-Hy vọng sẽ sớm tìm ra anh trai cô.
-Bao giờ anh lại về đây?- Hạ Chi lau nước mắt, quay lại nhìn anh hỏi.
-Cũng chưa biết.
-Tôi có thể nhắn tin cho anh mỗi ngày được chứ?
-Có thể.- Nguyên gật đầu.
-Nhưng anh sẽ nhắn lại chứ?- Chi gặng hỏi tiếp.
-Tất nhiên… Nhưng đừng khủng bố tôi quá nhiều tin nhắn, không được gọi lúc nửa đêm.
-Được… Nhưng anh đi rồi thì tôi biết đi chơi với ai? Bác sĩ thì lúc nào cũng bận…- Chi phụng phịu.
-Cô ham chơi quá. Nếu không biết làm gìthì tới phòng khám của Thiên Anh học việc đi. Mặc dù cô lóng ngóng nhưng không phải loại cứng đầu khó đào tạo.- Nguyên gợi ý- Cô nên làm việctrừ nợ chứ.
-Nợ gì?
-Nợ viện phí và nợ tôi nuôi cô cả thángnay.- Nguyên bật cười trước vẻ ngơ ngác của Chi- Tôi với Thiên Anh làanh em, cứ trả nợ cho nó là được.
-Được, thế thì tôi sẽ tới làm giúp anh ấy.
-Nhưng cô tuyệt đối không được học cách cho thuốc và tiêm đâu đấy.- Nguyên chợt nghĩ ra, dặn tiếp.
-Tại sao?
-Vì cô sẽ hại chết bệnh nhân chứ sao.- Nguyên bật cười ha hả. Lâu rồi anh không được cười sảng khoái như thế.
-Anh… hóa ra anh đang chọc tôi…- Chi cau mày.
-Tôi nói thật. Cô sẽ cảm thấy bớt nhàmchán khi làm việc. Hơn nữa nếu bộ não vận động nhiều, biết đâu sẽ giúpcô dần nhớ ra mọi chuyện.
-Nếu thế tôi sẽ không làm y tá như chịLinh nữa. Chị Lam nói tôi có thể lên trên núi giúp chị ấy chăm sóc hoalan. Liệu tôi chăm sóc hoa lan có làm hoa chết không?- Chi ngây ngô hỏitiếp.
-A, nghe có vẻ hay đó, biết đâu cô lại có năng khiếu lai ra vài loại lan mới.- Nguyên gật gù tán thưởng.
-Thật sao?
-Tất nhiên, đầu óc cô lơ đễnh thế, kiểu gì chả có lúc lai hoa nhầm…
-Anh lại trêu tôi…- Chi quay phắt lại nhìn vẻ mặt đùa cợt của Nguyên, giơ tay đấm anh một cái.
-A, thôi thôi. Cô đánh đau chết đi được ấy.- Nguyên giữ lấy tay cô lại, hét lên.
-Chứ lại không. Mười hai năm tôi đi học Karatedo đấy.- Chi hứ một tiếng rồi lại quay đi để anh lau tóc tiếp.
-Hả? Cô nói cái gì?- Nguyên giật mình nhảy dựng lên trên salon.
-Anh không tin à? Để tôi ra vài quyền cho anh xem.- Chi quay lại giơ tay thách thức.
-Không, tôi tin. Nhưng cô vừa nói gì? 12 năm cô đi học Karatedo? Sao cô biết? Cô nhớ ra rồi à?- Nguyên mừng rỡngồi xuống trở lại, hỏi.
-Tôi…- Chi ngẩn ra rồi lắc đầu.- Tôi không nhớ, nhưng đúng là tôi có đi học Karate 12 năm mà.
“Bệnh gì đây hả trời?” Nguyên nhìn Chikhông chớp mắt thầm hỏi. Nhưng rồi anh bình tĩnh trở lại, tiếp tục lautóc cho cô. Lát sau, anh vén tóc ra làm hai rồi hất sang hai bên, để lộra cái gáy trắng ngần của Chi.
Đột nhiên anh nhìn chằm chằm vào phíasau cô như nhìn thấy một điểm lạ. Ở một điểm cách gáy không xa, về phíabên vai phải lộ ra hình xăm của một cánh hoa hay một chiếc lá gì đó. Tòmò, anh dùng tay kéo cổ áo cô trễ hẳn về phía sau. Hành động bất ngờ này của anh là Hạ Chi giật mình định phản ứng. Chỉ nghe Nguyên ngạc nhiênhỏi:
-Cô xăm mình à? Đây là hoa gì vậy?
-Hình xăm? Tôi không biết.- Chi lắc đầu.
-Còn có chữ nữa. Michelia.S? Tên của ai à?
-Tôi đã nói là không biết mà.- Chi giãy khỏi bàn tay anh rồi kéo lại cổ áo.
-Hóa ra cô cũng cá tính gớm, lại còn có cái sở thích này nữa.- Nguyên cười.- Thôi tóc khô rồi, đi ngủ đi.
-Mai anh đi sớm không?
-Tôi bay chuyến buổi chiều.
-Anh không muốn ngủ cùng tôi nữa à?- Chi tò mò hỏi.
-Cô…- Nguyên trợn mắt nhìn cô rồi anhdùng ngón trỏ dí lên trán cô nói tiếp- Cái đồ ngốc này. Đừng bao giờ nói với bất kì thằng đàn ông nào câu nói đó nghe chưa? Cô không biết là câu đó bị yểm bùa à? Không muốn bị ăn thịt thì cứ nói câu đó lần nữa đi.
-Nhưng anh có bị làm sao đâu.- Chi lắc đầu quầy quậy
Cô tin làm sao được khi cái gã đàn ôngđầu tiên nghe câu đó ở trước mặt mình lúc này thậm chí còn dí tay vàotrán mình mà mắng mỏ.
-Đi ngủ.- Nguyên đẩy cô đi.
-Nhưng ôm anh ngủ rất ấm mà. Như là ôm…
Từ “Đại Tướng Quân” chưa kịp bật ra khỏi miệng thì cô đã thấy chân mình nhẹ bẫng. Nguyên bế bổng cô lên rồi đinhanh về phía cửa. Chi hét lên đầy kinh hãi trước hành động như hổ báonày của anh.
Nguyên đặt cô xuống nệm, cúi thật sátxuống mặt cô, nhưng khi mặt cách mặt chừng 2cm, anh dừng lại, nhìn sâuvào đôi mắt đang mở trừng trừng của cô. Rồi Chi thấy mặt mũi tối sầmlại. Thì ra Nguyên đã túm lấy chăn và trùm kín lên người cô, kể cả mặtcũng không hở. Nằm trong chăn, Chi nghe anh nói:
-Chịu khó ngủ yên đi.
Tiếng chân Nguyên xa dần, cuối cùng là tiếng đóng cửa rất nhẹ.
Chi vẫn nằm trong chăn không nhúc nhích, tim động ầm ầm vào lồng ngực, nếu ai đó nhìn thấy cô lúc này, chắc chắn sẽ nhận ra cô đang đỏ bừng cả mặt.
Chiếc taxi dừng trước cổng ngôi nhà lớnnhất ở khu phố. Nguyên bước xuống, ngẩng đầu nhìn ngôi nhà, nơi anh đãlớn lên từng ngày, nơi đã in dấu biết bao kỉ niệm ngày anh còn cắp sáchtới trường. Nơi đây cũng đã bắt đầu một mối tình đơn phương mãnh liệtnhất cuộc đời anh, và là nơi anh chôn vùi tình yêu đó. Nguyên xa nó đãmười năm. Mười năm dài đằng đẵng không một ngày trở lại, mặc kệ baonhiêu lời than trách của ông nội, của cha mẹ, anh kiên quyết nhắm mắt,phong bế mọi ngõ ngách nơi trái tim mình.
-Chú là ai?
Thằng nhóc mở cổng, ngước mắt nhìn anh.Nó nhỏ hơn nhiều cái tuổi lên 10 của mình. Đây là cháu anh, nhóc Boo.Ngày anh đi nó mới chào đời không bao lâu. Anh nhận ra nó, vì nó giốnghệt chị dâu anh, giống hoàn hảo từ đôi mắt to tròn đến cái mũi cao vàhai má lúm đồng tiền rất xinh.
-Boo phải không?- Anh xoa đầu nó mỉm cười.
-Chú biết tên cháu à?- Nó ngạc nhiên rồi quay đầu lại gọi- Mẹ ơi, nhà mình có khách. Có chú nào ấy…
-Chú nào, sao con không mời vào nhà…
Nguyên đứng ngẩn ra, bàn chân anh lập tức muốn bỏ chạy đi thật nhanh. Âm thanh vừa cất lên đã làm trái tim của anh vỡ vụn.
-Chào chị… chị dâu…- Nguyên khó khăn lắm mới cất được tiếng khi người phụ nữ xuất hiện sau cánh cổng sắt.
Mười hai năm chẳng hề làm phai đi vẻ đẹp của người phụ nữ này. Vẫn nét duyên dáng và dịu dàng như lần đầu anhgặp mặt cách đây mười hai năm. Người phụ nữ nhìn anh, ngỡ ngàng tronggiây lát, rồi mỉm cười nói với con trai:
-Boo, chào chú Nguyên đi con. Đây là chú Nguyên mà mẹ hay kể cho con đấy.
-A, chú Nguyên…- Nhóc Boo mở to mắt nhìn người đàn ông cao lớn đang đứng sững trước mặt mình rồi nó co giò chạybiến vào trong hét to- Bà nội ơi chú Nguyên về rồi. Chú Nguyên về rồi bà ơi!
Updated 19 Episodes