Chương 65: Tình thế khẩn trương

Tiếng mười vang lên cộc lốc, nói rõ lên rằng một trận huyết đấu bắt đầu.

Tần Quan Vũ tập trung tinh thần đối phó, và chàng thấy quả đúng như lời của Thần Bí Nhân đã nói. Đây là mở màn cho trận tử chiến giữa chính tà, danh dự của đôi bên đều do trần này quyết định.

Cho nên, nếu chẳng may chàng bị hại thì chẳng những sinh mạng bị hủy diệt, mà vô hình chung còn phát huy thế lực cho bọn tà môn.

Tần Quan Vũ nhích về phía Bất Tử Lão Cái, thấp giọng nói :

- Sư thúc, trận này chỉ có thể thắng mà không thể bại.

Bất Tử Lão Cáo trịnh trọng gật đầu đáp :

- Nhất định phải thắng. Nhưng có điều cần phải nói thẳng với hiền điệt rằng, tuy hiền điệt có dư hào khí, nhưng phong độ của một vị Bang chủ hãy còn chưa đầy đủ.

- Xin sư thúc cứ dạy rõ. Tiểu điệt quyết sẽ cải sửa, để cho Cái bang không phải thẹn vì tiểu điệt.

Bất Tử Lão Cái hỏi lại :

- Hiền điệt có biết như thế nào là một vị Bang chủ không?

Tần Quan Vũ ngập ngừng :

- Tiểu điệt chưa từng đảm đương trong trách ấy...

- Vậy thì sư thúc xin nói thẳng, mong hiền điệt đừng cho rằng sư thúc đã vượt quyền...

- Không đâu, xin sư thúc cứ nói.

- Là một vị Bang chủ, hiền điệt phải sử dụng đúng mức quyền hạn của mình.

Tần Quan Vũ hơi suy nghĩ rồi nói :

- Sử dụng đúng mức quyền hạn nghĩa là ra lệnh thì nhiều mà hành động thì ít. Nếu không phải trong trường hợp vạn bất đắc dĩ thì chỉ nên lược trận, chỉ huy chứ không tham chiến?

- Cho nên hiền điệt phải biết rằng với tình huống hiện nay, hiền điệt không nên ra tay, nếu không thì sẽ mất đi phong độ của một vị Bang chủ. Hiền điệt cứ đứng yên mà ra lệnh, còn việc đối phó với bầy rắn độc này thì đã có Tam lão. Hiền điệt tuyệt đối không nên nhúng tay vào.

Tần Quan Vũ lặng thinh có vẻ do dự.

Bất Tử Lão Cái nói tiếp :

- Nhất cử nhất động của một vị Bang chủ đều có ảnh hưởng rất lớn đến sự tôn nghiêm của bang phái. Hiền điệt chỉ cần đấu trí với địch nhân là đủ, còn về võ lực là chuyện của Tam lão. Hiền điệt hãy nhớ lấy điều ấy, chúng ta sắp bắt đầu ra tay đây.

Dứt tiếng, Bất Tử Lão Cái lắc mình sang đứng án ngữ về phía tay phải của Tần Quan Vũ.

Tần Quan Vũ cau mày suy nghĩ...

Làm một vị Bang chủ chỉ có thế thôi ư?

Bất giác, chàng bật cười khanh khách.

Đối phương tức tối quát lên :

- Tiểu tử, cái chết đã kề bên mà còn ráng gượng cười à?

- Cái bọn co đầu rút cổ các ngươi không dám nhìn mặt người mà còn dám đem cái chết ra hù dọa ai?

Tần Quan Vũ chấm dứt câu nói đó là một tràng cười dài như thách thức đối phương.

Tiếng cười của chàng làm cho Phượng Nghi vững dạ vô cùng. Nàng biết rằng chàng đã có kế sách đối phó hữu hiệu, nên mới cất giọng cười sảng khoái như thế.

Đột nhiên, Tần Quan Vũ nghe giọng Truyền Âm Nhập Mật từ xa vọng đến :

- Minh chủ, Thiên Tửu Cái nói rất đúng. Minh chủ chỉ cần đấu trí chứ không nên lao vào vòng chiến.

Tần Quan Vũ đành phải gật đầu.

Giọng Truyền Âm Nhập Mật nói tiếp :

- Minh chủ đừng quên rằng trong ngực của Minh chủ còn có nửa hạt minh châu.

Tần Quan Vũ sực nhớ ra, chàng à lên một tiếng nho nhỏ...

Giọng Truyền Âm Nhập Mật lại tiếp :

- Minh chủ đã có nửa hạt minh châu ấy thì không có gì phải sợ Kim Ty xà. Nếu cần, một lát nữa đây, khi Tam lão đánh rớt đủ số Kim Ty xà để hoàn thành Thiên Chi Giải Độc đơn rồi, thì Minh chủ cứ để cho rắn độc cắn, và khi thấy Minh chủ bị rắn cắn rồi mà vẫn không sao cả thì bọn Quỷ huyệt sẽ phải bay hồn bạt vía.

Tần Quan Vũ lại gục gật đầu.

Đối phương vụt quát lên :

- Phượng Nghi, quả thật nàng không đổi ý à?

Phượng Nghi cười khinh khỉnh, làm thinh không đáp.

Tần Quan Vũ cười khiêu khích, nói :

- Nếu không dám ra mặt để đối diện với người, thì hãy cút về mà lo việc nấu cơm xách nước đi cho rồi.

- Tiểu tử, ngươi muốn chết!

Như không còn chịu nổi với câu nói châm chọc của Tần Quan Vũ, đối phương rống lên một tiếng rồi đẩy mạnh ra một chưởng...

Một luồng kình lực kinh người ập tới Tần Quan Vũ...

Tần Quan Vũ chưa kịp nhấc tay thì Bất Tử Lão Cái đã tràn mình tới nói :

- Bang chủ, xin để cho thuộc hạ đối phó.

Vừa nói, Bất Tử Lão Cái vừa quạt mạnh bàn tay phải ra...

Ầm!

Hai luồng kình lực chạm nhau, từ cách ngoài hai mươi trượng vang lên một tiếng “hự” nặng nề.

Bất Tử Lão Cái cười ha hả :

- Chỉ có thế thôi à?

Đối phương lại gầm lên :

- Khá lắm! Hãy tiếp lấy!

Rồi có tiếng huýt gió vụt nổi lên.

Bất Tử Lão Cái lắc mình quay trở về chỗ cũ, tia mắt chăm chăm không rời đám Kim Ty xà.

Rào... rào...

Bầy rắn độc loi ngoi bò tới...

Vòng vây dần dần siết chặt lại...

Re... re...

Tiếng kiếm chao trong gió, Tần Quan Vũ giật mình đảo mắt nhìn quanh. Cái bang Tam lão đã chuyển kiếm sang tay trái.

Tần Quan Vũ biết Cái bang Tam lão sắp sửa ra tay...

Thình lình, một tiếng huýt gió ré lên như tiếng còi lâm trận.

Rào... rào... rào...

Như cả một vùng ánh sáng kim cương đang chuyển động, bầy Kim Ty xà vùn vụt phóng vào trong...

Cái bang Tam lão cùng hú lên một lượt, ba cánh tay đồng một lúc vung lên...

Như một cái máy, tay phải của họ vẫy ra và tay trái cầm kiếm cũng cất lên nhanh như chớp.

Y như một đám sao tua tủa, ánh kim bạc chớp sáng ngời ngời.

Bịch! Bịch! Bịch!

Từng loạt rắn độc thi nhau rớt xuống, số còn lại vẫn cứ phóng lên...

Chapter
1 Chương 51: Câu chuyện bí mật
2 Chương 52: Thuyết phục Minh Chủ
3 Chương 53: Hạ Hầu Viên chủ
4 Chương 54: Sắp giăng màn lưới
5 Chương 55: Vương vấn ràng buộc
6 Chương 56: Sóng gió nổi lên
7 Chương 57: Khói lồng mặt quỷ
8 Chương 58: Ngọc cốt Băng Tâm
9 Chương 59: Khơi động cảm tình
10 Chương 60: Rắn độc của Quỷ Huyệt
11 Chương 61: Mối nghi chồng chất
12 Chương 62: Kim Ty xà trận
13 Chương 63: Sự tình phức tạp
14 Chương 64: Phút giây quyết định
15 Chương 65: Tình thế khẩn trương
16 Chương 66: Vạch đám sương mù
17 Chương 67: Khoa trương thanh thế
18 Chương 68: Nữa tin nữa ngờ
19 Chương 69: Giáng Lan mỹ nhân
20 Chương 70: Thiên nữ tán hoa
21 Chương 71: Bạch y thư sinh
22 Chương 72: Chơi trăng đồng nội
23 Chương 73: Người tỳ nữ lạ lùng
24 Chương 74: Những điều khúc mắc
25 Chương 75: Quỷ huyệt chủ
26 Chương 76: Âm mưu và ân oán
27 Chương 77: Sống chết mù mờ
28 Chương 78: Duyên phận lạ lùng
29 Chương 79: Trở lại chuyện xưa
30 Chương 80: Quỷ huyệt mời khách
31 Chương 81: Trận rắn mang đèn
32 Chương 82: Đi vào Quỷ huyệt
33 Chương 83: Thái Thượng huyệt chủ
34 Chương 84: Tờ di chúc
35 Chương 85: Mối tình đã chết
36 Chương 86: Ngọc long tuyết sơn
37 Chương 87: Mở màn thanh toán
38 Chương 88: Giải tán Trích Huyết Giáo
39 Chương 89: Hôn ước thứ hai
40 Chương 90: Đạp nát Hạ Hầu Viên
41 Chương 91: Đại hội Tử Vong Lâm
42 Chương 92: Thanh toán Chí Tôn Bảo Tứ mỹ đại đoàn viên
Chapter

Updated 42 Episodes

1
Chương 51: Câu chuyện bí mật
2
Chương 52: Thuyết phục Minh Chủ
3
Chương 53: Hạ Hầu Viên chủ
4
Chương 54: Sắp giăng màn lưới
5
Chương 55: Vương vấn ràng buộc
6
Chương 56: Sóng gió nổi lên
7
Chương 57: Khói lồng mặt quỷ
8
Chương 58: Ngọc cốt Băng Tâm
9
Chương 59: Khơi động cảm tình
10
Chương 60: Rắn độc của Quỷ Huyệt
11
Chương 61: Mối nghi chồng chất
12
Chương 62: Kim Ty xà trận
13
Chương 63: Sự tình phức tạp
14
Chương 64: Phút giây quyết định
15
Chương 65: Tình thế khẩn trương
16
Chương 66: Vạch đám sương mù
17
Chương 67: Khoa trương thanh thế
18
Chương 68: Nữa tin nữa ngờ
19
Chương 69: Giáng Lan mỹ nhân
20
Chương 70: Thiên nữ tán hoa
21
Chương 71: Bạch y thư sinh
22
Chương 72: Chơi trăng đồng nội
23
Chương 73: Người tỳ nữ lạ lùng
24
Chương 74: Những điều khúc mắc
25
Chương 75: Quỷ huyệt chủ
26
Chương 76: Âm mưu và ân oán
27
Chương 77: Sống chết mù mờ
28
Chương 78: Duyên phận lạ lùng
29
Chương 79: Trở lại chuyện xưa
30
Chương 80: Quỷ huyệt mời khách
31
Chương 81: Trận rắn mang đèn
32
Chương 82: Đi vào Quỷ huyệt
33
Chương 83: Thái Thượng huyệt chủ
34
Chương 84: Tờ di chúc
35
Chương 85: Mối tình đã chết
36
Chương 86: Ngọc long tuyết sơn
37
Chương 87: Mở màn thanh toán
38
Chương 88: Giải tán Trích Huyết Giáo
39
Chương 89: Hôn ước thứ hai
40
Chương 90: Đạp nát Hạ Hầu Viên
41
Chương 91: Đại hội Tử Vong Lâm
42
Chương 92: Thanh toán Chí Tôn Bảo Tứ mỹ đại đoàn viên