu
8 Chương 8: Tôi Không Tức Giận
9 Chương 9: Số Lượng Fan Tăng Vọt
10 Chương 10: Không Nhân Nhượng
11 Chương 11: Nghĩ Tới Anh Đi
12 Chương 12: Đá Vào Tấm Sắt
13 Chương 13: Tham Gia Lễ Cưới
14 Chương 14: Lần Đầu Gặp Gỡ
15 Chương 15: Một Vụ Bắt Cóc
16 Chương 16: Cá Cá Cá Cá
17 Chương 17: Đóng Máy
18 Chương 18: Nghẹn Nghẹn Nghẹn Nghẹn
19 Chương 19: Công Chiếu
20 Chương 20: Cạch Cạch Cạch Cạch
21 Chương 21: Không Thể Tùy Tiện
22 Chương 22: Đọc Giả Chân Tình
23 Chương 23: Tiệc Gia Tộc Nhà Họ Thạch
24 Chương 24: Viết Truyện Mới
25 Chương 25: Bắt Đầu Viết Truyện
26 Chương 26: Bộ Phim Thứ Hai
27 Chương 27: Bị Hãm Hại Một Phen
28 Chương 28: Xảy Ra Chuyện
29 Chương Chương 29: Ba Trong Một
30 Chương 30: Đàm Phán Thành Công
31 Chương 31: Lễ Công Chiếu Phim
32 Chương 32: Fan Meeting
33 Chương 33: Tặng Quà
34 Chương 34: Món Quà Đặc Biệt
35 Chương 35: Kiểm Tra Sức Khỏe
36 Chương 36: Xem Phim
37 Chương 37: Tiệc Sinh Nhật
38 Chương 38: Hát
39 Chương 39: Ca Khúc Đầu Tiên
40 Chương 40: Ca Khúc Này Có Độc
41 Chương 41: Nhanh Chóng Trưởng Thành
42 Chương 42: Cậu Ấy Ngất Rồi!
43 Chương 43: Cái Giá Để Trưởng Thành
44 Chương 44: Nghi Thức Trưởng Thành
45 Chương 45: Tiếp Nè Tiếp Nè
46 Chương 46: Tiểu Ngụy Nhà Họ Trì
47 Chương 47: Đồ Rác Rưởi
48 Chương 48: Không Lãng Mạn
49 Chương 49: Người Mới Tới Ở
50 Chương 50: Giúp Đỡ Một Việc
51 Chương 51: Hốt Hoảng Hốt Hoảng
52 Chương 52: Một Món Quà
53 Chương 53: Độc Nhất Vô Nhị
54 Chương 54: Tuyên Truyền Phim Điện Ảnh
55 Chương 55: Ra Kịch Truyền Thanh
56 Chương 56: Bị Phát Hiện
57 Chương 57: Tìm Tới Cửa
58 Chương 58: Vậy Thì Sao
59 Chương 59: Hỏi Một Vấn Đề
60 Chương 60: Em Nói Thật Đi
61 Chương 61: Cùng Lùi Một Bước
62 Chương 62: Vội Vã Tới
63 Chương 63: Anh Trai Đến
64 Chương 64: Không Có Tiền Đồ
65 Chương 65: Bị Bắt Đi
66 Chương 66: Ngoại Truyện Kiểu Vô Trách Nhiệm
67 Chương 67: Lộ Video
68 Chương 68: Bên Trên Phi Thuyền
69 Chương 69: Chuẩn Bị Khởi Hành
70 Chương 70: Không Thể Tách Rời
71 Chương 71: Bụi Trần Lắng Đọng
Chapter

Updated 71 Episodes

1
Chương 1: Bộ Phim Điện Ảnh Đầu Tiên
2
Chương 2: Kịch Bản Phim
3
Chương 3: Hình Ảnh Mới
4
Chương 4: Casting Phim Điện Ảnh
5
Chương 5: Đo Ni Đóng Giày
6
Chương 6: Cậu Phải Tự Tin
7
Chương 7: Quảng Bá Giai Đoạn Đầu
8
Chương 8: Tôi Không Tức Giận
9
Chương 9: Số Lượng Fan Tăng Vọt
10
Chương 10: Không Nhân Nhượng
11
Chương 11: Nghĩ Tới Anh Đi
12
Chương 12: Đá Vào Tấm Sắt
13
Chương 13: Tham Gia Lễ Cưới
14
Chương 14: Lần Đầu Gặp Gỡ
15
Chương 15: Một Vụ Bắt Cóc
16
Chương 16: Cá Cá Cá Cá
17
Chương 17: Đóng Máy
18
Chương 18: Nghẹn Nghẹn Nghẹn Nghẹn
19
Chương 19: Công Chiếu
20
Chương 20: Cạch Cạch Cạch Cạch
21
Chương 21: Không Thể Tùy Tiện
22
Chương 22: Đọc Giả Chân Tình
23
Chương 23: Tiệc Gia Tộc Nhà Họ Thạch
24
Chương 24: Viết Truyện Mới
25
Chương 25: Bắt Đầu Viết Truyện
26
Chương 26: Bộ Phim Thứ Hai
27
Chương 27: Bị Hãm Hại Một Phen
28
Chương 28: Xảy Ra Chuyện
29
Chương Chương 29: Ba Trong Một
30
Chương 30: Đàm Phán Thành Công
31
Chương 31: Lễ Công Chiếu Phim
32
Chương 32: Fan Meeting
33
Chương 33: Tặng Quà
34
Chương 34: Món Quà Đặc Biệt
35
Chương 35: Kiểm Tra Sức Khỏe
36
Chương 36: Xem Phim
37
Chương 37: Tiệc Sinh Nhật
38
Chương 38: Hát
39
Chương 39: Ca Khúc Đầu Tiên
40
Chương 40: Ca Khúc Này Có Độc
41
Chương 41: Nhanh Chóng Trưởng Thành
42
Chương 42: Cậu Ấy Ngất Rồi!
43
Chương 43: Cái Giá Để Trưởng Thành
44
Chương 44: Nghi Thức Trưởng Thành
45
Chương 45: Tiếp Nè Tiếp Nè
46
Chương 46: Tiểu Ngụy Nhà Họ Trì
47
Chương 47: Đồ Rác Rưởi
48
Chương 48: Không Lãng Mạn
49
Chương 49: Người Mới Tới Ở
50
Chương 50: Giúp Đỡ Một Việc
51
Chương 51: Hốt Hoảng Hốt Hoảng
52
Chương 52: Một Món Quà
53
Chương 53: Độc Nhất Vô Nhị
54
Chương 54: Tuyên Truyền Phim Điện Ảnh
55
Chương 55: Ra Kịch Truyền Thanh
56
Chương 56: Bị Phát Hiện
57
Chương 57: Tìm Tới Cửa
58
Chương 58: Vậy Thì Sao
59
Chương 59: Hỏi Một Vấn Đề
60
Chương 60: Em Nói Thật Đi
61
Chương 61: Cùng Lùi Một Bước
62
Chương 62: Vội Vã Tới
63
Chương 63: Anh Trai Đến
64
Chương 64: Không Có Tiền Đồ
65
Chương 65: Bị Bắt Đi
66
Chương 66: Ngoại Truyện Kiểu Vô Trách Nhiệm
67
Chương 67: Lộ Video
68
Chương 68: Bên Trên Phi Thuyền
69
Chương 69: Chuẩn Bị Khởi Hành
70
Chương 70: Không Thể Tách Rời
71
Chương 71: Bụi Trần Lắng Đọng