Chương 17: Độc cô minh

Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều biết vì sao Nhị gia chủ không ngừng đuổi hai người ra khỏi cửa. Hóa ra là do người này giở trò quỷ. Tất cả nghi vấn của Vu Nhai vừa rồi được có lời giải đáp. Cũng không biết Nhị gia chủ cùng người thanh niên áo xám kia có giao dịch gì?

Nhị gia chủ biến sắc. Hắn chợt liếc mắt nhìn Vu gia chủ, nói:

- Xin lỗi, Độc Cô thiếu gia, ta đã bảo bọn họ đi, nhưng bọn họ không đi. Vu gia này cũng không phải do ta làm chủ, ta cũng không có cách nào!

- A? Nếu để cho ngươi làm chủ, ngươi có phải là có thể đuổi bọn chúng đi hay không?

Người thanh niên áo xám dường như tìm được một cảm giác ưu việt, đặc biệt là khi được gọi thành Độc Cô thiếu gia cảm giác vô cùng tốt.

Trong sảnh sắc mặt tất cả mọi người điên cuồng biến đổi. Hắn nói những lời này, chẳng phải là có ý hắn muốn nâng đỡ Nhị gia chủ lên làm chính gia chủ sao?

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Vu gia chủ, chỉ thấy sắc mặt Vu gia chủ trầm xuống, cũng không nói lời nào, thờ ơ lạnh nhạt.

- Điều này là tất nhiên, ta vẫn luôn tuân theo sự phân phó của Độc Cô thiếu gia!

- Rất tốt. Đến lúc đó ta muốn ngươi không chỉ đuổi bọn họ đơn giản như vậy nữa. Ta muốn bọn họ thân bại danh liệt. Ta muốn các ngươi cùng trục xuất bọn họ ra khỏi gia môn. Đúng rồi, ta nghĩ... lấy lý do nữ nhân này lẳng lơ là được rồi!

- Cái này...

Nhị gia chủ sửng sốt. Đây không phải chỉ khiến cho bọn họ thân bại phân liệt, ngay cả danh tiếng của Vu gia cũng sẽ bị ảnh hưởng. Tuy nói Dao Quang Thành có không ít người biết việc này, nhưng mọi chuyện đã qua lâu như vậy, cũng không có người nào nói ra. Những người biết chuyện, phần lớn là cao tầng, tầng lớp bình dân không biết.

- Thế nào, không được sao?

- Được, đương nhiên...

- Đủ rồi. Nhị đệ, Độc Cô gia nhà cao cửa rộng, đứng đầu Kiếm Vực, tiểu gia tộc như chúng ta không có khả năng chiêu đãi, tiễn khách!

Cuối cùng, Vu gia chủ không nhịn được quát lớn một tiếng. Xem ra gia chủ này vẫn có chút khí thế. Năm đó Vu Thiên Tuyết chưa cưới mang thai hài tử, vốn phải xử cực hình. Nếu không nhờ hắn ra sức ngăn cản, chỉ sợ cũng không có Vu Nhai chuyển kiếp. Sau đó, cuối cùng Vu Thiên Tuyết đã nói ra hài tử này là của Độc Cô gia, cũng khiến cho tất cả âm thanh phản đối biến mất. Nhưng bọn họ chưa từng nghĩ tới, Vu Nhai quá kém tới như vậy.

- Vu gia chủ sao? Ngươi biết ngươi đang làm cái gì không?

- Nếu như ta không nhìn nhầm, ngươi chỉ là một đệ tử áo xám của Độc Cô gia mà thôi, là một chi thứ...

Người thanh niên áo xám biến sắc, không đợi Vu gia chủ nói xong, hắn cả giận nói:

- Không sai, ta chỉ là đệ tử áo xám. Nhưng ngươi cũng biết lần này người tới là ai. Ta chính là con cháu dòng chính của Độc Cô gia. Đến lúc đó chỉ cần ta vừa mở miệng, hừ hừ!

- Cái gì, dòng chính!

Không chỉ Vu gia chủ, tất cả mọi người trong đại sảnh đều đứng lên, trừng mắt nhìn người thanh niên áo xám. Không phải nói người tới chỉ là chi thứ trong đại tộc sao? Tại sạo lại biến là dòng chính? Mọi người lại đều nhìn về Nhị gia chủ, chỉ thấy mặt hắn cười nhạt. Hiển nhiên hắn đã sớm biết.

- Đại ca, người thức thời mới là trang tuấn kiệt. Đây chính là cơ hội phát triển lớn của Vu gia ta. Tất cả những gì ta làm cũng chỉ vì muốn tốt cho Vu gia. Yên tâm đi, đến lúc đó ta làm gia chủ, nhất định sẽ để cho đại ca vô tư.

- Ngươi...

- Người đâu? Kéo hai mẹ con người này ra ngoài, cũng công bố ra ngoài, Vu gia ta xuất hiện kẻ bại hoại nề nếp gia phong, từ nay về sau trục xuất khỏi gia môn, không còn là người của Vu gia nữa!

Nhị gia chủ ưỡn thẳng ngực, thoáng cái đã có phong phạm của một vị gia chủ.

Mọi người nhìn nhau, không biết nên làm thế nào mới tốt.

Đúng lúc này, nhân vật chính ra sân. Vu Nhai đáng thương chậm rãi đi tới trước mặt người thanh niên áo xám, nói:

- Này, không nghĩ ngươi nhanh chóng trở thành con cháu dòng chính như vậy. Không phải rất nhanh sẽ đổi áo sao?

- Hừ, Vu Nhai, ngươi đang muốn cầu tình sao? Có lẽ, ta có thể cho ngươi cơ hội. Chỉ cần ngươi liếm đầu ngón chân của ta, học chó sủa vài tiếng, lại nói ngươi vĩnh viễn không bằng ta, ta có thể tha cho ngươi!

Người thanh niên áo xám cười lạnh nói.

- Cầu tình sao? Không, không, không. Thật ra ta muốn nói, ngươi là một bại tướng dưới tay ta, cho dù ngươi liếm đầu ngón chân của lão tổ tông Độc Cô gia, ở trong mắt ta vẫn chỉ là một kẻ liếm đầu ngón chân, ngay cả cọng hành cũng không bằng.

Vu Nhai nói vừa dứt tiếng, toàn bộ đại sảnh trở nên yên tĩnh lạ thường. Bất kể là ai cũng mở to hai mắt nhìn chằm chằm vào hắn.

Ngày hôm nay, quả nhiên tiểu tử này không giống với mọi khi, lại biến hóa quá nhanh. Không ngờ hắn lại dám ở ngay trước mặt người của Độc Cô gia nói ra những lời như vậy.

Người thanh niên áo xám kia tên là Độc Cô Minh.

Độc Cô Minh vốn còn muốn nói tiếp. Hắn rất hiểu tính cách Vu Nhai, chắc chắn sẽ không lập tức đáp ứng, nhưng nhất định sẽ do dự, xấu hổ không chịu nổi. Đến lúc đó hắn sẽ thêm mắm thêm muối, nói vài câu:

- Nếu như ngươi liếm đầu ngón chân ta, nói không chừng ta sẽ nói tốt vài châu với mọi người ở dòng chính. Đến lúc đó nói không chừng ngươi có thể một lần nữa lấy lại họ “Độc Cô” này.

Hắn chính là muốn khiến người trước mắt này tới liếm ngón chân của mình!

Hắc hắc. Đúng như Vu gia chủ nói, hắn chỉ là một đệ tử áo xám nho nhỏ. Lời nói đâu có trọng lượng đến vậy. Cho dù có nói, hắn làm sao có thể để đối thủ một mất một trước đây của mình quay trở lại Độc Cô gia chứ?

Ngay thời điểm hắn nghĩ đến chỗ đắc ý nhất, Vu Nhai lại đột nhiên thốt ra một câu như vậy, hoàn toàn khác với những gì hắn tưởng tượng. Biểu tình trên mặt hắn cứng đờ, chậm rãi biến thành đỏ bừng, giống như đánh tiết gà vậy. Hắn hoàn toàn không báo trước, gầm lên một tiếng giận dữ. Huyền khí cuồng bạo phát ra. Một thanh kiếm phát ra ánh sáng ngân sáng từ lòng bàn tay hắn phóng ra ngoài. Kiếm quang vô cùng hoa lệ chém về phía Vu Nhai.

- Cẩn thận!

Không biết ai kinh sơ kêu lên, nữ có nam có, nhưng không có giọng nói của Vu Thiên Tuyết. Vu Thiên Tuyết căn bản cũng không cần nói, bởi vì nàng đã theo bản năng cản ở trước người Vu Nhai. Thân thể yếu ớt của nàng nghênh đón ở phía trước kiếm quang kia.

Từ động tác của Vu Thiên Tuyết có thể thấy nàng đã từng học võ. Nhưng không biết vì nguyên nhân gì, nàng lại biến thành yếu đuối như vậy. Từ trên người nàng hoàn toàn không cảm giác được một chút huyền khí nào. Nếu như nàng bị kiếm quang trước mắt đánh trúng vậy...

Tâm thần Vu Nhai chấn động.

Trước đây khắp nơi đều tuyên truyền về tình thương của mẹ là tình cảm không vụ lới. Đối với một cô nhi như Vu Nhai mà nói, có đôi khi rất hâm mộ, có đôi khi lại xem thường. Nhưng hiện tại hắn thật sự cảm nhận được cảm giác này. Hắn có cảm giác kích động muốn khóc!

Keng...

Không chút do dự, Vu Nhai ném ra Huyền Binh Điển, chắn ở trước người Vu Thiên Tuyết, đỡ lấy kiếm quang kia. Thân thể hắn quay một vòng, thật nhanh vòng qua trước người Vu Thiên Tuyết.

Chapter
1 Chương 1: Tiểu binh thủ thành
2 Chương 2: Kỵ vệ Bắc Đấu
3 Chương 3: Biểu muội
4 Chương 4: Xin lỗi, ta mất trí nhớ
5 Chương 5: Ngươi là kẻ bại hoại?
6 Chương 6: Huyền Binh Điển... thức tỉnh
7 Chương 7: Mượn kiếm dùng một lát
8 Chương 8: Giả heo ăn hổ?
9 Chương 9: Tiểu muội muội Kiếm Linh
10 Chương 10: Thôn thiên kiếm
11 Chương 11: Thầm cảm thấy sảng khoái đến nội thương
12 Chương 12: A, phi lễ
13 Chương 13: Vô lễ với lão nương còn muốn đi sao?
14 Chương 14: Vu gia ở Dao Quang Thành
15 Chương 15: Vu thiên tuyết
16 Chương 16: Ngươi tính là cọng hành gì chứ?
17 Chương 17: Độc cô minh
18 Chương 18: Hiện tại ngược ngươi
19 Chương 19: Diệt tộc?
20 Chương 20: Mất trí nhớ thật tốt
21 Chương 21: Người của Độc Cô gia
22 Chương 22: Ngươi là Độc Cô Nhai ?
23 Chương 23: Chấp niệm phản công
24 Chương 24: Vĩnh viễn là họ Vu
25 Chương 25: Tan đi, đồ cặn bã
26 Chương 26: Chưởng binh sư
27 Chương 27: Muốn cưỡi ngựa trắng
28 Chương 28: Lên chức
29 Chương 29: Kỵ vệ Phi Thiên
30 Chương 30: Kiêm chức nhân viên chăn nuôi
31 Chương 31: Bão thần phong bạo
32 Chương 32: Dũng sĩ duy nhất
33 Chương 33: Nam nô thiếp thân
34 Chương 34: Chỉ loạn cái gì?
35 Chương 35: Kiếm huynh, có thể không dọa người được không?
36 Chương 36: Thất tinh thần kích
37 Chương 37: Nhận được thần binh
38 Chương 38: Có thể nhìn không có thể ăn?
39 Chương 39: Buồn ngủ gặp manh chiếu
40 Chương 40: Hắn chính là gian tế
41 Chương 41: Chỉ có một con đường chết
42 Chương 42: Lão tử chính là kẻ yếu đuối như vậy
43 Chương 43: Khu Phong Thứu bị làm vấy bẩn
44 Chương 44: Một tấm lệnh bài
45 Chương 45: Phong Doanh mô phỏng ra
46 Chương 46: Nghiệp đoàn võ học
47 Chương 47: Nữ đeo mặt nạ cùng nam Di Lặc
48 Chương 48: Hồng đại bảo
49 Chương 49: Tiểu binh đáng chém ngàn đao
50 Chương 50: Vũ kỹ kiếp trước
51 Chương 51: Quả dưa hấu lớn
52 Chương 52: Lại vào thư viện
53 Chương 53: Muốn xa luân chiến hay quần đấu?
54 Chương 54: Chiến sĩ? Biểu ca ta sao?
55 Chương 55: Cái gì, ta giết người!
56 Chương 56: Tổ kỳ binh
57 Chương 57: Tiểu tặc, đi tìm chết đi!
58 Chương 58: Dâm tặc
59 Chương 59: Danh hiệu... Thần binh
60 Chương 60: Cách xa thôn như vậy?
61 Chương 61: Nam nhân nhìn thấy mặt nàng
62 Chương 62: Ta là tổ trưởng?
63 Chương 63: Đợt huấn luyện đầu tiên
64 Chương 64: Đánh tới khi hắn sợ
65 Chương 65: Chưởng Binh Sư lục đoạn!
66 Chương 66: Thủy Tinh nhìn lén
67 Chương 67: Manh mối của Thần Binh
68 Chương 68: U linh thú
69 Chương 69: Kiếm Linh thứ hai
70 Chương 70: Kiếm Linh lúc điên lúc cuồng
71 Chương 71: Cự môn doanh
72 Chương 72: Khinh người quá đáng
73 Chương 73: Dã nhân từ đâu tới
74 Chương 74: Ném Huyền Binh xuống, dùng nắm đấm đánh!
75 Chương 75: Dã nhân cường bạo
76 Chương 76: Tên dã nhân này nghe rất quen tai
77 Chương 77: Mượn kiếm huynh
78 Chương 78: Giáo quan
79 Chương 79: Chợ động minh
80 Chương 80: Cửa hàng thợ rèn người lùn
81 Chương 81: Hai thanh binh khí nát
82 Chương 82: Kiếm linh u hoang
83 Chương 83: Vòng tay màu trắng
84 Chương 84: Ngươi không biết ta là ai sao?
85 Chương 85: Trục xuất lâu, não cũng tàn
86 Chương 86: Ba chiêu
87 Chương 87: Cầm tinh con rùa
88 Chương 88: Có dám ứng chiến hay không?
89 Chương 89: Thần nữ Tham Lang
90 Chương 90: Có sát khí
91 Chương 91: Chiếc vòng tay hắc ám
92 Chương 92: Ngoài mặt dơ bẩn, nội tâm dơ bẩn
93 Chương 93: Ám sát
94 Chương 94: Nói thật, ai cũng không tin
95 Chương 95: Có mắt không tròng?
96 Chương 96: Bồi thường trên Lạc Tinh Thạch
97 Chương 97: Ép khô tiểu tử này
98 Chương 98: Đồ vô sỉ
99 Chương 99: Bảng thứ hạng
100 Chương 100: Người phải nằm xuống
101 Chương 101: Tướng khí
102 Chương 102: Chưởng ngự tùy tâm
103 Chương 103: Có mất mặt hay không?
104 Chương 104: Phi lễ
105 Chương 105: Ngươi gạt người
106 Chương 106: Giang hai tay ra, sau đó
107 Chương 107: Thực sự là do hắn giết sao?
108 Chương 108: Không được nói chuyện với hắn
109 Chương 109: Búa phản nghịch
110 Chương 110: Tư cách khiêu chiến?
111 Chương 111: Lại xông vào
112 Chương 112: Ma thú hắc ám
113 Chương 113: Ngũ giai
114 Chương 114: Có thể quá hạn hay không?
115 Chương 115: Thuật ám ảnh chặn giết (1)
116 Chương 116: Thuật ám ảnh chặn giết (2)
117 Chương 117: Họp đội
118 Chương 118: Đánh rồng quá cực khổ
119 Chương 119: Vị tiền bối kia
120 Chương 120: Nhiệm vụ bí mật
121 Chương 121: U Hoang rất thích vận động
122 Chương 122: Rất nam nhân
123 Chương 123: Cự môn doanh
124 Chương 124: Tiểu Thiên Vương của Lý gia
125 Chương 125: Mặt nạ
126 Chương 126: Có lẽ có biện pháp lợi dụng
127 Chương 127: Thanh giác tê
128 Chương 128: Thanh tê vương
129 Chương 129: Liệp Thủ, chết!
130 Chương 130: Lolyta bạo lực
131 Chương 131: Ta chính là tổ trưởng
132 Chương 132: Vì sao bao giờ cũng là hắn?
133 Chương 133: Lột xác
134 Chương 134: Không phải kẻ keo kiệt
135 Chương 135: Tất nhiên là ta đi
136 Chương 136: Mùi vị nam nhân
137 Chương 137: Nói ví dụ như lấy thân báo đáp
138 Chương 138: Áo đen, kiếm đen, mặt nạ đen
139 Chương 139: Đột phá?
140 Chương 140: Ta là U Hoang
141 Chương 141: Lão tử không làm rùa
142 Chương 142: Thề không đội trời chung
143 Chương 143: Cướp đoạt, ngoại trừ nội khố
144 Chương 144: Đặc biệt bất mãn
145 Chương 145: Dưới ma pháp bào rộng
146 Chương 146: Tiểu đội Ẩn Nguyên
147 Chương 147: Thử thách cuối cùng
148 Chương 148: Thật ra có liên quan tới ngươi
149 Chương 149: Làm cỏ đầu tường, áp lực rất lớn
150 Chương 150: Khó chịu ngươi từ hôn đi
Chapter

Updated 150 Episodes

1
Chương 1: Tiểu binh thủ thành
2
Chương 2: Kỵ vệ Bắc Đấu
3
Chương 3: Biểu muội
4
Chương 4: Xin lỗi, ta mất trí nhớ
5
Chương 5: Ngươi là kẻ bại hoại?
6
Chương 6: Huyền Binh Điển... thức tỉnh
7
Chương 7: Mượn kiếm dùng một lát
8
Chương 8: Giả heo ăn hổ?
9
Chương 9: Tiểu muội muội Kiếm Linh
10
Chương 10: Thôn thiên kiếm
11
Chương 11: Thầm cảm thấy sảng khoái đến nội thương
12
Chương 12: A, phi lễ
13
Chương 13: Vô lễ với lão nương còn muốn đi sao?
14
Chương 14: Vu gia ở Dao Quang Thành
15
Chương 15: Vu thiên tuyết
16
Chương 16: Ngươi tính là cọng hành gì chứ?
17
Chương 17: Độc cô minh
18
Chương 18: Hiện tại ngược ngươi
19
Chương 19: Diệt tộc?
20
Chương 20: Mất trí nhớ thật tốt
21
Chương 21: Người của Độc Cô gia
22
Chương 22: Ngươi là Độc Cô Nhai ?
23
Chương 23: Chấp niệm phản công
24
Chương 24: Vĩnh viễn là họ Vu
25
Chương 25: Tan đi, đồ cặn bã
26
Chương 26: Chưởng binh sư
27
Chương 27: Muốn cưỡi ngựa trắng
28
Chương 28: Lên chức
29
Chương 29: Kỵ vệ Phi Thiên
30
Chương 30: Kiêm chức nhân viên chăn nuôi
31
Chương 31: Bão thần phong bạo
32
Chương 32: Dũng sĩ duy nhất
33
Chương 33: Nam nô thiếp thân
34
Chương 34: Chỉ loạn cái gì?
35
Chương 35: Kiếm huynh, có thể không dọa người được không?
36
Chương 36: Thất tinh thần kích
37
Chương 37: Nhận được thần binh
38
Chương 38: Có thể nhìn không có thể ăn?
39
Chương 39: Buồn ngủ gặp manh chiếu
40
Chương 40: Hắn chính là gian tế
41
Chương 41: Chỉ có một con đường chết
42
Chương 42: Lão tử chính là kẻ yếu đuối như vậy
43
Chương 43: Khu Phong Thứu bị làm vấy bẩn
44
Chương 44: Một tấm lệnh bài
45
Chương 45: Phong Doanh mô phỏng ra
46
Chương 46: Nghiệp đoàn võ học
47
Chương 47: Nữ đeo mặt nạ cùng nam Di Lặc
48
Chương 48: Hồng đại bảo
49
Chương 49: Tiểu binh đáng chém ngàn đao
50
Chương 50: Vũ kỹ kiếp trước
51
Chương 51: Quả dưa hấu lớn
52
Chương 52: Lại vào thư viện
53
Chương 53: Muốn xa luân chiến hay quần đấu?
54
Chương 54: Chiến sĩ? Biểu ca ta sao?
55
Chương 55: Cái gì, ta giết người!
56
Chương 56: Tổ kỳ binh
57
Chương 57: Tiểu tặc, đi tìm chết đi!
58
Chương 58: Dâm tặc
59
Chương 59: Danh hiệu... Thần binh
60
Chương 60: Cách xa thôn như vậy?
61
Chương 61: Nam nhân nhìn thấy mặt nàng
62
Chương 62: Ta là tổ trưởng?
63
Chương 63: Đợt huấn luyện đầu tiên
64
Chương 64: Đánh tới khi hắn sợ
65
Chương 65: Chưởng Binh Sư lục đoạn!
66
Chương 66: Thủy Tinh nhìn lén
67
Chương 67: Manh mối của Thần Binh
68
Chương 68: U linh thú
69
Chương 69: Kiếm Linh thứ hai
70
Chương 70: Kiếm Linh lúc điên lúc cuồng
71
Chương 71: Cự môn doanh
72
Chương 72: Khinh người quá đáng
73
Chương 73: Dã nhân từ đâu tới
74
Chương 74: Ném Huyền Binh xuống, dùng nắm đấm đánh!
75
Chương 75: Dã nhân cường bạo
76
Chương 76: Tên dã nhân này nghe rất quen tai
77
Chương 77: Mượn kiếm huynh
78
Chương 78: Giáo quan
79
Chương 79: Chợ động minh
80
Chương 80: Cửa hàng thợ rèn người lùn
81
Chương 81: Hai thanh binh khí nát
82
Chương 82: Kiếm linh u hoang
83
Chương 83: Vòng tay màu trắng
84
Chương 84: Ngươi không biết ta là ai sao?
85
Chương 85: Trục xuất lâu, não cũng tàn
86
Chương 86: Ba chiêu
87
Chương 87: Cầm tinh con rùa
88
Chương 88: Có dám ứng chiến hay không?
89
Chương 89: Thần nữ Tham Lang
90
Chương 90: Có sát khí
91
Chương 91: Chiếc vòng tay hắc ám
92
Chương 92: Ngoài mặt dơ bẩn, nội tâm dơ bẩn
93
Chương 93: Ám sát
94
Chương 94: Nói thật, ai cũng không tin
95
Chương 95: Có mắt không tròng?
96
Chương 96: Bồi thường trên Lạc Tinh Thạch
97
Chương 97: Ép khô tiểu tử này
98
Chương 98: Đồ vô sỉ
99
Chương 99: Bảng thứ hạng
100
Chương 100: Người phải nằm xuống
101
Chương 101: Tướng khí
102
Chương 102: Chưởng ngự tùy tâm
103
Chương 103: Có mất mặt hay không?
104
Chương 104: Phi lễ
105
Chương 105: Ngươi gạt người
106
Chương 106: Giang hai tay ra, sau đó
107
Chương 107: Thực sự là do hắn giết sao?
108
Chương 108: Không được nói chuyện với hắn
109
Chương 109: Búa phản nghịch
110
Chương 110: Tư cách khiêu chiến?
111
Chương 111: Lại xông vào
112
Chương 112: Ma thú hắc ám
113
Chương 113: Ngũ giai
114
Chương 114: Có thể quá hạn hay không?
115
Chương 115: Thuật ám ảnh chặn giết (1)
116
Chương 116: Thuật ám ảnh chặn giết (2)
117
Chương 117: Họp đội
118
Chương 118: Đánh rồng quá cực khổ
119
Chương 119: Vị tiền bối kia
120
Chương 120: Nhiệm vụ bí mật
121
Chương 121: U Hoang rất thích vận động
122
Chương 122: Rất nam nhân
123
Chương 123: Cự môn doanh
124
Chương 124: Tiểu Thiên Vương của Lý gia
125
Chương 125: Mặt nạ
126
Chương 126: Có lẽ có biện pháp lợi dụng
127
Chương 127: Thanh giác tê
128
Chương 128: Thanh tê vương
129
Chương 129: Liệp Thủ, chết!
130
Chương 130: Lolyta bạo lực
131
Chương 131: Ta chính là tổ trưởng
132
Chương 132: Vì sao bao giờ cũng là hắn?
133
Chương 133: Lột xác
134
Chương 134: Không phải kẻ keo kiệt
135
Chương 135: Tất nhiên là ta đi
136
Chương 136: Mùi vị nam nhân
137
Chương 137: Nói ví dụ như lấy thân báo đáp
138
Chương 138: Áo đen, kiếm đen, mặt nạ đen
139
Chương 139: Đột phá?
140
Chương 140: Ta là U Hoang
141
Chương 141: Lão tử không làm rùa
142
Chương 142: Thề không đội trời chung
143
Chương 143: Cướp đoạt, ngoại trừ nội khố
144
Chương 144: Đặc biệt bất mãn
145
Chương 145: Dưới ma pháp bào rộng
146
Chương 146: Tiểu đội Ẩn Nguyên
147
Chương 147: Thử thách cuối cùng
148
Chương 148: Thật ra có liên quan tới ngươi
149
Chương 149: Làm cỏ đầu tường, áp lực rất lớn
150
Chương 150: Khó chịu ngươi từ hôn đi