Chương 57: 57: Chương 56

An Nhược vẫn luôn chờ tin nhắn của Ôn Lĩnh....!Cô đâu có biết Ôn Lĩnh đang làm cái quỷ gì mà không trả lời với cô.
Lúc Sở Du gõ cửa nhà cô, Ôn Lĩnh vẫn chưa nhắn tin lại.
An Nhược chính là một con hổ giấy, Sở Du đã gõ cửa nhà cô lâu rồi, nhưng mà cô không có lá gan đi mở cửa, nhưng mà Sở Du...!vừa gõ cửa vừa nói.
"Em gái nhỏ? Sao lại thẹn thùng vậy?" Cách một cánh cửa nhưng mà cô có thể nghe được câu nói của Sở Du rành mạch, giọng nói có chút trầm lại thỏ thẻ làm người nghe lỗ tai muốn mang thai...
Cô cảm thấy Sở Du chẳng cần làm gì cả, chỉ cần nói thôi cũng đủ cô đắm chìm trong đó, An Nhược hận không thể tát cho mình một cái, đầu óc cần tỉnh táo!!!
Nhưng mà nghe thật thích thì phải biết làm sao bây giờ? An Nhược đi đến trước cửa.
Ôn Lĩnh vẫn chưa trả lời tin nhắn của cô, cô phải làm sao bây giờ??? An Nhược không ngờ bản thân sẽ có một ngày hèn như vậy, cô rất thích yêu thầm, trước là Kỷ Thần Hi, bây giờ là Sở Du.
Nhận biết Kỷ Thần Hi cũng nhiều năm, gặp qua cũng đôi số lần, mỗi lần gặp thì mặt cô luôn đỏ bừng túm lấy tay Ôn Lĩnh mà bỏ chạy, rõ ràng cả hai đều si tình, nhưng tại sao Ôn Lĩnh nhìn thấy Cố Dung Khanh thì tấn công không ngừng, mà cô thì chỉ muốn trốn.
Giống như bây giờ, nội tâm thì muốn đâm đầu đi ra, nhưng mà chân thì không dám.
Tiếng gõ cửa vẫn còn đó, ruột gan An Nhược cồn cào...
Cho đến khi Sở Du không gõ cửa nữa, An Nhược mới ổn định lại được tâm trí, cô rón ra rón rén mở hé cái cửa, nào ngờ cửa vừa hé một cái, cô đã nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Sở Du.
Ặc...!cái này có chút xấu hổ.
Nếu bây giờ mà đóng cửa lại, có phải kỳ lắm đúng không? Trong lúc cô còn đang do dự, thì Sở Du nhân lúc này đã đi vào.
An Nhược cũng không biết vì sao mà mặt cô lại nóng lên, thật sự quá nóng.
Sở Du quá đẹp!
"Em gái nhỏ, tôi còn tưởng em không thích tôi chứ?" Đây là lần đầu tiên An Nhược có thể nhìn thấy Sở Du chính diện, mặt Sở Du rất nhỏ, làn da cũng rất trắng, đôi môi đỏ lúc đóng lúc mở, An Nhược dường như không nghe Sở Du đang nói cái gì, lực chú ý của cô đều dồn vào đôi môi đỏ của Sở Du.
Sở Du nhìn thấy dáng vẻ phát ngốc của cô, không nhịn được mà bật cười, người này cũng đáng yêu quá đi.

Cô đưa tay ra quơ quơ trước mặt An Nhược, "Em gái nhỏ?"
Lúc này, An Nhược mới hoàn hồn, theo bản năng liền dỗi Sở Du, "Ai là em gái nhỏ của cô!"

Ồ hô...!nữ thần bị cô dỗi rồi, cô phải làm sao bây giờ a.
Sở Du ở phía sau khẽ cười một tiếng, ánh mắt cô có chút say mê, bắt lấy thân mình An Nhược xoay lại.
An Nhược động cũng không dám động, cho đến khi Sở Du đến càng gần cô, cô ngửi được mùi rượu....!Sở Du uống rượu!
Nhưng mà mùi rượu cũng rất nhạt, trách không được lúc ở thang máy cô không ngửi được, trách không được Sở Du lại có chút....
Kỳ quái!
Điều càng kỳ quái hơn là Sở Du đột nhiên ôm lấy eo cô, cô cảm thấy cái đôi môi Sở Du càng gần càng gần cô hơn, sau đó...!hôn cô.
Rốt cuộc, Sở Du uống bao nhiêu rượu?
Bỗng nhiên, cô muốn hỏi Sở Du dùng son nhãn hiệu nào?
Nhưng mà cô chưa kịp hỏi thì Sở Du đã dựa hẳn vào người cô, hình như ngủ rồi.
An Nhược cảm thấy bây giờ thật rối, Sở Du? Hơn nửa đêm rồi gõ cửa nhà cô làm cái gì vậy? Sau đó hôn cô một cái rồi đi ngủ???
Cho nên bây giờ cô phải làm sao? Bây giờ làm sao đưa Sở Du về nhà đây....! Cô muốn gọi Sở Du tỉnh dậy, phát hiện Sở Du ngủ say như chết, gọi không tỉnh a.
Vóc dáng Sở Du cao hơn rất nhiều, cô cố gắng ôm Sở Du đi vào giường, trong lúc này Sở Du còn không An Nhược phận, cô phải tốn nhiều sức, sau khi thả Sở Du xuống giường, cô ngồi ở mép giường thở hổn hển nửa ngày.
Chờ cô nghỉ lấy hơi đủ rồi, đi ra ngoài tắm rửa một cái, tắm thoải mái quá làm cô quên mất sợ tồn tại của Sở Du.
Lúc cô đi vào lại phòng, nhìn thấy Sở Du ngủ ở trên giường, đột nhiên An Nhược hoảng hốt, mà nhà cô chỉ có một cái giường....
Đây là nhà cô, cô mới không cần ngủ ở sô pha, sau đó nằm lên giường chuẩn bị ngủ.

Nào ngờ, mới nằm xuống thì đôi chân dài của Sở Du đã gác lên người cô.
Cô dịch dịch sang mép giường, chân Sở Du vẫn đuổi theo cô, đến mép giường rồi, chân Sở Du vẫn còn treo ở trên người cô.

An Nhược thở dài, rốt cuộc là do giường quá nhỏ hay là chân Sở Du quá dài a a a a.

Cô sắp phát điên rồi.
"Nóng...!nóng quá." Sở Du đột nhiên ngồi dậy, miệng lẩm bẩm kêu nóng, sau đó lại cởi quần áo.
An Nhược ôm chăn run bần bật, nhìn Sở Du cởi từng cái từng cái một trên người.
Cô rất sợ, thật sự muốn đi tìm Ôn Lĩnh...
Ôn Lĩnh...!thì đang bị Cố Dung Khanh ôm gắt gao, hô hấp khó khăn, nửa đêm tỉnh lại.
Cô muốn xoay người, phát hiện bản thân không động đậy được, Cố Dung Khanh ôm thật chặt, nương ánh trăng ngắm nhìn Cố Dung Khanh ngủ, còn cười nữa...!thật sự đẹp.
Cái quỷ gì vậy! Đẹp cái gì!
Ôn Lĩnh cảm thấy bản thân luôn bị Cố Dung Khanh mê hoặc, thôi được rồi coi như đời trước cô thiếu Cố Dung Khanh đi, chứ không thể nào mà mới bị Cố Dung Khanh dùng chút thủ đoạn thì cô đã bị bắt lấy rồi.
"Ôn Lĩnh...! ôm chị..." Cô vừa động, Cố Dung Khanh hình như bị đánh thức, cảm giác cái gối ôm hình người mềm mại không có ở trong tay, Cố Dung Khanh có chút không vui, chu chu cái miệng, sau đó ôm Ôn Lĩnh vào trong ngực.
A cái này...!Cố Dung Khanh, thật là dính người a.
Ôm còn chưa đủ, còn ở trên người cô cọ cọ nữa chứ.
Kết quả sáng hôm sau, đã bị người ta bắt ngay trên giường.

A không phải! Là bị Hứa nữ sĩ chắn ở cửa.
Là như thế này, Hứa nữ sĩ và dì Lâm làm bữa sáng xong, muốn đi gọi các cô dậy, trước tiên là đến phòng gọi Ôn Noãn và Cố Dung Khanh, kết quả gõ cửa nửa ngày cũng không nghe Cố Dung Khanh trả lời bà, bà liền mở cửa đi vào.
Nhưng trong phòng chỉ có một mình Ôn Noãn ngủ, bà vừa đi vào Ôn Noãn liền tỉnh, ôm lấy bà, cọ cọ xin ngủ nướng....
"Ah...!bà ngoại, con còn muốn ngủ." Hứa nữ sĩ căn bản vô cảm với cái làm nũng này, bà chỉ muốn biết Cố Dung Khanh ở đâu?
"Mẹ con đâu?"
"Ah...! mẹ ngủ cùng con mà." Hứa mẹ nhìn Ôn Noãn đang còn ngái ngủ, nghĩ thầm, cháu gái bà không hề biết tối hôm qua cô bé bị bỏ rơi, phải ngủ một mình.

Hứa mẹ ôm Ôn Noãn rời giường, Ôn Noãn mới phát hiện mẹ nhỏ không có ở trong phòng với cô bé, mơ hồ hỏi, "Mẹ nhỏ đâu ạ?"
Ngày hôm qua, rõ ràng mẹ nhỏ ngủ với cô mà.
Hứa mẹ nhìn đứa cháu ngoại của mình, có chút khó nói thành lời.
"Được rồi, chúng ta đi ăn sáng đi."
Đem Ôn Noãn giao cho dì Lâm, Hứa mẹ liền đi đến phòng Ôn Lĩnh gọi các cô dậy.
Ôn Lĩnh vẫn là dễ gọi hơn, gõ cửa hai cái Ôn Lĩnh đã lên tiếng.
Nhưng mà trước khi Ôn Lĩnh lên tiếng, hình như bà nghe được Cố Dung Khanh làm nũng.
Ôn Noãn ngủ nướng là được dì truyền từ mẹ nhỏ của cô bé, Ôn Lĩnh nghe tiếng gõ cửa, lập tức xuống giường mở cửa, cô biết mẹ đến gọi các cô xuống nhà ăn sáng, nào ngờ cô mới ngồi dậy, Cố Dung Khanh không chịu, ôm lấy eo cô, chôn mặt vào đó.
"Chị còn muốn ngủ một lát nữa...." Cái bộ dáng làm nũng này y chang Ôn Noãn....
Ôn Lĩnh muốn lấy cái tay Cố Dung Khanh ra, định xuống giường mở cửa, nào ngờ Cố Dung Khanh mắt nhắm mắt mở bĩu môi nói, "Chị muốn em ngủ cùng chị một lát."
"Mẹ tôi đến gõ cửa rồi, nếu như để cho bà ấy thấy cái bộ dạng này của chị, thì làm sao đây?" Ôn Lĩnh mới nói xong, Cố Dung Khanh tỉnh hơn đôi chút, trên mặt còn đỏ hồng.
Nếu như bị nhìn thấy, thật sự mất mặt a.....
Cố Dung Khanh sửa sang lại tóc, làm cho giọng thanh thanh một tí nói, "Vậy em rời giường đi ~"
Tuy rằng giọng nói đã trơn tru rồi, nhưng mà Cố Dung Khanh vừa mới thức dậy, giọng nói vẫn còn dịu dàng....
Lúc ăn sáng, Ôn Lĩnh cảm thấy ánh mắt mẹ cô nhìn cô có chút không đúng, có chút ái muội lại còn mừng thầm?
Ôn Lĩnh cảm thấy bị mất mặt, phía trước còn thề son sắt với mẹ cô, tuyệt đối sẽ không tái hợp với Cố Dung Khanh, bây giờ thì sao? Ngủ trên một cái giường, tuy chuyện gì cũng không có làm...
Nhưng mà nhớ đến những lời Cố Dung Khanh nói với cô vào hôm qua....
Cũng đâu khác gì tự vả mặt, tại sao ngày hôm qua cô lại không từ chối, hơn nữa sau khi Kỷ Thần Hi gọi điện thoại, cô giống như say rượu, nhớ lại cái phản ứng kia, bây giờ nghĩ lại cảm thấy không có chỗ dung thân.
"Ăn sáng xong, mẹ và dì Lâm sẽ về nhà, trễ một chút thì Lâm Tự sẽ đến."
Ôn Lĩnh còn đang trong suy nghĩ lung tung, vô thức trả lời, "Vâng."
"Mẹ và dì Lâm sẽ trở về thu xếp, chuẩn bị dọn đến thủ đô."
"Vâng..."
Hứa mẹ nhìn con gái trả lời cho có lệ, bà lại tức giận, cầm cái muỗng gỗ gõ đầu cô, "Con có đang nghe mẹ nói chuyện không?"

Ôn Lĩnh bị đánh có chút ngốc, đồ ăn đang gắp trên tay rơi xuống, cô làm cái gì???
Cô nhìn Cố Dung Khanh, lại nhìn sang dì Lâm, Cố Dung Khanh tuy đang đút Ôn Noãn ăn cơm, nhưng thật ra cũng lén cười, còn dì Lâm thì trắng trợn mà cười.
"Con nghe được, mẹ muốn dọn đến thủ đô." Từ từ dọn đến thủ đô?? Ôn Lĩnh há hốc nhìn mẹ mình.
"Mẹ muốn dọn đến đây ở cùng con sao?"
"Ai muốn ở cùng con, mẹ và dì Lâm đã xem nhà rồi." Hứa mẹ liếc cô một cái, bà con không biết suy nghĩ của con bà sao, chả trông mong gì ở cùng bà.
Hiện tại, cũng đã có chút hoà hợp với Cố Dung Khanh, càng không nghĩ đến đi.
Các bà chỉ cảm thấy tuổi đã lớn rồi, con cái cũng ở thủ đô, cho nên muốn dọn ở chung một nơi thôi mà.
Nói tới cái này Hứa mẹ lại nhớ đến một việc, "Lâm Tự cũng lớn rồi, mẹ tính mua cho con bé một căn nhà."
Lúc Hứa mẹ nói lời này, dì Lâm cẩn trọng nhìn qua Ôn Lĩnh.

Bà sợ Ôn Lĩnh không vui.
Nhưng Ôn Lĩnh cũng chẳng suy nghĩ nhiều cho lắm, đúng là Lâm Tự cũng cần một cái nhà để ở, cô gật gật tỏ vẻ đồng ý, lại nhớ đến hình như Lâm Tự và Lương Mị cũng sắp yêu nhau được nửa năm rồi, trong khoảng thời gian này Lâm Tự cũng không có về nhà.
Đúng là cần chuẩn bị nhà ở.
"Có thể không bao lâu nữa, Lâm Tự sẽ kết hôn với Lương Mị." Cô nói ra, Hứa mẹ và dì Lâm gật đầu, các bà cũng hi vọng Lâm Tự mau kết hôn, xong chuyện này, ánh mắt lại nhìn Ôn Lĩnh và Cố Dung Khanh.
Cố Dung Khanh đang đút Ôn Noãn ăn sáng, đột nhiên cảm giác có vài ánh mắt nhìn mình, mặt cô lập tức đỏ, đột nhiên nhớ đến tối hôm qua lấy hết can đảm nói với Ôn Lĩnh...
Là bạn gái gì đó.
Nhưng mà Ôn Lĩnh...!từ sáng đến giờ cũng không có thái độ gì thay đổi với cô, có phải Ôn Lĩnh không đồng ý không?
Ăn sáng xong, Lâm Tự và Lương Mị cũng đến đây, dọn dẹp một lát bọn họ đưa Hứa mẹ và dì Lâm ra sân bay, trước khi Hứa mẹ còn túm Ôn Lĩnh ra một bên.
"Cái đứa khẩu thị tâm phi này, lần này mẹ Cố Dung Khanh rất để ý đến con, hai đứa phải sống cho tốt đó."
Ôn Lĩnh muốn mở miệng giải thích nhưng mà Hứa mẹ không cho cô cơ hội.
Thật ra cô cũng không biết nên giải thích cái gì, thật ra...!trong lòng vẫn còn tồn tại cảm giác khó chịu.
Còn Cố Dung Khanh lâm vào tình trạng hoài nghi, chẳng lẽ bây giờ cô không còn mị lực với Ôn Lĩnh???.

Chapter
1 Chương 51: 51: Chương 50
2 Chương 52: 52: Chương 51
3 Chương 53: 53: Chương 52
4 Chương 54: 54: Chương 53
5 Chương 55: 55: Chương 54
6 Chương 56: 56: Chương 55
7 Chương 57: 57: Chương 56
8 Chương 58: 58: Chương 57
9 Chương 59: 59: Chương 58
10 Chương 60: 60: Chương 59
11 Chương 61: 61: Chương 60
12 Chương 62: 62: Chương 61
13 Chương 63: 63: Chương 62
14 Chương 64: 64: Chương 63
15 Chương 65: 65: Chương 64
16 Chương 66: 66: Ngoại Truyện
17 Chương 67: 67: Chương 66
18 Chương 68: 68: Chương 67
19 Chương 69: 69: Chương 68
20 Chương 70: 70: Chương 69
21 Chương 71: 71: Chương 70
22 Chương 72: 72: Chương 71
23 Chương 73: 73: Chương 72
24 Chương 74: 74: Chương 73
25 Chương 75: 75: Chương 74
26 Chương 76: 76: Ngoại Truyện
27 Chương 77: 77: Chương 76
28 Chương 78: 78: Chương 77
29 Chương 79: 79: Chương 78
30 Chương 80: 80: Chương 79
31 Chương 81: 81: Chương 80
32 Chương 82: 82: Chương 81
33 Chương 83: 83: Chương 82
34 Chương 84: 84: Chương 83
35 Chương 85: 85: Chương 84
36 Chương 86: 86: Chương 85
37 Chương 87: 87: Chương 86
38 Chương 88: 88: Chương 87
39 Chương 89: 89: Chương 88
40 Chương 90: Chương 90
41 Chương 91: Chương 91
42 Chương 92: Chương 92
43 Chương 93: Chương 93
44 Chương 94: Chương 94
45 Chương 95
46 Chương 96
47 Chương 97
48 Chương 98
49 Chương 99
50 Chương 100: Phiên ngoại An Nhược
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 51: 51: Chương 50
2
Chương 52: 52: Chương 51
3
Chương 53: 53: Chương 52
4
Chương 54: 54: Chương 53
5
Chương 55: 55: Chương 54
6
Chương 56: 56: Chương 55
7
Chương 57: 57: Chương 56
8
Chương 58: 58: Chương 57
9
Chương 59: 59: Chương 58
10
Chương 60: 60: Chương 59
11
Chương 61: 61: Chương 60
12
Chương 62: 62: Chương 61
13
Chương 63: 63: Chương 62
14
Chương 64: 64: Chương 63
15
Chương 65: 65: Chương 64
16
Chương 66: 66: Ngoại Truyện
17
Chương 67: 67: Chương 66
18
Chương 68: 68: Chương 67
19
Chương 69: 69: Chương 68
20
Chương 70: 70: Chương 69
21
Chương 71: 71: Chương 70
22
Chương 72: 72: Chương 71
23
Chương 73: 73: Chương 72
24
Chương 74: 74: Chương 73
25
Chương 75: 75: Chương 74
26
Chương 76: 76: Ngoại Truyện
27
Chương 77: 77: Chương 76
28
Chương 78: 78: Chương 77
29
Chương 79: 79: Chương 78
30
Chương 80: 80: Chương 79
31
Chương 81: 81: Chương 80
32
Chương 82: 82: Chương 81
33
Chương 83: 83: Chương 82
34
Chương 84: 84: Chương 83
35
Chương 85: 85: Chương 84
36
Chương 86: 86: Chương 85
37
Chương 87: 87: Chương 86
38
Chương 88: 88: Chương 87
39
Chương 89: 89: Chương 88
40
Chương 90: Chương 90
41
Chương 91: Chương 91
42
Chương 92: Chương 92
43
Chương 93: Chương 93
44
Chương 94: Chương 94
45
Chương 95
46
Chương 96
47
Chương 97
48
Chương 98
49
Chương 99
50
Chương 100: Phiên ngoại An Nhược