Chương 26: 26: Mục Tiêu Cuối Cùng

" Hứa Chính cậu đây chính là đang nghi ngờ thân phận của Hi Văn?” Mộ Tần chau mày hỏi lại.
“ Mộ tiên sinh, từ khi nào anh đã mất đề phòng như vậy?” Hứa Chính hỏi ngược lại Mộ Tần.
Anh ngơ ra, cảm thấy câu nói của Hứa Chính giúp mình tỉnh lại.

Đúng rồi, từ khi Dương Hi Văn xuất hiện anh chưa đề phòng cô lần nào, năm lần bảy lượt luôn hao tâm tổn sức lo lắng cho sự an nguy của cô, làm sao để bảo vệ tốt cho Hi Văn mà thôi.
Mộ Tần khựng lại một lúc, anh đã quá nhẹ dạ cả tin rồi sao? Chỉ vì đêm đó cô xuất hiện mà anh không để ý điều khác thường gì từ người con gái này?
" Tôi cũng giống như anh vậy, chúng ta sống ra sao tất cả đều rõ.

Lúc nào cũng phải đề cao cảnh giác cho sự an toàn của bản thân, nhưng từ khi gặp Hi Văn tôi còn chẳng để ý đến chuyện đó nữa".
" Cô ấy dễ dàng chiếm được lòng tin của chúng ta, cũng vì thế cả hai ta đều không thấy điểm bất bình thường".
Mộ Tần im lặng, tất cả đều bị Hứa Chính nói trúng nên anh cũng không còn lời nào để biện hộ giúp cô.

Mộ Tần đứng dậy, đi đến bàn lấy điện thoại gọi cho thư kí.
“ Điều tra lại thân thế của Dương Hi Văn, nếu phát hiện điểm bất thường liền báo cho tôi biết".
Nói xong anh cúp máy đưa tay lên trán, Hứa Chính thấy Mộ Tần cũng bắt đầu vào cuộc, anh bảo:" Tôi hi vọng sau khi biết được sự thật, anh đừng làm hại đến cô ấy".
Mộ Tần nhìn Hứa Chính, nếu cô lừa dối anh theo nguyên tắc của Mộ Tần từ trước đến nay thì...
“ Tôi nghĩ cô ấy không muốn làm vậy, chỉ là bị ép thôi” Hứa Chính đứng lên bảo.
"Cho là cô ấy có lỗi đi, giả dụ cô ấy muốn giết chúng ta đi chăng nữa thì nếu anh không cần cô ấy thì Hứa Chính tôi vẫn cần, đừng lấy mạng Hi Văn".
“ Tôi cảm thấy Dương Hi Văn rất đáng thương, cô ấy cũng giống chúng ta mà thôi ".

Hứa Chính nói xong thì rời đi, Mộ Tần đứng đơ ra đó.

Anh đưa tay nới lỏng cà vạt của mình cho dễ thở, đối với Dương Hi Văn thì anh sớm đã yêu cô rồi.

Nếu bây giờ phát hiện được thân phận thật sự của cô, liệu anh giữ được bình tĩnh mà nghe cô giải thích không?
Đã rất lâu anh không biết màu hồng của cuộc sống là gì,sự ấm áp từ người khác dành cho mình ra sao.

Dương Hi Văn,em nỡ đưa tôi lên mây xanh lại bằng lòng đá tôi rơi xuống một cú thật mạnh à?
Mộ Tần ngồi xuống ghế, đành im lặng đợi tin tức của thư ký báo cho mình mà thôi.
Tôi mong em đừng làm tôi thất vọng.
"Em thật sự rất quan trọng với tôi ".
Ở trong nhà khiến Dương Hi Văn không thể bình tĩnh, cô ra ngoài đi dạo cho thoải mái đầu óc hơn.

Bây giờ cô không biết làm sao, nếu như phản bội boss cô cũng sẽ chết, nếu nói cho Mộ Tần biết sự thật thì tính mạng của cô khả năng an toàn rất thấp.

Mộ Tần rất ghét có người phản bội mình, cô còn chiếm được lòng tin của anh, khiến anh tháo bỏ bức tường đề phòng xuống...cú sốc này khiến Mộ Tần khó mà tiếp ứng được.
" Dương Hi Văn?" Lập Nghị nhìn thấy cô liền lên tiếng.

Dương Hi Văn dừng chân, ngẩng đầu lên nhìn Lập Nghị.

A, thì ra là tên thiếu gia này đây mà.
"Khoan đã"
Nhìn Lập Nghị, cô sực nhớ ra anh ta có trong danh sách là mục tiêu truy sát của tổ chức.

Mặt cô biến sắc, đưa mắt nhìn xung quanh để xem có sát thủ đi theo không.
" Sao đây? Bị Mộ tiên sinh đuổi đi rồi à?” Lập Nghị trêu cô.
" Anh bớt nói nhảm đi" Dương Hi Văn lạnh nhạt đáp, tính mạng sắp lên thớt rồi còn dửng dưng được.

Lập Nghị này đúng là vô tư hơn cả Hứa Chính kia.
Một chút đề phòng cũng không.

Người của boss phái đến cũng không phải dạng vừa, nếu như cứ thế này thì tên thiếu gia Lập Nghị chắc chắn mất mạng ngay lập tức.
" Tôi chỉ đùa thôi mà, ai chẳng biết Mộ Tần sớm xem trọng cô rồi chứ " Lập Nghị bảo.
Nghe vậy Dương Hi Văn liền khựng lại, cô nắm chặt tay.

Lập Nghị nói không sai, cô nhìn thấy rõ tình cảm của Mộ Tần dành cho mình.

Cái đêm cô tiếp cận anh cũng chính là ngày mà Mộ Tần buồn nhất.

Chỉ với một chút quan tâm của cô mà có thể cứu được trái tim anh lần đầu tiên Dương Hi Văn thấy mình làm được việc tốt.
Từ bé sống luôn nhìn sắc mặt người khác, sau khi nhận nuôi thì phải trải qua nhiều cuộc huấn luyện hà khắc của người đàn ông đó.

Mười hai tuổi chứng kiến người trong tổ chức giết người trước mặt mình, cô đã vô cảm với cuộc sống, nhìn những cảnh đó chỉ đơ ra, buồn nôn cũng không có.
Rời khỏi được tổ chức, sống cùng bà ngoại cô mới biết thế giới bên ngoài kia có nhiều điều ấm áp như thế nào, còn nhiều người tốt ra sao, chỉ là...!
Một người phụ nữ đi ngang Dương Hi Văn, cô liền bừng tỉnh thoát khỏi suy nghĩ nhìn theo cô gái đó, Dương Hi Văn chau mày, cái mùi hương này...
Thành viên của tổ chức trên người đều có một mùi hương đặc trưng, đó chính là mùi hoa oải hương, cô ta...
Người kia quay đầu lại, nháy mắt với Dương Hi Văn một cái như đưa ra lời cảnh báo cho cô rằng:" Kế hoạch đã bắt đầu “
Cô lùi ra phía sau, Lập Nghị thấy cô xanh mặt liền hỏi:" Cô sao đấy? Không khỏe à?".
"Đi theo tôi ” Dương Hi Văn nghiêm túc nói, Lập Nghị sững người ra.

Sao không giống Dương Hi Văn của trước kia mà anh bắt về vậy?
Anh cũng không biết cô muốn gì đành đi theo Dương Hi Văn, cô vội bắt taxi rồi kéo anh lên xe.

Người phụ nữ kia đưa mắt nhìn theo, nhẹ nhàng kéo bộ đàm dưới áo lên báo cáo" Boss, Dương Hi Văn đã đưa Lập Nghị đi rồi ."
Đầu dây bên kia có tiếng cười truyền đến, đáp lại: [ Cho cô ta một bài học, nhưng nhớ đừng lấy mạng cô ta ]
"Đã rõ".
Trên xe, Dương Hi Văn không ngừng quay đầu lại nhìn.

Cô rất sợ cô gái lúc nãy đuổi theo, nhìn sơ qua cô ta chính là tay bắn súng giỏi nhất nhì trong tổ chức mà Lâm Ưng từng nhắc đến trước mặt cô.
Nghĩ đến Lâm Ưng, cô lại rưng rưng nước mắt rồi.

"Dương Hi Văn ” Lúc này Lập Nghị đã thấy có điều không ổn rồi, anh liền gọi tên cô.
Cô giật mình, chết tiệt, cô là đề phòng cô gái kia mà để tên thiếu gia này để ý có điều không ổn rồi.
"Lập thiếu gia, có chuyện gì sao?”.
" Câu đó tôi hỏi cô mới đúng " Lập Nghị nói, rõ ràng cô lạ hơn trước rất nhiều, là do ở cùng Mộ Tần quá lâu...hay là...
Dương Hi Văn cười cười, cô đang tìm cách tránh né câu hỏi của Lập Nghị thì thấy có chiếc xe lớn đang lao đến, cô trợn to mắt, Lập Nghị liền chú ý quay đầu lại.

Dương Hi Văn lao lên, cô hô to:
"Nằm xuống "
Cô ôm lấy Lập Nghị, sau đó...
Rầm.
Hứa Chính bước vào đại sảnh bệnh viện, đang định đi đến thang máy thì từ bên ngoài một đoàn người đi vào, có hai bệnh nhân đang được đẩy vào trong.
“ Mau, mau tránh đường "
Bác sĩ và y tá đẩy giường bệnh đi qua Hứa Chính, anh tròn xoe mắt nhìn người đang nằm trên đó.
Là Hi Văn...
Hứa Chính định đuổi theo thì phía sau có người được đẩy vào tiếp, nằm trên đó không ai khác chính là Lập Nghị, Hứa Chính đứng đơ ra, cô và Lập Nghị đi chung sao?
Sao lại xảy ra tai nạn chứ?
Anh đứng hoang mang một lúc, bây giờ không phải lúc nghi ngờ gì nữa...
Mục tiêu cuối cùng chính là Mộ Tần!

Chapter
1 Chương 1: 1: Con Hẻm
2 Chương 2: 2: Gặp Một Tên Điên
3 Chương 3: 3: Kiếm Cớ
4 Chương 4: 4: Nơi Này Sẽ Sớm Loạn Thôi
5 Chương 5: 5: Định Mệnh Trời Ban
6 Chương 6: 6: Mộ Tần Trở Về
7 Chương 7: 7: Kết Cục
8 Chương 8: 8: Không Phải Công Cụ
9 Chương 9: 9: Đừng Yêu Ai Cả
10 Chương 10: 10: Trò Chơi
11 Chương 11: 11: Ai Cũng Bỏ Đi
12 Chương 12: 12: Năm Đó
13 Chương 13: 13: Dạy Học
14 Chương 14: 14: Tai Nạn Năm Đó
15 Chương 15: 15: Mộ Tiên Sinh
16 Chương 16: 16: Chuyện Xấu Sắp Xảy Ra
17 Chương 17: 17: Ông Trời Giúp Tôi
18 Chương 18: 18: Ngoan Ngoãn
19 Chương 19: 19: Rõ Ràng Là Yêu
20 Chương 20: 20: Đừng Động Vào
21 Chương 21: 21: Hủy Hoại Nữ Nhân
22 Chương 22: 22: Tai Nạn
23 Chương 23: 23: Tiếp Tục Hay Dừng Lại
24 Chương 24: 24: Đừng Bỏ Em
25 Chương 25: 25: Thân Phận
26 Chương 26: 26: Mục Tiêu Cuối Cùng
27 Chương 27: 27: Trừng Phạt
28 Chương 28: 28: Mất Trí
29 Chương 29: 29: Mùi Hoa Oải Hương
30 Chương 30: 30: Là Anh Ta
31 Chương 31: 31: Đến Lúc
32 Chương 32: 32: Tình Yêu Rẻ Mạt
33 Chương 33: 33: Có Gì Đó
34 Chương 34: 34: Đáng Mặt Đàn Ông Không
35 Chương 35: 35: Cả Đời Này
36 Chương 36: 36: Không Xứng
37 Chương 37: 37: Về Nước
38 Chương 38: 38: Bạn Gái
39 Chương 39: 39: Bóng Dáng
40 Chương 40: 40: Gặp Mặt
41 Chương 41: 41: Cuộc Đời
42 Chương 42: 42: Làm Gì Sai
43 Chương 43: 43: Sinh Con
44 Chương 44: 44: Sốt Cao
45 Chương 45: 45: Về Nhà
46 Chương 46: 46: Đều Do Cô
47 Chương 47: 47: Mang Thai
48 Chương 48: 48: Làm Cha
49 Chương 49: 49: Lần Đầu
50 Chương 50: 50: Sống Chung
51 Chương 51: 51: Lâm Ưng Còn Sống
52 Chương 52: 52: Đối Thủ
53 Chương 53: 53: Tranh Thủ Một Chút
54 Chương 54: 54: Sống
55 Chương 55: 55: Anh Sẽ Cứu Em
56 Chương 56: 56: Giao Thừa1
57 Chương 57: 57: Giao Thừa 2
58 Chương 58: 58: Khoảng Thời Gian
59 Chương 59: 59: Tần Chí Khiêm
60 Chương 60: 60: Mục Đích
61 Chương 61: 61: Công Tác
62 Chương 62: 62: Du Lịch
63 Chương 63: 63: Đã Chọn
64 Chương 64: 64: Lương Tâm Nhi
65 Chương 65: 65: Ở Lại
66 Chương 66: 66: Lại Gần Em Gái
67 Chương 67: 67: Về Mộ Gia
68 Chương 68: 68: Không Khéo
69 Chương 69: 69: Ly Hôn
70 Chương 70: 70: Nỗi Lòng Của Chí Khương
71 Chương 71: 71: Mọi Chuyện
72 Chương 72: 72: Nhà Họ Tần
73 Chương 73: 73: Biết Tất Cả
74 Chương 74: 74: Đã Lâu Không Về
75 Chương 75: 75: Mộ Gia
76 Chương 76: 76: Hạ Sinh
77 Chương 77: 77: Làm Ba Thật Khó
78 Chương 78: 78: Tai Nạn
79 Chương 79: 79: Xin Lỗi
80 Chương 80: 80: Mất Lí Trí
81 Chương 81: 81: Bạn Học Cũ
82 Chương 82: 82: Tại Sao
83 Chương 83: 83: Xuất Hiện
84 Chương 84: 84: Trái Tim
85 Chương 85: 85: Cái Nhìn
86 Chương 86: 86: Tấm Lưng
87 Chương 87: 87: Nụ Hôn
88 Chương 88: 88: Chống
89 Chương 89: 89: Dương Thiên Bác
90 Chương 90: 90: Tồn Tại
91 Chương 91: 91: Buổi Sáng
92 Chương 92: 92: Hối Hận Không Kịp
93 Chương 93: 93: Ai Đánh Anh
94 Chương 94: 94: Đòi Mạng
95 Chương 95: 95: Sống Thật
96 Chương 96: 96: Tạm Biệt
97 Chương 97: 97: Mệt Rồi
98 Chương 98: 98: Mối Quan Hệ
99 Chương 99: 99: Đau Lòng
100 Chương 100: 100: Sống Chung
101 Chương 101: 101: Anh Em
102 Chương 102: 102: Xin Lỗi
103 Chương 103: 103: Tìm Thấy Rồi
104 Chương 104: 104: Bạn Gái
105 Chương 105: 105: Em Đồng Ý
106 Chương 106: 106: Một Nhà Ba Người
107 Chương 107: 107: Đoàn Viên
108 Chương 108: 108: Bình Yên
109 Chương 109: 109: Linh Lung Gặp Nạn
110 Chương 110: 110: Bom
111 Chương 111: 111: Trả Giá
112 Chương 112: 112: Đại Kết Cục
Chapter

Updated 112 Episodes

1
Chương 1: 1: Con Hẻm
2
Chương 2: 2: Gặp Một Tên Điên
3
Chương 3: 3: Kiếm Cớ
4
Chương 4: 4: Nơi Này Sẽ Sớm Loạn Thôi
5
Chương 5: 5: Định Mệnh Trời Ban
6
Chương 6: 6: Mộ Tần Trở Về
7
Chương 7: 7: Kết Cục
8
Chương 8: 8: Không Phải Công Cụ
9
Chương 9: 9: Đừng Yêu Ai Cả
10
Chương 10: 10: Trò Chơi
11
Chương 11: 11: Ai Cũng Bỏ Đi
12
Chương 12: 12: Năm Đó
13
Chương 13: 13: Dạy Học
14
Chương 14: 14: Tai Nạn Năm Đó
15
Chương 15: 15: Mộ Tiên Sinh
16
Chương 16: 16: Chuyện Xấu Sắp Xảy Ra
17
Chương 17: 17: Ông Trời Giúp Tôi
18
Chương 18: 18: Ngoan Ngoãn
19
Chương 19: 19: Rõ Ràng Là Yêu
20
Chương 20: 20: Đừng Động Vào
21
Chương 21: 21: Hủy Hoại Nữ Nhân
22
Chương 22: 22: Tai Nạn
23
Chương 23: 23: Tiếp Tục Hay Dừng Lại
24
Chương 24: 24: Đừng Bỏ Em
25
Chương 25: 25: Thân Phận
26
Chương 26: 26: Mục Tiêu Cuối Cùng
27
Chương 27: 27: Trừng Phạt
28
Chương 28: 28: Mất Trí
29
Chương 29: 29: Mùi Hoa Oải Hương
30
Chương 30: 30: Là Anh Ta
31
Chương 31: 31: Đến Lúc
32
Chương 32: 32: Tình Yêu Rẻ Mạt
33
Chương 33: 33: Có Gì Đó
34
Chương 34: 34: Đáng Mặt Đàn Ông Không
35
Chương 35: 35: Cả Đời Này
36
Chương 36: 36: Không Xứng
37
Chương 37: 37: Về Nước
38
Chương 38: 38: Bạn Gái
39
Chương 39: 39: Bóng Dáng
40
Chương 40: 40: Gặp Mặt
41
Chương 41: 41: Cuộc Đời
42
Chương 42: 42: Làm Gì Sai
43
Chương 43: 43: Sinh Con
44
Chương 44: 44: Sốt Cao
45
Chương 45: 45: Về Nhà
46
Chương 46: 46: Đều Do Cô
47
Chương 47: 47: Mang Thai
48
Chương 48: 48: Làm Cha
49
Chương 49: 49: Lần Đầu
50
Chương 50: 50: Sống Chung
51
Chương 51: 51: Lâm Ưng Còn Sống
52
Chương 52: 52: Đối Thủ
53
Chương 53: 53: Tranh Thủ Một Chút
54
Chương 54: 54: Sống
55
Chương 55: 55: Anh Sẽ Cứu Em
56
Chương 56: 56: Giao Thừa1
57
Chương 57: 57: Giao Thừa 2
58
Chương 58: 58: Khoảng Thời Gian
59
Chương 59: 59: Tần Chí Khiêm
60
Chương 60: 60: Mục Đích
61
Chương 61: 61: Công Tác
62
Chương 62: 62: Du Lịch
63
Chương 63: 63: Đã Chọn
64
Chương 64: 64: Lương Tâm Nhi
65
Chương 65: 65: Ở Lại
66
Chương 66: 66: Lại Gần Em Gái
67
Chương 67: 67: Về Mộ Gia
68
Chương 68: 68: Không Khéo
69
Chương 69: 69: Ly Hôn
70
Chương 70: 70: Nỗi Lòng Của Chí Khương
71
Chương 71: 71: Mọi Chuyện
72
Chương 72: 72: Nhà Họ Tần
73
Chương 73: 73: Biết Tất Cả
74
Chương 74: 74: Đã Lâu Không Về
75
Chương 75: 75: Mộ Gia
76
Chương 76: 76: Hạ Sinh
77
Chương 77: 77: Làm Ba Thật Khó
78
Chương 78: 78: Tai Nạn
79
Chương 79: 79: Xin Lỗi
80
Chương 80: 80: Mất Lí Trí
81
Chương 81: 81: Bạn Học Cũ
82
Chương 82: 82: Tại Sao
83
Chương 83: 83: Xuất Hiện
84
Chương 84: 84: Trái Tim
85
Chương 85: 85: Cái Nhìn
86
Chương 86: 86: Tấm Lưng
87
Chương 87: 87: Nụ Hôn
88
Chương 88: 88: Chống
89
Chương 89: 89: Dương Thiên Bác
90
Chương 90: 90: Tồn Tại
91
Chương 91: 91: Buổi Sáng
92
Chương 92: 92: Hối Hận Không Kịp
93
Chương 93: 93: Ai Đánh Anh
94
Chương 94: 94: Đòi Mạng
95
Chương 95: 95: Sống Thật
96
Chương 96: 96: Tạm Biệt
97
Chương 97: 97: Mệt Rồi
98
Chương 98: 98: Mối Quan Hệ
99
Chương 99: 99: Đau Lòng
100
Chương 100: 100: Sống Chung
101
Chương 101: 101: Anh Em
102
Chương 102: 102: Xin Lỗi
103
Chương 103: 103: Tìm Thấy Rồi
104
Chương 104: 104: Bạn Gái
105
Chương 105: 105: Em Đồng Ý
106
Chương 106: 106: Một Nhà Ba Người
107
Chương 107: 107: Đoàn Viên
108
Chương 108: 108: Bình Yên
109
Chương 109: 109: Linh Lung Gặp Nạn
110
Chương 110: 110: Bom
111
Chương 111: 111: Trả Giá
112
Chương 112: 112: Đại Kết Cục