Chương 89

“Chúng ta đến trường nào!”

Long Quân Dao nói rồi liền ngồi xuống ôm Hồ Lô lên. Cô đeo cái balo nhỏ hình siêu nhân của thằng bé sau lưng, lúc này nhìn vào một người lớn đeo cái cặp nhỏ của một đứa con nít thì trông có hơi buồn cười.

Cô khi này không chờ Trương Tiểu Bạch phản ứng mà nhanh chóng ôm thằng bé đi ra ngoài cửa.

Đợi đến khi cô ra khỏi nhà và đóng sầm cửa lại thì cậu mới giật mình chợt nhớ ra cô không biết trường mẫu giáo mà Hồ Lô học ở đâu nên nhanh chân đuổi theo.

“Này, cô làm gì biết trường của Hồ Lô. Để tôi đưa thằng bé đi học cho.” Trương Tiểu Bạch chạy theo phía sau rồi nói.

“Không cần đâu, để tôi đưa thằng bé đi là được. Em đến chỗ làm đi.” Long Quân Dao hơi mỉm cười đáp, rồi lại tiếp tục cất bước rời khỏi đấy.

Trương Tiểu Bạch khi đó dường như bị phản ứng chậm, đợi đến lúc hai người đã xuống tới dưới khoảng sân lớn của tiểu khu thì cậu mới hoàn hồn.

Thấy người nọ cứ khăng khăng đòi đưa con trai đi học thì cậu cũng đành giao thằng bé cho cô.

\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-

Bế Hồ Lô xuống đến dưới cổng tiểu khu thì Long Quân Dao bắt gặp Tô Mộc cũng từ bên trong nhà bước ra.

Cô nàng trong bộ quần áo công sở, còn tay thì cầm theo cái giỏ xách màu đen rất ra dáng nhân viên văn phòng, và mái tóc nâu dài ngang vai của cô nàng vốn dĩ luôn xõa ra thì nay được cột lên gọn gàng.

“Dao ca, chào buổi sáng. Hồ Lô, chào buổi sáng.” Vừa nhìn thấy hai người thì Tô Mộc liền cười lên đầy ngọt ngào.

“Chào buổi sáng! Không phải em là bà chủ của tiểu khu này sao? Vì sao bây giờ lại đi làm nhân viên văn phòng rồi?” Long Quân Dao cảm thấy hơi kỳ lạ nên hỏi.

Ai trên đời này mà không ưa sung sướng, Tô Mộc vốn dĩ là con gái của bà chủ tiểu khu này nên chỉ việc đi thu tiền nhà, vậy mà bây giờ thay vì ở nhà đi thu tiền nhẹ nhàng thì cô nàng lại đi làm, chuyện hơi ngược đời thì phải.

Long Quân Dao hơi nhăn mày nhìn Tô Mộc, đúng là A Khiết có khác, cô lúc nào có suy nghĩ khác với những người bình thường, và có lẽ là cô nàng Tô Mộc này có được đặc tính chăm chỉ của A Khiết.

“Ay, Dao ca, chị không biết đó thôi. Khu đất này của nhà em sắp bị nhà nước mua lại để xây dựng gì đó rồi. Với lại khu nhà này cũng cũ kỹ lắm rồi, mà bây giờ bỏ tiền ra sửa sang lại thì cũng tốn rất nhiều tiền. Chưa nói đến là nhà em dạo gần đây gặp khá nhiều khó khăn trong tài chính, vậy nên nếu chỉ dựa vào khu nhà cũ này thì nhà em không đủ trang trải. Một phần là do tiểu khu này nhà em cho những người có hoàn cảnh khó khăn thuê nên tiền thu vào cũng chả được bao nhiêu.” Tô Mộc thở dài nói.

“Ra thế! Vậy bây giờ em đang làm việc ở đâu?”

“Em chưa có việc, em vẫn đang tìm đây, hôm nay em được gọi đi phỏng vấn nên mới phải ăn mặc như thế này này.” Gương mặt của Tô Mộc lúc này có chút buồn nhưng rồi cô nàng gượng cười một cái rồi nói.

Long Quân Dao nghe Tô Mộc nói, quan sát vẻ mặt buồn bã của cô nàng thì cô bỗng nhớ đến vẻ mặt của A Khiết nên lòng chợt mềm ra.

“Hay là em đến chỗ tôi làm đi.” Long Quân Dao nói.

“Thật ạ? Tốt quá! Vậy em có thể làm chức vụ gì ạ? Bao giờ thì đi làm? Em không có đòi hỏi gì nhiều đâu, chỉ cần làm nhân viên quèn cũng được.” Vừa nghe cô nói thì hai mắt của Tô Mộc liền sáng bừng lên, hào hứng đáp.

“Nhân viên quèn? Mấy công việc như vậy để cho người khác đi, còn em làm thư ký riêng của tôi đi.” Long Quân Dao nhìn vẻ mặt phấn khích của Tô Mộc thì lòng càng mềm mại, thật quá đáng yêu.

Tô Mộc nghe cô nói vậy thì ban đầu rất vui mừng, nhưng rồi vài giây sau, khi cô nàng suy nghĩ kỹ hơn một chút thì thấy có điều gì đó không đúng lắm.

Nếu Dao ca có thư ký riêng, vậy chắc chắn chức vụ rất cao. Mà chức vụ cao như vậy thì tiền lương cũng cao, nói tóm lại, chị ấy là người có tiền, mà người có tiền thì tại sao lại chịu khổ sống ở khu nhà nghèo này?

Lúc này trong đầu Tô Mộc nổi đầy dấu chấm hỏi nghi vấn.

Nhìn vẻ mặt chuyển biến không ngừng của cô nàng thì Long Quân Dao cũng đoán ra được một phần nào đó suy nghĩ của cô nàng nên liền cất giọng giải thích:

“Công ty của tôi vừa thành lập gần đây, tuy không thể so với Long gia và Khương gia, nhưng nó vẫn đủ khả năng trả lương cho em.”

Tô Mộc đứng trước lời giải thích của cô thì hơi tròn mắt không hiểu lắm, nhưng đứng suy ngẫm hơn một chút thì cô nàng liền có thể tự trả lời cho những thắc mắc ban nãy của bản thân từ lời giải thích của Long Quân Dao cô.

Thì ra là chị ấy vừa mở công ty nên tài chính vẫn còn đang thiếu hụt, vậy nên chị ấy mới ở khu nhà này.

Khi đã tự có câu trả lời cho mấy nghi vấn của bản thân thì Tô Mộc vô cùng đơn giản mà không nghĩ nhiều hay nghi ngờ gì nữa.

Lúc này cô mới nhìn sang Hồ Lô thì thấy hai mắt của cậu nhóc vẫn còn hơi đỏ lên nên hơi lo lắng hỏi:

“Ơ, Hồ Lô, con sao thế? Sao mắt đỏ lên hết vậy?” Hỏi xong thì cô nàng mới chợt nhớ đến việc ngày hôm qua.

Chắc là Hồ Lô đã nói lại những gì xảy ra ngày hôm qua cho hai người nghe rồi.

Đáng lẽ, Tô Mộc cô là người lớn nên phải đích thân nói lại với Trương Tiểu Bạch mới đúng, nhưng do hôm qua Hồ Lô khóc dữ quá nên cô chỉ đành chấp thuận với thằng bé sẽ giữ bí mật.

“Ban sáng thằng bé vừa khóc xong, có lẽ em cũng biết chuyện gì xảy ra mà.” Long Quân Dao nhìn xuống đứa bé trong tay đang nép vào lòng cô rồi nói.

“Em xin lỗi, lẽ ra em phải nói chuyện này cho chị và Tiểu Bạch biết mới phải.” Tô Mộc áy náy nói.

“Không phải lỗi do em. Giờ em có việc rồi không cần đi phỏng vấn nữa thì có muốn cùng tôi đưa Hồ Lô đến trường rồi đến công ty mà em sẽ làm việc không? Dù sao ban nãy đi nhanh quá tôi quên hỏi Tiểu Bạch rằng trường mẫu giáo nằm ở đâu, em biết thì đi cùng chỉ đường cho tôi đi.”

Tô Mộc nghe lời đề nghị của Long Quân Dao thì liền vui vẻ chấp nhận mà không chút do dự.

Cô cũng đã đồng ý với Dao ca sẽ đi cùng để chỉ đường, nhưng cô thấy chị ấy vẫn đứng tại chỗ thì hơi kỳ lạ.

“Chúng ta không đi sao ạ?” Tô Mộc hỏi.

“Xe sắp đến rồi!”

Nghe Long Quân Dao nói thế, thì cô nàng Tô Mộc liền nhầm tưởng rằng cô vừa đặt taxi trước nên trong lòng thầm cảm thán, Dao ca sang thật, đi làm toàn đi bằng taxi.

Ba người đứng chờ thêm một lúc thì bỗng có chiếc xe hơi đắt tiền chạy đến rồi dừng lại trước mặt bọn họ.

Người tài xế vận vest đen trông vô cùng lịch thiệp, ông ta bước xuống xe rồi đứng trước Long Quân Dao cúi đầu một cái, sau đó động tác nhanh nhẹn mở cửa xe cho hai người lớn bước vào xe.

Tô Mộc khi đó kinh ngạc đến mức mắt trợn to há hốc mồm. Dao ca không phải là giàu có bình thường mà là vô cùng giàu có, chẳng phải chị ấy vừa mở công ty nên kinh tế eo hẹp ư?

Mặc dù trong đầu có hàng loạt câu hỏi nhưng Tô Mộc vẫn nuốt hết vào bụng rồi bước lên xe.

\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-

Dưới sự chỉ dẫn đường của Tô Mộc, rất nhanh bọn họ đã đến được trường mẫu giáo của Hồ Lô học.

Lúc này vẫn chưa đúng giờ vào trường nên phụ huynh đưa con em đến trường rất nhiều.

Chiếc xe hơi đắt tiền dừng lại trước trường mẫu giáo nhỏ khiến cho ai nấy cũng phải đứng lại nhìn theo.

Tô Mộc bây giờ là người bế Hồ Lô, cô nàng ôm đứa nhỏ bước xuống xe trước, và sau đó là Long Quân Dao người vận tây trang còn trên vai đeo một cái balo nhỏ bước xuống theo sau.

Hồ Lô vừa được dì Tô Mộc ôm xuống khỏi xe, thằng bé khi này đưa mắt nhìn xung quanh nhưng rồi nó chợt co rút thân thể lại và nép sát vào lòng của Tô Mộc.

“Hồ Lô, chuyện gì thế?” Tô Mộc nhíu mày đầy lo lắng hỏi.

“Là cái dì hung dữ và cô dáo xấu xa hôm qua.” Hồ Lô run run nói.

Nghe thằng nhóc nói thế thì Tô Mộc liền đưa mắt tìm kiếm, thì quả nhiên cô trông thấy người giáo viên mặc chiếc tạp dề màu hồng miệng cười tươi tắn với mấy học sinh khác, và từ xa là cái người đàn bà chua ngoa ngày hôm đã mắng cô và Hồ Lô té tát.

Long Quân Dao thấy phản ứng kỳ lạ của một lớn một nhỏ kế bên mình nên cô đưa mắt nhìn theo tầm mắt của Tô Mộc thì liền trông thấy hai người kia.

Chắc đây là hai người đã ức hiếp hai người họ hôm qua.

Người giáo viên đứng ở cổng trường đang tươi cười chào đón mấy bé học sinh nhỏ, lúc này hình như cô ta cũng cảm nhận được ánh mắt của ai đó nên mau chóng đảo mắt xung quanh tìm kiếm rồi dừng lại ở chỗ Hồ Lô và Tô Mộc.

Nụ cười trên môi của người giáo viên ấy chợt hơi cứng đờ lại trong giây lát, nhưng rồi nhanh chóng trở lại tươi tắn như ban đầu. Cô ta khi đó lắc hông đi qua chỗ hai người cười cười nói:

“Hồ Lô, sao rồi? Tối qua ở nhà tự kiểm điểm thì con biết lỗi chưa?”

Cô ta vừa nói dứt lời thì người phụ huynh của đứa nhỏ kia cũng ôm con đi qua bên này khi thấy Tô Mộc đang bế Hồ Lô đứng ở đấy.

“Yo, là thằng nhóc không biết lễ độ hôm qua đã đẩy ngã bảo bối nhà tao đây mà, còn có con nhỏ lắm chuyện. Thật may khi bọn mày ở đây, đỡ làm phiền tao đi tìm. Đi, cùng nhau lên gặp hiệu trưởng nào!” Người phụ nữ mập mạp ăn mặc hoa hòe, tay đeo nhiều vòng vàng dẫn theo một thằng nhỏ mập ú đi tới.

Long Quân Dao vừa nghe những lời bà ta nói thì khí lạnh xung quanh cô liền tràn ra, cô nhếch môi cười nhạt nói:

“Đi, tôi cũng định lên tìm hiệu trưởng đây. Còn cô, đi cùng luôn đi.” Nói rồi, cô liếc nhìn sang người giáo viên tạp dề hồng.

Bầu không khí khi này căng thẳng vô cùng.

Chapter
1 Chương 1: Chương1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25: Kết thúc thế giới đầu tiên.
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50: Kết thúc thế giới thứ 2
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77: Kết thúc thế giới thứ 3
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80: Cốt truyện thế giới thứ 4 (1)
81 Chương 81: Cốt truyện thế giới thứ 4 (2)
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94: H
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114: Chuương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120: Kết thúc thế giới thứ 4
121 Chương 121: Ngoại truyện - Nếu Long Thi Tịnh trọng sinh
122 Chương 122: Ngoại truyện - Du lịch đảo
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125: Cốt truyện (1)
126 Chương 126: Cốt truyện (2)
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145
146 Chương 146
147 Chương 147
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153
154 Chương 154
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương 161: Kết thúc thế giới thứ 5
162 Chương 162
163 Chương 163
164 Chương 164
165 Chương 165
166 Chương 166
167 Chương 167
168 Chương 168
169 Chương 169
170 Chương 170
171 Chương 171
172 Chương 172
Chapter

Updated 172 Episodes

1
Chương 1: Chương1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25: Kết thúc thế giới đầu tiên.
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50: Kết thúc thế giới thứ 2
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77: Kết thúc thế giới thứ 3
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80: Cốt truyện thế giới thứ 4 (1)
81
Chương 81: Cốt truyện thế giới thứ 4 (2)
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94: H
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114: Chuương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120: Kết thúc thế giới thứ 4
121
Chương 121: Ngoại truyện - Nếu Long Thi Tịnh trọng sinh
122
Chương 122: Ngoại truyện - Du lịch đảo
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125: Cốt truyện (1)
126
Chương 126: Cốt truyện (2)
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161: Kết thúc thế giới thứ 5
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170
171
Chương 171
172
Chương 172