Chương 62: Kim Ty xà trận

Ánh vàng lấp lánh trên mình rắn bây giờ như cả một vùng hào quang tỏa rộng bao phủ lấy hai người.

Tần Quan Vũ rùng mình ớn lạnh.

Từ khi xa lìa sư phụ đến nay, đây là lần đầu tiên khiến cho chàng phải sợ, có lẽ đó cũng là bản tính tự nhiên của loài người đối với rắn độc.

Thanh Vô Tình kiếm trên tay chàng như không còn là sắt thép nữa, mà là cả một vùng ánh sáng bao bọc quanh mình.

Và Phượng Nghi với chiêu thức “Thiên Nữ Tán Hoa”, vũ lộng hai dải lụa trắng tựa như trở thành tường đồng vách sắt bao quanh một chu vi gần năm trượng.

Ngót sáu mươi con rắn độc bị kiếm quang và sức mạnh của hai dải lụa ngăn lại bước tiến, khiến chúng không làm sao đến gần hai người được, mà chỉ vây quanh lấy một vòng tròn bên ngoài.

Hơi dừng thế kiếm lại, Tần Quan Vũ nói với Phượng Nghi :

- Phượng Nghi, hãy nghỉ ngơi một chút đã.

Phượng Nghi lắc đầu, nói :

- Thật đáng sợ cho giống rắn này. Chúng đã được Quỷ huyệt luyện tập quá thông thạo, chỉ với sáu mươi con mà chúng ta đều phải ráng hết sức mà vẫn chưa thắng thế được.

Tần Quan Vũ gật đầu :

- Tình thế này thật là nguy hiểm. Sức người vốn có hạn, tuy rằng chúng ta có thể tạm thời cầm cự được trong lúc này, nhưng nếu trận thế kéo dài thì chúng ta sẽ bị kiệt sức, và như vậy tất sẽ bị khốn đốn vô cùng.

- Nguy hiểm thật!

- Hay là ta đổi thế thủ sang thế công?

Phượng Nghi lắc đầu :

- E như vậy sẽ còn nguy hiểm hơn nữa...

- Chúng ta chỉ có hai con đường để đi, một là thử đổi sang thế công thì họa may có thể thoát được, còn không thì rồi cũng đuối sức mà chết. Chúng ta cứ thử xem sao...

Tần Quan Vũ khẽ nhướng mình lên nhưng Phượng Nghi đã kéo lại, nàng nói :

- Công tử, khoan đã.

Tần Quan Vũ thoáng hơi ngờ vực.

Tại sao Phượng Nghi lại do dự như thế?

Phải chăng nàng cố ý kéo dài?

Chàng vội quát lên :

- Đừng có dùng dằng. Phượng Nghi, hãy để tôi hành động...

Tần Quan Vũ xốc kiếm đưa lên ngang ngực, chuẩn bị khởi công.

Sáu mươi con rắn độc cùng phóng thẳng vào chàng một lượt.

Tần Quan Vũ gầm lên một tiếng rồi vận đủ mười thành công lực đẩy mạnh Huyền Âm thần chưởng ra...

Một loạt kình phong như ngọn thác đổ dồn ra phía trước, đồng thời, tay kiếm của chàng đảo nhanh tạo thành một vòng mống bạc, và phóng mình vọt tới.

Hơn mười con rắn ở trước mặt bị chưởng phong quét ngược ra sau gần ba trượng.

Một số hơn mấy mươi con khác từ bên trái lại phóng vào.

Tần Quan Vũ vung mạnh thanh Vô Tình kiếm với tất cả công lực trong người, quay tít bảo vệ châu thân.

Bầy rắn chạm phải kiếm quang đều rơi rớt lả tả...

Nhưng, số còn lại vẫn cứ lao vào...

Tần Quan Vũ nghiến răng lia nhanh thanh kiếm, thêm mấy con rắn độc bị đứt ngang mình.

Xè... xè...

Từ phía sau lưng Tần Quan Vũ, chợt có tiếng xé gió ngay sát bên, rõ ràng đầu rắn chỉ còn cách lưng chàng trong gang tấc...

Không còn quay lại kịp, Tần Quan Vũ hú dài một tiếng, vút mình lên như chiếc pháo thăng thiên.

Cùng lúc ấy, ở dưới mặt đất, hai dải lụa của Phượng Nghi cũng đã hạ được mấy con rắn vừa tập kích Tần Quan Vũ.

Từ trên nhìn xuống, Tần Quan Vũ thật sự hoảng hồn vì từ bốn phía, hàng chục con rắn đang phóng vọt theo chàng bén gót.

Vì từ dưới phóng lên nên đầu của chúng chụm lại y như những cái móc chĩa thẳng ngay vào Tần Quan Vũ.

Tần Quan Vũ biết rằng khi mình hết đà và một khi tốc độ bị chậm lại thì nhất định sẽ làm mồi cho rắn độc, nên chàng nghiến răng chuyển nhanh thân mình, đầu dưới chân trên trông giống như một cánh chim cắt từ trên chúi xuống đớp mồi.

Thanh kiếm trong tay chàng rực ánh hồng quang.

Xẹt... xẹt...

Đà sa xuống của chàng quá lẹ, lũ rắn dù có tinh khôn cũng không sao tránh kịp vì chúng đang trong đà phóng lên. Một số con bị kiếm đoạn ngang thân mình, một số con hoảng hốt đến nỗi bị mất đà rơi mạnh xuống đất.

Chân Tần Quan Vũ vừa chấm đất, tiếng huýt gió lại nổi lên.

Số rắn còn lại liền phóng trở lui ra ngoài sáu trượng, đầu vẫn quay về phía Tần Quan Vũ, và lưỡi lè ra đỏ chót.

Phượng Nghi bước đến bên chàng khẽ nói :

- Cung hạ công tử...

Tần Quan Vũ mím môi :

- Bầy rắn này lợi hại thật. Chỉ tiếc là tôi không học sử dụng ám khí, nếu không thì đã có thể hạ chúng dễ dàng hơn nhiều.

Tiếng đối phương lại vang lên :

- Tiểu tử, ngươi biết tuân lệnh chưa?

Tần Quan Vũ cười lớn :

- Tuân lệnh gì mới được chứ?

- Hừ, ngươi tưởng giết được mấy con rắn đó là đủ để dương dương tự đắc à? Cho ngươi biết, trước mắt ngươi bây giờ chỉ có hai con đường. Một là bó tay chịu trói, hai là ta sẽ đánh gục ngươi rồi sẽ giải về bản huyệt.

Tần Quan Vũ cười ngạo nghễ :

- Rất tiếc! Hai chuyện đó ngươi đều không có đủ khả năng!

Giọng “truyền âm nhập mật” của Thần Bí Nhân chợt rót vào tai Tần Quan Vũ :

- Minh chủ, có viện binh của chúng đến. Hãy cẩn thận!

Tần Quan Vũ cau mày...

Bao nhiêu rắn đây vẫn còn chưa hạ được, bây giờ lại còn thêm viện binh nữa ư?

Vừa lúc đó, một tiếng cười rổn rang từ xa rót tới :

- Được lắm, Quỷ huyệt, thật là hạnh ngộ!

Tiếp theo đó là bóng người lao vút tới, thì ra là Cái bang Tam lão.

Chân vừa chấm đất, Bất Tử Lão Cái đã vội tiến sát đến bên Tần Quan Vũ hỏi :

- Hiền điệt, không sao đấy chứ?

Tần Quan Vũ ngạc nhiên hỏi :

- Sao tam vị sư thúc lại biết mà đến đây?

Bất Tử Lão Cái cười lớn :

- Theo Kim Ty xà mà đến.

Tần Quan Vũ trố mắt :

- Kim Ty xà...

- Hiền điệt còn chưa biết đó thôi, tiền nhiệm Bang chủ của bản bang tức là nghĩa phụ của hiền điệt đã có chế luyện “Thiên Chi Giải Độc Hoàn”. Công trình chế luyện đó sở dĩ vẫn chưa hoàn thành là vì còn thiếu Kim Ty xà. Cho nên, khi nghe có người báo lại là đã phát hiện ra hướng đi của chúng thì sư thúc bèn theo dõi mà đến đây.

- Là số Kim Ty xà này à?

Bất Tử Lão Cái lắc đầu :

- Có ngót mấy trăm con ở gần quanh đây nhưng còn chưa đến. Sư thúc thấy hiền điệt bị vây nên mới bỏ chúng mà đến đây.

Tần Quan Vũ trố mắt :

- Hàng mấy trăm con ư?

Tần Quan Vũ hơi kinh ngạc, nhưng Bất Tử Lão Cái lại lộ vẻ vui mừng, nói :

- Thật không ngờ chúng ta lại có cơ hội tốt thế này. Quả thật Thần Bí Nhân dự đoán không sai chút nào.

- Ông ta đoán đúng chuyện gì?

Bất Tử Lão Cái đáp :

- Tất cả những điều liên quan với hiền điệt.

Tần Quan Vũ hỏi dồn :

- Chuyện liên quan đến tiểu điệt là chuyện chi?

Phượng Nghi chợt bước đến sát bên Tần Quan Vũ, mặt nàng lộ vẻ lo lắng, nói :

- Tần công tử, sự tình đã trở nên nghiêm trọng lắm rồi.

Tần Quan Vũ cau mày hỏi :

- Chuyện chi thế?

- Viện binh của chúng đã tới.

Cùng lúc đó, đối phương vụt quát lên :

- Tiểu tử, ngươi có thêm người thì ta cũng có. Hay lắm!

Tiếng huýt sáo lại nổi lên.

Và cùng một lúc, đối phương cất giọng cười ằng ặc :

- Thật là đỡ công tìm kiếm. Bang chủ Cái bang và Cái bang Tam lão đều có mặt tại đây để cùng nhau đi về cõi chết một lượt cho vui. Thật là lòng trời run rủi...

Tần Quan Vũ nhếch miệng cười gằn :

- Rõ là một bọn co đầu rút cổ không dám thấy mặt người.

Tiếng huýt sáo lại liên tiếp nổi lên như để trả lời cho câu nói của chàng.

Và...

Xào... xào... xào...

Bầy rắn trườn trên lá khua lên những tiếng lào xào như đám ngạ quỷ dưới chín từng địa ngục...

Ánh vàng từ trên mình rắn từ bốn phía chớp chớp, ngời lên một vẻ ma quái rùng rợn...

Chapter
1 Chương 51: Câu chuyện bí mật
2 Chương 52: Thuyết phục Minh Chủ
3 Chương 53: Hạ Hầu Viên chủ
4 Chương 54: Sắp giăng màn lưới
5 Chương 55: Vương vấn ràng buộc
6 Chương 56: Sóng gió nổi lên
7 Chương 57: Khói lồng mặt quỷ
8 Chương 58: Ngọc cốt Băng Tâm
9 Chương 59: Khơi động cảm tình
10 Chương 60: Rắn độc của Quỷ Huyệt
11 Chương 61: Mối nghi chồng chất
12 Chương 62: Kim Ty xà trận
13 Chương 63: Sự tình phức tạp
14 Chương 64: Phút giây quyết định
15 Chương 65: Tình thế khẩn trương
16 Chương 66: Vạch đám sương mù
17 Chương 67: Khoa trương thanh thế
18 Chương 68: Nữa tin nữa ngờ
19 Chương 69: Giáng Lan mỹ nhân
20 Chương 70: Thiên nữ tán hoa
21 Chương 71: Bạch y thư sinh
22 Chương 72: Chơi trăng đồng nội
23 Chương 73: Người tỳ nữ lạ lùng
24 Chương 74: Những điều khúc mắc
25 Chương 75: Quỷ huyệt chủ
26 Chương 76: Âm mưu và ân oán
27 Chương 77: Sống chết mù mờ
28 Chương 78: Duyên phận lạ lùng
29 Chương 79: Trở lại chuyện xưa
30 Chương 80: Quỷ huyệt mời khách
31 Chương 81: Trận rắn mang đèn
32 Chương 82: Đi vào Quỷ huyệt
33 Chương 83: Thái Thượng huyệt chủ
34 Chương 84: Tờ di chúc
35 Chương 85: Mối tình đã chết
36 Chương 86: Ngọc long tuyết sơn
37 Chương 87: Mở màn thanh toán
38 Chương 88: Giải tán Trích Huyết Giáo
39 Chương 89: Hôn ước thứ hai
40 Chương 90: Đạp nát Hạ Hầu Viên
41 Chương 91: Đại hội Tử Vong Lâm
42 Chương 92: Thanh toán Chí Tôn Bảo Tứ mỹ đại đoàn viên
Chapter

Updated 42 Episodes

1
Chương 51: Câu chuyện bí mật
2
Chương 52: Thuyết phục Minh Chủ
3
Chương 53: Hạ Hầu Viên chủ
4
Chương 54: Sắp giăng màn lưới
5
Chương 55: Vương vấn ràng buộc
6
Chương 56: Sóng gió nổi lên
7
Chương 57: Khói lồng mặt quỷ
8
Chương 58: Ngọc cốt Băng Tâm
9
Chương 59: Khơi động cảm tình
10
Chương 60: Rắn độc của Quỷ Huyệt
11
Chương 61: Mối nghi chồng chất
12
Chương 62: Kim Ty xà trận
13
Chương 63: Sự tình phức tạp
14
Chương 64: Phút giây quyết định
15
Chương 65: Tình thế khẩn trương
16
Chương 66: Vạch đám sương mù
17
Chương 67: Khoa trương thanh thế
18
Chương 68: Nữa tin nữa ngờ
19
Chương 69: Giáng Lan mỹ nhân
20
Chương 70: Thiên nữ tán hoa
21
Chương 71: Bạch y thư sinh
22
Chương 72: Chơi trăng đồng nội
23
Chương 73: Người tỳ nữ lạ lùng
24
Chương 74: Những điều khúc mắc
25
Chương 75: Quỷ huyệt chủ
26
Chương 76: Âm mưu và ân oán
27
Chương 77: Sống chết mù mờ
28
Chương 78: Duyên phận lạ lùng
29
Chương 79: Trở lại chuyện xưa
30
Chương 80: Quỷ huyệt mời khách
31
Chương 81: Trận rắn mang đèn
32
Chương 82: Đi vào Quỷ huyệt
33
Chương 83: Thái Thượng huyệt chủ
34
Chương 84: Tờ di chúc
35
Chương 85: Mối tình đã chết
36
Chương 86: Ngọc long tuyết sơn
37
Chương 87: Mở màn thanh toán
38
Chương 88: Giải tán Trích Huyết Giáo
39
Chương 89: Hôn ước thứ hai
40
Chương 90: Đạp nát Hạ Hầu Viên
41
Chương 91: Đại hội Tử Vong Lâm
42
Chương 92: Thanh toán Chí Tôn Bảo Tứ mỹ đại đoàn viên