Chương 7: 7: Án Mạng Đêm Tiệc

Thục Ý lấy làm hiếu kỳ, cô ta bước đến bên bàn Thiên Ý gõ lên mặt bàn hai nhịp.
"Thiên Ý bị sao vậy?"
Hoàng Oanh chen nói trước: "Còn bị sao nữa, bạn trai cũ bám riết không chịu buông."
Hoàng Oanh ngồi vắt chéo chân, điệu bộ như trưởng bối dạy dỗ hậu bối.
"Tôi nói này Thiên Ý, hạng người như vậy nếu là tôi thì hắn bị đá từ lâu rồi, loại đàn ông nhu nhược, hèn nhát, chỉ biết xài tiền bạn gái thì tiếc làm gì.

Cái thằng đó thì có điểm gì tốt để mà yêu? Đúng là mấy đứa tiểu thư không va chạm với đời, nên không biết nhìn người."
Nhi Lan bịt miệng Hoàng Oanh, hạ giọng nhắc nhở: "Đừng nói nữa, Thiên Ý đang buồn đấy."
Hoàng Oanh giật phanh tay Nhi Lan, trừng mắt với cô ấy.

"Buồn thì làm sao? Không nói khi này thì còn nói khi nào? Vì cậu không nghe lời tôi mới có cớ sự hôm nay đấy, nghe lời sớm thì tốt rồi.

Mấy thằng như vậy bỏ sớm đi, nếu cậu làm không được để tôi giúp."
Thấy không khí căng thẳng, Thục Ý chen vào nói đỡ.
"Đâu ai biết trước tương lai ra sao, Thiên Ý cũng đau lòng lắm rồi, Hoàng Oanh nói ít thôi, dù sao chúng ta cũng là bạn mà.

Như tôi này trước kia từng đau khổ vì tình, bây giờ không phải tìm được người vừa giỏi vừa đẹp sao? Tôi cũng không yêu cầu gì cao, anh ấy yêu tôi là được."
Hoàng Oanh tặc lưỡi, tấm tắc khen: "Là số cậu may mắn mới gặp được người tốt."
Thục Ý kéo ghế ngồi xuống cạnh Thiên Ý, hai tay cô ta ôm lấy gương mặt cô bạn đang thất thần.
"Bạn tôi ơi cười lên nào, nhìn vào gương thử xem mặt toàn nếp nhăn thôi.

Hay để tôi hỏi Phó Mặc quen biết người nào tốt không, sau đó giới thiệu cho cậu nhé."
Thục Ý mở to đôi mắt tròn lung linh, trong đôi mắt ấy Thiên Ý chỉ nhìn thấy bầu trời nổi cơn giông cuồn cuộn.
"Không cần đâu, mọi người đừng lo cho tôi."
Thiên Ý điềm nhiên mỉm cười, cô nắm chặt tay Thục Ý.
"Thứ là của mình thì phải nắm chặt trong tay, không phải của mình thì cướp về trước sau gì cũng vuột mất.

Ý tôi nói là hạnh phúc."
Mặt Thục Ý đơ cứng, cô ta cố nặn ra nụ cười méo mó: "Đúng vậy, những gì cậu nói rất đúng."
Luận văn Thiên Ý làm suốt một tuần tuy không được đánh giá cao, kết quả không như mong đợi, nhưng đó là toàn bộ công sức một tuần không ngủ nghỉ của Thiên Ý, cô cảm thấy vô cùng hài lòng.
Mùa thi căng thẳng hoàn toàn chấm dứt, nhường chỗ cho các buổi party ngoài trời.

Năm nay trường vì muốn chia tay các sinh viên năm cuối, đã hào phóng tổ chức tiệc chia tay lớn.

Tất cả sinh viên đều tham dự, có người sẽ đến cùng người yêu, kẻ sẽ tụ tập nhảy nhót uống rượu, bầu không khí tưng bừng đốt cháy mọi căng thẳng lo âu.

Như thường lệ Thiên Ý chọn cho mình chiếc váy đơn giản, tóc thẳng thường ngày được uốn gợn sóng thả dài sau lưng, đôi môi tô điểm sắc đỏ mê ly.

Cô không ra nhảy cùng bạn, chỉ ngồi một góc nghịch điện thoại, uống nước ép.
Được một lúc Nhi Lan chạy đến, cô ấy thở hổn hển câu từ lộn xộn.
"Ý có gặp Ý không? Không...!không phải, là cậu...!cậu đấy có gặp Ý không?"
Thiên Ý cau mày, cô vỗ lưng Nhi Lan, đẩy ly nước ép của mình sang, giọng dịu dàng nhẹ xuống.
"Đừng vội, uống ngụm nước bình tĩnh, rồi nói tôi chuyện đang xảy ra? Ý gặp Ý là thế nào?"
Nhi Lan xua tay, cô nuốt nước bọt, chống hông thở ra.
"Ý tôi là cậu có nhìn thấy Thục Ý không?"
Thiên Ý lắc đầu: "Tôi không gặp, cậu tìm Thục Ý có chuyện gì à?"
"Không có gì, cậu cứ ở đây nghịch điện thoại tiếp đi."
Nhi Lan bỏ đi một mạch, lòng Thiên Ý cũng bồn chồn không yên, cô lo sợ Nhi Lan tìm Thục Ý có chuyện gấp, vì vậy đã tốt bụng gọi Thục Ý giúp Nhi Lan.

Kỳ lạ thay gọi mãi mà Thục Ý chẳng bắt máy, Thiên Ý gọi đến lần thứ năm, Thục Ý thủy chung không nghe điện thoại.
Hai mươi phút yên bình trôi qua, tưởng đâu buổi party sẽ kết thúc trong vui vẻ, thì tiếng hét thanh thanh dập tắt mọi cuộc vui đang diễn ra.
Không bao lâu sau, tiếng còi xe cảnh sát và xe cấp cứu thay thế cho tiếng nhạc xập xình, luân phiên xuất hiện trong khuôn viên trường đại học.

Mọi người xúm xít, đổ xô về một hướng, vô tình cản trở cảnh sát phong tỏa hiện trường.
Một người cảnh sát hét lên:
"Mọi người lùi ra sau, tránh xa hiện trường giúp tôi.

Không được lại gần vạch ngăn cách!"
Chưa lúc nào khuôn viên trường vào buổi tối lại sáng đến mức này, đèn đuốc sáng trưng rọi thẳng vào nạn nhân nằm trong vũng máu.

Tiếng người xì xầm, tiếng máy chụp ảnh lách tách vang đều, tiếng xe thắng gấp và những bước chân hối hả, hàng ngàn âm thanh hỗn tạp hòa chung, như xé rách màng nhĩ người, đến cả tiếng ve kêu cũng giống như tiếng khóc rên của ai đó.
Trường đại học lớn nhất nước vào đêm party cuối năm, xảy ra án mạng chấn động, hàng loạt bài báo đưa tin trong đêm, trở thành chủ đề nóng trên mạng xã hội.

Mà nạn nhân không ai khác, chính là cô bạn xinh đẹp cùng phòng Thục Ý..

Chapter
1 Chương 1: 1: Hợp Đồng Một Năm
2 Chương 2: 2: Đánh Cắp Luận Văn
3 Chương 3: 3: Song Ý
4 Chương 4: 4: Bạn Trai Thục Ý
5 Chương 5: 5: Mời Ăn Tối
6 Chương 6: 6: Bạn Trai Cũ Quấy Rầy
7 Chương 7: 7: Án Mạng Đêm Tiệc
8 Chương 8: 8: Trả Lại Công Bằng
9 Chương 9: 9: Thuận Lợi Tốt Nghiệp
10 Chương 10: 10: Anh Trai Là Kẻ Sát Nhân
11 Chương 11: 11: Tôi Không Phải Mẹ Anh Ta
12 Chương 12: 12: Đêm Quấn Quýt
13 Chương 13: 13: Không Tha Thứ Cho Kẻ Tổn Thương Mình
14 Chương 14: 14: Mèo Vờn Chuột
15 Chương 15: 15: Tin Đồn Tàng Trữ Chất Cấm
16 Chương 16: 16: Kẻ Bán Đứng
17 Chương 17: 17: Chuyển Đến Chỗ Tôi!
18 Chương 18: 18: Sự Trả Thù Ngọt Ngào
19 Chương 19: 19: Xé Rách Váy Ngủ
20 Chương 20: 20: Âm Hồn Không Tan
21 Chương 21: 21: Tự Do Không Phải Tìm Đến Người Đàn Ông Khác
22 Chương 22: 22: Thi Thể Không Nguyên Vẹn
23 Chương Chương 23: 23
24 Chương 24: 24: Dịu Dàng Hiếm Có
25 Chương 25: 25: Tôi Có Thể Tin Anh Không
26 Chương 26: 26: Đêm Ám Muội
27 Chương 27: 27: Ồn Ào Ở Cô Nhi Viện 1
28 Chương 28: 28: Ồn Ào Ở Cô Nhi Viện 2
29 Chương 29: 29: Từ Sợ Hãi Đến Cảm Thông
30 Chương 30: 30: Kẻ Lạ Muốn Sỉ Nhục Cô
31 Chương 31: 31: Bức Tranh Đẫm Máu
32 Chương 32: 32: Dựa Vào Đâu Có Thể Tự Tin Sống Tiếp
33 Chương 33: 33: Sự Quyến Rũ Của Nhi Lan
34 Chương 34: 34: Anh Tôi Cũng Cô Đơn
35 Chương 35: 35: Ngắm Pháo Hoa Cùng Em
36 Chương 36: 36: Cô Ta Là Quỷ Đội Lốt Người
37 Chương 37: 37: Vì Ganh Ghét Nên Muốn Các Người Đau Khổ
38 Chương 38: 38: Vú Hiền Mất Rồi
39 Chương 39: 39: Đừng Trách Tôi!
40 Chương 40: 40: Là Tôi Đã Giết Hắn
41 Chương 41: 41: Hắn Sẽ Ác Cho Cô Xem
42 Chương 42: 42: Hắn Mang Về Một Cô Gái Lạ Mặt
43 Chương 43: 43: Nghi Ngờ Của Thiên Ý
44 Chương 44: 44: Tất Cả Đều Hỏng Cả Rồi
45 Chương 45: 45: Con Đường Cô Sẽ Đi
46 Chương 46: 46: Mang Cơm Đến Công Ty
47 Chương 47: 47: Lời Thú Tội Của Hoàng Oanh
48 Chương 48: 48: Ba Mẹ Cô Là Kẻ Giết Người
49 Chương 49: 49: Kẻ Như Anh Đáng Sống Trong Cô Độc
50 Chương 50: 50: Nhi Lan Phải Có Kẻ Chống Lưng
51 Chương 51: 51: Đứa Con Này Tôi Không Cần
52 Chương 52: 52: Dùng Người Thân Của Hắn Trao Đổi Người Thân Của Cô
53 Chương 53: 53: Ác Mộng Theo Hắn Mỗi Đêm
54 Chương 54: 54: Em Nói Gì Anh Cũng Tin
55 Chương 55: 55: Chúng Ta Lên Giường Nói Chuyện Đi 1
56 Chương 56: 56: Chúng Ta Lên Giường Nói Chuyện Đi 2
57 Chương 57: 57: Hy Vọng Chúng Ta Đời Này Kiếp Này Không Tương Phùng
58 Chương 58: 58: Tự Rơi Vào Bẫy
59 76: Ngoại Truyện Phó Mặc 3
60 75: Ngoại Truyện Phó Mặc 2
61 74: Ngoại Truyện Phó Mặc 1
Chapter

Updated 61 Episodes

1
Chương 1: 1: Hợp Đồng Một Năm
2
Chương 2: 2: Đánh Cắp Luận Văn
3
Chương 3: 3: Song Ý
4
Chương 4: 4: Bạn Trai Thục Ý
5
Chương 5: 5: Mời Ăn Tối
6
Chương 6: 6: Bạn Trai Cũ Quấy Rầy
7
Chương 7: 7: Án Mạng Đêm Tiệc
8
Chương 8: 8: Trả Lại Công Bằng
9
Chương 9: 9: Thuận Lợi Tốt Nghiệp
10
Chương 10: 10: Anh Trai Là Kẻ Sát Nhân
11
Chương 11: 11: Tôi Không Phải Mẹ Anh Ta
12
Chương 12: 12: Đêm Quấn Quýt
13
Chương 13: 13: Không Tha Thứ Cho Kẻ Tổn Thương Mình
14
Chương 14: 14: Mèo Vờn Chuột
15
Chương 15: 15: Tin Đồn Tàng Trữ Chất Cấm
16
Chương 16: 16: Kẻ Bán Đứng
17
Chương 17: 17: Chuyển Đến Chỗ Tôi!
18
Chương 18: 18: Sự Trả Thù Ngọt Ngào
19
Chương 19: 19: Xé Rách Váy Ngủ
20
Chương 20: 20: Âm Hồn Không Tan
21
Chương 21: 21: Tự Do Không Phải Tìm Đến Người Đàn Ông Khác
22
Chương 22: 22: Thi Thể Không Nguyên Vẹn
23
Chương Chương 23: 23
24
Chương 24: 24: Dịu Dàng Hiếm Có
25
Chương 25: 25: Tôi Có Thể Tin Anh Không
26
Chương 26: 26: Đêm Ám Muội
27
Chương 27: 27: Ồn Ào Ở Cô Nhi Viện 1
28
Chương 28: 28: Ồn Ào Ở Cô Nhi Viện 2
29
Chương 29: 29: Từ Sợ Hãi Đến Cảm Thông
30
Chương 30: 30: Kẻ Lạ Muốn Sỉ Nhục Cô
31
Chương 31: 31: Bức Tranh Đẫm Máu
32
Chương 32: 32: Dựa Vào Đâu Có Thể Tự Tin Sống Tiếp
33
Chương 33: 33: Sự Quyến Rũ Của Nhi Lan
34
Chương 34: 34: Anh Tôi Cũng Cô Đơn
35
Chương 35: 35: Ngắm Pháo Hoa Cùng Em
36
Chương 36: 36: Cô Ta Là Quỷ Đội Lốt Người
37
Chương 37: 37: Vì Ganh Ghét Nên Muốn Các Người Đau Khổ
38
Chương 38: 38: Vú Hiền Mất Rồi
39
Chương 39: 39: Đừng Trách Tôi!
40
Chương 40: 40: Là Tôi Đã Giết Hắn
41
Chương 41: 41: Hắn Sẽ Ác Cho Cô Xem
42
Chương 42: 42: Hắn Mang Về Một Cô Gái Lạ Mặt
43
Chương 43: 43: Nghi Ngờ Của Thiên Ý
44
Chương 44: 44: Tất Cả Đều Hỏng Cả Rồi
45
Chương 45: 45: Con Đường Cô Sẽ Đi
46
Chương 46: 46: Mang Cơm Đến Công Ty
47
Chương 47: 47: Lời Thú Tội Của Hoàng Oanh
48
Chương 48: 48: Ba Mẹ Cô Là Kẻ Giết Người
49
Chương 49: 49: Kẻ Như Anh Đáng Sống Trong Cô Độc
50
Chương 50: 50: Nhi Lan Phải Có Kẻ Chống Lưng
51
Chương 51: 51: Đứa Con Này Tôi Không Cần
52
Chương 52: 52: Dùng Người Thân Của Hắn Trao Đổi Người Thân Của Cô
53
Chương 53: 53: Ác Mộng Theo Hắn Mỗi Đêm
54
Chương 54: 54: Em Nói Gì Anh Cũng Tin
55
Chương 55: 55: Chúng Ta Lên Giường Nói Chuyện Đi 1
56
Chương 56: 56: Chúng Ta Lên Giường Nói Chuyện Đi 2
57
Chương 57: 57: Hy Vọng Chúng Ta Đời Này Kiếp Này Không Tương Phùng
58
Chương 58: 58: Tự Rơi Vào Bẫy
59
76: Ngoại Truyện Phó Mặc 3
60
75: Ngoại Truyện Phó Mặc 2
61
74: Ngoại Truyện Phó Mặc 1