-Sao chị không ngồi? Chị định đứng như thế nói chuyện à?- Nguyên cuối cùng cũng cất tiếng sau một hồi im lặng.
-Hay mình về nhà rồi hãy nói chuyện. Em không nên để bạn gái về một mình như thế.
-Về nhà nói chuyện? Chị nghĩ thế tốt hơn sao?
Thấy Dung lặng im không trả lời, Nguyên tiếp:
-Chuyện này bắt đầu từ bao giờ?
Dung sững lại, cô cũng không biết phảitrả lời như thế nào. Cô hoàn toàn có quyền không phải trả lời những chất vấn của Nguyên, nhưng đứng trước người em chồng này, cô không tài nàokhống chế nổi cảm xúc của mình.
-Nửa năm.
-Bố mẹ biết không?
-Không.
-Em hiểu nỗi lòng của chị… Nhưng…-Nguyên định nói gì rồi lại thôi, chỉ thở dài một cái.- Bây giờ chị tínhsao? Chị định lén lút quan hệ với người khác thế này đến bao giờ? Nếuchị cần đàn ông như thế, thì hãy bỏ anh Dũng đi, rồi đường đường chínhchính kết hôn với một người đàn ông khác. Chẳng lẽ chị sợ không còn đànông cho chị kết hôn sao?
-Chị nghĩ như thế này là quá ổn rồi. Chị không đủ dũng cảm để đi bước nữa.
-Người đàn ông đó cũng có gia đình riêng của anh ta. Chị nghĩ sao nếu như vợ anh ta cũng đang chịu nhiều đau khổ như trước đây khi anh Dũng bỏ chị?
-Chị không nghĩ nhiều như thế.- Dung lắc đầu.
-Tại sao?
-Đàn bà thường cay nghiệt với đàn bà.Hơn nữa, chị không cướp chồng của ai cả, là anh ấy tìm đến chị. Bọn chịtrước đây từng học cùng trường đại học.
-Chị… Chị yêu anh ta không?
-Tất nhiên là không?
-Vậy chị đến với anh ta vì điều gì? Chỉ vì chị cần đàn ông sao?- Nguyên nhướn mày lên.
-Cứ coi như vậy đi.
-Nếu chỉ là cần đàn ông… vậy thì làmnhân tình của em đi. Nếu chỉ là cần một người đàn ông để ôm ấp và thỏamãn, thì đến với em đi.- Nguyên nhìn thẳng vào mắt Dung.
Dung sững người trước lời đề nghị đó của Nguyên. Cô biết tình cảm của Nguyên, nhưng không bao giờ cô dám nghĩNguyên sẽ mạnh dạn bày tỏ như thế. Nhìn thái độ lúng túng của Dung,Nguyên nhún vai:
-Ít nhất em sẽ không như anh ta, đến với chị chỉ vì muốn thỏa mãn quan hệ xác thịt.
-Em có biết em đang nói cái gì không?-Dung nhìn sâu vào đôi mắt anh, ở đó, cô chỉ thấy một sự kiên quyết không tài nào lay chuyển nổi. Cô biết, anh không nói chơi, cũng không vì mộtphút nông nổi mà đưa ra đề nghị này.
-Chị không muốn thay đổi quan hệ hiệntại giữa chị và em.- Cuối cùng, Dung lắc đầu thở dài- Chuyện ngày hômnay, nếu em thương chị, thì xin em hãy coi như không thấy gì. Chị chỉxin em chuyện đó thôi.
-Tại sao chị không thể đến với em?- Nguyên nhấn mạnh từng chữ.
-Đừng vì người như chị mà đánh mất luân thường đạo lý.- Dung gần như muốn khóc trước sự bình thản của Nguyên.
-Luân thường đạo lý?- Nguyên nhếch miệng cười- Hay cho một câu luân thường đạo lý. Chị ly hôn với anh Dũng thìchúng ta sẽ đâu còn cái quan hệ người-một-nhà đó nữa. Tại sao chị nhấtđịnh ương ngạnh đến vậy? Em thì không thể làm chồng chị? Không thể làmcha của thằng Boo sao?
-Không thể.- Dung kiên quyết lắc đầu.
-Em hiểu rồi. Vậy chị đi đi. Chuyện ngày hôm nay em sẽ coi như không thấy.
-Cảm ơn em.- Dung nói nhanh rồi quay đira cửa, dường như cô không thể đủ sức để đối mặt với Nguyên thêm mộtphút một giây nào nữa.
*
Chẳng biết bao lâu sau, chỉ khi có người lay mạnh mình, Nguyên mới uể oải mở mắt ra. Người phục vụ quán bar lịch sự nói với anh:
-Điện thoại của anh reo liên tục nãy giờ thưa anh.
Nguyên chậm chạp ngồi thẳng dậy, từ từnhớ lại, hóa ra anh đã uống quá chén và ngủ gục tại quán bar này sau khi từ khách sạn trở ra. Anh mở điện thoại, hơn mười cuộc gọi nhỡ từ số của Thiên Anh. Nhớ đến Thiên Anh, anh sực nhớ ra Hạ Chi đã bị mình bỏ rơi ở khách sạn, không biết giờ này cô bé đã về tới nhà chưa? Anh bấm gọi cho cô nhưng tổng đài vẫn báo thuê bao không liên lạc được. Câu thông báolàm Nguyên gần như tỉnh hẳn. Anh bấm gọi lại cho Thiên Anh.
-Cậu và Hạ Chi đang ở đâu đấy?- Thiên Anh bắt máy ở ngay hồi chuông thứ nhất.
-Tớ ra ngoài có chút việc. Hạ Chi về nhà rồi.
-Nhà? Nhà cô ấy làm gì có ai? Tớ gọi cho cả hai không được nên đã rẽ qua đó rồi.
-Tớ bảo cô ấy bắt taxi về rồi mà.
-Trời đất. Thế cậu có đưa tiền cho Chi không? Cô bé không có nhiều tiền đâu.
-Chết thật, tớ quên mất.- Nguyên giật mình- Điện thoại của cô ấy lại hết pin nữa.
-Thế cậu đang ở đâu? Cậu để cô ấy đi một mình về từ đâu? Bây giờ là quá nửa đêm rồi, con gái một thân một mìnhlang thang ngoài đường quá nguy hiểm.
-Đừng lo, đứa nào động vào con nhỏ mới gọi là xui xẻo đó.- Nguyên chắt lưỡi.
-Không phải lúc đùa đâu.- Thiên Anhnghiêm giọng.- Tớ đang mượn xe của Hương chạy vòng vòng đi tìm đây. Cậuđang ở đâu? Bắt taxi về trước đi.
-Tớ bắt taxi về nhà Chi trước. Có gì a lô nhé!
-OK. Cứ vậy đi.
Thiên Anh nói rồi cúp máy luôn. Nguyêncũng loạng choạng đứng dậy. Lâu rồi anh không uống nhiều thế này nên bản thân vẫn chưa quen với cảm giác choáng váng do men rượu. Nhưng lúc này, đầu óc anh lại nghĩ tới Hạ Chi, cảm thấy có lỗi vì đã để cô một thânmột mình đi về như vậy.
Ngõ vào nhà Chi tối om, chỉ có duy nhấtánh điện leo lét sáng từ trên cột điện cao trước cửa nhà cô và bác hàngxóm. Cả xóm yên tĩnh chìm trong giấc ngủ. Nguyên nhìn ngôi nhà im lìmtrong bóng tối, khẽ thở dài, rõ ràng là Hạ Chi chưa về nhà. Nếu không có chuyện bất thường xảy ra thì cô phải về tới đây rồi chứ? Địa chỉ nhàanh cũng cẩn thận ghi vào một tờ giấy rồi để trong va li của cô từchiều. Anh biết Chi có tính hay quên, trước đây tên của anh cô cũngkhông nhớ, lúc đầu phải ghi tên anh lên tay để nhắc mình không quên. Nếu nói Nguyên không quan tâm gì đến Hạ Chi là nói dối, chỉ là khi thấyDung trong lòng một người đàn ông xa lạ khác, anh chẳng còn một chút lýtrí nào mà nghĩ đến Chi nữa.
Nguyên ngồi tựa vào cổng nhà Hạ Chi ngủquên cho tận tới khi có người lay dậy lần nữa. Anh giật mình mở choàngmắt, chỉ thấy bác hàng xóm đang nhìn mình đầy hiếu kì.
-Bác ạ!- Anh đứng bật dậy, hoang mangkhông biết người phụ nữ hiền lành này sẽ phản ứng thế nào nếu biết anhđể Chi đi lạc suốt từ hôm qua tới giờ.
-Cậu làm gì mà ngủ ở đây thế? Cậu không có nhà à?
-Dạ, không ạ!
-A, hình như là cậu thanh niên đưa conChi về hôm qua mà. Sao cậu không gọi cửa, Chi nó ngủ bên nhà bác.- Báchàng xóm tươi cười.
-Sao ạ?- Nguyên giật mình đến tỉnh cả ngủ- Chi ngủ bên nhà bác ạ!
-Đúng rồi. Nó lại đánh rơi chìa khóa, cái con bé này là chúa hậu đậu mà.
Mải nói nên bác hàng xóm không nhận raNguyên vừa thở phào nhẹ nhõm một hơi. Nếu thực sự để lạc mất Hạ Chi,chắc Thiên Anh sẽ giết anh mất.
-Bác phải ra chợ bán hàng sớm đây. Cháu vào trong nhà nghỉ ngơi đi. Có mỗi mình con bé ở nhà thôi.
-Dạ.- Nguyên đứng dậy rồi đi theo người hàng xóm của Hạ Chi vào nhà.
Căn nhà của bác hàng xóm nhỏ và đơn sơhơn cả nhà của hai anh em Chi. Chỉ có độc một cái bàn, mấy cái ghế bằngnhựa. Bên trên có mấy cái chén còn nguyên vệt vàng ố của nước chè. Mộtcái xe đạp mini cũ. Cửa phòng ngủ phía trong là một cái ri đô cũ. Trêntường có một cái khung ảnh lớn, trong lồng chi chít những tấm ảnh nhỏ,rõ ràng là được chụp từ rất lâu rồi.
-Cơm bác nấu rồi đấy. Cháu đợi Chi dậy rồi hai anh em ăn nhé! Mà cháu tên gì nhỉ?
-Cháu tên Nguyên bác ạ!
-Cháu là bác sĩ à?
-Dạ không.
-Ồ, bác cứ tưởng cháu là bác sĩ. Tại hôm qua trước khi đi ngủ Chi nó còn nhắc đến anh bác sĩ nào đó. Bác tên làThủy, bác ở đây có một mình thôi nên coi hai anh em thằng Lâm như conbác vậy. Khổ thân con Chi, bị tai nạn kiểu gì mà không nhớ gì cả. May mà nó còn gặp được người tốt như cháu. Thôi bác đi đây. Có đi đâu thì haicháu cứ khóa cửa vào, bác còn chìa khóa khác.
-Vâng.
Bác Thủy dắt chiếc xe đạp ra cổng rồi khép cổng lại. Nguyên nhìn bác đi khuất rồi mới lấy điện thoại ra gọi cho Thiên Anh.
-Cậu về nhà chưa hay vẫn đi tìm đấy?
-Tớ vẫn đang ở ngoài đường.- Thiên Anh đáp lại đầy mệt mỏi- Chắc tớ qua trụ sở công an báo luôn đây.
-Thôi về ngủ đi. Tớ tìm thấy Chi rồi. Cô ấy ngủ lại bên nhà bác hàng xóm, chìa khóa nhà cô ấy đánh rơi mất rồi.Tớ đợi cô ấy dậy rồi cũng về nhà một chút. Chiều có gì cậu qua đây nhé!
-Thế à? May quá! Thế thì chiều tớ sẽ tới. Tớ phải về trả xe cho Hương đi làm nữa. Vậy nhé!
-Ừ.
Nhớ tới lời dặn của bác Thủy, tự nhiênNguyên thấy đói. Hôm qua vì việc của Dung nên anh chưa ăn tối. Lại thêmmấy cốc rượu nặng ở quán bar khiến giờ anh cảm thấy nôn nao trong người. Anh bèn đi vào bếp.
*
Hạ Chi tỉnh giấc khi cảm thấy bụng mình hơi nặng. Cô mở mắt ra, trongcái tranh tối tranh sáng của căn phòng ngủ nhỏ hẹp, cô cũng không nhìnra người đang nằm cạnh mình. Đang định gạt cánh tay đó ra, cô đột nhiênthấy lạ. Hơi thở của người bên cạnh khiến cô có cảm giác quen thuộc, côgiật mình quơ tay sang. Khi chạm vào mái tóc ngắn, cô biết cảm giác củamình không sai. Đúng là không phải bác Thủy. Nhưng tại sao Nguyên lại có mặt ở đây? Nhớ lại mọi việc tối qua, cô cảm thấy hơi bực, bèn hất taycủa anh ra. Cái hất tay mạnh làm anh tỉnh giấc sau khi chợp mắt khôngbao lâu.
-Dậy rồi sao? Vừa mới tỉnh giấc mà đã thô bạo rồi.
-Ai cho anh nằm ở đây? Nam nữ thụ thụ bất thân, hiểu chưa?- Cô ngồi dậy hừ giọng.
-Em chả ngủ cùng anh chán rồi còn làm bộ hả?- Nguyên cười.
-Nói bậy nói bạ. Anh muốn ăn đòn hả?
-Thôi thôi, dậy đánh răng rửa mặt đi. Em hôi chết đi được ấy.
-Anh… Biến ra…- Cô giơ chân đạp anh một cái khiến Nguyên suýt nữa thì rơi ra khỏi giường.
-Này, em hung dữ vậy anh sẽ không tìm lại người yêu của em cho em đâu.
-Ai cần anh.- Chi vẫn cố gắng đẩy Nguyên ra khỏi giường.
-Thôi, anh xin. Vì em mà cả đêm qua anhvà thằng Thiên Anh đều không được ngủ tí nào đấy. Anh ngủ ở cổng nhà emcả đêm. Nếu bác Thủy không gọi chắc giờ anh còn chưa dậy.
-Khách sạn phòng rộng, giường to, lại có người ở cùng anh không ở, ai khiến anh đi tìm. Hả? Hả? Hả?- Sau một lúc giằng co nhưng vẫn không thắng nổi Nguyên, cô ngồi thở hồng hộc.
-Em đang ghen đấy à?- Nguyên phá ra cười- Ôi Hạ Chi của anh đang ghen kìa.
-Ai là của anh?- Cô giận dữ hét lên.
-A, a, anh quên. Xin lỗi. Hạ Chi của bác sĩ Thiên Anh.- Nguyên ha ha cười.
-Anh đúng là đồ đáng ghét.- Chi lầm bầm nhảy ra khỏi giường đi về phía nhà vệ sinh.
Nguyên cười cười nhìn theo Chi. Nhưngrồi sắc mặt anh hơi trầm xuống. “Trước khi đi ngủ chỉ nhắc đến bác sĩcủa em sao? Hóa ra là anh nhầm tưởng.” Rồi anh lại tự nhủ: “Thôi, bảnthân mình cũng đâu có ra gì, mình đâu có toàn tâm toàn ý với cô ấy đâu.”
Một lát sau, khi Nguyên bắt đầu chợp mắt trở lại được thì anh bị đánh thức lần nữa bởi tiếng hét chói tai từdưới bếp: “Aaaaaaa, đồ đáng ghét. Anh dám ăn hết cơm mà còn không rửabát sao?” Nguyên kéo gối trùm lên tai, khẽ cười rồi lại chìm vào giấcngủ.
Updated 19 Episodes