Chương 1: Cuộc hôn nhân bị sắp đặt

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nửa đêm khi Hạ Tiểu Tinh tỉnh giấc, bỗng thấy trên giường đã có thêm một người nữa. Âu Vũ Thanh đưa lưng về phía cô, lặng yên ngủ không một tiếng động, khoảng giường ở giữa ngăn cách hai người có khi đến gần hai thước*.

Anh trở về từ khi nào, cô lại không hề phát hiện ra.

Cô sửng sốt một lúc lâu, bởi vì hôm nay không phải ngày Âu Vũ Thanh về nhà, lẽ ra là ngày mai.

Anh cũng không phải mỗi ngày đều về nhà. Ngôi nhà hiện tại đang ở là quà cưới của cha mẹ Hạ Tiểu Tinh, gần khu phố trung tâm, mà nơi Âu Vũ Thanh công tác ở tận khu mới xây dựng bên kia sông, cách đây một giờ chạy xe, anh một tuần đến bốn ngày ngủ bên đấy. Ở đó Âu Vũ Thanh có căn hộ riêng của mình.

Hôm nay anh bỗng nhiên lại về không báo trước, hai tuần gần đây đã mấy lần như vậy.

Cảm thấy đầu hơi đau nhức, Hạ Tiểu Tinh mới nghĩ đến liệu có do uống thuốc dị ứng hay không, vốn chỉ định uống một viên, không biết sao lại uống đến hai viên. Hầu hết các loại thuốc dị ứng đều làm người ta thèm ngủ. Cô không phủ nhận trong một khắc nào đó, trong đầu có ý niệm coi thuốc dị ứng như thuốc ngủ.

Cô có thể chất dị ứng, đặc biệt mẫn cảm. Ngày hôm qua trận gió đầu thu thổi về, lá cây cả vàng lẫn xanh bay toán loạn, nhiệt độ không khí chợt giảm xuống còn bảy, tám độ, lúc trời sẩm tối, trên chân và mu bàn tay của cô đã nổi lên rất nhiều nốt như u ngứa.

Hiện giờ các nốt ngứa đã biến mất, chắc là tác dụng phụ cũng tới, hai viên thuốc dị ứng, rốt cuộc đã có tác dụng.

Cô lẳng lặng nhìn Âu Vũ Thanh, trong phòng tối như mực, dưới tấm rèm cửa sổ mơ hồ hắt ra một chút ánh sáng, anh nằm nghiêng sát cạnh giường, tấm lưng kia, giống với mấy năm trước khi cô đi du lịch , từ cửa sổ tàu hỏa trông ra màn đêm núi Kỳ Liên, nhấp nhô trùng điệp, tựa như gần ngay trước mắt, ngay ngoài khung cửa sổ, nhưng kỳ thực, lại xa xôi không thể chạm tới.

Cô lặng lẽ đứng dậy.

Đêm nay trăng dường như rất sáng. Cô cẩn thận không quấy nhiễu đến Âu Dương Thanh, cho dù cùng ngủ trên một chiếc giường, anh với cô vẫn vô cùng xa cách. Đôi khi từ trên người anh, cô rốt cục đã hiểu thấu hàm ý thật sự của câu: “gần trong gang tấc, xa tận chân trời”.

Lần theo tủ quần áo, vách tường, cô rón rén đi vào phòng khách. Đứng bên cửa sổ gần mặt đất, cô do dự một lát, cuối cùng cố lấy dũng khí kéo tấm rèm ra, một tiếng “roạt” nhỏ vang lên, ánh trăng tựa như dòng nước, lập tức tràn ra khắp sàn.

Ngoài ô cửa thủy tinh là bóng đêm thăm thẳm, cô lại không hề thấy sợ thời khắc ba giờ đêm khuya khoắt này.

Cô vốn là kẻ nhát gan. Do trước đây đọc một chuyện xưa, trong đó kể rằng có một cô bé, nửa đêm rời giường đi kéo rèm cửa sổ, không ngờ ở ngoài khung cửa thấy một cô gái giống mình như đúc đang nhìn cô chằm chằm. Từ đó về sau cô luôn sợ mở rèm cửa sổ buổi tối. Câu chuyện kia, cô không biết kết thúc, đến giờ vẫn chẳng rõ cô bé kia rốt cuộc ra sao.

Choàng áo khoác, cô mở cửa ban công đứng hút thuốc. Ánh trăng vằng vặc, trận gió đầu thu hôm qua đã đem không khí ô nhiễm trong thành phố cuốn trôi, để lại một khoảng phố phường trong lành, cô nhìn thấy trên tay mình một làn khói nhẹ lượn lờ hướng về phía trước.

Hạ Tiểu Tinh không nghiện thuốc lá, hút thuốc trước nay đều là đùa chơi, sau khi kết hôn, biết Âu Vũ Thanh ghét trên người cô có mùi khói thuốc, cô càng tránh xa thuốc lá. Nhưng, gần đâu cô lại bắt đầu hút.

Nguyên do là từ khi biết cha bị tổ chuyên án Ban thanh tra kỷ luật tuyên bố “Song quy”*, bắt đầu bị cách ly, thẩm tra suốt đêm.

Hạ Văn Cường, phó Thị trưởng thành phố C phụ trách phát triển đô thị, vì tham ô nhận hối lộ số tiền lớn, đã bị cơ quan kiểm sát theo qui định phê chuẩn lệnh bắt giữ.

Khi kết hôn cô đã mang máng cảm giác cha có vấn đề, chỉ dựa vào tiền lương của cha và mẹ, làm sao có thể tặng cô căn hộ xa xỉ ở khu phố trung tâm phồn hoa làm quà cưới, sau đó còn tặng cả một chiếc xe hơi, nhưng nghĩ cha đường quan lộ gặp thời, cô cũng lười nghĩ ngợi.

Tương tự những đứa trẻ được cha mẹ che chở bao bọc, Hạ Tiểu Tinh lớn lên trong mật ngọt. Cô không biết mình là con gái của cán bộ cao cấp, ngoài cấp trung ương hay trên địa phương, còn lại cô không cho rằng là quan to. Nhưng cô thừa nhận bản thân mình có vận số không tệ, đã cho cô một người cha tốt. Người cha này không chỉ cho cô một công việc có thu nhập ổn định mà không gò bó, không cần mỗi ngày đúng giờ đi làm, còn mang đến cho cô người đàn ông cô yêu thương.

Cha đối với cô gần như là muốn gì được nấy. Thậm chí ngay cả lúc cô vì Âu Vũ Thanh mà cả kỷ nghỉ hè cơm nước không màng, cha lập tức tức vỗ ngực cam đoan với cô “Cha nhất định sẽ làm cho cậu ta cưới con, cha nó là nhờ cha một tay đề bạt lên, chú nó trong tay có hai công trình đang chờ cha ký tên, nhà đấy sao dám giở mặt chống đối với nhà ta.”

Tuy rằng sau này cô biết, bố chồng cô vì một lần lên chức cuối cùng, chú của Âu Vũ Thanh để có được dự án xây dựng đường bộ và nguồn vốn vay ngân hàng đã liên kết lại buộc anh đáp ứng cuộc hôn nhân này, song cô cũng không cảm thấy người nhà anh là kẻ nịnh nọt, bợ đỡ.

Nhưng chung qui có khác gì loại hôn nhân bị sắp đặt thời xưa, cô đã tự nhủ, nếu là một trăm năm trước, nam cưới nữ gả chẳng phải đều như vậy sao? Mấy ngàn năm nay, con cháu Viêm Hoàng cũng đều sinh sôi như vậy.

Hơn nữa, Âu Vũ Thanh cũng đâu phải gán mình trả nợ cho cô.

Đúng ra là anh đã ký hợp đồng kết hôn với cô. Không riêng gì hợp đồng phân định tài sản trước hôn nhân, còn bao gồm sau hôn nhân. Trong hợp đồng giấy trắng mực đen ghi rõ, sau khi kết hôn sinh hoạt phí mỗi bên một nửa, tài sản của ai người nấy lo liệu, không can thiệp chuyện riêng của nhau, trong vòng năm năm không cần sinh con, thậm chí tường tận cả việc một tuần nhà trai chỉ cần về nhà vài ngày, thời gian còn lại nhà gái không có quyền can thiệp…

Trong đó quan trọng nhất là điều khoản, năm năm sau, nếu nhà trai đưa ra yêu cầu ly hôn, nhà gái không được tìm lý do đùn đẩy hoặc cự tuyệt. Lúc đọc được dòng chữ này, Hạ Tiểu Tinh lông mi giật giật, Âu Vũ Thanh lạnh lùng nhìn cô, không đợi cô mở miệng đã nói, không đồng ý thì năm năm kia cũng không cần bàn nữa.

Khi đó là tháng sáu, cách lần đầu tiên cô gặp anh đã bảy năm, ngoài cửa sổ ánh mặt trời thiêu đốt gay gắt, cô lại vô cớ cảm thấy một luồng gió lạnh.

Cho nên, cuộc hôn nhân của bọn họ, là kết hôn có điều kiện kỳ hạn, quả thực cứ như phiên bản bộ phim Hàn Quốc “Full House”, chẳng qua trong đó Rain với Song Hye Kyo là kết hôn giả, còn cô cùng Âu Vũ Thanh, tuy là hợp đồng kỳ hạn nhưng bên trong là kết hôn thật. Theo lời Âu Vũ Thanh, là anh đem năm năm tuổi trẻ của chính mình bán cho cô. Thậm chí anh còn dùng cách so sánh tàn nhẫn, nói quan hệ của anh và cô, chẳng khác gì con vịt* với khách làng

Chapter
1 Chương 1: Cuộc hôn nhân bị sắp đặt
2 Chương 2: Chia ly
3 Chương 3: Tuyệt đối không hối hận
4 Chương 4: Một tiếng thở dài
5 Chương 5: Họa vô đơn chí
6 Chương 6: Nỏ mạnh hết đà (1)
7 Chương 7: Thân bất do kỷ
8 Chương 8: Trừ phi – hoặc là
9 Chương 9: Bạn cũ lâu năm
10 Chương 10: Chỉ là tiểu thuyết
11 Chương 11: Một mình đối mặt
12 Chương 12: Không thể xua đi
13 Chương 13: Yêu cùng không yêu
14 Chương 14: Con dao hai lưỡi
15 Chương 15: Nói không ra lời
16 Chương 16: Âu phục hấp dẫn
17 Chương 17: Khác gì kẻ ngốc
18 Chương 18: Xa lạ như thế
19 Chương 19: Yêu là thua
20 Chương 20
21 Chương 21: Sữa đậu nành
22 Chương 22: Nụ cười trong tấm ảnh
23 Chương 23: Mỗi một chớp mắt
24 Chương 24: Một cái tát
25 Chương 25: Ánh nắng màu vàng
26 Chương 26: Loại cảm giác này
27 Chương 27: Không thể học được
28 Chương 28: Hạ Tiểu Tinh không gặp được cha.
29 Chương 29: Tiền căn hậu quả
30 Chương 30: Tiền căn hậu quả 2
31 Chương 31: Thì ra là em
32 Chương 32: Lau bụi chuyện xưa
33 Chương 33: Chỉ cần anh còn sống.
34 Chương 34: Nếu như có thể
35 Chương 35: Xoáy lúm đồng tiền
36 Chương 36: Yêu như vậy
37 Chương 37: Rầm rầm, ầm ầm
38 Chương 38: Nói anh yêu em.
39 Chương 39: Trái hay là phải
40 Chương 40: Từng hồi thức tỉnh
41 Chương 41: Bất ngờ xảy đến
42 Chương 42: Mâu thuẫn gay gắt
43 Chương 43: Nhớ hay đã quên.
44 Chương 44: Sinh nhật vui vẻ
45 Chương 45: Giờ này khắc này
46 Chương 46: Còn sống thì tốt.
47 Chương 47: Mặt đối mặt.
48 Chương 48: Làm sao chọn lựa
49 Chương 49: Vẫy tay từ biệt
50 Chương 50: Trả lời cho em
51 Chương 51: Paris đang rơi tuyết
52 Chương 52: Mơ chỉ là giả
53 Chương 53: Đóa hoa hồng trắng
54 Chương 54: Không thể chịu nổi
Chapter

Updated 54 Episodes

1
Chương 1: Cuộc hôn nhân bị sắp đặt
2
Chương 2: Chia ly
3
Chương 3: Tuyệt đối không hối hận
4
Chương 4: Một tiếng thở dài
5
Chương 5: Họa vô đơn chí
6
Chương 6: Nỏ mạnh hết đà (1)
7
Chương 7: Thân bất do kỷ
8
Chương 8: Trừ phi – hoặc là
9
Chương 9: Bạn cũ lâu năm
10
Chương 10: Chỉ là tiểu thuyết
11
Chương 11: Một mình đối mặt
12
Chương 12: Không thể xua đi
13
Chương 13: Yêu cùng không yêu
14
Chương 14: Con dao hai lưỡi
15
Chương 15: Nói không ra lời
16
Chương 16: Âu phục hấp dẫn
17
Chương 17: Khác gì kẻ ngốc
18
Chương 18: Xa lạ như thế
19
Chương 19: Yêu là thua
20
Chương 20
21
Chương 21: Sữa đậu nành
22
Chương 22: Nụ cười trong tấm ảnh
23
Chương 23: Mỗi một chớp mắt
24
Chương 24: Một cái tát
25
Chương 25: Ánh nắng màu vàng
26
Chương 26: Loại cảm giác này
27
Chương 27: Không thể học được
28
Chương 28: Hạ Tiểu Tinh không gặp được cha.
29
Chương 29: Tiền căn hậu quả
30
Chương 30: Tiền căn hậu quả 2
31
Chương 31: Thì ra là em
32
Chương 32: Lau bụi chuyện xưa
33
Chương 33: Chỉ cần anh còn sống.
34
Chương 34: Nếu như có thể
35
Chương 35: Xoáy lúm đồng tiền
36
Chương 36: Yêu như vậy
37
Chương 37: Rầm rầm, ầm ầm
38
Chương 38: Nói anh yêu em.
39
Chương 39: Trái hay là phải
40
Chương 40: Từng hồi thức tỉnh
41
Chương 41: Bất ngờ xảy đến
42
Chương 42: Mâu thuẫn gay gắt
43
Chương 43: Nhớ hay đã quên.
44
Chương 44: Sinh nhật vui vẻ
45
Chương 45: Giờ này khắc này
46
Chương 46: Còn sống thì tốt.
47
Chương 47: Mặt đối mặt.
48
Chương 48: Làm sao chọn lựa
49
Chương 49: Vẫy tay từ biệt
50
Chương 50: Trả lời cho em
51
Chương 51: Paris đang rơi tuyết
52
Chương 52: Mơ chỉ là giả
53
Chương 53: Đóa hoa hồng trắng
54
Chương 54: Không thể chịu nổi