Chương 250: Bi ca (8) – hết phần một

"Keng"

Chiếc mặt nạ rơi khỏi tay Mỹ Toa. Cơ thể nàng quỵ xuống, hai mắt mở trừng, miệng run run không thành tiếng.

"Là hắn!"

Một kẻ nào đó thốt lên một cách đầy kinh ngạc.

"Là ma đầu Niệm Từ! Không phải năm đó hắn đã chết rồi sao? Tại sao bây giờ..."

"Không ngờ lại là hắn."

Chuyện này quả thật quá khó tin. Một người được cho là đã chết thì hóa ra vẫn sống sờ sờ suốt bao năm qua, ấy vậy mà lại không một ai hay biết chút gì. Đừng nói những kẻ khác, đến ngay cả người đầy rẫy toan tính như Tinh hậu còn thấy mình như bị ảo giác nữa là. Nếu không phải sự thật đang sờ sờ trước mặt thì có lẽ Tinh hậu sẽ thật sự cho rằng đây là một chuyện hoang đường.

Tiếc rằng đây là sự thật. Một sự thật phũ phàng và tàn nhẫn... với Mỹ Toa.

Suốt bao năm qua... Suốt những tháng năm dài cô độc... Chỉ có hắn... Chỉ có duy nhất một người... Trong bầu trời tối tăm, trong thế giới lạnh lẽo, hắn là ánh trăng của nàng, là tia sáng duy nhất sưởi ấm nàng. Vậy mà... Vậy mà giờ đây... chính tay nàng đã giết hắn. Là chính tay nàng đã tước đi mạng sống của hắn. Không ai khác, chính Mỹ Toa nàng mới là kẻ tự hủy hoại ánh sáng của mình.

Và lúc này đây, đôi mắt nàng đã nhòa lệ. Nàng gắng gượng từng bước tiến lại gần kẻ đang nằm hấp hối kia. Nhưng khi nàng vừa đưa tay định chạm vào hắn thì một cánh tay khác đã đẩy nàng ra.

"Đừng động vào chàng!"

Cổ Mị Nhi cất giọng lạnh lùng:

"Ngươi không có tư cách chạm vào chàng!"

Mặc dù tiếng của Cổ Mị Nhi rất lớn nhưng dường như Mỹ Toa lại chẳng hề nghe được. Một lần nữa, nàng bò đến chỗ Thiên Ma.

"Cút đi!"

Và lại một lần nữa, nàng bị Cổ Mị Nhi xô ngã.

"Tại sao? Tại sao lại như vậy? Sư phụ, tại sao..."

Bạch Thiên Thù cảm thấy lòng mình đau xót. Nàng thật tình không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Tại sao Thiên Ma lại biến thành Niệm Từ? Tại sao người đã chết lại chết một lần nữa?

Tại sao ư?

Lão Phong tử cũng đang rất muốn biết là tại sao. Ông muốn nói gì đấy nhưng chẳng hiểu sao không thốt ra được lời nào. Ông muốn lại gần ôm lấy tên đệ tử khờ khạo năm nào của mình nhưng chân lại không nhấc lên nổi. Và đôi mắt ông, tại sao lại ươn ướt thế này?

"Khục... Khục..."

Sau mỗi tiếng ho, máu lại trào ra từ miệng Thiên Ma. Hắn nói bằng giọng vô lực:

"Mị Nhi... để nàng ấy lại đây."

Vì Thiên Ma đã mở lời, Cổ Mị Nhi cũng đành làm theo, không ngăn cản Mỹ Toa nữa.

"Ngươi... lớn nhanh... quá."

"Mị Nhi."

"Phu quân, thiếp đây."

"Đừng oán hận... ai cả. Bởi vì... có lẽ... có lẽ ta cũng không... căm hận... thế gian này."

"Được! Được! Thiếp sẽ không hận! Sẽ không hận!"

"Cảm ơn nàng."

Nói xong, Thiên Ma quay sang nhìn Ân Giao nay đã chỉ còn là một thể xác vô hồn, miệng mỉm cười, khóe mắt chảy ra một dòng lệ...

"Phu quân. Phu quân. Phu quân... Ức... hức... ức..."

Hôm nay, một sinh mệnh lại vừa tắt đi...

Cổ Mị Nhi ôm lấy thi thể Thiên Ma, nặng nề bước lại chỗ Ân Giao nằm.

"Các vị. Thiên Ma tuy đã chết nhưng Cổ Mị Nhi cũng là đồng bọn của hắn. Chẳng lẽ các vị định thả hổ về rừng sao?"

"Kẻ nào dám gây bất lợi cho họ..."

Mỹ Toa cho Tinh hậu một cái nhìn sắc lạnh như dao mà tuyên bố:

"Thì sẽ là kẻ thù không đội trời chung của Mỹ Toa ta."

"Cộng thêm lão Phong này nữa!"

...

Cứ thế, trước hàng trăm ánh mắt, Cổ Mị Nhi lặng lẽ mang theo thi thể Thiên Ma và Ân Giao rời khỏi đỉnh U Minh. Không một ai biết nàng đã đi đâu và làm gì. Cái tên Cổ Mị Nhi cũng biệt tích từ đấy.

...

Qua tám năm sau.

Tại một tòa thành của phàm nhân, trong một biệt phủ rộng lớn.

"Thế nào, tiểu tử? Ta đàn có hay không?"

Một mỹ phụ nhìn đứa bé ngồi bên cạnh, hỏi.

Đứa bé kia giương mắt nhìn lại, hỏi nhỏ:

"Phải nói thật ạ?"

"Phải nói thật."

"Mẫu thân đàn dở lắm, chẳng có chút cảm xúc gì cả, âm điệu lại còn rất thô thiển, nghe rất buồn ngủ..."

Đứa bé càng nói, khuôn mặt mỹ phụ càng trở nên khó coi, cuối cùng thì tối sầm lại. Nàng lấy tay véo tai đứa bé.

"Á! Đau! Mẫu thân, đau!"

"Tên tiểu Thiên Ma ngươi, tại sao lúc nào cũng chê bai ta vậy hả? Ngươi muốn chọc cho ta tức chết phải không?"

"Là mẫu thân bảo con nói thật mà!"

"Ngươi còn dám cãi lại? Để xem hôm nay ta trị ngươi thế nào!"

"Á! Mẫu thân tha mạng! Mẫu thân tha mạng!"

HẾT

Đọc tiếp phần 2 ở đây: Phù Thiên Ký

Chapter
1 Chương 201: Mỹ nhân tàn
2 Chương 202: Rối ren
3 Chương 203: Ân giao hiểu chuyện
4 Chương 204: Ân giao hiểu chuyện (2)
5 Chương 205: Ba người tuyết (1)
6 Chương 206: Ba người tuyết (2)
7 Chương 207: Cổ lan
8 Chương 208: Thiên ma tới
9 Chương 209: Bà lão xấu xí
10 Chương 210: Bách liên phát uy
11 Chương 211: Phế tông chủ, diệt thiên ma
12 Chương 212: Minh ngôn ám ngữ
13 Chương 213: Minh thanh ám dạ
14 Chương 214: Một tay nghênh địch
15 Chương 215: Đánh trước ngăn sau
16 Chương 216: Âm dương kính
17 Chương 217: Đột phá bất thường
18 Chương 218: Phượng tường
19 Chương 219: Đại mỹ nhân - tiểu mỹ nhân
20 Chương 220: Chăm sóc chu đáo
21 Chương 221: Thăm cố nhân
22 Chương 222: Biến chuyển
23 Chương 223: Giam cầm
24 Chương 224: Phơi bày
25 Chương 225: Lột mặt
26 Chương 226: Rõ ràng tất cả
27 Chương 227: Trùng trùng nghi hoặc
28 Chương 228: Ân giao lâm bệnh
29 Chương 229: Hy vọng
30 Chương 230: Điều kiện
31 Chương 231: Sắp xếp
32 Chương 232: Từ biệt
33 Chương 233: Mười năm
34 Chương 234: Nỗi lòng vương giả (1)
35 Chương 235: Nỗi lòng vương giả (2)
36 Chương 236: Hồn ai trong gió
37 Chương 237: Ngày cuối của ba mươi năm
38 Chương 238: Vừa ăn cướp vừa la làng
39 Chương 239: Ân giao sẽ chết cùng cha
40 Chương 240: Lão phong tử phát điên
41 Chương 241: Lại thấy người áo đen
42 Chương 242: Ân tình đổi lấy gươm đao
43 Chương 243: Bi ca (1)
44 Chương 244: Bi ca (2)
45 Chương 245: Bi ca (3)
46 Chương 246: Bi ca (4)
47 Chương 247: Bi ca (5)
48 Chương 248: Bi ca (6)
49 Chương 249: Bi ca (7)
50 Chương 250: Bi ca (8) - hết phần một
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 201: Mỹ nhân tàn
2
Chương 202: Rối ren
3
Chương 203: Ân giao hiểu chuyện
4
Chương 204: Ân giao hiểu chuyện (2)
5
Chương 205: Ba người tuyết (1)
6
Chương 206: Ba người tuyết (2)
7
Chương 207: Cổ lan
8
Chương 208: Thiên ma tới
9
Chương 209: Bà lão xấu xí
10
Chương 210: Bách liên phát uy
11
Chương 211: Phế tông chủ, diệt thiên ma
12
Chương 212: Minh ngôn ám ngữ
13
Chương 213: Minh thanh ám dạ
14
Chương 214: Một tay nghênh địch
15
Chương 215: Đánh trước ngăn sau
16
Chương 216: Âm dương kính
17
Chương 217: Đột phá bất thường
18
Chương 218: Phượng tường
19
Chương 219: Đại mỹ nhân - tiểu mỹ nhân
20
Chương 220: Chăm sóc chu đáo
21
Chương 221: Thăm cố nhân
22
Chương 222: Biến chuyển
23
Chương 223: Giam cầm
24
Chương 224: Phơi bày
25
Chương 225: Lột mặt
26
Chương 226: Rõ ràng tất cả
27
Chương 227: Trùng trùng nghi hoặc
28
Chương 228: Ân giao lâm bệnh
29
Chương 229: Hy vọng
30
Chương 230: Điều kiện
31
Chương 231: Sắp xếp
32
Chương 232: Từ biệt
33
Chương 233: Mười năm
34
Chương 234: Nỗi lòng vương giả (1)
35
Chương 235: Nỗi lòng vương giả (2)
36
Chương 236: Hồn ai trong gió
37
Chương 237: Ngày cuối của ba mươi năm
38
Chương 238: Vừa ăn cướp vừa la làng
39
Chương 239: Ân giao sẽ chết cùng cha
40
Chương 240: Lão phong tử phát điên
41
Chương 241: Lại thấy người áo đen
42
Chương 242: Ân tình đổi lấy gươm đao
43
Chương 243: Bi ca (1)
44
Chương 244: Bi ca (2)
45
Chương 245: Bi ca (3)
46
Chương 246: Bi ca (4)
47
Chương 247: Bi ca (5)
48
Chương 248: Bi ca (6)
49
Chương 249: Bi ca (7)
50
Chương 250: Bi ca (8) - hết phần một