Chương 67: Manh mối của Thần Binh

- Chỉ có tội phạm xấu xa nhất hoặc binh sĩ phạm phải sai lầm cực lớn mới có thể bị phạt tới đó. Hình như nó có tên là dãy núi sương mù, rất quỷ dị. Ta cũng không biết rõ lắm.

- Khẳng định có bí mật lớn.

- Đúng vậy. Có người nói nơi đó cất giấu một thanh thần binh lợi khí vô cùng tăm tối, là vũ khí của Ma tộc trong truyền thuyết.

Răng Lớn nói lời này giống như đang nói chuyện phiếm, nhưng Vu Nhai nghe thấy, tâm thần lại chấn động.

Thần binh lợi khí...

- Thật sự có thần binh lợi khí sao?

- Ta cũng không biết. Đây đều là tin đồn. Có lẽ không phải là thần binh, mà là ma binh cũng không chừng.

Răng Lớn lắc đầu, nói:

- Dù sao ta cũng nghe nói, bị phạt tới đó còn đáng sợ hơn là bị phán tử hình. Linh hồn đều sẽ bị rút cạn. Chỉ có điều nếu như có thể còn sống, sẽ được xem là vô tội thả ra ngoài. Không thiếu kẻ tội ác tày trời đều chọn ở đây. Số người chết càng lúc càng nhiều, nơi đó lại càng trở nên khủng khiếp hơn!

- Đế quốc Huyền Binh còn có hình phạt đáng sợ như vậy sao?

Vu Nhai hỏi, cũng không cho rằng Răng Lớn sẽ trả lời. Hắn lại nói:

- Có người nào từng sống sót đi ra chưa? Có người nào từng xem qua thần binh hoặc ma binh chưa?

- Hình như có người sống sót đi ra, chỉ có điều bọn họ đều phát điên.

Vu Nhai im lặng một hồi, sau đó chợt chuyển đề tài, hàn huyên một vài chuyện về tổ Kỳ Binh. Sau đó Răng Lớn liền cáo từ rời đi. Mỗi ngày, tổ Kỳ Binh đều phải huấn luyện, không có gì ngoài quyền pháp buổi sáng này. Khác một điểm là Thủy Tinh sẽ tùy thuộc vào sự khác nhau về Huyền Binh của mỗi người mà lập ra phương án huấn luyện khác nhau.

Vu Nhai thật sự cảm thấy tò mò đối với Thủy Tinh. Nữ nhân đeo mặt nạ giống như mù, lại không phải mù này sao có thể có nhiều vũ kỹ và công pháp như vậy?

Vu Nhai vẫn không liên hệ nàng với Vu bà trong nghiệp đoàn võ học kia với nhau. Hắn không nghĩ nhiều, đột nhiên nhìn lên trời, nhìn về phía Thủy Tinh đang đứng. Hắn dường như rất giả tạo nói:

- Được rồi. Ngươi cũng đói bụng phải không? Cùng nhau ăn đi!

Thủy Tinh còn đang chờ Vu Nhai tu luyện, lại nghe hắn nói như thế, thiếu chút nữa khiến ba hồn bảy vía của nàng sợ chạy mất.

Hắn thật sự phát hiện ra mình. Đáng chết, còn nghe được tiếng bụng mình kêu gào. Cái mặt biết ném đi đâu được. Nàng thật sự không dám ra, thân ảnh lóe lên, lập tức biến mất, phóng về phía thôn nhỏ. Đúng vào lúc này, Vu Nhai tỏ ra cổ quái quay đầu lại, nhìn theo hướng Thủy Tinh rời đi, sau đó lắc đầu.

Trong rừng rậm này thật đúng là có nhiều loại sinh vật. Tiếp đó hắn lại nhìn về hướng lúc trước.

- Ngao...

Sao mọc đầy trời. Tiểu Thúy Khu Phong Thứu vỗ cánh vọt xuống dưới, thân mật kêu lên vài tiếng, sau đó rất nhanh mổ lên miếng thịt gấu. Một con gấu to như vậy cũng đủ cho nó ăn.

- Thế nào Tiểu Thúy? Bạn thân đối với ngươi không tồi chứ? Thế nào, ngươi quyết định tiếp tục theo ta ăn thịt uống rượu à?

- Ngao...

- Ách, là theo hay không theo? Theo sao?

- Ngao...

Hai mắt Vu Nhai đảo tròn, lắc đầu:

- Coi như ngươi tiếp tục theo ta, cùng ta chiến đấu. Chỉ có điều bình thường ngươi ở trong rừng rậm này, xem như là vũ khí bí mật của ta. Khi nào ta triệu hoán ngươi lại xuất hiện. Nhất định phải cẩn thận. Ngươi đã không phải là con chim nhỏ trong lồng nữa. Cũng không phải là sủng vật của tiểu thư Quan gia. Ngươi phải làm vương giả bay lượn trong bầu trời. Muốn trở thành vương giả không phải nói là được. Thế giới này rất tàn khốc. Vật tranh, trời chọn. Ngươi yếu thì ngươi phải chết. Cho nên ngươi phải cố gắng sống, cố gắng tu luyện.

- Ngao...

Vu Nhai cười khổ một cái. Hắn cũng không biết Tiểu Thúy có nghe hiểu lời hắn nói hay không, uổng phí hắn tốn nhiều nước bọt như vậy. Hắn trực tiếp ngủ ở trên Lạc Tinh Thạch, chắp tay làm gối, nhìn bầu trời trong vắt, không bị ô nhiễm, từng vì sao lúc ẩn lúc hiện. Hắn chậm rãi nhắm nghiền hai mắt.

Trời vừa sáng, Vu Nhai đã tỉnh dậy. Hắn tùy tiện ăn một chút thịt lạnh còn dư lại từ ngày hôm qua, đồng thời lại cất đi một ít. Sau đó hắn triệu hoán Tiểu Thúy tới, cưỡi trên lưng nó rồi bay về phía sương mù. Đã có tin tức về thần binh lợi khí, hắn làm sao có thể bỏ qua. Bên trong Huyền Binh Điển còn có một trang trắng. Bất kể là thần binh hay ma binh, hắn đều phải tranh thủ cho vào trong Huyền Binh Điển.

Về phần suy nghĩ về chuyện đã qua? Xin lỗi, khi nào trở về ta sẽ tiếp tục suy nghĩ về những gì đã qua!

Có Tiểu Thúy ở đây, sau mấy giờ, hắn đã tiến vào trong sương mù. Hắn không nhịn được rùng mình một cái. Nhìn về phía xa, tầm nhìn đã càng lúc càng nhỏ. Sương mù màu đen hiện ra. Thật ra chúng không có độc khí gì, chỉ là vô cùng quỷ dị mà thôi.

Càng tiến lại gần dãy núi sương mù dày đặc, thực vật xung quanh lại càng đen hơn. Màu xanh tươi tốt của cây cối ban đầu đều bắt đầu chuyển màu, từ từ lộ ra sắc tối âm u. Càng tiến vào bên trong, cây cối lại càng đen, sương mù cũng càng lúc càng nặng, càng lúc càng lạnh. Cảm giác lạnh lẽo này hoàn toàn khác hẳn với cái lạnh trên Lạc Tinh Thạch hôm qua. Đó là một loại âm hàn, lạnh đến tận xương cốt, thậm chí lạnh đến mức trái tim cũng muốn ngừng đập.

- Tạm thời dừng lại ở chỗ này đã. Một mình ta đi vào là được rồi.

Vu Nhai vỗ nhẹ vào lưng Tiểu Thúy nói. Nếu còn tiếp tục bay nữa, có trời mới biết được trong đó có nguy hiểm gì hay không.

Tiểu Thúy rất nghe lời thả hắn xuống. Cây cối, thậm chí cả lá rụng đều là màu đen. Không, còn có chút cây và lá dường như bị khô lại, biến thành màu xám trắng. Chỉ cần hắn nhẹ nhàng giẫm lên, chúng sẽ lập tức tan ra, giống như trang giấy trắng sau khi bị thiêu đốt vậy. Mỗi lần hắn bước đi, dù gì cũng sẽ mang theo một lớp lá xám. Người không biết từ xa nhìn lại, còn tưởng là cao thủ tuyệt đỉnh nào đó.

Vu Nhai đã đi ở trong rừng rậm đen kịt này hơn nửa canh giờ. Càng lúc, cảnh vật xung quanh lại càng âm u. Trong lòng hắn có chút sợ hãi. Thỉnh thoảng hắn còn có thể đạp phải một ít xương trắng. Chỉ có điều bởi vì lá rụng quá dầy, phần lộ ra bên ngoài cũng không quá nhiều. Vu Nhai cũng không có tâm trạng đào lá rụng ra xem bên trong chôn vùi bao nhiêu xương trắng.

Xung quanh rất yên tĩnh, chỉ có tiếng lá xào xạc. Ở chỗ này, ngay cả bóng dáng của động vật ma thú cũng không thấy.

Sương mù lại càng lúc càng dày. Nếu như là người bình thường, trong khoảng một thước đã không nhìn thấy gì. Vu Nhai lấy thực lực Chưởng Binh Sư lục đoạn còn có thể thấy chừng mười thước. Nhưng hiện tại, hắn giống đã như bị nhốt ở trong căn nhà nhỏ chừng hai mươi thước vuông, tâm tình chịu áp lực nghiêm trọng.

- Hô...

Đột nhiên, một tiếng gió thổi đầy kỳ quái vang lên. Y phục Vu Nhai bị cuốn lại. Trong lòng hắn vô cùng cảnh giác. Đúng vào lúc này, một tiếng thét chói tai thê lương vang lên ở bên tai Vu Nhai. Một tia sáng không biết từ đâu tới, lướt qua màn sương mù dày đặc, lao về phía hắn.

Keng...

Vu Nhai cầm kiếm lên đỡ, đồng thời nhìn về phía vật công kích hắn.

Chapter
1 Chương 1: Tiểu binh thủ thành
2 Chương 2: Kỵ vệ Bắc Đấu
3 Chương 3: Biểu muội
4 Chương 4: Xin lỗi, ta mất trí nhớ
5 Chương 5: Ngươi là kẻ bại hoại?
6 Chương 6: Huyền Binh Điển... thức tỉnh
7 Chương 7: Mượn kiếm dùng một lát
8 Chương 8: Giả heo ăn hổ?
9 Chương 9: Tiểu muội muội Kiếm Linh
10 Chương 10: Thôn thiên kiếm
11 Chương 11: Thầm cảm thấy sảng khoái đến nội thương
12 Chương 12: A, phi lễ
13 Chương 13: Vô lễ với lão nương còn muốn đi sao?
14 Chương 14: Vu gia ở Dao Quang Thành
15 Chương 15: Vu thiên tuyết
16 Chương 16: Ngươi tính là cọng hành gì chứ?
17 Chương 17: Độc cô minh
18 Chương 18: Hiện tại ngược ngươi
19 Chương 19: Diệt tộc?
20 Chương 20: Mất trí nhớ thật tốt
21 Chương 21: Người của Độc Cô gia
22 Chương 22: Ngươi là Độc Cô Nhai ?
23 Chương 23: Chấp niệm phản công
24 Chương 24: Vĩnh viễn là họ Vu
25 Chương 25: Tan đi, đồ cặn bã
26 Chương 26: Chưởng binh sư
27 Chương 27: Muốn cưỡi ngựa trắng
28 Chương 28: Lên chức
29 Chương 29: Kỵ vệ Phi Thiên
30 Chương 30: Kiêm chức nhân viên chăn nuôi
31 Chương 31: Bão thần phong bạo
32 Chương 32: Dũng sĩ duy nhất
33 Chương 33: Nam nô thiếp thân
34 Chương 34: Chỉ loạn cái gì?
35 Chương 35: Kiếm huynh, có thể không dọa người được không?
36 Chương 36: Thất tinh thần kích
37 Chương 37: Nhận được thần binh
38 Chương 38: Có thể nhìn không có thể ăn?
39 Chương 39: Buồn ngủ gặp manh chiếu
40 Chương 40: Hắn chính là gian tế
41 Chương 41: Chỉ có một con đường chết
42 Chương 42: Lão tử chính là kẻ yếu đuối như vậy
43 Chương 43: Khu Phong Thứu bị làm vấy bẩn
44 Chương 44: Một tấm lệnh bài
45 Chương 45: Phong Doanh mô phỏng ra
46 Chương 46: Nghiệp đoàn võ học
47 Chương 47: Nữ đeo mặt nạ cùng nam Di Lặc
48 Chương 48: Hồng đại bảo
49 Chương 49: Tiểu binh đáng chém ngàn đao
50 Chương 50: Vũ kỹ kiếp trước
51 Chương 51: Quả dưa hấu lớn
52 Chương 52: Lại vào thư viện
53 Chương 53: Muốn xa luân chiến hay quần đấu?
54 Chương 54: Chiến sĩ? Biểu ca ta sao?
55 Chương 55: Cái gì, ta giết người!
56 Chương 56: Tổ kỳ binh
57 Chương 57: Tiểu tặc, đi tìm chết đi!
58 Chương 58: Dâm tặc
59 Chương 59: Danh hiệu... Thần binh
60 Chương 60: Cách xa thôn như vậy?
61 Chương 61: Nam nhân nhìn thấy mặt nàng
62 Chương 62: Ta là tổ trưởng?
63 Chương 63: Đợt huấn luyện đầu tiên
64 Chương 64: Đánh tới khi hắn sợ
65 Chương 65: Chưởng Binh Sư lục đoạn!
66 Chương 66: Thủy Tinh nhìn lén
67 Chương 67: Manh mối của Thần Binh
68 Chương 68: U linh thú
69 Chương 69: Kiếm Linh thứ hai
70 Chương 70: Kiếm Linh lúc điên lúc cuồng
71 Chương 71: Cự môn doanh
72 Chương 72: Khinh người quá đáng
73 Chương 73: Dã nhân từ đâu tới
74 Chương 74: Ném Huyền Binh xuống, dùng nắm đấm đánh!
75 Chương 75: Dã nhân cường bạo
76 Chương 76: Tên dã nhân này nghe rất quen tai
77 Chương 77: Mượn kiếm huynh
78 Chương 78: Giáo quan
79 Chương 79: Chợ động minh
80 Chương 80: Cửa hàng thợ rèn người lùn
81 Chương 81: Hai thanh binh khí nát
82 Chương 82: Kiếm linh u hoang
83 Chương 83: Vòng tay màu trắng
84 Chương 84: Ngươi không biết ta là ai sao?
85 Chương 85: Trục xuất lâu, não cũng tàn
86 Chương 86: Ba chiêu
87 Chương 87: Cầm tinh con rùa
88 Chương 88: Có dám ứng chiến hay không?
89 Chương 89: Thần nữ Tham Lang
90 Chương 90: Có sát khí
91 Chương 91: Chiếc vòng tay hắc ám
92 Chương 92: Ngoài mặt dơ bẩn, nội tâm dơ bẩn
93 Chương 93: Ám sát
94 Chương 94: Nói thật, ai cũng không tin
95 Chương 95: Có mắt không tròng?
96 Chương 96: Bồi thường trên Lạc Tinh Thạch
97 Chương 97: Ép khô tiểu tử này
98 Chương 98: Đồ vô sỉ
99 Chương 99: Bảng thứ hạng
100 Chương 100: Người phải nằm xuống
101 Chương 101: Tướng khí
102 Chương 102: Chưởng ngự tùy tâm
103 Chương 103: Có mất mặt hay không?
104 Chương 104: Phi lễ
105 Chương 105: Ngươi gạt người
106 Chương 106: Giang hai tay ra, sau đó
107 Chương 107: Thực sự là do hắn giết sao?
108 Chương 108: Không được nói chuyện với hắn
109 Chương 109: Búa phản nghịch
110 Chương 110: Tư cách khiêu chiến?
111 Chương 111: Lại xông vào
112 Chương 112: Ma thú hắc ám
113 Chương 113: Ngũ giai
114 Chương 114: Có thể quá hạn hay không?
115 Chương 115: Thuật ám ảnh chặn giết (1)
116 Chương 116: Thuật ám ảnh chặn giết (2)
117 Chương 117: Họp đội
118 Chương 118: Đánh rồng quá cực khổ
119 Chương 119: Vị tiền bối kia
120 Chương 120: Nhiệm vụ bí mật
121 Chương 121: U Hoang rất thích vận động
122 Chương 122: Rất nam nhân
123 Chương 123: Cự môn doanh
124 Chương 124: Tiểu Thiên Vương của Lý gia
125 Chương 125: Mặt nạ
126 Chương 126: Có lẽ có biện pháp lợi dụng
127 Chương 127: Thanh giác tê
128 Chương 128: Thanh tê vương
129 Chương 129: Liệp Thủ, chết!
130 Chương 130: Lolyta bạo lực
131 Chương 131: Ta chính là tổ trưởng
132 Chương 132: Vì sao bao giờ cũng là hắn?
133 Chương 133: Lột xác
134 Chương 134: Không phải kẻ keo kiệt
135 Chương 135: Tất nhiên là ta đi
136 Chương 136: Mùi vị nam nhân
137 Chương 137: Nói ví dụ như lấy thân báo đáp
138 Chương 138: Áo đen, kiếm đen, mặt nạ đen
139 Chương 139: Đột phá?
140 Chương 140: Ta là U Hoang
141 Chương 141: Lão tử không làm rùa
142 Chương 142: Thề không đội trời chung
143 Chương 143: Cướp đoạt, ngoại trừ nội khố
144 Chương 144: Đặc biệt bất mãn
145 Chương 145: Dưới ma pháp bào rộng
146 Chương 146: Tiểu đội Ẩn Nguyên
147 Chương 147: Thử thách cuối cùng
148 Chương 148: Thật ra có liên quan tới ngươi
149 Chương 149: Làm cỏ đầu tường, áp lực rất lớn
150 Chương 150: Khó chịu ngươi từ hôn đi
Chapter

Updated 150 Episodes

1
Chương 1: Tiểu binh thủ thành
2
Chương 2: Kỵ vệ Bắc Đấu
3
Chương 3: Biểu muội
4
Chương 4: Xin lỗi, ta mất trí nhớ
5
Chương 5: Ngươi là kẻ bại hoại?
6
Chương 6: Huyền Binh Điển... thức tỉnh
7
Chương 7: Mượn kiếm dùng một lát
8
Chương 8: Giả heo ăn hổ?
9
Chương 9: Tiểu muội muội Kiếm Linh
10
Chương 10: Thôn thiên kiếm
11
Chương 11: Thầm cảm thấy sảng khoái đến nội thương
12
Chương 12: A, phi lễ
13
Chương 13: Vô lễ với lão nương còn muốn đi sao?
14
Chương 14: Vu gia ở Dao Quang Thành
15
Chương 15: Vu thiên tuyết
16
Chương 16: Ngươi tính là cọng hành gì chứ?
17
Chương 17: Độc cô minh
18
Chương 18: Hiện tại ngược ngươi
19
Chương 19: Diệt tộc?
20
Chương 20: Mất trí nhớ thật tốt
21
Chương 21: Người của Độc Cô gia
22
Chương 22: Ngươi là Độc Cô Nhai ?
23
Chương 23: Chấp niệm phản công
24
Chương 24: Vĩnh viễn là họ Vu
25
Chương 25: Tan đi, đồ cặn bã
26
Chương 26: Chưởng binh sư
27
Chương 27: Muốn cưỡi ngựa trắng
28
Chương 28: Lên chức
29
Chương 29: Kỵ vệ Phi Thiên
30
Chương 30: Kiêm chức nhân viên chăn nuôi
31
Chương 31: Bão thần phong bạo
32
Chương 32: Dũng sĩ duy nhất
33
Chương 33: Nam nô thiếp thân
34
Chương 34: Chỉ loạn cái gì?
35
Chương 35: Kiếm huynh, có thể không dọa người được không?
36
Chương 36: Thất tinh thần kích
37
Chương 37: Nhận được thần binh
38
Chương 38: Có thể nhìn không có thể ăn?
39
Chương 39: Buồn ngủ gặp manh chiếu
40
Chương 40: Hắn chính là gian tế
41
Chương 41: Chỉ có một con đường chết
42
Chương 42: Lão tử chính là kẻ yếu đuối như vậy
43
Chương 43: Khu Phong Thứu bị làm vấy bẩn
44
Chương 44: Một tấm lệnh bài
45
Chương 45: Phong Doanh mô phỏng ra
46
Chương 46: Nghiệp đoàn võ học
47
Chương 47: Nữ đeo mặt nạ cùng nam Di Lặc
48
Chương 48: Hồng đại bảo
49
Chương 49: Tiểu binh đáng chém ngàn đao
50
Chương 50: Vũ kỹ kiếp trước
51
Chương 51: Quả dưa hấu lớn
52
Chương 52: Lại vào thư viện
53
Chương 53: Muốn xa luân chiến hay quần đấu?
54
Chương 54: Chiến sĩ? Biểu ca ta sao?
55
Chương 55: Cái gì, ta giết người!
56
Chương 56: Tổ kỳ binh
57
Chương 57: Tiểu tặc, đi tìm chết đi!
58
Chương 58: Dâm tặc
59
Chương 59: Danh hiệu... Thần binh
60
Chương 60: Cách xa thôn như vậy?
61
Chương 61: Nam nhân nhìn thấy mặt nàng
62
Chương 62: Ta là tổ trưởng?
63
Chương 63: Đợt huấn luyện đầu tiên
64
Chương 64: Đánh tới khi hắn sợ
65
Chương 65: Chưởng Binh Sư lục đoạn!
66
Chương 66: Thủy Tinh nhìn lén
67
Chương 67: Manh mối của Thần Binh
68
Chương 68: U linh thú
69
Chương 69: Kiếm Linh thứ hai
70
Chương 70: Kiếm Linh lúc điên lúc cuồng
71
Chương 71: Cự môn doanh
72
Chương 72: Khinh người quá đáng
73
Chương 73: Dã nhân từ đâu tới
74
Chương 74: Ném Huyền Binh xuống, dùng nắm đấm đánh!
75
Chương 75: Dã nhân cường bạo
76
Chương 76: Tên dã nhân này nghe rất quen tai
77
Chương 77: Mượn kiếm huynh
78
Chương 78: Giáo quan
79
Chương 79: Chợ động minh
80
Chương 80: Cửa hàng thợ rèn người lùn
81
Chương 81: Hai thanh binh khí nát
82
Chương 82: Kiếm linh u hoang
83
Chương 83: Vòng tay màu trắng
84
Chương 84: Ngươi không biết ta là ai sao?
85
Chương 85: Trục xuất lâu, não cũng tàn
86
Chương 86: Ba chiêu
87
Chương 87: Cầm tinh con rùa
88
Chương 88: Có dám ứng chiến hay không?
89
Chương 89: Thần nữ Tham Lang
90
Chương 90: Có sát khí
91
Chương 91: Chiếc vòng tay hắc ám
92
Chương 92: Ngoài mặt dơ bẩn, nội tâm dơ bẩn
93
Chương 93: Ám sát
94
Chương 94: Nói thật, ai cũng không tin
95
Chương 95: Có mắt không tròng?
96
Chương 96: Bồi thường trên Lạc Tinh Thạch
97
Chương 97: Ép khô tiểu tử này
98
Chương 98: Đồ vô sỉ
99
Chương 99: Bảng thứ hạng
100
Chương 100: Người phải nằm xuống
101
Chương 101: Tướng khí
102
Chương 102: Chưởng ngự tùy tâm
103
Chương 103: Có mất mặt hay không?
104
Chương 104: Phi lễ
105
Chương 105: Ngươi gạt người
106
Chương 106: Giang hai tay ra, sau đó
107
Chương 107: Thực sự là do hắn giết sao?
108
Chương 108: Không được nói chuyện với hắn
109
Chương 109: Búa phản nghịch
110
Chương 110: Tư cách khiêu chiến?
111
Chương 111: Lại xông vào
112
Chương 112: Ma thú hắc ám
113
Chương 113: Ngũ giai
114
Chương 114: Có thể quá hạn hay không?
115
Chương 115: Thuật ám ảnh chặn giết (1)
116
Chương 116: Thuật ám ảnh chặn giết (2)
117
Chương 117: Họp đội
118
Chương 118: Đánh rồng quá cực khổ
119
Chương 119: Vị tiền bối kia
120
Chương 120: Nhiệm vụ bí mật
121
Chương 121: U Hoang rất thích vận động
122
Chương 122: Rất nam nhân
123
Chương 123: Cự môn doanh
124
Chương 124: Tiểu Thiên Vương của Lý gia
125
Chương 125: Mặt nạ
126
Chương 126: Có lẽ có biện pháp lợi dụng
127
Chương 127: Thanh giác tê
128
Chương 128: Thanh tê vương
129
Chương 129: Liệp Thủ, chết!
130
Chương 130: Lolyta bạo lực
131
Chương 131: Ta chính là tổ trưởng
132
Chương 132: Vì sao bao giờ cũng là hắn?
133
Chương 133: Lột xác
134
Chương 134: Không phải kẻ keo kiệt
135
Chương 135: Tất nhiên là ta đi
136
Chương 136: Mùi vị nam nhân
137
Chương 137: Nói ví dụ như lấy thân báo đáp
138
Chương 138: Áo đen, kiếm đen, mặt nạ đen
139
Chương 139: Đột phá?
140
Chương 140: Ta là U Hoang
141
Chương 141: Lão tử không làm rùa
142
Chương 142: Thề không đội trời chung
143
Chương 143: Cướp đoạt, ngoại trừ nội khố
144
Chương 144: Đặc biệt bất mãn
145
Chương 145: Dưới ma pháp bào rộng
146
Chương 146: Tiểu đội Ẩn Nguyên
147
Chương 147: Thử thách cuối cùng
148
Chương 148: Thật ra có liên quan tới ngươi
149
Chương 149: Làm cỏ đầu tường, áp lực rất lớn
150
Chương 150: Khó chịu ngươi từ hôn đi