Chương 7: 7: Kết Cục

Mộ Tần đưa Dương Hi Văn về phòng ngủ của anh, trước giờ chưa có nữ nhân nào được đặt lưng lên giường của Mộ Tần.

Tình huống cấp bách, anh cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều, để Dương Hi Văn nằm lên, anh bắt đầu kiểm tra cho cô.
Bản thân hay bị thương nên anh cũng có kinh nghiệm cứu chữa, một phần Tô Dược cũng chỉ dạy anh.
" Hi Văn, nghe tôi gọi chứ?" Anh vẫn cố gọi cô, chỉ cần đánh thức Dương Hi Văn, chỉ mong cô đáp lại anh một chữ thôi cũng được.
Mộ Tần đánh nhẹ vào mà cô, hi vọng cách này có ích.

Ở trong nhà kho tối đen đấy suốt hai ngày, không ăn không uống, còn nằm dưới đất lạnh lẽo như thế.

Nếu cô bị chứng sợ không gian kín lại càng không may, hôm nay anh mà không trở về liệu đám người đó quên mất Dương Hi Văn thì sao? Cô sẽ mất mạng ở trong đấy mất.
Dương Hi Văn cuối cùng cũng có chút tỉnh táo, cô hé mắt ra một chút, nghe giọng của Mộ Tần.
" Ông...!Ông chủ sao?".
Cô mấp máy hỏi nhỏ, Mộ Tần cúi sát đầu để lắng nghe, thấy cô đã đáp mình anh thở nhẹ ra.

May quá, ổn rồi.
“ Tôi đây.

Mộ Tần đây".
Dương Hi Văn định nói tiếp nhưng sức lực của cô bây giờ không cho phép cô làm thế, cô lại nhắm mắt chìm vào giấc ngủ sâu.

Mộ Tần bắt đầu lo lắng, tên Tô Dược chết tiệt này, sao không đến nhanh hơn đi chứ.
Năm phút sau Tô Dược có mặt, nhận được cuộc điện thoại từ Lưu Ly anh vội đến đây.

Thấy Dương Hi Văn nằm trên giường Mộ Tần, anh bất ngờ nhưng chẳng còn thời gian để ngạc nhiên, quan sát thấy tình hình của cô chẳng ổn tí nào cả.
Kiểm tra xong, Tô Dược truyền nước biển cho Hi Văn rồi ra ngoài.
Mộ Tần ở bên ngoài đợi rất nóng lòng, thấy bạn mình đi ra anh liền đứng lên.
“ Không sao rồi.

Không ăn không uống mấy ngày liền nên mất sức, cô ấy mất nước khá nhiều, hình như đã khóc liên tục trong thời gian dài, có sốt nhưng đã hạ sốt được phần nào rồi".
“Mấy ngày tới nên ăn uống đầy đủ, nghỉ ngơi tốt sẽ không sao đâu".
Tô Dược ngồi xuống ghế rồi bảo, anh phải tốn công tốn sức lắm mới chạy nhanh đến đây được.

Bây giờ mới được thở trong yên bình.
“ À mà lúc tôi khám cho cô ấy, thấy cô ấy cứ liên tục nói không lại còn khóc ".
“Có vẻ như đang nhìn thấy ác mộng, một cơn ác mộng đã đi theo cô ấy rất dài rồi“ Tô Dược bảo tiếp.

Đó chính là tâm bệnh.
Mộ Tần nhìn Tô Dược, đó chính là lí do cô đã khóc liên tục trong hai ngày qua sao?
“ Tôi đã truyền nước cho cô ấy, tôi ở đây đợi để rút kim ra, cậu vào trong đó chăm sóc cho con thỏ trắng của mình đi"
Từ trước đến nay Tô Dược chỉ chữa trị cho Mộ Tần, bây giờ cô gái này lại được anh khám cho, xem ra Mộ Tần đã sớm xem trọng Dương Hi Văn này rồi.
Nghĩ cũng lạ, chỉ mới gặp nhau, được cô gái nhỏ này giúp chuyện nhỏ nhặt Mộ Tần lại động lòng.

Cái logic yêu đương gì đây không biết? Hay lâu quá không có tình cảm với ai nên Mộ Tần bắt đầu dễ dãi? Hay anh nên xem đây chính là định mệnh trời cho Mộ Tần, không yêu cũng phải yêu sao?
Mộ Tần vào trong, thấy Dương Hi Văn nằm trên giường, mặt vẫn không tí sắc nào, anh thở dài ngồi xuống.
Anh đã quá ỷ y chuyện Mộ gia chính là nơi an toàn nhất, Dương Hi Văn ở cạnh anh thế này sẽ không sao.

Nhưng anh đã lầm với thân phận này, cô bị ức hiếp trong chính căn nhà của anh, anh lại không bảo vệ được cô còn hại cô gặp chuyện thế này.

Đúng là đáng trách.
“Tôi xin lỗi "
Anh đưa tay vuốt ve gương mặt Hi Văn, gò má hốc hác quá.

Sao bây giờ anh mới thấy rằng cô rất gầy, ngày ngày chỉ chú ý đến nụ cười trên môi Dương Hi Văn chứ không chú tâm đến những chuyện khác.
Dương Hi Văn ngủ mãi vẫn chưa tỉnh dậy.

Mộ Tần thì sốt ruột ở bên cạnh giường, cô đã không ăn không uống gì suốt hai ngày liền.

Bây giờ cứ ngủ li bì như vậy liệu có ổn không?
Đến tận chiều hôm sau cô mới hoàn toàn tỉnh lại, thấy Dương Hi Văn mở mắt nhìn mình Mộ Tần thở phào nhẹ nhõm.

Lưu Ly và quản gia cũng thấy nhẹ lòng, nếu cô còn ngủ thì Mộ Tần sẽ biến nơi đây thành nơi lạnh lẽo nhất mất.

“Ông...!ông chủ " Cô nhìn anh, muốn đưa tay kéo áo anh cũng không còn sức nữa.
" Tôi xin lỗi.” Dương Hi Văn bảo, cô được cứu ra rồi, nhưng có lẽ đã gây phiền phức cho anh.
Mộ Tần đưa tay lên trán cô, anh nói:” Việc gì cô phải xin lỗi chứ?".
" Tôi lại gây phiền phức cho anh rồi “ Cô biết Mộ Tần lén bảo vệ mình, nhưng họ đã ghét cô, cho dù có sợ anh thì vẫn làm những chuyện thế này mà thôi.

Vì cô mà anh lại hao tâm tổn sức, cô cũng chỉ là người xa lạ, thân phận nhỏ bé, không đáng cho người như anh bận tâm nhiều như vậy.
“Ngốc" Mộ Tần nhìn cô.
“ Người xin lỗi là tôi mới đúng" Mộ Tần lầm bầm.
“ Ông chủ?".
Lưu Ly đem cháo lên cho Hi Văn, Mộ Tần nhận lấy, anh bảo:" Được rồi, cô đi ra đi"
"Vâng" Lưu Ly cúi đầu rồi đưa tay đóng cửa lại, còn anh bưng tô cháo trên tay đi đến bên giường.
Mùi cháo rất thơm khiến Dương Hi Văn thấy đói, cũng đúng thôi, cô đã không ăn không uống gì suốt hai ngày trời rồi mà.

Còn ngủ li bì thêm nửa ngày trời như này nữa, bụng cô chắc chắn đói rồi.
Anh đỡ cô ngồi lên, đưa cho cô ly nước." Uống nước đi, có lẽ cô đã khát rồi "
Tô Dược nói cơ thể cô mất nước rất nhiều, vì thế anh mới nhắc nhở như thế này.

Khóc đến sưng cả mắt, ở một mình trong tối như thế cô phải sợ lắm mới không kiềm chế cảm xúc của mình được.
Dương Hi Văn uống hết ly nước, đúng là vừa đói còn vừa khát nữa.

Bộ dạng bây giờ của cô còn thảm hơn lúc trước, cái hồi bị bọn nhỏ trong xóm vây lại bắt nạt.
Cô còn nghĩ mình sắp đi đời rồi chứ, còn tưởng được gặp bà ngoại sớm thôi.

Mà Mộ Tần đúng là vị cứu tinh của cô, lúc cô chìm sâu vào tuyệt vọng nhất anh lại xuất hiện, khi ấy cô cảm nhận được cái ôm của anh, nghe rõ anh gọi mình nhưng lại không thể mở miệng đáp lại được.
Anh thổi nguội cháo rồi chuẩn bị đúc cho cô, thấy thế, cô liền nói:" Để...!để tôi tự ăn ".
Mộ Tần liền không vui, anh nói:" Cô bây giờ nâng ly nước còn run rẩy hai tay như thế, còn đòi bưng tô cháo như này, có phải định làm bẩn giường của tôi không?”.
Bị anh nói trúng cô cắn môi d/ưới, đúng thật là vậy...cô hoàn toàn không còn sức nữa, cứ như ai vừa rút hết sức sống đi vậy.

Cầm được ly nước trên tay cũng khó khăn lắm rồi.
“Ngoan ngoãn nghe lời tôi đi, tôi là ông chủ của cô mà "Anh bảo.
Dương Hi Văn đành làm theo, để anh đút cháo cho mình ăn.

Tuy trông có vẻ miễn cưỡng, nhưng trong lòng cả hai hình như đang rất vui.
Dùng bữa xong thì Dương Hi Văn lại ngủ thiếp đi, anh cũng không dám làm phiền, Tô Dược nói cô thiếu ngủ trầm trọng.

Thời gian anh đi công tác, đám người này lại to gan tăng công việc của cô lên gấp đôi sao?
Anh bỏ tay Dương Hi Văn vào mền, chắc chắn cô đã ngủ say, anh tắt đèn đi ra khỏi phòng.

Mộ Tần đi đến nhà kho, bóng đèn đã được thay, anh nhìn bốn nữ giúp việc hại cô sống không bằng chết trong hai ngày qua.

Nhìn bọn họ nằm lê dưới đất, tay chân bị trói, miệng cũng bị bịt lại bằng vải trắng, họ sợ hãi, lắc đầu muốn xin anh tha mạng nhưng lại không thể.
Mộ Tần rút súng ra, anh nhắm vào bốn cô gái đó.

Bốn viên đạn bất chợt được bắn ra, tiếng súng vang lên ai cũng nghe rõ, trừ phòng của Mộ Tần vì được cách âm rất tốt.
Nhìn bốn xác chết trước mặt, máu đỏ chảy loang ra đất.

Anh ném súng xuống đất, lấy khăn tay ra lau, quay người nhìn đàn em của mình." Dọn dẹp cho sạch sẽ "
Anh liếc mắt một cái, rồi nói." Đây chính là kết cục khi các người động vào cô gái tôi đã chọn".

Chapter
1 Chương 1: 1: Con Hẻm
2 Chương 2: 2: Gặp Một Tên Điên
3 Chương 3: 3: Kiếm Cớ
4 Chương 4: 4: Nơi Này Sẽ Sớm Loạn Thôi
5 Chương 5: 5: Định Mệnh Trời Ban
6 Chương 6: 6: Mộ Tần Trở Về
7 Chương 7: 7: Kết Cục
8 Chương 8: 8: Không Phải Công Cụ
9 Chương 9: 9: Đừng Yêu Ai Cả
10 Chương 10: 10: Trò Chơi
11 Chương 11: 11: Ai Cũng Bỏ Đi
12 Chương 12: 12: Năm Đó
13 Chương 13: 13: Dạy Học
14 Chương 14: 14: Tai Nạn Năm Đó
15 Chương 15: 15: Mộ Tiên Sinh
16 Chương 16: 16: Chuyện Xấu Sắp Xảy Ra
17 Chương 17: 17: Ông Trời Giúp Tôi
18 Chương 18: 18: Ngoan Ngoãn
19 Chương 19: 19: Rõ Ràng Là Yêu
20 Chương 20: 20: Đừng Động Vào
21 Chương 21: 21: Hủy Hoại Nữ Nhân
22 Chương 22: 22: Tai Nạn
23 Chương 23: 23: Tiếp Tục Hay Dừng Lại
24 Chương 24: 24: Đừng Bỏ Em
25 Chương 25: 25: Thân Phận
26 Chương 26: 26: Mục Tiêu Cuối Cùng
27 Chương 27: 27: Trừng Phạt
28 Chương 28: 28: Mất Trí
29 Chương 29: 29: Mùi Hoa Oải Hương
30 Chương 30: 30: Là Anh Ta
31 Chương 31: 31: Đến Lúc
32 Chương 32: 32: Tình Yêu Rẻ Mạt
33 Chương 33: 33: Có Gì Đó
34 Chương 34: 34: Đáng Mặt Đàn Ông Không
35 Chương 35: 35: Cả Đời Này
36 Chương 36: 36: Không Xứng
37 Chương 37: 37: Về Nước
38 Chương 38: 38: Bạn Gái
39 Chương 39: 39: Bóng Dáng
40 Chương 40: 40: Gặp Mặt
41 Chương 41: 41: Cuộc Đời
42 Chương 42: 42: Làm Gì Sai
43 Chương 43: 43: Sinh Con
44 Chương 44: 44: Sốt Cao
45 Chương 45: 45: Về Nhà
46 Chương 46: 46: Đều Do Cô
47 Chương 47: 47: Mang Thai
48 Chương 48: 48: Làm Cha
49 Chương 49: 49: Lần Đầu
50 Chương 50: 50: Sống Chung
51 Chương 51: 51: Lâm Ưng Còn Sống
52 Chương 52: 52: Đối Thủ
53 Chương 53: 53: Tranh Thủ Một Chút
54 Chương 54: 54: Sống
55 Chương 55: 55: Anh Sẽ Cứu Em
56 Chương 56: 56: Giao Thừa1
57 Chương 57: 57: Giao Thừa 2
58 Chương 58: 58: Khoảng Thời Gian
59 Chương 59: 59: Tần Chí Khiêm
60 Chương 60: 60: Mục Đích
61 Chương 61: 61: Công Tác
62 Chương 62: 62: Du Lịch
63 Chương 63: 63: Đã Chọn
64 Chương 64: 64: Lương Tâm Nhi
65 Chương 65: 65: Ở Lại
66 Chương 66: 66: Lại Gần Em Gái
67 Chương 67: 67: Về Mộ Gia
68 Chương 68: 68: Không Khéo
69 Chương 69: 69: Ly Hôn
70 Chương 70: 70: Nỗi Lòng Của Chí Khương
71 Chương 71: 71: Mọi Chuyện
72 Chương 72: 72: Nhà Họ Tần
73 Chương 73: 73: Biết Tất Cả
74 Chương 74: 74: Đã Lâu Không Về
75 Chương 75: 75: Mộ Gia
76 Chương 76: 76: Hạ Sinh
77 Chương 77: 77: Làm Ba Thật Khó
78 Chương 78: 78: Tai Nạn
79 Chương 79: 79: Xin Lỗi
80 Chương 80: 80: Mất Lí Trí
81 Chương 81: 81: Bạn Học Cũ
82 Chương 82: 82: Tại Sao
83 Chương 83: 83: Xuất Hiện
84 Chương 84: 84: Trái Tim
85 Chương 85: 85: Cái Nhìn
86 Chương 86: 86: Tấm Lưng
87 Chương 87: 87: Nụ Hôn
88 Chương 88: 88: Chống
89 Chương 89: 89: Dương Thiên Bác
90 Chương 90: 90: Tồn Tại
91 Chương 91: 91: Buổi Sáng
92 Chương 92: 92: Hối Hận Không Kịp
93 Chương 93: 93: Ai Đánh Anh
94 Chương 94: 94: Đòi Mạng
95 Chương 95: 95: Sống Thật
96 Chương 96: 96: Tạm Biệt
97 Chương 97: 97: Mệt Rồi
98 Chương 98: 98: Mối Quan Hệ
99 Chương 99: 99: Đau Lòng
100 Chương 100: 100: Sống Chung
101 Chương 101: 101: Anh Em
102 Chương 102: 102: Xin Lỗi
103 Chương 103: 103: Tìm Thấy Rồi
104 Chương 104: 104: Bạn Gái
105 Chương 105: 105: Em Đồng Ý
106 Chương 106: 106: Một Nhà Ba Người
107 Chương 107: 107: Đoàn Viên
108 Chương 108: 108: Bình Yên
109 Chương 109: 109: Linh Lung Gặp Nạn
110 Chương 110: 110: Bom
111 Chương 111: 111: Trả Giá
112 Chương 112: 112: Đại Kết Cục
Chapter

Updated 112 Episodes

1
Chương 1: 1: Con Hẻm
2
Chương 2: 2: Gặp Một Tên Điên
3
Chương 3: 3: Kiếm Cớ
4
Chương 4: 4: Nơi Này Sẽ Sớm Loạn Thôi
5
Chương 5: 5: Định Mệnh Trời Ban
6
Chương 6: 6: Mộ Tần Trở Về
7
Chương 7: 7: Kết Cục
8
Chương 8: 8: Không Phải Công Cụ
9
Chương 9: 9: Đừng Yêu Ai Cả
10
Chương 10: 10: Trò Chơi
11
Chương 11: 11: Ai Cũng Bỏ Đi
12
Chương 12: 12: Năm Đó
13
Chương 13: 13: Dạy Học
14
Chương 14: 14: Tai Nạn Năm Đó
15
Chương 15: 15: Mộ Tiên Sinh
16
Chương 16: 16: Chuyện Xấu Sắp Xảy Ra
17
Chương 17: 17: Ông Trời Giúp Tôi
18
Chương 18: 18: Ngoan Ngoãn
19
Chương 19: 19: Rõ Ràng Là Yêu
20
Chương 20: 20: Đừng Động Vào
21
Chương 21: 21: Hủy Hoại Nữ Nhân
22
Chương 22: 22: Tai Nạn
23
Chương 23: 23: Tiếp Tục Hay Dừng Lại
24
Chương 24: 24: Đừng Bỏ Em
25
Chương 25: 25: Thân Phận
26
Chương 26: 26: Mục Tiêu Cuối Cùng
27
Chương 27: 27: Trừng Phạt
28
Chương 28: 28: Mất Trí
29
Chương 29: 29: Mùi Hoa Oải Hương
30
Chương 30: 30: Là Anh Ta
31
Chương 31: 31: Đến Lúc
32
Chương 32: 32: Tình Yêu Rẻ Mạt
33
Chương 33: 33: Có Gì Đó
34
Chương 34: 34: Đáng Mặt Đàn Ông Không
35
Chương 35: 35: Cả Đời Này
36
Chương 36: 36: Không Xứng
37
Chương 37: 37: Về Nước
38
Chương 38: 38: Bạn Gái
39
Chương 39: 39: Bóng Dáng
40
Chương 40: 40: Gặp Mặt
41
Chương 41: 41: Cuộc Đời
42
Chương 42: 42: Làm Gì Sai
43
Chương 43: 43: Sinh Con
44
Chương 44: 44: Sốt Cao
45
Chương 45: 45: Về Nhà
46
Chương 46: 46: Đều Do Cô
47
Chương 47: 47: Mang Thai
48
Chương 48: 48: Làm Cha
49
Chương 49: 49: Lần Đầu
50
Chương 50: 50: Sống Chung
51
Chương 51: 51: Lâm Ưng Còn Sống
52
Chương 52: 52: Đối Thủ
53
Chương 53: 53: Tranh Thủ Một Chút
54
Chương 54: 54: Sống
55
Chương 55: 55: Anh Sẽ Cứu Em
56
Chương 56: 56: Giao Thừa1
57
Chương 57: 57: Giao Thừa 2
58
Chương 58: 58: Khoảng Thời Gian
59
Chương 59: 59: Tần Chí Khiêm
60
Chương 60: 60: Mục Đích
61
Chương 61: 61: Công Tác
62
Chương 62: 62: Du Lịch
63
Chương 63: 63: Đã Chọn
64
Chương 64: 64: Lương Tâm Nhi
65
Chương 65: 65: Ở Lại
66
Chương 66: 66: Lại Gần Em Gái
67
Chương 67: 67: Về Mộ Gia
68
Chương 68: 68: Không Khéo
69
Chương 69: 69: Ly Hôn
70
Chương 70: 70: Nỗi Lòng Của Chí Khương
71
Chương 71: 71: Mọi Chuyện
72
Chương 72: 72: Nhà Họ Tần
73
Chương 73: 73: Biết Tất Cả
74
Chương 74: 74: Đã Lâu Không Về
75
Chương 75: 75: Mộ Gia
76
Chương 76: 76: Hạ Sinh
77
Chương 77: 77: Làm Ba Thật Khó
78
Chương 78: 78: Tai Nạn
79
Chương 79: 79: Xin Lỗi
80
Chương 80: 80: Mất Lí Trí
81
Chương 81: 81: Bạn Học Cũ
82
Chương 82: 82: Tại Sao
83
Chương 83: 83: Xuất Hiện
84
Chương 84: 84: Trái Tim
85
Chương 85: 85: Cái Nhìn
86
Chương 86: 86: Tấm Lưng
87
Chương 87: 87: Nụ Hôn
88
Chương 88: 88: Chống
89
Chương 89: 89: Dương Thiên Bác
90
Chương 90: 90: Tồn Tại
91
Chương 91: 91: Buổi Sáng
92
Chương 92: 92: Hối Hận Không Kịp
93
Chương 93: 93: Ai Đánh Anh
94
Chương 94: 94: Đòi Mạng
95
Chương 95: 95: Sống Thật
96
Chương 96: 96: Tạm Biệt
97
Chương 97: 97: Mệt Rồi
98
Chương 98: 98: Mối Quan Hệ
99
Chương 99: 99: Đau Lòng
100
Chương 100: 100: Sống Chung
101
Chương 101: 101: Anh Em
102
Chương 102: 102: Xin Lỗi
103
Chương 103: 103: Tìm Thấy Rồi
104
Chương 104: 104: Bạn Gái
105
Chương 105: 105: Em Đồng Ý
106
Chương 106: 106: Một Nhà Ba Người
107
Chương 107: 107: Đoàn Viên
108
Chương 108: 108: Bình Yên
109
Chương 109: 109: Linh Lung Gặp Nạn
110
Chương 110: 110: Bom
111
Chương 111: 111: Trả Giá
112
Chương 112: 112: Đại Kết Cục