Chương 53: Bằng hữu cũ

Lê Ngưng hiểu rõ ý của Bùi Trác.

Trong nháy mắt, đầu óc nàng như nước sôi, hơi nóng thi nhau bốc lên.

"Ai, ai muốn thử chứ!"

Nàng nghiêm khắc từ chối, nhưng vì khuôn mặt đỏ bừng kia, nghe không có chút uy h.i.ế.p nào.

Bùi Trác đã biết nàng sẽ từ chối, chỉ là nói ra để trêu chọc nàng, nhận được câu trả lời trong dự đoán, hắn liền bật cười thành tiếng.

Hắn cố tình chọc giận nàng, Lê Ngưng tức giận đẩy hắn một cái, rõ ràng không dùng nhiều sức, lại dễ dàng đẩy Bùi Trác ngã xuống giường.

Nước nóng trong phòng tắm nhỏ đã chuẩn bị sẵn từ lâu, Lê Ngưng chỉnh lại y phục hơi xộc xệch của mình, vừa lẩm bẩm mấy câu mang chữ "xấu hổ", vừa vội vã đi vào phòng tắm.

Bóng lưng kia giống như đang chạy trối chết.

Bùi Trác chống khuỷu tay lên trán, thở dài một hơi, nhớ lại những gì vừa xảy ra, vẫn không nhịn được cảm thấy vui vẻ.

Lê Ngưng cố ý nấn ná trong phòng tắm, muốn đợi đến khi mặt hết nóng rồi mới ra ngoài.

Nàng ở trong đó quá lâu, lâu đến mức Bùi Trác tưởng nàng ngủ quên trong đó rồi.

"Quận chúa chẳng lẽ bị ngã rồi?" Bùi Trác đến gõ cửa phòng tắm, nói vọng vào: "Để phòng trường hợp quận chúa ngã xuống đất bất tỉnh nhân sự, ta đếm đến mười, nếu quận chúa còn không ra, ta sẽ xông vào đấy."

Lê Ngưng nghe thấy hắn nói, vốn không muốn để ý, không ngờ Bùi Trác lại thật sự bắt đầu đếm.

"Một, hai..."

"Chờ đã!" Lê Ngưng vội vàng lên tiếng, "Ta sắp xong rồi, ra ngay đây!"

Bước ra khỏi bồn tắm, Lê Ngưng cẩn thận lau khô người, rồi mặc áo ngủ vào.

Càng nghĩ đến việc Bùi Trác có thể xông vào bất cứ lúc nào, nàng càng luống cuống tay chân, sau một hồi bối rối mới thu xếp ổn thỏa.

Khi Lê Ngưng mở cửa phòng tắm bước ra, Bùi Trác đã giả vờ đếm đến "chín".

Hắn kéo dài giọng chữ "chín", không đếm tiếp nữa, mà chuyển sang nói tiếc nuối: "Tưởng rằng có thể xông vào anh hùng cứu mỹ nhân, đáng tiếc quận chúa không cho ta cơ hội này."

Lê Ngưng trừng mắt nhìn hắn.

Vì nghe hắn đếm số, nàng còn chưa kịp thắt dây áo.

Bùi Trác cúi đầu, nhìn thấy hai tay nàng vẫn đang cầm dây áo, mãi không thắt được nút.

"Ta giúp quận chúa nhé?" Hắn nói.

Lê Ngưng dừng động tác, ngẩng đầu lên, chớp chớp mắt.

"Chàng..." Mới nói được một chữ, đột nhiên nghĩ đến điều gì, Lê Ngưng ngừng một lúc lâu mới mở miệng: "Muốn hầu hạ ta đến vậy sao?"

Bùi Trác thuận nước đẩy thuyền nói: "Đương nhiên."

Huống chỉ đây còn là một việc tốt đẹp như vậy.

Sau đó, hắn thấy Lê Ngưng cười duyên, đôi mắt đẹp long lanh ánh nước, giống như mặt hồ êm đềm ấm áp trong tiết trời xuân.

Bùi Trác bị nụ cười của nàng mê hoặc, tưởng rằng nàng đã đồng ý, đang định cúi xuống lấy dây áo cho nàng, không ngờ Lê Ngưng lại nghiêng người tránh đi, tay hắn liền dừng lại giữa không trung.

Lê Ngưng thích thú nhìn vẻ mặt ngỡ ngàng của hắn, tâm trạng rất tốt, lại khiêu khích khẽ hừ một tiếng: "Cứ không thích để chàng toại nguyện."

Nói xong, nàng kiêu ngạo ngẩng cao cằm, lướt qua Bùi Trác, đắc ý bỏ đi.

Một lúc lâu sau, Bùi Trác mới hoàn hồn, bất đắc dĩ mỉm cười.

Mặt hồ êm đềm trong tiết trời xuân, phía dưới có lẽ vẫn còn ẩn giấu những tảng băng chưa tan, chỉ có đợi thời gian trôi qua thêm chút nữa, ánh mặt trời ấm áp hơn chút nữa, những tảng băng kia mới hóa thành nước, hòa tan hoàn toàn vào lòng hồ.

*

Lê Ngưng không chỉ giỏi vẽ mai, mà những vật và cảnh khác cũng không làm khó được nàng, từ nhỏ nàng đã theo học danh sư Trương Chi Hành, là học trò đắc ý nhất của ông.

Trương Chi Hành có tài vẽ tuyệt vời, nay đã ngoài bốn mươi, cho đến nay chỉ nhận hai học trò, ngoài Lê Ngưng ra, người còn lại là con gái của ông, Trương Uyển Hàm.

Lê Ngưng thích vẽ mai, còn Trương Uyển Hàm thích vẽ trúc.

Hai người thường xuyên cùng nhau học hỏi, thảo luận, quan hệ khá tốt, nhưng từ khi Lê Ngưng học xong ra ngoài, hai người ít gặp mặt hơn, ba năm trước Trương Uyển Hàm đi du ngoạn khắp nơi, từ đó không gặp lại nữa.

Mấy ngày trước Lê Ngưng nhận được thư của Trương Uyển Hàm, trong thư nhắc đến việc nàng ấy sắp trở về, đến lúc đó mong Lê Ngưng dành thời gian gặp mặt.

Thư đến tay Lê Ngưng đã vài ngày rồi, đến ngày thứ ba sau khi nhận được thư, Trương Uyển Hàm đã trở về hoàng thành.

Hai người hẹn gặp nhau trong rừng Vân Khê.

Rừng Vân Khê có một rừng trúc rộng lớn, yên tĩnh thanh nhã, là nơi Trương Uyển Hàm thích đến nhất.

Khi Lê Ngưng đến nơi, Trương Uyển Hàm đã ở trong đình nhỏ giữa rừng, trên bàn đá đã pha sẵn trà.

Trương Uyển Hàm thấy Lê Ngưng, mỉm cười với nàng: "Vĩnh Lạc, lâu rồi không gặp."

Trương Uyển Hàm ít hơn Lê Ngưng một tuổi, nhưng vì ít nói ít cười, trông luôn chững chạc hơn bạn bè đồng trang lứa.

Ba năm không gặp, bây giờ nàng ấy chín chắn hơn xưa rất nhiều.

Lê Ngưng ngẩn người một lúc, sau đó cũng cong môi: "Đã lâu không gặp."

Trước đây hai người nói chuyện nhiều nhất là nhận xét tranh của nhau, bây giờ chỉ là ôn chuyện, vậy mà nhất thời không biết bắt đầu từ đâu.

Lê Ngưng bèn hỏi thăm về những nơi nàng ấy đã đi qua: "Mấy năm nay muội ở bên ngoài, có gặp gì thú vị không?"

Nàng sinh ra và lớn lên ở hoàng thành, quả thực rất tò mò về chuyện này.

Nhắc đến chuyện này, Trương Uyển Hàm cũng hứng thú, kể về những nơi nàng ấy đã đi qua trong những năm qua.

Có núi non trùng điệp, cũng có sông hồ bát ngát, đã thấy phồn hoa đô hội, cũng từng trải qua đói rét khốn cùng.

Lê Ngưng nghe say sưa.

Nàng cũng muốn được ngắm nhìn những cảnh đẹp non sông đó.

Nhưng nếu nàng nói muốn đi du ngoạn, chắc chắn Trưởng công chúa sẽ là người đầu tiên đánh gãy chân nàng.

Kể xong những câu chuyện đó, Trương Uyển Hàm uống một ngụm trà xanh, ánh mắt rơi vào Lê Ngưng, cảm thán nói: "Không ngờ đầu năm nay tỷ đã thành thân, thật khiến muội bất ngờ."

Bây giờ Lê Ngưng đã hoàn toàn quen với việc mình và Bùi Trác trở thành vợ chồng, nghe người khác nhắc đến như vậy, nàng cũng không để ý lắm.

"Người thành thân với ta là Bùi Trác, chẳng phải càng khiến muội bất ngờ hơn sao?"

Năm đó quan hệ nước lửa không dung của nàng và Bùi Trác, Trương Uyển Hàm cũng tận mắt chứng kiến.

Trương Uyển Hàm thản nhiên hỏi ngược lại: "Bùi công tử cưới tỷ, tại sao phải bất ngờ?"

Các công tử khác đến lấy lòng Lê Ngưng, luôn bị nàng dùng ba ngôn hai ngữ đuổi khéo, duy chỉ có vị tiểu công tử phủ Thừa tướng kia, mỗi lần gặp, tuy Lê Ngưng không tỏ ra vui vẻ gì nhưng chưa bao giờ ngó lơ hắn.

Mà vị Bùi công tử này cũng vậy, cho dù hai người không có gì tiếp xúc, hắn cũng phải tìm cơ hội nói chuyện với Lê Ngưng vài câu.

Mặc dù hai người gặp mặt chưa từng nói với nhau một câu nào thân thiện.

Nàng chỉ là nghi hoặc Lê Ngưng ngốc nghếch như vậy, sao có thể sớm thành thân như thế.

Chẳng lẽ là Bùi công tử dùng thủ đoạn gì, lừa nàng đi rồi?

Lê Ngưng buồn bực Trương Uyển Hàm sao lại nghĩ như vậy, đang muốn hỏi rõ ràng thì Trương Uyển Hàm đã chuyển chủ đề, cầm lấy trục họa phía sau: "Phong cảnh dọc đường ta đã vẽ lại để lưu giữ, tỷ có muốn xem cùng không?"

"Đương nhiên."

Lê Ngưng vui vẻ không thôi, cùng Trương Uyển Hàm thưởng thức bức họa của nàng ta, không nhắc lại chuyện vừa rồi nữa.

Xem hết tất cả các bức họa, thời gian đã không còn sớm, Trương Uyển Hàm còn muốn ở lại vẽ vời, Lê Ngưng bảo Đông Tuyết đi tìm nhà dân gần đó mua măng tươi, nàng thì đi dạo xung quanh.

Ra khỏi rừng trúc yên tĩnh, là một mảnh xuân quang tươi đẹp, xuân về hoa nở, chim hót líu lo.

Lê Ngưng thoải mái nheo mắt, bỗng nhiên nghe thấy sau lưng có người gọi nàng.

"Vĩnh Lạc quận chúa?"

Lê Ngưng quay đầu lại nhìn, thấy hai thị vệ rút đao ngăn cản Tạ Tử Phi lại gần.

Lê Ngưng không khỏi kinh ngạc: "Tạ Tử Phi..."

Sao hắn ta cũng ở đây?

Tạ Tử Phi mỉm cười: "Quận chúa còn nhớ Tử Phi, thật là vinh hạnh của Tử Phi."

Lê Ngưng vừa nhìn thấy hắn ta liền nhớ tới Hòa Thục, nhưng hắn ta là người chung tình hay đa tình thì có liên quan gì đến nàng đâu.

Lê Ngưng bảo thị vệ lui xuống, Tạ Tử Phi liền đi đến trước mặt nàng.

Hắn ta ôn nhu hỏi: "Quận chúa ở đây, là đến thưởng thức cảnh xuân sao?"

"Đến gặp bằng hữu." Lê Ngưng không phủ nhận, lại hỏi hắn, "Tạ công tử vì sao lại ở đây?"

Tạ Tử Phi liền chỉ về phía một ngọn núi xa xa, Lê Ngưng nhận ra đó là Vân Phúc tự.

"Từ Vân Phúc tự thưởng mai trở về, đi ngang qua nơi này vừa hay nhìn thấy quận chúa." Giọng nói Tạ Tử Phi ôn hòa, ánh mắt nhìn như lướt nhẹ qua người Lê Ngưng, nhưng thực ra vẫn luôn chú ý đến thần sắc của nàng.

Lê Ngưng đã lâu không đến Vân Phúc tự, nhưng cũng biết ở đó sẽ không còn hoa mai nào nữa.

"Tạ công tử thật biết nói đùa, hoa mai đã sớm tàn thành bùn, trên cành nào còn hoa để thưởng."

"Không hoàn toàn là vì thưởng mai, càng là vì tìm người." Tạ Tử Phi quan sát đôi mắt nghi hoặc của Lê Ngưng, mỉm cười giải thích, "Năm ngoái, Tử Phi gặp một nữ tử tựa tiên nữ ở rừng mai sau núi Vân Phúc tự, đáng tiếc từ đó về sau không còn gặp lại, cho nên, mỗi khi Tử Phi rảnh rỗi, đều sẽ đến đó, mong một ngày có thể gặp lại nàng ấy."

"Thì ra là vậy." Lê Ngưng trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc vừa phải, "Có thể khiến Tạ công tử nhớ mãi không quên, chắc hẳn là một nữ tử phi phàm."

Nói xong, chính Lê Ngưng cũng thấy kỳ quái.

Người đó rõ ràng là nàng, nàng còn phải giả vờ như không biết gì, không thể để lộ ra chút sơ hở nào.

Nhưng Lê Ngưng càng kinh ngạc hơn là Tạ Tử Phi vẫn chưa từ bỏ việc tìm ra nàng.

Nàng vốn đã thành thân với Bùi Trác, không cần lo lắng Tạ Tử Phi có ý kết giao với nàng bị Trưởng công chúa phát hiện, tác hợp hai người gặp mặt.

Nhưng hiện tại Tạ Tử Phi và Hòa Thục quan hệ thân thiết, Hòa Thục lại luôn coi nàng là cái gai trong mắt, Lê Ngưng càng không muốn dính dáng gì đến Tạ Tử Phi.

Tạ Tử Phi không tỏ ý kiến gì về lời nàng nói, đôi mắt ôn nhu kia nhìn như vô hại, nhưng thực chất vẫn luôn sắc bén quan sát sự thay đổi thần sắc của Lê Ngưng.

Lê Ngưng cũng không muốn ở riêng với hắn ta quá lâu, may mà thị vệ đến báo, Trương Uyển Hàm đã vẽ xong, có thể cùng nhau trở về.

Lê Ngưng trên mặt tiếc nuối trong lòng lại mừng thầm.

"Chúng ta phải về rồi, Tạ công tử cũng về sớm đi, nếu không mặt trời lặn rồi sẽ không dễ đi đường đâu."

Nói xong, Lê Ngưng ôn hòa lễ phép cáo từ hắn ta.

Tạ Tử Phi đứng tại chỗ, môi nở nụ cười nhạt, nhìn theo Lê Ngưng rời đi.

Chờ đến khi bóng dáng Lê Ngưng hoàn toàn biến mất, vẻ ôn hòa trên mặt hắn ta cũng thu lại trong nháy mắt.

Vĩnh Lạc quận chúa, rốt cuộc có phải là nàng hay không?

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17: Bảo vệ
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28: “Mua son môi giúp bản quận chúa”
29 Chương 29: Đại hôn
30 Chương 30: Bước cuối cùng của hôn lễ
31 Chương 31: Cành Mai
32 Chương 32: "Sao quận chúa lúc nào cũng không tính đến ta vậy?"
33 Chương 33: Hắn thật sự rất muốn ngay lúc này hóa thành cầm thú một phen
34 Chương 34: “A Ngưng có phải đang đau lòng Bùi công tử không?”
35 Chương 35: Mua son
36 Chương 36: Bị quận chúa ôm, thật sự không thoát ra được
37 Chương 37: Một chữ sai biệt, cách đối xử khác nhau một trời một vực
38 Chương 38: Có một bàn tay vươn về phía Lê Ngưng, đẩy eo nàng một cái
39 Chương 39: Chủ động
40 Chương 40: Xem thoại bản
41 Chương 41: Bùi Trác ôm nàng ngủ, lòng yên ổn
42 Chương 42: Trả thù cho nàng
43 Chương 43: Say rượu
44 Chương 44: Hôn môi
45 Chương 45: Trồng cây
46 Chương 46: Quận chúa có thể ở lại đây tắm cùng ta.
47 Chương 47: Quận chúa tới trễ thêm chút nữa, xiêm y của ta đã khô rồi
48 Chương 48: Có một cách không cần cởi quần áo
49 Chương 49: “Ta còn tưởng quận chúa xấu hổ chạy về phủ Trưởng công chúa.”
50 Chương 50: “A Ngưng, ăn nhiều một chút.”
51 Chương 51: La thị - Bùi Triệt
52 Chương 52: "Nếu quận chúa không biết, để ta làm."
53 Chương 53: Bằng hữu cũ
54 Chương 54: Giận dỗi
55 Chương 55: Bùi Trác chính là người vẽ vòng tròn
56 Chương 56: Anh em hòa thuận
57 Chương 57: Bùi Trác sẽ bên nàng đến già
58 Chương 58: Bây giờ hắn lại cùng Vĩnh Lạc quận chúa tình chàng ý thiếp
59 Chương 59: Ta thật sự càng ngày càng yêu thích quận chúa.
60 Chương 60: Muốn uống rượu mơ
61 Chương 61: Thật sự muốn uống rượu mơ sao?
62 Chương 62: Ánh mắt
63 Chương 63: Phận làm phu quân đành phải bế nàng xuống
64 Chương 64: Bồi bổ bằng thuốc
65 Chương 65: Hỏa tính quá vượng
66 Chương 66: Quận chúa có muốn xem không?
67 Chương 67: Quận chúa và ta ân ái không rời
68 Chương 68: Lúc trước chẳng phải người thích Lục công tử sao?
69 Chương 69: Quận chúa dám nói, ta dám tin.
70 Chương 70: Những gì quận chúa nợ ta, đến lúc đó sẽ đòi lại hết.
71 Chương 71: Quận chúa xứng đáng nhận được sự yêu thích của tất cả mọi người.
72 Chương 72: Ta chỉ có một mình Lê Ngưng làm thê tử.
73 Chương 73: Chẳng lẽ hắn không nên nhân cơ hội này lấy lòng nàng sao?
74 Chương 74: Việc nhỏ như động phòng, có gì khó?
75 Chương 75: Tất cả là tại Bùi Trác!
76 Chương 76: “Không đến nỗi chán ghét”
77 Chương 77: "Vậy cứ quyết định như thế nhé"
78 Chương 78: Mất mặt rồi…
79 Chương 79: "Bùi Trác, chàng thật nhẫn tâm."
80 Chương 80: Dương đông kích tây
81 Chương 81: "Tùy quận chúa xử trí"
82 Chương 82: Có lẽ chiến sự giữa Đại Tề và Tây Khương sẽ sớm nổ ra.
83 Chương 83: Tên thân mật
84 Chương 84: Thiếu niên chiến thần quyết đoán, sẽ đưa ra lựa chọn như thế nào?
85 Chương 85: Lê Ngưng bảo hắn đi tìm nàng
86 Chương 86: Ra khỏi thành
87 Chương 87: Cành mơ
88 Chương 88: Một mạng đổi một mạng
89 Chương 89: “Lê Ngưng, ta tới muộn rồi.”
90 Chương 90: Hòa Thục xin lỗi
91 Chương 91: Đừng giảm bớt tình ý với ta
92 Chương 92: Niềm vui trùng phùng
93 Chương 93: Hắn còn nhận khăn tay do nữ nhân khác tặng?!
94 Chương 94: "Nằm mơ đi!"
95 Chương 95: Mạo hợp thần ly
96 Chương 96: Nàng lập tức đưa tay về phía Bùi Trác, cong môi cười.
97 Chương 97: Chiếc khăn tay kiểu gì, mà khiến Bùi Trác nhớ mãi không quên?
98 Chương 98: "Từ đầu đến cuối, ta chỉ yêu mình quận chúa"
99 Chương 99: “Tất cả là vì ta yêu thích Quận chúa”
100 Chương 100: Hai lòng yêu nhau
101 Chương 101: Xuân cung đồ
102 Chương 102: Chuyện của bọn họ, bọn họ tự lo, quận chúa chi bằng lo cho ta đi.
103 Chương 103: Góc nhìn của Bùi Trác (1)
104 Chương 104: Góc nhìn của Bùi Trác (2)
105 Chương 105: Góc nhìn của Bùi Trác (3)
Chapter

Updated 105 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17: Bảo vệ
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28: “Mua son môi giúp bản quận chúa”
29
Chương 29: Đại hôn
30
Chương 30: Bước cuối cùng của hôn lễ
31
Chương 31: Cành Mai
32
Chương 32: "Sao quận chúa lúc nào cũng không tính đến ta vậy?"
33
Chương 33: Hắn thật sự rất muốn ngay lúc này hóa thành cầm thú một phen
34
Chương 34: “A Ngưng có phải đang đau lòng Bùi công tử không?”
35
Chương 35: Mua son
36
Chương 36: Bị quận chúa ôm, thật sự không thoát ra được
37
Chương 37: Một chữ sai biệt, cách đối xử khác nhau một trời một vực
38
Chương 38: Có một bàn tay vươn về phía Lê Ngưng, đẩy eo nàng một cái
39
Chương 39: Chủ động
40
Chương 40: Xem thoại bản
41
Chương 41: Bùi Trác ôm nàng ngủ, lòng yên ổn
42
Chương 42: Trả thù cho nàng
43
Chương 43: Say rượu
44
Chương 44: Hôn môi
45
Chương 45: Trồng cây
46
Chương 46: Quận chúa có thể ở lại đây tắm cùng ta.
47
Chương 47: Quận chúa tới trễ thêm chút nữa, xiêm y của ta đã khô rồi
48
Chương 48: Có một cách không cần cởi quần áo
49
Chương 49: “Ta còn tưởng quận chúa xấu hổ chạy về phủ Trưởng công chúa.”
50
Chương 50: “A Ngưng, ăn nhiều một chút.”
51
Chương 51: La thị - Bùi Triệt
52
Chương 52: "Nếu quận chúa không biết, để ta làm."
53
Chương 53: Bằng hữu cũ
54
Chương 54: Giận dỗi
55
Chương 55: Bùi Trác chính là người vẽ vòng tròn
56
Chương 56: Anh em hòa thuận
57
Chương 57: Bùi Trác sẽ bên nàng đến già
58
Chương 58: Bây giờ hắn lại cùng Vĩnh Lạc quận chúa tình chàng ý thiếp
59
Chương 59: Ta thật sự càng ngày càng yêu thích quận chúa.
60
Chương 60: Muốn uống rượu mơ
61
Chương 61: Thật sự muốn uống rượu mơ sao?
62
Chương 62: Ánh mắt
63
Chương 63: Phận làm phu quân đành phải bế nàng xuống
64
Chương 64: Bồi bổ bằng thuốc
65
Chương 65: Hỏa tính quá vượng
66
Chương 66: Quận chúa có muốn xem không?
67
Chương 67: Quận chúa và ta ân ái không rời
68
Chương 68: Lúc trước chẳng phải người thích Lục công tử sao?
69
Chương 69: Quận chúa dám nói, ta dám tin.
70
Chương 70: Những gì quận chúa nợ ta, đến lúc đó sẽ đòi lại hết.
71
Chương 71: Quận chúa xứng đáng nhận được sự yêu thích của tất cả mọi người.
72
Chương 72: Ta chỉ có một mình Lê Ngưng làm thê tử.
73
Chương 73: Chẳng lẽ hắn không nên nhân cơ hội này lấy lòng nàng sao?
74
Chương 74: Việc nhỏ như động phòng, có gì khó?
75
Chương 75: Tất cả là tại Bùi Trác!
76
Chương 76: “Không đến nỗi chán ghét”
77
Chương 77: "Vậy cứ quyết định như thế nhé"
78
Chương 78: Mất mặt rồi…
79
Chương 79: "Bùi Trác, chàng thật nhẫn tâm."
80
Chương 80: Dương đông kích tây
81
Chương 81: "Tùy quận chúa xử trí"
82
Chương 82: Có lẽ chiến sự giữa Đại Tề và Tây Khương sẽ sớm nổ ra.
83
Chương 83: Tên thân mật
84
Chương 84: Thiếu niên chiến thần quyết đoán, sẽ đưa ra lựa chọn như thế nào?
85
Chương 85: Lê Ngưng bảo hắn đi tìm nàng
86
Chương 86: Ra khỏi thành
87
Chương 87: Cành mơ
88
Chương 88: Một mạng đổi một mạng
89
Chương 89: “Lê Ngưng, ta tới muộn rồi.”
90
Chương 90: Hòa Thục xin lỗi
91
Chương 91: Đừng giảm bớt tình ý với ta
92
Chương 92: Niềm vui trùng phùng
93
Chương 93: Hắn còn nhận khăn tay do nữ nhân khác tặng?!
94
Chương 94: "Nằm mơ đi!"
95
Chương 95: Mạo hợp thần ly
96
Chương 96: Nàng lập tức đưa tay về phía Bùi Trác, cong môi cười.
97
Chương 97: Chiếc khăn tay kiểu gì, mà khiến Bùi Trác nhớ mãi không quên?
98
Chương 98: "Từ đầu đến cuối, ta chỉ yêu mình quận chúa"
99
Chương 99: “Tất cả là vì ta yêu thích Quận chúa”
100
Chương 100: Hai lòng yêu nhau
101
Chương 101: Xuân cung đồ
102
Chương 102: Chuyện của bọn họ, bọn họ tự lo, quận chúa chi bằng lo cho ta đi.
103
Chương 103: Góc nhìn của Bùi Trác (1)
104
Chương 104: Góc nhìn của Bùi Trác (2)
105
Chương 105: Góc nhìn của Bùi Trác (3)