Chương 24: 24: Dịu Dàng Hiếm Có

Tên Việt cười phá lên đập tay lên vai Phó Mặc, nhằm giải cứu bầu không khí căng thẳng trong phòng.
“Thôi nào, chúng ta đến đây để chơi kia mà.

Bé Thư qua đây rót rượu cho anh!”
Ả Thư mím môi đứng dậy, vừa xoay người nụ cười lại xuất hiện trên mặt ả ta.
“Dạ anh Việt!”
Ả quỳ xuống rót rượu cho tên Việt, hắn nắm chặt tay ả cùng ly rượu, nói lời ngả ngớn.
“Em Thư chưa tiếp ai bao giờ hả?”
Ả Thư cúi đầu đáp: “Dạ em chưa.”
“Thế à.”
Tên Việt thầm chế nhạo, khinh rẻ nhìn người phụ nữ quỳ dưới đất, hắn dốc ngược chiếc ly để rượu bên trong đổ hết lên mặt ả Thư.
Uy cười ha hả: “Mẹ… chưa tiếp ai bao giờ, nhìn anh tao giống thằng ngu lắm hả? Vừa nãy con nào nói lần đầu chị cũng vậy?”
Ả Thư trợn to mắt, lớp mascara rẻ tiền trôi tuột xuống mặt.
Khi nãy vì muốn lên mặt với Thiên Ý cùng lấy lòng Phó Mặc ả đã thốt ra lời ngu ngốc, giờ có hối hận cũng không kịp.
Ả bật dậy muốn về lại vòng tay tên Vĩ còn chưa kịp ngồi xuống, tên Vĩ đã đuổi như đuổi tà.
“Đi đi… cút khỏi nơi này nhanh.

Hừ… thật ghê tởm!”
Nhục nhã ập đến liên tiếp, ả Thư khóc nấc lên, che mặt bỏ ra khỏi phòng.

Sau khi ả đi bầu không khí vui vẻ trở lại giống như chưa có chuyện gì xảy ra.
Thiên Ý quay về với trạng thái mê man, thời sinh viên cô từng cùng bạn cùng phòng uống bia, tuy tửu lượng không cao song vẫn chứa đủ vài lon.

Đêm nay Phó Mặc đưa cô đi cùng, vì không dám làm hắn mất mặt Thiên Ý đành uống rượu mà bạn hắn mời, kết quả chưa đến ba ly cô đã rơi vào cõi mộng.
Phó Mặc không vội xuống xe, hắn yên lặng ngồi nhìn Thiên Ý ngủ say bên ghế phụ, chẳng biết cô mơ thấy gì mà nhíu chặt mày.
Nhìn đến ngẩn người, tâm trí Phó Mặc bay về năm tháng thanh xuân tươi đẹp.

Lúc đó hắn mười sáu tuổi, cậu thiếu niên mới lớn tăng động cùng lũ bạn trốn học rong chơi.

Ở trung tâm thương mại đắt đỏ đông người qua lại, Phó Mặc chỉ nhìn thấy cô gái mười hai tuổi với chiếc nơ hồng kẹp sau đầu đang từng bước đi về phía hắn.
Khoảnh khắc đó tia nắng cuối hạ đầu thu, âm nhạc thịnh hành từ loa phát, hay ánh đèn trần chói mắt đều lu mờ trước cô ấy.

Đó là lần đầu hắn thấy một cô gái có thể cười xinh đến thế, cũng là lần đầu hắn đỏ mặt vì rung động.
Cho đến tận hôm nay hắn gần ba mươi tuổi vẫn nhớ rõ về lần đầu trông thấy cô gái năm mười sáu tuổi đó, tất cả chưa từng mất đi chỉ là chuyển thành hình hài khác.
Phó Mặc xuống xe hút thuốc, rít vào một hơi dài xua tan tâm tình bấn loạn, nhìn bầu trời đen ngòm không có lấy một vì sao, Phó Mặc thở dài nặng nề, dập điếu thuốc mở cửa xe gọi Thiên Ý dậy.
Có điều khi bàn tay vừa chạm vào vai cô hắn đã đổi ý, Phó Mặc nhẹ nhàng cởi dây an toàn bế Thiên Ý vào nhà, băng qua những con mắt ngạc nhiên của người làm, hắn nhẹ nhàng đặt cô lên giường, sau đó không nói không rằng rời khỏi.
Lúc Thiên Ý tỉnh dậy đã là mười giờ sáng ngày hôm sau, trên người vẫn mặc chiếc váy đêm qua, đầu nặng trĩu kéo cô xuống giường, phải đấu tranh lắm Thiên Ý mới có thể xuống lầu với trạng thái chưa tỉnh hẳn.
Việc đầu tiên cô làm mỗi khi thức dậy là tìm dì Xiêm, Thiên Ý gọi quanh nhà nhưng chẳng thấy dì đâu, ngược lại còn nghe tiếp đáp của Phó Mặc.
“Dì ấy ra ngoài mua thức ăn rồi.”
Thiên Ý quay phắt lại thấy Phó Mặc ngồi trên bàn ăn nhìn mình, hắn cầm chiếc máy tính bảng cứ gõ vài tiếng lách cách sẽ ngước mắt nhìn cô.
Thiên Ý đứng trước mặt hắn, ngu ngơ chẳng biết nói gì.

Thấy cô đứng nghệt ra, Phó Mặc cau mày quát:
“Sao còn không ngồi, muốn đứng ăn hả?”
Thiên Ý lắc đầu, cô kéo ghế ngồi ngồi xuống, nhìn món ăn nóng hổi trên bàn chiếc bụng rỗng réo lên inh ỏi.

Thiên Ý lân la thăm dò.

“Hôm nay anh không đến công ty sao?”
Phó Mặc gật đầu.
“Không đến công ty vậy cũng được sao?”
Phó Mặc vẫn gật đầu.
Trong ấn tượng của Thiên Ý người làm chủ luôn luôn bận rộn, thậm chí so với nhân viên còn cực khổ hơn chục lần.

Khi không mà Thiên Ý nghĩ vậy, vì ba cô luôn trong trạng thái bận bịu, dường như ông làm cả đời cũng không hết việc.
Nhắc đến ba cô lại thấy nhớ ông, không biết trong đó ba sống thế nào? Có ăn uống đầy đủ không? Buổi tối ở đó sẽ lạnh chứ? Hàng trăm câu hỏi cứ lượn lờ trước mặt Thiên Ý.

Cô thật muốn đến thăm ông nhưng không biết bằng cách nào.
Thiên Ý bạo gan hỏi Phó Mặc: “Chuyện của ba tôi thế nào rồi?”
Phó Mặc ung dung tựa ghế, phóng thẳng ánh mắt bén nhọn như tên lên người Thiên Ý.
“Vẫn trong tầm kiểm soát.”
Câu trả lời không rõ ràng càng khiến Thiên Ý hồi hộp: “Tôi đã nghe theo lời anh, vì sao anh còn chưa giúp ông ấy? Nếu anh chứ chần chừ mãi ba tôi sẽ…” Thiên Ý lưỡng lự có nên nói hay không?
Cô đã ở đây gần hai tháng, trong hai tháng qua Phó Mặc chưa hề nhắc đến vụ án của ba dù chỉ một lần.

Càng kéo dài Thiên Ý càng lo sợ, lỡ đâu vì sự chểnh mảng của hắn mà bỏ qua cơ hội cuối cùng để cứu ba, cô làm sao để nhìn mặt ông đây?
“Chỉ cần cô nghe theo lời tôi, ông ta có thể sống đến năm tám mươi tuổi.

Tôi không muốn nhắc đến ông ta thêm một lần nào nữa.”
Phó Mặc đứng dậy rời đi, thái độ giận dữ thấy rõ, Thiên Ý nào còn tâm trí lo hắn giận hay vui, an nguy của ba mới là trên hết.

Cô tự hỏi mình có thể tin hắn không? Nếu cô nghe theo lời hắn, ba có thể sống.

Đứng giữa ranh giới tin hoặc không Thiên Ý lựa chọn tin tưởng Phó Mặc, vì hiện tại ngoài hắn ra Thiên Ý chẳng biết nương tựa vào ai.
Dì Xiêm xách theo hai túi lớn đi vào bếp, thấy thức ăn đã được hâm nóng dì lau mồ hôi trên trán, áy náy nói xin lỗi.
“Khi nãy tôi đi gấp quá quên hâm thức ăn cho cô, lần sau tôi sẽ ghi nhớ việc này trước khi ra ngoài.”
Nhìn cơm canh nóng hổi trên bàn, cả Thiên Ý và dì Xiêm đều dùng ánh mắt bất ngờ nhìn nhau.
Thiên Ý hỏi: “Những món trên bàn không phải do dì hâm nóng sao?”
Đầu dì Xiêm quay mòng mòng, già rồi nên dì kém nhạy bén, có sao nói vậy.
“Thấy cô ngủ say nên cậu chủ bảo không cần gọi cô dậy, tôi vốn định chờ cô xuống sẽ hâm nóng thức ăn.

Nhưng chợt nhớ ra còn vài nguyên liệu làm cơm chiều chưa mua, nên tôi ra ngoài mua.

Thế không phải cô hâm à?”
Thiên Ý lắc đầu, một suy nghĩ táo bạo hiện lên.

Chẳng lẽ thức ăn là do Phó Mặc hâm nóng sao?.

Chapter
1 Chương 1: 1: Hợp Đồng Một Năm
2 Chương 2: 2: Đánh Cắp Luận Văn
3 Chương 3: 3: Song Ý
4 Chương 4: 4: Bạn Trai Thục Ý
5 Chương 5: 5: Mời Ăn Tối
6 Chương 6: 6: Bạn Trai Cũ Quấy Rầy
7 Chương 7: 7: Án Mạng Đêm Tiệc
8 Chương 8: 8: Trả Lại Công Bằng
9 Chương 9: 9: Thuận Lợi Tốt Nghiệp
10 Chương 10: 10: Anh Trai Là Kẻ Sát Nhân
11 Chương 11: 11: Tôi Không Phải Mẹ Anh Ta
12 Chương 12: 12: Đêm Quấn Quýt
13 Chương 13: 13: Không Tha Thứ Cho Kẻ Tổn Thương Mình
14 Chương 14: 14: Mèo Vờn Chuột
15 Chương 15: 15: Tin Đồn Tàng Trữ Chất Cấm
16 Chương 16: 16: Kẻ Bán Đứng
17 Chương 17: 17: Chuyển Đến Chỗ Tôi!
18 Chương 18: 18: Sự Trả Thù Ngọt Ngào
19 Chương 19: 19: Xé Rách Váy Ngủ
20 Chương 20: 20: Âm Hồn Không Tan
21 Chương 21: 21: Tự Do Không Phải Tìm Đến Người Đàn Ông Khác
22 Chương 22: 22: Thi Thể Không Nguyên Vẹn
23 Chương Chương 23: 23
24 Chương 24: 24: Dịu Dàng Hiếm Có
25 Chương 25: 25: Tôi Có Thể Tin Anh Không
26 Chương 26: 26: Đêm Ám Muội
27 Chương 27: 27: Ồn Ào Ở Cô Nhi Viện 1
28 Chương 28: 28: Ồn Ào Ở Cô Nhi Viện 2
29 Chương 29: 29: Từ Sợ Hãi Đến Cảm Thông
30 Chương 30: 30: Kẻ Lạ Muốn Sỉ Nhục Cô
31 Chương 31: 31: Bức Tranh Đẫm Máu
32 Chương 32: 32: Dựa Vào Đâu Có Thể Tự Tin Sống Tiếp
33 Chương 33: 33: Sự Quyến Rũ Của Nhi Lan
34 Chương 34: 34: Anh Tôi Cũng Cô Đơn
35 Chương 35: 35: Ngắm Pháo Hoa Cùng Em
36 Chương 36: 36: Cô Ta Là Quỷ Đội Lốt Người
37 Chương 37: 37: Vì Ganh Ghét Nên Muốn Các Người Đau Khổ
38 Chương 38: 38: Vú Hiền Mất Rồi
39 Chương 39: 39: Đừng Trách Tôi!
40 Chương 40: 40: Là Tôi Đã Giết Hắn
41 Chương 41: 41: Hắn Sẽ Ác Cho Cô Xem
42 Chương 42: 42: Hắn Mang Về Một Cô Gái Lạ Mặt
43 Chương 43: 43: Nghi Ngờ Của Thiên Ý
44 Chương 44: 44: Tất Cả Đều Hỏng Cả Rồi
45 Chương 45: 45: Con Đường Cô Sẽ Đi
46 Chương 46: 46: Mang Cơm Đến Công Ty
47 Chương 47: 47: Lời Thú Tội Của Hoàng Oanh
48 Chương 48: 48: Ba Mẹ Cô Là Kẻ Giết Người
49 Chương 49: 49: Kẻ Như Anh Đáng Sống Trong Cô Độc
50 Chương 50: 50: Nhi Lan Phải Có Kẻ Chống Lưng
51 Chương 51: 51: Đứa Con Này Tôi Không Cần
52 Chương 52: 52: Dùng Người Thân Của Hắn Trao Đổi Người Thân Của Cô
53 Chương 53: 53: Ác Mộng Theo Hắn Mỗi Đêm
54 Chương 54: 54: Em Nói Gì Anh Cũng Tin
55 Chương 55: 55: Chúng Ta Lên Giường Nói Chuyện Đi 1
56 Chương 56: 56: Chúng Ta Lên Giường Nói Chuyện Đi 2
57 Chương 57: 57: Hy Vọng Chúng Ta Đời Này Kiếp Này Không Tương Phùng
58 Chương 58: 58: Tự Rơi Vào Bẫy
59 76: Ngoại Truyện Phó Mặc 3
60 75: Ngoại Truyện Phó Mặc 2
61 74: Ngoại Truyện Phó Mặc 1
Chapter

Updated 61 Episodes

1
Chương 1: 1: Hợp Đồng Một Năm
2
Chương 2: 2: Đánh Cắp Luận Văn
3
Chương 3: 3: Song Ý
4
Chương 4: 4: Bạn Trai Thục Ý
5
Chương 5: 5: Mời Ăn Tối
6
Chương 6: 6: Bạn Trai Cũ Quấy Rầy
7
Chương 7: 7: Án Mạng Đêm Tiệc
8
Chương 8: 8: Trả Lại Công Bằng
9
Chương 9: 9: Thuận Lợi Tốt Nghiệp
10
Chương 10: 10: Anh Trai Là Kẻ Sát Nhân
11
Chương 11: 11: Tôi Không Phải Mẹ Anh Ta
12
Chương 12: 12: Đêm Quấn Quýt
13
Chương 13: 13: Không Tha Thứ Cho Kẻ Tổn Thương Mình
14
Chương 14: 14: Mèo Vờn Chuột
15
Chương 15: 15: Tin Đồn Tàng Trữ Chất Cấm
16
Chương 16: 16: Kẻ Bán Đứng
17
Chương 17: 17: Chuyển Đến Chỗ Tôi!
18
Chương 18: 18: Sự Trả Thù Ngọt Ngào
19
Chương 19: 19: Xé Rách Váy Ngủ
20
Chương 20: 20: Âm Hồn Không Tan
21
Chương 21: 21: Tự Do Không Phải Tìm Đến Người Đàn Ông Khác
22
Chương 22: 22: Thi Thể Không Nguyên Vẹn
23
Chương Chương 23: 23
24
Chương 24: 24: Dịu Dàng Hiếm Có
25
Chương 25: 25: Tôi Có Thể Tin Anh Không
26
Chương 26: 26: Đêm Ám Muội
27
Chương 27: 27: Ồn Ào Ở Cô Nhi Viện 1
28
Chương 28: 28: Ồn Ào Ở Cô Nhi Viện 2
29
Chương 29: 29: Từ Sợ Hãi Đến Cảm Thông
30
Chương 30: 30: Kẻ Lạ Muốn Sỉ Nhục Cô
31
Chương 31: 31: Bức Tranh Đẫm Máu
32
Chương 32: 32: Dựa Vào Đâu Có Thể Tự Tin Sống Tiếp
33
Chương 33: 33: Sự Quyến Rũ Của Nhi Lan
34
Chương 34: 34: Anh Tôi Cũng Cô Đơn
35
Chương 35: 35: Ngắm Pháo Hoa Cùng Em
36
Chương 36: 36: Cô Ta Là Quỷ Đội Lốt Người
37
Chương 37: 37: Vì Ganh Ghét Nên Muốn Các Người Đau Khổ
38
Chương 38: 38: Vú Hiền Mất Rồi
39
Chương 39: 39: Đừng Trách Tôi!
40
Chương 40: 40: Là Tôi Đã Giết Hắn
41
Chương 41: 41: Hắn Sẽ Ác Cho Cô Xem
42
Chương 42: 42: Hắn Mang Về Một Cô Gái Lạ Mặt
43
Chương 43: 43: Nghi Ngờ Của Thiên Ý
44
Chương 44: 44: Tất Cả Đều Hỏng Cả Rồi
45
Chương 45: 45: Con Đường Cô Sẽ Đi
46
Chương 46: 46: Mang Cơm Đến Công Ty
47
Chương 47: 47: Lời Thú Tội Của Hoàng Oanh
48
Chương 48: 48: Ba Mẹ Cô Là Kẻ Giết Người
49
Chương 49: 49: Kẻ Như Anh Đáng Sống Trong Cô Độc
50
Chương 50: 50: Nhi Lan Phải Có Kẻ Chống Lưng
51
Chương 51: 51: Đứa Con Này Tôi Không Cần
52
Chương 52: 52: Dùng Người Thân Của Hắn Trao Đổi Người Thân Của Cô
53
Chương 53: 53: Ác Mộng Theo Hắn Mỗi Đêm
54
Chương 54: 54: Em Nói Gì Anh Cũng Tin
55
Chương 55: 55: Chúng Ta Lên Giường Nói Chuyện Đi 1
56
Chương 56: 56: Chúng Ta Lên Giường Nói Chuyện Đi 2
57
Chương 57: 57: Hy Vọng Chúng Ta Đời Này Kiếp Này Không Tương Phùng
58
Chương 58: 58: Tự Rơi Vào Bẫy
59
76: Ngoại Truyện Phó Mặc 3
60
75: Ngoại Truyện Phó Mặc 2
61
74: Ngoại Truyện Phó Mặc 1