Chương 87: 87: Kế Hoạch Lôi Kéo Phía Sau Màn Của Cậu Chủ Cao Quý

Đối với lần trả thù điên cuồng này của nhà họ Lâm, Vương Thành không thể không hành động phản kích lại, bằng không thì sẽ liên lụy đến bọn người liễu Quốc Chấn và Hà Dương, đến cuối cùng có thể thật sự bị người ta xa lánh, không có một ai sẽ bằng lòng giúp anh, đây là điều mà Vương Thành không muốn nhìn thấy.
Sau khi liên lạc xong với Trần Hào Thành, Vương Thành lại gọi điện thoại cho ông nội của anh, người đứng đầu của tập đoàn Morgan, Vương Quốc Đống.
Điện thoại vang lên mấy tiếng thì đối phương mới nhận, đầu bên kia truyền tới giọng nói tràn đầy tức giận, xem ra thân thể của ông nội vẫn rất cường tráng.
“Thằng nhóc thúi, sao hôm nay lại nhớ tới gọi điện cho ông nội vậy.”
Nghe được giọng nói quen thuộc này, toàn thân Vương Thành run lên, anh đã chưa gặp ông trong mấy năm qua, kể từ sau khi lên đại học thì cũng chẳng mấy khi gặp ông, lần cuối cùng cũng là lúc sau tết, gọi video qua mấy lần.
“Ông nội, con nhớ ông thì gọi điện thoại cho ông thôi!” Vương Thành cười nói.
“Con còn nhớ có ông nội ông đây là tốt rồi, ông bảo mẹ con gửi thẻ đen cho con, con nhận được chưa?” Trong lời nói của Lâm Quốc Đống lộ ra đầy vẻ ân cần.
“Con nhận được rồi ạ!” Vương Thành đáp lại.
Sau khi hai người nói chuyện cũ ngắn gọn một phen, Vương Thành mới nói ra việc chính.
“Ông nội, con đang ở Câu lạc bộ tư nhân Gia Dụ dưới cờ của tập đoàn của ông, xảy ra chút phiền phức, con muốn nhờ ông giúp đỡ.”
“Câu lạc bộ tư nhân Gia Dụ??” Vương Quốc Đống suy nghĩ rất lâu mới nhớ tới, nói: “Câu lạc bộ nhiều quá, là cái trong thành phố Thanh Thủy kia đúng không?”
“Vâng ạ, chính là nơi đó!” Trong lòng Vương Thành có hơi kích động, xem ra Câu lạc bộ tư nhân Gia Dụ này đúng thật là câu lạc bộ của tập đoàn của ông nội.

“Ông kêu người phụ trách ở đó tới tìm con, có gặp chuyện phiền phức gì thì cứ nói với người đó là được rồi.” Vương Quốc Đống nhanh chóng sắp xếp người kết nối với Vương Thành.
Sau khi cúp điện thoại, Vương Thành lại đứng trong góc đợi một lúc thì có điện thoại gọi tới, xem ra chính là người phụ trách của Câu lạc bộ Gia Dụ mà ông nội giới thiệu.
Vương Thành báo vị trí cho người đó, kêu người đó lập tức tới gặp anh.
Rất nhanh sau đó liền có một chú trung niên đẹp trai khí khái anh hùng hừng hực, mặc âu phục, thắt cà vạt vội vã chạy tới bên cạnh Vương Thành, trên mặt mang theo vẻ căng thẳng và thấp thỏm.
“Xin hỏi cậu là Vương Thành sao?” Chú đẹp trai kia nhìn thấy cậu chủ trong miệng ông cụ, lại là một người thanh niên ăn mặc một thân quần áo giá rẻ, có chút không dám chắc chắn.
“Ừ là tôi!” Vương Thành nói xong thì lấy một thẻ đen SVIP từ trong ngực ra.
Người sau nhìn thấy thẻ SVIP bậc cao nhất của tập đoàn Morgan, lập tức xác nhận chắc chắn thân phận của Vương Thành.
“Cậu chủ, tôi tên là Chu Tường, là quản lý chuyên nghiệp của Câu lạc bộ tư nhân Gia Dụ, cũng là người phụ trách ở nơi này, cậu có vấn đề gì có thể tìm tôi.” Chu Tường khom người nói, thái độ rất là cung kính, thậm chí trong lòng còn có hơi lo lắng bất an.
Phải biết cậu chủ nhìn như người bình thường ở trước mắt này, tương lai có thể là người thừa kế của tập đoàn tài chính Morgan, nếu không phục vụ anh thật tốt, đoán chừng một câu nói của anh là có thể tước đoạt tất cả mọi thứ hiện tại của ông ấy.
“Nhà họ Tô của phía Nam thành phố là hội viên ở nơi này đúng không?” Vương Thành suy nghĩ một chút rồi hỏi.
“Vâng, nhà họ Tô của phía Nam thành phố đúng là hội viên phổ thông của nơi này.” Chu Tường vội vàng gật đầu đáp.
“Vậy thì tốt rồi, bảo gia trưởng của nhà họ Tô đến đây gặp tôi, mặt khác chuẩn bị cho tôi một bộ trang phục cao cấp một chút, còn có một cái mặt nạ, tôi muốn đích thân ra gặp ông ta.” Vương Thành dự định lôi kéo nhà họ Tô này, sau đó bảo ông ta phản bội, ủng hộ đề xuất của Mã béo, như vậy là có thể giết tận nhà họ Lâm.

Thế lực của Tập đoàn Đỉnh Hòa ở phía Nam thành phố kết hợp với sự ủng hộ của nhà họ Tô quyền thế bậc nhất ở phía Nam thành phố, đề xuất của Mã béo chắc chắn có thể vượt quá một nửa, ngược lại, đề xuất của nhà họ Lâm chắc chắn sẽ thất bại.
“Được rồi, cậu chủ, tôi dẫn cậu tới phòng hội nghị vip chờ nhé!”
Nói xong, Chu Tường dẫn Vương Thành đến phòng hội nghị vip của Câu lạc bộ tư nhân Gia Dụ, đồng thời trước tiên lấy ra một bộ lễ phục âu phục cao cấp cho Vương Thành, còn có một cái mặt nạ màu trắng dùng để che kín khuôn mặt.
Lúc Chu Tường đi gọi người của nhà họ Tô tới, Vương Thành bắt đầu thay đổi quần áo.
Phật dựa vào kim trang, người dựa vào quần áo, Vương Thành thay đổi một bộ lễ phục âu phục, quả nhiên là đẹp trai hơn rất nhiều.

Sau khi Vương Thành giấu kĩ bộ quần áo lúc đầu, lại mang chiếc mặt nạ màu trắng kia lên, người nhà họ Tô cho dù có thấy anh cũng không nhận ra được chân dung của anh.
Càng sẽ không nghĩ tới cậu chủ cao quý giàu có trước mắt chính là thằng nhóc nông thôn nghèo kia.
Sau khi thay quần áo xong, cũng không lâu lắm, Chu Tường đã dẫn gia trưởng Tô Nam Thiên của nhà họ Tô đi tới phòng hội nghị vip.
“Đây là cậu chủ của Tập đoàn Morgan chúng tôi, là cậu ấy cố ý muốn mời ngài đến.” Chu Tường trân trọng giới thiệu.
Tô Nam Thiên phía sau nghe thấy là cậu chủ của Tập đoàn tài chính Morgan nổi tiếng toàn cầu, muốn gặp ông ta, lập tức trong lòng rất là kích động.

Phải biết Tập đoàn tài chính Morgan là tập đoàn cao cấp thế giới, giàu có thể sánh ngang với đất nước, không phải là một gia tộc nhỏ cố thủ ở thành phố Thanh Thủy như nhà họ Tô bọn họ có thể so sánh.
“Không biết cậu chủ muốn gặp kẻ hèn này là có việc gì?” Cho dù Tô Nam Thiên đã năm sáu mươi tuổi, lớn hơn nhiều so với Vương Thành, nhưng vẫn không dám khinh thường ở trước mặt anh.

Nói cho cùng thì chênh lệch thân phận của hai người rất lớn.
“Tôi muốn ông ủng hộ đề xuất của Mã Hạo trong liên minh thương nghiệp phía Nam thành phố lần này, ông thấy có ý kiến gì không.” Ở dưới mặt nạ, Vương Thành thản nhiên nói.
“Cái này, cái này chỉ sợ là không ổn đâu.

Nhà họ Tô chúng tôi đã kết minh thương nghiệp với nhà họ Lâm, nếu như bây giờ phản bội, sợ là sẽ dẫn tới mối thù truyền kiếp giữa hai nhà!” Tô Nam Thiên lau mồ hôi, hoàn toàn không nghĩ tới cậu chủ này thế mà lại muốn nhà họ Tô bọn họ phản bội, quay sang ủng hộ Mã Hạo.
Đợi một lúc nữa là đã bắt đầu bỏ phiếu rồi, nếu như bây giờ bảo thế lực của nhà họ Tô chuyển sang ủng hộ Mã Hạo, vậy chẳng phải là muốn giết tận nhà họ Lâm sao? Đến lúc đó sau này nhà họ Lâm vùng lại, sợ là sẽ điên cuồng trả thù nhà họ Tô bọn họ.
Cho dù nhà họ Tô bọn họ ỷ lại sức mạnh lớn hơn nhà họ Lâm một chút, nhưng mà nếu nhà họ Lâm dốc hết sức để báo thù, nhà họ Tô bọn họ sợ rằng cũng phải chịu tổn thương nặng nề!
Vương Thành nhíu mày, xem ra ông già này không có mắt mà!
Nghĩ tới đây, anh lại thản nhiên nói.
“Tôi có thể thăng cấp các người từ hội viên phổ thông của Câu lạc bộ Gia Dụ sang hội viên bạc, mặt khác nếu sau này nhà họ Lâm bọn họ muốn trả thù các người, tôi sẽ để Tập đoàn Đỉnh Hòa giúp đỡ các người một chút.

Sau khi chuyện thành công, sản nghiệp của nhà họ Lâm sẽ thuộc về các người một nửa.”
Nghe đến đó, Tô Nam Thiên vừa mừng vừa sợ.
Hội viên bình thường của Câu lạc bộ tư nhân Gia Dụ này cũng chỉ là có thể đi vào mà thôi, giống như cho vay, đầu tư bỏ vốn, chơi cổ phiếu chờ nghiệp vụ tài chính, hội viên bình thường chỉ có một quyền trưng cầu ý kiến mà thôi, nếu có thể thăng cấp đến hội viên bạc, vậy những nhiệp vụ này bọn họ sẽ có thể hưởng thụ chính sách ưu đãi.
Mặt khác sau khi nhà họ Lâm trả thù, còn sẽ có ập đoàn Đỉnh Hòa gánh vác một phần, sau khi chuyện thành công còn có thể cầm một nửa sản nghiệp của nhà họ Lâm.

Vụ mua bán này, Tô Nam Thiên đã động lòng rồi.
“Để tôi suy nghĩ một chút nữa.” Tâm trạng Tô Nam Thiên không kìm được mà kích động, nhưng vẫn cần phải suy nghĩ lại, thế nhưng Vương Thành lại không cho ông ta quá nhiều thời gian.
“Tôi chỉ đếm đến ba, nếu ông không đồng ý, vậy đến lúc đó ngay cả hội viên bình thường của Câu lạc bộ Gia Dụ của các người cũng sẽ bị hủy bỏ.”
Vương Thành mang theo một chút uy hiếp nói, Tô Nam Thiên nghe đến đó, đâu còn cần chờ Vương Thành đến thêm mấy tiếng, vội vàng bị dọa phải đồng ý.
“Cậu chủ, nhà họ Tô chúng tôi đồng ý! Đợi lát nữa lúc bỏ phiếu, thế lực của nhà họ Tô chúng tôi sẽ chuyển hết sang ủng hộ đề xuất của Mã Hạo.”
“Ừ, tôi thích chính là loại người thức thời như các người!” Khóe miệng của Vương Thành khẽ mỉm cười, lần này nhà họ Lâm nhìn xem các người làm sao dám phách lối trước mặt tôi.
Trước.

Chapter
1 Chương 1: 1: Thẻ Ngân Hàng Có Thêm Một Số Tiền Lớn
2 Chương 2: 2: Siêu Cấp Phú Nhị Đại Sống Nghèo
3 Chương 3: 3: Cô Đừng Hối Hận
4 Chương 4: 4: Dám Cản Tôi
5 Chương 5: 5: Đã Để Cậu Phải Đợi
6 Chương 6: 6: Cậu Còn Thiếu Bao Nhiêu Tôi Đưa Thêm Cho Cậu
7 Chương 7: 7: Chúng Ta Không Phải Người Cùng Một Thế Giới
8 Chương 8: 8: Hầu Gái Của Biệt Thự Giàu Có
9 Chương 9: 9: Tin Tức Về Vị Hôn Thê
10 Chương 10: 10: Mua Một Chiếc Xe Hơi Sang Trọng Để Xứng Với Vẻ Đẹp Của Trường Đại Học
11 Chương 11: 11: Mang Chiếc Xe Đắt Nhất Ra Đây
12 Chương 12: 12: Cho Mấy Người Hối Hận
13 Chương 13: 13: Chỉ Cần Thứ Tốt Nhất Tiền Không Phải Là Vấn Đề
14 Chương 14: 14: Họp Lớp
15 Chương 15: 15: Kế Hoạch Bóc Nghèo Tự Cho Là Mình Đúng
16 Chương 16: 16: Bị Vả Mặt
17 Chương 17: 17: Mất Mặt Tại Chỗ
18 Chương 18: 18: Sự Săn Đón Của Nữ Thần
19 Chương 19: 19: Lời Mời Sinh Nhật Của Bạn Gái Cũ
20 Chương 20: 20: Chân Tướng Sự Thật
21 Chương 21: 21: Cô Vệ Sĩ Xinh Đẹp
22 Chương 22: 22: Sao Hai Người Lại Tới Cùng Nhau
23 Chương 23: 23: Còn Muốn Chơi Tôi
24 Chương 24: 24: Dám Chơi Với Tôi Anh Còn Non Lắm
25 Chương 25: 25: Ai Xử Ai Còn Chưa Chắc Đâu
26 Chương 26: 26: Vả Mặt Bôm Bốp
27 Chương 27: 27: Lại Có Tin Tốt Đến
28 Chương 28: 28: Tên Đàn Ông Ăn Bám
29 Chương 29: 29: Sự Trở Lại Hoành Tráng
30 Chương 30: 30: Xử Lý Nhanh Gọn Lẹ
31 Chương 31: 31: Trả Lại Mười Triệu
32 Chương 32: 32: Những Gì Tôi Nói Là Sự Thật
33 Chương 33: 33: Một Thách Thức Khác
34 Chương 34: 34: Đừng Hòng Đi Tìm Tên Nhà Nghèo Đó Nữa
35 Chương Chương 35: 35
36 Chương 36: 36: Cậu Ta Là Bạn Trai Của Con Gái Tôi
37 Chương 37: 37: Xin Lỗi
38 Chương 38: 38: Bố Cục
39 Chương 39: 39: Đụng Tới Tôi Phải Nghĩ Đến Hậu Quả
40 Chương 40: 40: Lật Ngược Tình Thế
41 Chương 41: 41: Bồi Thường Cho Tôi
42 Chương 42: 42: Thu Hoạch Lớn
43 Chương 43: 43: Sắp Phá Sản Còn Giả Vờ
44 Chương 44: 44: Mắt Chó Thấy Người Thấp Kém
45 Chương 45: 45: Một Giây Tiếp Theo Sẽ Khiến Dì Không Thể Trèo Cao
46 Chương 46: 46: Đáng Ngưỡng Mộ
47 Chương 47: 47: Món Quà Tôi Mang Đến Sẽ Khiến Anh Sợ Hãi
48 Chương 48: 48: Hung Hãn Ép Người Vậy Tôi Cũng Không Khách Khí
49 Chương 49: 49: Làm Nhục Tôi Sẽ Phải Trả Giá
50 Chương 50: 50: Địa Bàn Của Tôi Tôi Làm Chủ
51 Chương 51: 51: Cho Cậu Học Tiếng Chó Sủa
52 Chương 52: 52: Có Chiêu Gì Thì Ra Tay Đi
53 Chương 53: 53: Kịch Bản Này Không Đúng
54 Chương 54: 54: Lại Tới Kiếm Chuyện À
55 Chương 55: 55: Dê Béo Dâng Lên Tận Cửa
56 Chương 56: 56: Cảm Ơn Hai Người Nhé
57 Chương 57: 57: Khiêu Khích Trước Buổi Triển Lãm
58 Chương 58: 58: Khiến Cậu Thân Bại Danh Liệt
59 Chương 59: 59: Cuối Cùng Cũng Giám Định Rồi
60 Chương 60: 60: Có Kết Quả Rồi
61 Chương 61: 61: Tên Nhóc Này Gặp May
62 Chương 62: 62: Để Xem Cậu Vào Buổi Đấu Giá Kiểu Gì
63 Chương 63: 63: Tôi Đã Nói Là Giả Rồi Mà Còn Không Tin
64 Chương 64: 64: Quỳ Xuống Gọi Cha
65 Chương 65: 65: Kế Hoạch Trả Thù Hiểm Ác
66 Chương 66: 66: Tương Kế Tựu Kế
67 Chương 67: 67: Dám Tính Kế Hãm Hại Tôi Ư
68 Chương 68: 68: Đảo Ngược Tình Thế
69 Chương 69: 69: Hoàn Toàn Chịu Thua
70 Chương 70: 70: Một Tiểu Bạch Kiểm Đến Đây
71 Chương 71: 71: Kế Sách Tán Gái
72 Chương 72: 72: Đã Đến Lúc Anh Lên Sàn Diễn Rồi
73 Chương 73: 73: Trò Hay Chỉ Vừa Mới Bắt Đầu
74 Chương 74: 74: Rượu Mời Không Uống Lại Thích Uống Rượu Phạt
75 Chương 75: 75: Không Muốn Bị Người Khác So Sánh
76 Chương 76: 76: Hồng Môn Yến
77 Chương 77: 77: Dám Uy Hiếp Tao Hủy Diệt Chúng Mày
78 Chương 78: 78: Rất Nhiều Người Ở Bên Ngoài Xông Vào
79 Chương 79: 79: Khống Chế Cục Diện
80 Chương 80: 80: Cô Ta Vẫn Nên Quỳ Xuống Xin Lỗi
81 Chương 81: 81: Hy Vọng Cuối Cùng
82 Chương 82: 82: Nhìn Người Không Thể Nhìn Bề Ngoài
83 Chương 83: 83: Trung Tâm Giàu Có Thuộc Sở Hữu Của Ông Nội Tôi
84 Chương 84: 84: Tên
85 Chương 85: 85: Tôi Có Thẻ Kim Cương Được Hưởng Đãi Ngộ Đặc Biệt
86 Chương 86: 86: Phải Đánh Giá Lại Thằng Nhóc Nghèo Này Lần Nữa
87 Chương 87: 87: Kế Hoạch Lôi Kéo Phía Sau Màn Của Cậu Chủ Cao Quý
88 Chương 88: 88: Vạn Sự Sẵn Sàng Chỉ Thiếu Gió Đông
89 Chương 89: 89: Tất Cả Đều Nằm Trong Lòng Bàn Tay
90 Chương 90: 90: Khai Trừ Giết Tận Nhà Họ Lâm
91 Chương 91: 91: Người Tính Không Bằng Trời Tính
92 Chương 92: 92: Đây Là Lúc Khiến Bà Ngậm Miệng Lại Rồi
93 Chương 93: 93: Cạnh Tranh Rất Căng Thẳng Nhưng Không Sao Ta Vẫn Bình Tĩnh
94 Chương 94: 94: Người Cuối Cùng Là…
95 Chương 95: 95: Chuyện Này Còn Có Thể Cứu Được
96 Chương 96: 96: Muốn Trút Giận Lên Người Tôi
97 Chương 97: 97: Tôi Có Thể Mua Chứ
98 Chương 98: 98: Tiền Mất Tật Mang Chính Là Nói Bọn Họ
99 Chương 99: 99: Mất Liên Lạc Và Thăm Dò
100 Chương 100: 100: Nhìn Bằng Con Mắt Khác
101 Chương 101: 101: Cuối Cùng Cũng Gặp Vị Hôn Thê
102 Chương 102: 102: Không Quan Tâm Anh Là Ai Cứ Đánh Bất Chấp
103 Chương 103: 103: Vận Mệnh Trêu Người
104 Chương 104: 104: Lừa Người Vào Bẫy
105 Chương 105: 105: Đã Làm Xong
106 Chương 106: 106: Để Cho Anh Ta Vui Vẻ Trước Một Lúc
107 Chương 107: 107: Ngồi Đợi Đưa Tới Cửa
108 Chương 108: 108: Chuẩn Bị Ra Tay
109 Chương 109: 109: Đảo Ngược Tình Thế
110 Chương 110: 110: Cứ Để Anh Ấy Ở Đây Đi
111 Chương 111: 111: Dùng Mỹ Thực Chinh Phục Bọn Họ
112 Chương 112: 112: Còn Chưa Hết Hy Vọng Tìm Chết
113 Chương 113: 113: Tao Là Người Mà Chúng Mày Không Chọc Nổi Đâu
114 Chương 114: 114: Oan Gia Ngõ Hẹp
115 Chương 115: 115: Dám Đánh Tay Đôi Với Tôi Không
116 Chương 116: 116: Thằng Nhóc Mày Chờ Chết Đi
117 Chương 117: 117: Khiến Mày Thua Lần Nữa
118 Chương 118: 118: Một Giây Sau Khiến Mày Biết Sợ
119 Chương 119: 119: Trước Đ�Mưa Gió Tập Kích
120 Chương 120: 120: Vương Thành Chết Rồi
121 Chương 121: 121: Con Cá Đã Bị Dụ Ra Ngồi Đợi Thu Lưới
122 Chương 122: 122: Vương Thành Chết Rồi
123 Chương 123: 123: Con Cá Đã Bị Dụ Ra Ngồi Đợi Thu Lưới
124 Chương 124: 124: Thúc Đẩy Tầng Tầng
125 Chương 125: 125: Cuối Cùng Chị Vẫn Là Nhận Thua
126 Chương 126: 126: Thăm Dò Hủy Hôn Của Người Bạn Không Có Thật
127 Chương 127: 127: Lời Mời Đến Bữa Tiệc Rượu Không Bình Thường
128 Chương 128: 128: Vậy Cũng Đừng Trách Tôi Không Khách Khí Nhé
129 Chương 129: 129: Tới Một Người Đánh Một Người
130 Chương 130: 130: Toàn Trường Xôn Xao Ra Giá
131 Chương 131: 131: Cảnh Giới Phá Kỷ Lục Liên Tiếp
132 Chương 132: 132: Công Tử Bí Ẩn Cạnh Tranh
133 Chương 133: 133: Một Cô Gái Không Đơn Giản
134 Chương 134: 134: Tình Thế Đột Nhiên Đảo Ngược
135 Chương 135: 135: Công Trình Đang Thi Công Xảy Ra Chuyện
136 Chương 136: 136: Không Nói Đều Đánh Cho Tôi
137 Chương 137: 137: Một Tin Tức Tốt Một Tin Tức Xấu
138 Chương 138: 138: Thương Trường Như Chiến Trường
139 Chương 139: 139: Gậy Ông Đập Lưng Ông
140 Chương 140: 140: Tất Cả Đã Được Sắp Xếp Ổn Thỏa Rồi Chờ Chỉ Thị Của Cậu
141 Chương 141: 141: Đến Lúc Đánh Con Át Chủ Bài Này Ra
142 Chương 142: 142: Từng Đợt Phản Kích
143 142: Từng Đợt Phản Kích
144 141: Đến Lúc Đánh Con Át Chủ Bài Này Ra
145 140: Tất Cả Đã Được Sắp Xếp Ổn Thỏa Rồi Chờ Chỉ Thị Của Cậu
Chapter

Updated 145 Episodes

1
Chương 1: 1: Thẻ Ngân Hàng Có Thêm Một Số Tiền Lớn
2
Chương 2: 2: Siêu Cấp Phú Nhị Đại Sống Nghèo
3
Chương 3: 3: Cô Đừng Hối Hận
4
Chương 4: 4: Dám Cản Tôi
5
Chương 5: 5: Đã Để Cậu Phải Đợi
6
Chương 6: 6: Cậu Còn Thiếu Bao Nhiêu Tôi Đưa Thêm Cho Cậu
7
Chương 7: 7: Chúng Ta Không Phải Người Cùng Một Thế Giới
8
Chương 8: 8: Hầu Gái Của Biệt Thự Giàu Có
9
Chương 9: 9: Tin Tức Về Vị Hôn Thê
10
Chương 10: 10: Mua Một Chiếc Xe Hơi Sang Trọng Để Xứng Với Vẻ Đẹp Của Trường Đại Học
11
Chương 11: 11: Mang Chiếc Xe Đắt Nhất Ra Đây
12
Chương 12: 12: Cho Mấy Người Hối Hận
13
Chương 13: 13: Chỉ Cần Thứ Tốt Nhất Tiền Không Phải Là Vấn Đề
14
Chương 14: 14: Họp Lớp
15
Chương 15: 15: Kế Hoạch Bóc Nghèo Tự Cho Là Mình Đúng
16
Chương 16: 16: Bị Vả Mặt
17
Chương 17: 17: Mất Mặt Tại Chỗ
18
Chương 18: 18: Sự Săn Đón Của Nữ Thần
19
Chương 19: 19: Lời Mời Sinh Nhật Của Bạn Gái Cũ
20
Chương 20: 20: Chân Tướng Sự Thật
21
Chương 21: 21: Cô Vệ Sĩ Xinh Đẹp
22
Chương 22: 22: Sao Hai Người Lại Tới Cùng Nhau
23
Chương 23: 23: Còn Muốn Chơi Tôi
24
Chương 24: 24: Dám Chơi Với Tôi Anh Còn Non Lắm
25
Chương 25: 25: Ai Xử Ai Còn Chưa Chắc Đâu
26
Chương 26: 26: Vả Mặt Bôm Bốp
27
Chương 27: 27: Lại Có Tin Tốt Đến
28
Chương 28: 28: Tên Đàn Ông Ăn Bám
29
Chương 29: 29: Sự Trở Lại Hoành Tráng
30
Chương 30: 30: Xử Lý Nhanh Gọn Lẹ
31
Chương 31: 31: Trả Lại Mười Triệu
32
Chương 32: 32: Những Gì Tôi Nói Là Sự Thật
33
Chương 33: 33: Một Thách Thức Khác
34
Chương 34: 34: Đừng Hòng Đi Tìm Tên Nhà Nghèo Đó Nữa
35
Chương Chương 35: 35
36
Chương 36: 36: Cậu Ta Là Bạn Trai Của Con Gái Tôi
37
Chương 37: 37: Xin Lỗi
38
Chương 38: 38: Bố Cục
39
Chương 39: 39: Đụng Tới Tôi Phải Nghĩ Đến Hậu Quả
40
Chương 40: 40: Lật Ngược Tình Thế
41
Chương 41: 41: Bồi Thường Cho Tôi
42
Chương 42: 42: Thu Hoạch Lớn
43
Chương 43: 43: Sắp Phá Sản Còn Giả Vờ
44
Chương 44: 44: Mắt Chó Thấy Người Thấp Kém
45
Chương 45: 45: Một Giây Tiếp Theo Sẽ Khiến Dì Không Thể Trèo Cao
46
Chương 46: 46: Đáng Ngưỡng Mộ
47
Chương 47: 47: Món Quà Tôi Mang Đến Sẽ Khiến Anh Sợ Hãi
48
Chương 48: 48: Hung Hãn Ép Người Vậy Tôi Cũng Không Khách Khí
49
Chương 49: 49: Làm Nhục Tôi Sẽ Phải Trả Giá
50
Chương 50: 50: Địa Bàn Của Tôi Tôi Làm Chủ
51
Chương 51: 51: Cho Cậu Học Tiếng Chó Sủa
52
Chương 52: 52: Có Chiêu Gì Thì Ra Tay Đi
53
Chương 53: 53: Kịch Bản Này Không Đúng
54
Chương 54: 54: Lại Tới Kiếm Chuyện À
55
Chương 55: 55: Dê Béo Dâng Lên Tận Cửa
56
Chương 56: 56: Cảm Ơn Hai Người Nhé
57
Chương 57: 57: Khiêu Khích Trước Buổi Triển Lãm
58
Chương 58: 58: Khiến Cậu Thân Bại Danh Liệt
59
Chương 59: 59: Cuối Cùng Cũng Giám Định Rồi
60
Chương 60: 60: Có Kết Quả Rồi
61
Chương 61: 61: Tên Nhóc Này Gặp May
62
Chương 62: 62: Để Xem Cậu Vào Buổi Đấu Giá Kiểu Gì
63
Chương 63: 63: Tôi Đã Nói Là Giả Rồi Mà Còn Không Tin
64
Chương 64: 64: Quỳ Xuống Gọi Cha
65
Chương 65: 65: Kế Hoạch Trả Thù Hiểm Ác
66
Chương 66: 66: Tương Kế Tựu Kế
67
Chương 67: 67: Dám Tính Kế Hãm Hại Tôi Ư
68
Chương 68: 68: Đảo Ngược Tình Thế
69
Chương 69: 69: Hoàn Toàn Chịu Thua
70
Chương 70: 70: Một Tiểu Bạch Kiểm Đến Đây
71
Chương 71: 71: Kế Sách Tán Gái
72
Chương 72: 72: Đã Đến Lúc Anh Lên Sàn Diễn Rồi
73
Chương 73: 73: Trò Hay Chỉ Vừa Mới Bắt Đầu
74
Chương 74: 74: Rượu Mời Không Uống Lại Thích Uống Rượu Phạt
75
Chương 75: 75: Không Muốn Bị Người Khác So Sánh
76
Chương 76: 76: Hồng Môn Yến
77
Chương 77: 77: Dám Uy Hiếp Tao Hủy Diệt Chúng Mày
78
Chương 78: 78: Rất Nhiều Người Ở Bên Ngoài Xông Vào
79
Chương 79: 79: Khống Chế Cục Diện
80
Chương 80: 80: Cô Ta Vẫn Nên Quỳ Xuống Xin Lỗi
81
Chương 81: 81: Hy Vọng Cuối Cùng
82
Chương 82: 82: Nhìn Người Không Thể Nhìn Bề Ngoài
83
Chương 83: 83: Trung Tâm Giàu Có Thuộc Sở Hữu Của Ông Nội Tôi
84
Chương 84: 84: Tên
85
Chương 85: 85: Tôi Có Thẻ Kim Cương Được Hưởng Đãi Ngộ Đặc Biệt
86
Chương 86: 86: Phải Đánh Giá Lại Thằng Nhóc Nghèo Này Lần Nữa
87
Chương 87: 87: Kế Hoạch Lôi Kéo Phía Sau Màn Của Cậu Chủ Cao Quý
88
Chương 88: 88: Vạn Sự Sẵn Sàng Chỉ Thiếu Gió Đông
89
Chương 89: 89: Tất Cả Đều Nằm Trong Lòng Bàn Tay
90
Chương 90: 90: Khai Trừ Giết Tận Nhà Họ Lâm
91
Chương 91: 91: Người Tính Không Bằng Trời Tính
92
Chương 92: 92: Đây Là Lúc Khiến Bà Ngậm Miệng Lại Rồi
93
Chương 93: 93: Cạnh Tranh Rất Căng Thẳng Nhưng Không Sao Ta Vẫn Bình Tĩnh
94
Chương 94: 94: Người Cuối Cùng Là…
95
Chương 95: 95: Chuyện Này Còn Có Thể Cứu Được
96
Chương 96: 96: Muốn Trút Giận Lên Người Tôi
97
Chương 97: 97: Tôi Có Thể Mua Chứ
98
Chương 98: 98: Tiền Mất Tật Mang Chính Là Nói Bọn Họ
99
Chương 99: 99: Mất Liên Lạc Và Thăm Dò
100
Chương 100: 100: Nhìn Bằng Con Mắt Khác
101
Chương 101: 101: Cuối Cùng Cũng Gặp Vị Hôn Thê
102
Chương 102: 102: Không Quan Tâm Anh Là Ai Cứ Đánh Bất Chấp
103
Chương 103: 103: Vận Mệnh Trêu Người
104
Chương 104: 104: Lừa Người Vào Bẫy
105
Chương 105: 105: Đã Làm Xong
106
Chương 106: 106: Để Cho Anh Ta Vui Vẻ Trước Một Lúc
107
Chương 107: 107: Ngồi Đợi Đưa Tới Cửa
108
Chương 108: 108: Chuẩn Bị Ra Tay
109
Chương 109: 109: Đảo Ngược Tình Thế
110
Chương 110: 110: Cứ Để Anh Ấy Ở Đây Đi
111
Chương 111: 111: Dùng Mỹ Thực Chinh Phục Bọn Họ
112
Chương 112: 112: Còn Chưa Hết Hy Vọng Tìm Chết
113
Chương 113: 113: Tao Là Người Mà Chúng Mày Không Chọc Nổi Đâu
114
Chương 114: 114: Oan Gia Ngõ Hẹp
115
Chương 115: 115: Dám Đánh Tay Đôi Với Tôi Không
116
Chương 116: 116: Thằng Nhóc Mày Chờ Chết Đi
117
Chương 117: 117: Khiến Mày Thua Lần Nữa
118
Chương 118: 118: Một Giây Sau Khiến Mày Biết Sợ
119
Chương 119: 119: Trước Đêm Mưa Gió Tập Kích
120
Chương 120: 120: Vương Thành Chết Rồi
121
Chương 121: 121: Con Cá Đã Bị Dụ Ra Ngồi Đợi Thu Lưới
122
Chương 122: 122: Vương Thành Chết Rồi
123
Chương 123: 123: Con Cá Đã Bị Dụ Ra Ngồi Đợi Thu Lưới
124
Chương 124: 124: Thúc Đẩy Tầng Tầng
125
Chương 125: 125: Cuối Cùng Chị Vẫn Là Nhận Thua
126
Chương 126: 126: Thăm Dò Hủy Hôn Của Người Bạn Không Có Thật
127
Chương 127: 127: Lời Mời Đến Bữa Tiệc Rượu Không Bình Thường
128
Chương 128: 128: Vậy Cũng Đừng Trách Tôi Không Khách Khí Nhé
129
Chương 129: 129: Tới Một Người Đánh Một Người
130
Chương 130: 130: Toàn Trường Xôn Xao Ra Giá
131
Chương 131: 131: Cảnh Giới Phá Kỷ Lục Liên Tiếp
132
Chương 132: 132: Công Tử Bí Ẩn Cạnh Tranh
133
Chương 133: 133: Một Cô Gái Không Đơn Giản
134
Chương 134: 134: Tình Thế Đột Nhiên Đảo Ngược
135
Chương 135: 135: Công Trình Đang Thi Công Xảy Ra Chuyện
136
Chương 136: 136: Không Nói Đều Đánh Cho Tôi
137
Chương 137: 137: Một Tin Tức Tốt Một Tin Tức Xấu
138
Chương 138: 138: Thương Trường Như Chiến Trường
139
Chương 139: 139: Gậy Ông Đập Lưng Ông
140
Chương 140: 140: Tất Cả Đã Được Sắp Xếp Ổn Thỏa Rồi Chờ Chỉ Thị Của Cậu
141
Chương 141: 141: Đến Lúc Đánh Con Át Chủ Bài Này Ra
142
Chương 142: 142: Từng Đợt Phản Kích
143
142: Từng Đợt Phản Kích
144
141: Đến Lúc Đánh Con Át Chủ Bài Này Ra
145
140: Tất Cả Đã Được Sắp Xếp Ổn Thỏa Rồi Chờ Chỉ Thị Của Cậu