Chương 60: 60: Chính Kì Mở Mắt Ra Đi

Một bóng dáng quen thuộc bước ra từ trong tối.

Đôi mắt hổ phách nhìn bàn tay đang ôm lấy cơ thể cô rồi lại nhìn cô đang nép vào trong người hắn.

Cơ thể nhỏ đang run lên vì lạnh cũng vì những vết thương đang ứa máu còn chưa khô, đau rát đến khó chịu.

Cô khó khăn lắm mới lấy lại được nhịp thở đều đều để nép vào lòng ngực hắn, cơ thể yếu ớt còn chưa ấm lên lại gặp khí lạnh từ anh đang bước dần đến.

- Tiểu Y...
Giọng anh trầm ổn nhưng lại như đang ở dưới địa ngục lạnh lẽo đến đáng sợ.

Cô giật mình quay lại nhìn anh, ánh mắt va vào màu hổ phách đang thu cô lại trong lòng.

Cô nhìn mình rồi mới chợt nhận thức được sự tình trước mắt, Duệ Y nhanh chóng ra hiệu cho Dịch Khải Liêm buông mình xuống rồi dùng áo khoác của hắn để che đi những nơi đang loã lồ trước mắt.

- Kì, anh nghe em nói...
Giọng cô yếu ớt, khàn đục, nơi cổ họng đau rát đến khó tả.

Cô không muốn anh lại hiểu lầm mình một lần nữa, không muốn để cả hai lại rơi vào tình cảnh khó xử.

Nhưng trái ngược lại với những gì cô đã nghĩ, anh không phát tiết cũng không nổi giận mà chỉ nhẹ nhàng bước đến bên cạnh cô cởi bỏ áo khoác ngoài rồi khoác lên cho cô.

- Anh xin lỗi...!xin lỗi vì đến trễ...!
Anh vòng tay qua ôm cô vào lòng rồi gục đầu xuống vai cô.

Nhìn những vết thương đang rỉ máu trên cơ thể nhỏ bé anh lại không kìm được lòng chỉ muốn một tay giết chết kẻ đang đứng sau lưng.

- Kì...
Cô đưa tay lên theo đó cũng ôm lấy anh để vỗ về.

Anh không hiểu lầm cô, không phát dục như lần trước lại nhẹ nhàng bước đến bên cạnh cô mà xin lỗi.

Trong lòng bất giác có một chút hơi ấm, khoé môi cô mỉm cười bởi cô cảm nhận được tình yêu từ nơi anh đang dành cho cô.

- Xin lỗi vì đã đến trễ, xin lỗi vì để em chịu khổ như vậy...!
Anh buông cô ra rồi khẽ vuốt ve gương mặt xanh xao của cô.

Tất cả những gì anh nhìn thấy, tất cả những gì anh nghe được đều không quan trọng bằng việc cô bây giờ tình trạng ra sao.

Chỉ cần một vết xước nhỏ cũng đủ làm anh đứng ngồi không yên nói chi đến những vết thương nặng chi chít trên người cô như vậy.

Từng vết thương trên người cô như cứa vào tim anh những vết dao khó có thể chữa lành.

Bàn tay cuộn tròn lại thành nắm đấm, Sở Chính Kì thở dài buông cô ra rồi nhẹ nhàng hôn lên mái tóc đang ướt sũng của cô.

Bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve như sợ một thứ gì đó sẽ vỡ.

Anh kéo cô về phía sau rồi quay lại nhìn Kiều Lệ Yến đang đứng nhìn.
- Cô có biết cô vừa động vào ai không?
Ánh mắt từ ôn nhu dịu dàng lại chuyển thành sắc lạnh đến gai người.

Sở Chính Kì nhíu mày cố gắng giữ cho bản thân bình tĩnh nếu không anh sẽ chạy đến bóp chết cô ả đang đứng trước mắt.

- Động vào ai? Cô ta đã phản bội anh rồi anh không biết sao? Em chỉ đang thay anh giáo huấn lại người phụ nữ có chồng rồi mà vẫn lăng nhăng bên ngoài mà thôi.

Anh...
Còn chưa để Kiều Lệ Yến nói hết câu anh lập tức đi đến tặng cho ả một bạt tay đau đến gai người.

Ánh mắt hằn từng tia máu, Sở Chính Kì thực sự đã nổi giận rồi.

Đôi mắt hổ phách hằn từng tia máu đáng sợ, bàn tay nổi những gân xanh bóp chặt lấy cổ Kiều Lệ Yến khiến ả khó thở đến tím tái mặt mày.

Thấy vậy vệ sĩ xung quanh liền chạy tới để giải cứu cho cô chủ, một tên vệ sĩ với tay cầm súng chạy tới liên tục nã đạn về phía anh.

Sở Chính Kì cũng không để thua lập tức ném Kiều Lệ Yến sang một bên rồi nhanh chân chạy đến đá văng khẩu súng trên tay hắn.

- Chính Kì.
Cô nhíu mày nhìn anh đang trong vòng vây của vô số vệ sĩ ở đây.

Không lâu sau người của Sở gia cũng chạy vào vì nghe thấy tiếng động lớn ở bên trong.

Một màn hỗn loạn diễn ra, Dịch Khải Liêm đưa cô đứng về phía sau rồi cũng chạy tới để phụ giúp anh một tay.

Nhìn sơ qua thì có vẻ ngôi nhà này chỉ có vài ba tên vệ sĩ cùng người làm nhưng cho đến khi hỗn loạn mới biết Kiều Lệ Yến đã phải hao tâm khổ sức thế nào để có thể thu về một lượng lớn vệ sĩ chất lượng như vậy.

- Chính Kì...!Khải Liêm...!
Cô bây giờ chỉ biết đứng một góc để nhìn anh và hắn trong đám hỗn loạn.

Bản thân cô thật bất tài cũng chẳng thể giúp được gì cho hai người.

Cơ thể yếu ớt dường như đứng không vững, những vết thương vẫn đau rát đến khó chịu.

Cô vội vàng tìm một điểm tựa rồi dựa người vào đó để cho bản thân có thể đứng vững.

Trước mắt cô mọi thứ cứ mờ dần rồi mờ dần đi tưởng chừng như không còn có thể nhìn thấy gì nữa.

Tất cả những gì cô có thể nhận biết đó là tiếng la hét, tiếng đánh đấm và tiếng nã súng vang lên bên tai.

- TIỂU Y..
Giọng anh thét lớn kéo cô về lại hiện thực, Duệ Y vội vàng ngẩng đầu lên nhìn về phía giọng nói thì bất chợt một thân ảnh đứng trước mặt cô che khuất đi tầm nhìn.

Một giây, hai giây rồi ba giây trôi qua, anh nhíu mày vì cơn đau quặn thắt nơi bụng chạy lên.

Sở Chính Kì buông thõng tay, nhẹ nhàng quay lại nhìn cô.

- Tiểu Y, em có bị thương không?
Một vũng máu loang lổ nơi bụng anh đang trào ra thấm ướt chiếc áo sơ mi trắng.

Gương mặt xanh xao lấm tấm mồ hôi nhưng vẫn cố gắng gượng.

Duệ Y run run, bàn tay chạm nhẹ vào bụng anh nhưng nghe thấy tiếng kêu khẽ cô lại vội vàng bỏ ra.

- Chính Kì...!anh...!hức...
Nước mắt cô không tự chủ mà rơi xuống.

Cô oà lên khóc lớn rồi lại nhìn anh đang che trước mặt mình.

Kiều Lệ Yến đứng phía sau tay buông thõng con dao xuống rồi lùi dần xa hơn.

Vốn định một dao mà giết cô lúc hỗn loạn ai ngờ trong đám đông ấy anh vẫn luôn nhìn cô.

Khi con dao ấy đâm vào bụng anh cô ta đã không nghĩ rằng anh lại có thể vì cô mà làm đến bước như vậy.

- Đừng khóc Tiểu Y, anh vẫn ở đây, anh không đi đâu cả, đừng khóc.

Anh đưa tay lên lau đi nước mắt cho cô rồi nhẹ nhàng trấn an tinh thần người con gái của anh.

Nhưng làm sao có thể ngăn nổi hai dòng lệ nơi khoé mi nóng hổi, cô lắc đầu khóc nấc lên thành tiếng rồi trách mắng anh.

- Sao anh ngốc vậy? Anh không nghĩ đến anh sao? Sao lại đứng ra che cho em cơ chứ?
Cô vẫn khóc, vừa khóc vừa mắng anh nhưng lại rất đau lòng.

Xen lẫn vào đó phải chăng là chút ít hạnh phúc nhỏ nhoi của người con gái lần đầu được cảm nhận sự yêu thương của người đàn ông gọi là chồng dành cho mình.

Hai tay anh ôm lấy gương mặt nhỏ của cô rồi khẽ mỉm cười.

- Anh bằng lòng làm kẻ ngốc khi ở cạnh vợ anh.

Khoé miệng nhợt nhạt cong lên ý cười.

Cô cũng vì vậy mà không còn trách mắng anh nữa.

- Tại em không làm được gì cho anh...!bây giờ...!bây giờ lại để anh thành ra như vậy.
Cô nghẹn ngào trong tiếng nấc dài.

Giọng cô trầm hẳn xuống như không còn sức sống mà ôm lấy anh.

Cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể người đàn ông kia bao trùm lấy bản thân làm cô cũng có phần an tâm hơn hẳn.

- Anh không sao, Tiểu Y đừng khóc nhé.

Nếu khi anh tỉnh lại vẫn thấy em đang khóc thì anh sẽ buồn...!buồn lắm đấy...
Nói rồi anh gục xuống vai cô mất đi ý thức.

Duệ Y hoảng sợ nhìn anh vội vàng lay lay người anh nhưng bàn tay sớm đã lạnh toát.

- Chính Kì, Chính Kì, mở mắt ra nhìn em đi mà, em không cho phép anh ngủ lúc này, Sở Chính Kì.

Chapter
1 Chương 1: 1: Buông Bỏ Hay Bắt Đầu
2 Chương 2: 2: Đại Hôn
3 Chương 3: 3: Hợp Đồng Hôn Nhân
4 Chương 4: 4: Ngày Mới Ở Sở Gia
5 Chương 5: 5: Anh Không Thích Tôi Càng Làm
6 Chương 6: 6: Là Hận Hay Yêu
7 Chương 7: 7: Xích Mích
8 Chương 8: 8: Thất Vọng Trong Yêu Thương
9 Chương 9: 9: Ốm Nghén
10 Chương 10: 10: Cuộc Trò Chuyện Với Giáo Sư
11 Chương 11: 11: Sự Cầu Cứu Của Đoàn Dương
12 Chương 12: 12: Trở Về Văn Phòng
13 Chương 13: 13: Người Phụ Nữ Mệnh Khổ
14 Chương 14: 14: Bão Tố Trong Tim
15 Chương 15: 15: Sự Thay Đổi Bất Ngờ
16 Chương 16: 16: Chúng Ta Là Vợ Chồng
17 Chương 17: 17: Mẹ Chồng Nàng Dâu
18 Chương 18: 18: Ác Mộng
19 Chương 19: 19: Một Buổi Sáng Bất Ổn
20 Chương 20: 20: Vợ Thắt Cà Vạt Cho Anh
21 Chương 21: 21: Ngọt Ngào
22 Chương 22: 22: Siêu Âm
23 Chương 23: 23: Cảm Giác Ảm Đạm Đến Đáng Sợ
24 Chương 24: 24: Đụng Mặt Kiều Lệ Yến
25 Chương 25: 25: Mãi Mãi Không Yêu Cô
26 Chương 26: 26: Cuộc Gặp Mặt Không Mong Muốn
27 Chương 27: 27: Sợ Hãi
28 Chương 28: 28: Cuộc Chiến Bắt Đầu
29 Chương 29: 29: Trở Về Cô Nhi Viện
30 Chương 30: 30: Làm Càn
31 Chương 31: 31: Bất Thường
32 Chương 32: 32: Tôi Sẽ Đòi Lại Công Bằng Cho Cô
33 Chương 33: 33: Níu Kéo Cũng Vô Dụng
34 Chương 34: 34: Ngược
35 Chương 35: 35: Bệnh Nhân Nguy Kịch
36 Chương 36: 36: Tuyệt Vọng Trong Nước Mắt
37 Chương 37: 37: Dịch Khải Liêm
38 Chương 38: 38: Liệu Rằng Còn Có Thể Hay Không
39 Chương 39: 39: Xin Đừng Gặp Lại Nhau
40 Chương 40: 40: Nhớ Mong
41 Chương 41: 41: Cậu Là Cảm Xúc Tuyệt Vời Nhất
42 Chương 42: 42: Thay Đổi
43 Chương 43: 43: Hiểu Lầm
44 Chương 44: 44: Mật Ngọt
45 Chương 45: 45: Kì Dừng Lại
46 Chương 46: 46: Đừng Rời Xa Tôi
47 Chương 47: 47: Chạy Trốn
48 Chương 48: 48: Kẻ Phản Bội Sở Thị
49 Chương 49: 49: Sẽ Chờ Em Và Tin Em
50 Chương 50: 50: Ác Mộng Chủ Tịch Giản Thị
51 Chương 51: 51: Cuộc Giao Dịch
52 Chương 52: 52: Dấu Son Của Ai
53 Chương 53: 53: Ly Rượu Có Thuốc
54 Chương 54: 54: Sự Thật Sau Lớp Vỏ Nguỵ Tạo
55 Chương 55: 55: Vị Trí Sở Phu Nhân Chỉ Dành Cho Một Người
56 Chương 56: 56: Cô Thật Đáng Thương
57 Chương 57: 57: Nóng
58 Chương 58: 58: Ham Muốn Dập Tắt
59 Chương 59: 59: Mới Chỉ Là Bắt Đầu
60 Chương 60: 60: Chính Kì Mở Mắt Ra Đi
61 Chương 61: 61: Ai Cho Em Lấy Người Khác
62 Chương 62: 62: Chồng À
63 Chương 63: 63: Là Anh Cười Em Trước
64 Chương 64: 64: Nên Trả Hết Nợ Rồi
65 Chương 65: 65: Cô Có Thể Giúp Tôi Được Không
66 Chương 66: 66: Sự Thật
67 Chương 67: 67: Anh Ta Là Đoàn Dương
68 Chương 68: 68: Dịu Dàng Của Riêng Em
69 Chương 69: 69: Có Thai Ngoài Ý Muốn
70 Chương 70: 70: Tơ Duyên Là Ngắn Hay Dài
71 Chương 71: 71: Tôi Sẽ Giúp Cô
72 Chương 72: 72: Hạnh Phúc Nơi Cuối Con Đường End
73 72: Hạnh Phúc Nơi Cuối Con Đường End
74 71: Tôi Sẽ Giúp Cô
75 70: Tơ Duyên Là Ngắn Hay Dài
Chapter

Updated 75 Episodes

1
Chương 1: 1: Buông Bỏ Hay Bắt Đầu
2
Chương 2: 2: Đại Hôn
3
Chương 3: 3: Hợp Đồng Hôn Nhân
4
Chương 4: 4: Ngày Mới Ở Sở Gia
5
Chương 5: 5: Anh Không Thích Tôi Càng Làm
6
Chương 6: 6: Là Hận Hay Yêu
7
Chương 7: 7: Xích Mích
8
Chương 8: 8: Thất Vọng Trong Yêu Thương
9
Chương 9: 9: Ốm Nghén
10
Chương 10: 10: Cuộc Trò Chuyện Với Giáo Sư
11
Chương 11: 11: Sự Cầu Cứu Của Đoàn Dương
12
Chương 12: 12: Trở Về Văn Phòng
13
Chương 13: 13: Người Phụ Nữ Mệnh Khổ
14
Chương 14: 14: Bão Tố Trong Tim
15
Chương 15: 15: Sự Thay Đổi Bất Ngờ
16
Chương 16: 16: Chúng Ta Là Vợ Chồng
17
Chương 17: 17: Mẹ Chồng Nàng Dâu
18
Chương 18: 18: Ác Mộng
19
Chương 19: 19: Một Buổi Sáng Bất Ổn
20
Chương 20: 20: Vợ Thắt Cà Vạt Cho Anh
21
Chương 21: 21: Ngọt Ngào
22
Chương 22: 22: Siêu Âm
23
Chương 23: 23: Cảm Giác Ảm Đạm Đến Đáng Sợ
24
Chương 24: 24: Đụng Mặt Kiều Lệ Yến
25
Chương 25: 25: Mãi Mãi Không Yêu Cô
26
Chương 26: 26: Cuộc Gặp Mặt Không Mong Muốn
27
Chương 27: 27: Sợ Hãi
28
Chương 28: 28: Cuộc Chiến Bắt Đầu
29
Chương 29: 29: Trở Về Cô Nhi Viện
30
Chương 30: 30: Làm Càn
31
Chương 31: 31: Bất Thường
32
Chương 32: 32: Tôi Sẽ Đòi Lại Công Bằng Cho Cô
33
Chương 33: 33: Níu Kéo Cũng Vô Dụng
34
Chương 34: 34: Ngược
35
Chương 35: 35: Bệnh Nhân Nguy Kịch
36
Chương 36: 36: Tuyệt Vọng Trong Nước Mắt
37
Chương 37: 37: Dịch Khải Liêm
38
Chương 38: 38: Liệu Rằng Còn Có Thể Hay Không
39
Chương 39: 39: Xin Đừng Gặp Lại Nhau
40
Chương 40: 40: Nhớ Mong
41
Chương 41: 41: Cậu Là Cảm Xúc Tuyệt Vời Nhất
42
Chương 42: 42: Thay Đổi
43
Chương 43: 43: Hiểu Lầm
44
Chương 44: 44: Mật Ngọt
45
Chương 45: 45: Kì Dừng Lại
46
Chương 46: 46: Đừng Rời Xa Tôi
47
Chương 47: 47: Chạy Trốn
48
Chương 48: 48: Kẻ Phản Bội Sở Thị
49
Chương 49: 49: Sẽ Chờ Em Và Tin Em
50
Chương 50: 50: Ác Mộng Chủ Tịch Giản Thị
51
Chương 51: 51: Cuộc Giao Dịch
52
Chương 52: 52: Dấu Son Của Ai
53
Chương 53: 53: Ly Rượu Có Thuốc
54
Chương 54: 54: Sự Thật Sau Lớp Vỏ Nguỵ Tạo
55
Chương 55: 55: Vị Trí Sở Phu Nhân Chỉ Dành Cho Một Người
56
Chương 56: 56: Cô Thật Đáng Thương
57
Chương 57: 57: Nóng
58
Chương 58: 58: Ham Muốn Dập Tắt
59
Chương 59: 59: Mới Chỉ Là Bắt Đầu
60
Chương 60: 60: Chính Kì Mở Mắt Ra Đi
61
Chương 61: 61: Ai Cho Em Lấy Người Khác
62
Chương 62: 62: Chồng À
63
Chương 63: 63: Là Anh Cười Em Trước
64
Chương 64: 64: Nên Trả Hết Nợ Rồi
65
Chương 65: 65: Cô Có Thể Giúp Tôi Được Không
66
Chương 66: 66: Sự Thật
67
Chương 67: 67: Anh Ta Là Đoàn Dương
68
Chương 68: 68: Dịu Dàng Của Riêng Em
69
Chương 69: 69: Có Thai Ngoài Ý Muốn
70
Chương 70: 70: Tơ Duyên Là Ngắn Hay Dài
71
Chương 71: 71: Tôi Sẽ Giúp Cô
72
Chương 72: 72: Hạnh Phúc Nơi Cuối Con Đường End
73
72: Hạnh Phúc Nơi Cuối Con Đường End
74
71: Tôi Sẽ Giúp Cô
75
70: Tơ Duyên Là Ngắn Hay Dài