Chương 82

Mục Trạm mặt vô biểu tình nói: “Anh không có mà.”

Văn Minh Ngọc nói tiếp: “Em cũng có đâu, anh cướp ăn hết của con rồi thì giờ anh đi mà dỗ dành chúng đi.”

Vừa nãy đã bảo đừng tranh sữa với con rồi mà không nghe. Văn Minh Ngọc thật muốn đánh hắn.

Mục Trạm dừng lại, cúi đầu nhận sai, nhưng Văn Minh Ngọc vẫn cảm thấy không thể tin nổi, kiểu gì hắn cũng tái phạm cho xem.

Dù sao hoàng cung lớn như vậy, làm sao có thể thiếu đồ ăn cho hoàng tự được, cuối cùng hai đứa nhóc cũng được cho ăn no, lại được cha ôm vào ngực, nhẹ nhàng vỗ lưng, chúng thoả mãn ợ lên. Lúc đặt lên nôi còn vô thức tươi cười, hai bàn tay nhỏ nắm chặt vỗ vỗ xuống nệm.

Văn Minh Ngọc đặt con hổ nhồi bông mà chúng thích trong tầm với của chúng rồi ngồi bên nôi ngắm nghía.

Mục Trạm cũng cúi đầu nhìn, hai nhóc đã nảy nở hơn nhiều, mặt mũi càng nhìn càng giống Văn Minh Ngọc, khiến tâm hắn mềm nhũn.

An tĩnh ngắm con ngủ hồi lâu rồi họ mới quay về Thái Cực Điện, nằm lên long sàng ngủ.

Mục Trạm rất tự nhiên ôm người vào lòng, mùi trái cây nhàn nhạt quyện lại, hương vị dễ chịu đến không ngờ, hắn gác cằm lên đỉnh đầu Văn Minh Ngọc, khẽ nói: “Không trách anh được.”

Văn Minh Ngọc nhất thời không hiểu, cậu ngẩng lên, “Anh bảo gì cơ?”

Mục Trạm giải thích, “Là do em quá thơm đó.”

Khiến người khác không thể nhịn nổi.

Văn Minh Ngọc mím môi, vành tai đỏ bừng, cậu giật giật vạt áo hắn rồi dựa theo những gì hắn đã làm với mình mà trả thù lại. Mục Trạm rên rỉ, rũ mắt nhìn cậu, cậu liền ngẩng đầu, ra vẻ đương nhiên mà lặp lại câu nói vừa rồi của Mục Trạm, “Là do anh thơm quá đó, không ngại chứ?”

Mục Trạm khẽ sửng sốt, ngay sau đó lại cười, “Là của em, đương nhiên em muốn làm gì cũng được."

Văn Minh Ngọc như đấm vào bị bông, thực chẳng thú vị chút nào cả.

Đã thế, Mục Trạm còn nói thêm: “Một khi đã như vậy thì hẳn em có thể hiểu tâm trạng của anh rồi đúng không? Vậy sau này anh sẽ không khắc chế nữa, cứ vậy mà làm thôi.”

Văn Minh Ngọc: “……..”

Cảm giác mình lại vừa không cẩn thận rớt hố rồi.

Tuy biết Mục Trạm sẽ không dễ dàng sửa thói quen này, nhưng nói thẳng ra như thế cũng lộ liễu biến thái quá rồi.

Văn Minh Ngọc quyết đoán giả vờ không nghe thấy gì, cúi đầu ngủ luôn.

Mục Trạm nhìn nhìn đỉnh đầu cậu, không nhịn được vuốt ve rồi khẽ mỉm cười.

Hai đứa bé đáng yêu như vậy đương nhiên không cần phải che giấu, dù có một hình thái khác thì cũng không phải lo ngại quá nhiều. Văn Minh Ngọc đương nhiên muốn để bạn bè của mình gặp hai nhóc, làm quen chút.

Nguỵ Anh Vũ cùng anh họ Ôn Trường Lan của mình về kinh thành, đương nhiên sẽ tới gặp tiểu Hoàng tử và tiểu Công chúa.

Hai đứa bé đang nằm trong nôi, khuôn mặt trắng trẻo mềm mại, đôi mắt tròn xoe, xinh đẹp hơn bất kỳ viên ngọc quý nào, giống như búp bê sứ vậy.

Nguỵ Anh Vũ thậm chí không dám bế, chỉ khẽ nâng lên, em bé mềm quá…..cảm giác thực khó hình dung. Nét mặt tên to con này cực kỳ bối rối.

Ôn Trường Lan nhìn cảnh này cũng cảm thấy hình ảnh lớn nhỏ đối lập thực mãnh liệt, Nguỵ Anh Vũ nhìn chẳng giống đang bế em bé tí nào, giống như đang bê đĩa đồ ăn nóng hơn. Y không nhịn được nghiêng đầu cười cười.

Bị nâng một lúc, ánh mắt Bánh gạo nhỏ ngân ngấn, dáng vẻ muốn khóc nhưng không dám khóc.

Nguỵ Anh Vũ luống cuống rồi.

Lát sau, Bánh gạo nhỏ khóc oa oa, nước mắt rơi tí tách.

Lần này đã khiến Nguỵ Anh Vũ thực sự sợ tới khom người không dám nhúc nhích rồi. Một tướng quân trên chiến trường dũng mãnh, có thể đánh lui mấy chục vạn đại quân mà giờ lại bó tay với một đứa nhỏ bé xíu, giống như mình đang cầm trên tay một thứ vũ khí sát thương cực lớn.

Bộ dáng anh ta giờ trông giống hệt như con Husky mà anh ta nuôi lúc nó sợ hãi vậy.

Văn Minh Ngọc duỗi tay bế Bánh gạo nhỏ dỗ dành, Bánh gạo nhỏ cảm nhận được hơi thở quen thuộc liền nín khóc, chỉ còn sụt sịt.

Ôn Trường Lan cũng bế Ớt cay nhỏ đặt vào tay Thánh thượng, chân thành khen tiểu Hoàng tử và tiểu Công chúa thực sự rất đáng yêu.

Y vốn có tài năng xuất chúng, xuất khẩu thành thơ, lúc ca ngợi người khác thậm chí còn cường điệu hơn. Văn Minh Ngọc nghe mà hơi ngượng, nhưng trong lòng vẫn rất vui.

Nam tử mang thai vốn là việc hiếm thấy, nhưng Ôn Trường Lan đọc nhiều sách vở nên cũng không phải chưa bao giờ nghe nói, sau khi kinh ngạc thì rất nhanh tiếp nhận, hơn nữa việc y hy vọng nhất chính là quốc gia này có một vị minh quân, giờ tính tình Thánh thượng đã càng lúc càng không còn thô bạo nữa, cai trị từ ái, đương nhiên y cũng rất vui.

Càng đừng nói giờ đã có Hoàng tự, nhìn tư thế Thánh thượng bế tiểu Công chúa vô cùng thuần thục, gần như có thể nói là ôn hoà, thật sự khiến người ta không thể không tin tưởng, sau khi lập gia đình, ai cũng sẽ thay đổi.

Mà suy nghĩ của Nguỵ Anh Vũ lại càng đơn giản hơn, sinh con thì sao, trẻ con đáng yêu như thế, giống như con thỏ vậy, khiến anh ta hận không thể bế một đứa về nhà nuôi.

Đám Vệ Thần cũng đã gặp Bánh gạo nhỏ và Ớt cay nhỏ, ban đầu họ rất kinh ngạc vì không ngờ bạn mình lại có thể sinh con, nhưng sau đó rất nhanh đã chuyển sang ngắm hai em bé đáng yêu, chơi đùa cùng chúng, còn sờ sờ tay nhỏ.

Diệp Húc mải chơi, không trông trẻ được nhưng mỗi lần chơi cùng bọn nhóc luôn khiến Ớt cay nhỏ cười khúc khích.

Thiệu Ngôn không nói nhiều, nhưng nhà cậu ta còn có một đứa em trai nhỏ, vì vậy liền ngồi thảo luận với Văn Minh Ngọc về đám nhóc.

Còn Vệ Thần, bản thân nó mới chỉ là đứa bé choai choai, mạch não lại khác hẳn người thường, chơi một lúc lại thấy bọn nhóc chỉ phun nước miếng chứ chẳng hiểu mình nói gì liền thu tay, ngược lại vì suy nghĩ cạnh tranh quá mức nên còn cảm thấy bản thân kém cỏi, cũng muốn sinh con.

Văn Minh Ngọc: “…………”

Nghe nó nói, Văn Minh Ngọc dường như mất khả năng khống chế vẻ mặt, cậu trợn tròn mắt luôn.

Đúng là vĩnh viễn không thể đoán nổi tâm tư nhóc Vệ Thần này.

Chờ khi chia tay, Sở Xu Lệ vẫn vô cùng lưu luyến, có lẽ đại đa số các cô gái đều thích những thứ đáng yêu, vừa thấy hai nắm gạo nếp này, cô đã vô cùng yêu thích, thậm chí còn muốn sinh con nữa kìa, nhưng thực tế, cô còn chưa thành thân, ở triều đại này cũng xem như đã khá lớn tuổi.

Cha mẹ cô cũng sốt ruột, còn hỏi xem cô có suy nghĩ gì, nhưng khi thấy nhà khác khua môi múa mép, nói con gái mình là gái lỡ thì không ai cần thì cha mẹ cô lập tức không khách khí nói lại, con gái ta chính là Thám Hoa, là quan viên bên người Thánh thượng, có bổng lộc triều đình, con gái ngươi có được như thế không? Con trai ngươi có được như thế không?!

Có mấy câu thôi đã khiến hàng xóm tức giận muốn ngất xỉu, chỉ có thể lầm bầm nói đọc sách nhiều thì không phải lấy chồng chắc, nhưng mà thực tế trong lòng lại hâm mộ muốn chết.

Sở Xu Lệ vừa nghĩ đến sinh con liền nhớ tới đứa nhóc bên nhà hàng xóm lúc nào cũng chỉ thích nghịch bùn lại còn thấy ai đi qua cũng nhổ nước miếng, tính tình thì xấu hơn cả trứng thối, nếu con cô mà như thế……hay là thôi đi, cố gắng thăng chức còn hơn.

Hàng xóm kia chắc không tài nào tưởng tượng được cháu nội bảo bối của mình trong mắt Sở Xu Lệ lại y như trứng thối, lại còn thành động lực cho người ta phấn đấu thăng chức nữa.

Trẻ con trước một tuổi luôn thay đổi rất nhanh, mỗi ngày mỗi dạng. Lúc Bánh gạo nhỏ cùng Ớt cay nhỏ được sáu tháng thì biết lật người rồi, thậm chí còn có hai chiếc răng sữa nho nhỏ, lúc cười trông đáng yêu lắm lắm luôn.

Hơn nữa ngoài bú sữa ra, chúng đã có thể ăn dặm rồi.

Ngự Thiện Phòng liền có thêm nhiệm vụ làm đồ ăn cho trẻ, xay nhuyễn rau dưa trái cây rồi cho vào bát sứ chuyên dụng dành riêng cho Hoàng tự, nhìn tinh xảo đáng yêu, màu sắc bắt mắt, rất dễ khiến trẻ yêu thích.

Văn Minh Ngọc bế Ớt cay nhỏ ngồi trong lòng mình. Hai bàn tay mập mạp của nó đang cố với bí đỏ xay nhuyễn, ngón tay quơ quơ, ánh mắt khao khát, khiến người ta hiểu rõ thế nào gọi là tâm hồn ăn uống.

Nhóc luôn tích cực ăn cơm, chẳng cần ai dỗ cả, có khi ăn nhanh quá còn dây ra quanh miệng ấy.

Văn Minh Ngọc liền nói: “Phụ hoàng đưa khăn cho em.”

Mục Trạm liền đưa cho cậu. Chờ khi Văn Minh Ngọc lau miệng cho Ớt cay nhỏ xong ngẩng lên liền đối diện với ánh mắt như cười như không của Mục Trạm.

“Thực ra anh đã muốn hỏi từ sớm rồi, sao lại gọi anh là phụ hoàng?”

Văn Minh Ngọc hơi ngây ra, cậu vừa gọi rất tự nhiên, vì cậu biết người sau khi có gia đình và có con đều rất hay dùng xưng hô của con mình để gọi người khác, hơn nữa như vậy cũng tiện cho trẻ học theo.

Cậu đáp đương nhiên: “Bởi vì Bánh gạo nhỏ và Ớt cay nhỏ sẽ gọi anh như vậy nha.”

Mục Trạm đang đút bí đỏ xay cho Bánh gạo nhỏ, không nói chuyện, nhưng Bánh gạo nhỏ trong ngực hắn đang nheo mắt, ăn vui vẻ tới mức vung tay lên quơ quơ.

“Không thể gọi như vậy sao?” Văn Minh Ngọc không hiểu.

Vẻ mặt Mục Trạm không đổi, “Cũng không phải không được.”

Mỗi tội vừa nghe là sẽ thấy trong tâm nhộn nhạo.

Nhưng rất nhanh, hắn đã bình tĩnh lại, vì Văn Minh Ngọc đã nói tiếp: “Anh cũng có thể gọi em là cha, như vậy thì Bánh gạo nhỏ và Ớt cay nhỏ sẽ học theo nhanh hơn.”

Mục Trạm: “………”

Vẻ mặt hắn đột nhiên trở nên rất khó nói, đúng kiểu cạn lời.

Chỉ tưởng tượng ra thôi đã thấy…..không tưởng tượng nổi rồi.

“Anh gọi thử một lần xem.”

Văn Minh Ngọc cao hứng thúc giục khiến người khác nghi ngờ liệu có phải cậu cố ý hay không, nhưng ánh mắt lại vô cùng trong sáng thản nhiên, dường như không cảm thấy có vấn đề gì.

Mục Trạm bị cậu nhìn chăm chú tới mức khó có thể cự tuyệt, hắn mím môi, cuối cùng vẫn không thể gọi được, đành từ bỏ: “…..Thôi bỏ đi.”

Văn Minh Ngọc thấy hơi khó hiểu, vừa vặn thấy trên bàn có quả chua, vì trước kia rất thích ăn nên giờ cậu cũng cầm một quả lên đưa lên miệng cắn, ai ngờ bị chua tới mức mềm cả răng nên vội vã bỏ xuống, lòng còn nghĩ không hiểu sao trước kia mình ăn được chứ.

Trong khi cậu còn đang muốn dùng cái gì đó áp vị chua loét trong miệng xuống thì Ớt cay nhỏ đã tham ăn, cầm quả trên tay cậu hút một miếng, nước quả chua loét vào miệng nó, nhanh tới mức Văn Minh Ngọc không ngăn kịp.

Lập tức, Ớt cay nhỏ bị chua tới nhăn cả mặt, nó nheo mắt, còn không nhịn nổi le lưỡi, thân hình nho nhỏ run rẩy, có vẻ đã bị chua tới mức hoài nghi nhân sinh rồi.

Văn Minh Ngọc cùng Mục Trạm thấy thế đều buồn cười không chịu được. Bánh gạo nhỏ cũng tò mò nhìn em gái mình, còn có vẻ muốn thử xem.

Văn Minh Ngọc cười chán chê mới nhớ tới cho Ớt cay nhỏ uống nước để bớt chua, còn nhắc nhở nó, xem con sau này còn dám ăn bậy không.

Nhưng không ngờ trong lòng cậu đột nhiên nhẹ bẫng, cánh tay cũng trống không, nước cũng chảy lên quần áo cậu.

Không thấy Ớt cay nhỏ đâu nữa, thay vào đó là một quả bóng lông xù xù, tai thỏ rũ xuống bên mặt, đỉnh đầu còn có hai cái sừng nho nhỏ

Chapter
1 Chương 1: 1: Xuyên Qua
2 Chương 2: 2: Xuyên Qua 2
3 Chương 3: 3: Xuyên Qua 3
4 Chương Chương 4: 4: 2-1
5 Chương Chương 5: 5: 2-2
6 Chương Chương 6: 6: 2-3
7 Chương 7: 7: Ngủ
8 Chương 8: 8: Ngủ
9 Chương 9: 9: Linh Vật
10 Chương 10: 10: Linh Vật
11 Chương 11: 11: Linh Vật 3
12 Chương 12: 12: Linh Vật 4
13 Chương 13: 13: Quả Nho
14 Chương 14: 14: Quả Nho
15 Chương 15: 15: Quả Nho 3
16 Chương 16: 16: Tin Tức Tố
17 Chương 17: 17: Tin Tức Tố 2
18 Chương 18: 18: Cảnh Trong Mơ
19 Chương 19: 19: Thỏ Xù Lông
20 Chương 20: 20: Thỏ Say Rượu
21 Chương 21: 21: Uy Rượu
22 Chương 22: 22: Tính Sổ
23 Chương 23: 23: Nốt Chu Sa
24 Chương 24: 24: Bánh Thỏ
25 Chương 25: 25: Bí Mật
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91: Kết thúc (Hết chính văn)
92 Chương 92: Phiên ngoại một
93 92: Phiên Ngoại Một
94 91: Kết Thúc Hết Chính Văn
Chapter

Updated 94 Episodes

1
Chương 1: 1: Xuyên Qua
2
Chương 2: 2: Xuyên Qua 2
3
Chương 3: 3: Xuyên Qua 3
4
Chương Chương 4: 4: 2-1
5
Chương Chương 5: 5: 2-2
6
Chương Chương 6: 6: 2-3
7
Chương 7: 7: Ngủ
8
Chương 8: 8: Ngủ
9
Chương 9: 9: Linh Vật
10
Chương 10: 10: Linh Vật
11
Chương 11: 11: Linh Vật 3
12
Chương 12: 12: Linh Vật 4
13
Chương 13: 13: Quả Nho
14
Chương 14: 14: Quả Nho
15
Chương 15: 15: Quả Nho 3
16
Chương 16: 16: Tin Tức Tố
17
Chương 17: 17: Tin Tức Tố 2
18
Chương 18: 18: Cảnh Trong Mơ
19
Chương 19: 19: Thỏ Xù Lông
20
Chương 20: 20: Thỏ Say Rượu
21
Chương 21: 21: Uy Rượu
22
Chương 22: 22: Tính Sổ
23
Chương 23: 23: Nốt Chu Sa
24
Chương 24: 24: Bánh Thỏ
25
Chương 25: 25: Bí Mật
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91: Kết thúc (Hết chính văn)
92
Chương 92: Phiên ngoại một
93
92: Phiên Ngoại Một
94
91: Kết Thúc Hết Chính Văn