Chương 46: 46: Đừng Rời Xa Tôi

Thời gian trôi qua từng tích tắc.

Mỗi lần cô mở mắt đều nhìn thấy anh đang thô bạo mà xâm nhập bên trong để chiếm đoạt tất cả những ấm áp cuối cùng.

Tỉnh rồi lại mê, mê rồi lại tỉnh.

Ý thức không chủ đích cứ chạy về rồi chạy đi.

Không biết đã bao nhiêu lần, phía dưới cũng cảm thấy đau rát đến mức khó thở.

Lần một, lần hai rồi lần ba.

Cô sợ phải mở mắt ra và có được ý thức vì mỗi lần như vậy cô sẽ lại nhìn thấy anh đang hung hăng ra vào phía dưới cùng cảm giác đau đến thấu xương.
" Bây giờ đã là mấy giờ rồi? "
Đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng và dường như không thể cảm nhận được thêm điều gì nữa.

Cô ước bản thân có thể mất đi cảm giác để quên đi những đợt sóng trào tràn lan trong cơ thể và thứ dịch nhớp nháp dưới thân kia.
- Giản Duệ Y.
Đôi mắt cô khép hờ, dường như đã không còn có thể mở được nữa.

Chân hoàn toàn mất đi cảm giác, tiểu Y cũng như bị rách ra đến chảy máu mà đau rát.

Trên người cô khó có thể tìm thấy một nơi còn lành lặn và nguyên vẹn.
Không biết là lần thứ mấy cô tỉnh lại, trước mắt cô là thứ khí mơ hồ, như ảo ảnh toát lên.

Nơi này không phải là trên giường anh.

Cơ thể được bao trùm bởi khí nóng, da thịt chạm vào nhau, từng giọt nước tí tách rơi xuống.

Bàn tay anh vụng về lau sạch giúp cô rồi lại vội chạy đi lấy khăn tắm quấn lại.

Cô chỉ mãi ngồi yên như một cái xác không hồn nhìn theo bóng anh rồi buông cơ thể để mặc ý thức trôi theo nước.
Đợi đến khi cô tỉnh lại thì đã là chiều.

Một chiều êm ả như ru như kéo theo mọi đau đớn của cô chạy vào gió.

Cơ thể mệt mỏi lại đau nhức, cô cảm nhận được cái tê buốt đang xâm chiếm lấy cơ thể.

Đúng rồi, hôm qua anh đã làm cô đến bất tỉnh và sau đó cũng chẳng biết anh làm đến tận bao giờ.

Chỉ nhớ là trước khi mất đi ý thức cơ thể cô đều là những vết thương do anh để lại.

Anh đã làm gì với cơ thể cô cô cũng không còn muốn biết nữa nhưng trước hết cơ thể cô đã được băng bó và lau sạch.

Cô nhíu mày đưa tay lên chặn đi thứ ánh sáng đang cố gắng gọi cô dậy.
Kể từ khi được sinh ra thì đây là lần đầu tiên mọi thứ lộn xộn như vậy.

Trước mắt cô tất cả trở nên mờ nhạt và mệt mỏi.

Cô muốn cuộn tròn trong chăn mà trốn tránh, để không ai có thể tìm thấy cô được nữa.
" Gì đây? "
Cô cúi xuống nhìn phía dưới, vòng tay anh đang ôm lấy eo nhỏ của cô mà xiết chặt.

Từ cổ xuống dưới tận chân đều có những dấu vết tình thú do anh để lại.
- Tỉnh rồi sao?
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.

Cô nhíu mày quay sang nhìn, gương mặt anh vẫn đẹp như vậy, khi được ánh nắng chiếu vào thì lại càng đẹp hơn bao giờ hết.

Khoé mắt vẫn còn đọng lại thứ nước mắt mặn chát, cô không trả lời anh mà chỉ lặng lẽ quay người đi.
- Sao vậy? Cảm thấy khó chịu trong người sao?
Thấy cô không trả lời anh lập tức lo lắng hỏi.

Từng vết thương trên người đều được một tay anh băng bó, những vết bầm tím cũng là một tay anh thoa thuốc.

Nhưng cơ thể cô vẫn chẳng có lấy một chút sức lực, dường như đúng là bị phế thật rồi.

Bây giờ có mở cửa để cô chạy đi cô cũng chẳng thể nhấc nổi một chân lên để bước xuống giường.

Hai chân mất hết cả giác, cổ cũng không thể cử động mạnh còn đầu thì đau nhức.

Cả người cô nóng như lửa đốt, ý thức lại mơ mơ hồ hồ giữa cái thực và cái ảo đan xen.

Cô còn chẳng biết bản thân bây giờ là đang ở đâu và hiện tại là sáng hay chiều.

Chưa bao giờ cô cảm thấy bản thân muốn buông xuôi đến như vậy.
" Cốc, cốc, cốc.

"
Tiếng gõ cửa vang lên thu hút sự chú ý của anh.

Sở Chính Kì nhẹ nhàng đắp chăn lên cho cô rồi mới xuống giường đến bên mở cửa.

Sau cánh cửa là quản gia Thẩm đang chờ sẵn cùng với một nữ bác sĩ cầm theo đồ nghề đi phía sau.
- Đây là vị bác sĩ được mời đến thưa thiếu gia.

Anh nhanh chóng ra hiệu cho vị bác sĩ kia vào khám bệnh cho cô.

Vị bác sĩ kia dường như cũng hiểu ý tiến vào trong phòng rồi đi đến bên cạnh cô.

Đợi đến khi vị bác sĩ đó đến gần cô mới nhận biết được sự hiện diện của người lạ.

Hình ảnh mờ dần, bên tai cô ù ù nghe được giọng nói của vị bác sĩ đó.
- Phu nhân là bị sốt nặng nên thiếu nước.

Ngạc Đổng dám hỏi Sở thiếu không biết phu nhân đã phải " vận động " trong bao nhiêu thời gian.
Anh suy nghĩ một chút, cũng chẳng nhớ được là trong bao nhiêu tiếng.

Bởi lẽ khi anh dừng lại đã là sáng, khi ấy trời đã rạng cũng nghe được tiếng người làm huyên náo dưới nhà.

Cứ cho là tầm năm giờ sáng.
- Chắc là tầm ba hoặc bốn tiếng gì đó.
Anh không nhớ bản thân đã làm bao nhiêu lần nhưng có lẽ là khoảng bằng đó thời gian.

Khi đó cũng chẳng thể kiềm chế nổi cảm xúc, biết bao nhiêu thứ dồn nén nên trút một lần hết lên người cô.
Đến cả nữ bác sĩ kia sau khi nghe xong cũng phải kinh sợ.

Người bình thường nhiều nhất là một tiếng hoặc có thể hơn một chút.

Nhưng anh lại h0an ái cùng cô suốt cả mấy tiếng dài nên không thể trách việc cơ thể cô thành ra như bây giờ.
- Vậy tôi sẽ để một ít thuốc kháng sinh ở đây, thiếu gia nhớ cho phu nhân uống nhé.

Nếu như phu nhân có thể đi lại hoặc sức khoẻ ổn hơn thì thiếu gia nên để phu nhân đến bệnh viện khám.
Một ít thuốc kháng sinh được để lại trên bàn cùng với một tờ kê đơn thuốc.

Cô mờ mờ có thể nhìn thấy nhưng đầu óc mơ hồ lại chẳng chịu tiếp nhận một chút thông tin nào.

Cánh cửa phòng đóng lại, cô cảm nhận được hơi ấm từ phía sau phả vào gáy.

Bàn tay anh vòng qua người cô rồi nhẹ nhàng cởi bỏ chiếc áo phông bên ngoài.
" Anh ta...!anh ta lại định làm tiếp sao? "
Trong lòng cô bỗng dấy lên một cảm giác bất an lo sợ.

Nếu bây giờ dã thú của anh lại nổi lên thì cô chẳng phải là sẽ tiếp tục chịu sự giày vò triền miên đêm qua sao? Bàn tay anh chạm đến eo nhỏ rồi dịu dàng cầm lấy thuốc trên bàn thoa lên giúp cô.

Duệ Y có chút ngạc nhiên nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm.
- Từ khoảnh khắc nhìn thấy em rời khỏi Sở gia tôi mới chợt nhận ra bản thân thực sự đã quen với cảm giác có em trong ngôi nhà này.
Sự dịu dàng này khác hoàn toàn so với Sở Chính Kì đêm qua.

Trong không gian yên lặng anh lên tiếng phá vỡ một khoảng cách vô hình giữa hai người.

Giọng nói trầm trần rồi anh dừng lại một chút, ánh mắt xa xăm nhìn về phía cô.

Anh biết cô vẫn đang thức chỉ có điều cô không muốn nhìn anh nên mới nhắm mắt lại như vậy.

Điều đó cũng dễ hiểu bởi sau một đêm bị anh giày vò về thể xác có ai mà bỏ qua được dễ dàng.

Đặt lọ thuốc sang một bên anh kéo chăn lên rồi nằm xuống bên cạnh cô.
- Tôi biết rằng em đặc biệt, tôi không muốn mất em...
Anh vùi đầu vào lưng cô rồi nhẹ nhàng hôn lên tóc cô.

Cô vẫn im lặng không trả lời lại anh bởi lẽ ngay lúc này cô cũng không biết phải trả lời câu nói ấy của anh như nào.

Cô có thể coi nó là môt lời tỏ tình sau một đêm hoang dại triền miên không? Có thể coi nó là một chút mật ngọt để xoa dịu đi những nỗi đau anh đem lại cho cô hay không?
- Vậy nên em có thể...!có thể đừng rời khỏi tôi được không?

Chapter
1 Chương 1: 1: Buông Bỏ Hay Bắt Đầu
2 Chương 2: 2: Đại Hôn
3 Chương 3: 3: Hợp Đồng Hôn Nhân
4 Chương 4: 4: Ngày Mới Ở Sở Gia
5 Chương 5: 5: Anh Không Thích Tôi Càng Làm
6 Chương 6: 6: Là Hận Hay Yêu
7 Chương 7: 7: Xích Mích
8 Chương 8: 8: Thất Vọng Trong Yêu Thương
9 Chương 9: 9: Ốm Nghén
10 Chương 10: 10: Cuộc Trò Chuyện Với Giáo Sư
11 Chương 11: 11: Sự Cầu Cứu Của Đoàn Dương
12 Chương 12: 12: Trở Về Văn Phòng
13 Chương 13: 13: Người Phụ Nữ Mệnh Khổ
14 Chương 14: 14: Bão Tố Trong Tim
15 Chương 15: 15: Sự Thay Đổi Bất Ngờ
16 Chương 16: 16: Chúng Ta Là Vợ Chồng
17 Chương 17: 17: Mẹ Chồng Nàng Dâu
18 Chương 18: 18: Ác Mộng
19 Chương 19: 19: Một Buổi Sáng Bất Ổn
20 Chương 20: 20: Vợ Thắt Cà Vạt Cho Anh
21 Chương 21: 21: Ngọt Ngào
22 Chương 22: 22: Siêu Âm
23 Chương 23: 23: Cảm Giác Ảm Đạm Đến Đáng Sợ
24 Chương 24: 24: Đụng Mặt Kiều Lệ Yến
25 Chương 25: 25: Mãi Mãi Không Yêu Cô
26 Chương 26: 26: Cuộc Gặp Mặt Không Mong Muốn
27 Chương 27: 27: Sợ Hãi
28 Chương 28: 28: Cuộc Chiến Bắt Đầu
29 Chương 29: 29: Trở Về Cô Nhi Viện
30 Chương 30: 30: Làm Càn
31 Chương 31: 31: Bất Thường
32 Chương 32: 32: Tôi Sẽ Đòi Lại Công Bằng Cho Cô
33 Chương 33: 33: Níu Kéo Cũng Vô Dụng
34 Chương 34: 34: Ngược
35 Chương 35: 35: Bệnh Nhân Nguy Kịch
36 Chương 36: 36: Tuyệt Vọng Trong Nước Mắt
37 Chương 37: 37: Dịch Khải Liêm
38 Chương 38: 38: Liệu Rằng Còn Có Thể Hay Không
39 Chương 39: 39: Xin Đừng Gặp Lại Nhau
40 Chương 40: 40: Nhớ Mong
41 Chương 41: 41: Cậu Là Cảm Xúc Tuyệt Vời Nhất
42 Chương 42: 42: Thay Đổi
43 Chương 43: 43: Hiểu Lầm
44 Chương 44: 44: Mật Ngọt
45 Chương 45: 45: Kì Dừng Lại
46 Chương 46: 46: Đừng Rời Xa Tôi
47 Chương 47: 47: Chạy Trốn
48 Chương 48: 48: Kẻ Phản Bội Sở Thị
49 Chương 49: 49: Sẽ Chờ Em Và Tin Em
50 Chương 50: 50: Ác Mộng Chủ Tịch Giản Thị
51 Chương 51: 51: Cuộc Giao Dịch
52 Chương 52: 52: Dấu Son Của Ai
53 Chương 53: 53: Ly Rượu Có Thuốc
54 Chương 54: 54: Sự Thật Sau Lớp Vỏ Nguỵ Tạo
55 Chương 55: 55: Vị Trí Sở Phu Nhân Chỉ Dành Cho Một Người
56 Chương 56: 56: Cô Thật Đáng Thương
57 Chương 57: 57: Nóng
58 Chương 58: 58: Ham Muốn Dập Tắt
59 Chương 59: 59: Mới Chỉ Là Bắt Đầu
60 Chương 60: 60: Chính Kì Mở Mắt Ra Đi
61 Chương 61: 61: Ai Cho Em Lấy Người Khác
62 Chương 62: 62: Chồng À
63 Chương 63: 63: Là Anh Cười Em Trước
64 Chương 64: 64: Nên Trả Hết Nợ Rồi
65 Chương 65: 65: Cô Có Thể Giúp Tôi Được Không
66 Chương 66: 66: Sự Thật
67 Chương 67: 67: Anh Ta Là Đoàn Dương
68 Chương 68: 68: Dịu Dàng Của Riêng Em
69 Chương 69: 69: Có Thai Ngoài Ý Muốn
70 Chương 70: 70: Tơ Duyên Là Ngắn Hay Dài
71 Chương 71: 71: Tôi Sẽ Giúp Cô
72 Chương 72: 72: Hạnh Phúc Nơi Cuối Con Đường End
73 72: Hạnh Phúc Nơi Cuối Con Đường End
74 71: Tôi Sẽ Giúp Cô
75 70: Tơ Duyên Là Ngắn Hay Dài
Chapter

Updated 75 Episodes

1
Chương 1: 1: Buông Bỏ Hay Bắt Đầu
2
Chương 2: 2: Đại Hôn
3
Chương 3: 3: Hợp Đồng Hôn Nhân
4
Chương 4: 4: Ngày Mới Ở Sở Gia
5
Chương 5: 5: Anh Không Thích Tôi Càng Làm
6
Chương 6: 6: Là Hận Hay Yêu
7
Chương 7: 7: Xích Mích
8
Chương 8: 8: Thất Vọng Trong Yêu Thương
9
Chương 9: 9: Ốm Nghén
10
Chương 10: 10: Cuộc Trò Chuyện Với Giáo Sư
11
Chương 11: 11: Sự Cầu Cứu Của Đoàn Dương
12
Chương 12: 12: Trở Về Văn Phòng
13
Chương 13: 13: Người Phụ Nữ Mệnh Khổ
14
Chương 14: 14: Bão Tố Trong Tim
15
Chương 15: 15: Sự Thay Đổi Bất Ngờ
16
Chương 16: 16: Chúng Ta Là Vợ Chồng
17
Chương 17: 17: Mẹ Chồng Nàng Dâu
18
Chương 18: 18: Ác Mộng
19
Chương 19: 19: Một Buổi Sáng Bất Ổn
20
Chương 20: 20: Vợ Thắt Cà Vạt Cho Anh
21
Chương 21: 21: Ngọt Ngào
22
Chương 22: 22: Siêu Âm
23
Chương 23: 23: Cảm Giác Ảm Đạm Đến Đáng Sợ
24
Chương 24: 24: Đụng Mặt Kiều Lệ Yến
25
Chương 25: 25: Mãi Mãi Không Yêu Cô
26
Chương 26: 26: Cuộc Gặp Mặt Không Mong Muốn
27
Chương 27: 27: Sợ Hãi
28
Chương 28: 28: Cuộc Chiến Bắt Đầu
29
Chương 29: 29: Trở Về Cô Nhi Viện
30
Chương 30: 30: Làm Càn
31
Chương 31: 31: Bất Thường
32
Chương 32: 32: Tôi Sẽ Đòi Lại Công Bằng Cho Cô
33
Chương 33: 33: Níu Kéo Cũng Vô Dụng
34
Chương 34: 34: Ngược
35
Chương 35: 35: Bệnh Nhân Nguy Kịch
36
Chương 36: 36: Tuyệt Vọng Trong Nước Mắt
37
Chương 37: 37: Dịch Khải Liêm
38
Chương 38: 38: Liệu Rằng Còn Có Thể Hay Không
39
Chương 39: 39: Xin Đừng Gặp Lại Nhau
40
Chương 40: 40: Nhớ Mong
41
Chương 41: 41: Cậu Là Cảm Xúc Tuyệt Vời Nhất
42
Chương 42: 42: Thay Đổi
43
Chương 43: 43: Hiểu Lầm
44
Chương 44: 44: Mật Ngọt
45
Chương 45: 45: Kì Dừng Lại
46
Chương 46: 46: Đừng Rời Xa Tôi
47
Chương 47: 47: Chạy Trốn
48
Chương 48: 48: Kẻ Phản Bội Sở Thị
49
Chương 49: 49: Sẽ Chờ Em Và Tin Em
50
Chương 50: 50: Ác Mộng Chủ Tịch Giản Thị
51
Chương 51: 51: Cuộc Giao Dịch
52
Chương 52: 52: Dấu Son Của Ai
53
Chương 53: 53: Ly Rượu Có Thuốc
54
Chương 54: 54: Sự Thật Sau Lớp Vỏ Nguỵ Tạo
55
Chương 55: 55: Vị Trí Sở Phu Nhân Chỉ Dành Cho Một Người
56
Chương 56: 56: Cô Thật Đáng Thương
57
Chương 57: 57: Nóng
58
Chương 58: 58: Ham Muốn Dập Tắt
59
Chương 59: 59: Mới Chỉ Là Bắt Đầu
60
Chương 60: 60: Chính Kì Mở Mắt Ra Đi
61
Chương 61: 61: Ai Cho Em Lấy Người Khác
62
Chương 62: 62: Chồng À
63
Chương 63: 63: Là Anh Cười Em Trước
64
Chương 64: 64: Nên Trả Hết Nợ Rồi
65
Chương 65: 65: Cô Có Thể Giúp Tôi Được Không
66
Chương 66: 66: Sự Thật
67
Chương 67: 67: Anh Ta Là Đoàn Dương
68
Chương 68: 68: Dịu Dàng Của Riêng Em
69
Chương 69: 69: Có Thai Ngoài Ý Muốn
70
Chương 70: 70: Tơ Duyên Là Ngắn Hay Dài
71
Chương 71: 71: Tôi Sẽ Giúp Cô
72
Chương 72: 72: Hạnh Phúc Nơi Cuối Con Đường End
73
72: Hạnh Phúc Nơi Cuối Con Đường End
74
71: Tôi Sẽ Giúp Cô
75
70: Tơ Duyên Là Ngắn Hay Dài