Chương 62: 62: Gậy Ông Đập Lưng Ông

Bịch!
Cả người Hoàng Thành Long đổ gục xuống đất, Thẩm Thịnh Quân không biết từ lúc nào đã tỉnh lại nhanh chóng di chuyển ra phía sau đánh ngất cậu ta.
Tốc độ của hắn nhanh đến mức khiến cho 004 trở tay không kịp, nó hết nhìn hắn lại nhìn đến tên ký chủ vô dụng của mình, khó tin nói: [Không, không thể nào.

Sao lại có thể]
Nhìn đến số thức ăn đã vơi đi một nửa trên bàn, nó khó tin, chẳng phải hắn đã ăn qua số thức bị bỏ thuốc hay sao? Thuốc của hệ thống bọn nó sản xuất ra, sao hắn có thể chống đỡ được?
Nói đến chuyện này hẳn phải quay về thời điểm cả hai vừa phát hiện ra thức ăn có điều bất thường, trong đầu Thiệu Huy nhanh chóng nảy ra được một ý, chòm người đến nói nhỏ vào tai hắn.
"Chúng ta giả vờ như đã ăn chúng đi."
Sau đó cậu liền cầm đũa lên xơi đi phần đồ ăn, những món vốn dĩ đã được đầu bếp trang trí bày biện rất đẹp mắt thoáng chốc bị cậu biến thành một đống lộn xộn tựa như đã bị người dùng đến.
Chưa hết, cậu lấy khăn giấy trên bàn xếp chồng lên nhau gấp thức ăn bỏ vào gói kĩ lại rồi bỏ vào thùng rác dưới chân.

Dù sao thức ăn cũng đã bị bỏ thuốc, cậu cùng hắn cũng không rõ rốt cuộc thứ thuốc này có nguy hại gì đến người sử dụng hay không nhưng cậu có thể chắc chắn rằng thứ được bỏ vào chẳng có gì tốt đẹp.
Cuối cùng cậu gấp ra chén mình cùng hắn một ít thức ăn giả bộ dùng qua, chờ đợi thêm một lúc cả hai cùng nằm gục xuống bàn chờ đợi người bước vào.
Quay lại với hiện tại.
"Mày đang nghĩ gì?" Giọng nói hắn bất chợt vang lên, ngữ điệu chứa đầy sự lạnh lẽo hệt như muốn nghiền nát nó ra ngay bây giờ vậy.
Thiệu Huy ngồi một bên ngơ ngơ ngác ngác nhìn hắn, cậu không hiểu, hắn rốt cuộc đang nói chuyện với ai vậy?
Trong lòng hệ thống chứa đầy sự sợ hãi, quả nhiên nó đoán không sai, hắn có thể nhìn thấy được nó.

Thoạt nhìn qua hắn không khác gì những người bình thường khác là bao, nhưng vì lí do gì hắn lại có thể nhìn thấy được nó?
004 là hệ thống siêu trí tuệ nhân tạo cao cấp của thế kỷ mới, nó luôn tự hào về trí thông mình của mình thậm chí còn lấy điều đó làm kiêu ngạo.

Chính vì điều này, nó xem thường loài người có tuổi đời ngắn ngủi kia.

Nó luôn nghĩ loài người lúc nào cũng ngu ngốc hơn nó, từ lúc trở thành hệ thống nó luôn xem loài người như một thứ hạ đẳng mặc cho nó tiêu khiển.
Thứ nó yêu thích nhất chính là những kẻ vừa ngu ngốc vừa tham lam, có điều gì cũng đều viết hết lên mặt như Hoàng Thành Long, ngược lại, thứ nó ghét nhất lại chính là những kẻ khó có thể nhìn thấu được tâm tư như hắn.
Vốn nó muốn nhân lúc hắn không đề phòng để cậu ta gắn con chip hệ thống vào đầu hắn để nó có thể dễ dàng xâm nhập vào trí óc hắn, vậy mà kế hoạch tưởng chừng như sắp thành công lại bị phá hủy bởi sự bất cẩn của cậu ta.
004 ỷ vào việc bản thân mình là hệ thống, tạm thời kìm nén lại sự sợ hãi ấy sang một bên nhìn hắn kiêu ngạo hỏi: [Mày có thể nhìn thấy tao thì sao chứ? Mày còn có thể làm gì được tao hay sao?]
Giọng của 004 vang lên, Thiệu Huy giật mình đưa mắt nhìn xung quanh căn phòng tìm xem giọng nói máy móc đó rốt cuộc phát ra từ đâu.

Nhưng trong phòng ngoài những bóng đen trên trần ra thì không còn một cái gì khác, vậy giọng nói đó phát ra từ đâu?
004 nhìn hành động của cậu, mỉm cười chế giễu: [Tìm kiếm tao? Một kẻ đáng lẽ phải chết như mày sẽ không bao giờ có thể nhìn thấy tao!] Chỉ có một kẻ vừa nguy hiểm vừa khó lường như hắn mới nhìn thấy nó, rốt cuộc điều gì đã giúp hắn nó thể nhìn thấy được nó?
"Câm miệng!" Hắn không cho phép nó trù ẻo cậu như vậy, điều nó nói cũng không bao giờ có cơ hội xảy ra thêm một lần nào nữa.

Thiệu Huy nhìn sang Thẩm Thịnh Quân thắc mắc hỏi, dựa vào những gì hắn vừa nói cậu chắc hắn hắn có thể nhìn thấy được nó.
"Nó là..."
"Đúng như em nghĩ, nó chính là hệ thống."
Nghe đến đây, sắc mặt cậu liền chất chứa đầy sự thù hận.

Ngay tại lúc này, cậu rất muốn xông đến xé sát nó ra làm trăm mảnh, nhưng trớ trêu thay cậu lại không thể nhìn thấy được nó.
Nhận thấy cảm xúc của cậu không được ổn định, hắn đặt tay lên vai cậu mà khuyên nhủ: "Bình tĩnh đã."
Thiệu Huy thuận theo đó mà đưa tay chạm lên tay hắn, gật đầu đáp: "Tôi biết."
Nhưng cảm giác kẻ thù đang ở ngay trước mắt mình mà bản thân lại không thể nhìn thấy được thực sự rất khó chịu, phải mà có thể nhìn thấy được nó...
Cậu quay ngoắt sang nhìn hắn, Thẩm Thịnh Quân, chẳng phải hắn có thể nhìn thấy được nó hay sao?
"Tôi biết em muốn điều gì, nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc thích hợp." Nói xong hắn không đợi cho cậu kịp nói thêm bất kỳ điều gì, bỏ tay ra khỏi vai cậu tiến gần về phía 004.
Thiệu Huy có thể không biết hắn tiến lại gần nó với mục đích gì, song, nó lại có thể rõ mồn một.

Nhìn con chip trên tay hắn, nó ngoài hoảng sợ ra thì chẳng làm được gì hơn.

Trong lòng lại không ngừng đổ lỗi cho Hoàng Thành Long, tên ký chủ ngu ngốc, nếu không phải cậu ta vô ý bị hắn đánh ngất thì có khi bây giờ nó đã có thể chạy thoát được rồi.
004: [Ngươi muốn làm gì?]
"Không có gì, chỉ là áp dụng phương pháp ngươi muốn làm với ta lên cậu ta mà thôi."
Thẩm Thịnh Quân mặc kệ giọng nói máy móc liên tục ồn ào bên tai mình, lật người cậu ta lại gắn con chip vào.

Phòng ngừa cậu ta tháo con chip ra, hắn cùng Lạc Ngâm Tam đã phải tốn thời gian rất nhiều để nghiên cứu, con chip này một khi đã bị gắn vào vật chủ liền dính rất chặt vào da thịt trừ khi là cắt bỏ miếng da đó, nếu không sẽ không bao giờ có thể gỡ ra được.
Đây cũng không phải là con chip gì cao siêu, chỉ là một náy định vị và nghe lén thông thường mà thôi.

Chỉ cần cậu ta đi đâu, nói gì với hệ thống hắn cũng đều có thể nắm rõ.
Đây nên gọi là gì nhỉ? À, gậy ông đập lưng ông.

Chapter
1 Chương 1: 1: Quá Khứ Của Kẻ Phản Diện
2 Chương 2: 2: Trùng Sinh
3 Chương 3: 3: Con Riêng
4 Chương 4: 4: Đến Nhà Chính
5 Chương 5: 5: Hình Như Có Hơi Trà Xanh
6 Chương 6: 6: Chuyển Đến Tổng Bộ
7 Chương 7: 7: Người Bạn Rất Quan Trọng
8 Chương 8: 8: Cướp Người Về Tay
9 Chương 9: 9: Đến Tổng Bộ
10 Chương 10: 10: Tôi Muốn Giúp Đỡ Em
11 Chương 11: 11: Tức Giận
12 Chương 12: 12: Gây Sự
13 Chương 13: 13: Hẹn Gặp
14 Chương 14: 14: Trời Đánh Tránh Bữa Ăn
15 Chương 15: 15: Cùng Ăn Nhé
16 Chương 16: 16: Ra Mắt Ông Nội
17 Chương 17: 17: Là Người Yêu
18 Chương 18: 18: Sang Tên
19 Chương 19: 19: Tuyệt Đối Không Thể Tồn Tại!
20 Chương 20: 20: Lạnh Nhạt
21 Chương 21: 21: Giúp Cô Một Chuyện
22 Chương 22: 22: Văn Kiện
23 Chương 23: 23: Hẹn
24 Chương 24: 24: Khuyên
25 Chương 25: 25: Chăm Chỉ Làm Việc
26 Chương 26: 26: Giám Sát Nhà Xưởng
27 Chương 27: 27: Đi Ăn Cùng Kim Hủy
28 Chương 28: 28: Giận
29 Chương 29: 29: Nhắc Nhở
30 Chương 30: 30: Hoàng Thành Long Muốn Gặp
31 Chương 31: 31: Trễ Hẹn
32 Chương 32: 32: Giải Quyết Êm Đẹp
33 Chương 33: 33: Đường Vũ Vương
34 Chương 34: 34: Ông Nội Thẩm Đến Công Ty
35 Chương 35: 35: Báo Cáo
36 Chương 36: 36: Tình Hình Nơi Chiến Trận
37 Chương 37: 37: Tôi Cũng Nhớ Em
38 Chương 38: 38: Thuê Trọ
39 Chương Chương 39: 39
40 Chương 40: 40: Trở Về
41 Chương 41: 41: Chắc Chắn Sẽ Khiến Chị Phải Kinh Ngạc
42 Chương 42: 42: Quan Tâm
43 Chương 43: 43: Đến Quân Khu
44 Chương Chương 44: 44
45 Chương Chương 45: 45
46 Chương 46: 46: Đường Vũ Vương Biến Mất
47 Chương 47: 47: Đi Ăn Sáng
48 Chương 48: 48: Kí Ức Lần Đầu Gặp Gỡ
49 Chương 49: 49: Em Có Thể Cười Với Tôi Được Không
50 Chương 50: 50: Xô Xát
51 Chương 51: 51: Đi Họp
52 Chương 52: 52: Hoàng Thành Long Và Hệ Thống Của Cậu Ta
53 Chương 53: 53: Mã Code
54 Chương 54: 54: Đột Nhập Vào Công Ty
55 Chương 55: 55: Thiên Tửu Giúp Đỡ
56 Chương 56: 56: Bị Tấn Công
57 Chương 57: 57: Nguyên Nhân - Lời Bày Tỏ
58 Chương 58: 58: Tôi Cần Thời Gian Suy Nghĩ
59 Chương 59: 59: Ngày Tàn
60 Chương 60: 60: Người Phục Vụ Đáng Nghi
61 Chương 61: 61: Bỏ Thuốc Vào Thức Ăn
62 Chương 62: 62: Gậy Ông Đập Lưng Ông
63 Chương 63: 63: Món Quà Của Hệ Thống
64 Chương 64: 64: Băng Bó
65 Chương 65: 65: Có Người Yêu Thật Tốt!
66 Chương 66: 66: Trở Về Thủ Đô
67 Chương 67: 67: Nhà Riêng
68 Chương Chương 68: 68
69 Chương 69: 69: Điều Chẳng Lành
70 Chương 70: 70: Thiệu Huy Mất Tích
71 Chương 71: 71: Điều Tra
72 Chương 72: 72: Bất Công
73 Chương 73: 73: Trúng Độc
74 Chương Chương 74: 74
75 Chương 75: 75: Giải Cứu
76 Chương 76: 76: Bắt Giữ
77 Chương 77: 77: Kí Ức
78 Chương 78: 78: Tỉnh Lại
79 Chương 79: 79: Chú Út Trở Về
80 Chương 80: 80: Sắp Rồi Ạ
81 Chương 81: 81: Chờ Đợi Là Hạnh Phúc
82 Chương 82: 82: Nói Chuyện Cùng Chú
83 Chương 83: 83: Quà Tặng
84 Chương 84: 84: Ra Mắt
85 Chương 85: 85: Dùng Cơm
86 Chương 86: 86: Tháng Sau
87 Chương 87: 87: Máy Chơi Game
88 Chương 88: 88: Hỏi Ý
89 Chương 89: 89: Giấc Mộng
90 Chương 90: 90: Hôn Lễ Hoàn Chính Văn
91 91: Ngoại Truyện 11 - Động Phòng
92 90: Hôn Lễ Hoàn Chính Văn
93 89: Giấc Mộng
Chapter

Updated 93 Episodes

1
Chương 1: 1: Quá Khứ Của Kẻ Phản Diện
2
Chương 2: 2: Trùng Sinh
3
Chương 3: 3: Con Riêng
4
Chương 4: 4: Đến Nhà Chính
5
Chương 5: 5: Hình Như Có Hơi Trà Xanh
6
Chương 6: 6: Chuyển Đến Tổng Bộ
7
Chương 7: 7: Người Bạn Rất Quan Trọng
8
Chương 8: 8: Cướp Người Về Tay
9
Chương 9: 9: Đến Tổng Bộ
10
Chương 10: 10: Tôi Muốn Giúp Đỡ Em
11
Chương 11: 11: Tức Giận
12
Chương 12: 12: Gây Sự
13
Chương 13: 13: Hẹn Gặp
14
Chương 14: 14: Trời Đánh Tránh Bữa Ăn
15
Chương 15: 15: Cùng Ăn Nhé
16
Chương 16: 16: Ra Mắt Ông Nội
17
Chương 17: 17: Là Người Yêu
18
Chương 18: 18: Sang Tên
19
Chương 19: 19: Tuyệt Đối Không Thể Tồn Tại!
20
Chương 20: 20: Lạnh Nhạt
21
Chương 21: 21: Giúp Cô Một Chuyện
22
Chương 22: 22: Văn Kiện
23
Chương 23: 23: Hẹn
24
Chương 24: 24: Khuyên
25
Chương 25: 25: Chăm Chỉ Làm Việc
26
Chương 26: 26: Giám Sát Nhà Xưởng
27
Chương 27: 27: Đi Ăn Cùng Kim Hủy
28
Chương 28: 28: Giận
29
Chương 29: 29: Nhắc Nhở
30
Chương 30: 30: Hoàng Thành Long Muốn Gặp
31
Chương 31: 31: Trễ Hẹn
32
Chương 32: 32: Giải Quyết Êm Đẹp
33
Chương 33: 33: Đường Vũ Vương
34
Chương 34: 34: Ông Nội Thẩm Đến Công Ty
35
Chương 35: 35: Báo Cáo
36
Chương 36: 36: Tình Hình Nơi Chiến Trận
37
Chương 37: 37: Tôi Cũng Nhớ Em
38
Chương 38: 38: Thuê Trọ
39
Chương Chương 39: 39
40
Chương 40: 40: Trở Về
41
Chương 41: 41: Chắc Chắn Sẽ Khiến Chị Phải Kinh Ngạc
42
Chương 42: 42: Quan Tâm
43
Chương 43: 43: Đến Quân Khu
44
Chương Chương 44: 44
45
Chương Chương 45: 45
46
Chương 46: 46: Đường Vũ Vương Biến Mất
47
Chương 47: 47: Đi Ăn Sáng
48
Chương 48: 48: Kí Ức Lần Đầu Gặp Gỡ
49
Chương 49: 49: Em Có Thể Cười Với Tôi Được Không
50
Chương 50: 50: Xô Xát
51
Chương 51: 51: Đi Họp
52
Chương 52: 52: Hoàng Thành Long Và Hệ Thống Của Cậu Ta
53
Chương 53: 53: Mã Code
54
Chương 54: 54: Đột Nhập Vào Công Ty
55
Chương 55: 55: Thiên Tửu Giúp Đỡ
56
Chương 56: 56: Bị Tấn Công
57
Chương 57: 57: Nguyên Nhân - Lời Bày Tỏ
58
Chương 58: 58: Tôi Cần Thời Gian Suy Nghĩ
59
Chương 59: 59: Ngày Tàn
60
Chương 60: 60: Người Phục Vụ Đáng Nghi
61
Chương 61: 61: Bỏ Thuốc Vào Thức Ăn
62
Chương 62: 62: Gậy Ông Đập Lưng Ông
63
Chương 63: 63: Món Quà Của Hệ Thống
64
Chương 64: 64: Băng Bó
65
Chương 65: 65: Có Người Yêu Thật Tốt!
66
Chương 66: 66: Trở Về Thủ Đô
67
Chương 67: 67: Nhà Riêng
68
Chương Chương 68: 68
69
Chương 69: 69: Điều Chẳng Lành
70
Chương 70: 70: Thiệu Huy Mất Tích
71
Chương 71: 71: Điều Tra
72
Chương 72: 72: Bất Công
73
Chương 73: 73: Trúng Độc
74
Chương Chương 74: 74
75
Chương 75: 75: Giải Cứu
76
Chương 76: 76: Bắt Giữ
77
Chương 77: 77: Kí Ức
78
Chương 78: 78: Tỉnh Lại
79
Chương 79: 79: Chú Út Trở Về
80
Chương 80: 80: Sắp Rồi Ạ
81
Chương 81: 81: Chờ Đợi Là Hạnh Phúc
82
Chương 82: 82: Nói Chuyện Cùng Chú
83
Chương 83: 83: Quà Tặng
84
Chương 84: 84: Ra Mắt
85
Chương 85: 85: Dùng Cơm
86
Chương 86: 86: Tháng Sau
87
Chương 87: 87: Máy Chơi Game
88
Chương 88: 88: Hỏi Ý
89
Chương 89: 89: Giấc Mộng
90
Chương 90: 90: Hôn Lễ Hoàn Chính Văn
91
91: Ngoại Truyện 11 - Động Phòng
92
90: Hôn Lễ Hoàn Chính Văn
93
89: Giấc Mộng