Chương 105: Trẫm Dung Túng Nàng Ấy!

Chương 108: Trẫm dung túng nàng ấy!
Hàn Lĩnh Chi như một kẻ tâm thần liên tục quát tháo lớn.

Sau đó chẳng còn để ý tới hình tượng gì nữa mà nhào thẳng về phía Tư Mã Duệ Tịch.
Ả vươn tay, toan nắm lấy tóc nàng thì bị nàng nhẹ nhàng tránh thoát, ả ngã xuống nền gạch bóng loáng.
“Tiện nhân.

Mày cướp hết tất cả của tao.

Vị trí hoàng hậu này là của tao.

Hoàng thượng là của tao.

Mày là cái thá gì? Mày là cái thá gì?”
“Người đâu.

Đưa đức phi tới đại lao, chờ ngày xét xử.”
Hàn Lĩnh Chi bị lôi đi mất, tiếng gào vẫn còn văng vẳng ở đằng xa.

Tư Mã Duệ Tịch mệt mỏi xoa xoa thái dương.

Nàng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện sẽ đi đến nước này.
Cơ Diệt Minh.

Nàng nên đi đón đứa trẻ này về rồi!
Vụ án của Hàn Lĩnh Chi được đích thân Cơ Dục Hiên xử trí.

Những gì mà ả ta làm cùng với lời khai của Lâm Thiết Nhi là hoàn toàn trùng khớp.
Tội danh lừa gạt hoàng tộc, vu khống Tư Mã hoàng hậu, ả ta bị kết án tử.

Vì Hàn gia có công với Triều Quốc, tận tâm phục vụ thánh thượng nên miễn tội chết, thứ làm thường dân, con cháu sau này đều không được thăng quan tiến chức.
Trước giờ thi hành án, Tư Mã Duệ Tịch cùng với Cơ Dục Hiên tới đại lao thăm ả.
Ả ngồi thẩn thờ bên trong nhà giam, khi thấy hai người liền lao đến nắm giữ song sắt, liên tục gào lên như một kẻ điên.
“Hoàng thượng, thiếp không làm gì cả.

Thiếp bị oan, là ả vu khống thiếp….”
Nhìn ả như vậy, Tư Mã Duệ Tịch bỗng thấy nhói lòng.
Thực ra nữ nhân ở triều đại này ai cũng phải bày mưu tính kế.

Nàng không nằm ngoại lệ.

Chỉ là nàng may mắn hơn ả.

À, không, là nàng phải đánh đổi nhiều hơn ả.

Đánh đổi từ trí thông minh cho tới tình thân để có được vị trí ngày hôm nay.
Tư Mã Duệ Tịch xoay người, không nỡ nhìn cảnh tượng này thêm một giây phút nào nữa.
“Hoàng thượng, thiếp không làm gì cả.

Thiếp không biết gì hết.”
“Trẫm biết.

Nàng không làm gì cả.” Cơ Dục Hiên lãnh đạm đứng ở đó.

Chút ánh sáng mỏng manh xuyên qua cái ô cửa nhỏ trên đỉnh đầu chiếu thẳng tới bóng lưng vững trải của hắn.
Hàn Lĩnh Chi giật mình ngừng lại động tác.

Rất lâu sau ả ta mới chợt hiểu được, lại thét lên:
“Chàng biết.

Chàng biết vậy sao còn muốn phế thiếp? Còn muốn giết chết thiếp?”
Nàng không quay đầu thế nhưng có thể tưởng tượng ra vẻ mặt đau lòng tuyệt vọng của ả.

Bây giờ hẳn là đã chết tâm rồi đi.
Đế vương mà… làm gì có chuyện một lòng một dạ với ai.
Ả giật mình, chợt nhận ra điểm khác thường trong lời nói của Cơ Dục Hiên.
“Hoàng thượng, chàng nói như vậy là có ý gì?”
Cơ Dục Hiên nhếch môi, vươn tay liền chụp được Tư Mã Duệ Tịch, cẩn thận dìu nàng như báu vật, kéo vào lòng.
Ngón tay hắn ấm áp vuốt ve bờ vai nàng.

Ánh mắt hắn dịu dàng như chứa hàng ngàn tinh tú trên bầu trời kia.
Nếu ở đâu không phải là nhà lao chắc chắn cảnh tượng này sẽ thật kinh diễm.
“Trẫm yêu Tiểu Tịch, trẫm tình nguyện vì nàng ấy mà giết sạch hết tình địch của mình, giết cả tình địch của nàng ấy.

Những cái chứng cớ kia, trẫm làm giả.

Tam công tử Hàn gia tới đón Diệt Minh đi cũng là giả.

Tất cả đều là trẫm tự mình sắp xếp.

Chỉ có một chuyện duy nhất là thật.

Cơ Diệt Minh không phải con trai của trẫm.

Mà là con của Tư Mã An Nhược và Lý Nhất Khang.”
Kể cả cha mẹ có chết cũng không động trời bằng những lời hắn vừa nói ra.
Hàn Lĩnh Chi ngây ngốc đứng nhìn hai người bọn họ.

Tim ở lồng ngực trái như vỡ ra từng mảnh, xơ xác héo mòn.
“Chàng…”
“Nàng không cần phải nói gì nữa đâu.

Nàng có biết vì sao Tiểu Tịch hết lần này tới lần khác trở thành kẻ thắng cuộc không?” Cơ Dục Hiên mỉm cười.

Nụ cười kia so với ác quỷ còn tàn khốc.

Khiến ả run sợ tột cùng.
“Bởi vì trẫm dung túng.

Trẫm dung túng nàng ấy làm điều sai trái.

Trẫm cho phép nàng ấy ở dưới mí mắt của trẫm làm loạn.

Miễn nàng ấy vui là được rồi.”
Những lời này hắn nói thật lớn.
Giống như muốn ả hiểu được, cũng muốn nàng hiểu được tấm chân tình của hắn.
Tư Mã Duệ Tịch ở trong lòng hắn run rẩy.

Hóa ra không phải bản thân mình tài giỏi, mà chính là nhờ sự bao che của hắn.

Cả cuộc đời này nàng đều sống trong sự vị tha của hắn, nhưng cũng chính là sự tàn nhẫn tột cùng.
Hắn vì nàng không tiếc sát hại từ kẻ này đến người khác.

Tình yêu của hắn dính đầy mùi máu tanh.
Hắn vì nàng mà đồ sát cả thiên hạ!
“Hoàng thượng, thiếp hối hận lắm! Hối hận vì trước đây khi chàng còn lạnh nhạt với ả thì không dứt khoát chém chết ả cho rồi.”
“Nàng không làm được.

Nàng nghĩ trẫm cho phép nàng quậy phá cũng đồng nghĩa với cho phép nàng làm hại nàng ấy sao? Trẫm nói cho nàng biết, ngay cả một cọng lông của nàng ấy, nàng cũng đừng nghĩ động vào.”
Tiếng cười thê lương của Hàn Lĩnh Chi vang khắp cả nhà giam.

“Ha ha… ả không yêu chàng.

Người ả yêu là Cơ Việt Y, tam ca của chàng.

Thiếp thua rồi.

Đúng, nhưng chàng cũng không thắng.

Cả đời nàng chàng cũng đừng nghĩ thắng.”
“Việc đó có quan trọng sao? Chẳng phải nàng ấy vẫn ở bên cạnh trẫm à.

Đối với trẫm như vậy là đủ rồi!”
Cơ Dục Hiên đan năm ngón tay của mình vào năm ngón tay của nàng.

Lúc hắn nói những lời đó, bàn tay siết thật chặt như muốn đem nàng khắc vào tâm can.
“Hàn Lĩnh Chi, nếu có kiếp sau, hy vọng nàng mang một tâm tư thật đơn thuần, tìm một người tâm tư cũng thật đơn thuần… mà phó thác cuộc đời.”
Hàn Lĩnh Chi ngơ ngác nhìn hai bóng lưng kia khuất dần.

Nước mắt cuối cùng cũng có dịp rơi xuống.
Đôi chân chẳng còn chút sức lực nào nữa.
Ả khụy người, tay đánh vào ngực trái, gào lên: “Mày ngu lắm, mày thật ngu.

Biết như vậy vẫn còn yêu chàng ấy.

Biết như vậy rồi vẫn còn yêu chàng ấy.”.

Chapter
1 Chương 101: Hoàng Hậu Mang Long Thai
2 Chương 102: Cứu Cơ Việt Y
3 Chương 103: Không Có Ý Định Làm Hại Cơ Việt Y
4 Chương 104: Thân Thế Của Nhị Hoàng Tử
5 Chương 105: Trẫm Dung Túng Nàng Ấy!
6 Chương 106: Hoàng Hậu Lâm Bồn
7 Chương 107: Huynh Đệ Xum Họp
8 Chương 108: Chim Hoàng Yến
9 Chương 109: Tư Mã Hồng Tuấn Trở Về
10 Chương 110: Cuộc Chiến Đẫm Máu
11 Chương 111: Huyết Mạch Cuối Cùng Của Tư Mã Gia
12 Chương 112: Ta Muốn Sinh Mệnh Của Chàng!
13 Chương 113: Trải Qua Một Kiếp Tang Thương
14 Chương 114: Hôn Mê
15 Chương 115: Chỉ Cần Nàng Tỉnh Lại Ta Sẽ Buông Tha Nàng
16 Chương 116: Giao Dịch Cuối Cùng
17 Chương 117: Mở Mắt Nhận Ra Lỡ Mất Nàng Hết
18 Chương 118: Ngoại Truyện 1 Chúng Ta Của Sau Này
19 Chương 119: Ngoại Truyện 2 Trở Về
20 Chương 120: Ngoại Truyện 3 Qúa Khứ Của Phụ Hoàng
21 Chương 121: Ngoại Truyện 4 Tư Mã Hoàng Hậu
22 Chương 122: Ngoại Truyện 5 Người Nên Gặp Thì Sẽ Gặp
23 Chương 123: Ngoại Truyện 6 Một Lần Nữa Bắt Đầu
24 Chương 124: Ngoại Truyện 7 Nuôi Chí Trả Thù
25 Chương 125: Ngoại Truyện 8 Yêu Chàng Thật Là Khổ Sở
26 Chương 126: Ngoại Truyện 9 Chàng Lừa Ta!
27 Chương 127: Ngoại Truyện 10 Biến Thật Thành Mộng Ở Thủ Thành!
Chapter

Updated 27 Episodes

1
Chương 101: Hoàng Hậu Mang Long Thai
2
Chương 102: Cứu Cơ Việt Y
3
Chương 103: Không Có Ý Định Làm Hại Cơ Việt Y
4
Chương 104: Thân Thế Của Nhị Hoàng Tử
5
Chương 105: Trẫm Dung Túng Nàng Ấy!
6
Chương 106: Hoàng Hậu Lâm Bồn
7
Chương 107: Huynh Đệ Xum Họp
8
Chương 108: Chim Hoàng Yến
9
Chương 109: Tư Mã Hồng Tuấn Trở Về
10
Chương 110: Cuộc Chiến Đẫm Máu
11
Chương 111: Huyết Mạch Cuối Cùng Của Tư Mã Gia
12
Chương 112: Ta Muốn Sinh Mệnh Của Chàng!
13
Chương 113: Trải Qua Một Kiếp Tang Thương
14
Chương 114: Hôn Mê
15
Chương 115: Chỉ Cần Nàng Tỉnh Lại Ta Sẽ Buông Tha Nàng
16
Chương 116: Giao Dịch Cuối Cùng
17
Chương 117: Mở Mắt Nhận Ra Lỡ Mất Nàng Hết
18
Chương 118: Ngoại Truyện 1 Chúng Ta Của Sau Này
19
Chương 119: Ngoại Truyện 2 Trở Về
20
Chương 120: Ngoại Truyện 3 Qúa Khứ Của Phụ Hoàng
21
Chương 121: Ngoại Truyện 4 Tư Mã Hoàng Hậu
22
Chương 122: Ngoại Truyện 5 Người Nên Gặp Thì Sẽ Gặp
23
Chương 123: Ngoại Truyện 6 Một Lần Nữa Bắt Đầu
24
Chương 124: Ngoại Truyện 7 Nuôi Chí Trả Thù
25
Chương 125: Ngoại Truyện 8 Yêu Chàng Thật Là Khổ Sở
26
Chương 126: Ngoại Truyện 9 Chàng Lừa Ta!
27
Chương 127: Ngoại Truyện 10 Biến Thật Thành Mộng Ở Thủ Thành!