Chương 154

Long vương trừng mắt nhìn đám người của Thánh giới rồi hít lấy một hơi rồi rống lên:

“Quân đâu, lên!”

Theo hiệu lệnh của Long vương, cả đại quân hùng mạnh thiện chiến của Long tộc sau bao nhiêu năm cuối cùng cũng được cầm đao kiếm để chiến đấu.

Có lẽ là vì lâu rồi mới được chiến đấu nên quân của Long tộc đặc biệt tấn công mạnh mẽ vô cùng.

Vì sự tấn công mãnh liệt ấy mà đội quân của nam chính bị đẩy lùi về sau không ít.

Trước mắt có lẽ nhìn thấy tình hình không mấy khả quan nên nam chính đành ra trận.

Vô Khuyết miễn cưỡng rút kiếm rồi nhảy vào giữa trận chiến dữ dội đang diễn ra giữa hai bên.

Với trình độ của nam chính nên rất dễ dàng đã có thể giết cả một tiểu đội của Long tộc.

Nhìn thấy binh lính của tộc hi sinh quá nhiều, Long vương cũng chính thức tham chiến.

Ông và nam chính khi này so tài phân cao thấp với nhau.

Hai người đánh đến đánh lui vẫn chưa có kết quả, ngược lại từ bên ngoài nhìn vào thì trông Vô Khuyết chả khác gì đang bị sức mạnh của Long vương đánh cho lùi về sau.

Hoa Nhược Y và Hồ Huyên nhìn thấy nam chính bị chèn ép thì đứng ngồi không yên.

Hai người đánh gục mấy tên lính rồi quay lại nhìn về phía của Vô Khuyết.

Trông thấy nam chính vẫn còn đang bị bức cho lùi về sau, Hồ Huyên không nghĩ nhiều liền dùng yêu thuật mà đánh lén một chưởng về phía Long vương.

Long vương trúng chiêu nên liền bị đẩy lui về sau mấy bước.

Do không phòng bị nên ông đã bị trúng chiêu của Hồ Huyên rồi bị thương, mặc dù thương tích không đến mức nặng, nhưng nếu hiện tại mà ông tiếp tục đánh với Vô Khuyết với tình hình hiện tại của bản thân thì thế nào cũng sẽ bại dưới tay hắn.

Bên mép của Long vương rỉ ra một ít máu tươi, ông đưa tay gạt nó đi rồi liếc mắt nhìn sang kẻ đã đánh lén chính mình.

Nhìn chăm chăm về phía Hồ Huyên, Long vương hận không thể xé xác ả ra ngay tại đây.

Nghĩ là làm, Long vương không nói thêm nửa lời mà liền tốc biến nhảy đến chỗ của Hồ Huyên.

Bàn tay to lớn của Long vương vươn ra muốn tóm lấy cổ của Hồ Huyên, ả ta bị khí thế của Long vương dọa cho mặt mày tái xanh còn đồng tử cũng co rút lại vì sợ hãi.

Nhưng rồi, ngay khi đó bỗng một lưỡi kiếm từ đâu đánh tới rồi đâm xuyên qua cổ tay của Long vương ngăn chặn bàn tay của ông lại.

Bị đánh trúng một chiêu, Long vương liền rút tay lại rồi nhảy về sau mấy bước.

Hai viền mắt của ông đã dần đỏ lên vì cơn tức giận đối với nhóm người vô sỉ chỉ biết đánh lén này.

“Thì ra bọn người Thánh giới của các ngươi chỉ đến vậy!” Long vương cười to rồi đanh mặt lại nói lớn.

“Long vương đại nhân, ngài nói vậy là có gì?” Vô Khuyết bất mãn nhíu mày nhìn người trước mặt.

“Ta có ý gì sao? Chẳng phải trong lòng các ngươi là rõ nhất à?” Long vương gầm lên một tiếng.

Vô Khuyết mờ mịt không rõ sự tình rồi đảo mắt nhìn sang Hoa Nhược Y và Hồ Huyên.

Hoa Nhược Y tuy biết chuyện gì đã diễn ra nhưng nàng ta một lời cũng chẳng nói.

Còn Hồ Huyên thì gương mặt lấm lét trộm đổ mồ hôi cũng không lên tiếng nói một lời nào.

Nhìn sắc mặt của hai người họ thì Vô Khuyết chắc có lẽ cũng đoán ra được chuyện gì. Nhưng hắn cuối cùng vẫn lựa chọn tin tưởng người của mình.

“Long vương đại nhân, tôi không hiểu ngài đang nói cái gì? Tôi biết ngài có ấn tượng không mấy tốt đẹp với chúng tôi, nhưng nó không có nghĩa là ông muốn nói như thế nào thì nói. Ăn thì có thể ăn bậy, nhưng lời thì không thể nói bậy.” Vô Khuyết mặt đã đen lại, hắn chĩa lưỡi kiếm về phía Long vương lạnh lùng nói.

Đối diện với mấy lời đầy sự ngạo mạn, đạo mạo giả tạo của nam chính, Long vương cười nhạt khinh bỉ nhìn hắn sau đó đáp lại:

“Vậy ta phải nói như thế nào mới đúng? Ngươi đường đường là người của tam thượng giới vậy mà ngươi lại qua lại với yêu nhân, chẳng những vậy ngươi còn cả gan dám đưa ả ta lên đến tận đây. Quả nhiên, cái tên Thánh đế ngu xuẩn ấy nuôi ong tay áo mà.”

“Long vương, ngươi!” Vô Khuyết có vẻ đã bị chọc cho nổi giận nên hắn cũng chẳng quan tâm đến cách xưng hô giữa cả hai nữa.

Bị chọc trúng điểm ngứa, Vô Khuyết ngay lập tức nổi cơn điên, không nói không rằng hắn xông đến vung kiếm đánh tới tấp về phía Long vương.

Long vương tuy đỡ được tất cả những đường kiếm ấy, nhưng tay ông bị thương đã thế còn bị trúng một chưởng của Hồ Huyên nên ít nhiều gì phong độ cũng bị giảm xuống.

Ông khi đó vì vết thương ở cổ tay nên có hơi chật vật khi đỡ đòn của nam chính.

Vô Khuyết thấy tình thế lật ngược có lợi cho bản thân nên hắn liền thừa thắng xông lên đánh tới tấp không chừa đường lui cho đối phương.

Chiếm thế thượng phong, Vô Khuyết cứ ra chiêu không ngừng, còn Long vương thì dần rơi vào thế bí, ngoài đỡ đòn ra thì hoàn toàn không thể đánh trả lại.

Đỡ một kiếm của nam chính thì vết thương ở cổ tay của ông lại toét ra khiến cho nó đau nhói.

Nét mặt của ông hơi co rút lại vì vết thương bị động, vừa đỡ được một chiêu thì nam chính lại ra thêm một chiêu.

Hắn nhảy đến tung một cước về phía Long vương, tuy đã có thể kịp thời né tránh nhưng ai ngờ được phản xạ của Vô Khuyết hắn quá nhanh, hắn lại tiếp tục tung một cước về phía của Long vương.

Lần này không thể tránh được nên ông đã bị một cước đó của hắn đá trúng lồng ngực khiến cho phun ra một ngụm máu.

Đại quân của Long tộc nhìn thấy Long vương bị chèn ép rơi vào thế yếu nên nhuệ khí dường như cũng giảm sút không còn như trước.

Khí thế của Long tộc bị giảm xuống, thì bên Thánh giới ngược lại, khí thế của bọn người Thánh giới tăng lên không ít và bắt đầu đẩy lui đại quân của Long tộc về sau.

Mắt thấy thời cơ đã đến để thu phục cả đám người Long tộc, Vô Khuyết khi này trong lòng càng ngày càng trở nên cao hứng.

Chỉ cần hắn hạ được lão già trước mắt thì có khi cả Long tộc sẽ quy phục hắn.

Vô Khuyết mặt mày lạnh nhạt chĩa kiếm về phía Long vương rồi giơ cao lên chuẩn bị giáng xuống.

Lưỡi kiếm lóe lóe lên vài tia sắc bén sắp chém xuống, lưỡi kiếm được nam chính vung xuống để chém lên thân thể của Long vương, chỉ còn cách vài phân nữa thì đã có thể đâm xuyên qua kẻ trước mắt nhưng bỗng lưỡi kiếm của hắn bị chặn lại.

“Không ngờ các Thánh nhân như ngươi cũng biết ức hiếp người già đấy.” Giọng nói quen thuộc vang lên.

Vô Khuyết trong lòng chấn động mạnh, hắn mạnh mẽ ngước mắt lên nhìn về hướng phát ra giọng nói.

Còn Long vương thì nét mặt co giật liên hồi.

Đứa nữ nhi này nói ai già? Ông hiện tại vẫn còn khỏe mạnh và trẻ trung chán!

Chapter
1 Chương 1: Chương1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25: Kết thúc thế giới đầu tiên.
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50: Kết thúc thế giới thứ 2
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77: Kết thúc thế giới thứ 3
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80: Cốt truyện thế giới thứ 4 (1)
81 Chương 81: Cốt truyện thế giới thứ 4 (2)
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94: H
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114: Chuương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120: Kết thúc thế giới thứ 4
121 Chương 121: Ngoại truyện - Nếu Long Thi Tịnh trọng sinh
122 Chương 122: Ngoại truyện - Du lịch đảo
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125: Cốt truyện (1)
126 Chương 126: Cốt truyện (2)
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145
146 Chương 146
147 Chương 147
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153
154 Chương 154
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương 161: Kết thúc thế giới thứ 5
162 Chương 162
163 Chương 163
164 Chương 164
165 Chương 165
166 Chương 166
167 Chương 167
168 Chương 168
169 Chương 169
170 Chương 170
171 Chương 171
172 Chương 172
Chapter

Updated 172 Episodes

1
Chương 1: Chương1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25: Kết thúc thế giới đầu tiên.
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50: Kết thúc thế giới thứ 2
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77: Kết thúc thế giới thứ 3
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80: Cốt truyện thế giới thứ 4 (1)
81
Chương 81: Cốt truyện thế giới thứ 4 (2)
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94: H
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114: Chuương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120: Kết thúc thế giới thứ 4
121
Chương 121: Ngoại truyện - Nếu Long Thi Tịnh trọng sinh
122
Chương 122: Ngoại truyện - Du lịch đảo
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125: Cốt truyện (1)
126
Chương 126: Cốt truyện (2)
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161: Kết thúc thế giới thứ 5
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170
171
Chương 171
172
Chương 172