Chương 176: Say rượu

Edit: Thảo Hoàng Quý phi

Beta: Hy Hoàng Thái phi

Sau khi sinh Tiêu Đằng Đằng, Tần Phiên Phiên lại trải qua cuộc sống bận rộn.

Cho đến khi Tiêu Đằng Đằng đầy một tuổi, mới coi như nàng có thể thở ra một hơi.

Đương nhiên trong một năm tiểu công chúa sinh ra Tiêu Nghiêu cũng trải qua những ngày vừa khổ sở lại vui sướng.

Hắn phát hiện tiểu cô nương đáng yêu hơn tiểu tử thối nhiều, nghe lời lại ngoan ngoãn, ôm vào trong ngực cảm giác cũng không giống nhau, mềm mại, dường như làm tận sâu trái tim hắn cũng mềm đi.

Có nữ nhi thật sự giống như có cái áo bông tri kỉ, làm tâm tình người ta sung sướng.

Nhưng đồng thời làm hắn khổ sở chính là trong một năm này, hắn làm tăng nhân khổ hạnh, hoàn toàn giống như đang tu hành, hoàn toàn không được chạm vào Tần Phiên Phiên.

Còn có hắn thương tiểu công chúa, Tần Phiên Phiên cũng thương.

Hoàng hậu như là lập tức biến thành đứa bé gái nhỏ, bắt đầu ghen, nếu trong lúc lơ đãng hắn nói ra cái gì tỏ vẻ thương nữ nhi không thương nàng, nàng phản pháo vô cùng lợi hại.

Điều này làm cho Tiêu Nghiêu mệt mỏi tinh thần, mỗi ngày đều nghĩ biện pháp dỗ dành nàng.

Rốt cuộc bây giờ công chúa một tuổi, hai người bọn họ hoàn toàn khôi phục cuộc sống vợ chồng bình thường, làm ngôi cửu ngũ kích động đến không ngừng run chân, hận không thể nói cho khắp thiên hạ.

Từ một con cừu ăn cỏ, hắn trở lại thành một con sói ăn thịt.

Đương nhiên ngay từ đầu Tần Phiên Phiên còn rụt rè, không nghĩ để hắn dễ dàng đắc thủ, chỉ là khi lên giường, tất cả đều là hắn định đoạt.

"Được rồi, thần thiếp chịu không nổi." Tần Phiên Phiên đè bờ vai của hắn, không cho hắn lại gần mình thêm nữa.

Trời biết thằng nhãi này thật sự giống một con sói hoang nhịn đói đã lâu, vẫn luôn quấn lấy nàng, đã quá nửa đêm, nàng thật sự có chút chịu đựng không nổi, không còn tinh thần như hắn.

Nhưng Hoàng thượng vẫn là tư thế hoàn toàn không biết đủ, căn bản không ngừng lại, hoàn toàn làm nàng chống đỡ không được, nàng hô lên mới ngừng lại.

"Đã lâu không quấn quít bên nhau, nàng không muốn trẫm sao?" Hắn vừa nói vừa đưa tay lên cổ nàng, nhẹ nhàng vuốt ve, một đường đi xuống.

Động tác của hắn mang theo khiêu khích, hơn nữa hắn biết điểm mẫn cảm của nàng, hoàn toàn giống như đang đốt lửa, căn bản là làm Tần Phiên Phiên chống đỡ không nổi, rất mau nàng binh bại như núi lở.

Chờ đến sau khi chấm dứt một lượt nữa, cả người Tần Phiên Phiên đều đã ướt đẫm, hoàn toàn giống như vớt từ dưới nước lên.

Nhưng Tiêu Nghiêu vẫn còn rất hứng thú, lại dính lấy nàng như chó nhỏ.

Tần Phiên Phiên tức muốn hộc máu mà hô: "Có phải ngài lại ăn gạch cua đực[1] không? Bằng không sao tràn đầy tinh thần như thế?"

[1] Gạch cua đực: chất dịch màu trắng do tuyến sinh dục của cua đực tiết ra, khi hấp lên có dạng như chất cao màu trắng mờ.

"Không, cái gì trẫm cũng chưa ăn, thuần túy là nghẹn lâu ngày." Lời lẽ của hắn mờ ám, chẳng qua trong giọng nói nghe ra vài phần ấm ức.

"Không được, thần thiếp thật sự không được, quá mệt mỏi." Tần Phiên Phiên lập tức xua tay, hiện tại đến nói chuyện nàng đều có một loại cảm giác miệng khô lưỡi khô.

"Vậy nàng cầu xin trẫm đi."

"Thần thiếp cầu xin ngài." Tần Phiên Phiên không chút do dự nói.

Nàng cảm giác trên mặt mình đều là mồ hôi, nói chuyện cũng không có sức lực.

Tiêu Nghiêu vẫn không thỏa mãn, hắn trừng mắt nhìn về phía Tần Phiên Phiên, bỗng nhiên như nhớ tới cái gì, trực tiếp nhảy xuống giường.

Sau một lát, trong tay của hắn cầm một đồ vật đi tới.

Lúc Tần Phiên Phiên thấy rõ ràng, cả người đều lộ ra một loại hơi thở sống không còn gì luyến tiếc.

Đó là một cuộn ý chỉ, đương nhiên cũng là cái Tiêu Nghiêu gọi là thư tình.

"Không phải chứ? Rốt cuộc ngài còn muốn lấy ý chỉ này ra bao nhiêu lần nữa? Thần thiếp đã nói không cần đọc, cảm thấy quá thẹn. Ngài đều là thừa dịp thần thiếp say rượu, dụ thần thiếp viết, nhân lúc cháy nhà mà ra hôi của!"

Tần Phiên Phiên lắc đầu, đầy mặt đều thể hiện kháng cự.

Nhưng Tiêu Nghiêu lại không phản ứng nàng, nhét ý chỉ vào tay nàng, thấp giọng nói: "Mau đọc lên, đừng trách trẫm không nhắc nhở nàng, phải dạt dào tình cảm, cảm xúc chân thành mà đọc. Bằng không chúng ta còn tiếp tục..."

Tần Phiên Phiên bất đắc dĩ mà nhìn hắn, nhưng mặc kệ nàng nài nỉ cầu xin, nam nhân vẫn là tư thế tuyệt đối không thỏa hiệp.

Nàng thật sự không có cách nào, không khỏi thở dài một hơi, cầm lấy ý chỉ hắng giọng, bắt đầu đọc: "Thần thiếp yêu mến Hoàng thượng đã lâu, ngày đêm khó ngủ, không buồn ăn uống. Quân tử đoan chính, chàng làm hồn thần thiếp đêm ngày mơ mộng. Đương kim ngôi cửu ngũ Tiêu Nghiêu là nam nhân mạnh nhất trên đời này. Bất luận trên giường hay dưới giường, tự thử nghiệm qua, chứng thực!"

Tiêu Nghiêu vừa nghe vừa cười, khóe miệng cong đến mang tai, đủ để thấy được hắn có bao nhiêu đắc ý.

"Được rồi, buông tha nàng. Thật ngoan." Tiêu Nghiêu nhẹ nhàng vỗ gò má Tần Phiên Phiên, hoàn toàn chính là bộ dáng thỏa mãn.

Rốt cuộc hắn cũng buông tha nàng, nằm ở bên cạnh nàng, nghỉ ngơi.

Đồng thời Tiêu Nghiêu cũng thở dài một hơi dưới đáy lòng, nguy hiểm thật nguy hiểm thật, thiếu chút nữa phải cạn kiệt tinh lực mà chết.

Quả nhiên mặt mũi của nam nhân tương đối quan trọng, may mắn hắn chống đỡ được.

Quả nhiên hôm nay hắn cũng là một ngày dồi dào sinh lực, thật cừ!

Lão tử đệ nhất thiên hạ!

Tần Phiên Phiên lại trợn mắt, nàng thề nhất định phải trả đũa, không thể cứ để Tiêu Nghiêu khoe khoang như vậy.

Sau khi giải phóng sinh lực dồi dào, bóng ma tâm lý vốn đọng lại ở trong lòng Tiêu Muốn Muốn đã hoàn toàn rời khỏi hắn, hắn cảm thấy cả cuộc sống của mình đều thăng hoa.

Đừng nhìn hắn đã tuổi càng lúc càng lớn, nhưng nam nhân bốn mươi mốt tuổi vẫn làm Hoàng hậu không ngừng kêu không muốn.

Aiz, nam nhân quá có khả năng, quả thực hạnh phúc vô cùng.

Đến lúc thượng triều, hắn cũng hoàn toàn có lòng tự tin, các vị triều thần đều có thể cảm giác được tâm tình Hoàng thượng tốt, nói vậy hẳn là thịt đến bên miệng ăn thật sự ngon.

Ban ngày Tiêu Nghiêu vẫn luôn khoe khoang, chờ tới buổi tối liền có chút chột dạ.

Tối hôm qua mới vừa giao lương thực, tuy rằng tâm tình tốt, nhưng chân vẫn có chút nhũn ra, đêm nay nếu lại làm đến hơn nửa đêm, hắn thật sự chịu đựng không nổi.

Hắn trái lo phải nghĩ, cuối cùng lưu tại Long Càn cung, tiếng là suốt đêm phê duyệt tấu chương, bận việc triều chính.

Trên thực tế nghỉ ngơi lấy lại sức, buổi tối ngày mai chiến tiếp.

Hắn chính là ngư dân kinh nghiệm phong phú, thời điểm ít cá, phải tĩnh dưỡng hảo tinh thần cho tốt, chờ khi cá đều trưởng thành, lại nhất quyết sống mái một phen.

Kết quả mãi cho đến buổi tối ngày thứ ba, Tiêu Nghiêu mới lại lần nữa xuất hiện ở Thưởng Đào các.

Tần Phiên Phiên đã sớm chuẩn bị xong đồ vật, bởi vì Tiêu Nghiêu không tới, hôm nay cuối cùng cũng tới.

Hai người vừa thấy mặt đều cười với nhau, hiển nhiên mỗi người đều có tâm tư riêng.

Hôm nay Tiêu Nghiêu tiếp tục mang tâm tư làm Tần Phiên Phiên nằm sõng soài, Tần Phiên Phiên lại cảm thấy nhất định phải trả thù.

"Tới đây, Hoàng thượng, thần thiếp chuẩn bị rượu ngon cho ngài, ăn mừng có thể tiếp tục quấn quít bên nhau, hôm nay chúng ta không say không về."

Tần Phiên Phiên cầm lấy bầu rượu, tự mình rót rượu cho hắn.

Trên mặt Tiêu Nghiêu lộ ra biểu tình cực kỳ vừa lòng, cũng giơ chén rượu lên.

"Hoàng thượng, tửu lượng thần thiếp thấp, không bằng thần thiếp uống nửa ly, ngài uống một ly." Tần Phiên Phiên ôm lấy cánh tay hắn, nhẹ giọng nói.

Tiêu Nghiêu quay đầu, nghiêm túc liếc mắt đánh giá nàng, vừa thấy thần sắc giảo hoạt trên mặt Tần Phiên Phiên, hắn liền biết nàng nhất định là có hậu chiêu đối với hắn.

Nhưng hắn là nam nhân, tửu lượng hắn có thể khá hơn nhiều so với Tần Phiên Phiên, hắn cũng không tin sẽ say trước.

"Được, trẫm còn sợ nàng không đồng ý!" Tiêu Nghiêu vô cùng sảng khoái mà đáp ứng.

Lập tức hai người đối ẩm, Tiêu Nghiêu vừa uống rượu vừa sờ tay nhỏ, đốt nóng bầu không khí.

Tục ngữ nói không sai, rượu cho người ta thêm can đảm, hắn uống chút rượu trợ hứng, đến lúc đó trên giường, nói không chừng còn có thể thử một ít tư thế mới, rốt cuộc hai người đều thả lỏng hơn.

Chỉ là lý tưởng rất tốt đẹp, nhưng hiện thực thật phũ phàng.

Hắn vẫn luôn cho rằng chính mình không say, nhưng lại say trước Tần Phiên Phiên, đầu óc cũng có chút không tỉnh táo.

May mắn ở một khắc cuối cùng, lý trí nói cho hắn không thể uống nữa, buổi tối hôm nay là muốn phóng thích tinh lực chứ không phải uống đến xụi lơ mềm nhũn.

"Không uống." Hắn đẩy chén rượu, tư thế nếu còn ép uống hắn sẽ trở mặt.

Tần Phiên Phiên ho nhẹ một tiếng, cũng không hề khuyên, chỉ sai Trương Hiển Năng chuẩn bị bút mực và cuộn thánh chỉ.

"Hoàng thượng, ta vẫn luôn có chuyện không nói với ngài, kỳ thật, kỳ thật..." nàng mới vừa mở đầu, thanh âm đã bắt đầu run rẩy, khóc nức nở.

Tiêu Nghiêu sửng sốt một chút, phản ứng chậm nửa nhịp mà quay đầu, nhìn mặt nàng.

Cuối cùng đối diện với tầm mắt nàng, nhìn hốc mắt nàng đều đỏ lên, tức khắc liền bắt đầu đau lòng.

"Làm sao vậy làm sao vậy? Kỳ thật cái gì, ai bắt nạt nàng?" Lúc Tiêu Nghiêu nói lời này, giọng điệu cũng có chút lớn, hơi có vẻ nhanh mồm nhanh miệng.

"Kỳ thật từ sau khi thần thiếp sinh hạ Đằng Đằng, trong lòng liền không an ổn. Bộ dáng con bé đáng yêu như vậy, lúc trước Nháo Nháo không đáng yêu bằng con bé, ngài còn đặt Nháo Nháo ở vị trí thứ nhất, ta xếp ở phía sau. Hiện giờ Đằng Đằng sinh ra, càng đáng yêu hơn Nháo Nháo, thần thiếp đây càng lùi về phía sau. Về sau nếu lại nuôi chó nuôi chim hay mèo gì đó, thần thiếp thật sự xếp dưới nền đất mất. Hoàng thượng nhất định quên mất thần thiếp..."

Nàng vừa nói vừa móc ra khăn gấm, bắt đầu lau mắt, kết quả càng lau nước mắt càng nhiều, giống như chuỗi hạt châu bị cắt đứt.

Trên mặt Tần Phiên Phiên đầy bi thương, trong lòng lại bắt đầu thở ngắn than dài, thật lâu không khóc, trình độ nghiệp vụ cũng giảm xuống, vừa rồi thiếu chút nữa nặn không ra nước mắt.

Tiêu Nghiêu hoàn toàn luống cuống tay chân, trong trí nhớ của hắn, sau khi Tần Phiên Phiên sinh Tiêu Nháo Nháo, nàng chưa từng khóc, mấy năm trôi qua, nàng bỗng nhiên lại khóc.

Mấy năm nay đối với hắn mà nói, nước mắt của Tần Phiên Phiên là thứ hoàn toàn xa lạ.

Nhưng hiện giờ vừa khóc lên, hắn mới biết được nước mắt của nàng có lực sát thương lớn thế nào.

"Thôi đừng khóc, nàng suy nghĩ vớ vẩn cái gì vậy? Nàng vĩnh viễn là vị trí thứ nhất trong lòng ta, không có nàng lấy đâu ra bọn họ, trẫm đã sớm nói với nàng." Một tay hắn ôm nàng vào trong lòng, đầy người mùi rượu cũng không ảnh hưởng đến sự bảo đảm của hắn với nàng.

"Thật sự?"

"Đương nhiên là thật, đã khi nào trẫm lừa gạt nàng chưa, trẫm không giống nàng, trước kia còn giả mang thai gạt trẫm, lừa trẫm lại thương tâm lại buồn rầu..." Tiêu Nghiêu uống say, bắt đầu lôi chuyện cũ ra.

Tần Phiên Phiên xấu hổ ho nhẹ một tiếng, nàng không nghĩ tới lúc này đầu óc Hoàng thượng đã không tỉnh táo, còn muốn lôi chuyện cũ ra, thật là hoàn toàn chịu không nổi.

"Ngài bảo đảm?"

"Trẫm bảo đảm." Hắn gật đầu giống như gà con mổ thóc.

"Vậy ngài viết cho thần thiếp cái giấy cam đoan, còn phải viết cho chân thành thâm tình, bằng không thần thiếp sẽ vô cùng thương tâm." Tần Phiên Phiên lập tức lôi kéo hắn đi tới bàn sách, trên bàn giấy và bút mực đều đã chuẩn bị xong.

Dù đầu óc Tiêu Nghiêu có chút không tỉnh táo, nhưng bản năng cảm giác được không thích hợp, dường như giấy cam đoan này không thể dễ dàng viết ra.

"Giấy cam đoan có thể viết, nhưng thâm tình chân thành vẫn là thôi đi, trẫm không viết ra được. Đạo Đế vương chính là không thể lộ cảm xúc ra ngoài." Hắn nhẹ giọng cãi lại, tranh thủ quyền lợi cho chính mình.

"Quả nhiên ngài không yêu thần thiếp, vẫn là yêu Tiêu Nháo Nháo và Tiêu Đằng Đằng hơn? Về sau ngài đều ngủ cùng bọn chúng đi, sao ta lại thảm như vậy, Hoàng thượng cũng không cần ta..."

Nàng lấy đôi tay bụm mặt bắt đầu khóc.

Nước mắt rơi xuống từ những kẽ ngón tay, Tần Phiên Phiên cảm thấy như cuộc sống thăng hoa, đã thật lâu không cảm nhận được khoái cảm biểu diễn.

Chỉ hai từ "sảng khoái"!

Nàng vừa khóc như vậy, phảng phất nhớ tới khi nàng mới vừa tiến cung, quả đào tinh không gì không làm được.

"Trẫm viết!" Tiêu Nghiêu thật sảng khoái mà đồng ý, nhắc bút bắt đầu trau chuốt viết, dùng thâm tình lớn nhất đời này của hắn viết giấy cam đoan cho nữ nhân hắn yêu nhất.

Trương Đại tổng quản đứng ở một bên, nhìn Cẩu Hoàng đế dễ dàng bán chính mình như vậy, nội tâm bỗng nhiên thoải mái.

Thật tốt, Cẩu Hoàng đế cùng quả đào tinh, qua nhiều năm như vậy vẫn không thay đổi, bọn họ vẫn như cũ còn có thể tái chiến, long trời nở đất!

Ngày hôm sau Tiêu Nghiêu vừa rời giường, liền cảm thấy đầu đau như búa bổ, nhưng cái này cũng chưa tính là gì.

Khi hắn thấy được thánh chỉ đóng dấu trên bàn thì càng thấy hoa mắt.

"Phụng thiên thừa vận Hoàng đế chiếu rằng: Cả cuộc đời này Tiêu Muốn Muốn trẫm yêu nhất Tần Phiên Phiên, đến chết không phai. Người ta yêu nhất, dung mạo tựa thiên tiên, quốc sắc thiên hương. Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Trằn trọc, ngày đêm suy tư. Không có nàng, lòng trẫm ưu phiền. Nàng vĩnh viễn là người trong tim trẫm, sáng cùng nhật nguyệt. Nếu ở trong lòng trẫm, nàng không phải vị trí thứ nhất thì trẫm không phải nam nhân, trên giường dưới giường đều không phải, đặc biệt mau lại mềm (không giải thích đâu, ai hiểu thì hiểu nè >.<)! Khâm thử."

Hắn nhìn đạo thánh chỉ này, lỗ tai nổ vang, cả người đều muốn bạo phát, lập tức tiến lên muốn hủy diệt.

Trương Hiển Năng ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở: "Nương nương nói, tối hôm qua sau khi viết xong thánh chỉ này, ngài tự cảm thấy không đủ khí thế, lại lần nữa viết vài thánh chỉ, còn nói lâu không luyện chữ, tay có chút cứng. Chỗ nàng còn giữ vài thánh chỉ giống như vậy, ngài huỷ hoại cũng vô dụng."

Sắc mặt Tiêu Nghiêu xanh như tàu lá, quay đầu hung tợn chất vấn: "Vậy vì sao ngươi không ngăn cản trẫm."

Trương Đại tổng quản không còn lời gì để nói.

Tâm tình Cẩu Hoàng đế lại không tốt.

Từ đây, Hoàng thượng và Hoàng hậu, trên tay mỗi người đều có thư tình đối phương viết cho mình, mỗi lần có ý kiến gì không hợp nhau đều lấy ra đọc để cười nhạo đối phương một chút.

Đương nhiên hai bên thế lực ngang nhau, đọc đọc một hồi liền lăn đến trên giường, tranh chấp bằng miệng lưỡi không chiếm được kết quả, vậy dùng đao thật kiếm thật để phân định kết quả.

Những ngày sau Trương Hiển Năng tập mãi thành thói quen, chờ hắn già rồi, lại có Trương Thành thay thế.

Tuy rằng người hầu hạ thay đổi, nhưng hai vị chủ tử lại vẫn ngọt ngào như lúc ban đầu.

Chapter
1 Chương 1: Tần gia có nữ
2 Chương 2: Cơn giận của Đế Vương
3 Chương 3: Nửa đêm tiến cung
4 Chương 4: Cơn giận của Thiên Tử
5 Chương 5: Diễn tinh[1] đến đây
6 Chương 6: Thái hậu hiểu nhầm
7 Chương 7: Lần đầu ngủ cùng
8 Chương 8: Móng vuốt
9 Chương 9: Tuyết Đào tiên tử
10 Chương 10: Ngọc hoàng đại đế
11 Chương 11: Long tinh phù hộ
12 Chương 12: Chân long tể tể[1]
13 Chương 13: Lục phẩm Quý nhân
14 Chương 14: Có Đào không thưởng
15 Chương 15: Minh Phi gây khó dễ
16 Chương 16: Uy hiếp Hoàng thượng
17 Chương 17: Nữ nhân chiến đấu
18 Chương 18: Vác nồi[1] thê thảm
19 Chương 19: Cực phẩm nhân gian
20 Chương 20: Cái gọi là "bồi tội"
21 Chương 21: Lấy chết tạ tội
22 Chương 22: Hoàng thượng giận dữ
23 Chương 23: Uyển nghi dạy dỗ
24 Chương 24: Ngài ôm ta một cái
25 Chương 25: Lại diễn tuồng
26 Chương 26: Không biết xấu hổ
27 Chương 27: Dự định của Tần Phiên Phiên
28 Chương 28: Dỗ cẩu hoàng đế
29 Chương 29: Diễn tinh làm nũng
30 Chương 30: Ma kính vỡ nát
31 Chương 31: Hoàng thượng trách tội
32 Chương 32: Tố Tuyết tiến cung
33 Chương 33: Khúc mắc của Cẩu tử
34 Chương 34: Hiền thê lương mẫu
35 Chương 35: Tinh trung báo quốc
36 Chương 36: Hoa rơi rực rỡ
37 Chương 37: Canh Sâm
38 Chương 38: Uyển nghi trật eo
39 Chương 39: Chuyện gấp giấy
40 Chương 40: Tần thiếp thua
41 Chương 41: Nắm giấy lớn
42 Chương 42: Tình huống đột biến
43 Chương 43: Anh hùng cứu mỹ nhân
44 Chương 44: Diễn tinh nổi dậy
45 Chương 45: Đau đau bay đi nào!
46 Chương 46: Hoàng thượng cho người ta đi
47 Chương 47: Sáu sáu đại thuận
48 Chương 48: Đánh lén hội đồng
49 Chương 49: Một hồi trò khôi hài
50 Chương 50: Diễn tinh giải thích
51 Chương 51: Hoàng thượng quyết đấu
52 Chương 52: Cẩu tử bị cắn
53 Chương 53: Đoàn người uống gió
54 Chương 54: Hoàng thượng đến rồi
55 Chương 55: Hai người làm hòa
56 Chương 56: Đến thăm Thái hậu
57 Chương 57: Một cây đào
58 Chương 58: Cây đào và chó
59 Chương 59: Nguyệt sự [1] không đến
60 Chương 60: Phiên Phiên ra chiêu
61 Chương 61: Trêu trọc cẩu tử
62 Chương 62: Đẹp thật sự
63 Chương 63: Phu nhân tiến cung
64 Chương 64: Thử lòng người
65 Chương 65: Thái hậu dạy con
66 Chương 66: Thái hậu đánh nhi tử
67 Chương 67: Mặt đột nhiên biến sắc
68 Chương 68: Cửa hàng bánh nướng
69 Chương 69: Nỗi sầu của cô nương ngốc
70 Chương 70: Hoàng Thượng giận dỗi
71 Chương 71: Đưa ngươi hồi cung
72 Chương 72: Hoàng thượng ra chiêu
73 Chương 73: Cướp đoạt sủng ái
74 Chương 74: Bỗng nhiên tỉnh ngộ
75 Chương 75: Ta định đoạt
76 Chương 76: Vu oan
77 Chương 77: Biếm lãnh cung
78 Chương 78: Trực tiếp động thủ
79 Chương 79: Giả mang thai bị lộ
80 Chương 80: Tranh cãi đúng sai
81 Chương 81: Tần Kiêu sinh non
82 Chương 82: Cơn giận của Muốn Muốn
83 Chương 83: Khăn tay chi giao[1]
84 Chương 84: Hoàng tang tâm cơ
85 Chương 85: Yêu nhất là Tuyết Đào
86 Chương 86: Phiên Phiên xin lỗi
87 Chương 87: Tiêu Nghiêu lên án
88 Chương 88: Mị Nương Võ thị
89 Chương 89: Quỳ xuống cầu xin Thái hậu
90 Chương 90: An ủi Cẩu tử
91 Chương 91: Huân hương khác thường
92 Chương 92: Bắt đầu trù tính
93 Chương 93: Phiên Phiên diễn kịch
94 Chương 94: Bay ở trên giường
95 Chương 95: Minh Quý phi xuống ngựa
96 Chương 96: Lộ ra dấu vết
97 Chương 97: Tê liệt trên giường
98 Chương 98: Chấp chưởng hậu cung
99 Chương 99: Phiên Phiên có thai
100 Chương 100: Lại viết cam đoan
101 Chương 101: Chúc Mẫn
102 Chương 102: Phản ứng thai nghén
103 Chương 103: Liễu Âm uống gió
104 Chương 104: Hồi cung sơ sài
105 Chương 105: Ngươi tới ta đi
106 Chương 106: Yêu nghiệt xuất thế
107 Chương 107: Hoàng thượng ứng đối
108 Chương 108: Đưa ra hình phạt
109 Chương 109: Hoàng thượng phát uy
110 Chương 110: Đâm sau lưng
111 Chương 111: Tần Phiên Phiên sinh
112 Chương 112: Đón mừng quý tử
113 Chương 113: Vui lên cho trẫm
114 Chương 114: Vô lương tâm
115 Chương 115: Sốt ruột cho uống sữa
116 Chương 116: Chúc Mẫn tự thú
117 Chương 117: Sự tình bại lộ
118 Chương 118: Đầy tháng
119 Chương 119: Hai phần thưởng
120 Chương 120: Ác mộng bắt đầu
121 Chương 121: Nhũ danh Nháo Nháo
122 Chương 122: Bước vào lãnh cung
123 Chương 123: Mở tiệc ăn tết
124 Chương 124: Năm mới đã đến
125 Chương 125: Mùng một đầu năm
126 Chương 126: Tràn đầy ủ rũ
127 Chương 127: Hoàng thượng nổi giận
128 Chương 128: Mềm lòng với nàng
129 Chương 129: Thích ai nhất!
130 Chương 130: Hoàng thượng cầu hôn
131 Chương 131: Lại thấy nón xanh
132 Chương 132: Âm mưu lớn
133 Chương 133: Bày kế lấy thư
134 Chương 134: Mộng đẹp được tạo thành
135 Chương 135: Bị đét mông
136 Chương 136: Phiên Phiên bố trí
137 Chương 137: Bắt đầu tính sổ
138 Chương 138: Khống chế Lưu Vũ
139 Chương 139: Liên lụy nhiều người
140 Chương 140: Cẩu tử thông báo
141 Chương 141: Ác mộng
142 Chương 142: Trò chơi khác thường
143 Chương 143: Làm ầm ĩ
144 Chương 144: Ngôi vị Hoàng hậu
145 Chương 145: Phong Hậu đại điển
146 Chương 146: Mời ba ly rượu
147 Chương 147: Phiên phiên uống say
148 Chương 148: Viết ý chỉ
149 Chương 149: Thu săn bắt đầu
150 Chương 150: Lý do khó nói
151 Chương 151: Hoàng thượng cảnh cáo
152 Chương 152: Tiêu Nghiêu hoài nghi
153 Chương 153: Cùng nhau cưỡi ngựa
154 Chương 154: Biểu muội Vệ Tình
155 Chương 155: Vệ Tình mất tích
156 Chương 156: Kẻ bị gọi là thích khách
157 Chương 157: Sưởi ấm cho nàng
158 Chương 158: Vệ Tình chết
159 Chương 159: Muốn lập Thái tử
160 Chương 160: Đoạn tụ
161 Chương 161: Muốn nàng đẹp
162 Chương 162: Ý chỉ viết thư tình
163 Chương 163: Có người hành thích
164 Chương 164: Lời đồn đãi bùng nổ
165 Chương 165: Bắt đầu rung chuyển
166 Chương 166: Hoàng Thượng trả thù
167 Chương 167: Thái Hân chết
168 Chương 168: Hoàng hậu xuất cung
169 Chương 169: Dẫn xà xuất động [1]
170 Chương 170: Đường đến sinh tử
171 Chương 171: Cảnh Vương đền tội
172 Chương 172: Kết cục ngày thành thân (1)
173 Chương 173: Kết cục ngày thành thân (2)
174 Chương 174: Kết cục ngày thành thân (3)
175 Chương 175: Nháo Nháo đọc sách, lại có thai
176 Chương 176: Say rượu
177 Chương 177: Nhật ký trưởng thành vui vẻ của Tiêu Nháo Nháo
Chapter

Updated 177 Episodes

1
Chương 1: Tần gia có nữ
2
Chương 2: Cơn giận của Đế Vương
3
Chương 3: Nửa đêm tiến cung
4
Chương 4: Cơn giận của Thiên Tử
5
Chương 5: Diễn tinh[1] đến đây
6
Chương 6: Thái hậu hiểu nhầm
7
Chương 7: Lần đầu ngủ cùng
8
Chương 8: Móng vuốt
9
Chương 9: Tuyết Đào tiên tử
10
Chương 10: Ngọc hoàng đại đế
11
Chương 11: Long tinh phù hộ
12
Chương 12: Chân long tể tể[1]
13
Chương 13: Lục phẩm Quý nhân
14
Chương 14: Có Đào không thưởng
15
Chương 15: Minh Phi gây khó dễ
16
Chương 16: Uy hiếp Hoàng thượng
17
Chương 17: Nữ nhân chiến đấu
18
Chương 18: Vác nồi[1] thê thảm
19
Chương 19: Cực phẩm nhân gian
20
Chương 20: Cái gọi là "bồi tội"
21
Chương 21: Lấy chết tạ tội
22
Chương 22: Hoàng thượng giận dữ
23
Chương 23: Uyển nghi dạy dỗ
24
Chương 24: Ngài ôm ta một cái
25
Chương 25: Lại diễn tuồng
26
Chương 26: Không biết xấu hổ
27
Chương 27: Dự định của Tần Phiên Phiên
28
Chương 28: Dỗ cẩu hoàng đế
29
Chương 29: Diễn tinh làm nũng
30
Chương 30: Ma kính vỡ nát
31
Chương 31: Hoàng thượng trách tội
32
Chương 32: Tố Tuyết tiến cung
33
Chương 33: Khúc mắc của Cẩu tử
34
Chương 34: Hiền thê lương mẫu
35
Chương 35: Tinh trung báo quốc
36
Chương 36: Hoa rơi rực rỡ
37
Chương 37: Canh Sâm
38
Chương 38: Uyển nghi trật eo
39
Chương 39: Chuyện gấp giấy
40
Chương 40: Tần thiếp thua
41
Chương 41: Nắm giấy lớn
42
Chương 42: Tình huống đột biến
43
Chương 43: Anh hùng cứu mỹ nhân
44
Chương 44: Diễn tinh nổi dậy
45
Chương 45: Đau đau bay đi nào!
46
Chương 46: Hoàng thượng cho người ta đi
47
Chương 47: Sáu sáu đại thuận
48
Chương 48: Đánh lén hội đồng
49
Chương 49: Một hồi trò khôi hài
50
Chương 50: Diễn tinh giải thích
51
Chương 51: Hoàng thượng quyết đấu
52
Chương 52: Cẩu tử bị cắn
53
Chương 53: Đoàn người uống gió
54
Chương 54: Hoàng thượng đến rồi
55
Chương 55: Hai người làm hòa
56
Chương 56: Đến thăm Thái hậu
57
Chương 57: Một cây đào
58
Chương 58: Cây đào và chó
59
Chương 59: Nguyệt sự [1] không đến
60
Chương 60: Phiên Phiên ra chiêu
61
Chương 61: Trêu trọc cẩu tử
62
Chương 62: Đẹp thật sự
63
Chương 63: Phu nhân tiến cung
64
Chương 64: Thử lòng người
65
Chương 65: Thái hậu dạy con
66
Chương 66: Thái hậu đánh nhi tử
67
Chương 67: Mặt đột nhiên biến sắc
68
Chương 68: Cửa hàng bánh nướng
69
Chương 69: Nỗi sầu của cô nương ngốc
70
Chương 70: Hoàng Thượng giận dỗi
71
Chương 71: Đưa ngươi hồi cung
72
Chương 72: Hoàng thượng ra chiêu
73
Chương 73: Cướp đoạt sủng ái
74
Chương 74: Bỗng nhiên tỉnh ngộ
75
Chương 75: Ta định đoạt
76
Chương 76: Vu oan
77
Chương 77: Biếm lãnh cung
78
Chương 78: Trực tiếp động thủ
79
Chương 79: Giả mang thai bị lộ
80
Chương 80: Tranh cãi đúng sai
81
Chương 81: Tần Kiêu sinh non
82
Chương 82: Cơn giận của Muốn Muốn
83
Chương 83: Khăn tay chi giao[1]
84
Chương 84: Hoàng tang tâm cơ
85
Chương 85: Yêu nhất là Tuyết Đào
86
Chương 86: Phiên Phiên xin lỗi
87
Chương 87: Tiêu Nghiêu lên án
88
Chương 88: Mị Nương Võ thị
89
Chương 89: Quỳ xuống cầu xin Thái hậu
90
Chương 90: An ủi Cẩu tử
91
Chương 91: Huân hương khác thường
92
Chương 92: Bắt đầu trù tính
93
Chương 93: Phiên Phiên diễn kịch
94
Chương 94: Bay ở trên giường
95
Chương 95: Minh Quý phi xuống ngựa
96
Chương 96: Lộ ra dấu vết
97
Chương 97: Tê liệt trên giường
98
Chương 98: Chấp chưởng hậu cung
99
Chương 99: Phiên Phiên có thai
100
Chương 100: Lại viết cam đoan
101
Chương 101: Chúc Mẫn
102
Chương 102: Phản ứng thai nghén
103
Chương 103: Liễu Âm uống gió
104
Chương 104: Hồi cung sơ sài
105
Chương 105: Ngươi tới ta đi
106
Chương 106: Yêu nghiệt xuất thế
107
Chương 107: Hoàng thượng ứng đối
108
Chương 108: Đưa ra hình phạt
109
Chương 109: Hoàng thượng phát uy
110
Chương 110: Đâm sau lưng
111
Chương 111: Tần Phiên Phiên sinh
112
Chương 112: Đón mừng quý tử
113
Chương 113: Vui lên cho trẫm
114
Chương 114: Vô lương tâm
115
Chương 115: Sốt ruột cho uống sữa
116
Chương 116: Chúc Mẫn tự thú
117
Chương 117: Sự tình bại lộ
118
Chương 118: Đầy tháng
119
Chương 119: Hai phần thưởng
120
Chương 120: Ác mộng bắt đầu
121
Chương 121: Nhũ danh Nháo Nháo
122
Chương 122: Bước vào lãnh cung
123
Chương 123: Mở tiệc ăn tết
124
Chương 124: Năm mới đã đến
125
Chương 125: Mùng một đầu năm
126
Chương 126: Tràn đầy ủ rũ
127
Chương 127: Hoàng thượng nổi giận
128
Chương 128: Mềm lòng với nàng
129
Chương 129: Thích ai nhất!
130
Chương 130: Hoàng thượng cầu hôn
131
Chương 131: Lại thấy nón xanh
132
Chương 132: Âm mưu lớn
133
Chương 133: Bày kế lấy thư
134
Chương 134: Mộng đẹp được tạo thành
135
Chương 135: Bị đét mông
136
Chương 136: Phiên Phiên bố trí
137
Chương 137: Bắt đầu tính sổ
138
Chương 138: Khống chế Lưu Vũ
139
Chương 139: Liên lụy nhiều người
140
Chương 140: Cẩu tử thông báo
141
Chương 141: Ác mộng
142
Chương 142: Trò chơi khác thường
143
Chương 143: Làm ầm ĩ
144
Chương 144: Ngôi vị Hoàng hậu
145
Chương 145: Phong Hậu đại điển
146
Chương 146: Mời ba ly rượu
147
Chương 147: Phiên phiên uống say
148
Chương 148: Viết ý chỉ
149
Chương 149: Thu săn bắt đầu
150
Chương 150: Lý do khó nói
151
Chương 151: Hoàng thượng cảnh cáo
152
Chương 152: Tiêu Nghiêu hoài nghi
153
Chương 153: Cùng nhau cưỡi ngựa
154
Chương 154: Biểu muội Vệ Tình
155
Chương 155: Vệ Tình mất tích
156
Chương 156: Kẻ bị gọi là thích khách
157
Chương 157: Sưởi ấm cho nàng
158
Chương 158: Vệ Tình chết
159
Chương 159: Muốn lập Thái tử
160
Chương 160: Đoạn tụ
161
Chương 161: Muốn nàng đẹp
162
Chương 162: Ý chỉ viết thư tình
163
Chương 163: Có người hành thích
164
Chương 164: Lời đồn đãi bùng nổ
165
Chương 165: Bắt đầu rung chuyển
166
Chương 166: Hoàng Thượng trả thù
167
Chương 167: Thái Hân chết
168
Chương 168: Hoàng hậu xuất cung
169
Chương 169: Dẫn xà xuất động [1]
170
Chương 170: Đường đến sinh tử
171
Chương 171: Cảnh Vương đền tội
172
Chương 172: Kết cục ngày thành thân (1)
173
Chương 173: Kết cục ngày thành thân (2)
174
Chương 174: Kết cục ngày thành thân (3)
175
Chương 175: Nháo Nháo đọc sách, lại có thai
176
Chương 176: Say rượu
177
Chương 177: Nhật ký trưởng thành vui vẻ của Tiêu Nháo Nháo