Chương 32

“Tiểu Ngư công tử, ngươi còn gì để nói? Nô tỳ của ngươi đã trúng độc của bình sứ ấy rồi kia kìa. Phải làm sao đây?” Long Quân Dao nhướng mày thích thú quan sát nét mặt của thụ chính rồi nói.

“K-không thể nào! K-không thể như thế được! Hoàng thượng, mọi chuyện không phải như người nghĩ đâu!” Tiểu Ngư mặt đã biến thành màu trắng xanh, hắn sợ sệt hướng về người nam nhân đang lạnh mặt nhìn hắn rồi lấp ba lấp bấp nói.

Mặc kệ thụ chính hướng bản thân giải thích, Lãnh Viêm không nhìn đến hắn lấy một cái. Lãnh Viêm khi này cả gương mặt đều trở nên nghiêm nghị, hắn quay sang Long Quân Dao nhẹ giọng nói:

“Mọi thứ cũng đã rõ ràng! Người giao cho nàng tùy ý xử lý!”

Vừa nghe Lãnh Viêm nói như thế, Tiểu Ngư liền quay mạnh đầu nhìn hắn. Thụ chính trợn to mắt nhìn Lãnh Viêm như thể không thể tin vào tai của chính mình. Và rồi, liền không nhiều lời thụ chính quỳ xuống trước mắt công chính.

“Hoàng thượng, xin người khai ân! Hoàng hậu nương nương nói rằng bản thân trúng độc nhưng cũng có thể...”

“Cũng có thể ta nói dối? Ngươi cho là ta nói dối sao Tiểu Ngư công tử? Nếu đã thế thì... Hoa Nhi mời thái y đến đây!” Long Quân Dao nhếch môi nhìn người nam nhân đang quỳ dưới chân Lãnh Viêm nói.

Nghe theo lời Long Quân Dao, nha đầu tên Hoa Nhi liền nhanh chóng hành lễ rồi chạy ra ngoài chạy đến thái y viện gọi người. Nhưng vừa chạy ra khỏi cửa không bao xa thì nàng liền chạm mặt với một vị thái y già rồi mau chóng đưa người đến cho cô.

Vị thái y già đến rồi, liền không chậm trễ tiến hành bắt mạch kiểm tra cho Long Quân Dao. Và khi bắt mạch cho cô xong, vị thái y liền quay sang tiến hành kiểm tra cho người nữ nhân nằm dưới nền đất. Lúc đấy, mi tâm của ông chợt cau chặt lại, ông quay sang người nam nhân vận long bào chắp tay bẩm báo:

“Bẩm hoàng thượng, quả là trong cơ thể của hoàng hậu nương nương vẫn còn mờ nhạt lưu lại chất độc. Và chất độc lưu lại trong cơ thể hoàng hậu nương nương hoàn toàn giống với chất độc mà nô tỳ kia đã dính phải ạ!”

Bấy giờ đã có sự xác nhận của thái y, vị thụ chính đã không còn gì để nói nên chỉ biết quỳ dưới nền đất mà đơ mặt ra lắng nghe từng câu chữ thái y nói.

Không thể nào! Không thể như thế được! Rõ ràng chất độc của Tiểu Ngư hắn độc tính rất yếu thì làm sao vị thái y này có thể tra ra được cơ chứ!

\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-

Có sự xác nhận từ thái y, nét mặt của Lãnh Viêm trở nên khó coi. Trong lòng khó chịu nhưng vẫn cố nén lại, hắn quay sang nhìn Long Quân Dao rồi nói:

“Đã điều tra rõ ràng! Bây giờ nàng muốn xử tội nô tỳ ấy như thế nào?”

Long Quân Dao chưa kịp trả lời công chính, thì âm thanh của thụ chính đã vang lên rồi cắt ngang lời của cô:

“Hoàng thượng khai ân! Hoàng thượng xin người hãy rộng lượng khai ân lần này! Người có thể để ta xử lý nàng ấy không? Dù sao nàng cũng là nô tỳ của ta, xin người hãy để ta dạy dỗ lại nàng!”

Thụ chính cậy bản thân đã có được sự sủng ái của công chính nên liền tận dụng nó.

Còn Long Quân Dao cô thì làm sao để cho thụ chính đạt được như ý cơ chứ?

“Dạy dỗ? Ngươi mang ả về để dạy dỗ lại rằng, lần sau muốn giết ta thì phải dứt khoát hơn đúng không? Tiểu Ngư, ta từ lúc nãy đến giờ để cho ngươi ra uy, thế nên ngươi liền ảo tưởng bản thân là chủ hậu cung? Ta nói cho ngươi biết, chỉ với những thái độ mà khi nãy ngươi đối với ta. Bấy nhiêu đấy cũng đủ để ta mang ngươi ra ngoài đánh cho đến chết rồi!” Long Quân Dao mặt trầm lạnh không chút biểu cảm, giọng nói của cô bỗng trở nên trầm thấp lạ thường.

Nghe Long Quân Dao nói thế, Lãnh Viêm chợt cau chặt mày, hắn bắt đầu nhanh chóng nói vài lời rồi mang thụ chính rời đi vì sợ cô sẽ làm thật. Và hắn mặc kệ thụ chính giãy dụa muốn đưa ả nô tỳ kia đi cùng.

Ngày trước, ấn tượng của Lãnh Viêm hắn đối với vị hoàng hậu này luôn rất mờ nhạt, nhưng hắn dám chắc rằng ngày trước nàng ta sẽ không như thế này. Và vừa rồi, hắn có cảm giác rằng, nếu vẫn còn không nhanh mang người rời đi thì nàng ta sẽ ra tay thật mất!

\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-

Công chính và thụ chính rời đi để lại ả nô tỳ vẫn còn lại vài hơi thở yếu ớt thoi thóp nằm trên nền đất lạnh lẽo.

Long Quân Dao từ trên cao lạnh lùng nhìn ả ta đang cố đấu tranh giành lấy từ ngụm không khí. Cô lúc này nhìn sang nhìn những nha hoàn xung quanh mình nhẹ nhàng ra lệnh:

“Ra ngoài gọi thị vệ đến đây!”

Khó hiểu nhìn chủ tử của mình, nhưng rồi nha hoàn rất nhanh chân chạy ra ngoài rồi mang về một vị thị vệ.

Thị vệ vừa bước vào phòng, cô liền âm trầm bước đến gần hắn rồi rút thanh kiếm được vắt bên hông.

Cầm chặt thanh kiếm trong tay, Long Quân Dao không nhanh không chậm từng bước đi đến gần ả nô tỳ đang nằm trên đất.

Ả ta nằm trên đất cố gắng vùng vẫy giữa sự sống và cái chết, thì bỗng nghe chầm chậm từng bước chân của Long Quân Dao nện xuống nền đất khiến cho tim ả của nảy lên từng nhịp theo bước chân ấy.

Từng bước chân của Long Quân Dao cứ như mũi dao cứ chậm rãi gõ từng nhịp lên tim ả và chỉ cần bất cẩn một chút thì liền một dao xuyên tim a.

Ả cố gắng mở mắt nhìn xem người kia đang muốn làm gì mình, vừa ngước mặt lên ả liền chạm phải đôi mắt đen huyền lạnh lẽo đến thấu xương kia đang nhìn ả.

Ánh mắt đấy khiến cho ả bỗng cảm thấy gần như hô hấp yếu ớt của bản thân dừng lại hoàn toàn. Ả lúc đấy không thể nào hô hấp như bình thường được nữa, và ả khi đó chỉ có thể nín thở nhìn người kia đang một lúc tiến gần hơn.

\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-

Trong mắt ả nô tỳ, hình ảnh người nữ nhân kia thân phận cao quý cùng với gương mặt xinh đẹp đến xuất thần cùng với biểu cảm lạnh lùng đến đáng sợ, nàng ta lúc đó một tay giơ kiếm lên. Và khi đấy, hình ảnh đó, nó gần như hoàn toàn biến thành hình ảnh một tu la đang giương nanh múa vuốt như đang cố cướp đi sự sống từ ả.

Những hình ảnh ấy chợt khiến cho ả sợ hãi đến mức không thể chớp mắt lấy một cái. Và đó chính là lần đầu tiên ả cảm thấy sợ hãi trước một người.

Hai mắt của người nữ nhân vẫn còn nằm trên đất trừng to mắt nhìn Long Quân Dao đang giơ thanh kiếm lên cao, ánh sáng từ thanh kiếm lóe lên khiến cho mọi người có mặt bên trong gian phòng bỗng cảm thấy lạnh lẽo vô cùng.

Không một ai vào lúc đấy dám thở mạnh, mà chỉ trợn to mắt nhìn hình ảnh vừa đáng sợ vừa còn có phần đẹp mắt.

Thanh kiếm giáng xuống, huyết sắc nhuộm đỏ lưỡi kiếm và văng tung tóe lên khắp y phục người cầm kiếm, mùi tanh tưởi bắt đầu bao trùm cả gian phòng. Hình ảnh khi đó có chút đáng sợ, nhưng không hiểu sao đối với những người có mặt lại thấy có phần lộng lẫy cùng mị hoặc và tà mị đến khó tin.

Họ cảm thấy, dường như bản thân vừa chứng kiến được điệu múa của tu la đến từ địa ngục vậy, vừa tà mị vừa đẹp đến lóa mắt đến mê hồn.

Chapter
1 Chương 1: Chương1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25: Kết thúc thế giới đầu tiên.
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50: Kết thúc thế giới thứ 2
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77: Kết thúc thế giới thứ 3
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80: Cốt truyện thế giới thứ 4 (1)
81 Chương 81: Cốt truyện thế giới thứ 4 (2)
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94: H
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114: Chuương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120: Kết thúc thế giới thứ 4
121 Chương 121: Ngoại truyện - Nếu Long Thi Tịnh trọng sinh
122 Chương 122: Ngoại truyện - Du lịch đảo
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125: Cốt truyện (1)
126 Chương 126: Cốt truyện (2)
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145
146 Chương 146
147 Chương 147
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153
154 Chương 154
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương 161: Kết thúc thế giới thứ 5
162 Chương 162
163 Chương 163
164 Chương 164
165 Chương 165
166 Chương 166
167 Chương 167
168 Chương 168
169 Chương 169
170 Chương 170
171 Chương 171
172 Chương 172
Chapter

Updated 172 Episodes

1
Chương 1: Chương1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25: Kết thúc thế giới đầu tiên.
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50: Kết thúc thế giới thứ 2
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77: Kết thúc thế giới thứ 3
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80: Cốt truyện thế giới thứ 4 (1)
81
Chương 81: Cốt truyện thế giới thứ 4 (2)
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94: H
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114: Chuương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120: Kết thúc thế giới thứ 4
121
Chương 121: Ngoại truyện - Nếu Long Thi Tịnh trọng sinh
122
Chương 122: Ngoại truyện - Du lịch đảo
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125: Cốt truyện (1)
126
Chương 126: Cốt truyện (2)
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161: Kết thúc thế giới thứ 5
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170
171
Chương 171
172
Chương 172