Chương 45: Ngoại truyện 4: Dũng khí

Khi hai người trở lại làng Hạ Đàm, Hàn Viễn vội vã lao nhanh vào khách điếm, nơi Lâm Nghi đang nằm.
Hàn Khánh bưng một chậu nước vừa bước ra ngoài. Thấy phụ thân, nụ cười tươi sáng bừng trên mặt cậu bé:

-Phụ thân…Mẫu thân sinh rồi. Là…

Hàn Viễn không đợi nghe hết câu, vội vàng chạy vào trong.

Lâm Nghi đang nắm trên giường, mồ hôi rịn đầy trên trán. Nhưng nụ cười thì rất rạng rỡ. Thấy hắn, nàng quay sang bên cạnh, hân hoan:

-Tướng công..Chàng xem, con của chúng ta.

Một sinh vật nhỏ bé đang cựa quậy. Mái tóc khá dày trên cái đầu nhỏ xíu. Gương mặt hồng hào, hơi nhăn, cái miệng nhỏ xíu không ngừng chép chép…Lâm Nghi lại mỉm cười:

-Là con gái.

-Ừ…

Là một nữ tử. Một nữ tử lớn lên sẽ vô cùng xinh đẹp. Kết tinh của yêu thương nhung nhớ. Hàn Viễn nâng niu con trên đôi bàn tay rắn rỏi với bao cẩn trọng, sợ sẽ làm đau làn da mềm mại, mỏng manh.

-Đẹp quá!

Trong mắt hắn, bây giờ chỉ có nương tử và con gái mình là sinh vật đẹp đẽ, hoàn hảo nhất. Đôi chân cũng không còn đứng trên mặt đất, cảm giác cứ lâng lâng.

-Con còn nhỏ, sao mà nói đẹp hay không đẹp được. -Lâm Nghi cố chống tay ngồi dậy, đánh khẽ vào vai chồng- Người ta kiêng…

Phụ nữ bao giờ cũng là phụ nữ. Nàng có những nỗi sợ vô hình mà đàn ông không hiểu được. Hàn Viễn ôm chặt lấy con và vợ, cảm giác hạnh phúc tràn khắp châu thân.

-Ta hứa với nàng…Bằng mọi giá, ta sẽ bảo vệ ba mẹ con nàng bình an, vui vẻ. Chúng ta sẽ sống với nhau hạnh phúc mãi mãi….Nghi nhi!

Lâm Nghi rúc sâu thêm vào lòng tướng công. Chàng nói được là sẽ làm được. Lâm Nghi tin, cả quãng đời phía trước của nàng sẽ mãi là mật ngọt. Những đứa con cũng sẽ lớn lên cùng với những yêu thương.

Bên ngoài, Từ đại phu cũng không nén được xúc động. Đứa học trò nhỏ vụng về, nhút nhát ngày nào giờ đã trưởng thành, thực sự trưởng thành rồi.

-Giỏi lắm! Con giỏi lắm.

Hồ Cẩn Minh có chút xấu hổ trước lời khen của sư phụ. Nhưng kèm theo đó cũng là cảm giác tự hào. Làm thầy thuốc có nhiều thành tựu không thể diễn tả hết bằng lời được. Giây phút đứa trẻ ra đời trong tay hắn, khóc tiếng khóc chào đời thật kì diệu…Hồ Cẩn Minh từ giây phút đó đã thề, từ nay càng phải cố học hỏi để hoàn thành tốt vai trò của một lương y.

-Sư phụ…Rồi chuyện nộp tiền chuộc thế nào? -Hắn chợt nhớ ra, vội hỏi- Bọn cướp đòi 100 lượng bạc. Công tử kia…

Thân thế người đó không bình thường, đó là điều Từ đại phu nhận thấy. Khi đã trở lại làng, ông càng cảm thấy lo lắng. Làng Hạ Đàm nhỏ bé, đối với những nhân vật phi thường như thế, liệu có thể chịu đựng và dung nạp họ được không?

Bên ngoài có tiếng lao xao…Từ đại phu và Hồ Cẩn Minh đều nhổm dậy. Một nhóm dân làng đang hốt hoảng, chạy vào trong…Tiếng trống dồn dập ngoài đầu làng. Đây là dấu hiệu báo động khi có chuyện đại sự xảy ra.

Vương Tam là người đảm nhận công việc truyền tin trong làng cũng vội vã chạy vào y quán. Thấy vẻ mặt xanh tái của hắn ta là biết chuyện xảy ra quan trọng thế nào:

-Từ đại phu..Trưởng làng bảo mọi người tụ tập ở đầu làng. Có chuyện cần thương lượng. Nghe nói bọn cướp nói sẽ trả thù.

Chapter
1 Chương 1: Cuộc sống nơi thôn nghèo
2 Chương 2: Bóng dáng người đàn ông
3 Chương 3: Tỷ đệ
4 Chương 4: "Ép" duyên
5 Chương 5: Hôn lễ thôn nghèo
6 Chương 6: Tình nồng nàn, ý mênh mang
7 Chương 7: Nhiếp chính vương
8 Chương 8: Hùng tâm tráng chí ngủ yên
9 Chương 9: Lo lắng
10 Chương 10: Bạch y công tử
11 Chương 11: Bạch phượng khanh
12 Chương 12: Lòng dạ Đế vương
13 Chương 13: Nghi phi
14 Chương 14: Tri kỷ
15 Chương 15: Phu nhân
16 Chương 16: Lòng dạ đàn bà
17 Chương 17: Khi nữ tử yêu
18 Chương 18: Mong ước của nàng
19 Chương 19: Nỗi lo lắng trong lòng Thái Mẫn
20 Chương 20: Không phải chốn của nàng
21 Chương 21: Tiệc trong cung
22 Chương 22: Cầu xin
23 Chương 23: Ý đồ của Nghi Phi
24 Chương 24: Mẫn phu nhân
25 Chương 25: Hình bóng mịt mờ
26 Chương 26: Chuyện cũ - chuyện nay
27 Chương 27: Một cơn sóng tới
28 Chương 28: Lòng người hiểm ác
29 Chương 29: Hồi ức
30 Chương 30: Mưu tính chốn cung đình
31 Chương 31: Hàn Viễn và Tiểu Khánh Nhi
32 Chương 32: Mẫu tử liên tâm
33 Chương 33: Đế vương
34 Chương 34: Hoàng đế và thường dân
35 Chương 35: Đau tận tâm cang
36 Chương 36: Quyền lực có nghĩa gì
37 Chương 37: Tha thứ
38 Chương 38: Toan tính của hoàng đế
39 Chương 39: Thần tử và Quân vương
40 Chương 40: Có những sự hi sinh
41 Chương 41: Ngoại truyện 1: Hàn Viễn và Lâm Nghi -16+
42 Chương 42: Ngoại truyện 1.2
43 Chương 43: Ngoại truyện: Hàn Viễn và Thương Vũ
44 Chương 44: Ngoại truyện: Những người ở Hạ Đàm
45 Chương 45: Ngoại truyện 4: Dũng khí
46 Chương 46: Ngoại truyện 5: Điều quan trọng
Chapter

Updated 46 Episodes

1
Chương 1: Cuộc sống nơi thôn nghèo
2
Chương 2: Bóng dáng người đàn ông
3
Chương 3: Tỷ đệ
4
Chương 4: "Ép" duyên
5
Chương 5: Hôn lễ thôn nghèo
6
Chương 6: Tình nồng nàn, ý mênh mang
7
Chương 7: Nhiếp chính vương
8
Chương 8: Hùng tâm tráng chí ngủ yên
9
Chương 9: Lo lắng
10
Chương 10: Bạch y công tử
11
Chương 11: Bạch phượng khanh
12
Chương 12: Lòng dạ Đế vương
13
Chương 13: Nghi phi
14
Chương 14: Tri kỷ
15
Chương 15: Phu nhân
16
Chương 16: Lòng dạ đàn bà
17
Chương 17: Khi nữ tử yêu
18
Chương 18: Mong ước của nàng
19
Chương 19: Nỗi lo lắng trong lòng Thái Mẫn
20
Chương 20: Không phải chốn của nàng
21
Chương 21: Tiệc trong cung
22
Chương 22: Cầu xin
23
Chương 23: Ý đồ của Nghi Phi
24
Chương 24: Mẫn phu nhân
25
Chương 25: Hình bóng mịt mờ
26
Chương 26: Chuyện cũ - chuyện nay
27
Chương 27: Một cơn sóng tới
28
Chương 28: Lòng người hiểm ác
29
Chương 29: Hồi ức
30
Chương 30: Mưu tính chốn cung đình
31
Chương 31: Hàn Viễn và Tiểu Khánh Nhi
32
Chương 32: Mẫu tử liên tâm
33
Chương 33: Đế vương
34
Chương 34: Hoàng đế và thường dân
35
Chương 35: Đau tận tâm cang
36
Chương 36: Quyền lực có nghĩa gì
37
Chương 37: Tha thứ
38
Chương 38: Toan tính của hoàng đế
39
Chương 39: Thần tử và Quân vương
40
Chương 40: Có những sự hi sinh
41
Chương 41: Ngoại truyện 1: Hàn Viễn và Lâm Nghi -16+
42
Chương 42: Ngoại truyện 1.2
43
Chương 43: Ngoại truyện: Hàn Viễn và Thương Vũ
44
Chương 44: Ngoại truyện: Những người ở Hạ Đàm
45
Chương 45: Ngoại truyện 4: Dũng khí
46
Chương 46: Ngoại truyện 5: Điều quan trọng