Chương 379: Mày Rốt Cuộc Là Thứ Gì

Trán tôi vã mồ hôi lạnh.

Mặc dù tôi không hiểu tại sao đột nhiên ông ấy lại ra tay nhưng trong lòng tôi hiểu rõ, tôi không phải đối thủ của ông ấy.

Nếu hôm nay ông ấy muốn động thủ với tôi thì tôi chỉ còn nước chết ở đây.

Ông cụ Tôn nghe tôi nói nhưng không hề có chút phản ứng nào, chỉ nghiến răng, dùng lực mạnh hơn ở tay cầm dao.

Tôi suýt nữa thì không cản được ông ấy, con dao lại gần thêm một chút, đã đâm thủng cả áo tôi, dí sát vào da thịt.

Nếu tôi còn không làm gì thì e rằng chỉ mấy phút sau là mất mạng.

"Sư phụ, mặc dù tôi không biết tại sao ông ra tay với tôi.

Nhưng để giữ cái mạng này, hôm nay đành phải đắc tội rồi!"
Tôi nghiến chặt răng, hai tay dồn sức đẩy tay ông cụ Tôn ra.

Lúc trước ông cụ Tôn lúc nào cũng có vẻ cà lơ phất phơ, thỉnh thoảng mới giở ra được vài món kungfu nửa mùa.

Nhưng giờ ông ấy mới thể hiện bản lĩnh thực sự, không hề hạ thủ lưu tình với tôi.

Tôi vốn định cho một tay vào trong túi áo lấy đồ nhưng ông cụ Tôn ra tay tàn bạo thế này, nếu không dùng hai tay thì tôi không thể đỡ được.

Tình thế của tôi bây giờ vô cùng hiểm nghèo.

Có điều mặc dù đang ở tình thế ngàn cân treo sợi tóc nhưng tôi đã không còn dễ hoảng loạn như trước.

Tôi cố gắng bình tĩnh lại, sau đó khách khí nói với ông cụ Tôn một câu rồi lấy đầu mình cộc vào đầu ông ấy một cái rất mạnh.

Hai cái đầu va vào nhau một tiếng cứ như sét đánh, làm tôi choáng váng đến nỗi hoa mày chóng mặt.

Nếu không phải trong tình cảnh ngặt nghèo thế này thì còn lâu tôi mới dùng chiêu này.

May mà dù ông cụ Tôn thân thủ rất tốt nhưng cũng chưa mạnh đến nỗi mình đồng da sắt.

Cú "hôn trán" đột ngột ban nãy của tôi khiến mặt ông ấy lộ rõ vẻ hoảng hốt.

Bàn tay ban nãy còn ép chặt con dao vào bụng tôi thõng xuống.

Thấy cơ hội đã tới, tôi không hề do dự giơ chân đạp vào đầu gối ông ấy.

Ông cụ Tôn là sư phụ tôi, mặc dù ông ấy đột nhiên muốn lấy mạng tôi nhưng tôi vẫn không hề muốn làm ông ấy bị thương.

Cú đạp của tôi không mạnh, chỉ vừa đủ lực để khiến ông ấy không đứng dậy được.

"Sư phụ, sư phụ sao vậy? Tại sao đột nhiên lại muốn giết tôi?"  
Thấy ông cụ Tôn bất động, không còn sức phản kháng nhưng tôi cũng không dám sơ suất.

Tôi bước lên trước một bước, kề con dao vào cổ ông ấy.

"Mày rốt cuộc là thứ gì?"  
Trước câu chất vấn của tôi, gương mặt ông cụ Tôn vẫn đầy sát ý, nhưng ít nhất ông ấy cũng chịu mở miệng đáp lời tôi.

.

Chapter
1 Chương 351: Đây Rõ Ràng Là Linh Khí!
2 Chương 352: Rốt Cuộc Cô Ấy Có Điểm Gì Hơn Uy Tinh Chứ”
3 Chương 353: Khoảnh Khắc Đó Tôi Hoàn Toàn Sững Sờ
4 Chương 354: Ảo Ảnh Này Chính Là Do Tôi Tạo Ra
5 Chương 355: Mắt Âm Dương
6 Chương 356: Có Rồi! Chính Là Ở Đó
7 Chương 357: “cũng Là Người Thông Minh Nhỉ”
8 Chương 358: Rốt Cuộc Cô Gái Này Có Lai Lịch Như Thế Nào”
9 Chương 359: Cậu Có Biết Thiên Thạch Không”
10 Chương 360: Dương Gian Cũng Không Bắt Được”
11 Chương 361: Cô Gái Đó Vượng Cho Cậu Đấy À!”
12 Chương 362
13 Chương 363: Đó Chính Là Phản Phệ
14 Chương 364: Tôi Nhìn Ông Ấy Bằng Ánh Mắt Cổ Quái
15 Chương 365: Anh Có Biết Trận Pháp Bách Minh Pha Không
16 Chương 366: Hai Nơi Này Đều Có Thiên Thời Địa Lợi
17 Chương 367: Chẳng Bằng Cả Một Cô Gái”
18 Chương 368: Một Phần Mười Uy Lực Của Nó”
19 Chương 369: Chuyện Mà Khác Thường Ắt Sẽ Có Vấn Đề
20 Chương 370: Tại Sao Lại Là Tam Minh
21 Chương 371
22 Chương 372: Đúng Là Một Sự Sỉ Nhục
23 Chương 373
24 Chương 374: Sư Phụ Là Nhất Nhất Sư Phụ Rồi
25 Chương 375: Cứ Tùy Cơ Ứng Biến Là Được
26 Chương 376: Tôi Càng Leo Lên Cao Thì Càng Sợ
27 Chương 377: Sư Phụ Là Sư Phụ Sao
28 Chương 378: Tôi Kinh Hãi Nhìn Gương Mặt Dữ Dằn Của Ông Ấy
29 Chương 379: Mày Rốt Cuộc Là Thứ Gì
30 Chương 380: Ông Ấy Nhìn Thấy Một Trương Ly Khác Sao
31 Chương 381: Có Lẽ Cũng Sắp Chạm Đất Đến Nơi Rồi
32 Chương 382: Tôi Chắc Chắn Sẽ Chịu Không Nổi
33 Chương 383: Ông Muốn Đàm Phán Gì
34 Chương 384
35 Chương 385: Đột Nhiên Tôi Cảm Thấy Hoảng Hốt
36 Chương 386: Có Lẽ Cũng Sắp Chạm Đất Đến Nơi Rồi
37 Chương 387: Tôi Chắc Chắn Sẽ Chịu Không Nổi
38 Chương 388: Ông Muốn Đàm Phán Gì
39 Chương 389: Chương 384
40 Chương 390: Đột Nhiên Tôi Cảm Thấy Hoảng Hốt
41 Chương 391: Thứ Gì Đó Đáng Sợ Và Cũng Buông Lỏng
42 Chương 392: Vô Cùng Chói Tai Và Khó Nghe
43 Chương 393: Ông Muốn Đàm Phán Gì
44 Chương 394: Chương 384
45 Chương 395: Đột Nhiên Tôi Cảm Thấy Hoảng Hốt
46 Chương 396: Thứ Gì Đó Đáng Sợ Và Cũng Buông Lỏng
47 Chương 397: Vô Cùng Chói Tai Và Khó Nghe
48 Chương 398: Ông Muốn Đàm Phán Gì
49 Chương 399: Chương 384
50 Chương 400: Đột Nhiên Tôi Cảm Thấy Hoảng Hốt
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 351: Đây Rõ Ràng Là Linh Khí!
2
Chương 352: Rốt Cuộc Cô Ấy Có Điểm Gì Hơn Uy Tinh Chứ”
3
Chương 353: Khoảnh Khắc Đó Tôi Hoàn Toàn Sững Sờ
4
Chương 354: Ảo Ảnh Này Chính Là Do Tôi Tạo Ra
5
Chương 355: Mắt Âm Dương
6
Chương 356: Có Rồi! Chính Là Ở Đó
7
Chương 357: “cũng Là Người Thông Minh Nhỉ”
8
Chương 358: Rốt Cuộc Cô Gái Này Có Lai Lịch Như Thế Nào”
9
Chương 359: Cậu Có Biết Thiên Thạch Không”
10
Chương 360: Dương Gian Cũng Không Bắt Được”
11
Chương 361: Cô Gái Đó Vượng Cho Cậu Đấy À!”
12
Chương 362
13
Chương 363: Đó Chính Là Phản Phệ
14
Chương 364: Tôi Nhìn Ông Ấy Bằng Ánh Mắt Cổ Quái
15
Chương 365: Anh Có Biết Trận Pháp Bách Minh Pha Không
16
Chương 366: Hai Nơi Này Đều Có Thiên Thời Địa Lợi
17
Chương 367: Chẳng Bằng Cả Một Cô Gái”
18
Chương 368: Một Phần Mười Uy Lực Của Nó”
19
Chương 369: Chuyện Mà Khác Thường Ắt Sẽ Có Vấn Đề
20
Chương 370: Tại Sao Lại Là Tam Minh
21
Chương 371
22
Chương 372: Đúng Là Một Sự Sỉ Nhục
23
Chương 373
24
Chương 374: Sư Phụ Là Nhất Nhất Sư Phụ Rồi
25
Chương 375: Cứ Tùy Cơ Ứng Biến Là Được
26
Chương 376: Tôi Càng Leo Lên Cao Thì Càng Sợ
27
Chương 377: Sư Phụ Là Sư Phụ Sao
28
Chương 378: Tôi Kinh Hãi Nhìn Gương Mặt Dữ Dằn Của Ông Ấy
29
Chương 379: Mày Rốt Cuộc Là Thứ Gì
30
Chương 380: Ông Ấy Nhìn Thấy Một Trương Ly Khác Sao
31
Chương 381: Có Lẽ Cũng Sắp Chạm Đất Đến Nơi Rồi
32
Chương 382: Tôi Chắc Chắn Sẽ Chịu Không Nổi
33
Chương 383: Ông Muốn Đàm Phán Gì
34
Chương 384
35
Chương 385: Đột Nhiên Tôi Cảm Thấy Hoảng Hốt
36
Chương 386: Có Lẽ Cũng Sắp Chạm Đất Đến Nơi Rồi
37
Chương 387: Tôi Chắc Chắn Sẽ Chịu Không Nổi
38
Chương 388: Ông Muốn Đàm Phán Gì
39
Chương 389: Chương 384
40
Chương 390: Đột Nhiên Tôi Cảm Thấy Hoảng Hốt
41
Chương 391: Thứ Gì Đó Đáng Sợ Và Cũng Buông Lỏng
42
Chương 392: Vô Cùng Chói Tai Và Khó Nghe
43
Chương 393: Ông Muốn Đàm Phán Gì
44
Chương 394: Chương 384
45
Chương 395: Đột Nhiên Tôi Cảm Thấy Hoảng Hốt
46
Chương 396: Thứ Gì Đó Đáng Sợ Và Cũng Buông Lỏng
47
Chương 397: Vô Cùng Chói Tai Và Khó Nghe
48
Chương 398: Ông Muốn Đàm Phán Gì
49
Chương 399: Chương 384
50
Chương 400: Đột Nhiên Tôi Cảm Thấy Hoảng Hốt