Chương 36: 36: Cô Ta Là Quỷ Đội Lốt Người

Sau buổi yêu triền miên Thiên Ý rã rời nằm trong vòng tay Phó Mặc thiếp đi.
Sáng hôm sau cô tỉnh dậy với chiếc đầu nặng trịch và cơ thể như không phải của mình.

Chiến trường đêm qua đã được ai đó dọn sạch, dưới sàn không còn ngổn ngang áo quần, đồng hồ ở đầu giường cũng được nhặt lên.
Bỏ qua những nghi ngờ, Thiên Ý lê bước vào phòng tắm, nhìn những vết tích còn in đậm trên da khiến mặt cô vốn đỏ nay càng đỏ hơn.
Thiên Ý thở hắt ra, lắc đầu để bản thân không nghĩ tới chuyện đen tối kia nữa.

Sau khi tắm rửa Thiên Ý chọn cho mình trang phục kín đáo che đi toàn bộ vết yêu, sau đó vội vã ra ngoài.
Đầu năm mới viện dưỡng lão đông hơn thường ngày, một nửa là người thân của các cụ đến thăm, số khác là các bạn trẻ đến biếu quà cho các cụ.

Bên trong đám đông rộn ràng đó, tại một góc vắng lặng vú Hiền ngồi trên xe lăn, đôi mắt đục thi thoảng liếc nhìn ngoài cổng như đợi người nào.
Thấy cô vú Hiền bật cười khiến cho cả gương mặt nhăn nhúm.

Vú nắm tay Thiên Ý thật chặt, móm mém cười nói.
“Sao đến giờ con mới đến, vú chờ con rất lâu đấy.”
Thiên Ý kéo ghế ngồi cạnh vú Hiền, cô xoa bàn tay nhăn nheo của bà.

“Con xin lỗi, do dạo gần đây con bận quá nên không thể đến thăm vú được.”
Nghe đến Thiên Ý có việc phải làm, vú Hiền chẳng trách móc, ngược lại còn lo lắng.
“Có làm gì cũng nên nghỉ ngơi, bệnh rồi thì vú không chăm được nữa.”
“Dạ.”
Thiên Ý nhe răng cười ngây ngô như cô nhóc, nhìn thấy vú Hiền ngồi xe lăn, trái tim Thiên Ý đột ngột nhói lên.

Cô không nhắc gì đến lý do ngồi xe lăn, tránh lại làm vú Hiền buồn.
Thiên Ý đẩy vú Hiền dạo bước trong vườn hoa, vừa đi vừa kể chuyện vụn vặt hàng ngày Thiên Ý trải qua.

Đương nhiên trong số câu chuyện đó không có bao nhiêu phần là thật, và được thêm bớt khá nhiều.

Vì để vú Hiền vui cô đành nói dối bà.
Chợt từ phía sau một bàn tay đặt lên vai, Thiên Ý giật mình suýt chút đã buông tay nắm xe lăn.
Hoàng Oanh mỉm cười, trên người mặc bộ đồng phục in logo viện dưỡng lão bên ngực trái, đang nhìn Thiên Ý bằng tất cả sự chân thành.

Hoàng Oanh vỡ òa trong vui sướng.
“Đã lâu rồi chúng ta không gặp nhau, Thiên Ý tôi…”
Không chỉ Hoàng Oanh, ngay cả Thiên Ý cũng xúc động vì lần hội ngộ bất ngờ này.

Cô nói vài câu với vú Hiền, sau đó cùng Hoàng Oanh đến hàng ghế đá gần bờ hồ tâm sự.
Thiên Ý cất tiếng hỏi trước: “Chuyện nhà cậu tôi đã nghe kể rồi, vì sao không tìm tôi chứ? Bây giờ cậu ở đâu? Nhi Lan nói cậu đã chuyển sang thành phố khác sống.

Sao cậu lại ở đây?”
Nhắc đến Nhi Lan, Hoàng Oanh thoáng rùng mình, cô nói: “Hai người còn liên lạc với nhau à?”
Thiên Ý gật đầu: “Đúng vậy? Đừng nói chuyện của tôi, nói về cậu đi.”
Hoàng Oanh cúi đầu, hai vai rụt xuống lộ rõ vẻ yếu đuối.

Nhớ đến cô gái bộc trực mạnh mẽ ngày trước và cô gái trước mắt mình, Thiên Ý làm sao cũng không thể liên kết hai người làm một.
Thiên Ý đặt tay lên lưng Hoàng Oanh vỗ về.
“Thôi vậy, cậu không cần nói đâu.

Dù sao mọi chuyện đã qua rồi.”
Hoàng Oanh thút thít: “Ý… tôi thật sự, thật sự rất hối hận.

Vì sao chứ? Vì sao cô ấy lại làm vậy? Chúng ta không phải là bạn của nhau sao? Dù cho khi xưa tính tình tôi không tốt, cũng không đến nỗi khiến cô ấy hại gia đình tôi tan vỡ.”
Thiên Ý chẳng biết Hoàng Oanh đang nhắc đến ai? Vì sao lại khóc thương tâm thế? Linh cảm nhắc nhở “cô ấy” mà Hoàng Oanh nói đến Thiên Ý cũng thân quen.
Cô hỏi: “Oanh… nói gì vậy? Cô ấy là ai? Vì sao lại hại cậu?”
Hoàng Oanh ngẩng lên, gương mặt đẫm nước mắt.

Cô nắm tay Thiên Ý cầu khẩn.
“Xin cậu đấy Thiên Ý, lập tức cắt đứt liên lạc với Nhi Lan đi, cô ta không ngây thơ như vẻ bề ngoài của mình đâu.

Cô ta là con quỷ đội lốt người.” Hoàng Oanh nấc lên: “Anh trai và mẹ của tôi cũng là bị cô ta hại, còn có ba tôi…”
Toàn thân Hoàng Oanh run lên sợ sệt, Thiên Ý lau đi từng giọt nước mắt trên mặt bạn mình.

Thái độ nghi ngờ chẳng dám tin, cô tra hỏi.
“Oanh, bằng chứng đâu mà cậu nói Nhi Lan đã hãm hại gia đình cậu? Hoàng Oanh nhìn mình đi, cậu nói như thế là không được.

Nghi ngờ bạn bè chẳng có ích lợi gì, hơn nữa chuyện gia đình cậu không phải cảnh sát điều tra hay sao?”
Hoàng Oanh gạt tay Thiên Ý ra, ấm ức gào lên: “Vì sao không ai tin tôi? Là cô ta, chính cô ta đã thừa nhận là mình làm.

Tôi đã phải sống vất vả thế nào Ý biết không? Tôi trở về đây, làm việc tại viện dưỡng lão này chỉ mong một ngày ba bữa được no, vì ai mà tôi sống khổ đến vậy?”
Hoàng Oanh lau nước mắt: “Tôi không nghĩ sẽ gặp cậu ở đây, càng không nghĩ tới sẽ nói ra chuyện này.

Tôi thấp cổ bé họng không thể đấu với Nhi Lan, cho nên tôi mong cậu tránh xa cô ta ra, càng xa càng tốt.

Nhi Lan đó là kẻ tham vọng, cô sẽ không tha cho bất cứ ai trong chúng ta đâu.”
“Nhưng… vì sao cậu ấy lại làm vậy?”
Thiên Ý vốn định không tin, nhưng vì Hoàng Oanh một mực khẳng định Nhi Lan hãm hại, lòng Thiên Ý dâng lên mỗi hoài nghi khó giấu.
“Vì lòng đố kỵ, cô ta đố kỵ chúng ta.

Cô ta…”
Thiên Ý bỗng siết chặt tay Hoàng Oanh, đôi mắt nhìn thẳng đến một điểm phía sau cô ấy.

Bất ngờ tiếng nói của Nhi Lan cất lên khiến hai cô gái chột dạ.
“Số tôi may thật, đến đây còn gặp hai cậu.”.

Chapter
1 Chương 1: 1: Hợp Đồng Một Năm
2 Chương 2: 2: Đánh Cắp Luận Văn
3 Chương 3: 3: Song Ý
4 Chương 4: 4: Bạn Trai Thục Ý
5 Chương 5: 5: Mời Ăn Tối
6 Chương 6: 6: Bạn Trai Cũ Quấy Rầy
7 Chương 7: 7: Án Mạng Đêm Tiệc
8 Chương 8: 8: Trả Lại Công Bằng
9 Chương 9: 9: Thuận Lợi Tốt Nghiệp
10 Chương 10: 10: Anh Trai Là Kẻ Sát Nhân
11 Chương 11: 11: Tôi Không Phải Mẹ Anh Ta
12 Chương 12: 12: Đêm Quấn Quýt
13 Chương 13: 13: Không Tha Thứ Cho Kẻ Tổn Thương Mình
14 Chương 14: 14: Mèo Vờn Chuột
15 Chương 15: 15: Tin Đồn Tàng Trữ Chất Cấm
16 Chương 16: 16: Kẻ Bán Đứng
17 Chương 17: 17: Chuyển Đến Chỗ Tôi!
18 Chương 18: 18: Sự Trả Thù Ngọt Ngào
19 Chương 19: 19: Xé Rách Váy Ngủ
20 Chương 20: 20: Âm Hồn Không Tan
21 Chương 21: 21: Tự Do Không Phải Tìm Đến Người Đàn Ông Khác
22 Chương 22: 22: Thi Thể Không Nguyên Vẹn
23 Chương Chương 23: 23
24 Chương 24: 24: Dịu Dàng Hiếm Có
25 Chương 25: 25: Tôi Có Thể Tin Anh Không
26 Chương 26: 26: Đêm Ám Muội
27 Chương 27: 27: Ồn Ào Ở Cô Nhi Viện 1
28 Chương 28: 28: Ồn Ào Ở Cô Nhi Viện 2
29 Chương 29: 29: Từ Sợ Hãi Đến Cảm Thông
30 Chương 30: 30: Kẻ Lạ Muốn Sỉ Nhục Cô
31 Chương 31: 31: Bức Tranh Đẫm Máu
32 Chương 32: 32: Dựa Vào Đâu Có Thể Tự Tin Sống Tiếp
33 Chương 33: 33: Sự Quyến Rũ Của Nhi Lan
34 Chương 34: 34: Anh Tôi Cũng Cô Đơn
35 Chương 35: 35: Ngắm Pháo Hoa Cùng Em
36 Chương 36: 36: Cô Ta Là Quỷ Đội Lốt Người
37 Chương 37: 37: Vì Ganh Ghét Nên Muốn Các Người Đau Khổ
38 Chương 38: 38: Vú Hiền Mất Rồi
39 Chương 39: 39: Đừng Trách Tôi!
40 Chương 40: 40: Là Tôi Đã Giết Hắn
41 Chương 41: 41: Hắn Sẽ Ác Cho Cô Xem
42 Chương 42: 42: Hắn Mang Về Một Cô Gái Lạ Mặt
43 Chương 43: 43: Nghi Ngờ Của Thiên Ý
44 Chương 44: 44: Tất Cả Đều Hỏng Cả Rồi
45 Chương 45: 45: Con Đường Cô Sẽ Đi
46 Chương 46: 46: Mang Cơm Đến Công Ty
47 Chương 47: 47: Lời Thú Tội Của Hoàng Oanh
48 Chương 48: 48: Ba Mẹ Cô Là Kẻ Giết Người
49 Chương 49: 49: Kẻ Như Anh Đáng Sống Trong Cô Độc
50 Chương 50: 50: Nhi Lan Phải Có Kẻ Chống Lưng
51 Chương 51: 51: Đứa Con Này Tôi Không Cần
52 Chương 52: 52: Dùng Người Thân Của Hắn Trao Đổi Người Thân Của Cô
53 Chương 53: 53: Ác Mộng Theo Hắn Mỗi Đêm
54 Chương 54: 54: Em Nói Gì Anh Cũng Tin
55 Chương 55: 55: Chúng Ta Lên Giường Nói Chuyện Đi 1
56 Chương 56: 56: Chúng Ta Lên Giường Nói Chuyện Đi 2
57 Chương 57: 57: Hy Vọng Chúng Ta Đời Này Kiếp Này Không Tương Phùng
58 Chương 58: 58: Tự Rơi Vào Bẫy
59 76: Ngoại Truyện Phó Mặc 3
60 75: Ngoại Truyện Phó Mặc 2
61 74: Ngoại Truyện Phó Mặc 1
Chapter

Updated 61 Episodes

1
Chương 1: 1: Hợp Đồng Một Năm
2
Chương 2: 2: Đánh Cắp Luận Văn
3
Chương 3: 3: Song Ý
4
Chương 4: 4: Bạn Trai Thục Ý
5
Chương 5: 5: Mời Ăn Tối
6
Chương 6: 6: Bạn Trai Cũ Quấy Rầy
7
Chương 7: 7: Án Mạng Đêm Tiệc
8
Chương 8: 8: Trả Lại Công Bằng
9
Chương 9: 9: Thuận Lợi Tốt Nghiệp
10
Chương 10: 10: Anh Trai Là Kẻ Sát Nhân
11
Chương 11: 11: Tôi Không Phải Mẹ Anh Ta
12
Chương 12: 12: Đêm Quấn Quýt
13
Chương 13: 13: Không Tha Thứ Cho Kẻ Tổn Thương Mình
14
Chương 14: 14: Mèo Vờn Chuột
15
Chương 15: 15: Tin Đồn Tàng Trữ Chất Cấm
16
Chương 16: 16: Kẻ Bán Đứng
17
Chương 17: 17: Chuyển Đến Chỗ Tôi!
18
Chương 18: 18: Sự Trả Thù Ngọt Ngào
19
Chương 19: 19: Xé Rách Váy Ngủ
20
Chương 20: 20: Âm Hồn Không Tan
21
Chương 21: 21: Tự Do Không Phải Tìm Đến Người Đàn Ông Khác
22
Chương 22: 22: Thi Thể Không Nguyên Vẹn
23
Chương Chương 23: 23
24
Chương 24: 24: Dịu Dàng Hiếm Có
25
Chương 25: 25: Tôi Có Thể Tin Anh Không
26
Chương 26: 26: Đêm Ám Muội
27
Chương 27: 27: Ồn Ào Ở Cô Nhi Viện 1
28
Chương 28: 28: Ồn Ào Ở Cô Nhi Viện 2
29
Chương 29: 29: Từ Sợ Hãi Đến Cảm Thông
30
Chương 30: 30: Kẻ Lạ Muốn Sỉ Nhục Cô
31
Chương 31: 31: Bức Tranh Đẫm Máu
32
Chương 32: 32: Dựa Vào Đâu Có Thể Tự Tin Sống Tiếp
33
Chương 33: 33: Sự Quyến Rũ Của Nhi Lan
34
Chương 34: 34: Anh Tôi Cũng Cô Đơn
35
Chương 35: 35: Ngắm Pháo Hoa Cùng Em
36
Chương 36: 36: Cô Ta Là Quỷ Đội Lốt Người
37
Chương 37: 37: Vì Ganh Ghét Nên Muốn Các Người Đau Khổ
38
Chương 38: 38: Vú Hiền Mất Rồi
39
Chương 39: 39: Đừng Trách Tôi!
40
Chương 40: 40: Là Tôi Đã Giết Hắn
41
Chương 41: 41: Hắn Sẽ Ác Cho Cô Xem
42
Chương 42: 42: Hắn Mang Về Một Cô Gái Lạ Mặt
43
Chương 43: 43: Nghi Ngờ Của Thiên Ý
44
Chương 44: 44: Tất Cả Đều Hỏng Cả Rồi
45
Chương 45: 45: Con Đường Cô Sẽ Đi
46
Chương 46: 46: Mang Cơm Đến Công Ty
47
Chương 47: 47: Lời Thú Tội Của Hoàng Oanh
48
Chương 48: 48: Ba Mẹ Cô Là Kẻ Giết Người
49
Chương 49: 49: Kẻ Như Anh Đáng Sống Trong Cô Độc
50
Chương 50: 50: Nhi Lan Phải Có Kẻ Chống Lưng
51
Chương 51: 51: Đứa Con Này Tôi Không Cần
52
Chương 52: 52: Dùng Người Thân Của Hắn Trao Đổi Người Thân Của Cô
53
Chương 53: 53: Ác Mộng Theo Hắn Mỗi Đêm
54
Chương 54: 54: Em Nói Gì Anh Cũng Tin
55
Chương 55: 55: Chúng Ta Lên Giường Nói Chuyện Đi 1
56
Chương 56: 56: Chúng Ta Lên Giường Nói Chuyện Đi 2
57
Chương 57: 57: Hy Vọng Chúng Ta Đời Này Kiếp Này Không Tương Phùng
58
Chương 58: 58: Tự Rơi Vào Bẫy
59
76: Ngoại Truyện Phó Mặc 3
60
75: Ngoại Truyện Phó Mặc 2
61
74: Ngoại Truyện Phó Mặc 1