Chương 57: 57: Đơn Phương Ly Hôn

Mỹ Uyên chậm rãi bước vào, trong phòng khách lúc này đèn đuốc vẫn sáng trưng.

Thấy con dâu vừa về đến, mẹ chồng ngay lập tức lên tiếng phủ đầu.
"Còn biết đường để về cơ à?"
Bước đến trước mặt cô, bà Nhậm hất hàm, giọng điệu đay nghiến mắng mỏ.
"Cô nói xem, chuyện tốt này có phải do cô làm không?"
"Nếu con nói không phải thì mẹ sẽ tin chứ?"
"Cô…"
Bà Nhậm tức giận không nói lên lời, bà ta ghét nhất là cái bộ dáng thanh cao vênh váo này của con dâu.
"Chị Uyên à!"
Đào Thanh Thảo nước mắt dâng trào, bộ dạng ấm ức thút thít nói:
"Trong chuyện này là em sai… nhưng có gì chị hãy đến tìm em tính sổ.

Tại sao chị có thể làm thế với một đứa trẻ chưa ra đời?"
Vừa nói, cô ta vừa bưng mặt khóc nức nở, cả người yếu ớt khẽ run lên khiến cho chiếc váy trắng thuần khiết theo từng động tác nhẹ nhàng lay động.

Nhậm Tinh Tinh thấy “chị Thảo” đau lòng như vậy liền vội đến bên an ủi.
“Chị à, đừng khóc nữa, chuyện này sao có thể trách chị? Bây giờ chị đang có em bé, khóc nhiều sẽ không tốt cho sức khỏe đâu!”
Nghe đến hai chữ “đứa trẻ”, bà Nhậm như càng thêm kích động.

Chỉ thẳng tay thẳng vào người Mỹ Uyên, bà ta cay nghiệt mắng chửi.
“Thứ cây độc không trái, gái độc không con.

Nhà họ Nhậm chúng tôi quả thật vô phúc khi rước cô về làm dâu.

Nếu như đứa trẻ trong bụng Thanh Thảo có mệnh hệ gì, thì tôi sẽ liều mạng với cô.”
Thấy bà Nhậm chửi bới con dâu thậm tệ như vậy, trong lòng Đào Thanh Thảo sớm đã vui vẻ đến nở hoa.

Xinh đẹp giàu có thì thế nào? Không phải vẫn bị cô ta cướp mất đàn ông hay sao? Chỉ cần Diệp Mỹ Uyên cùng Nhậm Vũ ly hôn, thì một nửa gia tài nhà họ Diệp nghiễm nhiên sẽ thuộc về cô ta.
Cẩn thận che giấu sự vui vẻ trong đáy mắt, Đào Thanh Thảo ngước lên lộ vẻ xúc động:
“Dì ơi… phận con là đỉa không dám đem chân hạc…”
Nhìn về phía Mỹ Uyên, cô ta làm ra vẻ sợ hãi yếu đuối.
“Chỉ cần… gia đình dì và chị Uyên chấp nhận đứa trẻ, là con đã mãn nguyện rồi.”
Nói xong, Thanh Thảo đứng lên bộ dáng vùng vằng như muốn bỏ đi.
“Sao có thể như vậy được? Đứa cháu độc đinh của nhà họ Nhậm chúng ta không thể là con ngoài giá thú.”
Mặc kệ những lời nói khó nghe của mẹ chồng, Mỹ Uyên chỉ im lặng chăm chăm nhìn chồng mình.

Như cảm nhận được ánh mặt của vợ, anh ta ngước lên rồi nhanh chóng lảng tránh.

Nếu đây là sân khấu tuồng thì Nhậm Vũ chỉ là một nhân vật thừa.

Từ lúc cô về nhà đến giờ, anh ta chỉ một mực im lặng đứng đó.
Dù sao cũng là vợ chồng chung chăn chung gối gần hai năm trời, nhưng người làm chồng nay lại nhu nhược đến mức không dám thốt lên một câu bênh vực vợ.

Nếu đã như vậy thì phụ nữ lấy chồng để làm gì…
“Đủ rồi!”
Lấy ra một tờ giấy, Mỹ Uyên chậm rãi đặt xuống bàn nước.
“Đây là giấy triệu tập của tòa, con đã nộp đơn ly hôn đơn phương ra tòa.”
Dứt lời, cô nhìn về phía Nhậm Vũ với đôi mắt ai oán, lộ ra sự mềm yếu hiếm thấy.
“Như vậy anh đã hài lòng chưa? A Vũ… em nhường anh lại cho cô ấy.”
Hai mắt cay xè, Mỹ Uyên cúi đầu cố gắng giấu đi dáng vẻ yếu ớt này.

Nhậm Vũ sững người, từ khi quen biết cho đến hôm nay, đây là lần đầu tiên anh ta thấy cô rơi nước mắt.

Muốn tiến lên an ủi nhưng đã có người khác nhanh chân hơn.
“Thân là trợ lý có một số việc, tôi sẽ thay Diệp Tổng giải thích cho mọi người.”
Cẩn thận dùng thân mình che chắn cho bà chủ, Khương Tâm lạnh lùng nhìn bốn người trước mặt, trong mắt hiện lên sự khinh bỉ cùng chán ghét.
“Thứ nhất về vấn đề phân chia tài sản sau khi ly hôn.

Trước khi ly hôn, Diệp Tổng đã yêu cầu chứng thực toàn bộ tài sản của mình trước hôn nhân.

Và trong thời gian kết hôn, nếu giữa vợ chồng hai không có tài sản chung nào thì chẳng có gì phải phân chia.”
“Cái gì?”
“Không thể nào?”
Hai mẹ con nhà họ Nhậm cùng Đào Thanh Thảo kêu lên, cùm từ “chẳng có gì phải phân chia” như một cái tát đau đớn là bọn họ xây xẩm mặt mày.

Bước đến chỗ con trai, bà Nhậm lên giọng chất vấn:
“Chuyện này là thế nào hả A Vũ? Tài sản chung, tài sản riêng là sao?”

Giận quá mất khôn, như một người phụ nữ chợ búa điêu ngoa, bà tay hét toáng lên chỉ tay về phía con dâu mắng mỏ.
“Quả nhiên mà quả nhiên mà, thứ đàn bà mất nết! Lấy chồng rồi mà còn không an phận, cứ nay thậm thụt mai thậm thụt đem về ngoại thôi.”
“Mẹ à đủ rồi!”
Thấy con trai lên tiếng ngăn cản, bà ta như càng phát điên phát rồ mà lớn tiếng mắng chửi.
“Nhậm Vũ… con thấy chưa? Con đã sáng mắt ra chưa hả? Nó đúng là thứ xúi quẩy...”
“Bà im miệng, nếu không tôi sẽ kiện bà tội phỉ báng lăn...”
“Mày muốn kiện thì cứ kiện đi, tao sợ mày chắc.

Hôm nay tao phải xé rách mặt con đi3m khốn nạn này.”
Miếng thịt dâng lên tận miệng lại bị người khác hất đi, bà ta mất hết bình tĩnh mà muốn bổ nhào vào phía Mỹ Uyên.

Đến mức này quản gia Hà ở phía sau cũng chẳng thể nín nhịn được nữa, bà vung tay tát thẳng vào mặt bà Nhậm.
"Đây là nhà họ Diệp không đến lượt các người lớn lối."
Tiểu thư nhà bà kim tôn ngọc quý, công tử thế gia xếp hàng cầu thân không thiếu.

Vì cớ gì mà phải nín nhịn chịu đựng sự chà đạp của lũ người vô học không biết xấu hổ này.
"Bà già kia, thứ kẻ ở như bà mà dám đánh mẹ tôi."
Thấy mẹ mình bị đánh, Nhậm Tinh Tinh cũng lao vào ẩu đả.

Căn phòng khách rộng lớn phút chốc đã trở thành chiến trường, hết đấm đá rồi la hét.

Nhậm Vụ thì bị kẹt ở giữa, cố gắng tách bốn con người đang hăng máu chiến kia ra.

Còn Đào Thanh Thảo, cô ả không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này, trong lòng nơm nớp lo sợ, chỉ biết đứng đấy mà khóc rống.
"Dừng lại!"
Mỹ Uyên ngẩng đầu nhìn đám người trước mặt, lạnh nhạt lên tiếng.

Dù cho dáng vẻ bây giờ có tiều tụy xanh xao, nhưng khí thế cô toát ra vẫn khiến người ta e dè.
"Đây là Diệp gia, không phải chỗ cho các người làm loạn."
Cô chậm rãi bước về phía mẹ chồng, giọng nói ai oán chất vấn.
"Mẹ! Sở dĩ cho đến bây giờ con vẫn cố gắng gọi mẹ một tiếng mẹ, vì con và anh Vũ bây giờ vẫn còn là vợ chồng.

Nhưng cách hành xử của mẹ không có gì đáng để con tôn trọng cả..."
"Uyên!"
"Chị im đi..."
Như một bản năng, hai anh em nhà họ Nhậm lao đến bảo vệ mẹ.
"Chị là cái thá gì mà dám nói mẹ tôi như vậy hả?"
"Uyên, em không được phép nói với mẹ như vậy!"
Cả quản gia Hà lẫn Khương Tâm đều bước đến đẩy ba mẹ con nhà họ Nhậm ra xa.

Cùng là phụ nữ, quản gia Hà lên tiếng chất vấn.
"Cái gì mà không cho phép, cô ấy đã nói gì sai? Ai đời có bà mẹ chồng nào lại tham lam cay nghiệt đến thế? Vừa giúp tiểu tam phá hoại hạnh phúc gia đình con trai, vừa muốn la li3m đến tài sản nhà con dâu.

Thứ như bà đây, tôi khinh!!!"
Bị nói trúng tim đen, sắc mặt của Đào Thanh Thảo lẫn ba mẹ con đều trắng bệch.
"Nếu các người còn thời gian ở đây ồn ào thì sao đến tìm luật sư đi.

Tội danh ngoại tình và phỉ báng cũng không hề nhẹ đâu."
Xoáy vào ba mẹ con kia một cái nhìn hằn học, trợ lý Khương mỉa mai nói:
"À, tôi còn quên thông báo.

Diệp Tổng đã đâm đơn kiện anh Nhậm đây tội ngoại tình rồi.

Các người chuẩn bị để hầu tòa đi.".

Chapter
1 Chương 1: 1: Vụng Trộm
2 Chương 2: 2:
3 Chương 3: 3: Người Phụ Nữ Phóng Túng
4 Chương 4: 4: Quyến Rũ Mị Hoặc
5 Chương 5: 5: Hôn Nhân Thỏa Thuận
6 Chương 6: 6: Sinh Con Trai
7 Chương 7: 7: Người Phụ Nữ Quyền Lực
8 Chương 8: 8: Phỏng Vấn
9 Chương 9: 9: Cô Con Dâu Xấc Xược
10 Chương 10: 10: Mẹ Chồng Nàng Dâu
11 Chương 11: 11: Âm Mưu Của Mẹ Chồng
12 Chương 12: 12: Xem Tuồng
13 Chương 13: 13: Ảnh Hậu Kim Khuê
14 Chương 14: 14: Phía Sau Ánh Hào Quang
15 Chương 15: 15: Chuyện Sinh Con
16 Chương 16: 16: Gặp Lại Người Quen
17 Chương 17: 17: Mập Mờ
18 Chương 18: 18: Dằn Mặt
19 Chương 19: 19: Giới Tính Đứa Trẻ
20 Chương 20: 20: Không Ngờ
21 Chương 21: 21: Sự Thật Bất Ngờ
22 Chương 22: 22: Trọn Vẹn Một Tình Bạn 1
23 Chương 23: 23: Trọn Vẹn Một Tình Bạn 2
24 Chương 24: 24: Con Ngốc
25 Chương 25: 25: Tấm Lòng Cha Mẹ
26 Chương 26: 26: Kết Cục Của Một Cuộc Hôn Nhân Đau Khổ
27 Chương 27: 27: Ở Chung Với Nhà Chồng
28 Chương 28: 28: Giới Hạn Cuối Cùng
29 Chương 29: 29: Vạch Trần
30 Chương 30: 30: Giăng Lưới
31 Chương 31: 31: Mục Đích Thật Sự
32 Chương 32: 32: Hẹn Gặp
33 Chương 33: 33: Buông Bỏ Trước Khi Quá Muộn
34 Chương 34: 34: Phát Hiện Chuyện Tốt
35 Chương 35: 35: Âm Mưu Đáng Sợ
36 Chương 36: 36: Đau Đớn Đến Tận Cùng
37 Chương 37: 37: Sự Bảo Vệ Của Cha
38 Chương 38: 38: Mẹ Ơi Đừng Khóc!
39 Chương 39: 39: Rắn Độc
40 Chương 40: 40: Gian Nan Mới Hiểu Thấu Lòng Người
41 Chương 41: 41: Không Còn Gì Cả
42 Chương 42: 42: Anh Nên Biết Điều
43 Chương 43: 43: Dồn Vào Đường Cùng
44 Chương 44: 44: Phúc Âm 1
45 Chương 45: 45: Phúc Âm 2
46 Chương 46: 46: Ngài Ấy Vẫn Luôn Yêu Con
47 Chương 47: 47: Rung Động
48 Chương 48: 48: Vật Hợp Theo Loài
49 Chương 49: 49: Quà Chia Tay
50 Chương 50: 50: Gieo Gió Gặt Bão
51 Chương 51: 51: Xe Trấn
52 Chương 52: 52: Yêu Đương Ư
53 Chương 53: 53: Đại Hội Cổ Đông
54 Chương 54: 54: Mong Chị Tác Thành
55 Chương 55: 55: Ăn Trộm Còn Bắt Khép Cửa
56 Chương 56: 56: Chuyện Bát Quái Nhà Hào Môn
57 Chương 57: 57: Đơn Phương Ly Hôn
58 Chương 58: 58: Cơ Hội Cuối Cùng
59 Chương 59: 59: Chuyện Vợ Chồng
60 Chương 60: 60: Ai Là Người Sai
61 Chương 61: 61: Thứ Tiểu Tam Trơ Trẽn
62 Chương 62: 62: Biết Điều Im Miệng
63 Chương 63: 63: Vừa Bất Tài Vừa Sĩ Diện
64 Chương 64: 64: Chúng Ta Ly Hôn
65 Chương 65: 65: Xem Mắt 1
66 Chương 66: 66: Xem Mắt 2
67 Chương 67: 67: Giải Khuây
Chapter

Updated 67 Episodes

1
Chương 1: 1: Vụng Trộm
2
Chương 2: 2:
3
Chương 3: 3: Người Phụ Nữ Phóng Túng
4
Chương 4: 4: Quyến Rũ Mị Hoặc
5
Chương 5: 5: Hôn Nhân Thỏa Thuận
6
Chương 6: 6: Sinh Con Trai
7
Chương 7: 7: Người Phụ Nữ Quyền Lực
8
Chương 8: 8: Phỏng Vấn
9
Chương 9: 9: Cô Con Dâu Xấc Xược
10
Chương 10: 10: Mẹ Chồng Nàng Dâu
11
Chương 11: 11: Âm Mưu Của Mẹ Chồng
12
Chương 12: 12: Xem Tuồng
13
Chương 13: 13: Ảnh Hậu Kim Khuê
14
Chương 14: 14: Phía Sau Ánh Hào Quang
15
Chương 15: 15: Chuyện Sinh Con
16
Chương 16: 16: Gặp Lại Người Quen
17
Chương 17: 17: Mập Mờ
18
Chương 18: 18: Dằn Mặt
19
Chương 19: 19: Giới Tính Đứa Trẻ
20
Chương 20: 20: Không Ngờ
21
Chương 21: 21: Sự Thật Bất Ngờ
22
Chương 22: 22: Trọn Vẹn Một Tình Bạn 1
23
Chương 23: 23: Trọn Vẹn Một Tình Bạn 2
24
Chương 24: 24: Con Ngốc
25
Chương 25: 25: Tấm Lòng Cha Mẹ
26
Chương 26: 26: Kết Cục Của Một Cuộc Hôn Nhân Đau Khổ
27
Chương 27: 27: Ở Chung Với Nhà Chồng
28
Chương 28: 28: Giới Hạn Cuối Cùng
29
Chương 29: 29: Vạch Trần
30
Chương 30: 30: Giăng Lưới
31
Chương 31: 31: Mục Đích Thật Sự
32
Chương 32: 32: Hẹn Gặp
33
Chương 33: 33: Buông Bỏ Trước Khi Quá Muộn
34
Chương 34: 34: Phát Hiện Chuyện Tốt
35
Chương 35: 35: Âm Mưu Đáng Sợ
36
Chương 36: 36: Đau Đớn Đến Tận Cùng
37
Chương 37: 37: Sự Bảo Vệ Của Cha
38
Chương 38: 38: Mẹ Ơi Đừng Khóc!
39
Chương 39: 39: Rắn Độc
40
Chương 40: 40: Gian Nan Mới Hiểu Thấu Lòng Người
41
Chương 41: 41: Không Còn Gì Cả
42
Chương 42: 42: Anh Nên Biết Điều
43
Chương 43: 43: Dồn Vào Đường Cùng
44
Chương 44: 44: Phúc Âm 1
45
Chương 45: 45: Phúc Âm 2
46
Chương 46: 46: Ngài Ấy Vẫn Luôn Yêu Con
47
Chương 47: 47: Rung Động
48
Chương 48: 48: Vật Hợp Theo Loài
49
Chương 49: 49: Quà Chia Tay
50
Chương 50: 50: Gieo Gió Gặt Bão
51
Chương 51: 51: Xe Trấn
52
Chương 52: 52: Yêu Đương Ư
53
Chương 53: 53: Đại Hội Cổ Đông
54
Chương 54: 54: Mong Chị Tác Thành
55
Chương 55: 55: Ăn Trộm Còn Bắt Khép Cửa
56
Chương 56: 56: Chuyện Bát Quái Nhà Hào Môn
57
Chương 57: 57: Đơn Phương Ly Hôn
58
Chương 58: 58: Cơ Hội Cuối Cùng
59
Chương 59: 59: Chuyện Vợ Chồng
60
Chương 60: 60: Ai Là Người Sai
61
Chương 61: 61: Thứ Tiểu Tam Trơ Trẽn
62
Chương 62: 62: Biết Điều Im Miệng
63
Chương 63: 63: Vừa Bất Tài Vừa Sĩ Diện
64
Chương 64: 64: Chúng Ta Ly Hôn
65
Chương 65: 65: Xem Mắt 1
66
Chương 66: 66: Xem Mắt 2
67
Chương 67: 67: Giải Khuây