Chương 86: Thu nhận nữ đồ đệ

Khi mà Nam Phong tỉnh lại, điều đầu tiên mà hắn nhìn thấy là một hang động thông ra bên ngoài một bãi biển thơ mộng.

“Mẹ nó! Cái hệ thống chết tiệt này! Hết mày hố tao giờ đến cả cái truyền tống trận này cũng hố tao nữa! Tao mà biết được ai đã làm ra cái chuyện ngu ngốc này thì sẽ mắng hắn ta một trận!” Nam Phong bực tức nói.

“Hắt xì! Có ai đó đang nói đến mình thì phải?” 

Trên đường chân trời giữa các đa thế giới, Tsukasa Kadoya hắt xì hơi một cái, anh ta cảm thấy có người nào đó đang mắng chửi mình.

“Hệ thống! Ngươi có biết chúng ta đang ở đâu hay không?” Nam Phong cuối cùng cũng đã bình tĩnh trở lại, dù sao thì hắn cũng đã quá quen thuộc với cái kiểu dịch chuyển như thế này rồi.

Nhưng có ai lại nói mình quen với SM hay không?

Tất cả đều là do cái hệ thống chết tiệt này ban tặng!

[Hệ thống chưa thể cập nhập được vùng đất mới. Điều đó có nghĩa là khoảng cách của ký chủ với bản đồ cũ đã vượt quá thông tin của hệ thống!]

“Mẹ nó! Haizzz! Thôi thì tập chấp nhận vậy!” Nam Phong thở dài buông thả.

Bây giờ, hắn còn đang suy nghĩ xem mình sẽ phải làm gì tiếp theo đây.

Sau khi xem xét truyền tống trận thì hệ thống đã đưa ra một kết luận. 

Chính là cái truyền tống trận này được chế tạo theo kiểu truyền tống trận một chiều, chỉ có đến mà không có về.

“Beef! Mấy cái người cổ đại này lại đi chế tạo ra cái truyền tống trận hố người như vậy! Chỉ có đến mà không có về thì hồi trước bọn họ làm sao có thể đi về được!” Nam Phong bực tức nói, hắn cảm thấy số phận đang đùa giỡn với mình.

[Ký chủ xin hãy để ý kỹ những ký tự, chữ cổ xung quanh truyền tống trận! Dường như những người này chế tạo ra truyền tống trận là để giao chiến với chủng tộc ở nơi đây, thế nên chỉ có đến mà không có về!]

Nam Phong há hốc mồm ngạc nhiên.

Dường như, hắn đã phát hiện ra một bí mật bị che khuất bởi lịch sử.

Hệ thống kia cũng đã từng nói rằng truyền tống trận này xét ra thì có niên đại khoảng tầm vạn năm về trước.

Vạn năm, đó là khái niệm như thế nào? Đến hắn có khi cũng chẳng sống lâu được như thế!

Một phần của lịch sử bị che khuất bởi thời gian cứ như thế đã được Nam Phong phát hiện ra.

“Hóa ra những người của mảnh đất này cũng chẳng ưa gì người của phía bên kia đại lục! Không biết khi hành tẩu ở đây ta có bị những người này hành hung đến chết hay không?”

Nam Phong nhìn thấy một tương lại u ám ở ngay trước mắt mình, hắn cảm giác mình sẽ giống như là “chó nhà có tang”, bị đuổi đánh khắp nơi.

[Ký chủ cũng đừng nên bi quan như thế! Dù sao thì lịch sử cũng đã vạn năm trôi đi, người ta cũng chưa chắc nhớ đến mà đuổi đánh ký chủ đâu!]

(t/g: Thế mới thấy Việt Nam là đất nước yêu chuộng hòa bình. Đánh nhau với kẻ địch mấy nghìn năm mà khi gặp nhau thì vẫn cười hề hề cho qua.)

“Hử! Cái gì ngoài kia thế vậy?” 

Từ xa, Nam Phong trông thấy một vật thể màu đen đang trôi dạt vào bờ cát. 

Càng tiến lại gần thì hắn lại nhìn thấy rõ hơn, đó chính là một người và còn là một cô gái.

“Mẹ nó! Số đen vậy, mới bị dịch chuyển đến đây lại được bonus thêm quả xác chết trôi sông nữa! Có vẻ như lần dịch chuyển nào của mình cũng đen đủi như vậy!” Nam Phong bực tức, hắn lẩm bẩm nói.

[Ký chủ xin hãy suy xét kỹ lưỡng tình hình! Dường như cô gái này vẫn còn sự sống!]

“Hả! Vẫn còn sống à?” Nam Phong ngạc nhiên hỏi.

Hắn nhanh chóng tiến lại gần và kéo cô nàng này vào bờ.

“Mỹ nhân! Vớt bậy vớt bạ thôi mà cũng trúng phải mỹ nhân, chẳng lẽ số của mình là số đào hoa hay sao?” 

Nam Phong cảm thán, hắn nhận thấy người đẹp trai, tài hoa như mình thì đi đến đâu cũng được những mỹ nữ hâm mộ mà xáp lại gần.

Mỹ nhân này có vẻ đẹp của người phương Tây, làn da của nàng trắng như tuyết, môi thì đỏ như son và tóc thì đen như gỗ mun. 

Trông giống như là… Bạch Tuyết vậy!

“Đm! Bảy chú lùn đâu rồi, hay là ta có nên hôn nàng để cho nàng tỉnh lại không nhể?” một suy nghĩ tà ác bỗng nảy ra trong đầu của hắn.

Nhưng sau đó, hắn đã nhanh chóng xua chúng đi và tiếp tục quan sát.

[Ký chủ vẫn nên quyết định nhanh chóng thì hơn! Dường như, sự sống của cô gái này đang trôi đi càng lúc càng nhanh, chỉ một lúc nữa thôi là có thể dẫn đến tử vong!]

Nam Phong không đành lòng để cho một mỹ nhân như vậy phải đoản mệnh, hắn nhanh chóng kiểm tra cơ thể của cô nàng này và phát hiện ra một vết thương trí mạng ở ngay trước ngực, cạnh tim có một khoảng cách ngắn.

“Mẹ nó! Ai lại có thể độc ác đến như thế chứ, một mỹ nhân như thế này mà cũng ra tay tàn độc được? May mà cô nàng này hôm nay gặp được mình, chứ không thì đã trở thành “hồng phấn khô lâu” rồi!”

Nam Phong lật vạt áo của mỹ nhân lên và trong đầu thì suy nghĩ: “Thiện tai, thiện tai! Nam mô ai di đà phật! Mình đây chỉ là muốn cứu người mà thôi, chứ không hề có ý nghĩ xấu xa gì hết!”

Nghĩ là vậy, thế nhưng biểu hiện của cơ thể lại bán đứng hắn. 

Máu mũi của hắn chảy càng lúc càng nhiều, đặc biệt hơn người anh em tốt bụng đang có giấu hiệu thức dậy.

“Anh ơi gọi em à? Em đến ngay đây!”

“Đm! Ai gọi mày chứ, đi xuống ngay cho tao!”

Nam Phong nhanh chóng ổn định lại cảm xúc của mình và sử dụng y thuật mà lão cái bang truyền dạy cùng với sự giúp đỡ của hệ thống, đã may mắn kéo được mỹ nhân này lại một mạng.

“Đợi lát nữa nàng ta tỉnh lại thì phải hỏi cho rõ ràng mới được!”

Nam Phong khoanh chân thiền định và ngồi đợi mỹ nhân này tỉnh lại.

“Ta đang ở đâu đây? Vậy là… ta vẫn chưa chết à?”

Trước mắt nàng lúc này là một hang động tối om, ánh sáng duy nhất đến từ một viên đá thạch anh nằm ở ngay chính giữa hang động, khiến cho hoàn cảnh lúc này trông thật u ám, mờ mịt.

“Vậy là nàng đã tỉnh lại rồi à?”

Trước mặt nàng là một người thanh niên, hắn ta ngồi đấy vắt chân thiền định và không có vẻ gì là muốn mở mắt ra.

Nam Phong duỗi người một cái, hắn bây giờ đang rất là mỏi lưng, đó cũng chính là lý do vì sao mà hắn ghét cái việc thiền định này, nếu mà tiến cấp bằng cách ngồi ở đó suốt, vậy thì hắn không hề muốn chút nào.

“Anh là người đã cứu tôi hay sao?” Mỹ nhân lúc này nhẹ nhàng hỏi. 

Nếu không phải là dáng vẻ lôi thôi, lếch thếch của nàng lúc này thì trông nàng không khác những tiểu thư quý tộc là bao, từ dáng điệu cho đến cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý, sang trọng.

“Ừm, đúng là ta! Không biết ta có thể hỏi vì sao mà nàng lại bị như vậy hay không?”

Nàng không trả lời câu hỏi của hắn mà thất thần một lúc, sau đó nàng nói: “Tại sao anh lại không để mặc như thế cho tôi chết đi, mà lại đi cứu tôi làm gì?”

Nam Phong nghe thấy vậy thì rất là bực mình, hắn cứu người đã không nghe được một câu cảm ơn thì thôi, nay còn bị người cứu sống chất vấn rằng cứu người ta làm cái gì.

Mặc dù là một mỹ nhân đi chăng nữa thì cũng không được như thế a!

Nam Phong đang định lên tiếng chỉnh đốn lại cô nàng này, nhưng mà sau khi nhìn thấy ánh mắt vô hồn của nàng ánh lên sự đau đớn, bất lực trong đó thì hắn lại thôi.

Con người phải trải qua những chuyện như thế nào thì mới có thể có một ánh mắt như thế!

Nam Phong chọn cách im lặng không nói gì, hắn đợi cho đến lúc mà nàng bình tĩnh trở lại và nói cho hắn biết về tất cả mọi thứ.

Ngồi thất thần một lúc cuối cùng mỹ nhân này cũng phải lên tiếng: “Tại sao anh lại không hỏi tôi vì sao mà lại nói như thế?”

Không đợi cho Nam Phong trả lời, cô nàng này lại nói tiếp: “Tôi xuất thân là một tiểu thư của một gia đình quyền quý…”

Mỹ nhân này tên là Agnes Charlotte, nàng xuất thân là con gái của một bá tước dưới đế chế Long Huyền. 

Mọi chuyện sẽ không có gì xảy ra cho đến một ngày, người mẹ thân sinh của nàng mất đi và có người lại nói rằng thân phận thật sự của nàng lại không phải là con gái của dòng tộc Charlotte, cùng với nàng sinh ra đã có mái tóc màu đen mắt cũng màu đen, không hề giống cha mẹ nàng chút nào.

Cha của nàng là chủ của một gia tộc lớn đã nhanh chóng đàn áp điều đó xuống, thế nhưng hắn ta vẫn nghi ngờ về xuất thân của nàng.

Năm mười sáu tuổi cũng là lúc mà huyết mạch của những thành viên trong gia tộc sẽ được đánh thức, nàng cũng được đưa đi để kiểm tra như bao người, thế nhưng nàng lại không thể đánh thức được huyết mạch đó.

Cùng với khả năng tu luyện chậm chạp của mình lại càng củng cố cho việc, nàng không phải là đích nữ thật sự của gia tộc Charlotte quyền quý, mà chỉ là một đứa con riêng của vị phu nhân quá cố và một người đàn ông khác.

Điều gì đến rồi cũng sẽ đến, vào một ngày đẹp trời nàng bị gọi ra bên ngoài và đã bị ám sát.

Chính kẻ ám sát nàng đã tự nhận rằng hắn ta làm theo mệnh lệnh của gia chủ (là ba của nàng ấy). 

Ông ta không muốn có một đứa con hoang được phép tồn tại trên cõi đời này, đó chính là điều sỉ nhục đối với gia tộc Charlotte quyền quý.

Nếu không phải vì gặp được Nam Phong thì lúc này nàng đã trở thành một vị đại tiểu thư quá cố của gia tộc Charlotte rồi!

“Mẹ nó, cũng quá là drama rồi! Bảo sao mà nàng ta lại đau đớn như thế! Bị chính cha ruột của mình giết chết thì còn gì đau đớn hơn được nữa chứ!”

Nam Phong cảm thán, hắn đã xem rất nhiều phim truyền hình và biệt được sự tranh chấp quyền lực trong một gia tộc lớn, nó còn kinh khủng và tồi tệ hơn như thế này rất nhiều.

Nói đến quyền lực thì người thân còn không nhận nhau, vậy thì sao mà một người bị cho là “con hoang” lại có thể tránh thoát được chuyện đó đây!

“Đó cũng chính là lý do vì sao mà tôi nói rằng không nên cứu tôi làm gì, tôi chỉ là kẻ mang đến những điều xui xẻo mà thôi!” 

Agnes Charlotte nói xong thì nhìn lên trần hang động, nó tôi đen như tâm hồn của nàng lúc này, như là… đã chết rồi!

Nam Phong không cho là đúng.

Theo khoa học chứng mình thì đôi khi gien cũng có thể bị biến dị, thế nên nhiều khi con cái cũng có người không giống với ba mẹ của mình chút nào.

Còn cái vụ huyết thống thức tỉnh thì hắn cũng không rõ nữa. 

Thế nhưng, khi nãy bắt mạch cho nàng, hắn đã cảm nhận được thể chất “tiên thiên huyết mạch” của nàng.

Đó chính là thế chất vạn năm có một đối với một võ giả, có huyết mạch này thì sẽ làm chơi ăn thật, cấp độ lúc đầu phải nói là thăng tiến nhanh như tên lửa, nhưng đấy phải là có công pháp phối hợp cùng thì mới có thể đạt được hiệu quả đó.

Và cũng thật trùng hợp, hắn lại có bản công pháp như thế từ tay lão cái bang.

Càng nghĩ lại càng thấy bực mình, hồi đó hắn phải mất một hộp chocolate marou thì mới có thể đổi được bản công pháp này.

Hắn còn đang cho rằng không có chỗ dùng tới, không ngờ hôm nay lại may mắn gặp phải người có huyết mạch như vậy.

Đúng là ý trời mà!

“Vậy là nàng cứ như thế biến mất như những gì mà người “Cha” của nàng mong muốn hay sao?” Nam Phong nhìn Agnes hỏi.

“Vậy không thì sao chứ, dù có tu luyện cả đời thì tôi cũng không thể nào đạt đến quân cấp chứ đừng có nói là báo thù!” 

Agnes nghe thấy vậy thì thất vọng nói, tâm của nàng lúc này coi như đã chết rồi. 

Với một con người bị gia tộc ruồng bỏ, lại còn là một phế phẩm như nàng thì chẳng còn có một cơ hội nào nữa cả.

Nam Phong nghe thấy như vậy thì mỉm cười trong lòng, hắn biết rằng cô nàng này không phải thực sự muốn chết, mà là không tìm ra cơ hôi nào mà thôi.

Nếu mà cho cô ấy một cơ hội, thì giống như một người đang chết đuối giữa dòng sông sẽ dùng hết sức mạnh của mình để níu kéo sự sống này.

Nam Phong dùng ánh mắt chân thành nhìn thẳng vào Agnes và nói:

“Nếu đã không còn một ai trên cõi đời này thu nhân nàng nữa vậy thì… Nàng có muốn làm đồ đệ của ta hay không?”

Chapter
1 Chương 1: Thuê nhà
2 Chương 2: Gặp mặt
3 Chương 3: Hàng xóm
4 Chương 4: Ngày đẹp trời thật tuyệt vời
5 Chương 5: Cô gái bí ẩn
6 Chương 6: Yu Mina
7 Chương 7: Cô hãy làm hoa tiêu cho tôi!
8 Chương 8: Người bí ẩn (1)
9 Chương 9: Người bí ẩn (2)
10 Chương 10: Không còn gì để nói!
11 Chương 11: Ngủ chung!
12 Chương 12: Giết Zombie (tri ân)
13 Chương 13: Bắn đi!
14 Chương 14: Về nhà!
15 Chương 15: Ta phục cậu!
16 Chương 16: Trở về
17 Chương 17: Kimbap!
18 Chương 18: Quá khứ
19 Chương 19: Zombie bậc hai! Chiến!
20 Chương 20: Bí mật bị vạch trần
21 Chương 21: Lịch sử của tân thế giới
22 Chương 22: Thăng cấp
23 Chương 23: Phong thành
24 Chương 24: Giao dịch
25 Chương 25: Dùng thuốc
26 Chương 26: Bị theo dõi
27 Chương 27: Trọng thương
28 Chương 28: Hội chợ thực phẩm
29 Chương 29: Hội chợ bắt đầu
30 Chương 30: Kinh ngạc toàn trường
31 Chương 31: Kích động
32 Chương 32: Lần nữa thăng cấp
33 Chương 33: Có tiền thì để làm gì?
34 Chương 34: Phạm Thị Kiều Vy
35 Chương 35: Anh hùng cứu mỹ nhân (1)
36 Chương 36: Anh hùng cứu mỹ nhân (2)
37 Chương 37: Lần nữa quay trở lại thế giới tận thế
38 Chương 38: Thế lực mới của Nam Phong
39 Chương 39: Hồng môn yến
40 Chương 40: Đàm phán
41 Chương 41: Thăng cấp! Phần quà bí ẩn!
42 Chương 42: Cao thủ
43 Chương 43: Thua trận
44 Chương 44: Khởi đầu mới thật tuyệt vời!
45 Chương 45: Nhật ký của Yu Mina
46 Chương 46: Câu cá
47 Chương 47: Thế giới tiên hiệp
48 Chương 48: Thôn làng bị tàn phá
49 Chương 49: Giải cứu (1)
50 Chương 50: Giải cứu (2)
51 Chương 51: Phong ba tại Thạch Vũ trấn
52 Chương 52: Gà nướng dụ cao nhân
53 Chương 53: Cao nhân thích ăn chocolate
54 Chương 54: Bái sư
55 Chương 55: Xuất sơn
56 Chương 56: No comment (1)
57 Chương 57: No comment (2)
58 Chương 58: Đồng hương
59 Chương 59: Hai mỹ nhân
60 Chương 60: Hai đại mỹ nhân
61 Chương 61: Ngồi riêng với đại mỹ nhân
62 Chương 62: Đại hội võ lâm bắt đầu
63 Chương 63: Chấn động sàn đấu
64 Chương 64: Vòng đấu loại
65 Chương 65: Yếm hồng
66 Chương 66: Đội trưởng
67 Chương 67: Vòng thi thứ ba. Bắt đầu!
68 Chương 68: Thanh danh vang dội
69 Chương 69: Quân sư vs quân sư
70 Chương 70: Phản bội
71 Chương 71: Lần nữa vang dội
72 Chương 72: Song hùng tranh tài
73 Chương 73: Song phương đột phá
74 Chương 74: Bàn tay vàng trong làng bốc họ
75 Chương 75: Truyền kỳ may mắn nhân
76 Chương 76: Vòng bán kết
77 Chương 77: Vòng trung kết
78 Chương 78: Tần Mặc
79 Chương 79: Nam Phong chiến bại?
80 Chương 80: Chiến thắng vang dội
81 Chương 81: Rời đi
82 Chương 82: Truyền tống trận cổ xưa
83 Chương 83: Chuyến xe định mệnh!
84 Chương 84: Lão cái bang và chocolate marou
85 Chương 85: Những kẻ thức dậy từ địa ngục
86 Chương 86: Thu nhận nữ đồ đệ
87 Chương 87: Xuất thế
88 Chương 88: Nam Phong ngạc nhiên
89 Chương 89: Nam Phong kinh ngạc
90 Chương 90: Mục đích chính của Dark Shinji
91 Chương 91: Bại lộ
92 Chương 92: Kamen Rider Decade tham chiến!
93 Chương 93: Nam Phong vs Kamen Rider Pysga
94 Chương 94: Dark Shinji bại trận!
95 Chương 95: Cạm bẫy của Tsurugi Kamishiro
96 Chương 96: Âm mưu của hệ thống hỗ trợ thiên hà
97 Chương 97: Kết thúc hành trình kamen rider
98 Chương 98: Gặp mặt Lôi Minh tán tiên
99 Chương 99: Đại biến! Âu Dương Vũ!
100 Chương 100: Cảnh giới tu luyện giả
101 Chương 101: Tu luyện
102 Chương 102: Đột phá thành công! phá khí kỳ!
103 Chương 103: Quyết định của Nam Phong
104 Chương 104: Thăng cấp! Chức năng mới của hệ thống!
105 Chương 105: Cứu trợ Phong thành
106 Chương 106: Số phận! Thế giới mới!
107 Chương 107: Ngoại truyện 5: Nhiệm vụ
108 Chương 108: Ngoại truyện 6: Cuộc gặp gỡ bí mật
109 Chương 109: Batman returns!
110 Chương 110: Ngày khải huyền
111 Chương 111: Giúp đỡ
112 Chương 112: Nhiệm vụ mới
113 Chương 113: Lòng người
114 Chương 114: Ra nhập
115 Chương 115: Cao thủ
116 Chương 116: Đối mặt với Zombie cấp hai đỉnh phong
117 Chương 117: Bại lộ thực lực
118 Chương 118: Mời giúp đỡ
119 Chương 119: Thất lôi tán tiên?
120 Chương 120: No comment (3)
121 Chương 121: Bộ tư lệnh quân khu
122 Chương 122: Nhầm lẫn chết người
123 Chương 123: Nhiệm vụ cấp S
124 Chương 124: Khấp linh huyết mộc
125 Chương 125: Tàn hồn bí ẩn
126 Chương 126: No comment (4)
127 Chương 127: Tồn tại trên nguyên anh
128 Chương 128: Cơ duyên
129 Chương 129: Hóa khí kỳ
130 Chương 130: Linh thể
131 Chương 131: Cứu giúp
132 Chương 132: Thu nhận tiểu đồ đệ
133 Chương 133: Phạm Dương Dương
134 Chương 134: No comment (5)
135 Chương 135: Nhà tắm! Đây là trường hợp bất ngờ!
136 Chương 136: Truyền công pháp
137 Chương 137: Đến quân doanh!
138 Chương 138: Ngày thi đấu
139 Chương 139: Trận chung kết
140 Chương 140: Trận chung kết! Khởi!
141 Chương 141: Đại Thành! Trái tim quật cường!
142 Chương 142: Diệp Thiếu Nam bại trận
143 Chương 143: Đội quân Zombie tiến công
144 Chương 144: Gặp lại Vương Anh
145 Chương 145: Quyết định sai lầm và trả giá
146 Chương 146: Thu phục
147 Chương 147: Đêm xuân
148 Chương 148: Rời đi
149 Chương 149: Dương Dương bị bắt cóc
150 Chương 150: Khiêu khích
151 Chương 151: Mạc Chân nhân thất bại
152 Chương 152: Âm mưu của Joker
153 Chương 153: Đối chiến Superman
Chapter

Updated 153 Episodes

1
Chương 1: Thuê nhà
2
Chương 2: Gặp mặt
3
Chương 3: Hàng xóm
4
Chương 4: Ngày đẹp trời thật tuyệt vời
5
Chương 5: Cô gái bí ẩn
6
Chương 6: Yu Mina
7
Chương 7: Cô hãy làm hoa tiêu cho tôi!
8
Chương 8: Người bí ẩn (1)
9
Chương 9: Người bí ẩn (2)
10
Chương 10: Không còn gì để nói!
11
Chương 11: Ngủ chung!
12
Chương 12: Giết Zombie (tri ân)
13
Chương 13: Bắn đi!
14
Chương 14: Về nhà!
15
Chương 15: Ta phục cậu!
16
Chương 16: Trở về
17
Chương 17: Kimbap!
18
Chương 18: Quá khứ
19
Chương 19: Zombie bậc hai! Chiến!
20
Chương 20: Bí mật bị vạch trần
21
Chương 21: Lịch sử của tân thế giới
22
Chương 22: Thăng cấp
23
Chương 23: Phong thành
24
Chương 24: Giao dịch
25
Chương 25: Dùng thuốc
26
Chương 26: Bị theo dõi
27
Chương 27: Trọng thương
28
Chương 28: Hội chợ thực phẩm
29
Chương 29: Hội chợ bắt đầu
30
Chương 30: Kinh ngạc toàn trường
31
Chương 31: Kích động
32
Chương 32: Lần nữa thăng cấp
33
Chương 33: Có tiền thì để làm gì?
34
Chương 34: Phạm Thị Kiều Vy
35
Chương 35: Anh hùng cứu mỹ nhân (1)
36
Chương 36: Anh hùng cứu mỹ nhân (2)
37
Chương 37: Lần nữa quay trở lại thế giới tận thế
38
Chương 38: Thế lực mới của Nam Phong
39
Chương 39: Hồng môn yến
40
Chương 40: Đàm phán
41
Chương 41: Thăng cấp! Phần quà bí ẩn!
42
Chương 42: Cao thủ
43
Chương 43: Thua trận
44
Chương 44: Khởi đầu mới thật tuyệt vời!
45
Chương 45: Nhật ký của Yu Mina
46
Chương 46: Câu cá
47
Chương 47: Thế giới tiên hiệp
48
Chương 48: Thôn làng bị tàn phá
49
Chương 49: Giải cứu (1)
50
Chương 50: Giải cứu (2)
51
Chương 51: Phong ba tại Thạch Vũ trấn
52
Chương 52: Gà nướng dụ cao nhân
53
Chương 53: Cao nhân thích ăn chocolate
54
Chương 54: Bái sư
55
Chương 55: Xuất sơn
56
Chương 56: No comment (1)
57
Chương 57: No comment (2)
58
Chương 58: Đồng hương
59
Chương 59: Hai mỹ nhân
60
Chương 60: Hai đại mỹ nhân
61
Chương 61: Ngồi riêng với đại mỹ nhân
62
Chương 62: Đại hội võ lâm bắt đầu
63
Chương 63: Chấn động sàn đấu
64
Chương 64: Vòng đấu loại
65
Chương 65: Yếm hồng
66
Chương 66: Đội trưởng
67
Chương 67: Vòng thi thứ ba. Bắt đầu!
68
Chương 68: Thanh danh vang dội
69
Chương 69: Quân sư vs quân sư
70
Chương 70: Phản bội
71
Chương 71: Lần nữa vang dội
72
Chương 72: Song hùng tranh tài
73
Chương 73: Song phương đột phá
74
Chương 74: Bàn tay vàng trong làng bốc họ
75
Chương 75: Truyền kỳ may mắn nhân
76
Chương 76: Vòng bán kết
77
Chương 77: Vòng trung kết
78
Chương 78: Tần Mặc
79
Chương 79: Nam Phong chiến bại?
80
Chương 80: Chiến thắng vang dội
81
Chương 81: Rời đi
82
Chương 82: Truyền tống trận cổ xưa
83
Chương 83: Chuyến xe định mệnh!
84
Chương 84: Lão cái bang và chocolate marou
85
Chương 85: Những kẻ thức dậy từ địa ngục
86
Chương 86: Thu nhận nữ đồ đệ
87
Chương 87: Xuất thế
88
Chương 88: Nam Phong ngạc nhiên
89
Chương 89: Nam Phong kinh ngạc
90
Chương 90: Mục đích chính của Dark Shinji
91
Chương 91: Bại lộ
92
Chương 92: Kamen Rider Decade tham chiến!
93
Chương 93: Nam Phong vs Kamen Rider Pysga
94
Chương 94: Dark Shinji bại trận!
95
Chương 95: Cạm bẫy của Tsurugi Kamishiro
96
Chương 96: Âm mưu của hệ thống hỗ trợ thiên hà
97
Chương 97: Kết thúc hành trình kamen rider
98
Chương 98: Gặp mặt Lôi Minh tán tiên
99
Chương 99: Đại biến! Âu Dương Vũ!
100
Chương 100: Cảnh giới tu luyện giả
101
Chương 101: Tu luyện
102
Chương 102: Đột phá thành công! phá khí kỳ!
103
Chương 103: Quyết định của Nam Phong
104
Chương 104: Thăng cấp! Chức năng mới của hệ thống!
105
Chương 105: Cứu trợ Phong thành
106
Chương 106: Số phận! Thế giới mới!
107
Chương 107: Ngoại truyện 5: Nhiệm vụ
108
Chương 108: Ngoại truyện 6: Cuộc gặp gỡ bí mật
109
Chương 109: Batman returns!
110
Chương 110: Ngày khải huyền
111
Chương 111: Giúp đỡ
112
Chương 112: Nhiệm vụ mới
113
Chương 113: Lòng người
114
Chương 114: Ra nhập
115
Chương 115: Cao thủ
116
Chương 116: Đối mặt với Zombie cấp hai đỉnh phong
117
Chương 117: Bại lộ thực lực
118
Chương 118: Mời giúp đỡ
119
Chương 119: Thất lôi tán tiên?
120
Chương 120: No comment (3)
121
Chương 121: Bộ tư lệnh quân khu
122
Chương 122: Nhầm lẫn chết người
123
Chương 123: Nhiệm vụ cấp S
124
Chương 124: Khấp linh huyết mộc
125
Chương 125: Tàn hồn bí ẩn
126
Chương 126: No comment (4)
127
Chương 127: Tồn tại trên nguyên anh
128
Chương 128: Cơ duyên
129
Chương 129: Hóa khí kỳ
130
Chương 130: Linh thể
131
Chương 131: Cứu giúp
132
Chương 132: Thu nhận tiểu đồ đệ
133
Chương 133: Phạm Dương Dương
134
Chương 134: No comment (5)
135
Chương 135: Nhà tắm! Đây là trường hợp bất ngờ!
136
Chương 136: Truyền công pháp
137
Chương 137: Đến quân doanh!
138
Chương 138: Ngày thi đấu
139
Chương 139: Trận chung kết
140
Chương 140: Trận chung kết! Khởi!
141
Chương 141: Đại Thành! Trái tim quật cường!
142
Chương 142: Diệp Thiếu Nam bại trận
143
Chương 143: Đội quân Zombie tiến công
144
Chương 144: Gặp lại Vương Anh
145
Chương 145: Quyết định sai lầm và trả giá
146
Chương 146: Thu phục
147
Chương 147: Đêm xuân
148
Chương 148: Rời đi
149
Chương 149: Dương Dương bị bắt cóc
150
Chương 150: Khiêu khích
151
Chương 151: Mạc Chân nhân thất bại
152
Chương 152: Âm mưu của Joker
153
Chương 153: Đối chiến Superman