Chương 81: 81: Hy Vọng Cuối Cùng

Liễu Bội Bội như thế này là vứt bỏ một tia tôn nghiêm cuối cùng, quỳ xuống xin lỗi và cầu xin tên nông thôn nghèo mà mình đã luôn khinh bỉ ghét bỏ trước đó.
Đây là tia hy vọng cuối cùng của cô ta, nếu không thể nắm lấy cơ hội lần này, vậy thì kết quả chính là nhà tan cửa nát.
Nhưng mà Vương Thành cũng không dễ nói chuyện, không phải ai quỳ xuống nói xin lỗi thì anh sẽ đồng ý giúp người đó.
“Bội Bội, cô nhiều lần giúp đỡ tên công tử bột kia đối phó với tôi, món nợ này, chúng tôi cũng nên tính toán rồi!”
“Vương Thành, anh muốn đánh muốn mắng, đều có thể.

Chỉ cần anh có thể tha thứ cho tôi là được!” Liễu Bội Bội đã quyết tâm gánh chịu tất cả hậu quả.
Chuyện sai mà mình làm ra, là phải gánh chịu hậu quả tương ứng.
“Vương Thành, anh thật sự muốn đánh Bội Bội sao? Em ở nước ngoài bốn năm, đều là cô ấy một mực chăm sóc em, anh có thể tha thứ cho cô ấy được không?” Hà Hiểu Nghiên không muốn Vương Thành đánh Liễu Bội Bội, các cô đã là bạn học từ thời cấp ba, lại chăm sóc nhau bốn năm ở nước ngoài.
“Tôi cũng không đánh cô, thấy đôi giày của tôi bẩn không? Cô giúp tôi liếm sạch sẽ, tôi sẽ đồng ý thương lượng với tổng giám đốc Trần của chúng tôi bỏ vốn đầu tư chuyện công ty của cha cô.” Vương Thành thản nhiên nói.
Đương nhiên Vương Thành sẽ không thực sự bảo cô ta liếm giày, chẳng qua là muốn nhìn xem quyết tâm của cô ta, và có phải là thật lòng nói lời xin lỗi hay không.

“Vương Thành, anh.” Hà Hiểu Nghiên muốn tức giận, lại bị Liễu Bội Bội gọi lại.
“Được, tôi liếm.

Hiểu Nghiên, cậu đừng chọc tức Vương Thành, tất cả đều là do mình làm ra, mình bằng lòng gánh chịu hậu quả.” Lần này Liễu Bội Bội xem như là không thèm đếm xỉa đến bất cứ điều gì nữa, đây là cơ hội duy nhất của cô ta, cho dù có khó hơn nữa cô ta đều không muốn từ bỏ.
Sau khi hít thở một hơi thật sâu cô ta lập tức cuối người xuống liếm giày của Vương Thành, tình cảnh rất hèn mọn, mà vào lúc cô ta gần liếm đến, Vương Thành bỗng nhiên rụt chân trở về, Liễu Bội Bội sững sờ.
“Được rồi, nói đùa với cô thôi, làm sao mà thật sự kêu cô liếm giày chứ, bằng không thì Hiểu Nghiên sẽ tức giận với tôi mất!” Khoé miệng Vương Thành khẽ mỉm cười.
Liễu Bội Bội như trút được gánh nặng, nhưng cùng lúc đó cô ta vô cùng cảm kích Vương Thành đã giữ lại cho cô ta một phần danh dự cuối cùng!
“Vương Thành, em còn tưởng rằng anh thật sự sẽ để Bội Bội liếm giày của anh chứ!” Hà Hiểu Nghiên cũng thở phào nhẹ nhõm, nếu để Bội Bội làm điều đó thật, vậy đúng là ngay cả một chút tôn nghiêm cuối cùng của cô ta cũng bị giẫm nát dưới bàn chân.
“Đứng lên đi, ngày mai tôi sẽ nói chuyện này với tổng giám đốc Trần, nhưng có được hay không tôi cũng không nắm chắc trăm phần trăm, trong vòng hai ngày có lẽ là sẽ có kết quả.” Vương Thành cười nói.
Mặc dù có đầu tư hay không chỉ là một câu nói của Vương Thành, nhưng anh cũng không ngốc, nếu là việc đầu tư kinh doanh, vậy sẽ phải làm tốt chuyện kinh doanh, không phải cứ bỏ tiền đầu tư vào cho bọn họ là được rồi.
“Tốt quá, cảm ơn Vương Thành.

Điều nay mà thành công, cả nhà chúng tôi nhất định sẽ rất biết ơn anh.” Liễu Bội Bội đứng lên, trên mặt đầy kích động, tâm trạng cũng rất hưng phấn.

Nếu thực sự có thể được Tập đoàn Đỉnh Hòa đầu tư, vậy nhà của cô ta không chỉ có thể bảo vệ được sản nghiệp, mà còn có thể bay lên cành cao.
Sau khi mọi người tạm biệt nhau, Vương Thành đưa Hà Hiểu Nghiên về nhà trước, sau đó trực tiếp trở về biệt thự.
Sau khi về đến biệt thự, Vương Thành gọi một cuộc điện thoại cho Trần Hào Thành trước, bảo ông ta đánh giá một cách chuyên nghiệp các dự án sản nghiệp của nhà Liễu Bội Bội, có mấy phần có thể đầu tư, tốt nhất là bảo nhân viên chuyên môn đến gặp ông ta một chuyến, còn giải thích với ông ta, muốn nhập cổ phần đầu tư vào các dự án công nghiệp của họ.
“Được, cậu Vương, tôi sẽ để nhân viên chuyên môn tăng ca cả đêm để đánh giá cho cậu, ngày mai nhất định sẽ cho cậu kết quả.” Giọng điệu Trần Hào Thành rất là kiên định đáp.
Sau khi cúp điện thoại, Vương Thành liền đi nghỉ ngơi.

Mà lúc này Liễu Bội Bội thì vừa mới về đến nhà, khu biệt thự Hâm Nguyên cũng coi như là khu nhà ở sang trọng, có thể thấy được nhà Liễu Bội Bội cô ta cũng là nhà phú hào.

Chỉ là Liễu Bội Bội vừa mới đẩy cửa ra, là đã thấy cha mẹ của cô ta đang vội vàng thu dọn sắp xếp hành lý, đang ra sức nhét một số vật phẩm quý giá vào trong rường hành lý.
“Cha, mẹ, hai người đang làm cái gì đấy?” Liễu Bội Bội vội vàng chạy tới nói to.
“Bội Bội, con đã về rồi.

Đúng lúc, nhanh chóng dọn hết đồ của con đi, cha đã thương lượng qua với mẹ của con rồi, tối nay sẽ chạy trốn trong đêm.” Liễu Quốc Chấn cha của Liễu Bội Bội, lúc này đang mồ hôi đầy đầu thu dọn hành lý, cho hết những thứ mà ông ta cho là đáng tiền vào trong vali, định bụng tối nay sẽ bỏ chạy, bằng không bị đòi nợ tìm tới cửa, đến lúc đó thì ai chịu.
“Không phải con đã nói với hai người rồi sao? Cứ cho con mấy ngày, con sẽ tìm được người đầu tư.” Liễu Bội Bội không muốn sống cuộc sống trốn đông trốn tây.
“Cha cũng tìm hết tất cả các nhà phú hào ở phía Nam thành phố, đều thất vọng ra về, một đứa con gái như con có thể tìm được người đầu tư gì chứ?? Hay là tên Lâm Diệp mà con nói lúc trước kia?? Người đàn ông này rất khôn khéo, con đừng ngu ngốc bị nó lừa.” Liễu Quốc Chấn tức giận nói, ông ta lăn lộn trong thương trường nhiều nằm, thằng nhóc Lâm Diệp kia ông ta đã nhìn ra cậu ta sẽ không đầu tư vào sản nghiệp của nhà bọn họ từ lâu rồi.
Liễu Bội Bội không ngờ ánh mắt của cha mình thế mà lại chuẩn như vậy, lời này nếu như cô ta nghe được vào mấy ngày trước, chỉ sợ cũng sẽ không đắc tội Vương Thành rồi, lại càng không có lời xin lỗi phía sau.

Nói cho cùng, vẫn là trách cô ta còn quá trẻ tuổi, kinh nghiệm chưa đủ, bị người ta lừa.
“Bội Bội à, không phải con còn có một người bạn trai sao? Mẹ đã thương lượng qua với cha của con, nếu như con không muốn sống một cuộc sống trốn đông trốn tây, vậy thì con nhờ cậy bạn trai của con đi!” Người nói chuyện chính là Vương Diễm mẹ của Liễu Bội Bội, bà ấy cũng không muốn để con gái phải trải qua cuộc sống cực khổ.
“Con làm gì có bạn trai, anh ta vừa nghe tới nhà chúng ta sắp phá sản, đã vội vàng chia tay với con rồi.” Liễu Bội Bội có hơi bi thương, chỉ có lúc người ta lâm vào hoàn cảnh khó khăn, mới có thể thấy rõ hơn thói đời nóng lạnh, người nào là khách sáo ngoài mặt, người nào là bạn bè chân chính.
“Bội Bội à, đều là do cha mẹ làm liên lụy tới con.” Vương Diễm nói xong thì viền mắt liền ửng hồng.

Tình người ấm lạnh, đi đến bước đường này, bọn họ ngay cả một người thân thích cũng không có, thấy bọn họ là tránh.
“Không sao đâu cha mẹ, con có biết một người bạn trai của chị em, ông chủ anh ấy là Trần Hào Thành, anh ấy đã đồng ý với con là sẽ nói với ông chủ của bọn họ đầu tư vào công ty của chúng ta rồi.” Liễu Bội Bội nói tin tốt này cho bọn họ nghe.
Nhưng mà Liễu Quốc Chấn lại không nhịn được khịt mũi coi thường một trận.
“Bạn trai của chị em con?? Nói trắng ra chỉ là một nhân viên của Tập đoàn Đỉnh Hòa thôi, dưới tay của Trần Hào Thành không đến một vạn thì cũng có tám ngàn, tùy ý kéo ra một người cũng nói ông chủ của nó là Trần Hào Thành, loại nhân viên không có quyền nói chuyện, có ít lợi gì chứ.”
“Bội Bội, là bạn trai của người chị em nào của con?” Vương diễm vẫn ôm lấy một tia hy vọng, không đến cuối cùng, bà ấy cũng không muốn sống một cuộc sống trốn đông trốn tây.
“Bạn trai của Hà Hiểu Nghiên ạ.” Liễu Bội Bội trả lời theo bản năng.
“A, bạn trai của Hà Hiểu Nghiên?? Lúc trước không phải con nói con bé đó quen một thằng nông thôn nghèo hay sao? Một thằng nông thôn nghèo thì có bao nhiêu quyền lên tiếng trước mặt tổng giám đốc Trần chứ? Nó có thể gặp đối diện tổng giám đốc Trần hay không cũng còn chưa chắc.” Liễu Quốc Chấn hạ thấp Vương Thành đến không đáng một đồng, hoàn toàn không ôm hy vọng đối với anh.
Vương Diễm vốn đang dâng lên một tí hy vọng, vừa nghe con gái nhờ vả vào một thằng nông thôn nghèo, cũng lập tức thôi ôm mộng tưởng.
“Được rồi Bội Bội, chúng ta vẫn nên nhanh chóng thu dọn hành lý đi, rạng sáng chúng ta sẽ xuất phát.”
“Cha mẹ, cho con thêm hai ngày, đợi thêm hai ngày, anh ấy nói trong vòng hai ngày sẽ có kết quả.” Liễu bội bội không muốn từ bỏ, cho dù cô ta cũng cảm thấy chuyện Vương Thành thuyết phục được Trần Hào Thành đầu tư là chuyện rất mong manh, thậm chí đến ngay cả 1% cơ hội cũng không có, nhưng cô ta không muốn từ bỏ, cho dù vẫn còn một chút hy vọng mong manh như vậy, cô ta cũng muốn chờ đợi.

Chapter
1 Chương 1: 1: Thẻ Ngân Hàng Có Thêm Một Số Tiền Lớn
2 Chương 2: 2: Siêu Cấp Phú Nhị Đại Sống Nghèo
3 Chương 3: 3: Cô Đừng Hối Hận
4 Chương 4: 4: Dám Cản Tôi
5 Chương 5: 5: Đã Để Cậu Phải Đợi
6 Chương 6: 6: Cậu Còn Thiếu Bao Nhiêu Tôi Đưa Thêm Cho Cậu
7 Chương 7: 7: Chúng Ta Không Phải Người Cùng Một Thế Giới
8 Chương 8: 8: Hầu Gái Của Biệt Thự Giàu Có
9 Chương 9: 9: Tin Tức Về Vị Hôn Thê
10 Chương 10: 10: Mua Một Chiếc Xe Hơi Sang Trọng Để Xứng Với Vẻ Đẹp Của Trường Đại Học
11 Chương 11: 11: Mang Chiếc Xe Đắt Nhất Ra Đây
12 Chương 12: 12: Cho Mấy Người Hối Hận
13 Chương 13: 13: Chỉ Cần Thứ Tốt Nhất Tiền Không Phải Là Vấn Đề
14 Chương 14: 14: Họp Lớp
15 Chương 15: 15: Kế Hoạch Bóc Nghèo Tự Cho Là Mình Đúng
16 Chương 16: 16: Bị Vả Mặt
17 Chương 17: 17: Mất Mặt Tại Chỗ
18 Chương 18: 18: Sự Săn Đón Của Nữ Thần
19 Chương 19: 19: Lời Mời Sinh Nhật Của Bạn Gái Cũ
20 Chương 20: 20: Chân Tướng Sự Thật
21 Chương 21: 21: Cô Vệ Sĩ Xinh Đẹp
22 Chương 22: 22: Sao Hai Người Lại Tới Cùng Nhau
23 Chương 23: 23: Còn Muốn Chơi Tôi
24 Chương 24: 24: Dám Chơi Với Tôi Anh Còn Non Lắm
25 Chương 25: 25: Ai Xử Ai Còn Chưa Chắc Đâu
26 Chương 26: 26: Vả Mặt Bôm Bốp
27 Chương 27: 27: Lại Có Tin Tốt Đến
28 Chương 28: 28: Tên Đàn Ông Ăn Bám
29 Chương 29: 29: Sự Trở Lại Hoành Tráng
30 Chương 30: 30: Xử Lý Nhanh Gọn Lẹ
31 Chương 31: 31: Trả Lại Mười Triệu
32 Chương 32: 32: Những Gì Tôi Nói Là Sự Thật
33 Chương 33: 33: Một Thách Thức Khác
34 Chương 34: 34: Đừng Hòng Đi Tìm Tên Nhà Nghèo Đó Nữa
35 Chương Chương 35: 35
36 Chương 36: 36: Cậu Ta Là Bạn Trai Của Con Gái Tôi
37 Chương 37: 37: Xin Lỗi
38 Chương 38: 38: Bố Cục
39 Chương 39: 39: Đụng Tới Tôi Phải Nghĩ Đến Hậu Quả
40 Chương 40: 40: Lật Ngược Tình Thế
41 Chương 41: 41: Bồi Thường Cho Tôi
42 Chương 42: 42: Thu Hoạch Lớn
43 Chương 43: 43: Sắp Phá Sản Còn Giả Vờ
44 Chương 44: 44: Mắt Chó Thấy Người Thấp Kém
45 Chương 45: 45: Một Giây Tiếp Theo Sẽ Khiến Dì Không Thể Trèo Cao
46 Chương 46: 46: Đáng Ngưỡng Mộ
47 Chương 47: 47: Món Quà Tôi Mang Đến Sẽ Khiến Anh Sợ Hãi
48 Chương 48: 48: Hung Hãn Ép Người Vậy Tôi Cũng Không Khách Khí
49 Chương 49: 49: Làm Nhục Tôi Sẽ Phải Trả Giá
50 Chương 50: 50: Địa Bàn Của Tôi Tôi Làm Chủ
51 Chương 51: 51: Cho Cậu Học Tiếng Chó Sủa
52 Chương 52: 52: Có Chiêu Gì Thì Ra Tay Đi
53 Chương 53: 53: Kịch Bản Này Không Đúng
54 Chương 54: 54: Lại Tới Kiếm Chuyện À
55 Chương 55: 55: Dê Béo Dâng Lên Tận Cửa
56 Chương 56: 56: Cảm Ơn Hai Người Nhé
57 Chương 57: 57: Khiêu Khích Trước Buổi Triển Lãm
58 Chương 58: 58: Khiến Cậu Thân Bại Danh Liệt
59 Chương 59: 59: Cuối Cùng Cũng Giám Định Rồi
60 Chương 60: 60: Có Kết Quả Rồi
61 Chương 61: 61: Tên Nhóc Này Gặp May
62 Chương 62: 62: Để Xem Cậu Vào Buổi Đấu Giá Kiểu Gì
63 Chương 63: 63: Tôi Đã Nói Là Giả Rồi Mà Còn Không Tin
64 Chương 64: 64: Quỳ Xuống Gọi Cha
65 Chương 65: 65: Kế Hoạch Trả Thù Hiểm Ác
66 Chương 66: 66: Tương Kế Tựu Kế
67 Chương 67: 67: Dám Tính Kế Hãm Hại Tôi Ư
68 Chương 68: 68: Đảo Ngược Tình Thế
69 Chương 69: 69: Hoàn Toàn Chịu Thua
70 Chương 70: 70: Một Tiểu Bạch Kiểm Đến Đây
71 Chương 71: 71: Kế Sách Tán Gái
72 Chương 72: 72: Đã Đến Lúc Anh Lên Sàn Diễn Rồi
73 Chương 73: 73: Trò Hay Chỉ Vừa Mới Bắt Đầu
74 Chương 74: 74: Rượu Mời Không Uống Lại Thích Uống Rượu Phạt
75 Chương 75: 75: Không Muốn Bị Người Khác So Sánh
76 Chương 76: 76: Hồng Môn Yến
77 Chương 77: 77: Dám Uy Hiếp Tao Hủy Diệt Chúng Mày
78 Chương 78: 78: Rất Nhiều Người Ở Bên Ngoài Xông Vào
79 Chương 79: 79: Khống Chế Cục Diện
80 Chương 80: 80: Cô Ta Vẫn Nên Quỳ Xuống Xin Lỗi
81 Chương 81: 81: Hy Vọng Cuối Cùng
82 Chương 82: 82: Nhìn Người Không Thể Nhìn Bề Ngoài
83 Chương 83: 83: Trung Tâm Giàu Có Thuộc Sở Hữu Của Ông Nội Tôi
84 Chương 84: 84: Tên
85 Chương 85: 85: Tôi Có Thẻ Kim Cương Được Hưởng Đãi Ngộ Đặc Biệt
86 Chương 86: 86: Phải Đánh Giá Lại Thằng Nhóc Nghèo Này Lần Nữa
87 Chương 87: 87: Kế Hoạch Lôi Kéo Phía Sau Màn Của Cậu Chủ Cao Quý
88 Chương 88: 88: Vạn Sự Sẵn Sàng Chỉ Thiếu Gió Đông
89 Chương 89: 89: Tất Cả Đều Nằm Trong Lòng Bàn Tay
90 Chương 90: 90: Khai Trừ Giết Tận Nhà Họ Lâm
91 Chương 91: 91: Người Tính Không Bằng Trời Tính
92 Chương 92: 92: Đây Là Lúc Khiến Bà Ngậm Miệng Lại Rồi
93 Chương 93: 93: Cạnh Tranh Rất Căng Thẳng Nhưng Không Sao Ta Vẫn Bình Tĩnh
94 Chương 94: 94: Người Cuối Cùng Là…
95 Chương 95: 95: Chuyện Này Còn Có Thể Cứu Được
96 Chương 96: 96: Muốn Trút Giận Lên Người Tôi
97 Chương 97: 97: Tôi Có Thể Mua Chứ
98 Chương 98: 98: Tiền Mất Tật Mang Chính Là Nói Bọn Họ
99 Chương 99: 99: Mất Liên Lạc Và Thăm Dò
100 Chương 100: 100: Nhìn Bằng Con Mắt Khác
101 Chương 101: 101: Cuối Cùng Cũng Gặp Vị Hôn Thê
102 Chương 102: 102: Không Quan Tâm Anh Là Ai Cứ Đánh Bất Chấp
103 Chương 103: 103: Vận Mệnh Trêu Người
104 Chương 104: 104: Lừa Người Vào Bẫy
105 Chương 105: 105: Đã Làm Xong
106 Chương 106: 106: Để Cho Anh Ta Vui Vẻ Trước Một Lúc
107 Chương 107: 107: Ngồi Đợi Đưa Tới Cửa
108 Chương 108: 108: Chuẩn Bị Ra Tay
109 Chương 109: 109: Đảo Ngược Tình Thế
110 Chương 110: 110: Cứ Để Anh Ấy Ở Đây Đi
111 Chương 111: 111: Dùng Mỹ Thực Chinh Phục Bọn Họ
112 Chương 112: 112: Còn Chưa Hết Hy Vọng Tìm Chết
113 Chương 113: 113: Tao Là Người Mà Chúng Mày Không Chọc Nổi Đâu
114 Chương 114: 114: Oan Gia Ngõ Hẹp
115 Chương 115: 115: Dám Đánh Tay Đôi Với Tôi Không
116 Chương 116: 116: Thằng Nhóc Mày Chờ Chết Đi
117 Chương 117: 117: Khiến Mày Thua Lần Nữa
118 Chương 118: 118: Một Giây Sau Khiến Mày Biết Sợ
119 Chương 119: 119: Trước Đêm Mưa Gió Tập Kích
120 Chương 120: 120: Vương Thành Chết Rồi
121 Chương 121: 121: Con Cá Đã Bị Dụ Ra Ngồi Đợi Thu Lưới
122 Chương 122: 122: Vương Thành Chết Rồi
123 Chương 123: 123: Con Cá Đã Bị Dụ Ra Ngồi Đợi Thu Lưới
124 Chương 124: 124: Thúc Đẩy Tầng Tầng
125 Chương 125: 125: Cuối Cùng Chị Vẫn Là Nhận Thua
126 Chương 126: 126: Thăm Dò Hủy Hôn Của Người Bạn Không Có Thật
127 Chương 127: 127: Lời Mời Đến Bữa Tiệc Rượu Không Bình Thường
128 Chương 128: 128: Vậy Cũng Đừng Trách Tôi Không Khách Khí Nhé
129 Chương 129: 129: Tới Một Người Đánh Một Người
130 Chương 130: 130: Toàn Trường Xôn Xao Ra Giá
131 Chương 131: 131: Cảnh Giới Phá Kỷ Lục Liên Tiếp
132 Chương 132: 132: Công Tử Bí Ẩn Cạnh Tranh
133 Chương 133: 133: Một Cô Gái Không Đơn Giản
134 Chương 134: 134: Tình Thế Đột Nhiên Đảo Ngược
135 Chương 135: 135: Công Trình Đang Thi Công Xảy Ra Chuyện
136 Chương 136: 136: Không Nói Đều Đánh Cho Tôi
137 Chương 137: 137: Một Tin Tức Tốt Một Tin Tức Xấu
138 Chương 138: 138: Thương Trường Như Chiến Trường
139 Chương 139: 139: Gậy Ông Đập Lưng Ông
140 Chương 140: 140: Tất Cả Đã Được Sắp Xếp Ổn Thỏa Rồi Chờ Chỉ Thị Của Cậu
141 Chương 141: 141: Đến Lúc Đánh Con Át Chủ Bài Này Ra
142 Chương 142: 142: Từng Đợt Phản Kích
143 142: Từng Đợt Phản Kích
144 141: Đến Lúc Đánh Con Át Chủ Bài Này Ra
145 140: Tất Cả Đã Được Sắp Xếp Ổn Thỏa Rồi Chờ Chỉ Thị Của Cậu
Chapter

Updated 145 Episodes

1
Chương 1: 1: Thẻ Ngân Hàng Có Thêm Một Số Tiền Lớn
2
Chương 2: 2: Siêu Cấp Phú Nhị Đại Sống Nghèo
3
Chương 3: 3: Cô Đừng Hối Hận
4
Chương 4: 4: Dám Cản Tôi
5
Chương 5: 5: Đã Để Cậu Phải Đợi
6
Chương 6: 6: Cậu Còn Thiếu Bao Nhiêu Tôi Đưa Thêm Cho Cậu
7
Chương 7: 7: Chúng Ta Không Phải Người Cùng Một Thế Giới
8
Chương 8: 8: Hầu Gái Của Biệt Thự Giàu Có
9
Chương 9: 9: Tin Tức Về Vị Hôn Thê
10
Chương 10: 10: Mua Một Chiếc Xe Hơi Sang Trọng Để Xứng Với Vẻ Đẹp Của Trường Đại Học
11
Chương 11: 11: Mang Chiếc Xe Đắt Nhất Ra Đây
12
Chương 12: 12: Cho Mấy Người Hối Hận
13
Chương 13: 13: Chỉ Cần Thứ Tốt Nhất Tiền Không Phải Là Vấn Đề
14
Chương 14: 14: Họp Lớp
15
Chương 15: 15: Kế Hoạch Bóc Nghèo Tự Cho Là Mình Đúng
16
Chương 16: 16: Bị Vả Mặt
17
Chương 17: 17: Mất Mặt Tại Chỗ
18
Chương 18: 18: Sự Săn Đón Của Nữ Thần
19
Chương 19: 19: Lời Mời Sinh Nhật Của Bạn Gái Cũ
20
Chương 20: 20: Chân Tướng Sự Thật
21
Chương 21: 21: Cô Vệ Sĩ Xinh Đẹp
22
Chương 22: 22: Sao Hai Người Lại Tới Cùng Nhau
23
Chương 23: 23: Còn Muốn Chơi Tôi
24
Chương 24: 24: Dám Chơi Với Tôi Anh Còn Non Lắm
25
Chương 25: 25: Ai Xử Ai Còn Chưa Chắc Đâu
26
Chương 26: 26: Vả Mặt Bôm Bốp
27
Chương 27: 27: Lại Có Tin Tốt Đến
28
Chương 28: 28: Tên Đàn Ông Ăn Bám
29
Chương 29: 29: Sự Trở Lại Hoành Tráng
30
Chương 30: 30: Xử Lý Nhanh Gọn Lẹ
31
Chương 31: 31: Trả Lại Mười Triệu
32
Chương 32: 32: Những Gì Tôi Nói Là Sự Thật
33
Chương 33: 33: Một Thách Thức Khác
34
Chương 34: 34: Đừng Hòng Đi Tìm Tên Nhà Nghèo Đó Nữa
35
Chương Chương 35: 35
36
Chương 36: 36: Cậu Ta Là Bạn Trai Của Con Gái Tôi
37
Chương 37: 37: Xin Lỗi
38
Chương 38: 38: Bố Cục
39
Chương 39: 39: Đụng Tới Tôi Phải Nghĩ Đến Hậu Quả
40
Chương 40: 40: Lật Ngược Tình Thế
41
Chương 41: 41: Bồi Thường Cho Tôi
42
Chương 42: 42: Thu Hoạch Lớn
43
Chương 43: 43: Sắp Phá Sản Còn Giả Vờ
44
Chương 44: 44: Mắt Chó Thấy Người Thấp Kém
45
Chương 45: 45: Một Giây Tiếp Theo Sẽ Khiến Dì Không Thể Trèo Cao
46
Chương 46: 46: Đáng Ngưỡng Mộ
47
Chương 47: 47: Món Quà Tôi Mang Đến Sẽ Khiến Anh Sợ Hãi
48
Chương 48: 48: Hung Hãn Ép Người Vậy Tôi Cũng Không Khách Khí
49
Chương 49: 49: Làm Nhục Tôi Sẽ Phải Trả Giá
50
Chương 50: 50: Địa Bàn Của Tôi Tôi Làm Chủ
51
Chương 51: 51: Cho Cậu Học Tiếng Chó Sủa
52
Chương 52: 52: Có Chiêu Gì Thì Ra Tay Đi
53
Chương 53: 53: Kịch Bản Này Không Đúng
54
Chương 54: 54: Lại Tới Kiếm Chuyện À
55
Chương 55: 55: Dê Béo Dâng Lên Tận Cửa
56
Chương 56: 56: Cảm Ơn Hai Người Nhé
57
Chương 57: 57: Khiêu Khích Trước Buổi Triển Lãm
58
Chương 58: 58: Khiến Cậu Thân Bại Danh Liệt
59
Chương 59: 59: Cuối Cùng Cũng Giám Định Rồi
60
Chương 60: 60: Có Kết Quả Rồi
61
Chương 61: 61: Tên Nhóc Này Gặp May
62
Chương 62: 62: Để Xem Cậu Vào Buổi Đấu Giá Kiểu Gì
63
Chương 63: 63: Tôi Đã Nói Là Giả Rồi Mà Còn Không Tin
64
Chương 64: 64: Quỳ Xuống Gọi Cha
65
Chương 65: 65: Kế Hoạch Trả Thù Hiểm Ác
66
Chương 66: 66: Tương Kế Tựu Kế
67
Chương 67: 67: Dám Tính Kế Hãm Hại Tôi Ư
68
Chương 68: 68: Đảo Ngược Tình Thế
69
Chương 69: 69: Hoàn Toàn Chịu Thua
70
Chương 70: 70: Một Tiểu Bạch Kiểm Đến Đây
71
Chương 71: 71: Kế Sách Tán Gái
72
Chương 72: 72: Đã Đến Lúc Anh Lên Sàn Diễn Rồi
73
Chương 73: 73: Trò Hay Chỉ Vừa Mới Bắt Đầu
74
Chương 74: 74: Rượu Mời Không Uống Lại Thích Uống Rượu Phạt
75
Chương 75: 75: Không Muốn Bị Người Khác So Sánh
76
Chương 76: 76: Hồng Môn Yến
77
Chương 77: 77: Dám Uy Hiếp Tao Hủy Diệt Chúng Mày
78
Chương 78: 78: Rất Nhiều Người Ở Bên Ngoài Xông Vào
79
Chương 79: 79: Khống Chế Cục Diện
80
Chương 80: 80: Cô Ta Vẫn Nên Quỳ Xuống Xin Lỗi
81
Chương 81: 81: Hy Vọng Cuối Cùng
82
Chương 82: 82: Nhìn Người Không Thể Nhìn Bề Ngoài
83
Chương 83: 83: Trung Tâm Giàu Có Thuộc Sở Hữu Của Ông Nội Tôi
84
Chương 84: 84: Tên
85
Chương 85: 85: Tôi Có Thẻ Kim Cương Được Hưởng Đãi Ngộ Đặc Biệt
86
Chương 86: 86: Phải Đánh Giá Lại Thằng Nhóc Nghèo Này Lần Nữa
87
Chương 87: 87: Kế Hoạch Lôi Kéo Phía Sau Màn Của Cậu Chủ Cao Quý
88
Chương 88: 88: Vạn Sự Sẵn Sàng Chỉ Thiếu Gió Đông
89
Chương 89: 89: Tất Cả Đều Nằm Trong Lòng Bàn Tay
90
Chương 90: 90: Khai Trừ Giết Tận Nhà Họ Lâm
91
Chương 91: 91: Người Tính Không Bằng Trời Tính
92
Chương 92: 92: Đây Là Lúc Khiến Bà Ngậm Miệng Lại Rồi
93
Chương 93: 93: Cạnh Tranh Rất Căng Thẳng Nhưng Không Sao Ta Vẫn Bình Tĩnh
94
Chương 94: 94: Người Cuối Cùng Là…
95
Chương 95: 95: Chuyện Này Còn Có Thể Cứu Được
96
Chương 96: 96: Muốn Trút Giận Lên Người Tôi
97
Chương 97: 97: Tôi Có Thể Mua Chứ
98
Chương 98: 98: Tiền Mất Tật Mang Chính Là Nói Bọn Họ
99
Chương 99: 99: Mất Liên Lạc Và Thăm Dò
100
Chương 100: 100: Nhìn Bằng Con Mắt Khác
101
Chương 101: 101: Cuối Cùng Cũng Gặp Vị Hôn Thê
102
Chương 102: 102: Không Quan Tâm Anh Là Ai Cứ Đánh Bất Chấp
103
Chương 103: 103: Vận Mệnh Trêu Người
104
Chương 104: 104: Lừa Người Vào Bẫy
105
Chương 105: 105: Đã Làm Xong
106
Chương 106: 106: Để Cho Anh Ta Vui Vẻ Trước Một Lúc
107
Chương 107: 107: Ngồi Đợi Đưa Tới Cửa
108
Chương 108: 108: Chuẩn Bị Ra Tay
109
Chương 109: 109: Đảo Ngược Tình Thế
110
Chương 110: 110: Cứ Để Anh Ấy Ở Đây Đi
111
Chương 111: 111: Dùng Mỹ Thực Chinh Phục Bọn Họ
112
Chương 112: 112: Còn Chưa Hết Hy Vọng Tìm Chết
113
Chương 113: 113: Tao Là Người Mà Chúng Mày Không Chọc Nổi Đâu
114
Chương 114: 114: Oan Gia Ngõ Hẹp
115
Chương 115: 115: Dám Đánh Tay Đôi Với Tôi Không
116
Chương 116: 116: Thằng Nhóc Mày Chờ Chết Đi
117
Chương 117: 117: Khiến Mày Thua Lần Nữa
118
Chương 118: 118: Một Giây Sau Khiến Mày Biết Sợ
119
Chương 119: 119: Trước Đêm Mưa Gió Tập Kích
120
Chương 120: 120: Vương Thành Chết Rồi
121
Chương 121: 121: Con Cá Đã Bị Dụ Ra Ngồi Đợi Thu Lưới
122
Chương 122: 122: Vương Thành Chết Rồi
123
Chương 123: 123: Con Cá Đã Bị Dụ Ra Ngồi Đợi Thu Lưới
124
Chương 124: 124: Thúc Đẩy Tầng Tầng
125
Chương 125: 125: Cuối Cùng Chị Vẫn Là Nhận Thua
126
Chương 126: 126: Thăm Dò Hủy Hôn Của Người Bạn Không Có Thật
127
Chương 127: 127: Lời Mời Đến Bữa Tiệc Rượu Không Bình Thường
128
Chương 128: 128: Vậy Cũng Đừng Trách Tôi Không Khách Khí Nhé
129
Chương 129: 129: Tới Một Người Đánh Một Người
130
Chương 130: 130: Toàn Trường Xôn Xao Ra Giá
131
Chương 131: 131: Cảnh Giới Phá Kỷ Lục Liên Tiếp
132
Chương 132: 132: Công Tử Bí Ẩn Cạnh Tranh
133
Chương 133: 133: Một Cô Gái Không Đơn Giản
134
Chương 134: 134: Tình Thế Đột Nhiên Đảo Ngược
135
Chương 135: 135: Công Trình Đang Thi Công Xảy Ra Chuyện
136
Chương 136: 136: Không Nói Đều Đánh Cho Tôi
137
Chương 137: 137: Một Tin Tức Tốt Một Tin Tức Xấu
138
Chương 138: 138: Thương Trường Như Chiến Trường
139
Chương 139: 139: Gậy Ông Đập Lưng Ông
140
Chương 140: 140: Tất Cả Đã Được Sắp Xếp Ổn Thỏa Rồi Chờ Chỉ Thị Của Cậu
141
Chương 141: 141: Đến Lúc Đánh Con Át Chủ Bài Này Ra
142
Chương 142: 142: Từng Đợt Phản Kích
143
142: Từng Đợt Phản Kích
144
141: Đến Lúc Đánh Con Át Chủ Bài Này Ra
145
140: Tất Cả Đã Được Sắp Xếp Ổn Thỏa Rồi Chờ Chỉ Thị Của Cậu