Chương 6: Thái hậu hiểu nhầm

Edit: Nhã Cô cô

Beta: Huệ Hoàng hậu

"Tần Thải nữ, ngươi dám...!"

Cao Tinh tức giận đến nỗi thất khiếu [1] bốc khói. Nàng ta mặt dày ăn vạ ở hậu cung, còn muốn Cao Thái hậu bức bách Hoàng thượng phải thu nhận mình.

[1] Thất khiếu七窍: là bảy lỗ trên mặt: hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi và miệng.

Nhưng nàng ta vốn không sợ những vị nương nương khác ở sau lưng coi thường mình, dù sao ở trước mặt, ai ai cũng không dám bày ra vẻ mặt khó coi với nàng.

Hiện giờ nàng ta chính là tâm phúc bên người Cao Thái hậu, đắc tội nàng ta chẳng khác nào đắc tội Cao Thái hậu.

Chỉ không ngờ Tần Phiên Phiên lại dám đứng trước nhiều người như vậy, nói một cách rõ ràng rành mạch, khí chất và dung mạo của Cao Tinh chỉ bằng một nha hoàn thứ đẳng.

Cái tát này vào mặt mũi của nàng quả thực rất đau.

"Cô nương Tần gia các ngươi đều là kẻ tiện nhân vô liêm sỉ!"

Cao Tinh cảm nhận được ánh mắt trào phúng xung quanh, hổ thẹn trong lòng càng thêm sâu, lập tức xông lên muốn đánh nàng.

Mấy cung nữ sửng sốt một chút, sau đó lập tức có phản ứng ngăn nàng ta.

"A..." Tần Phiên Phiên thấy nàng ta tiến đến, giả vờ ngã khuỵ xuống mặt đất, nước mắt tuôn rơi, bày ra bộ dáng vô cùng đáng thương.

Các phi tần xung quanh xem một loạt động tác của nàng, biểu tình trên mặt rất khó nói.

Tần Thải nữ, ngươi không thể chờ Cao Tinh đến sát một chút rồi hãy ăn vạ được hay sao? Diễn trò như vậy dù là mắt nhắm mắt mở bỏ qua thì cũng quá lừa gạt!

"Làm sao vậy?"

Thái hậu ngồi trên cao, xung quanh Tần Phiên Phiên lại có nhiều người vừa vặn che mất, thật không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì.

Cao Tinh bị người khác ngăn lại, cơn giận cũng tan dần đi. Nếu nàng ta thật sự đánh nữ nhân của Hoàng thượng ở Duyên Thọ cung, thì dù nữ nhân kia chỉ là chính bát phẩm Thải nữ, nàng ta cũng sẽ bị Tiêu Nghiêu tìm cớ đuổi khỏi cung.

Nàng ta cần phải nhẫn nhịn!

Việc nhỏ mà không nhịn được sẽ gây ra chuyện lớn!

"Không phải cô nương của Cao gia đẩy nô thiếp, là nô thiếp tự té ngã, không liên quan đến nàng ấy!"

Tần Phiên Phiên vội vàng giải thích, kéo tay của cung nữ muốn đứng lên, nhưng sau đó lại lảo đảo té ngã xuống đất.

Những phi tần ngồi xem đều muốn vỗ tay cho kỹ thuật diễn xuất quá thật này của nàng.

"Tần Thải nữ, ta đã chạm vào ngươi đâu? Ta còn chưa chạm vào ngươi thì ngươi ngã cái gì!" Cao Tinh nghiến răng nghiến lợi, giận dữ hét lên.

"Đúng đúng, không phải cô nương Cao gia đẩy, nàng ấy thật sự không đụng đến nô thiếp. Hôm nay thân thể nô thiếp không được tốt, tối qua một đêm chưa ngủ, Hoàng thượng còn muốn nô thiếp chuyên tâm một chút, eo và lưng lại càng thêm đau. Thật sự không phải do cô nương Cao gia..." Tần Phiên Phiên liên tục gật đầu, biểu tình trên mặt cực kỳ chân thành khiến người khác tin tưởng.

Mọi người đều tâm phục!

Cao Tinh chỉ cảm thấy cổ họng mình muốn trào máu! Tần Phiên Phiên này thà đừng giải thích, càng nói lại càng tệ. Hơn nữa nữ nhân không biết xấu hổ này lại còn khoe cả chuyện Hoàng thượng sủng hạnh mình.

"Ngươi... Đồ vô sỉ hạ lưu, không biết xấu hổ!"

Cao Tinh tức giận đến nỗi muốn nổ tung, trong lòng như bị đè nặng, đôi mắt cay cay, không khống chế được phải rơi lệ.

"Cô mẫu, người phải làm chủ thay ta. Ta không chạm vào nàng ấy, nàng ấy vu hại ta, còn khinh thường ta. Chuyện thị tẩm còn có thể nói được, quả thực không ra thể thống gì. Cô mẫu..."

Van nước mắt một khi đã mở thì có thế nào cũng không thể kiềm chế.

Cao Tinh khóc nấc lên, nước mắt nước mũi đều chảy, quả thật rất đáng thương.

Nàng ta thực sự tức giận đến nỗi không quan tâm đến bộ dạng của mình, tâm tình thế nào thì khóc thế đấy.

Hai ba cung nữ xung quanh khó khăn lắm mới đỡ được Tần Phiên Phiên đứng lên.

Nàng nhìn ngó xung quanh, sau đó lén lút xoa bóp eo của mình, biểu thị tối qua "làm việc" thực sự quá vất vả.

Động tác này của nàng có vẻ là trộm xoa eo không để người khác thấy, nhưng ở trong mắt mọi người, điều này nghĩa là nàng rất muốn biểu hiện ra ngoài: "Các ngươi mau nhìn ta, eo của lão nương đau nhức, tối hôm qua Hoàng thượng "làm việc" rất tốt a~"

Khó trách Cao Tinh tức giận đến nỗi khóc nấc, mấy người phi tần các nàng cũng không chịu nổi.

"Cao gia cô nương, ngươi... ngươi đừng khóc. Đều là lỗi của ta... Ta cũng rất muốn khóc." Nàng nói xong liền đưa khăn gấm chấm nước mắt, lại cố gắng trấn định nói: "Nhưng nô thiếp nhìn thấy Thái hậu lại không muốn khóc nữa. Thái hậu nương nương thật sự quá đẹp, khí chất lại cao quý khiến người khác vừa thấy đã sinh ra cảm tình."

Cao Thái hậu nhìn cảnh tượng rối loạn trước mắt, lại còn chẳng liên quan gì đến bản thân, lập tức muốn phát giận.

Kết quả, trong nháy mắt Tần Thải nữ kia đã chuyển đề tài về mình, còn cường điệu khen ngợi khiến tâm tình bà trở nên vui vẻ rất nhiều.

"Được rồi, chớ khóc. Tần Thải nữ cũng chưa vu hại điều gì, chỉ nói không phải ngươi đẩy. Bản thân nàng ấy ngã xuống như vậy cũng không khóc, ngươi thì khóc cái gì."

Cao Thái hậu thấy Cao Tinh khóc đến mức xấu như vậy, tức khắc đáy lòng nổi lên vài phần ý tứ ghét bỏ.

Lúc đầu khi Tần Phiên Phiên chưa nói gì, Cao Thái hậu còn cảm thấy Cao Tinh là một tiểu cô nương rất xinh đẹp, tính tình tuy có chút lỗ mãng nhưng là lỗ mãng một cách thú vị. Chỉ có điều sau khi bị Tần Phiên Phiên nói qua mấy câu, Cao Thái hậu lập tức cảm thấy nữ nhân như Cao Tinh không xứng với Hoàng thượng.

Dù sao Hoàng thượng cũng là nhi tử ruột thịt của mình, nhi tử của Nguyệt thần nương nương sao có thể ngủ với một nữ nhân lỗ mãng?

Nhất định không thể!

Cao Tinh thấy ngữ khí của Cao Thái hậu không vui, lập tức hít sâu để hồi phục tâm tình.

Nàng có thể lưu lại trong cung, sống chết đều là dựa vào Cao Thái hậu, nếu đắc tội với "cái đùi vàng" này, nàng cũng phải thu dọn đồ đạc cút đi thôi.

Nàng nhất quyết không muốn trở lại Cao gia! Một thứ nữ thì có thể gả cho mối nào tốt? Không bằng ở lại trong cung, sau khi ngủ với Hoàng thượng thì có thể thăng chức rất nhanh.

Sau khi Tần Phiên Phiên ngồi vào ghế, bộ dạng có chút ủ rũ cụp đuôi, rõ ràng là bị sự việc vừa rồi tác động đến.

Cao Thái hậu cảm thấy nàng cực kỳ đáng thương, lập tức dỗ dành: "Tần Thải nữ không cần ủ rũ, hôm qua Hoàng thượng sủng hạnh ngươi, còn chưa kịp phong thưởng. Trước hết ai gia liền thưởng cho ngươi vài món đồ, ngươi giữ lấy mà dùng."

Tần Phiên Phiên ngẩng đầu, ánh mắt lúc nhìn Thái hậu lập tức trở nên lấp lánh, bày tỏ sự ngưỡng mộ hoàn toàn, điều này làm cho Cao Thái hậu rất hài lòng.

"Nô thiếp tạ Thái hậu ban thưởng. Buổi tối hôm qua ngủ không tốt, thân thể nô thiếp có chút không khoẻ. Nhưng nghỉ ngơi ở nơi này của Thái hậu một thời gian đã cảm thấy rất tốt. Thái hậu quả nhiên là Nguyệt thần nương nương hạ phàm!"

"Tốt, tốt lắm! Tiểu Khôn Tử, ai gia nhớ trước đây trong số lễ vật mà ngoại bang dâng tặng có một viên thạch lựu làm từ hồng ngọc, đợi lát nữa ngươi nhớ đem ra cho Tần Thải nữ mang về. Phải thừa dịp Hoàng Thượng sủng hạnh để biểu hiện thật tốt." Cao Thái hậu đã vung tay thì chính là báu vật.

Trong điện rõ ràng có người hít vào một hơi, lễ vật mà ngoại bang đem tới đều là đồ cực kỳ trân quý, cho dù là một món đồ nhỏ cũng không thể khinh thường.

Huống chi lại là thạch lựu, ngụ ý nhiều con nhiều phúc.

Đương kim Hoàng thượng tuy rằng trẻ trung khoẻ mạnh, nhưng đến nay vẫn không có con. Cho dù Thái hậu có tặng một quả lựu tươi chứ không phải phải đá quý đi nữa, thì những người này cũng sẽ vui vẻ nhận lấy.

Thứ họ muốn chính là ngụ ý kia, không ai lại để tâm một viên đá.

Chỉ là... Tần Phiên Phiên để tâm! Một quả thạch lựu làm từ đá quý, quả là không uổng công nàng lừa gạt lương tâm nói dối như vậy, đáng giá!

Cao Thái hậu nhận một lượt khen ngợi, cuối cùng là để các phi tần rời đi.

Cao Tinh biết điều, không lập tức xông đến chỗ Thái hậu, ngược lại đi theo đám người cùng nhau ra ngoài. Nàng muốn tìm Tần Phiên Phiên tính sổ!

Chỉ không ngờ trước khi Tần Phiên Phiên ra khỏi cửa bộ dạng yếu đuối mong manh, nhưng lúc ra khỏi điện, thấy Cao Tinh hùng hổ bước đến, nàng lại lập tức nhấc làn váy, một đường chạy trốn.

"Tần Thải nữ, ngươi đứng lại đó cho ta!" Cao Tinh vừa đuổi theo vừa hét lớn.

Tần Phiên Phiên vẫn tiếp tục chạy như vậy, còn quay đầu lại hỏi: "Ngươi nói cái gì, gió quá lớn ta không nghe thấy. Hoàng thượng nói ta trở lại Long Càn Cung, ta không thể trì hoãn giờ giấc, một kẻ như ngươi thì không hiểu cảm giác này đâu."

Cao Tinh càng bị tức giận đến mức muốn hộc máu, giận giữ chạy như điên, càng chạy tốc độ càng nhanh, hoàn toàn bị những lời nói kia của Tần Phiên Phiên kích thích.

Nàng ta còn giám trào phúng nàng không bò nổi lên giường Hoàng đế? Mẹ kiếp, bắt được tiểu tiện nhân nhà ngươi thì phải cào mặt đến chảy máu.

"Tiểu tiện nhân" họ Tần cũng cắn chặt răng mà chạy, tất cả năng lượng ăn từ nhỏ đến lớn đều dùng hết, tiểu cung nữ phía sau cũng bị kéo theo.

Cuối cùng Tần Phiên Phiên trót lọt vọt vào Long Càn cung, Cao Tinh lại bị chặn bên ngoài.

"Lớn mật, mắt chó các ngươi mù à, ta là biểu muội của Hoàng thượng, dựa vào cái gì mà nàng ta có thể vào còn ta thì không thể?" Cao Tinh kêu gào với bọn thị vệ.

Dẫn đầu là một thị vệ dũng mãnh lưng hùm vai gấu, không hiểu một chút nào là thương hoa tiếc ngọc, dõng dạc nói: "Hoàng thượng để Tần Thải nữ vào, không để ngài vào. Cao cô nương, xin thông cảm, đừng làm cho tiểu nhân khó xử."

Tần Phiên Phiên mệt đến nỗi thở hổn hển, vừa vào đến nơi liền ngã xuống giường trong thiên điện. Trong điện tràn ngập một mùi Long Tiên hương. Hương khí này và tên của nó rất giống nhau, cực kỳ bá đạo, kích thích giác quan của người khác.

Nàng há miệng cười không lên tiếng, nhớ tới tình cảnh chật vật thảm hại của Cao Tinh liền vui vẻ không thôi.

Giờ phút này Tần Thải nữ vênh váo đắc ý, chưa từng nghĩ tới những lời nói kích thích Cao Tinh của mình đã gây ra đại họa, hơn nữa sẽ còn phải trả một cái giá cực kỳ khủng khiếp.

---

Sau khi Hoàng thượng hạ triều liền triệu tập vài vị đại thần thương lượng chuyện đại sự ở thư phòng. Lúc chuẩn bị trở về lại có người đến ngăn, truyền lời Cao Thái hậu cho mời.

"Mẫu hậu." Hắn hành lễ với Cao thái hậu, lập tức có lão ma ma dìu hắn đứng lên.

"Nghiêu Nhi, hôm nay ai gia đã gặp Tần gia cô nương." Cao thái hậu bình thản mở miệng.

Tiêu Nghiêu nhớ tới việc thê tử trước đây của mình và mẹ ruột tranh đấu, không khỏi có chút đau đầu. Hắn cho rằng vị nữ nhân Tần gia này cũng làm Cao Thái hậu buồn bực, lập tức nói: "Mẫu hậu, có phải nàng ta làm sai điều gì rồi hay không? Nhi tử vốn chỉ muốn cho nàng ta một cái phong vị Thải nữ, hiện giờ xem ra cũng không cần."

"Nói bậy! Tiểu cô nương rất hiểu chuyện nghe lời, sao có thể làm sai được? Ai gia còn ngại một phân vị Thải nữ là quá thấp! Ngươi làm nàng ấy mệt mỏi muốn chết, sáng nay lúc ai gia gọi nàng ấy tới thỉnh an cũng mệt đến nỗi nói không ra lời. Đây là lần đầu nàng ấy thừa hoan [2], ngươi kiềm chế lại một chút! Thật không hiểu cái tính xấu này của nam nhân các ngươi, phụ hoàng của ngươi cũng..."

[2] thừa hoan 承歡: chiều theo thú vui, sở thích của người khác, ở đây là làm vua vui lòng. (Mà thẳng thắn hơn là chuyện XXOO đó)

Cao Thái hậu luôn bày ra thái độ ương ngạnh đối với người khác, đối với con trai của mình thì lại càng không có giới hạn.

Tiêu Nghiêu vừa thấy Cao Thái hậu có ý muốn kể chuyện bà và phụ hoàng, lập tức lên tiếng ngăn cản: "Mẫu hậu, nàng ấy nói buổi tối thừa hoan đến nỗi mệt mỏi?"

"Không phải thừa hoan mệt thì là thế nào nữa? Tiểu cô nương kia còn đứng không vững! Ngươi đừng sa vào nữ sắc, phải lấy giang sơn xã tắc làm trọng..."

Hoàng thượng nghe xong những lời ngôn luận "một vừa hai phải", sắc mặt trở nên đen như đáy nồi, lúc ra khỏi Duyên Thọ cung liền trực tiếp ngồi long liễn trở về Long Càn cung.

Chapter
1 Chương 1: Tần gia có nữ
2 Chương 2: Cơn giận của Đế Vương
3 Chương 3: Nửa đêm tiến cung
4 Chương 4: Cơn giận của Thiên Tử
5 Chương 5: Diễn tinh[1] đến đây
6 Chương 6: Thái hậu hiểu nhầm
7 Chương 7: Lần đầu ngủ cùng
8 Chương 8: Móng vuốt
9 Chương 9: Tuyết Đào tiên tử
10 Chương 10: Ngọc hoàng đại đế
11 Chương 11: Long tinh phù hộ
12 Chương 12: Chân long tể tể[1]
13 Chương 13: Lục phẩm Quý nhân
14 Chương 14: Có Đào không thưởng
15 Chương 15: Minh Phi gây khó dễ
16 Chương 16: Uy hiếp Hoàng thượng
17 Chương 17: Nữ nhân chiến đấu
18 Chương 18: Vác nồi[1] thê thảm
19 Chương 19: Cực phẩm nhân gian
20 Chương 20: Cái gọi là "bồi tội"
21 Chương 21: Lấy chết tạ tội
22 Chương 22: Hoàng thượng giận dữ
23 Chương 23: Uyển nghi dạy dỗ
24 Chương 24: Ngài ôm ta một cái
25 Chương 25: Lại diễn tuồng
26 Chương 26: Không biết xấu hổ
27 Chương 27: Dự định của Tần Phiên Phiên
28 Chương 28: Dỗ cẩu hoàng đế
29 Chương 29: Diễn tinh làm nũng
30 Chương 30: Ma kính vỡ nát
31 Chương 31: Hoàng thượng trách tội
32 Chương 32: Tố Tuyết tiến cung
33 Chương 33: Khúc mắc của Cẩu tử
34 Chương 34: Hiền thê lương mẫu
35 Chương 35: Tinh trung báo quốc
36 Chương 36: Hoa rơi rực rỡ
37 Chương 37: Canh Sâm
38 Chương 38: Uyển nghi trật eo
39 Chương 39: Chuyện gấp giấy
40 Chương 40: Tần thiếp thua
41 Chương 41: Nắm giấy lớn
42 Chương 42: Tình huống đột biến
43 Chương 43: Anh hùng cứu mỹ nhân
44 Chương 44: Diễn tinh nổi dậy
45 Chương 45: Đau đau bay đi nào!
46 Chương 46: Hoàng thượng cho người ta đi
47 Chương 47: Sáu sáu đại thuận
48 Chương 48: Đánh lén hội đồng
49 Chương 49: Một hồi trò khôi hài
50 Chương 50: Diễn tinh giải thích
51 Chương 51: Hoàng thượng quyết đấu
52 Chương 52: Cẩu tử bị cắn
53 Chương 53: Đoàn người uống gió
54 Chương 54: Hoàng thượng đến rồi
55 Chương 55: Hai người làm hòa
56 Chương 56: Đến thăm Thái hậu
57 Chương 57: Một cây đào
58 Chương 58: Cây đào và chó
59 Chương 59: Nguyệt sự [1] không đến
60 Chương 60: Phiên Phiên ra chiêu
61 Chương 61: Trêu trọc cẩu tử
62 Chương 62: Đẹp thật sự
63 Chương 63: Phu nhân tiến cung
64 Chương 64: Thử lòng người
65 Chương 65: Thái hậu dạy con
66 Chương 66: Thái hậu đánh nhi tử
67 Chương 67: Mặt đột nhiên biến sắc
68 Chương 68: Cửa hàng bánh nướng
69 Chương 69: Nỗi sầu của cô nương ngốc
70 Chương 70: Hoàng Thượng giận dỗi
71 Chương 71: Đưa ngươi hồi cung
72 Chương 72: Hoàng thượng ra chiêu
73 Chương 73: Cướp đoạt sủng ái
74 Chương 74: Bỗng nhiên tỉnh ngộ
75 Chương 75: Ta định đoạt
76 Chương 76: Vu oan
77 Chương 77: Biếm lãnh cung
78 Chương 78: Trực tiếp động thủ
79 Chương 79: Giả mang thai bị lộ
80 Chương 80: Tranh cãi đúng sai
81 Chương 81: Tần Kiêu sinh non
82 Chương 82: Cơn giận của Muốn Muốn
83 Chương 83: Khăn tay chi giao[1]
84 Chương 84: Hoàng tang tâm cơ
85 Chương 85: Yêu nhất là Tuyết Đào
86 Chương 86: Phiên Phiên xin lỗi
87 Chương 87: Tiêu Nghiêu lên án
88 Chương 88: Mị Nương Võ thị
89 Chương 89: Quỳ xuống cầu xin Thái hậu
90 Chương 90: An ủi Cẩu tử
91 Chương 91: Huân hương khác thường
92 Chương 92: Bắt đầu trù tính
93 Chương 93: Phiên Phiên diễn kịch
94 Chương 94: Bay ở trên giường
95 Chương 95: Minh Quý phi xuống ngựa
96 Chương 96: Lộ ra dấu vết
97 Chương 97: Tê liệt trên giường
98 Chương 98: Chấp chưởng hậu cung
99 Chương 99: Phiên Phiên có thai
100 Chương 100: Lại viết cam đoan
101 Chương 101: Chúc Mẫn
102 Chương 102: Phản ứng thai nghén
103 Chương 103: Liễu Âm uống gió
104 Chương 104: Hồi cung sơ sài
105 Chương 105: Ngươi tới ta đi
106 Chương 106: Yêu nghiệt xuất thế
107 Chương 107: Hoàng thượng ứng đối
108 Chương 108: Đưa ra hình phạt
109 Chương 109: Hoàng thượng phát uy
110 Chương 110: Đâm sau lưng
111 Chương 111: Tần Phiên Phiên sinh
112 Chương 112: Đón mừng quý tử
113 Chương 113: Vui lên cho trẫm
114 Chương 114: Vô lương tâm
115 Chương 115: Sốt ruột cho uống sữa
116 Chương 116: Chúc Mẫn tự thú
117 Chương 117: Sự tình bại lộ
118 Chương 118: Đầy tháng
119 Chương 119: Hai phần thưởng
120 Chương 120: Ác mộng bắt đầu
121 Chương 121: Nhũ danh Nháo Nháo
122 Chương 122: Bước vào lãnh cung
123 Chương 123: Mở tiệc ăn tết
124 Chương 124: Năm mới đã đến
125 Chương 125: Mùng một đầu năm
126 Chương 126: Tràn đầy ủ rũ
127 Chương 127: Hoàng thượng nổi giận
128 Chương 128: Mềm lòng với nàng
129 Chương 129: Thích ai nhất!
130 Chương 130: Hoàng thượng cầu hôn
131 Chương 131: Lại thấy nón xanh
132 Chương 132: Âm mưu lớn
133 Chương 133: Bày kế lấy thư
134 Chương 134: Mộng đẹp được tạo thành
135 Chương 135: Bị đét mông
136 Chương 136: Phiên Phiên bố trí
137 Chương 137: Bắt đầu tính sổ
138 Chương 138: Khống chế Lưu Vũ
139 Chương 139: Liên lụy nhiều người
140 Chương 140: Cẩu tử thông báo
141 Chương 141: Ác mộng
142 Chương 142: Trò chơi khác thường
143 Chương 143: Làm ầm ĩ
144 Chương 144: Ngôi vị Hoàng hậu
145 Chương 145: Phong Hậu đại điển
146 Chương 146: Mời ba ly rượu
147 Chương 147: Phiên phiên uống say
148 Chương 148: Viết ý chỉ
149 Chương 149: Thu săn bắt đầu
150 Chương 150: Lý do khó nói
151 Chương 151: Hoàng thượng cảnh cáo
152 Chương 152: Tiêu Nghiêu hoài nghi
153 Chương 153: Cùng nhau cưỡi ngựa
154 Chương 154: Biểu muội Vệ Tình
155 Chương 155: Vệ Tình mất tích
156 Chương 156: Kẻ bị gọi là thích khách
157 Chương 157: Sưởi ấm cho nàng
158 Chương 158: Vệ Tình chết
159 Chương 159: Muốn lập Thái tử
160 Chương 160: Đoạn tụ
161 Chương 161: Muốn nàng đẹp
162 Chương 162: Ý chỉ viết thư tình
163 Chương 163: Có người hành thích
164 Chương 164: Lời đồn đãi bùng nổ
165 Chương 165: Bắt đầu rung chuyển
166 Chương 166: Hoàng Thượng trả thù
167 Chương 167: Thái Hân chết
168 Chương 168: Hoàng hậu xuất cung
169 Chương 169: Dẫn xà xuất động [1]
170 Chương 170: Đường đến sinh tử
171 Chương 171: Cảnh Vương đền tội
172 Chương 172: Kết cục ngày thành thân (1)
173 Chương 173: Kết cục ngày thành thân (2)
174 Chương 174: Kết cục ngày thành thân (3)
175 Chương 175: Nháo Nháo đọc sách, lại có thai
176 Chương 176: Say rượu
177 Chương 177: Nhật ký trưởng thành vui vẻ của Tiêu Nháo Nháo
Chapter

Updated 177 Episodes

1
Chương 1: Tần gia có nữ
2
Chương 2: Cơn giận của Đế Vương
3
Chương 3: Nửa đêm tiến cung
4
Chương 4: Cơn giận của Thiên Tử
5
Chương 5: Diễn tinh[1] đến đây
6
Chương 6: Thái hậu hiểu nhầm
7
Chương 7: Lần đầu ngủ cùng
8
Chương 8: Móng vuốt
9
Chương 9: Tuyết Đào tiên tử
10
Chương 10: Ngọc hoàng đại đế
11
Chương 11: Long tinh phù hộ
12
Chương 12: Chân long tể tể[1]
13
Chương 13: Lục phẩm Quý nhân
14
Chương 14: Có Đào không thưởng
15
Chương 15: Minh Phi gây khó dễ
16
Chương 16: Uy hiếp Hoàng thượng
17
Chương 17: Nữ nhân chiến đấu
18
Chương 18: Vác nồi[1] thê thảm
19
Chương 19: Cực phẩm nhân gian
20
Chương 20: Cái gọi là "bồi tội"
21
Chương 21: Lấy chết tạ tội
22
Chương 22: Hoàng thượng giận dữ
23
Chương 23: Uyển nghi dạy dỗ
24
Chương 24: Ngài ôm ta một cái
25
Chương 25: Lại diễn tuồng
26
Chương 26: Không biết xấu hổ
27
Chương 27: Dự định của Tần Phiên Phiên
28
Chương 28: Dỗ cẩu hoàng đế
29
Chương 29: Diễn tinh làm nũng
30
Chương 30: Ma kính vỡ nát
31
Chương 31: Hoàng thượng trách tội
32
Chương 32: Tố Tuyết tiến cung
33
Chương 33: Khúc mắc của Cẩu tử
34
Chương 34: Hiền thê lương mẫu
35
Chương 35: Tinh trung báo quốc
36
Chương 36: Hoa rơi rực rỡ
37
Chương 37: Canh Sâm
38
Chương 38: Uyển nghi trật eo
39
Chương 39: Chuyện gấp giấy
40
Chương 40: Tần thiếp thua
41
Chương 41: Nắm giấy lớn
42
Chương 42: Tình huống đột biến
43
Chương 43: Anh hùng cứu mỹ nhân
44
Chương 44: Diễn tinh nổi dậy
45
Chương 45: Đau đau bay đi nào!
46
Chương 46: Hoàng thượng cho người ta đi
47
Chương 47: Sáu sáu đại thuận
48
Chương 48: Đánh lén hội đồng
49
Chương 49: Một hồi trò khôi hài
50
Chương 50: Diễn tinh giải thích
51
Chương 51: Hoàng thượng quyết đấu
52
Chương 52: Cẩu tử bị cắn
53
Chương 53: Đoàn người uống gió
54
Chương 54: Hoàng thượng đến rồi
55
Chương 55: Hai người làm hòa
56
Chương 56: Đến thăm Thái hậu
57
Chương 57: Một cây đào
58
Chương 58: Cây đào và chó
59
Chương 59: Nguyệt sự [1] không đến
60
Chương 60: Phiên Phiên ra chiêu
61
Chương 61: Trêu trọc cẩu tử
62
Chương 62: Đẹp thật sự
63
Chương 63: Phu nhân tiến cung
64
Chương 64: Thử lòng người
65
Chương 65: Thái hậu dạy con
66
Chương 66: Thái hậu đánh nhi tử
67
Chương 67: Mặt đột nhiên biến sắc
68
Chương 68: Cửa hàng bánh nướng
69
Chương 69: Nỗi sầu của cô nương ngốc
70
Chương 70: Hoàng Thượng giận dỗi
71
Chương 71: Đưa ngươi hồi cung
72
Chương 72: Hoàng thượng ra chiêu
73
Chương 73: Cướp đoạt sủng ái
74
Chương 74: Bỗng nhiên tỉnh ngộ
75
Chương 75: Ta định đoạt
76
Chương 76: Vu oan
77
Chương 77: Biếm lãnh cung
78
Chương 78: Trực tiếp động thủ
79
Chương 79: Giả mang thai bị lộ
80
Chương 80: Tranh cãi đúng sai
81
Chương 81: Tần Kiêu sinh non
82
Chương 82: Cơn giận của Muốn Muốn
83
Chương 83: Khăn tay chi giao[1]
84
Chương 84: Hoàng tang tâm cơ
85
Chương 85: Yêu nhất là Tuyết Đào
86
Chương 86: Phiên Phiên xin lỗi
87
Chương 87: Tiêu Nghiêu lên án
88
Chương 88: Mị Nương Võ thị
89
Chương 89: Quỳ xuống cầu xin Thái hậu
90
Chương 90: An ủi Cẩu tử
91
Chương 91: Huân hương khác thường
92
Chương 92: Bắt đầu trù tính
93
Chương 93: Phiên Phiên diễn kịch
94
Chương 94: Bay ở trên giường
95
Chương 95: Minh Quý phi xuống ngựa
96
Chương 96: Lộ ra dấu vết
97
Chương 97: Tê liệt trên giường
98
Chương 98: Chấp chưởng hậu cung
99
Chương 99: Phiên Phiên có thai
100
Chương 100: Lại viết cam đoan
101
Chương 101: Chúc Mẫn
102
Chương 102: Phản ứng thai nghén
103
Chương 103: Liễu Âm uống gió
104
Chương 104: Hồi cung sơ sài
105
Chương 105: Ngươi tới ta đi
106
Chương 106: Yêu nghiệt xuất thế
107
Chương 107: Hoàng thượng ứng đối
108
Chương 108: Đưa ra hình phạt
109
Chương 109: Hoàng thượng phát uy
110
Chương 110: Đâm sau lưng
111
Chương 111: Tần Phiên Phiên sinh
112
Chương 112: Đón mừng quý tử
113
Chương 113: Vui lên cho trẫm
114
Chương 114: Vô lương tâm
115
Chương 115: Sốt ruột cho uống sữa
116
Chương 116: Chúc Mẫn tự thú
117
Chương 117: Sự tình bại lộ
118
Chương 118: Đầy tháng
119
Chương 119: Hai phần thưởng
120
Chương 120: Ác mộng bắt đầu
121
Chương 121: Nhũ danh Nháo Nháo
122
Chương 122: Bước vào lãnh cung
123
Chương 123: Mở tiệc ăn tết
124
Chương 124: Năm mới đã đến
125
Chương 125: Mùng một đầu năm
126
Chương 126: Tràn đầy ủ rũ
127
Chương 127: Hoàng thượng nổi giận
128
Chương 128: Mềm lòng với nàng
129
Chương 129: Thích ai nhất!
130
Chương 130: Hoàng thượng cầu hôn
131
Chương 131: Lại thấy nón xanh
132
Chương 132: Âm mưu lớn
133
Chương 133: Bày kế lấy thư
134
Chương 134: Mộng đẹp được tạo thành
135
Chương 135: Bị đét mông
136
Chương 136: Phiên Phiên bố trí
137
Chương 137: Bắt đầu tính sổ
138
Chương 138: Khống chế Lưu Vũ
139
Chương 139: Liên lụy nhiều người
140
Chương 140: Cẩu tử thông báo
141
Chương 141: Ác mộng
142
Chương 142: Trò chơi khác thường
143
Chương 143: Làm ầm ĩ
144
Chương 144: Ngôi vị Hoàng hậu
145
Chương 145: Phong Hậu đại điển
146
Chương 146: Mời ba ly rượu
147
Chương 147: Phiên phiên uống say
148
Chương 148: Viết ý chỉ
149
Chương 149: Thu săn bắt đầu
150
Chương 150: Lý do khó nói
151
Chương 151: Hoàng thượng cảnh cáo
152
Chương 152: Tiêu Nghiêu hoài nghi
153
Chương 153: Cùng nhau cưỡi ngựa
154
Chương 154: Biểu muội Vệ Tình
155
Chương 155: Vệ Tình mất tích
156
Chương 156: Kẻ bị gọi là thích khách
157
Chương 157: Sưởi ấm cho nàng
158
Chương 158: Vệ Tình chết
159
Chương 159: Muốn lập Thái tử
160
Chương 160: Đoạn tụ
161
Chương 161: Muốn nàng đẹp
162
Chương 162: Ý chỉ viết thư tình
163
Chương 163: Có người hành thích
164
Chương 164: Lời đồn đãi bùng nổ
165
Chương 165: Bắt đầu rung chuyển
166
Chương 166: Hoàng Thượng trả thù
167
Chương 167: Thái Hân chết
168
Chương 168: Hoàng hậu xuất cung
169
Chương 169: Dẫn xà xuất động [1]
170
Chương 170: Đường đến sinh tử
171
Chương 171: Cảnh Vương đền tội
172
Chương 172: Kết cục ngày thành thân (1)
173
Chương 173: Kết cục ngày thành thân (2)
174
Chương 174: Kết cục ngày thành thân (3)
175
Chương 175: Nháo Nháo đọc sách, lại có thai
176
Chương 176: Say rượu
177
Chương 177: Nhật ký trưởng thành vui vẻ của Tiêu Nháo Nháo