Chương 121: Ngoại truyện – Nếu Long Thi Tịnh trọng sinh

“Rầm!”

Âm thanh chấn động lớn từ vụ va chạm vang lên, Long Thi Tịnh thân thể đau nhức cùng ý thức mơ hồ ngồi bên trong xe, cô nửa mê nửa tỉnh nghe loáng thoáng tiếng thét của nhiều người.

Haha, cuối cùng thì cô cũng đã trả được thù! Nhưng mà… nhưng mà cái giá lại quá lớn, Long Thi Tịnh biết bản thân cũng chẳng thể sống nổi được nữa.

Tia ý thức cuối cùng của cô từ từ mất đi, thân thể cũng dần bớt đau rồi tê cứng lại.

\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-

Giật mình tỉnh giấc, Long Thi Tịnh mở bừng mắt thì chợt nhận ra rằng bản thân đang nằm trong phòng khi nhỏ của mình ở Long gia.

Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, mờ mịt giơ bàn tay ra trước mặt mà nhìn ngắm.

Bàn tay của cô tại sao lại bé xíu thế này?

Long Thi Tịnh nhớ không lầm là bản thân đã chết rồi mà? Và cô cũng đã trả thù được cái người nữ nhân ấy, cái kẻ đã khiến cho cô mất đi tất cả.

Thế nhưng tại sao cô lại xuất hiện ở căn phòng cũ ngày xưa chứ? Đã vậy thân thể của cô cũng bị thu nhỏ lại. Lẽ nào… Long Thi Tịnh cô đã trọng sinh rồi?

Long Thi Tịnh trong lòng lúc này là một mớ hỗn độn, cô bất chợt đưa tay lên bưng mặt rồi cười lớn.

Haha, ông trời quả là có mắt mà! Ông trời cho cô sống lại một lần nữa thì cô quyết sẽ không để những bất hạnh kia xảy ra.

Vậy nên, ngay từ bây giờ cô phải ngăn chặn mối nguy hiểm lớn nhất là Long Quân Dao, kẻ đã dẫn đến hàng loạt bi kịch cho cô.

Đôi bàn chân bé nhỏ của Long Thi Tịnh chạm xuống mặt sàn, cô vác thân thể nhỏ nhắn đi đến cửa phòng.

Rời khỏi phòng ngủ, Long Thi Tịnh âm thầm đi xuống phòng bếp, canh chừng kỹ càng để không ai phát hiện, cô lén lút lấy một con dao bếp cất đi rồi mau mau chạy về phòng.

Vào khoảng thời gian này, theo như suy đoán của Long Thi Tịnh thì chắc cô đã năm tuổi và thêm một năm nữa là đến sự kiện Long Quân Dao té xuống vách núi dẫn đến sống chết không rõ.

Và ngay khoảnh khắc đó, có lẽ đó là điểm khởi đầu cho tất cả nguồn cơn sau này.

Chính vì vậy, Long Thi Tịnh cô phải quyết trừ khử mối hiểm hoạ ấy từ ngay bây giờ.

\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-

Chờ đến nửa đêm thanh vắng, Long Thi Tịnh rón rén nhẹ bước đi đến căn phòng bẩn thỉu chẳng khác gì cái nhà kho kia. Nơi mà Long Quân Dao luôn xem như là phòng ở của riêng mình.

Nhẹ nhàng đẩy cửa mở, Long Thi Tịnh rón nhè nhẹ từng bước đi vào bên trong.

Ánh mắt sắc lạnh nhìn chăm chăm đứa bé gái bảy tuổi đang ngủ say, càng nhìn gương mặt dị dạng xấu xí của nó thì cô càng chán ghét và chỉ muốn rạch nát nó ra.

Long Thi Tịnh khi này lòng lạnh như băng giơ con dao đang siết trong tay lên cao. Đôi mắt của cô lúc đó hơi loé lên một tia tàn độc vốn không nên có ở một đứa trẻ năm tuổi.

Tay không chút run rẩy, Long Thi Tịnh máu lạnh, tàn nhẫn cắm mạnh lưỡi dao sắc bén vào sâu lồng ngực của đứa trẻ bảy tuổi trước mặt.

Máu lúc ấy bắn lên dính đầy trên gương mặt non nớt của cô và cả trên cái váy ngủ cũng dính đầy máu tươi.

Nét mặt của đứa trẻ kia thoáng nhăn lại vì đau đớn và rất nhanh cơ mặt đã giãn ra rồi tắt thở ngay sau khi nhát dao ấy đâm xuống.

Thấy đối phương đã chết, Long Thi Tịnh mặt không biến sắc kiểm tra lại một lần nữa để chắc chắn rằng người trước mặt đã chết. Cô lạnh lùng rút con dao ra rồi lau sạch vết máu trên đấy, sau đó cứ thản nhiên như chưa có gì xảy ra mà rời đi.

\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-

Quay trở về phòng với hung khí trong tay, thay vì cảm thấy lo sợ vì đã giết người, nhưng ngược lại Long Thi Tịnh cảm thấy rất thoải mái, giống như bản thân vừa được giải thoát vậy.

Cô cởi cái váy đã bẩn đi rồi ném xuống dưới gầm giường, cô thay lại một bộ đồ ngủ mới rồi an nhiên lên giường đi ngủ như bản thân không hề làm điều gì sai trái.

Sáng ngày hôm sau, Long Thi Tịnh tỉnh dậy từ trên giường lớn, cô vươn vai một cách tràn đầy năng lượng và sảng khoái. Cô cảm giác như là đã rất lâu rồi bản thân chưa từng được ngủ một buổi ra trò.

Cứ nghĩ mọi chuyện đã giải quyết xong, Long Thi Tịnh tự mình vệ sinh cá nhân, thay quần áo mới rồi vui vẻ đi xuống đại sảnh.

Vừa đi ra đến ngoài hành lang phòng thì bỗng cô thấy một nhóm người làm tụ tập lại trước cửa phòng của Long Quân Dao.

Long Thi Tịnh khi này khoái chí, hả hê đứng hóng chuyện, có lẽ cái xác chết của con nhỏ đó đã được một người làm nào phát hiện rồi thì phải.

Cô đứng cách một khoảng nhất định rồi hướng mắt nhìn về phía ồn ào kia, nhưng rồi bỗng trong lòng cô nổi lên một dự cảm chẳng lành.

Đang cố trấn áp cái dự cảm xấu ấy xuống bụng, thì bỗng có một người rẽ đám đông bước ra.

Một đứa trẻ thân hình gầy gò, bên ngực trái áo vẫn còn lưu lại vết máu loang lỗ đã đen lại.

Gương mặt của đứa bé đó đã không còn xấu xí, dị dạng nữa.

Mà hiện tại, thay cho gương mặt dị dạng ngày trước thì nó lại vô cùng xinh đẹp kiều diễm, và nó còn có chút giống kẻ mà Long Thi Tịnh đã biết.

Đó chính là Long Quân Dao ngày trước trong trí nhớ của cô, kẻ mà đã gây ra biết bao sóng gió cho cô.

Long Quân Dao đứng từ xa nhìn chòng chọc vào Long Thi Tịnh, sâu trong đôi đồng tử đen ấy không hề có lấy một điểm sáng hay một gợn sóng nào, nó cứ như đôi mắt của người đến từ cõi chết vậy.

Long Thi Tịnh bị ánh mắt ấy làm cho lạnh sống lưng, cô rùng mình một cái rồi mau chóng tránh né đi ánh nhìn của người nọ.

Tại sao lại như vậy? Rõ ràng ngày hôm qua cô đã giết nó rồi mà? Cô cũng đã kiểm tra rất kỹ càng. Thế nhưng tại sao bây giờ nó vẫn còn sống?

Cô khi đó vừa có chút sợ hãi, vừa có chút gì đó cảm thấy hãi hùng nên chỉ dám từ từ đưa mắt nhìn phía đối phương một lần nữa.

Và rồi cô bắt gặp đôi môi của người đứng đối diện mình đang mấp máy nói gì đó.

Nhìn khẩu hình rồi suy đoán lời mà người nọ nói,vừa biết được đối phương muốn nói gì thì Long Thi Tịnh trực tiếp ngồi thụp xuống mặt đất như mất hết sức lực.

“Tôi trở về rồi đây! Em gái, hãy cố mà sống cho tốt!”

Em gái, hãy cố mà sống cho tốt! Tuy không nghe được giọng điệu của người nói, nhưng câu từ ấy cứ chạy đi chạy lại mãi trong tâm trí của Long Thi Tịnh.

Trùng hợp ư? Ở kiếp trước, sau bao năm gặp lại thì đó chính là câu nói đầu tiên Long Quân Dao đã nói với cô.

Lẽ nào, mọi chuyện sẽ một lần nữa lặp lại ư?

\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-

Ý định giết chết mối hiểm hoạ ngay từ khi còn chưa phát triển của Long Thi Tịnh thất bại.

Tuy mọi chuyện không thành, nhưng cô cũng không dễ dàng từ bỏ.

Long Thi Tịnh năm lần bảy lượt muốn giết Long Quân Dao nhưng đều không thành, ngược lại còn bị Long Quân Dao làm cho sứt đầu mẻ trán vì đủ thứ chuyện.

Cứ tưởng rằng ông trời cho Long Thi Tịnh sống lại một lần nữa để làm lại từ đầu, để có được một cuộc sống huy hoàng, nhưng ngờ đâu mọi chuyện đâu lại vào đó.

Kiếp trước, Long Thi Tịnh ít nhiều vẫn được an ổn sống tận hai mươi mấy năm.

Còn kiếp này thì...

Tại sao cơ chứ? Chẳng phải trong mấy quyển tiểu thuyết nữ chính được trọng sinh thì đều có thể làm lại từ đầu, và có được một cuộc đời mỹ mãn ư?

Tại sao chỉ có cô? Chỉ có duy nhất Long Thi Tịnh cô lại không phải như thế?

Long Thi Tịnh nằm trên bàn thí nghiệm nghiến răng nghiến lợi, cô thầm đay nghiến kẻ đã đẩy mình vào bi kịch.

Cô lúc đó nằm trên bàn bị người ta dùng dây da trói tay trói chân vào bốn góc giường.

Long Thi Tịnh trợn to đôi mắt giăng đầy tơ máu lên, cô nhìn chằm chằm vào mấy người mặc đồ bảo hộ trắng đang dùng đủ thứ dây nhợ dán vào hai bên thái dương và đầu mình.

“Là một Omega nhưng lại có tư duy và suy nghĩ như một Alpha? Thí nghiệm này rất có tiềm năng nghiên cứu đấy.”

“Đúng vậy!”

Hai người mặc đồ bảo hộ kín mít cùng nhau tán dốc, kế đó là bắt đầu bật các công tắc phát động mấy thiết bị đo lường gì đó ở xung quanh.

Khi đấy một cảm giác đau đớn, tê tái dần dần dâng lên càng lúc càng mãnh liệt. Long Thi Tịnh kìm nén không được nên lệ tràn khỏi khoé mắt rồi chậm rãi lăn xuống gò má.

Sau tất cả cố gắng để xoay chuyển tình thế của cô, thì cuối cùng vẫn là cái kết cục này.

Cô hối hận rồi! Lẽ ra ông trời không nên cô cho sống lại, bởi vì cô sống lại một lần nữa, cũng chẳng khác gì chỉ để cô chịu dày vò thêm một lần.

Và giờ đây điều mà Long Thi Tịnh hối hận nhất chính là đối đầu với Long Quân Dao.

Cô đến lúc này, khi đã đứng trên bờ vực của sự sống và cái chết thêm một lần thì mới chợt nhận ra rằng. Có lẽ, cả đời trước lẫn đời này sai lầm nhất trong cả hai cuộc đời của cô chính là đối đầu với Long Quân Dao.

Bởi vì, cho dù ông trời có cho cô trọng sinh bao nhiêu lần nữa thì cô cũng biết chắc bản thân sẽ không thể đấu lại Long Quân Dao, cô sẽ không bao giờ có thể thắng được chị gái mình…

Nếu lại có thể trọng sinh, cô lần sau sẽ sửa chữa sai lầm của mình, cô sẽ không đối đầu với Long Quân Dao nữa, cô sẽ trở thành một đứa em ngoan ngoãn của chị gái.

Vừa nghĩ đến đấy thì ý thức của Long Thi Tịnh dần dần mất đi, hơi thở cũng dần trở nên mỏng manh.

Âm thanh chói tai của máy đo điện tim vang lên, trên màn hình cũng hiển thị một đường thẳng không chút lên xuống.

Kiếp thứ hai của Long Thi Tịnh cứ vậy mà khép lại.
\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-
P.S: Còn mấy ngày nữa là đến halloween rồi, tui có một ngoại truyện cho dịp lễ halloween sắp đến, chỉ là nó hơi dài. Nếu mà mọi người muốn đọc thì tui đăng lên cho mọi người cùng đọc cho vui, cho có không khí halloween xíu ^^.

Chapter
1 Chương 1: Chương1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25: Kết thúc thế giới đầu tiên.
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50: Kết thúc thế giới thứ 2
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77: Kết thúc thế giới thứ 3
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80: Cốt truyện thế giới thứ 4 (1)
81 Chương 81: Cốt truyện thế giới thứ 4 (2)
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94: H
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114: Chuương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120: Kết thúc thế giới thứ 4
121 Chương 121: Ngoại truyện - Nếu Long Thi Tịnh trọng sinh
122 Chương 122: Ngoại truyện - Du lịch đảo
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125: Cốt truyện (1)
126 Chương 126: Cốt truyện (2)
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145
146 Chương 146
147 Chương 147
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153
154 Chương 154
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương 161: Kết thúc thế giới thứ 5
162 Chương 162
163 Chương 163
164 Chương 164
165 Chương 165
166 Chương 166
167 Chương 167
168 Chương 168
169 Chương 169
170 Chương 170
171 Chương 171
172 Chương 172
Chapter

Updated 172 Episodes

1
Chương 1: Chương1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25: Kết thúc thế giới đầu tiên.
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50: Kết thúc thế giới thứ 2
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77: Kết thúc thế giới thứ 3
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80: Cốt truyện thế giới thứ 4 (1)
81
Chương 81: Cốt truyện thế giới thứ 4 (2)
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94: H
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114: Chuương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120: Kết thúc thế giới thứ 4
121
Chương 121: Ngoại truyện - Nếu Long Thi Tịnh trọng sinh
122
Chương 122: Ngoại truyện - Du lịch đảo
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125: Cốt truyện (1)
126
Chương 126: Cốt truyện (2)
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161: Kết thúc thế giới thứ 5
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170
171
Chương 171
172
Chương 172