Chương 9: 9: Thuận Lợi Tốt Nghiệp

Một tuần nghỉ ngơi tại nhà, Thiên Ý được chăm sóc chu đáo từ miếng ăn giấc ngủ, chưa qua mấy ngày Thiên Ý đã lấy lại sắc mặt hồng hào ngày trước, người cũng thôi tiều tụy, thậm chí cô còn tăng cân.
Bạn bè thường xuyên nhắn tin hỏi han Thiên Ý, đặc biệt là Nhi Lan, mỗi ngày đều đặn luôn hỏi Thiên Ý ổn chứ? Với người bạn này Thiên Ý dành nhiều cảm tình, dự tính sau khi cô và Nhi Lan tốt nghiệp, Thiên Ý sẽ ngỏ lời mời Nhi Lan về làm việc công ty ba mình.

Như thế cô và Nhi Lan có thể cùng nhau làm việc, bạn bè không xa rời.
Thời gian trôi nhanh chẳng đợi một ai, mới đó đã hết một tuần nghỉ phép, Thiên Ý thu dọn đồ đạc chuẩn bị quay về ký túc xá.
Vú Hiền là người chăm sóc Thiên Ý từ bé, nhận được sự quan tâm chăm sóc của vú, Thiên Ý từ lâu đã xem bà như người thân ruột thịt của mình.
Thấy vú cứ càm ràm mãi, Thiên Ý đành vỗ về cho bà yên tâm.
"Vú cứ an tâm con không sao hết, vú cứ như vậy hoài sao con nỡ đi được."
Vú Hiền năm nay đã ngoài sáu mươi, mái tóc không còn đen như lúc cô còn nhỏ, làn da nhăn nheo, đôi mắt tinh anh ngày nào cũng mờ đi vì tuổi tác.

Vú bước từng bước chậm rãi đi bên cạnh Thiên Ý, nhìn cô với ánh mắt lo lắng.
"Vú biết, già rồi nên hay lo nghĩ.

Về lại trường nhớ đừng thức khuya, đừng ăn đồ ăn nhanh đó.

Có thèm gì thì mua ăn, còn không thì gọi điện về nhà vú nấu rồi mang lại trường cho con.

Nhịn ăn xấu lắm, hồng hào tròn trịa một chút mới đẹp."
Thiên Ý nhoẻn miệng cười: "Con biết vú không thích con giảm cân, vú yên tâm con sắp tốt nghiệp rồi, đợi đến đó con sẽ ở nhà với vú hoài luôn."
Vú Hiền thở dài, lo lắng không giảm mà mỗi lúc một tăng.
"Nhà cao cửa rộng không ở, lại chui vào phòng bé xíu ở chung với ba bốn người...!sao thích tự làm khổ mình vậy."
"Vú ơi..." Thiên Ý kéo dài âm giọng: "Trường con là trường đại học lớn nhất nước, trang thiết bị cơ sở đều nằm ở top đầu, thì làm gì có phòng bé xíu.

Mọi thứ đều khang trang rộng rãi lắm, con ở cùng các bạn rất vui, chắc vú không muốn con chui rúc trong nhà không có bạn đúng không?"
Chẳng hiểu sao từ lúc Thiên Ý lên xe rời đi, lòng dạ vú Hiền nóng như lửa đốt, bà bồn chồn không làm xong việc gì, nỗi bất an ngày một bành trướng trong lòng bà.
Đến khi nhận được tin Thiên Ý an toàn về trường, vú Hiền thở ra một hơi nặng nề.

Vú bỏ qua bất an trong lòng, thầm nhủ mình già rồi nhìn đâu cũng thấy lo sợ.
Khi Thiên Ý trở về phòng ký túc xá, đón chào cô là ánh mắt căm hận của Hoàng Oanh, cô ta đập mạnh ly nước lên bàn, khiến cho nước bên trong bắ n ra tung tóe.

Chưa bao giờ Thiên Ý lại cảm ấy việc giải thích lại khó khăn đến vậy, cô quay lưng với Hoàng Oanh, nhắm mắt nuốt xuống bao ấm ức.
"Tôi thừa biết hai người có trăm ngàn câu hỏi, nhưng tôi chỉ có một câu trả lời rằng tôi không hại Thục Ý."
Hoàng Oanh tiến lên vài bước, cô ta đay nghiến: "Có hay không cậu là người rõ hơn ai hết, đừng cho rằng tụi này ngu ngốc.

Vì Thục Ý thường xuyên gây gổ với cậu, nên cậu hại chết Thục Ý chứ gì."
Đối với lời cáo buộc của Hoàng Oanh, Thiên Ý dửng dưng lạnh lùng.
"Cậu cũng hay gây gổ với tôi đấy, có cần một vé về âm phủ sớm không?"
"Cậu nói cái gì?"
Hoàng Oanh rống lên, cô ta bước đến bàn tay vươn ra kéo cổ áo Thiên Ý.

Lúc này Nhi Lan thấy mọi chuyện đã đi quá xa, cô bước đến tách hai người ra, đồng thời đứng giữa hai cô bạn.
Nhi Lan cất giọng buồn rầu: "Đều là bạn với nhau, hai cậu đừng cãi nhau có được không? Thục ý không may gặp nạn, ba chúng ta ai cũng đau lòng hết, nhưng đừng vì vậy mà cãi nhau chứ."
Hoàng Oanh bật cười châm biếm: "Cậu lúc nào cũng vậy, tôi nói cậu đấy Nhi Lan, cẩn thận người chết tiếp theo là bản thân mình."
Hoàng Oanh giậm chân bỏ đi, cánh cửa đập vào tường run lên dữ dội.
Nhi Lan hướng mắt nhìn dãy hành lang dài, sau đó nhìn Thiên Ý đờ đẫn trên giường.
Cô khẽ gọi: "Thiên Ý, cậu đừng để trong lòng mấy lời Hoàng Oanh nói.

Cậu biết mà, Hoàng Oanh độc miệng vậy thôi, chớ cậu ấy không có ý gì đâu."
Thiên Ý cười xí xóa: "Mình biết mà Lan."
Bốn năm học tập vất vả chính thức khép lại từ hôm nay.

Ngày tốt nghiệp Thiên Ý cầm tấm bằng trên tay nở nụ cười rạng rỡ.

Ông Quốc Thịnh chỉnh mũ cho con gái, đôi mắt ông ánh lên tia sáng tự hào.
"Con gái của ai mà giỏi quá vậy?"
"Con gái của ba đấy." Thiên Ý nắm tay vú Hiền: "Cũng là cháu của vú luôn."

Vú Hiền bật cười, nếp nhăn trên mặt xô nhau trỗi dậy: "Vú biết con ngoan, giỏi giang nhất, muốn ăn gì vú nấu cho con."
"Dạ thôi làm vậy cực quá, mình ra ngoài ăn là được rồi."
"Đâu có được" Vú Hiền phẩy tay từ chối: "Mừng ngày Thiên Ý tốt nghiệp, vú phải tự tay nấu một bàn ăn thịnh soạn cho Thiên Ý chứ.

Còn mời bạn đến chơi."
Thiên Ý cười giòn giã: "Con được mời bạn đến thật hả ba?"
Ông Quốc Thịnh yêu chiều vuốt mái tóc dài của con gái, ông cất giọng dịu dàng.
"Đương nhiên là được, bạn của Thiên Ý thì lúc cũng có thể đến nhà mình."
Nghe được lời đồng ý từ ông Thiên Ý vui sướng ra mặt, cô chạy đến nơi Nhi Lan và Hoàng Oanh đang chụp ảnh, kề tai thì thầm cùng hai cô bạn.
Nhi Lan kêu lên: "Thật á? Chúng mình được đến nhà Thiên Ý thật sao?"
Nhi Lan ôm cánh tay Hoàng Oanh, cười không khép được miệng.
Hoàng Oanh sượng trân, sau cái lần cãi nhau đó, bầu khí trong phòng dường như đông cứng, dù ngoài mặt không ai nhắc đến sự ra đi của Thục Ý, nhưng trong lòng mỗi người đều mang câu hỏi cho riêng mình.
Rằng Thục Ý gặp ai? Vì sao lên sân thượng? Vụ án có phải là tai nạn không? Cho đến tận nhiều năm sau, câu hỏi đó vẫn vương vấn trong đầu mỗi người..

Chapter
1 Chương 1: 1: Hợp Đồng Một Năm
2 Chương 2: 2: Đánh Cắp Luận Văn
3 Chương 3: 3: Song Ý
4 Chương 4: 4: Bạn Trai Thục Ý
5 Chương 5: 5: Mời Ăn Tối
6 Chương 6: 6: Bạn Trai Cũ Quấy Rầy
7 Chương 7: 7: Án Mạng Đêm Tiệc
8 Chương 8: 8: Trả Lại Công Bằng
9 Chương 9: 9: Thuận Lợi Tốt Nghiệp
10 Chương 10: 10: Anh Trai Là Kẻ Sát Nhân
11 Chương 11: 11: Tôi Không Phải Mẹ Anh Ta
12 Chương 12: 12: Đêm Quấn Quýt
13 Chương 13: 13: Không Tha Thứ Cho Kẻ Tổn Thương Mình
14 Chương 14: 14: Mèo Vờn Chuột
15 Chương 15: 15: Tin Đồn Tàng Trữ Chất Cấm
16 Chương 16: 16: Kẻ Bán Đứng
17 Chương 17: 17: Chuyển Đến Chỗ Tôi!
18 Chương 18: 18: Sự Trả Thù Ngọt Ngào
19 Chương 19: 19: Xé Rách Váy Ngủ
20 Chương 20: 20: Âm Hồn Không Tan
21 Chương 21: 21: Tự Do Không Phải Tìm Đến Người Đàn Ông Khác
22 Chương 22: 22: Thi Thể Không Nguyên Vẹn
23 Chương Chương 23: 23
24 Chương 24: 24: Dịu Dàng Hiếm Có
25 Chương 25: 25: Tôi Có Thể Tin Anh Không
26 Chương 26: 26: Đêm Ám Muội
27 Chương 27: 27: Ồn Ào Ở Cô Nhi Viện 1
28 Chương 28: 28: Ồn Ào Ở Cô Nhi Viện 2
29 Chương 29: 29: Từ Sợ Hãi Đến Cảm Thông
30 Chương 30: 30: Kẻ Lạ Muốn Sỉ Nhục Cô
31 Chương 31: 31: Bức Tranh Đẫm Máu
32 Chương 32: 32: Dựa Vào Đâu Có Thể Tự Tin Sống Tiếp
33 Chương 33: 33: Sự Quyến Rũ Của Nhi Lan
34 Chương 34: 34: Anh Tôi Cũng Cô Đơn
35 Chương 35: 35: Ngắm Pháo Hoa Cùng Em
36 Chương 36: 36: Cô Ta Là Quỷ Đội Lốt Người
37 Chương 37: 37: Vì Ganh Ghét Nên Muốn Các Người Đau Khổ
38 Chương 38: 38: Vú Hiền Mất Rồi
39 Chương 39: 39: Đừng Trách Tôi!
40 Chương 40: 40: Là Tôi Đã Giết Hắn
41 Chương 41: 41: Hắn Sẽ Ác Cho Cô Xem
42 Chương 42: 42: Hắn Mang Về Một Cô Gái Lạ Mặt
43 Chương 43: 43: Nghi Ngờ Của Thiên Ý
44 Chương 44: 44: Tất Cả Đều Hỏng Cả Rồi
45 Chương 45: 45: Con Đường Cô Sẽ Đi
46 Chương 46: 46: Mang Cơm Đến Công Ty
47 Chương 47: 47: Lời Thú Tội Của Hoàng Oanh
48 Chương 48: 48: Ba Mẹ Cô Là Kẻ Giết Người
49 Chương 49: 49: Kẻ Như Anh Đáng Sống Trong Cô Độc
50 Chương 50: 50: Nhi Lan Phải Có Kẻ Chống Lưng
51 Chương 51: 51: Đứa Con Này Tôi Không Cần
52 Chương 52: 52: Dùng Người Thân Của Hắn Trao Đổi Người Thân Của Cô
53 Chương 53: 53: Ác Mộng Theo Hắn Mỗi Đêm
54 Chương 54: 54: Em Nói Gì Anh Cũng Tin
55 Chương 55: 55: Chúng Ta Lên Giường Nói Chuyện Đi 1
56 Chương 56: 56: Chúng Ta Lên Giường Nói Chuyện Đi 2
57 Chương 57: 57: Hy Vọng Chúng Ta Đời Này Kiếp Này Không Tương Phùng
58 Chương 58: 58: Tự Rơi Vào Bẫy
59 76: Ngoại Truyện Phó Mặc 3
60 75: Ngoại Truyện Phó Mặc 2
61 74: Ngoại Truyện Phó Mặc 1
Chapter

Updated 61 Episodes

1
Chương 1: 1: Hợp Đồng Một Năm
2
Chương 2: 2: Đánh Cắp Luận Văn
3
Chương 3: 3: Song Ý
4
Chương 4: 4: Bạn Trai Thục Ý
5
Chương 5: 5: Mời Ăn Tối
6
Chương 6: 6: Bạn Trai Cũ Quấy Rầy
7
Chương 7: 7: Án Mạng Đêm Tiệc
8
Chương 8: 8: Trả Lại Công Bằng
9
Chương 9: 9: Thuận Lợi Tốt Nghiệp
10
Chương 10: 10: Anh Trai Là Kẻ Sát Nhân
11
Chương 11: 11: Tôi Không Phải Mẹ Anh Ta
12
Chương 12: 12: Đêm Quấn Quýt
13
Chương 13: 13: Không Tha Thứ Cho Kẻ Tổn Thương Mình
14
Chương 14: 14: Mèo Vờn Chuột
15
Chương 15: 15: Tin Đồn Tàng Trữ Chất Cấm
16
Chương 16: 16: Kẻ Bán Đứng
17
Chương 17: 17: Chuyển Đến Chỗ Tôi!
18
Chương 18: 18: Sự Trả Thù Ngọt Ngào
19
Chương 19: 19: Xé Rách Váy Ngủ
20
Chương 20: 20: Âm Hồn Không Tan
21
Chương 21: 21: Tự Do Không Phải Tìm Đến Người Đàn Ông Khác
22
Chương 22: 22: Thi Thể Không Nguyên Vẹn
23
Chương Chương 23: 23
24
Chương 24: 24: Dịu Dàng Hiếm Có
25
Chương 25: 25: Tôi Có Thể Tin Anh Không
26
Chương 26: 26: Đêm Ám Muội
27
Chương 27: 27: Ồn Ào Ở Cô Nhi Viện 1
28
Chương 28: 28: Ồn Ào Ở Cô Nhi Viện 2
29
Chương 29: 29: Từ Sợ Hãi Đến Cảm Thông
30
Chương 30: 30: Kẻ Lạ Muốn Sỉ Nhục Cô
31
Chương 31: 31: Bức Tranh Đẫm Máu
32
Chương 32: 32: Dựa Vào Đâu Có Thể Tự Tin Sống Tiếp
33
Chương 33: 33: Sự Quyến Rũ Của Nhi Lan
34
Chương 34: 34: Anh Tôi Cũng Cô Đơn
35
Chương 35: 35: Ngắm Pháo Hoa Cùng Em
36
Chương 36: 36: Cô Ta Là Quỷ Đội Lốt Người
37
Chương 37: 37: Vì Ganh Ghét Nên Muốn Các Người Đau Khổ
38
Chương 38: 38: Vú Hiền Mất Rồi
39
Chương 39: 39: Đừng Trách Tôi!
40
Chương 40: 40: Là Tôi Đã Giết Hắn
41
Chương 41: 41: Hắn Sẽ Ác Cho Cô Xem
42
Chương 42: 42: Hắn Mang Về Một Cô Gái Lạ Mặt
43
Chương 43: 43: Nghi Ngờ Của Thiên Ý
44
Chương 44: 44: Tất Cả Đều Hỏng Cả Rồi
45
Chương 45: 45: Con Đường Cô Sẽ Đi
46
Chương 46: 46: Mang Cơm Đến Công Ty
47
Chương 47: 47: Lời Thú Tội Của Hoàng Oanh
48
Chương 48: 48: Ba Mẹ Cô Là Kẻ Giết Người
49
Chương 49: 49: Kẻ Như Anh Đáng Sống Trong Cô Độc
50
Chương 50: 50: Nhi Lan Phải Có Kẻ Chống Lưng
51
Chương 51: 51: Đứa Con Này Tôi Không Cần
52
Chương 52: 52: Dùng Người Thân Của Hắn Trao Đổi Người Thân Của Cô
53
Chương 53: 53: Ác Mộng Theo Hắn Mỗi Đêm
54
Chương 54: 54: Em Nói Gì Anh Cũng Tin
55
Chương 55: 55: Chúng Ta Lên Giường Nói Chuyện Đi 1
56
Chương 56: 56: Chúng Ta Lên Giường Nói Chuyện Đi 2
57
Chương 57: 57: Hy Vọng Chúng Ta Đời Này Kiếp Này Không Tương Phùng
58
Chương 58: 58: Tự Rơi Vào Bẫy
59
76: Ngoại Truyện Phó Mặc 3
60
75: Ngoại Truyện Phó Mặc 2
61
74: Ngoại Truyện Phó Mặc 1