Chương 74: Hiểu nhầm

Dựa theo tính tình của Thẩm Hưu, ngày trước sẽ chạy tới cùng nhau ăn sinh nhật với Thẩm Khước. Nhưng có lẽ vì lần này chàng biết tiểu nữ nhi Tô gia và vị Hồ cô nương kia đều sẽ đến, cho nên không tới.

Những danh viện thế gia có lẽ vì đủ loại lý do để đến đây, nhưng sau khi đến rồi vẫn bị bày biện phô trương của Trầm Tiêu phủ làm cho hoa mắt.

Bảy tầng gác mái giống như được giấu trong biển hoa, tường vi ở khắp nơi, giữa thược dược và hoa lay ơn trồng trúc Nam Thiên với ngụ ý trường thọ. Nước trong vắt từ núi giả chảy xuống, chảy thẳng đến hồ cá chép. Hành lang khúc khuỷu uốn lượn dọc theo hai ba lương đình. Trong lương đình, giữa hành lang, trong mỗi một tầng gác mái đều có tiếng cười của nữ nhi.

Không biết là phu nhân nhà ai lặng lẽ nói với một phu nhân mỹ miều ở bên cạnh: “Ta thấy những cây trúc Nam Thiên này sao lại giống mới trồng như vậy.”

Phu nhân mỹ miều kia nói: “Sao có thể chứ, ở đây lớn đến chừng nào chứ! Ngươi không thấy sao? Từ khi chúng ta tiến vào phủ, bắt đầu từ cửa đều là những hoa hoa cỏ cỏ này. Nếu đều là hoa mới trồng thì cần bao nhiêu nhân lực vật lực đây!”

Hai người tranh chấp không thôi, cuối cùng kéo một nha hoàn của Trầm Tiêu phủ dò hỏi.

Nha hoàn kia cung cung kính kính hành lễ, nhẹ nhàng nói: “Hồi hai vị phu nhân, khi bình thường trong phủ chỉ có nhà hoa mới trồng kỳ trân hoa cỏ, những nơi khác trong phủ đều trồng trúc xanh. Chủ nhân nhà chúng ta vì ngụ ý tốt, ba ngày trước đã đào lên toàn bộ trúc xanh ở trong phủ, đem đến trồng ở đây với những tường vi, thược dược, hoa lay ơn đại biểu mỹ lệ kiều diễm, còn có trúc Nam Thiên đại biểu bình bình an an sống lâu trăm tuổi.”

Ba ngày trước?

Hai vị phu nhân nhìn biển hoa trong toàn bộ Trầm Tiêu phủ liền có chút ngây ngốc. Trong đó có vị phu nhân nhỏ giọng nhắc mãi một câu: “Gấp như vậy, tiệc sinh nhật kết thúc há chẳng phải chết hết sao.…”

Tiểu nha hoàn cung kính cúi đầu đứng thẳng, vốn không lên tiếng. Nhưng trong lòng nàng lại nghĩ: Chủ nhân nhà ta người chết đều có thể cứu sống, sống chết của những hoa hoa cỏ cỏ này thì tính là cái gì.

Đồ vật Trầm Tiêu phủ dùng để ăn, uống, dùng, xem, chơi, không có thứ nào không đáng giá. Ngay cả ống nhổ* nhỏ có thể thấy ở khắp nơi cũng mạ một lớp vàng.

Nghe nói, Trầm Tiêu Quân thập phần thích sạch sẽ, cho nên hôm nay hàng loạt đồ dùng, dụng cụ đựng đồ ăn được làm từ vàng bạc ngọc khí, đều là dùng qua rồi vứt.

Canh giờ ngọ yến còn chưa tới, điểm tâm, nước trà được đưa lên như nước chảy, những điểm tâm tinh xảo đó cho dù là đặt ở trong cung, cũng là cấp bậc cống phẩm, càng đừng nói những lá trà với giá trị liên thành được bán ra trong trà các của Trầm Tiêu phủ. Tuyệt sắc hoàn mỹ là các cô nương biểu diễn trà kỹ, các tiểu cô nương thế gia đều xem đến ngây người.

Nếu như cẩn thận một chút, sẽ phát hiện những điểm tâm, trái cây đều làm thành từng khối rất nhỏ, mỗi một chồng đều xếp mười lăm khối. Những chậu hoa tươi được bày trên cửa sổ, mỗi một chậu đều nở ra mười lăm đóa.

Những thị nữ đều mặc váy với kiểu dáng giống nhau, nguyên liệu và cắt may tuyệt hảo vừa nhìn đã biết chính là bút tích xuất thân từ Nghê Thường Phường. Thân trên đều là áo ngắn trắng thuần, phía dưới là áo váy màu phấn, vàng, tím. Phân biệt rõ các nàng đến từ phủ Công chúa, Vương phủ và Trầm Tiêu phủ.

So sánh thị nữ được điều đến từ cửa hàng ở các nơi của Trầm Tiêu và thị nữ đến từ phủ Công chúa, Vương phủ với nhau, lại không thua kém nhau chút nào, một chút cũng không giống như ngày thường ở cửa hàng làm việc.

“Phô trương như vậy.…” Thẩm Vân có chút hoảng hốt, đây thật sự là tiệc sinh nhật của Thẩm Khước? Tiểu cô nương gầy yếu bị đối xử lạnh nhạt khi vừa mới trở về Ngạc Nam kia sao? Thẩm Vân ngẩng đầu nhìn Thẩm Khước bị oanh oanh yến yến vây quanh có chút trì hoãn lại.

“Cô nương, sao người cứ tránh ở đây vậy? Trước khi ra cửa, phu nhân đã dặn dò phải cố gắng ôn chuyện đó.” Tiểu nha hoàn bên người Thẩm Vân lặng lẽ nói bên tai nàng.

Thẩm Vân có chút chậm chạp gật gật đầu, nàng nhớ tới trước đó rất lâu mẫu thân bảo nàng tạo giao hảo tốt với Thẩm Khước, khi đó nàng còn không coi trọng. Hiện giờ xem ra, mắt nhìn của Mễ thị ngược lại rất xa.

Thẩm Vân thở nhẹ một hơi, bày ra tươi cười ngày thường, đi về phía Thẩm Khước. Nàng còn chưa đến gần, liền nhìn thấy Lục Nghị nói câu gì đó ở bên tai Thẩm Khước, Thẩm Khước liền cáo từ các cô nương đang vây thành vòng lớn ở chung quanh, đi cùng  Lục Nghị về phía xa.

Thẩm Vân cũng không biết vì sao, vậy mà ma xui quỷ khiến đi theo Thẩm Khước.

Con đường Thẩm Khước đi càng ngày càng an tĩnh, trên đường đã không còn bao nhiêu khách khứa. Nàng đi đến ven tường màu xám trắng bò đầy thanh đằng, dừng lại ở đó.

Thẩm Vân tránh ở phía sau cây liễu, xuyên qua chạc cây tò mò nhìn qua đó. Liền nhìn thấy ven tường có một thiếu niên nghiêng người đứng đó, thiếu niên kia quay lại, hoá ra là Yên Đoạt.

“Đến rồi thì từ cửa chính đi vào, hà tất phải đi cửa hông, còn thần thần bí bí mà trốn ở đây.” Thẩm Khước cười nói.

Yên Đoạt gãi gãi đầu, nói: “Trời ơi, cổng lớn đều bị xe ngựa, nhuyễn kiệu chắn mất có được không? Còn có một đống nữ nhân ríu ra ríu rít, phiền chết đi được.”

Thẩm Khước trừng mắt nhìn chàng, nói: “Ta cũng là nữ nhân.”

Yên Đoạt liền đánh giá Thẩm Khước từ trên xuống dưới một vòng, chàng phát hiện hôm nay Thẩm Khước trang điểm có chút kì quái, lại nói không ra rốt cuộc chỗ nào không thích hợp. Chàng lắc lắc đầu, dứt khoát không nghĩ nữa.

“Cái này cho muội, ca ca muội bảo ta mang đến cho muội!” Yên Đoạt đưa một cái hộp nhỏ cho Thẩm Khước.

Thẩm Khước mở hộp ra, phát hiện là hạch đào được khắc thành một con hỉ thước nhỏ. Thẩm Khước lập tức cười ra tiếng. Lúc trước trong lúc vô tình khi Thẩm Hưu nhìn thấy mặt sau chiếc áo bào trắng của Thích Giác thêu hỉ thước, liền nói phải khắc cho Thẩm Khước một cái.

Thẩm Khước cười nói: “Cái này là ca ca cho ta, vậy Yên nhị ca ca có chuẩn bị lễ vật cho muội không?”

Có lẽ là đứng một tư thế quá lâu, Yên Đoạt thay đổi tư thế, nói: “Nếu như ta tặng đồ cho muội, vậy phải lén lút mà đưa! Muội cũng không thiếu gì, vẫn là không tặng nữa, đỡ phải phiền toái!”

Thẩm Khước đương nhiên cũng biết đạo lý này, nàng cười nói: “Vậy Yên nhị ca ca có muốn đến tiền viện uống chén trà không?”

“Không được, không được! Ca ca muội còn đang ở Thẩm gia chờ ta đó!” Yên Đoạt nói xong động tác lưu loát sạch sẽ nhảy qua đầu tường, người đã biến mất trong nháy mắt.

Thẩm Vân cách quá xa, vốn không nghe rõ hai người nói gì. Nhưng theo nàng thấy, hai người này quả thực là lén lút trao nhận! Còn dùng loại phương thức trèo tường lén lén lút lút này! Thẩm Vân phát hiện bàn tay nắm trúng cành liễu của mình có chút run.

Nàng quả thực không hài lòng về hôn sự này, nhưng hai nhà cơ hồ đã xác định hôn sự này rồi. Trước đó nàng còn ngây ngốc chạy tới tìm Thẩm Khước nhờ nàng nghĩ cách! Hoá ra quan hệ của hai người bọn họ là như vậy! Thẩm Khước cư nhiên dưới tình huống như vậy còn muốn gạt nàng!

Thẩm Vân nhìn sâu vào Thẩm Khước, lặng lẽ rời đi.

Thẩm Khước gắt gao nắm chặt hạch điêu nho nhỏ trong tay, vui vẻ cùng Lục Nghị trở lại tiền viện.

Thẩm Khước vừa mới trở về gác mái, Hồng Nê đã lặng lẽ nói bên tai nàng: “Cô nương, tiểu nữ nhi của Tô gia đến rồi.”

Thẩm Khước gật gật đầu, ánh mắt theo ám chỉ của Hồng Nê nhìn qua đó. Đó thật sự là một tiểu cô nương nhu nhu nhược nhược! Vóc người của Thẩm Khước đã thuộc dạng nhỏ xinh, nhưng vị tiểu nữ nhi của Tô gia kia nhìn còn yếu đuối mỏng manh hơn, tựa như một trận gió cũng có thể thổi ngã. Tuy rằng chỉ nhìn thấy một bên người, nhưng Thẩm Khước cảm thấy là một tiểu cô nương xinh đẹp.

“Đúng rồi, nàng tên là gì?” Thẩm Khước hỏi Hồng Nê.

Hồng Nê nói: “Tô Lăng Hạm.”

Tên cũng đẹp đẽ như vậy.

Thẩm Khước đi về phía Tô Lăng Hạm, đi đến gần liền nghe thấy thanh âm của nàng, nhu nhu nhược nhược, giống như.…giống như bánh gạo mà hôm qua Thẩm Khước đã ăn. 

Chapter
1 Chương 1: Trở về
2 Chương 2: Vết bỏng
3 Chương 3: Diễn xuất
4 Chương 4: Thích giác
5 Chương 5: Huyệt chết
6 Chương 6: Lưu manh
7 Chương 7: Trùng phùng
8 Chương 8: Vết nhơ
9 Chương 9: Xử phạt
10 Chương 10: Lớp học
11 Chương 11: Hôn ước
12 Chương 12: Say rượu
13 Chương 13: Lãnh ý
14 Chương 14: Trầm tiêu
15 Chương 15: Thăm dò
16 Chương 16: Quỳ xuống
17 Chương 17: Kế thất
18 Chương 18: Biệt uyển
19 Chương 19: Ám sát
20 Chương 20: Xấu mặt
21 Chương 21: Tứ hôn
22 Chương 22: Đừng khóc
23 Chương 23: Sợ hãi
24 Chương 24: Chu kì đầu tiên
25 Chương 25: Thay đổi
26 Chương 26: Thế gả*
27 Chương 27: Đau lòng
28 Chương 28: Hoả hoạn
29 Chương 29: Xuất giá
30 Chương 30: Đại hôn
31 Chương 31: Nhục nhã
32 Chương 32: Không xấu
33 Chương 33: Trưởng thành
34 Chương 34: Tiểu thiếp
35 Chương 35: Thanh danh
36 Chương 36: Sợ hãi
37 Chương 37: Vết máu
38 Chương 38: Tình thoại
39 Chương 39: Bảy ngày
40 Chương 40: Ngả bài
41 Chương 41: Nét mực
42 Chương 42: Sinh thần
43 Chương 43: Tình nhân
44 Chương 44: Màu vàng
45 Chương 45: Run rẩy
46 Chương 46: Lạnh tâm
47 Chương 47: Giết người
48 Chương 48: Già rồi
49 Chương 49: Như tranh
50 Chương 50: Choáng váng
51 Chương 51: Tán tỉnh
52 Chương 52: Dáng người
53 Chương 53: Thần chỉ
54 Chương 54: Du du
55 Chương 55: Phản tặc
56 Chương 56: Sinh non
57 Chương 57: Bao che
58 Chương 58: Trách phạt
59 Chương 59: Bệnh cũ
60 Chương 60: Tình phụ*
61 Chương 61: Phân ly
62 Chương 62: Cầm tù
63 Chương 63: Âm mưu
64 Chương 64: Trong ngục
65 Chương 65: Mút táp
66 Chương 66: Đầu lưỡi
67 Chương 67: Tan chảy
68 Chương 68: Đánh xe
69 Chương 69: Không muốn
70 Chương 70: Đau răng
71 Chương 71: Hồng bao*
72 Chương 72: Vương xích
73 Chương 73: Yến hội
74 Chương 74: Hiểu nhầm
75 Chương 75: Lễ vật
76 Chương 76: Cợt nhả
77 Chương 77: Nhược điểm
78 Chương 78: Nương tử
79 Chương 79: Khi dễ
80 Chương 80: Đậu hũ
81 Chương 81: Đại hôn
82 Chương 82: Băng hà
83 Chương 83: Hoà ly
84 Chương 84: Huynh muội
85 Chương 85: Nữ nhi
86 Chương 86: Xuống bếp
87 Chương 87: Thất tịch
88 Chương 88: Mang thai
89 Chương 89: Rửa chân
90 Chương 90: Bắt cóc
91 Chương 91: Kế hoạch
92 Chương 92: Phi lễ
93 Chương 93: Diễn kịch
94 Chương 94: Ham ngủ
95 Chương 95: Song sinh
96 Chương 96: Tồn tại
97 Chương 97: Trung khuyển
98 Chương 98: Giày vò
99 Chương 99: Thế thân
100 Chương 100: Non mềm
101 Chương 101: Huỷ dung
102 Chương 102: Vui đùa
103 Chương 103: Vào ngục
104 Chương 104: Sinh non
105 Chương 105: Sinh con
106 Chương 106: Ba đứa
107 Chương 107: Đau lòng
108 Chương 108: Biệt ly
109 Chương 109: Cướp đoạt
110 Chương 110: Đầy tháng
111 Chương 111: Ngày về
112 Chương 112: Túc bắc
113 Chương 113: Thích vô biệt
114 Chương 114: Do dự
115 Chương 115: Học đi
116 Chương 116: Một tuổi
117 Chương 117: Xin lỗi
118 Chương 118: Tưởng niệm
119 Chương 119: Tín nhiệm
120 Chương 120: Tơ hồng
121 Chương 121: Nạn dân
122 Chương 122: Bất lương
123 Chương 123: Oán hận
124 Chương 124: Chuốc rượu
125 Chương 125: Trả thù
126 Chương 126: Chết đi
127 Chương 127: Giả trang
128 Chương 128: Đại kết cục (thượng
129 Chương 129: Đại kết cục (trung)
130 Chương 130: Đại kết cục (hạ)
131 Chương 131: Phiên ngoại (một)
Chapter

Updated 131 Episodes

1
Chương 1: Trở về
2
Chương 2: Vết bỏng
3
Chương 3: Diễn xuất
4
Chương 4: Thích giác
5
Chương 5: Huyệt chết
6
Chương 6: Lưu manh
7
Chương 7: Trùng phùng
8
Chương 8: Vết nhơ
9
Chương 9: Xử phạt
10
Chương 10: Lớp học
11
Chương 11: Hôn ước
12
Chương 12: Say rượu
13
Chương 13: Lãnh ý
14
Chương 14: Trầm tiêu
15
Chương 15: Thăm dò
16
Chương 16: Quỳ xuống
17
Chương 17: Kế thất
18
Chương 18: Biệt uyển
19
Chương 19: Ám sát
20
Chương 20: Xấu mặt
21
Chương 21: Tứ hôn
22
Chương 22: Đừng khóc
23
Chương 23: Sợ hãi
24
Chương 24: Chu kì đầu tiên
25
Chương 25: Thay đổi
26
Chương 26: Thế gả*
27
Chương 27: Đau lòng
28
Chương 28: Hoả hoạn
29
Chương 29: Xuất giá
30
Chương 30: Đại hôn
31
Chương 31: Nhục nhã
32
Chương 32: Không xấu
33
Chương 33: Trưởng thành
34
Chương 34: Tiểu thiếp
35
Chương 35: Thanh danh
36
Chương 36: Sợ hãi
37
Chương 37: Vết máu
38
Chương 38: Tình thoại
39
Chương 39: Bảy ngày
40
Chương 40: Ngả bài
41
Chương 41: Nét mực
42
Chương 42: Sinh thần
43
Chương 43: Tình nhân
44
Chương 44: Màu vàng
45
Chương 45: Run rẩy
46
Chương 46: Lạnh tâm
47
Chương 47: Giết người
48
Chương 48: Già rồi
49
Chương 49: Như tranh
50
Chương 50: Choáng váng
51
Chương 51: Tán tỉnh
52
Chương 52: Dáng người
53
Chương 53: Thần chỉ
54
Chương 54: Du du
55
Chương 55: Phản tặc
56
Chương 56: Sinh non
57
Chương 57: Bao che
58
Chương 58: Trách phạt
59
Chương 59: Bệnh cũ
60
Chương 60: Tình phụ*
61
Chương 61: Phân ly
62
Chương 62: Cầm tù
63
Chương 63: Âm mưu
64
Chương 64: Trong ngục
65
Chương 65: Mút táp
66
Chương 66: Đầu lưỡi
67
Chương 67: Tan chảy
68
Chương 68: Đánh xe
69
Chương 69: Không muốn
70
Chương 70: Đau răng
71
Chương 71: Hồng bao*
72
Chương 72: Vương xích
73
Chương 73: Yến hội
74
Chương 74: Hiểu nhầm
75
Chương 75: Lễ vật
76
Chương 76: Cợt nhả
77
Chương 77: Nhược điểm
78
Chương 78: Nương tử
79
Chương 79: Khi dễ
80
Chương 80: Đậu hũ
81
Chương 81: Đại hôn
82
Chương 82: Băng hà
83
Chương 83: Hoà ly
84
Chương 84: Huynh muội
85
Chương 85: Nữ nhi
86
Chương 86: Xuống bếp
87
Chương 87: Thất tịch
88
Chương 88: Mang thai
89
Chương 89: Rửa chân
90
Chương 90: Bắt cóc
91
Chương 91: Kế hoạch
92
Chương 92: Phi lễ
93
Chương 93: Diễn kịch
94
Chương 94: Ham ngủ
95
Chương 95: Song sinh
96
Chương 96: Tồn tại
97
Chương 97: Trung khuyển
98
Chương 98: Giày vò
99
Chương 99: Thế thân
100
Chương 100: Non mềm
101
Chương 101: Huỷ dung
102
Chương 102: Vui đùa
103
Chương 103: Vào ngục
104
Chương 104: Sinh non
105
Chương 105: Sinh con
106
Chương 106: Ba đứa
107
Chương 107: Đau lòng
108
Chương 108: Biệt ly
109
Chương 109: Cướp đoạt
110
Chương 110: Đầy tháng
111
Chương 111: Ngày về
112
Chương 112: Túc bắc
113
Chương 113: Thích vô biệt
114
Chương 114: Do dự
115
Chương 115: Học đi
116
Chương 116: Một tuổi
117
Chương 117: Xin lỗi
118
Chương 118: Tưởng niệm
119
Chương 119: Tín nhiệm
120
Chương 120: Tơ hồng
121
Chương 121: Nạn dân
122
Chương 122: Bất lương
123
Chương 123: Oán hận
124
Chương 124: Chuốc rượu
125
Chương 125: Trả thù
126
Chương 126: Chết đi
127
Chương 127: Giả trang
128
Chương 128: Đại kết cục (thượng
129
Chương 129: Đại kết cục (trung)
130
Chương 130: Đại kết cục (hạ)
131
Chương 131: Phiên ngoại (một)