Chương 170: Đường đến sinh tử

Edit: Cát Sung dung

Beta: Hy Hoàng Thái phi

"Vương gia, đã chết." Một thị vệ xoay người xuống ngựa, đặt tay lên chóp mũi kiểm tra, tiếc nuối lắc lắc đầu.

Sắc mặt Cảnh Vương âm trầm như đáy nồi, hắn nói ra một câu từ kẽ răng: "Thật sự là khinh người quá đáng!"

"Vương gia, nên chạy đi đâu?". Thị vệ chung quanh che chở hắn đồng thời nhìn về phía hắn, trong ánh mắt đều tràn ngập thần sắc mê mang.

Cảnh Vương cắn răng một cái, thấp giọng nói: "Ra kinh đô, giữ được rừng xanh thì sợ gì không có củi đốt. Tạm thời thoát khỏi nơi này đã, ở vùng Yến Bắc còn có một ít binh lực, chúng ta có thể làm lại từ đầu."

Hắn đã tính kĩ đường lui cho mình, lần này hiển nhiên Hoàng Thượng hoàn toàn muốn đuổi tận giết tuyệt, cũng may hắn để lại một con đường sống.

"Đường ra kinh đều bị phá hỏng, đi đâu cũng chỉ sợ sẽ bị phát hiện." Có thị vệ chần chừ.

Cảnh Vương vẫy vẫy tay, hắn lấy bản đồ ra chỉ vào một con đường trong đó: "Con đường này bình thường không hiện ra trên bản đồ, đây là đường Tiên hoàng để lại cho ta chạy trốn. Ông ấy biết Hoàng Thượng là người không chấp nhận được kẻ khác, khẳng định sẽ giết chết ta, tuy rằng ông ấy không truyền lại ngôi vị hoàng đế cho ta, nhưng vẫn luôn có chút tình cảm phụ tử".

Vừa dứt lời, đoàn người liền một đường chạy như điên theo phương hướng hắn chỉ.

Con đường này ít người biết đến, có chút hoang vắng, cộng thêm muốn tránh đi đường chính, cho nên xoay chuyển đến bảy tám vòng.

"Con đường này là đúng, thuộc hạ thấy lá cờ ở giao giới bên ngoài kinh đô."

Thời điểm sắp rời kinh đô, có là cờ rất cao dựng ở nơi đó, đây là cột mốc để đánh dấu kinh đô, mỗi lần lúc ra khỏi kinh thành, chỉ cần nhìn đến lá cờ, sẽ cảm thấy cực kì tưởng niệm.

Cảnh Vương không khỏi thở dài nhẹ nhõm một hơi, vì hắn không tiết lộ con đường này, chỉ ở ngay từ thời điểm đầu hắn mở bản đồ tiên hoàng cho hắn tìm người nghiệm chứng qua, còn bản thân thì chưa từng đi qua.

May mắn là đi được, chỉ cần ra khỏi kinh thành, tất cả sẽ không có vấn đề gì.

Một đường chạy như điên, nơi cuối đường, bọn họ thấy được phong cảnh ngoài kinh đô, đồng thời cũng thấy được sắc mặt âm trầm ngôi cửu ngũ, và một đội nhân mã đang đợi bọn họ.

Cảnh Vương đột nhiên kéo chặt dây cương, nhìn Tiêu Nghiêu sớm đã chờ ở nơi đó, trên mặt toàn biểu tình ngạc nhiên.

"Lục hoàng đệ muốn đi đâu vậy? Trẫm ở chỗ này chờ đã lâu, ngươi tới cũng quá muộn rồi." Tiêu Nghiêu cong cong khóe môi, âm lãnh cười với hắn, biểu tình mang theo sự mỉa mai.

Cảnh Vương chỉ cảm thấy cả người rét run, tất cả mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay, đều làm hắn cảm thấy tuyệt vọng.

Đầu tiên là chuyện ám sát Hoàng hậu, vốn dĩ nghĩ đã nắm chắc, kết quả đó lại là một chiếc xe ngựa không.

Hắn không chỉ không giết chết được Hoàng hậu và Thái tử, ngược lại bị Hoàng thượng bắt được hang ổ, thậm chí thời điểm lẩn trốn khỏi kinh đô, lại vẫn bị chặn được như cũ, vốn là con đường cứu mạng, hiện giờ xem ra là con đường chết.

"Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa lại xông vào. Thanh thản ổn định làm Vương gia không tốt sao? Một hai phải mộng tưởng đến thứ đã sớm không thuộc về ngươi, không phải ngươi muốn tìm chết thì là gì?"

Tiêu Nghiêu nhìn hắn đến bây giờ còn chưa khôi phục lại được không khỏi cười lạnh một tiếng.

"Tất cả mọi chuyện đều do ngươi tính kế tốt?" Cảnh Vương miễn cưỡng thu liễm trạng thái tiêu cực quanh thân, trầm giọng hỏi.

Tiêu Nghiêu gật đầu: "Đúng vậy, trẫm lập Thái tử là kích thích tâm tư muốn tạo phản của ngươi. Ngươi trù tính đã hơn một năm, trẫm biết lại không động đến ngươi. Bởi vì trẫm muốn mệnh của ngươi, mà không phải là mạnh mẽ cầm lấy, nhẹ nhàng buông tha. Nếu không phải sự thật ngươi tạo phản như ván đã đóng thuyền, những lão thần đó trên triều đình, nhất định phải cầu tình vì ngươi. Trẫm nhất ý cô hành[1] mà nói, đích xác có thể giết ngươi, nhưng sẽ lưu lại ô danh, làm Hoàng thượng mà chính huynh đệ ruột thịt của mình cũng không thể bao dung, tuyệt đối là nam nhân bụng dạ hẹp hòi."

[1] Nhất ý cô hành: Tự làm theo ý mình.

Hắn chậm rì rì mở miệng, tất cả đều nói từ đầu đến cuối, hiển nhiên ngay từ đầu tâm tình Cảnh Vương không cam lòng, cùng với trù tính chuẩn bị sau đó, ngôi cửu ngũ đều biết rõ ràng trong lòng.

Chẳng qua hắn cố ý không ngăn chuyện này lại, thậm chí còn quạt gió thêm củi, cho đến tất cả mọi chuyện phát sinh hôm nay.

Tiêu Nghiêu biết Cảnh Vương đã bố trí hơn một năm, vẫn luôn không động thủ, một phần để chuẩn bị lực lượng, một phần khác chính là đang chờ đợi một cơ hội.

Hiện giờ lực lượng Cảnh Vương đã chuẩn bị không sai biệt lắm, đến cả cơ hội hắn cũng đã tự mình đưa đến trên tay Cảnh Vương, lúc này mới có tương kế tựu kế, đưa Hoàng hậu và Thái tử ra cung, đúng là có thể dẫn Cảnh Vương ra, để hắn ta tự mình đi tới chỗ chết.

"Trẫm mặc kệ sau này có mang tiếng xấu trên lưng hay không, cho dù có cũng sẽ không vì ngươi mà mang. Bởi vậy ngươi mới có mấy năm nay chu toàn, nếu không phải ngươi gặp khó khăn, dằn lòng không nổi nên mới thả rắn độc vào cung, thì gần đây trẫm cũng muốn làm một ít chuyện để ngươi đi vào khuôn khổ."

Tiêu Nghiêu mặt lạnh nhìn hắn, hai anh em lớn lên không tính là rất giống nhau, chỉ có đôi mắt dài hẹp, là bắt nguồn từ Tiêu gia.

Nhưng giờ phút này, hai đôi mắt rất giống nhau, đồng thời phát ra thần sắc cừu hận đối phương.

Hai huynh đệ cùng cha khác mẹ, từ nhỏ tình cảm đã bất hòa, lúc trưởng thành càng tính kế với nhau, huống hồ đối với chuyện Tần Kiêu, không chỉ Tiêu Nghiêu mà ngay cả tiên hoàng cũng bị Cảnh Vương lừa dối.

Chuyện này Cảnh Vương cũng nên rõ ràng, từ nhỏ hắn đã biết phụ hoàng thích Tiêu Nghiêu, không phải bởi vì chính hoàng huynh này có bao nhiêu xuất sắc, mà là bởi vì hắn có mẫu thân tốt.

Người được chọn làm Thái tử lần này, quyết định của Tiên hoàng thực sự là trò đùa, đầu óc choáng váng.

Cố tình Tiêu Nghiêu lại là người thực sự xuất sắc, hắn không cô phụ sự bồi dưỡng và truyền ngôi của tiên hoàng, làm ngôi cửu ngũ này cực kì vững chắc.

"Trước kia phụ hoàng nói đúng, từ nhỏ ngươi đã là người giỏi mưu lược. Bọ ngựa bắt ve chim sẻ núp sau, ngươi dẫn ta ra khỏi Cảnh Vương phủ, đuổi theo xe trống. Ta không nhìn thấy Hoàng hậu và Thái tử, ngươi lại muốn giết hết Cảnh Vương phủ, lại cố ý thả ra một thị vệ, nửa chết nửa sống chạy đến chỗ ta mật báo, làm ta không thể trở lại Cảnh Vương phủ, trực tiếp chạy trốn đến con đường lui duy nhất này. Ta không rõ, vì sao một con đường sống phụ hoàng cũng không để lại cho ta, không chỉ truyền ngôi vị Hoàng đế cho ngươi, mà ngay cả con đường này cũng cho ngươi, chúng ta đều là con của ông ta, vì sao lại chênh lệch lớn như vậy?"

Cảnh Vương cực kì không cam lòng chất vấn, tới loại thời điểm này rồi, hắn cũng không còn gì tốt để che dấu, cuối cùng là muốn một trận chiến.

Hoàng thượng tự mình tới chặn hắn, chứng minh hắn đã không còn đường sống, chẳng sợ phải chết, hắn cũng muốn chết minh bạch.

"Thật sự phụ hoàng đã để lại đường sống cho ngươi, lúc trước ông ấy vẫn luôn không nói cho ta. Cho đến khi ngươi và Tần Kiêu thông đồng, ngay cả vợ cả của thiên tử tương lai cũng dám đoạt, vậy lần sau cũng chỉ sợ sẽ đoạt ngôi vị hoàng đế đi. Cho nên ông ấy mới nói cho ta biết con đường sống đã để lại cho ngươi, ông ấy để lại đường sống này là để đề phòng bất trắc. Nếu một ngày nào đó, Triều Đại Diệp của Tiêu gia sụp đổ, ít nhất còn lưu lại một phần cốt nhục, trẫm thân là thiên tử, nhất định phải cùng triều Đại Diệp tồn vong, không được dùng đường sống này. Ngươi lại có thể dùng, đáng tiếc ngươi phạm vào sai lầm, cuối cùng vẫn là không dùng được!"

Tầm mắt Tiêu Nghiêu quét quét trên con đường, thần sắc trên mặt càng thêm nghiêm túc.

Phụ hoàng hắn là hoàng đế vĩ đại, chưa bao giờ sẽ mù quáng cho rằng triều Đại Diệp có thể muôn đời không ngã, cho nên mới để lại đường sống này.

Để cho một nhi tử khác có cơ hội sống sót, nhưng loại cơ hội này, chỉ có thể lúc triều Đại Diệp suy bại, mới có thể dùng tới.

Nếu như triều Đại Diệp phát triển không ngừng, thời điểm Hoàng Thượng chăm chỉ thương dân, Cảnh Vương dùng đường sống này, vậy nhất định hắn sẽ phải chết, bởi vì hắn không phải bảo tồn huyết mạch cho Tiêu gia, mà là trốn chạy.

Sắc mặt Cảnh Vương càng ngày càng kém, cho đến khi huyết sắc tan đi, hắn khó tin nhìn về hoàng huynh trước mắt, trong nội tâm nảy sinh ra vô số khủng hoảng cùng khó tin.

"Từ lúc rất sớm, ngươi đã tính kế ta. Tự để mình đội nón xanh là một chuyện, thế nhưng một mũi tên bắn mấy con chim. Thoát khỏi nữ nhân Tần Kiêu ngươi không thích kia, còn thuận tiện bôi đen ta trước mặt phụ hoàng. Thậm chí phụ hoàng đưa ta đường sống, cũng bị đoạn tuyệt."

Như vậy đếm trên đầu ngón tay, vì sự tình hôm nay Tiêu Nghiêu đã mưu tính ít nhất mười năm.

Nhìn bộ dạng chịu chấn động lớn của Cảnh Vương, Tiêu Nghiêu cười lạnh lắc lắc đầu: "Ta còn chưa thần cơ diệu toán như vậy. Phụ hoàng để lại đường sống cho ngươi là một chuyện, bản chất chính là tặng kèm một niềm vui khác. Ai bảo ngươi không thành thật như thế đến cả hoàng tẩu cũng muốn đoạt. Sau khi trẫm đăng cơ, sở dĩ một chút cũng chưa động đến các ngươi, chính là muốn cho các ngươi tự mình nhìn thấy bộ dáng mơ mộng của mình. Triều Đại Diệp này hưng suy vinh nhục như thế nào, cũng không có chút quan hệ với toàn bộ người Cảnh Vương phủ các ngươi."

Lời nói này của Tiêu Nghiêu thực sự không khách khí, sắc mặt Cảnh Vương cũng trở nên cực kì khó coi. Gương mặt hắn tức giận đến dữ tợn, cơ bắp mất tự nhiên mà run rẩy, giống như có thể nổi điên bất cứ lúc nào.

"Chẳng qua ngươi được đầu thai tốt, bởi vì ngươi bò ra từ trong bụng Cao Thái hậu, cho nên mới có thể lên làm ngôi cửu ngũ. Nếu mẫu phi của hai chúng ta đổi cho nhau, vậy đứng trên vị trí này chính là ta, cũng không phải ta không bằng ngươi, ngươi không có gì phải đắc ý. Chờ trăm năm sau, sách sử ghi lại ngươi, nhất định là người dựa vào mẫu thân để thành công đăng cơ."

Trên mặt Cảnh Vương đều là biểu tình trào phúng, giống như nói vài câu như vậy, có thể làm tâm tình của hắn dễ chịu đi rất nhiều.

Tiêu Nghiêu không nói chuyện, âm lãnh nhìn chăm chú vào hắn, trực tiếp rút trường kiếm bên hông ra, nói: "Từ nhỏ đến lớn ngươi đều không phục ta, ít nhất lần cuối cùng đưa ngươi đi, ta phải làm cho ngươi tâm phục khẩu phục, nếu không ngươi nằm dưới đất rồi cũng sẽ không an ổn. Ta làm hoàng huynh, đây là hành động dạy dỗ duy nhất ta dành cho ngươi."

Cảnh Vương nghe hắn đường hoàng như thế, không khỏi cười lạnh một tiếng, nhưng loại khiêu chiến một chọi một này, hắn lại không cự tuyệt.

Ở phương diện kiếm thuật và giết người, hắn chưa bao giờ nhận thua.

Đồng dạng, cũng giống như lời nói của Tiêu Nghiêu, Cảnh Vương chưa bao giờ cho rằng mình có chỗ nào thua kém hắn.

"Ong" một tiếng, bảo kiếm ra khỏi vỏ, hai người đồng thời giật dây cương, hai con ngựa hướng về phía đối phương mà chạy.

Hai thanh bảo kiếm chạm vào nhau giữa không trung, trong mắt hai nam nhân, đồng thời phát ra một cỗ sát khí đằng đằng, tất nhiên đều mang theo quyết tâm đối phương phải chết.

Hai người chiến kịch liệt, Cảnh Vương thế thực mạnh mẽ, hoàn toàn không muốn sống, thậm chí sau khi xong mười chiêu, lần kiếm thứ nhất hướng vào cần cổ hắn, Tiêu Nghiêu lập tức lăn xuống ngựa.

Cảnh Vương theo sát sau đó, bảo kiếm chọc một cái để lại một lỗ thủng trên mặt đất, nhưng trước sau lại không đâm đến Tiêu Nghiêu.

Tiêu Nghiêu dùng sức đón đỡ, một chân đá vào trên cổ chân hắn, Cảnh Vương lảo đảo một cái, Tiêu Nghiêu liền nhân cơ hội này đứng lên.

Hai người lại lần nữa chiến đấu kịch liệt, đao quang kiếm ảnh, mang theo sát khí xưa nay chưa từng có.

"Ngươi đang mang theo nhi nữ tình trường, cho nên mới nóng nảy như thế, cuối cùng Tần Phiên Phiên trở thành uy hiếp trong lòng ngươi, một khi ngươi có nhược điểm, ngươi sẽ không thể bách chiến bách thắng."

Cảnh Vương từng bước ép sát, trên mặt hiện ra sát ý, hai mắt đều đỏ bừng.

..........

Chapter
1 Chương 1: Tần gia có nữ
2 Chương 2: Cơn giận của Đế Vương
3 Chương 3: Nửa đêm tiến cung
4 Chương 4: Cơn giận của Thiên Tử
5 Chương 5: Diễn tinh[1] đến đây
6 Chương 6: Thái hậu hiểu nhầm
7 Chương 7: Lần đầu ngủ cùng
8 Chương 8: Móng vuốt
9 Chương 9: Tuyết Đào tiên tử
10 Chương 10: Ngọc hoàng đại đế
11 Chương 11: Long tinh phù hộ
12 Chương 12: Chân long tể tể[1]
13 Chương 13: Lục phẩm Quý nhân
14 Chương 14: Có Đào không thưởng
15 Chương 15: Minh Phi gây khó dễ
16 Chương 16: Uy hiếp Hoàng thượng
17 Chương 17: Nữ nhân chiến đấu
18 Chương 18: Vác nồi[1] thê thảm
19 Chương 19: Cực phẩm nhân gian
20 Chương 20: Cái gọi là "bồi tội"
21 Chương 21: Lấy chết tạ tội
22 Chương 22: Hoàng thượng giận dữ
23 Chương 23: Uyển nghi dạy dỗ
24 Chương 24: Ngài ôm ta một cái
25 Chương 25: Lại diễn tuồng
26 Chương 26: Không biết xấu hổ
27 Chương 27: Dự định của Tần Phiên Phiên
28 Chương 28: Dỗ cẩu hoàng đế
29 Chương 29: Diễn tinh làm nũng
30 Chương 30: Ma kính vỡ nát
31 Chương 31: Hoàng thượng trách tội
32 Chương 32: Tố Tuyết tiến cung
33 Chương 33: Khúc mắc của Cẩu tử
34 Chương 34: Hiền thê lương mẫu
35 Chương 35: Tinh trung báo quốc
36 Chương 36: Hoa rơi rực rỡ
37 Chương 37: Canh Sâm
38 Chương 38: Uyển nghi trật eo
39 Chương 39: Chuyện gấp giấy
40 Chương 40: Tần thiếp thua
41 Chương 41: Nắm giấy lớn
42 Chương 42: Tình huống đột biến
43 Chương 43: Anh hùng cứu mỹ nhân
44 Chương 44: Diễn tinh nổi dậy
45 Chương 45: Đau đau bay đi nào!
46 Chương 46: Hoàng thượng cho người ta đi
47 Chương 47: Sáu sáu đại thuận
48 Chương 48: Đánh lén hội đồng
49 Chương 49: Một hồi trò khôi hài
50 Chương 50: Diễn tinh giải thích
51 Chương 51: Hoàng thượng quyết đấu
52 Chương 52: Cẩu tử bị cắn
53 Chương 53: Đoàn người uống gió
54 Chương 54: Hoàng thượng đến rồi
55 Chương 55: Hai người làm hòa
56 Chương 56: Đến thăm Thái hậu
57 Chương 57: Một cây đào
58 Chương 58: Cây đào và chó
59 Chương 59: Nguyệt sự [1] không đến
60 Chương 60: Phiên Phiên ra chiêu
61 Chương 61: Trêu trọc cẩu tử
62 Chương 62: Đẹp thật sự
63 Chương 63: Phu nhân tiến cung
64 Chương 64: Thử lòng người
65 Chương 65: Thái hậu dạy con
66 Chương 66: Thái hậu đánh nhi tử
67 Chương 67: Mặt đột nhiên biến sắc
68 Chương 68: Cửa hàng bánh nướng
69 Chương 69: Nỗi sầu của cô nương ngốc
70 Chương 70: Hoàng Thượng giận dỗi
71 Chương 71: Đưa ngươi hồi cung
72 Chương 72: Hoàng thượng ra chiêu
73 Chương 73: Cướp đoạt sủng ái
74 Chương 74: Bỗng nhiên tỉnh ngộ
75 Chương 75: Ta định đoạt
76 Chương 76: Vu oan
77 Chương 77: Biếm lãnh cung
78 Chương 78: Trực tiếp động thủ
79 Chương 79: Giả mang thai bị lộ
80 Chương 80: Tranh cãi đúng sai
81 Chương 81: Tần Kiêu sinh non
82 Chương 82: Cơn giận của Muốn Muốn
83 Chương 83: Khăn tay chi giao[1]
84 Chương 84: Hoàng tang tâm cơ
85 Chương 85: Yêu nhất là Tuyết Đào
86 Chương 86: Phiên Phiên xin lỗi
87 Chương 87: Tiêu Nghiêu lên án
88 Chương 88: Mị Nương Võ thị
89 Chương 89: Quỳ xuống cầu xin Thái hậu
90 Chương 90: An ủi Cẩu tử
91 Chương 91: Huân hương khác thường
92 Chương 92: Bắt đầu trù tính
93 Chương 93: Phiên Phiên diễn kịch
94 Chương 94: Bay ở trên giường
95 Chương 95: Minh Quý phi xuống ngựa
96 Chương 96: Lộ ra dấu vết
97 Chương 97: Tê liệt trên giường
98 Chương 98: Chấp chưởng hậu cung
99 Chương 99: Phiên Phiên có thai
100 Chương 100: Lại viết cam đoan
101 Chương 101: Chúc Mẫn
102 Chương 102: Phản ứng thai nghén
103 Chương 103: Liễu Âm uống gió
104 Chương 104: Hồi cung sơ sài
105 Chương 105: Ngươi tới ta đi
106 Chương 106: Yêu nghiệt xuất thế
107 Chương 107: Hoàng thượng ứng đối
108 Chương 108: Đưa ra hình phạt
109 Chương 109: Hoàng thượng phát uy
110 Chương 110: Đâm sau lưng
111 Chương 111: Tần Phiên Phiên sinh
112 Chương 112: Đón mừng quý tử
113 Chương 113: Vui lên cho trẫm
114 Chương 114: Vô lương tâm
115 Chương 115: Sốt ruột cho uống sữa
116 Chương 116: Chúc Mẫn tự thú
117 Chương 117: Sự tình bại lộ
118 Chương 118: Đầy tháng
119 Chương 119: Hai phần thưởng
120 Chương 120: Ác mộng bắt đầu
121 Chương 121: Nhũ danh Nháo Nháo
122 Chương 122: Bước vào lãnh cung
123 Chương 123: Mở tiệc ăn tết
124 Chương 124: Năm mới đã đến
125 Chương 125: Mùng một đầu năm
126 Chương 126: Tràn đầy ủ rũ
127 Chương 127: Hoàng thượng nổi giận
128 Chương 128: Mềm lòng với nàng
129 Chương 129: Thích ai nhất!
130 Chương 130: Hoàng thượng cầu hôn
131 Chương 131: Lại thấy nón xanh
132 Chương 132: Âm mưu lớn
133 Chương 133: Bày kế lấy thư
134 Chương 134: Mộng đẹp được tạo thành
135 Chương 135: Bị đét mông
136 Chương 136: Phiên Phiên bố trí
137 Chương 137: Bắt đầu tính sổ
138 Chương 138: Khống chế Lưu Vũ
139 Chương 139: Liên lụy nhiều người
140 Chương 140: Cẩu tử thông báo
141 Chương 141: Ác mộng
142 Chương 142: Trò chơi khác thường
143 Chương 143: Làm ầm ĩ
144 Chương 144: Ngôi vị Hoàng hậu
145 Chương 145: Phong Hậu đại điển
146 Chương 146: Mời ba ly rượu
147 Chương 147: Phiên phiên uống say
148 Chương 148: Viết ý chỉ
149 Chương 149: Thu săn bắt đầu
150 Chương 150: Lý do khó nói
151 Chương 151: Hoàng thượng cảnh cáo
152 Chương 152: Tiêu Nghiêu hoài nghi
153 Chương 153: Cùng nhau cưỡi ngựa
154 Chương 154: Biểu muội Vệ Tình
155 Chương 155: Vệ Tình mất tích
156 Chương 156: Kẻ bị gọi là thích khách
157 Chương 157: Sưởi ấm cho nàng
158 Chương 158: Vệ Tình chết
159 Chương 159: Muốn lập Thái tử
160 Chương 160: Đoạn tụ
161 Chương 161: Muốn nàng đẹp
162 Chương 162: Ý chỉ viết thư tình
163 Chương 163: Có người hành thích
164 Chương 164: Lời đồn đãi bùng nổ
165 Chương 165: Bắt đầu rung chuyển
166 Chương 166: Hoàng Thượng trả thù
167 Chương 167: Thái Hân chết
168 Chương 168: Hoàng hậu xuất cung
169 Chương 169: Dẫn xà xuất động [1]
170 Chương 170: Đường đến sinh tử
171 Chương 171: Cảnh Vương đền tội
172 Chương 172: Kết cục ngày thành thân (1)
173 Chương 173: Kết cục ngày thành thân (2)
174 Chương 174: Kết cục ngày thành thân (3)
175 Chương 175: Nháo Nháo đọc sách, lại có thai
176 Chương 176: Say rượu
177 Chương 177: Nhật ký trưởng thành vui vẻ của Tiêu Nháo Nháo
Chapter

Updated 177 Episodes

1
Chương 1: Tần gia có nữ
2
Chương 2: Cơn giận của Đế Vương
3
Chương 3: Nửa đêm tiến cung
4
Chương 4: Cơn giận của Thiên Tử
5
Chương 5: Diễn tinh[1] đến đây
6
Chương 6: Thái hậu hiểu nhầm
7
Chương 7: Lần đầu ngủ cùng
8
Chương 8: Móng vuốt
9
Chương 9: Tuyết Đào tiên tử
10
Chương 10: Ngọc hoàng đại đế
11
Chương 11: Long tinh phù hộ
12
Chương 12: Chân long tể tể[1]
13
Chương 13: Lục phẩm Quý nhân
14
Chương 14: Có Đào không thưởng
15
Chương 15: Minh Phi gây khó dễ
16
Chương 16: Uy hiếp Hoàng thượng
17
Chương 17: Nữ nhân chiến đấu
18
Chương 18: Vác nồi[1] thê thảm
19
Chương 19: Cực phẩm nhân gian
20
Chương 20: Cái gọi là "bồi tội"
21
Chương 21: Lấy chết tạ tội
22
Chương 22: Hoàng thượng giận dữ
23
Chương 23: Uyển nghi dạy dỗ
24
Chương 24: Ngài ôm ta một cái
25
Chương 25: Lại diễn tuồng
26
Chương 26: Không biết xấu hổ
27
Chương 27: Dự định của Tần Phiên Phiên
28
Chương 28: Dỗ cẩu hoàng đế
29
Chương 29: Diễn tinh làm nũng
30
Chương 30: Ma kính vỡ nát
31
Chương 31: Hoàng thượng trách tội
32
Chương 32: Tố Tuyết tiến cung
33
Chương 33: Khúc mắc của Cẩu tử
34
Chương 34: Hiền thê lương mẫu
35
Chương 35: Tinh trung báo quốc
36
Chương 36: Hoa rơi rực rỡ
37
Chương 37: Canh Sâm
38
Chương 38: Uyển nghi trật eo
39
Chương 39: Chuyện gấp giấy
40
Chương 40: Tần thiếp thua
41
Chương 41: Nắm giấy lớn
42
Chương 42: Tình huống đột biến
43
Chương 43: Anh hùng cứu mỹ nhân
44
Chương 44: Diễn tinh nổi dậy
45
Chương 45: Đau đau bay đi nào!
46
Chương 46: Hoàng thượng cho người ta đi
47
Chương 47: Sáu sáu đại thuận
48
Chương 48: Đánh lén hội đồng
49
Chương 49: Một hồi trò khôi hài
50
Chương 50: Diễn tinh giải thích
51
Chương 51: Hoàng thượng quyết đấu
52
Chương 52: Cẩu tử bị cắn
53
Chương 53: Đoàn người uống gió
54
Chương 54: Hoàng thượng đến rồi
55
Chương 55: Hai người làm hòa
56
Chương 56: Đến thăm Thái hậu
57
Chương 57: Một cây đào
58
Chương 58: Cây đào và chó
59
Chương 59: Nguyệt sự [1] không đến
60
Chương 60: Phiên Phiên ra chiêu
61
Chương 61: Trêu trọc cẩu tử
62
Chương 62: Đẹp thật sự
63
Chương 63: Phu nhân tiến cung
64
Chương 64: Thử lòng người
65
Chương 65: Thái hậu dạy con
66
Chương 66: Thái hậu đánh nhi tử
67
Chương 67: Mặt đột nhiên biến sắc
68
Chương 68: Cửa hàng bánh nướng
69
Chương 69: Nỗi sầu của cô nương ngốc
70
Chương 70: Hoàng Thượng giận dỗi
71
Chương 71: Đưa ngươi hồi cung
72
Chương 72: Hoàng thượng ra chiêu
73
Chương 73: Cướp đoạt sủng ái
74
Chương 74: Bỗng nhiên tỉnh ngộ
75
Chương 75: Ta định đoạt
76
Chương 76: Vu oan
77
Chương 77: Biếm lãnh cung
78
Chương 78: Trực tiếp động thủ
79
Chương 79: Giả mang thai bị lộ
80
Chương 80: Tranh cãi đúng sai
81
Chương 81: Tần Kiêu sinh non
82
Chương 82: Cơn giận của Muốn Muốn
83
Chương 83: Khăn tay chi giao[1]
84
Chương 84: Hoàng tang tâm cơ
85
Chương 85: Yêu nhất là Tuyết Đào
86
Chương 86: Phiên Phiên xin lỗi
87
Chương 87: Tiêu Nghiêu lên án
88
Chương 88: Mị Nương Võ thị
89
Chương 89: Quỳ xuống cầu xin Thái hậu
90
Chương 90: An ủi Cẩu tử
91
Chương 91: Huân hương khác thường
92
Chương 92: Bắt đầu trù tính
93
Chương 93: Phiên Phiên diễn kịch
94
Chương 94: Bay ở trên giường
95
Chương 95: Minh Quý phi xuống ngựa
96
Chương 96: Lộ ra dấu vết
97
Chương 97: Tê liệt trên giường
98
Chương 98: Chấp chưởng hậu cung
99
Chương 99: Phiên Phiên có thai
100
Chương 100: Lại viết cam đoan
101
Chương 101: Chúc Mẫn
102
Chương 102: Phản ứng thai nghén
103
Chương 103: Liễu Âm uống gió
104
Chương 104: Hồi cung sơ sài
105
Chương 105: Ngươi tới ta đi
106
Chương 106: Yêu nghiệt xuất thế
107
Chương 107: Hoàng thượng ứng đối
108
Chương 108: Đưa ra hình phạt
109
Chương 109: Hoàng thượng phát uy
110
Chương 110: Đâm sau lưng
111
Chương 111: Tần Phiên Phiên sinh
112
Chương 112: Đón mừng quý tử
113
Chương 113: Vui lên cho trẫm
114
Chương 114: Vô lương tâm
115
Chương 115: Sốt ruột cho uống sữa
116
Chương 116: Chúc Mẫn tự thú
117
Chương 117: Sự tình bại lộ
118
Chương 118: Đầy tháng
119
Chương 119: Hai phần thưởng
120
Chương 120: Ác mộng bắt đầu
121
Chương 121: Nhũ danh Nháo Nháo
122
Chương 122: Bước vào lãnh cung
123
Chương 123: Mở tiệc ăn tết
124
Chương 124: Năm mới đã đến
125
Chương 125: Mùng một đầu năm
126
Chương 126: Tràn đầy ủ rũ
127
Chương 127: Hoàng thượng nổi giận
128
Chương 128: Mềm lòng với nàng
129
Chương 129: Thích ai nhất!
130
Chương 130: Hoàng thượng cầu hôn
131
Chương 131: Lại thấy nón xanh
132
Chương 132: Âm mưu lớn
133
Chương 133: Bày kế lấy thư
134
Chương 134: Mộng đẹp được tạo thành
135
Chương 135: Bị đét mông
136
Chương 136: Phiên Phiên bố trí
137
Chương 137: Bắt đầu tính sổ
138
Chương 138: Khống chế Lưu Vũ
139
Chương 139: Liên lụy nhiều người
140
Chương 140: Cẩu tử thông báo
141
Chương 141: Ác mộng
142
Chương 142: Trò chơi khác thường
143
Chương 143: Làm ầm ĩ
144
Chương 144: Ngôi vị Hoàng hậu
145
Chương 145: Phong Hậu đại điển
146
Chương 146: Mời ba ly rượu
147
Chương 147: Phiên phiên uống say
148
Chương 148: Viết ý chỉ
149
Chương 149: Thu săn bắt đầu
150
Chương 150: Lý do khó nói
151
Chương 151: Hoàng thượng cảnh cáo
152
Chương 152: Tiêu Nghiêu hoài nghi
153
Chương 153: Cùng nhau cưỡi ngựa
154
Chương 154: Biểu muội Vệ Tình
155
Chương 155: Vệ Tình mất tích
156
Chương 156: Kẻ bị gọi là thích khách
157
Chương 157: Sưởi ấm cho nàng
158
Chương 158: Vệ Tình chết
159
Chương 159: Muốn lập Thái tử
160
Chương 160: Đoạn tụ
161
Chương 161: Muốn nàng đẹp
162
Chương 162: Ý chỉ viết thư tình
163
Chương 163: Có người hành thích
164
Chương 164: Lời đồn đãi bùng nổ
165
Chương 165: Bắt đầu rung chuyển
166
Chương 166: Hoàng Thượng trả thù
167
Chương 167: Thái Hân chết
168
Chương 168: Hoàng hậu xuất cung
169
Chương 169: Dẫn xà xuất động [1]
170
Chương 170: Đường đến sinh tử
171
Chương 171: Cảnh Vương đền tội
172
Chương 172: Kết cục ngày thành thân (1)
173
Chương 173: Kết cục ngày thành thân (2)
174
Chương 174: Kết cục ngày thành thân (3)
175
Chương 175: Nháo Nháo đọc sách, lại có thai
176
Chương 176: Say rượu
177
Chương 177: Nhật ký trưởng thành vui vẻ của Tiêu Nháo Nháo