Chương 2: 2: Trùng Sinh

Thiệu Huy sau khi chết lang thang vô định trong bóng tối, cậu hoảng sợ cố gắng tìm kiếm ánh sáng, dù chỉ là một tia sáng nhỏ nhoi thôi cũng được.

Nhưng cậu đi mãi đi mãi vẫn không thể nào tìm thấy, xung quanh cứ thế bị bao trùm bởi một màu đen tuyền khiến cậu không thể nhìn thấy được khung cảnh xung quanh, cũng không thể nhìn thấy được chính bản thân mình.
Không biết cậu đã ở đây trong bao lâu, ngỡ rằng bản thân sẽ mãi bị nhốt ở nơi u tối này thì một luồng ánh sáng nho nhỏ bỗng xuất hiện.
Nó lượn lờ vài vòng trước mắt như đang muốn thu hút sự chú ý của cậu, để rồi khi cậu nhìn nó thì nó lại bay đi như đang muốn trêu đùa.
Cậu hốt hoảng đứng bật dậy, cố gắng chạy thật nhanh theo sau nó.

Nó là niềm hy vọng cuối cùng của cậu, là ánh sáng duy nhất ở đây, cậu không thể để vụt mất nó được.
Thiệu Huy cứ chạy, chạy mãi theo nó.
Tưởng chừng như đã có thể bắt lấy thì nó lại biến mất, thay vào đó là luồng ánh sáng chói chang thay phiên nhau chiếu thẳng vào mặt cậu.
.
.
.
"Thiếu gia, mau tỉnh lại đi thiếu gia!" Bên tai vang lên một giọng nói quen thuộc, cậu nhận ra giọng nói này, là A Phức.

Cậu choàng tỉnh, mắt mở to trừng trừng nhìn về phía gã khiến gã giật bắn mình bật ngửa ra phía sao.
Gã ngồi dậy ngay sau đó, quên đi sự hoảng loạn đang không ngừng dâng lên trong lòng, lo lắng nhìn cậu hỏi: "Tỉnh rồi, thiếu gia cậu có cảm thấy khó chịu ở đâu không?"
Thiệu Huy mặc kệ lời nói của gã, khó chịu xoa lấy cái đầu đang đau nhức inh ỏi của mình.
Cậu, đang ở đâu đây?
Không phải cậu đã chết rồi hay sao? Tại sao lại còn xuất hiện ở đây? A Phức gọi cậu là thiếu gia thay vì đại thiếu gia.

Chẳng lẽ...
...Cậu đã trùng sinh?!
Không, không thể nào.

Chuyện này quá vô lí, trên đời này làm gì có mấy chuyện đó, nếu mà có cũng chưa chắc gì đã đến lượt cậu, cậu sao có thể may mắn được đến thế chứ!
Hay mọi chuyện xảy ra khi đó chỉ là một giấc mơ?
Không, lại càng không thể!
Nó quá chân thật, chân thật đến mức cậu có thể cảm nhận rõ mồn một cơn đau thấu trời khi bị đạn bắn xuyên qua đầu.
A Phức thấy cậu không trả lời mình mà mãi suy nghĩ đến một chuyện gì đó, trong lòng không ngừng vang lên hồi chuông cảnh báo, run giọng hỏi: "T-thiếu gia, cậu làm sao vậy?"
Thiệu Huy lạnh lùng trừng mắt nhìn gã, đáy mắt tràn ngập sự phẫn nộ.

Cậu còn nhớ như in những chuyện gã đã làm với mình.
A Phức là người lớn lên cùng cậu, cậu xem gã như người thân chưa từng khinh thường cũng chưa từng bạc đãi gã ngày nào, thậm chí còn rất tin tưởng san sẻ cho gã rất nhiều bí mật.

Nhưng từ khi kẻ ngoại lai đó xuất hiện gã dần lộ rõ sự chán ghét đối với cậu, cái gì kẻ đó nói gã cũng tin, cái gì kẻ đó muốn gã cùng làm cho bằng được kể cả có phản bội người đã lớn lên với mình từ nhỏ.
Khi bị vu oan, một tay gã đã nguy tạo bằng chứng để buộc tội cậu khiến cậu bị người người chửi mắng.

Giờ lại ở đây tỏ vẻ quan tâm, đúng là kẻ giả tạo!
Nhưng sau này A Phức vẫn còn nhiều giá trị lợi dụng, ví dụ như góp một vai diễn "nho nhỏ" trong vở kịch hài hước của kẻ ngoại lai kia chẳng hạn.

Cậu không tiện trở mặt ngay lúc này, sự phẫn nộ nhanh chóng được che giấu thay vào đó vẫn là vẻ hòa nhã tốt bụng của mọi ngày.
"Không có gì, hôm nay ngày mấy vậy anh?" Dù cho chuyện đó có là một giấc mơ thì cậu vẫn muốn đề phòng trước, biết đâu lại có thể tránh được một kiếp nạn.
"Hôm nay là ngày 15 tháng 3 năm 2020 thưa cậu."
Vậy là ba năm trước khi xảy ra sự việc ấy, nhưng hôm nay lại chính là ngày kẻ ngoại lai kia xuất hiện.
Thiệu Huy đừng dậy, phủi tay nhìn gã nói: "Đi thôi."
A Phức khó hiểu hỏi: "Đi đâu?"
"Còn đi đâu nữa, trở về nhà!"
"À ừm."
...
Ở quân doanh phía Nam - một nơi cách biệt với thủ đô, người đàn ông trên người có đầy vết thương giật mình tỉnh dậy, vầng trán hắn ướt đẫm mồ hồi, ánh mắt chứa đầy tia máu.

Hắn gấp gáp bước chân xuống giường, bất chấp quần áo không chỉnh tề mà chạy ra khỏi phòng.
Người cấp dưới đứng bên ngoài thấy vậy thì ngăn hắn lại hỏi: "Thượng tướng sao ngày lại ra đây? Vết thương ở trên người còn chưa lành, ngài lại muốn đi đâu?"
"Bỏ ra, tôi phải đi tìm em ấy, các người mang em ấy đi đâu rồi?" Hắn như điên loạn đẩy mạnh người đang đứng trước mặt mình ra, hùng hổ tiến về phía trước.
Một người khác thấy vậy thì nhìn sang người bên cạnh nói: "Mau gọi quân y đến đây!" Sau đó cùng những người khác chạy lại ngăn không cho hắn tiếp tục tiến lên.
Hắn vùng vẫy, mạnh bạo đá văng bọn họ ra xa.

Nhưng họ là quân nhân, vốn đã quen chịu đựng nên rất cố chấp, sống chết ôm hắn không buông khiến bước chân hắn càng trở nên nặng nề.
Bọn họ như một vòng lặp, ta ra sức đá còn ngươi trở lại ôm ta, phải mất một lúc lâu thì quân y mới chạy đến.

Anh rút ra một ống tiêm từ trong hộp sơ cứu, trực tiếp tiêm thẳng lên tay hắn.

Thuốc gây mê rất nhanh đã có tác dụng khiến tầm mắt hắn dần trở nên mơ hồ, nặng nề ngã xuống may mà có người đỡ lấy kịp thời nên không khiến nết thương lớn ở bụng bị nứt ra.
Anh thở phào một hơi, nhìn bọn người ở đây mắng: "Các anh bị ngốc hay gì? Nhìn thấy hắn như vậy đến đánh ngất thôi cũng không biết làm sao?"
Một người đứng ra giải thích: "Tôi làm sao có thời gian để nghĩ đến chuyện này, trong đầu lúc đó chỉ toàn cố gắng tìm cách ngăn ngài ấy lại thôi."
"Nói các người não teo tứ chi phát triển đúng là không sai mà." Không để họ kịp mở miệng phản bác, anh tiếp tục dùng lời chặn họng: "Còn muốn nói cái gì? Không mau dìu hắn vào trong đi để tôi còn coi khám lại nữa, bị thương ở bụng mà tôi cứ ngỡ hắn bị chấn thương đầu không đấy, vừa tỉnh dậy đã liền phát điên."
Về điều này, bọn họ hoàn toàn đồng ý với cái mỏ hỗn của anh.

Đúng là điên thật!

Chapter
1 Chương 1: 1: Quá Khứ Của Kẻ Phản Diện
2 Chương 2: 2: Trùng Sinh
3 Chương 3: 3: Con Riêng
4 Chương 4: 4: Đến Nhà Chính
5 Chương 5: 5: Hình Như Có Hơi Trà Xanh
6 Chương 6: 6: Chuyển Đến Tổng Bộ
7 Chương 7: 7: Người Bạn Rất Quan Trọng
8 Chương 8: 8: Cướp Người Về Tay
9 Chương 9: 9: Đến Tổng Bộ
10 Chương 10: 10: Tôi Muốn Giúp Đỡ Em
11 Chương 11: 11: Tức Giận
12 Chương 12: 12: Gây Sự
13 Chương 13: 13: Hẹn Gặp
14 Chương 14: 14: Trời Đánh Tránh Bữa Ăn
15 Chương 15: 15: Cùng Ăn Nhé
16 Chương 16: 16: Ra Mắt Ông Nội
17 Chương 17: 17: Là Người Yêu
18 Chương 18: 18: Sang Tên
19 Chương 19: 19: Tuyệt Đối Không Thể Tồn Tại!
20 Chương 20: 20: Lạnh Nhạt
21 Chương 21: 21: Giúp Cô Một Chuyện
22 Chương 22: 22: Văn Kiện
23 Chương 23: 23: Hẹn
24 Chương 24: 24: Khuyên
25 Chương 25: 25: Chăm Chỉ Làm Việc
26 Chương 26: 26: Giám Sát Nhà Xưởng
27 Chương 27: 27: Đi Ăn Cùng Kim Hủy
28 Chương 28: 28: Giận
29 Chương 29: 29: Nhắc Nhở
30 Chương 30: 30: Hoàng Thành Long Muốn Gặp
31 Chương 31: 31: Trễ Hẹn
32 Chương 32: 32: Giải Quyết Êm Đẹp
33 Chương 33: 33: Đường Vũ Vương
34 Chương 34: 34: Ông Nội Thẩm Đến Công Ty
35 Chương 35: 35: Báo Cáo
36 Chương 36: 36: Tình Hình Nơi Chiến Trận
37 Chương 37: 37: Tôi Cũng Nhớ Em
38 Chương 38: 38: Thuê Trọ
39 Chương Chương 39: 39
40 Chương 40: 40: Trở Về
41 Chương 41: 41: Chắc Chắn Sẽ Khiến Chị Phải Kinh Ngạc
42 Chương 42: 42: Quan Tâm
43 Chương 43: 43: Đến Quân Khu
44 Chương Chương 44: 44
45 Chương Chương 45: 45
46 Chương 46: 46: Đường Vũ Vương Biến Mất
47 Chương 47: 47: Đi Ăn Sáng
48 Chương 48: 48: Kí Ức Lần Đầu Gặp Gỡ
49 Chương 49: 49: Em Có Thể Cười Với Tôi Được Không
50 Chương 50: 50: Xô Xát
51 Chương 51: 51: Đi Họp
52 Chương 52: 52: Hoàng Thành Long Và Hệ Thống Của Cậu Ta
53 Chương 53: 53: Mã Code
54 Chương 54: 54: Đột Nhập Vào Công Ty
55 Chương 55: 55: Thiên Tửu Giúp Đỡ
56 Chương 56: 56: Bị Tấn Công
57 Chương 57: 57: Nguyên Nhân - Lời Bày Tỏ
58 Chương 58: 58: Tôi Cần Thời Gian Suy Nghĩ
59 Chương 59: 59: Ngày Tàn
60 Chương 60: 60: Người Phục Vụ Đáng Nghi
61 Chương 61: 61: Bỏ Thuốc Vào Thức Ăn
62 Chương 62: 62: Gậy Ông Đập Lưng Ông
63 Chương 63: 63: Món Quà Của Hệ Thống
64 Chương 64: 64: Băng Bó
65 Chương 65: 65: Có Người Yêu Thật Tốt!
66 Chương 66: 66: Trở Về Thủ Đô
67 Chương 67: 67: Nhà Riêng
68 Chương Chương 68: 68
69 Chương 69: 69: Điều Chẳng Lành
70 Chương 70: 70: Thiệu Huy Mất Tích
71 Chương 71: 71: Điều Tra
72 Chương 72: 72: Bất Công
73 Chương 73: 73: Trúng Độc
74 Chương Chương 74: 74
75 Chương 75: 75: Giải Cứu
76 Chương 76: 76: Bắt Giữ
77 Chương 77: 77: Kí Ức
78 Chương 78: 78: Tỉnh Lại
79 Chương 79: 79: Chú Út Trở Về
80 Chương 80: 80: Sắp Rồi Ạ
81 Chương 81: 81: Chờ Đợi Là Hạnh Phúc
82 Chương 82: 82: Nói Chuyện Cùng Chú
83 Chương 83: 83: Quà Tặng
84 Chương 84: 84: Ra Mắt
85 Chương 85: 85: Dùng Cơm
86 Chương 86: 86: Tháng Sau
87 Chương 87: 87: Máy Chơi Game
88 Chương 88: 88: Hỏi Ý
89 Chương 89: 89: Giấc Mộng
90 Chương 90: 90: Hôn Lễ Hoàn Chính Văn
91 91: Ngoại Truyện 11 - Động Phòng
92 90: Hôn Lễ Hoàn Chính Văn
93 89: Giấc Mộng
Chapter

Updated 93 Episodes

1
Chương 1: 1: Quá Khứ Của Kẻ Phản Diện
2
Chương 2: 2: Trùng Sinh
3
Chương 3: 3: Con Riêng
4
Chương 4: 4: Đến Nhà Chính
5
Chương 5: 5: Hình Như Có Hơi Trà Xanh
6
Chương 6: 6: Chuyển Đến Tổng Bộ
7
Chương 7: 7: Người Bạn Rất Quan Trọng
8
Chương 8: 8: Cướp Người Về Tay
9
Chương 9: 9: Đến Tổng Bộ
10
Chương 10: 10: Tôi Muốn Giúp Đỡ Em
11
Chương 11: 11: Tức Giận
12
Chương 12: 12: Gây Sự
13
Chương 13: 13: Hẹn Gặp
14
Chương 14: 14: Trời Đánh Tránh Bữa Ăn
15
Chương 15: 15: Cùng Ăn Nhé
16
Chương 16: 16: Ra Mắt Ông Nội
17
Chương 17: 17: Là Người Yêu
18
Chương 18: 18: Sang Tên
19
Chương 19: 19: Tuyệt Đối Không Thể Tồn Tại!
20
Chương 20: 20: Lạnh Nhạt
21
Chương 21: 21: Giúp Cô Một Chuyện
22
Chương 22: 22: Văn Kiện
23
Chương 23: 23: Hẹn
24
Chương 24: 24: Khuyên
25
Chương 25: 25: Chăm Chỉ Làm Việc
26
Chương 26: 26: Giám Sát Nhà Xưởng
27
Chương 27: 27: Đi Ăn Cùng Kim Hủy
28
Chương 28: 28: Giận
29
Chương 29: 29: Nhắc Nhở
30
Chương 30: 30: Hoàng Thành Long Muốn Gặp
31
Chương 31: 31: Trễ Hẹn
32
Chương 32: 32: Giải Quyết Êm Đẹp
33
Chương 33: 33: Đường Vũ Vương
34
Chương 34: 34: Ông Nội Thẩm Đến Công Ty
35
Chương 35: 35: Báo Cáo
36
Chương 36: 36: Tình Hình Nơi Chiến Trận
37
Chương 37: 37: Tôi Cũng Nhớ Em
38
Chương 38: 38: Thuê Trọ
39
Chương Chương 39: 39
40
Chương 40: 40: Trở Về
41
Chương 41: 41: Chắc Chắn Sẽ Khiến Chị Phải Kinh Ngạc
42
Chương 42: 42: Quan Tâm
43
Chương 43: 43: Đến Quân Khu
44
Chương Chương 44: 44
45
Chương Chương 45: 45
46
Chương 46: 46: Đường Vũ Vương Biến Mất
47
Chương 47: 47: Đi Ăn Sáng
48
Chương 48: 48: Kí Ức Lần Đầu Gặp Gỡ
49
Chương 49: 49: Em Có Thể Cười Với Tôi Được Không
50
Chương 50: 50: Xô Xát
51
Chương 51: 51: Đi Họp
52
Chương 52: 52: Hoàng Thành Long Và Hệ Thống Của Cậu Ta
53
Chương 53: 53: Mã Code
54
Chương 54: 54: Đột Nhập Vào Công Ty
55
Chương 55: 55: Thiên Tửu Giúp Đỡ
56
Chương 56: 56: Bị Tấn Công
57
Chương 57: 57: Nguyên Nhân - Lời Bày Tỏ
58
Chương 58: 58: Tôi Cần Thời Gian Suy Nghĩ
59
Chương 59: 59: Ngày Tàn
60
Chương 60: 60: Người Phục Vụ Đáng Nghi
61
Chương 61: 61: Bỏ Thuốc Vào Thức Ăn
62
Chương 62: 62: Gậy Ông Đập Lưng Ông
63
Chương 63: 63: Món Quà Của Hệ Thống
64
Chương 64: 64: Băng Bó
65
Chương 65: 65: Có Người Yêu Thật Tốt!
66
Chương 66: 66: Trở Về Thủ Đô
67
Chương 67: 67: Nhà Riêng
68
Chương Chương 68: 68
69
Chương 69: 69: Điều Chẳng Lành
70
Chương 70: 70: Thiệu Huy Mất Tích
71
Chương 71: 71: Điều Tra
72
Chương 72: 72: Bất Công
73
Chương 73: 73: Trúng Độc
74
Chương Chương 74: 74
75
Chương 75: 75: Giải Cứu
76
Chương 76: 76: Bắt Giữ
77
Chương 77: 77: Kí Ức
78
Chương 78: 78: Tỉnh Lại
79
Chương 79: 79: Chú Út Trở Về
80
Chương 80: 80: Sắp Rồi Ạ
81
Chương 81: 81: Chờ Đợi Là Hạnh Phúc
82
Chương 82: 82: Nói Chuyện Cùng Chú
83
Chương 83: 83: Quà Tặng
84
Chương 84: 84: Ra Mắt
85
Chương 85: 85: Dùng Cơm
86
Chương 86: 86: Tháng Sau
87
Chương 87: 87: Máy Chơi Game
88
Chương 88: 88: Hỏi Ý
89
Chương 89: 89: Giấc Mộng
90
Chương 90: 90: Hôn Lễ Hoàn Chính Văn
91
91: Ngoại Truyện 11 - Động Phòng
92
90: Hôn Lễ Hoàn Chính Văn
93
89: Giấc Mộng