Chương 118: Đầy tháng

Edit: Cảnh Thục viện

Beta: Thư Thục nghi

"Quả thật ta đã thua, nhưng ngươi cũng không có thắng. Dù ngươi có đem toàn bộ nữ nhân trong hậu cung này kéo xuống đài cũng vô dụng thôi, chỉ cần Tần Phiên Phiên còn xuất hiện, thì ngươi mãi mãi cũng chỉ là kẻ thất bại, mãi mãi cũng không chiếm được sủng ái của Hoàng thượng. Ngươi vẫn chỉ có thể cô độc mà sống hết quãng đời còn lại, một mực nhìn thấy Hoàng thượng và Tần Phiên Phiên chàng chàng thiếp thiếp, về sau bọn họ sẽ còn sinh thêm đứa thứ hai, đứa thứ ba, ngươi so với nhũ mẫu cũng không bằng..."

Nhàn Quý phi cười lạnh một tiếng, lúc này nàng cũng không sợ, hoàn toàn là trạng thái vò đã mẻ không sợ rơi vỡ.

Dù sao đã biến thành tình tình như thế này, thì nàng có cầu xin thế nào cũng vô dụng, huống hồ còn rơi vào trong tay đối thủ một mất một còn, so với việc bị chế giếu chết đi, còn không bằng kiên cường một chút đến cuối cùng đi.

Chí ít nàng sẽ không cúi đầu trước Chúc Mẫn.

Nhưng mà Nhàn Quý phi còn chưa có nói xong, búi tóc lần nữa bị người khác bắt lại, bỗng nhiên Chúc Mẫn dùng sức kéo nàng ngã theo hướng trên mặt đất, lập tức khuôn mặt của Nhàn Qúy phi liền đụng phải gạch sàn lạnh buốt, thậm chí còn nghe được âm thanh trầm đục của răng và gạch sàn va chạm nhau.

Chúc Mẫn dùng rất nhiều khí lực, nên ngay cả mũi của Nhàn Quý phi cũng bị chảy máu, bốc lên một mùi máu tanh.

Nàng cũng không có cách nào mở miệng, bởi vì miệng đều bị mặt đất chặn lại.

"Thời điểm ngươi không nói lời nào, đỡ khiến người ta chán ghét hơn nhiều. Có ai không, mau trang điểm cho Nhàn Quý phi, nàng ta muốn đi lãnh cung ngay lập tức, ở đó cũng không có son phấn bột nước tốt để dùng."

Chúc Mẫn lại nắm lấy tóc của nàng, kéo nàng lôi dậy.

Khuôn mặt của Nhàn Quý phi bị đập đền máu me đầm đìa, răng cũng đập rơi mất nửa hàm, nước mắt của nàng trực tiếp tuôn ra, hiển nhiên là đau đến chịu không được.

Bờ môi sưng phồng lên, ngay cả nói chuyện cũng không được.

Hai tiểu cung nữ bưng một chậu nước giúp nàng lau chùi, lại cầm son phấn bột nước tới, cẩn thận từng li từng tí giúp Nhàn Quý phi vẽ lại trang dung.

Thẳng đến muộn một chút, Nhàn Quý phi mới có thể nói lời nói: "Đều muốn đem ta nhốt vào lãnh cung, cần gì phải giả mù sa mưa thay ta trang điểm?"

"Gương mặt trẻ con này của muội muội a, dáng dấp thật làm người khác ưa thích. Nói thật nếu như ngươi và ta không phải là nữ nhân của Hoàng thượng, nói không chừng còn trở thành khuê mật với nhau đấy. Đáng tiếc tạo hóa trêu ngươi, có một câu tục ngữ nói rằng, không phải quả báo không tới mà chưa tới thôi. Muội muội tốt, hiện tại đã đến rồi. Người sống cho thật khỏe mạnh nha."

Chúc Mẫn nói xong mấy câu đó, trơ mắt nhìn hai cung nữ giúp nàng vẽ lại trang dung xong, liền phất phất tay, để cho người ta đem Nhàn Quý phi lôi vào trong lãnh cung.

Từ đó, trong lãnh cung lại có thêm một người.

Ngay từ đầu Nhàn Quý phi vẫn không rõ mấy câu cuối cùng kia của Chúc Mẫn, hoàn toàn là không hiểu sao, đợi đến hai canh giờ sau, nàng cảm thấy mặt mình bị ngứa vô cùng lạ lùng, cả người tựa hồ cũng đã mất đi lý trí.

Đợi lúc nàng lại thanh tỉnh, trên mặt đã bị nàng cào đến từng vết máu lên, mà cuống họng lại bắt đầu kịch liệt đau nhức, nàng thử phát ra tiếng, từ khàn khàn đến im ắng.

Cuối cùng thân thể hoàn toàn cứng ngắc, nàng có thể trông thấy, cũng có thể nghe thấy, nhưng tay lại không thể viết, miệng không thể nói.

Hóa ra Chúc Mẫn nói lời này, ý là lúc trước Nhàn Quý phi dùng thủ đoạn này trên người Tô Uyển nghi, bây giờ hoàn toàn báo ứng tại trên người nàng.

---

Chuyện tình giữa hai vì Quý phi huyên náo lớn đến như thế, Nhàn Quý phi còn bị nhốt vào lãnh cung, tất nhiên Tần Phiên Phiên cũng biết được.

Chẳng qua nàng cũng không có thời gian phản ứng với những người này, bây giờ nàng chú tâm ở trên người Đại Hoàng tử rồi.

Tiểu gia hỏa ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, dường như mỗi một ngày đều có biến hóa, dáng dấp cực kỳ khỏe mạnh.

Tiêu Nghiêu liền vui vẻ vô cùng, vừa có thời gian liền chạy về Thưởng Đào các, mỗi ngày đều cao hứng như heo con trăm cân thịt vậy.

"Ai nha, bảo bối à, phụ hoàng rất thích con!" Tiêu Nghiêu ôm con của hắn trong điện đi dạo.

Chẳng qua chỉ mất công phu bảy tám ngày mà tư thế hắn ôm tiểu hài tử đã mười phần thành thạo, mà càng ngày lại càng ôn nhu.

Dùng lời của Cao Thái hậu để hình dung, Tiêu Muốn Muốn đã hoàn toàn tẩu hỏa nhập ma rồi, con của hắn ịt ịt ra thì cũng là mùi hương thơm ngát.

Tần Phiên Phiên mắt lạnh nhìn bộ dáng ngu ngốc này của hắn, thấy hắn ôm đứa nhỏ một mực đung đưa nhẹ nhàng, tiểu gia hỏa vừa tỉnh ngủ, hiển nhiên đối với hắn việc đung đưa này rất thích, mở to một đôi mắt giống như trái nho.

"Hoàng thượng, người mau đem nhi tử đặt xuống đi, sớm muộn cũng làm hư hắn. Nửa đêm tỉnh ngủ muốn ôm ấp nói chuyện, sẽ rất khó dỗ." Tần Phiên Phiên nhẹ giọng khuyên một câu.

Tên Hoàng thượng này một khi cao hứng lên, thì cứ ôm đung đưa không ngừng, đừng nhìn hài tử nhỏ như vậy mà không hiểu chuyện, kỳ thật là mẫn cảm vô cùng, chỉ cần hắn không cao hứng thì sẽ khóc.

Tiêu Nghiêu cũng không phản ứng nàng, thấp giọng nói: "Không sao hết, tìm thêm mấy nhũ mẫu nữa thay phiên trông chừng hài tử. Bảo bối nghe lời như thế, làm sao có thể ầm ĩ quá mức. Nàng đừng có nói xấu bảo bối nữa."

Hắn vừa nói vừa đứng bên cạnh ném ánh nhìn khinh khỉnh về phía nàng, Tần Phiên Phiên bị hắn trừng đến không còn cách nào khác, việc này cũng hoàn toàn ngăn chặn miệng của nàng.

Bỏ đi, Hoàng thượng thích là được, đến lúc đó thật sự có gì không tốt, vậy thì tìm hắn tính sổ sau.

Rốt cuộc tiểu gia hỏa bị hắn dỗ cho ngủ thiếp đi, rồi hắn cũng cẩn thận từng li từng tí đem đứa nhỏ bọc trong tã lót bỏ lên trên giường, ôm lâu như vậy mà trên mặt hắn cũng không có chút biểu lộ mệt mỏi nào hết, chưa kể vẫn là dáng vẻ hài lòng nữa chứ.

Tần Phiên Phiên ngay cả trợn mắt cũng không muốn nhìn đến hắn.

Chờ sau khi hắn nhìn chằm chằm dáng vẻ tiểu gia hỏa ngủ đến ngẩn người xong, mới rốt cục ung dung tỉnh táo lại, cuối cùng từ trong mị lực vô cùng to lớn của nhi tử mà thoát ra.

"Chờ nàng ra tháng, nàng có muốn quyền chấp chưởng hậu cung hay không?" Nam nhân này đi thẳng vào vấn đề.

Đột nhiên Tần Phiên Phiên giật mình, đề tài này nên mở đầu như thế nào giờ, trước đó cũng không có báo một tiếng nào. "Hoàng thượng không hài lòng với Hoàng Quý phi?" Nàng thăm dò hỏi một câu.

Tiêu Nghiêu gật đầu: "Chuyện lần này, lấy việc Nhàn Quý phi nhốt vào lãnh cung để kết thúc, nhưng kỳ thật vẫn chưa có kết thúc. Hoàng Quý phi cũng không thể thoát khỏi việc có liên quan, nhìn việc nhét hai bà đỡ vào trong cung của nàng, biết rõ hai bà đỡ kia chỉ sợ có vấn đề vậy mà nàng ta vẫn để y như vậy. Đã thế không có thông báo cho trẫm, cũng không cảnh báo nàng một câu, loại này có hành vi tự tiện chủ trường như thế rất là nguy hiểm. Nếu như để nàng ta tự ý quản lý hậu cung, chỉ sợ ngày nàng ta cấu kết với ngoại thần để tạo phản cũng không xa đâu."

Trên mặt hắn biểu lộ hết sức nghiêm túc, hiển nhiên những lời này hắn đã sớm nghĩ kỹ, chỉ là một mực không nói mà thôi.

Tần Phiên Phiên tán đồng nhẹ gật đầu, nói: "Chờ thiếp ở cữ hết tháng xong, quyền chấp chưởng hậu cung liền giao vào trong tay thiếp đi."

"Đương nhiên nàng vẫn lấy hài tử làm đầu, các phi tần khác trong hậu cung cũng không có gây ra việc sóng gió động trời gì, trẫm không ra mặt cho các nàng, các nàng cũng không có bản lãnh làm gì. Không muốn bởi vì nhỏ mà mất lớn, nhất định phải chiếu cố con thật tốt."

Hắn vừa nói vừa nhìn về phía đứa nhỏ trong tã lót, lại là một bộ dáng mang vẻ mặt thâm tình.

Tần Phiên Phiên không khỏi buồn nôn run rẩy, Hoàng thượng thật sự có bản lãnh quá mà, từ lúc mới bắt đầu cũng không có ai xứng đáng sinh con cho hắn, bây ôm đứa nhỏ thì không nỡ buông tay, trái lại không hổ là mắt cẩu.

"Nếu nàng bận quá không chịu nổi, có thể để Thư Quý phi giúp nàng đỡ bận bịu một chút. Lần trước hại Tô Uyển nghi thành như thế, hung thủ đã bắt được chính là Nhàn Quý phi. Bây giờ nàng ta cũng giống như Tô Uyển nghi, người không ra người mà quỷ cũng không ra quỷ nằm liệt trên giường ở trong lãnh cung. Hoàng Quý phi đã đem mọi chuyện rõ ràng bàn giao một lần, nhưng mà nàng không được phớt lờ, hậu cung nhiều người tranh đấu cũng nhiều, nàng lại là mục tiêu công kích, còn có trẫm bảo hộ, nhất định phải thời thời khắc khắc đều ôm bảo bối trong ngực, đừng cho người khác cướp đi."

Hắn ôm đứa nhỏ lên, lại hôn một cái trên gương mặt non mịn của đứa nhỏ, một mặt biểu lộ thỏa mãn.

Khóe miệng của Tần Phiên Phiên cong lên nở nụ cười gằn, đợi đến khi Hoàng thượng đi, sớm muộn có một ngày nàng sẽ khiến cho Hoàng thượng từ bỏ cái thói hư tật xấu này.

Thật đúng là muốn toàn bộ thế gian đều vây quanh đứa nhỏ mà, phụ mẫu sủng ái là vô cùng quan trọng, nhưng mà sủng ái quá mức sẽ không tốt, bây giờ nhị cẩu tử rõ ràng là có tình thương của cha quá mức nồng đậm, đã đến mức đánh mất lý trí luôn rồi.

---

Tiệc đầy tháng của Đại Hoàng tử, có thể nói là cực kỳ long trọng và xa hoa.

Hoàng thượng luôn luôn cần kiệm tiết kiệm, bây giờ đối với tiệc đầy tháng của đứa trẻ đầu tiên, vô cùng coi trọng, từ khi đứa nhỏ ra đời đã căn dặn Hoàng Quý phi chuẩn bị.

Hoàng Quý phi một mực đảm bảo với hắn, nhất định sẽ làm cho Đại Hoàng tử nở mày nở mặt xuất hiện trước mặt người khác, làm cho tất cả mọi người cũng có thể có cảm giác được Hoàng thượng coi trọng đứa nhỏ này.

Chúc Mẫn biết chuyện này là vẫn đã đóng thuyền, mặc kệ nàng đối đãi với đứa nhỏ này như thế nào, ghen ghét cũng được, hận đến nghiến răng nghiến lợi cũng vậy, tóm lại là không thể có chút mảy may lười biếng, nhất định phải làm cho Hoàng thượng hài lòng.

Nàng vốn cho rằng có thể nhờ việc này mà ở trước mặt Hoàng thượng biểu hiện tốt một chút, vạn vạn không nghĩ tới đây là một chuyện vô cùng thống khổ, khổ sai.

Trên cơ bản cách mỗi hai ba ngày, Hoàng thượng đều muốn triệu kiến nàng tại Long Càn cung, nói liên quan tới chuyện đầy tháng này.

Ngay từ đầu nàng còn có thể đứng đắn nghiêm túc đối mặt, nhưng cho dù nàng nói cái gì thì dường như bộ dạng Hoàng thượng cũng không có tính là đặc biệt hài lòng gì cả.

Đến mãi sau nàng đã tốt còn muốn tốt hơn, đem mọi chuyện có thể hoàn thiện đến thập toàn thập mỹ, vậy mà vẫn không đạt được khích lệ đặc biệt từ Hoàng thượng.

Hắn chỉ là trầm mặc hồi lâu, mới khoan thai nói: "Đại Hoàng tử của trẫm tốt đẹp như vậy, đáng giá dùng đồ tốt nhất. Hoàng Quý phi cố gắng trẫm đều nhìn ở trong mắt. Đây không phải là vấn đề của ngươi, chỉ là trẫm cảm thấy trên đời này không có đồ vật nào có thể xứng với Đại Hoàng tử. Hây dà, đã hai canh giờ rồi trẫm còn chưa có nhìn thấy đứa nhỏ, được rồi, nguơi lui ra đi, trẫm phải đi ôm con một cái."

Hắn vừa nói vừa thở dài, hoàn toàn là một bộ dạng thế giới này quá dung tục dơ bẩn, căn bản không xứng với nhi tử của ta.

Cả người Chúc Mẫn đều cứng ngắc đứng tại chỗ, nàng há hốc mồm như muốn nói gì đó, nhưng mà Tiêu Nghiêu đã trực tiếp đứng người lên, sải bước đi ra ngoài, hiển nhiên là chờ không kịp mà muốn gặp được Đại Hoàng tử.

Rất nhanh đã không thấy thân ảnh của Hoàng thượng đâu cả, chỉ có Chúc Mẫn còn ngây ngốc đứng tại chỗ, không biết làm sao.

Đây là cái quái gì vậy? Hài tử còn chưa có đầy một tháng, đến tột cùng vì sao có thể làm nhiều người ưa thích, ngay cả Hoàng thượng cũng hãm sâu trong đó như thể không tự kiềm chế được, hoàn toàn là không thể nói lý.

Đây chỉ là tưởng tượng một cảnh trong đó mà thôi, trong lúc đang làm tiệc đầy tháng, vô số lần nàng và Hoàng thượng đều không thể tiếp tục tiến hành cuộc đối thoại hoàn chỉnh một chút nào hết.

Nàng đã hiểu rõ ý tứ của Hoàng thượng, căn bản không có bất luận phong hoa tuyết nguyệt gì cả, một lòng chỉ có một mình Đại Hoàng tử như thế nào mà thôi, nàng còn không sánh bằng một đứa nhỏ còn trong tã lót nữa.

Dưới sự kích thích mãnh liệt này, cuối cùng cũng đến tiệc đầy tháng.

Bởi vì là đứa nhỏ đầu tiên của Hoàng thượng, quy mô của tiệc đầy tháng trên cơ bản cùng với quy mô của tết Trung thu, đầy dủ văn võ ở trước điện chúc mừng Hoàng thượng, mệnh phụ các nhà cũng vào cung cùng với chư vị phi tần tham gia tiệc.

Đại Hoàng tử bị bao trong tã lót, thời gian lộ một chút mặt vô cùng ngắn ngủi ở trước điện cùng hậu cung, rồi sau đó trực tiếp bị ôm đi xuống.

Không ít mệnh phụ còn muốn tiến lên trước cẩn thận nhìn một cái, nhưng mà nhũ mẫu đem Đại Hoàng tử ôm thật chặt vào trong ngực, trước sau đều có tám vị cung nữ mở đường, những người kia đem cổ kéo dài hơn nữa, cũng không nhìn thấy bất kỳ đầu mối nào.

Có mấy mệnh phụ quen biết nhau, tụ cùng một chỗ nói thầm, nói là Đào Phi nương nương cũng quá keo kiệt, các nàng chỉ là nhìn một cái xem Đại Hoàng tử trông như thế nào mà thôi, nàng để cho người ta che chở Đại Hoàng tử như thế, hoàn toàn coi các nàng như tặc tử vậy, thật sự đúng là thứ không lên được mặt bàn mà.

Thậm chí có người lôi thân phận thứ nữ của Tần Phiên Phiên ra, những mệnh phụ này có liên hệ vô cùng nhiều với phi tần trong hậu cung.

Bây giờ hậu cung chỉ có một mình Tần Phiên Phiên độc sủng, nàng còn có Đại Hoàng tử, đem các phi tần khác đều bức đến không có cơ hội sống, cũng khó trách nhóm mệnh phụ giận lây sang nàng.

Tần Phiên Phiên nhìn thấy phía dưới tư thế châu đầu ghé tai, không khỏi ngoắc ngoắc khóe môi.

Hôm nay nàng mặc trang phục lộng lẫy tham dự, sau khi ở cữ xong, mấy ngày này đã nhiều lần bộc lộ quan điểm là không muốn khó coi, nàng đã đặc biệt rèn luyện, cho nên cả người nhìn cũng không tệ.

"Đào Phi nương nương, lão thân có một yêu cầu quá đáng. Có thể để cho cháu dâu lão thân xích lại gần nhìn Đại Hoàng tử một chút hay không, dinh dính hỉ khí, chờ mong nàng sang năm cũng có thể sinh một tiểu tử mập mạp." Rốt cục có người kiềm chế không được, đứng ra nói một câu như vậy.

Tần Phiên Phiên áy náy cười nói: "Không phải bản cung không cho chư vị nhìn Đại Hoàng tử, là Hoàng thượng tự mình ban lệnh ra, Đại Hoàng tử tuổi còn nhỏ thân thể yếu, không thể ở bên ngoài quá lâu, cũng không thể tiếp xúc quá nhiều người. Chớ nói cháu dâu ngài, hôm nay ngay cả bản cung cũng không thể ôm đứa nhỏ, Hoàng thượng nói, trừ phi chờ tiệc đầy tháng kết thúc, sau khi trở về ta đem mặt trang điểm rửa sạch, nếu không là không thể đụng vào Đại Hoàng tử."

Trên mặt của nàng tràn đầy vẻ mặt bất đắc dĩ, vừa dứt lời, khắp nơi kinh ngạc.

Lúc trước mấy mệnh phụ vụng trộm tụ cùng một chỗ chửi mắng Tần Phiên Phiên hẹp hòi, đều cảm thấy trên mặt nóng lên.

Không phải Đào Phi nương nương, mà là Hoàng thượng hẹp hòi.

Hôm nay Chúc Mẫn ngồi ở phía dưới, nếu không phải trên mặt trang dung vẽ dày cộm, khẳng định đám người kia đều có thể phát hiện nàng không cam tâm.

Nàng rõ ràng mới là nữ nhân có phân vị cao nhất trong hậu cung, nhưng lại ngồi hàng thứ hai, chủ vị là Tần Phiên Phiên ngồi.

Đây là Hoàng thượng đặc biệt nói, tiệc đầy tháng Đại Hoàng tử, tự nhiên là mẹ đẻ Đại Hoàng tử ngồi ở chủ vị.

Chúc Mẫn lại không cam tâm cũng không thể tránh được, một là nàng không thể nào phản bác lời nói của Hoàng thượng, hai là nàng không phải lục cung chi chủ, không phải Hoàng hậu, cùng Tần Phiên Phiên phân vị chênh lệch không tính là lớn, cũng chỉ có thể phục tùng an bài.

Tiệc đầy tháng làm cực kỳ náo nhiệt, dù nhân vật chính là Đại Hoàng tử chỉ lộ mặt một chút rồi bị ôm xuống, nhưng như cũ vẫn truyền đến vô số tiếng cười nói chúc mừng.

Ai cũng biết Hoàng thượng rất coi trọng với lần yến tiệc này, cho dù là ép buộc mình, cũng phải kéo ra ba phần cười tới.

Sau khi tiệc kết thúc, Tần Phiên Phiên lập tức liền trở về Thưởng Đào các đi nhìn đứa nhỏ, Chúc Mẫn còn phải lưu lại nhìn chằm chằm nhóm cung nhân thu dọn.

Đợi lúc nàng trở lại Đoan Mẫn điện, sắc trời bên ngoài đã tối đến nỗi đưa tay không thấy được năm ngón, nàng nằm ngửa lên trên ghế Quý phi, nhắm mắt lại chợp mắt, nhíu chặt lấy lông mày nghĩ ngợi tâm sự.

"Nương nương, Trương Thành công công tới." Tiểu cung nữ nhẹ giọng thông truyền một câu.

Hoàng Quý phi lập tức bừng tỉnh, bỗng nhiên từ trên ghế Quý phi bật dậy, nàng không cẩn thận ngủ thiếp đi mất.

"Mau mời!" Nàng cấp tốc sửa sang lại một chút váy sam, nhìn xem sắc trời đen sì sì ở bên ngoài, đáy lòng dâng lên mấy phần dự cảm không tốt.

----

Tác giả có lời muốn nói: Còn có hai tiếng, nhanh chóng đi viết, các đại lão có thể đoán xem trên thánh chỉ viết gì nào, dù sao không phải thứ tốt gì.

Hoàng Tang: Lão tử không phát uy, quả nhiên ngươi dám xem trẫm là con mèo bệnh.

Đứa nhỏ: Phụ hoàng, con muốn nghe mèo kêu.

Hoàng Tang: Meo ~~~

Diễn tinh: Ngươi vẫn là một con mèo bệnh!

Chapter
1 Chương 1: Tần gia có nữ
2 Chương 2: Cơn giận của Đế Vương
3 Chương 3: Nửa đêm tiến cung
4 Chương 4: Cơn giận của Thiên Tử
5 Chương 5: Diễn tinh[1] đến đây
6 Chương 6: Thái hậu hiểu nhầm
7 Chương 7: Lần đầu ngủ cùng
8 Chương 8: Móng vuốt
9 Chương 9: Tuyết Đào tiên tử
10 Chương 10: Ngọc hoàng đại đế
11 Chương 11: Long tinh phù hộ
12 Chương 12: Chân long tể tể[1]
13 Chương 13: Lục phẩm Quý nhân
14 Chương 14: Có Đào không thưởng
15 Chương 15: Minh Phi gây khó dễ
16 Chương 16: Uy hiếp Hoàng thượng
17 Chương 17: Nữ nhân chiến đấu
18 Chương 18: Vác nồi[1] thê thảm
19 Chương 19: Cực phẩm nhân gian
20 Chương 20: Cái gọi là "bồi tội"
21 Chương 21: Lấy chết tạ tội
22 Chương 22: Hoàng thượng giận dữ
23 Chương 23: Uyển nghi dạy dỗ
24 Chương 24: Ngài ôm ta một cái
25 Chương 25: Lại diễn tuồng
26 Chương 26: Không biết xấu hổ
27 Chương 27: Dự định của Tần Phiên Phiên
28 Chương 28: Dỗ cẩu hoàng đế
29 Chương 29: Diễn tinh làm nũng
30 Chương 30: Ma kính vỡ nát
31 Chương 31: Hoàng thượng trách tội
32 Chương 32: Tố Tuyết tiến cung
33 Chương 33: Khúc mắc của Cẩu tử
34 Chương 34: Hiền thê lương mẫu
35 Chương 35: Tinh trung báo quốc
36 Chương 36: Hoa rơi rực rỡ
37 Chương 37: Canh Sâm
38 Chương 38: Uyển nghi trật eo
39 Chương 39: Chuyện gấp giấy
40 Chương 40: Tần thiếp thua
41 Chương 41: Nắm giấy lớn
42 Chương 42: Tình huống đột biến
43 Chương 43: Anh hùng cứu mỹ nhân
44 Chương 44: Diễn tinh nổi dậy
45 Chương 45: Đau đau bay đi nào!
46 Chương 46: Hoàng thượng cho người ta đi
47 Chương 47: Sáu sáu đại thuận
48 Chương 48: Đánh lén hội đồng
49 Chương 49: Một hồi trò khôi hài
50 Chương 50: Diễn tinh giải thích
51 Chương 51: Hoàng thượng quyết đấu
52 Chương 52: Cẩu tử bị cắn
53 Chương 53: Đoàn người uống gió
54 Chương 54: Hoàng thượng đến rồi
55 Chương 55: Hai người làm hòa
56 Chương 56: Đến thăm Thái hậu
57 Chương 57: Một cây đào
58 Chương 58: Cây đào và chó
59 Chương 59: Nguyệt sự [1] không đến
60 Chương 60: Phiên Phiên ra chiêu
61 Chương 61: Trêu trọc cẩu tử
62 Chương 62: Đẹp thật sự
63 Chương 63: Phu nhân tiến cung
64 Chương 64: Thử lòng người
65 Chương 65: Thái hậu dạy con
66 Chương 66: Thái hậu đánh nhi tử
67 Chương 67: Mặt đột nhiên biến sắc
68 Chương 68: Cửa hàng bánh nướng
69 Chương 69: Nỗi sầu của cô nương ngốc
70 Chương 70: Hoàng Thượng giận dỗi
71 Chương 71: Đưa ngươi hồi cung
72 Chương 72: Hoàng thượng ra chiêu
73 Chương 73: Cướp đoạt sủng ái
74 Chương 74: Bỗng nhiên tỉnh ngộ
75 Chương 75: Ta định đoạt
76 Chương 76: Vu oan
77 Chương 77: Biếm lãnh cung
78 Chương 78: Trực tiếp động thủ
79 Chương 79: Giả mang thai bị lộ
80 Chương 80: Tranh cãi đúng sai
81 Chương 81: Tần Kiêu sinh non
82 Chương 82: Cơn giận của Muốn Muốn
83 Chương 83: Khăn tay chi giao[1]
84 Chương 84: Hoàng tang tâm cơ
85 Chương 85: Yêu nhất là Tuyết Đào
86 Chương 86: Phiên Phiên xin lỗi
87 Chương 87: Tiêu Nghiêu lên án
88 Chương 88: Mị Nương Võ thị
89 Chương 89: Quỳ xuống cầu xin Thái hậu
90 Chương 90: An ủi Cẩu tử
91 Chương 91: Huân hương khác thường
92 Chương 92: Bắt đầu trù tính
93 Chương 93: Phiên Phiên diễn kịch
94 Chương 94: Bay ở trên giường
95 Chương 95: Minh Quý phi xuống ngựa
96 Chương 96: Lộ ra dấu vết
97 Chương 97: Tê liệt trên giường
98 Chương 98: Chấp chưởng hậu cung
99 Chương 99: Phiên Phiên có thai
100 Chương 100: Lại viết cam đoan
101 Chương 101: Chúc Mẫn
102 Chương 102: Phản ứng thai nghén
103 Chương 103: Liễu Âm uống gió
104 Chương 104: Hồi cung sơ sài
105 Chương 105: Ngươi tới ta đi
106 Chương 106: Yêu nghiệt xuất thế
107 Chương 107: Hoàng thượng ứng đối
108 Chương 108: Đưa ra hình phạt
109 Chương 109: Hoàng thượng phát uy
110 Chương 110: Đâm sau lưng
111 Chương 111: Tần Phiên Phiên sinh
112 Chương 112: Đón mừng quý tử
113 Chương 113: Vui lên cho trẫm
114 Chương 114: Vô lương tâm
115 Chương 115: Sốt ruột cho uống sữa
116 Chương 116: Chúc Mẫn tự thú
117 Chương 117: Sự tình bại lộ
118 Chương 118: Đầy tháng
119 Chương 119: Hai phần thưởng
120 Chương 120: Ác mộng bắt đầu
121 Chương 121: Nhũ danh Nháo Nháo
122 Chương 122: Bước vào lãnh cung
123 Chương 123: Mở tiệc ăn tết
124 Chương 124: Năm mới đã đến
125 Chương 125: Mùng một đầu năm
126 Chương 126: Tràn đầy ủ rũ
127 Chương 127: Hoàng thượng nổi giận
128 Chương 128: Mềm lòng với nàng
129 Chương 129: Thích ai nhất!
130 Chương 130: Hoàng thượng cầu hôn
131 Chương 131: Lại thấy nón xanh
132 Chương 132: Âm mưu lớn
133 Chương 133: Bày kế lấy thư
134 Chương 134: Mộng đẹp được tạo thành
135 Chương 135: Bị đét mông
136 Chương 136: Phiên Phiên bố trí
137 Chương 137: Bắt đầu tính sổ
138 Chương 138: Khống chế Lưu Vũ
139 Chương 139: Liên lụy nhiều người
140 Chương 140: Cẩu tử thông báo
141 Chương 141: Ác mộng
142 Chương 142: Trò chơi khác thường
143 Chương 143: Làm ầm ĩ
144 Chương 144: Ngôi vị Hoàng hậu
145 Chương 145: Phong Hậu đại điển
146 Chương 146: Mời ba ly rượu
147 Chương 147: Phiên phiên uống say
148 Chương 148: Viết ý chỉ
149 Chương 149: Thu săn bắt đầu
150 Chương 150: Lý do khó nói
151 Chương 151: Hoàng thượng cảnh cáo
152 Chương 152: Tiêu Nghiêu hoài nghi
153 Chương 153: Cùng nhau cưỡi ngựa
154 Chương 154: Biểu muội Vệ Tình
155 Chương 155: Vệ Tình mất tích
156 Chương 156: Kẻ bị gọi là thích khách
157 Chương 157: Sưởi ấm cho nàng
158 Chương 158: Vệ Tình chết
159 Chương 159: Muốn lập Thái tử
160 Chương 160: Đoạn tụ
161 Chương 161: Muốn nàng đẹp
162 Chương 162: Ý chỉ viết thư tình
163 Chương 163: Có người hành thích
164 Chương 164: Lời đồn đãi bùng nổ
165 Chương 165: Bắt đầu rung chuyển
166 Chương 166: Hoàng Thượng trả thù
167 Chương 167: Thái Hân chết
168 Chương 168: Hoàng hậu xuất cung
169 Chương 169: Dẫn xà xuất động [1]
170 Chương 170: Đường đến sinh tử
171 Chương 171: Cảnh Vương đền tội
172 Chương 172: Kết cục ngày thành thân (1)
173 Chương 173: Kết cục ngày thành thân (2)
174 Chương 174: Kết cục ngày thành thân (3)
175 Chương 175: Nháo Nháo đọc sách, lại có thai
176 Chương 176: Say rượu
177 Chương 177: Nhật ký trưởng thành vui vẻ của Tiêu Nháo Nháo
Chapter

Updated 177 Episodes

1
Chương 1: Tần gia có nữ
2
Chương 2: Cơn giận của Đế Vương
3
Chương 3: Nửa đêm tiến cung
4
Chương 4: Cơn giận của Thiên Tử
5
Chương 5: Diễn tinh[1] đến đây
6
Chương 6: Thái hậu hiểu nhầm
7
Chương 7: Lần đầu ngủ cùng
8
Chương 8: Móng vuốt
9
Chương 9: Tuyết Đào tiên tử
10
Chương 10: Ngọc hoàng đại đế
11
Chương 11: Long tinh phù hộ
12
Chương 12: Chân long tể tể[1]
13
Chương 13: Lục phẩm Quý nhân
14
Chương 14: Có Đào không thưởng
15
Chương 15: Minh Phi gây khó dễ
16
Chương 16: Uy hiếp Hoàng thượng
17
Chương 17: Nữ nhân chiến đấu
18
Chương 18: Vác nồi[1] thê thảm
19
Chương 19: Cực phẩm nhân gian
20
Chương 20: Cái gọi là "bồi tội"
21
Chương 21: Lấy chết tạ tội
22
Chương 22: Hoàng thượng giận dữ
23
Chương 23: Uyển nghi dạy dỗ
24
Chương 24: Ngài ôm ta một cái
25
Chương 25: Lại diễn tuồng
26
Chương 26: Không biết xấu hổ
27
Chương 27: Dự định của Tần Phiên Phiên
28
Chương 28: Dỗ cẩu hoàng đế
29
Chương 29: Diễn tinh làm nũng
30
Chương 30: Ma kính vỡ nát
31
Chương 31: Hoàng thượng trách tội
32
Chương 32: Tố Tuyết tiến cung
33
Chương 33: Khúc mắc của Cẩu tử
34
Chương 34: Hiền thê lương mẫu
35
Chương 35: Tinh trung báo quốc
36
Chương 36: Hoa rơi rực rỡ
37
Chương 37: Canh Sâm
38
Chương 38: Uyển nghi trật eo
39
Chương 39: Chuyện gấp giấy
40
Chương 40: Tần thiếp thua
41
Chương 41: Nắm giấy lớn
42
Chương 42: Tình huống đột biến
43
Chương 43: Anh hùng cứu mỹ nhân
44
Chương 44: Diễn tinh nổi dậy
45
Chương 45: Đau đau bay đi nào!
46
Chương 46: Hoàng thượng cho người ta đi
47
Chương 47: Sáu sáu đại thuận
48
Chương 48: Đánh lén hội đồng
49
Chương 49: Một hồi trò khôi hài
50
Chương 50: Diễn tinh giải thích
51
Chương 51: Hoàng thượng quyết đấu
52
Chương 52: Cẩu tử bị cắn
53
Chương 53: Đoàn người uống gió
54
Chương 54: Hoàng thượng đến rồi
55
Chương 55: Hai người làm hòa
56
Chương 56: Đến thăm Thái hậu
57
Chương 57: Một cây đào
58
Chương 58: Cây đào và chó
59
Chương 59: Nguyệt sự [1] không đến
60
Chương 60: Phiên Phiên ra chiêu
61
Chương 61: Trêu trọc cẩu tử
62
Chương 62: Đẹp thật sự
63
Chương 63: Phu nhân tiến cung
64
Chương 64: Thử lòng người
65
Chương 65: Thái hậu dạy con
66
Chương 66: Thái hậu đánh nhi tử
67
Chương 67: Mặt đột nhiên biến sắc
68
Chương 68: Cửa hàng bánh nướng
69
Chương 69: Nỗi sầu của cô nương ngốc
70
Chương 70: Hoàng Thượng giận dỗi
71
Chương 71: Đưa ngươi hồi cung
72
Chương 72: Hoàng thượng ra chiêu
73
Chương 73: Cướp đoạt sủng ái
74
Chương 74: Bỗng nhiên tỉnh ngộ
75
Chương 75: Ta định đoạt
76
Chương 76: Vu oan
77
Chương 77: Biếm lãnh cung
78
Chương 78: Trực tiếp động thủ
79
Chương 79: Giả mang thai bị lộ
80
Chương 80: Tranh cãi đúng sai
81
Chương 81: Tần Kiêu sinh non
82
Chương 82: Cơn giận của Muốn Muốn
83
Chương 83: Khăn tay chi giao[1]
84
Chương 84: Hoàng tang tâm cơ
85
Chương 85: Yêu nhất là Tuyết Đào
86
Chương 86: Phiên Phiên xin lỗi
87
Chương 87: Tiêu Nghiêu lên án
88
Chương 88: Mị Nương Võ thị
89
Chương 89: Quỳ xuống cầu xin Thái hậu
90
Chương 90: An ủi Cẩu tử
91
Chương 91: Huân hương khác thường
92
Chương 92: Bắt đầu trù tính
93
Chương 93: Phiên Phiên diễn kịch
94
Chương 94: Bay ở trên giường
95
Chương 95: Minh Quý phi xuống ngựa
96
Chương 96: Lộ ra dấu vết
97
Chương 97: Tê liệt trên giường
98
Chương 98: Chấp chưởng hậu cung
99
Chương 99: Phiên Phiên có thai
100
Chương 100: Lại viết cam đoan
101
Chương 101: Chúc Mẫn
102
Chương 102: Phản ứng thai nghén
103
Chương 103: Liễu Âm uống gió
104
Chương 104: Hồi cung sơ sài
105
Chương 105: Ngươi tới ta đi
106
Chương 106: Yêu nghiệt xuất thế
107
Chương 107: Hoàng thượng ứng đối
108
Chương 108: Đưa ra hình phạt
109
Chương 109: Hoàng thượng phát uy
110
Chương 110: Đâm sau lưng
111
Chương 111: Tần Phiên Phiên sinh
112
Chương 112: Đón mừng quý tử
113
Chương 113: Vui lên cho trẫm
114
Chương 114: Vô lương tâm
115
Chương 115: Sốt ruột cho uống sữa
116
Chương 116: Chúc Mẫn tự thú
117
Chương 117: Sự tình bại lộ
118
Chương 118: Đầy tháng
119
Chương 119: Hai phần thưởng
120
Chương 120: Ác mộng bắt đầu
121
Chương 121: Nhũ danh Nháo Nháo
122
Chương 122: Bước vào lãnh cung
123
Chương 123: Mở tiệc ăn tết
124
Chương 124: Năm mới đã đến
125
Chương 125: Mùng một đầu năm
126
Chương 126: Tràn đầy ủ rũ
127
Chương 127: Hoàng thượng nổi giận
128
Chương 128: Mềm lòng với nàng
129
Chương 129: Thích ai nhất!
130
Chương 130: Hoàng thượng cầu hôn
131
Chương 131: Lại thấy nón xanh
132
Chương 132: Âm mưu lớn
133
Chương 133: Bày kế lấy thư
134
Chương 134: Mộng đẹp được tạo thành
135
Chương 135: Bị đét mông
136
Chương 136: Phiên Phiên bố trí
137
Chương 137: Bắt đầu tính sổ
138
Chương 138: Khống chế Lưu Vũ
139
Chương 139: Liên lụy nhiều người
140
Chương 140: Cẩu tử thông báo
141
Chương 141: Ác mộng
142
Chương 142: Trò chơi khác thường
143
Chương 143: Làm ầm ĩ
144
Chương 144: Ngôi vị Hoàng hậu
145
Chương 145: Phong Hậu đại điển
146
Chương 146: Mời ba ly rượu
147
Chương 147: Phiên phiên uống say
148
Chương 148: Viết ý chỉ
149
Chương 149: Thu săn bắt đầu
150
Chương 150: Lý do khó nói
151
Chương 151: Hoàng thượng cảnh cáo
152
Chương 152: Tiêu Nghiêu hoài nghi
153
Chương 153: Cùng nhau cưỡi ngựa
154
Chương 154: Biểu muội Vệ Tình
155
Chương 155: Vệ Tình mất tích
156
Chương 156: Kẻ bị gọi là thích khách
157
Chương 157: Sưởi ấm cho nàng
158
Chương 158: Vệ Tình chết
159
Chương 159: Muốn lập Thái tử
160
Chương 160: Đoạn tụ
161
Chương 161: Muốn nàng đẹp
162
Chương 162: Ý chỉ viết thư tình
163
Chương 163: Có người hành thích
164
Chương 164: Lời đồn đãi bùng nổ
165
Chương 165: Bắt đầu rung chuyển
166
Chương 166: Hoàng Thượng trả thù
167
Chương 167: Thái Hân chết
168
Chương 168: Hoàng hậu xuất cung
169
Chương 169: Dẫn xà xuất động [1]
170
Chương 170: Đường đến sinh tử
171
Chương 171: Cảnh Vương đền tội
172
Chương 172: Kết cục ngày thành thân (1)
173
Chương 173: Kết cục ngày thành thân (2)
174
Chương 174: Kết cục ngày thành thân (3)
175
Chương 175: Nháo Nháo đọc sách, lại có thai
176
Chương 176: Say rượu
177
Chương 177: Nhật ký trưởng thành vui vẻ của Tiêu Nháo Nháo