Chương 62: 62: Biết Điều Im Miệng

“Má nó chứ! Thật khốn nạn mà!”
Dưới sự lan truyền chóng mặt của Internet, tất cả mọi chuyện nhanh chóng đã đến tai của Diệp Tống Lâm.

Càng thấy dân mạng chửi rủa, ông ta càng tức đến phát điên.
“Đúng là con đàn bà ăn hại mà!”
Rõ ràng đây là một quân cờ hữu dụng để ông ta lật đổ đứa cháu gái hỗn xược kia.

Nhưng giờ thì hay rồi, mất cả chì lẫn chài.
“Chủ tịch Diệp, cô Đào Thanh Thảo nhất quyết muốn gặp người.”
Máu nóng dồn lên não, gân xanh trên trán nổi lên.

Đúng là thứ đ ĩ đi3m ngu xuẩn, thành sự thì ít, thất bại thì nhiều.
“Bảo cô ta cút đi.”
“Chủ tịch bớt nóng, bây giờ chưa phải lúc vạch rõ giới hạn với cô ta.”
Tên trợ lý tỉnh táo khuyên nhủ:
“Bây giờ dư luận đang chăm chăm nhìn vào cô ta và Diệp Thị, nếu cô ta không biết giữ mồm miệng thì chẳng phải bao nhiêu điều tiếng xấu sẽ đổ lên đầu chúng ta sao?”
“Cậu nói đúng.”
Hít một hơi thật sâu để phần nào ổn định tâm trạng, Diệp Tống Lâm miễn cưỡng nói:
“Cũng may chúng ta nắm được không ít chuyện thị phi của cô ta.”
Nhịp nhịp tay xuống bàn, ông ta cười tàn nhẫn:
“Cậu ra nói chuyện đi.”
“Dạ chủ tịch.”
Hai tay siết chặt, Diệp Tống Lâm tức giận đập xuống bàn.

Cảm giác đau đớn từ nắm tay truyền xuống khiến ông ta trấn tĩnh được phần nào.

Đôi môi bạc câu lên một nụ cười độc ác.
Hừ, Diệp Mỹ Uyên vận may của mày cũng sắp cạn rồi.
***
Và quả nhiên đúng như dự đoán, khi hoàn toàn bị dồn vào thế yếu, Đào Thanh Thảo càng cắn chặt không buông.
“Xin lỗi Đào tiểu thư, hiện tại chủ tịch Diệp đang rất bận nên không thể gặp cô được.”
“Không thể gặp tôi? Ông ta muốn qua cầu rút ván sao?”
Nào còn bộ dạng nhu mì yếu đuối, Đào Thanh Thảo lúc này chẳng khác gì một ả đàn bà chanh chua mà lớn tiếng la hét.
Tất cả uất ức tủi hờn mấy ngày nay, cô ta đều tính hết lên đầu những kẻ mang họ Diệp.

Nếu không vì bọn chúng minh tranh ám đấu thì một kẻ ngoài cuộc như cô ta sẽ không bị cuốn vào vòng xoáy này.
Trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết.

Đúng, tất cả căn nguyên đều do cái lũ người họ Diệp.
“Ơ kìa, sao Đào tiểu thư lại nói thế? Chẳng phải cô cũng đạt được mục đích rồi đúng không?”
Đẩy một tấm ảnh về phía cô ta, tên trợ lý vừa cười vừa nói.
Phút chốc mọi biểu cảm trên mặt Đào Thanh Thảo đều như bị đóng băng.

Tấm ảnh này… không thể nào?
“Làm sao… lại có thể?”
“Những chuyện chúng tôi muốn biết thì sẽ có cách để biết thôi.”
Dừng một chút, hắn tiếp lời:
“Cũng giống như việc chúng tôi biết Đào tiểu thư đây đang rất lo lắng cho tài chính của mình.”
Nuốt một ngụm nước bọt, cả người Đào Thanh Thảo run lên.

Đúng vậy, cô ta đã rỗng túi rồi, cha mẹ từ mặt, cũng không còn chu cấp nữa.

Cô ta đành đến đây để đòi tiền.
Dù sao trong tay cô ta cũng đang giữ rất nhiều những thông tin qua trọng, nếu không lợi dụng để kiếm trác đôi chút thì cô ta chắc chắn sẽ viết ngược tên mình.
“Tôi muốn tiền.

Một số tiền đủ lớn để tôi có thể khóa chặt miệng.”
“Được, tôi thích sự thẳng thắn của tiểu thư.”
Đặt lên bàn một tấm chi phiếu được chuẩn bị sẵn, tay trợ lý đắc ý nhướng mày.
“Nhiêu đây hẳn đã đủ để tiểu thư thỏa mãn.”
Nhìn thấy con số trong tấm chi phiếu, đôi mắt tham lam của Đào Thanh Thảo trợn tròn.

Từ bé đến giờ, cô ta chưa từng thấy nhiều con số không phía sau đến vậy.

Quả nhiên là lũ nhà giàu, ra tay cũng thật hào phóng.
“Đủ rồi…”
Đợi khi đứa bé trong bụng chào đời, cô ta sẽ để cho nhà họ Nhậm nuôi dưỡng.

Sau đó với số tiền này, cô ta sẽ sống sung sướng đến mấy năm.
Biết đã thu phục được kẻ tham lam đối diện, tên trợ lý cười khinh bỉ.
“Vậy Đào tiểu thư đi thong thả và không hẹn gặp lại.”
***

Những tia nắng cuối ngày như đang nhuộm vàng mọi cảnh vật, siết chặt tấm chi phiếu trong tay, một suy nghĩ tham lam lóe lên trong đầu Đào Thanh Thảo.
Để khiến cho cô ta im miệng, Diệp Tống Lâm không ngại chi ra một số tiền lớn.

Vậy để biết được những hành động bẩn thỉu của chú ruột mình, Diệp Mỹ Uyên sẽ chi ra bao nhiêu đây? Gấp đôi hay gấp ba nhỉ? Ha, chỉ cần kích động cho trâu bò đánh nhau càng hay, con muỗi nhỏ là cô ta sẽ chăm chỉ ở giữa hút máu.

Không cần biết kẻ nào sẽ người chiến thắng, nhưng tiền bạc vẫn về túi cô ta.
Kìm nén cái cảm giác hưng phấn đang tuôn trào trong huyết quản, Đào Thanh Thảo biết rõ mọi chuyện phải được lên kế hoạch bài bản.

Tuyệt đối không thể vì chút đắc ý nhất thời mà phá hỏng tất cả.
“Thanh Thảo… con về rồi à? Thật làm mẹ lo chết mà?”
Vừa thấy con dâu “tương lai” trở về, bà Nhậm liền cuống quýt tay chân.

Nhưng trong mắt Đào Thanh Thảo thì người đàn bà này chẳng khác gì osin không công.
“Mẹ à, con không sao.

Chỉ muốn ra ngoài đi dạo một chút thôi.”
“Bây giờ chị còn tâm trí đi dạo ư? Không sợ ra ngoài có người nhận ra, rồi bị ném trứng thối vào mặt à?”
Từ trong bếp giọng nói đành hanh của Nhậm Tinh Tinh vọng ra.
“Cái con bé này, ăn nói cái kiểu gì đấy hả?”
Thấy người mẹ luôn bảo vệ mình nay lại trở mặt la mắng, Nhậm Tinh Tinh tức đến nghiến răng.
“Mẹ, con đã nói cái gì sai sao?”
Vừa khóc vừa mếu, Tinh Tinh chỉ vào mặt Thanh Thảo châm biếm.
“Cái đồ đỉa đeo chân hạc không biết xấu hổ này, nếu không vì chị thì chúng tôi sẽ không phải chen chúc ở đây.

Bản thân là tiểu tam còn đi huênh hoang khác nơi, hại người khác cũng mất hết mặt mũi.”
Cảm giác bị người khác chửi rủa chà đạp này cô ta chịu đủ rồi, ngẫm lại thì nếu Đào Thanh Thảo này không trở về thì bọn họ vẫn được ăn sung mặc sướng, sống trong biệt thự.

Dù cô cũng chẳng ưa gì bà chị dâu họ Diệp kia, nhưng…
“Hóa ra Tinh Tinh lại nghĩ về chị như vậy.”
Đào Thanh Thảo bưng mặt khóc nức nở, đứng lên toang bỏ đi.
“Nếu vậy chị sẽ đi, để em không phải chướng mắt nữa.”
“Kìa con…”
Dù sao trong bụng Thanh Thảo cũng là đứa cháu nội mình ngày đêm mong chờ.

Bà Nhậm vội đưa tay giữa cô ta, còn không quên không quên mắng mỏ con gái.
“Cái Thảo là do mẹ dẫn về đấy, mày có ý kiến gì không? Còn nữa, chị dâu mày đang bầu bì, mày bớt gây sự đi.”
“Mẹ… Sớm muộn gì cả nhà mình cũng bị chị ta làm liên lụy.”
Nhìn thấy bóng lưng hậm hực của em chồng tương lai, Đào Thanh Thảo lộ ra một nụ cười đắc ý.

Muốn đấu với tao hả? Mày còn non lắm nhóc con.

Nhưng cũng không quên an ủi mẹ chồng.
“Mẹ, em ấy còn nhỏ.

Đây cũng chỉ là nhất thời bồng bột thôi.

Mẹ đừng buồn.”
“Haizz giá như Tinh Tinh nó hiểu chuyện như con thì tốt quá.”
Bà Nhậm thân thiết ôm cô ta vào lòng.

Đây chính là đứa con dâu mà bà ta ưng ý.

Hiền lành, hiểu chuyện lại dễ bảo, có như thế mới chuyên tâm chăm lo cho gia đình và chồng con.

Ai đời như thứ họ Diệp kia, bướng bỉnh lại kiêu ngạo, ỷ vào có chút bạc lẽ mà nghênh ngang không coi ai ra gì.
Hừ, bà đây chống mắt lên xem.

Loại con gái như Diệp Mỹ Uyên đó, còn có ai muốn lấy về làm vợ không?.

Chapter
1 Chương 1: 1: Vụng Trộm
2 Chương 2: 2:
3 Chương 3: 3: Người Phụ Nữ Phóng Túng
4 Chương 4: 4: Quyến Rũ Mị Hoặc
5 Chương 5: 5: Hôn Nhân Thỏa Thuận
6 Chương 6: 6: Sinh Con Trai
7 Chương 7: 7: Người Phụ Nữ Quyền Lực
8 Chương 8: 8: Phỏng Vấn
9 Chương 9: 9: Cô Con Dâu Xấc Xược
10 Chương 10: 10: Mẹ Chồng Nàng Dâu
11 Chương 11: 11: Âm Mưu Của Mẹ Chồng
12 Chương 12: 12: Xem Tuồng
13 Chương 13: 13: Ảnh Hậu Kim Khuê
14 Chương 14: 14: Phía Sau Ánh Hào Quang
15 Chương 15: 15: Chuyện Sinh Con
16 Chương 16: 16: Gặp Lại Người Quen
17 Chương 17: 17: Mập Mờ
18 Chương 18: 18: Dằn Mặt
19 Chương 19: 19: Giới Tính Đứa Trẻ
20 Chương 20: 20: Không Ngờ
21 Chương 21: 21: Sự Thật Bất Ngờ
22 Chương 22: 22: Trọn Vẹn Một Tình Bạn 1
23 Chương 23: 23: Trọn Vẹn Một Tình Bạn 2
24 Chương 24: 24: Con Ngốc
25 Chương 25: 25: Tấm Lòng Cha Mẹ
26 Chương 26: 26: Kết Cục Của Một Cuộc Hôn Nhân Đau Khổ
27 Chương 27: 27: Ở Chung Với Nhà Chồng
28 Chương 28: 28: Giới Hạn Cuối Cùng
29 Chương 29: 29: Vạch Trần
30 Chương 30: 30: Giăng Lưới
31 Chương 31: 31: Mục Đích Thật Sự
32 Chương 32: 32: Hẹn Gặp
33 Chương 33: 33: Buông Bỏ Trước Khi Quá Muộn
34 Chương 34: 34: Phát Hiện Chuyện Tốt
35 Chương 35: 35: Âm Mưu Đáng Sợ
36 Chương 36: 36: Đau Đớn Đến Tận Cùng
37 Chương 37: 37: Sự Bảo Vệ Của Cha
38 Chương 38: 38: Mẹ Ơi Đừng Khóc!
39 Chương 39: 39: Rắn Độc
40 Chương 40: 40: Gian Nan Mới Hiểu Thấu Lòng Người
41 Chương 41: 41: Không Còn Gì Cả
42 Chương 42: 42: Anh Nên Biết Điều
43 Chương 43: 43: Dồn Vào Đường Cùng
44 Chương 44: 44: Phúc Âm 1
45 Chương 45: 45: Phúc Âm 2
46 Chương 46: 46: Ngài Ấy Vẫn Luôn Yêu Con
47 Chương 47: 47: Rung Động
48 Chương 48: 48: Vật Hợp Theo Loài
49 Chương 49: 49: Quà Chia Tay
50 Chương 50: 50: Gieo Gió Gặt Bão
51 Chương 51: 51: Xe Trấn
52 Chương 52: 52: Yêu Đương Ư
53 Chương 53: 53: Đại Hội Cổ Đông
54 Chương 54: 54: Mong Chị Tác Thành
55 Chương 55: 55: Ăn Trộm Còn Bắt Khép Cửa
56 Chương 56: 56: Chuyện Bát Quái Nhà Hào Môn
57 Chương 57: 57: Đơn Phương Ly Hôn
58 Chương 58: 58: Cơ Hội Cuối Cùng
59 Chương 59: 59: Chuyện Vợ Chồng
60 Chương 60: 60: Ai Là Người Sai
61 Chương 61: 61: Thứ Tiểu Tam Trơ Trẽn
62 Chương 62: 62: Biết Điều Im Miệng
63 Chương 63: 63: Vừa Bất Tài Vừa Sĩ Diện
64 Chương 64: 64: Chúng Ta Ly Hôn
65 Chương 65: 65: Xem Mắt 1
66 Chương 66: 66: Xem Mắt 2
67 Chương 67: 67: Giải Khuây
Chapter

Updated 67 Episodes

1
Chương 1: 1: Vụng Trộm
2
Chương 2: 2:
3
Chương 3: 3: Người Phụ Nữ Phóng Túng
4
Chương 4: 4: Quyến Rũ Mị Hoặc
5
Chương 5: 5: Hôn Nhân Thỏa Thuận
6
Chương 6: 6: Sinh Con Trai
7
Chương 7: 7: Người Phụ Nữ Quyền Lực
8
Chương 8: 8: Phỏng Vấn
9
Chương 9: 9: Cô Con Dâu Xấc Xược
10
Chương 10: 10: Mẹ Chồng Nàng Dâu
11
Chương 11: 11: Âm Mưu Của Mẹ Chồng
12
Chương 12: 12: Xem Tuồng
13
Chương 13: 13: Ảnh Hậu Kim Khuê
14
Chương 14: 14: Phía Sau Ánh Hào Quang
15
Chương 15: 15: Chuyện Sinh Con
16
Chương 16: 16: Gặp Lại Người Quen
17
Chương 17: 17: Mập Mờ
18
Chương 18: 18: Dằn Mặt
19
Chương 19: 19: Giới Tính Đứa Trẻ
20
Chương 20: 20: Không Ngờ
21
Chương 21: 21: Sự Thật Bất Ngờ
22
Chương 22: 22: Trọn Vẹn Một Tình Bạn 1
23
Chương 23: 23: Trọn Vẹn Một Tình Bạn 2
24
Chương 24: 24: Con Ngốc
25
Chương 25: 25: Tấm Lòng Cha Mẹ
26
Chương 26: 26: Kết Cục Của Một Cuộc Hôn Nhân Đau Khổ
27
Chương 27: 27: Ở Chung Với Nhà Chồng
28
Chương 28: 28: Giới Hạn Cuối Cùng
29
Chương 29: 29: Vạch Trần
30
Chương 30: 30: Giăng Lưới
31
Chương 31: 31: Mục Đích Thật Sự
32
Chương 32: 32: Hẹn Gặp
33
Chương 33: 33: Buông Bỏ Trước Khi Quá Muộn
34
Chương 34: 34: Phát Hiện Chuyện Tốt
35
Chương 35: 35: Âm Mưu Đáng Sợ
36
Chương 36: 36: Đau Đớn Đến Tận Cùng
37
Chương 37: 37: Sự Bảo Vệ Của Cha
38
Chương 38: 38: Mẹ Ơi Đừng Khóc!
39
Chương 39: 39: Rắn Độc
40
Chương 40: 40: Gian Nan Mới Hiểu Thấu Lòng Người
41
Chương 41: 41: Không Còn Gì Cả
42
Chương 42: 42: Anh Nên Biết Điều
43
Chương 43: 43: Dồn Vào Đường Cùng
44
Chương 44: 44: Phúc Âm 1
45
Chương 45: 45: Phúc Âm 2
46
Chương 46: 46: Ngài Ấy Vẫn Luôn Yêu Con
47
Chương 47: 47: Rung Động
48
Chương 48: 48: Vật Hợp Theo Loài
49
Chương 49: 49: Quà Chia Tay
50
Chương 50: 50: Gieo Gió Gặt Bão
51
Chương 51: 51: Xe Trấn
52
Chương 52: 52: Yêu Đương Ư
53
Chương 53: 53: Đại Hội Cổ Đông
54
Chương 54: 54: Mong Chị Tác Thành
55
Chương 55: 55: Ăn Trộm Còn Bắt Khép Cửa
56
Chương 56: 56: Chuyện Bát Quái Nhà Hào Môn
57
Chương 57: 57: Đơn Phương Ly Hôn
58
Chương 58: 58: Cơ Hội Cuối Cùng
59
Chương 59: 59: Chuyện Vợ Chồng
60
Chương 60: 60: Ai Là Người Sai
61
Chương 61: 61: Thứ Tiểu Tam Trơ Trẽn
62
Chương 62: 62: Biết Điều Im Miệng
63
Chương 63: 63: Vừa Bất Tài Vừa Sĩ Diện
64
Chương 64: 64: Chúng Ta Ly Hôn
65
Chương 65: 65: Xem Mắt 1
66
Chương 66: 66: Xem Mắt 2
67
Chương 67: 67: Giải Khuây