Chương 16: Vợ chồng cũng là duyên

Ba ngày trước sau khi nghe theo lời Diêm Liệt nói, nàng ta liền trở về nhà, tướng công nàng sau khi uống rượu xong khi về nhà xác thực lại đánh nàng ta.

Lúc nàng ta cảm thấy nản lòng thoái chí, tướng công nàng ta đột nhiên dừng tay lại, thấy nương tử mình đang khóc đột nhiên cảm thấy áy náy, “Nương tử, thực xin lỗi, ta, ta không bao giờ uống rượu nữa, sẽ không bao giờ đánh nàng nữa.”

Quả nhiên, sau đó tướng công nàng ta thật sự không có đụng chạm đến rượu nữa, cũng không động thủ đánh nàng ta, lại còn rất yêu thương nàng ta, bản thân dường như thay đổi hoàn toàn.

Phu nhân cảm thấy thật sự kỳ quái, tướng công nàng ta làm sao đột nhiên liền thay đổi như vậy.

Vì thế nàng ta mang theo cái túi chạy tới khách sạn Hoàng Tuyền hỏi hai vợ chồng bọn họ, Đường Cẩn cũng tỏ vẻ tò mò hỏi, “Đúng vậy, quỷ đoản mệnh, rốt cục chuyện gì đã xảy ra?”

Diêm Liệt nói: “Kiếp trước tướng công nhà nàng là một con ngựa, bởi vì kiếp trước nàng rút roi đánh nó một ngàn roi, đời này nó đầu thai làm tướng công ngươi, nên cũng muốn đòi nợ một ngàn roi này.”

“Thì ra là thế, ta hiểu được, khó trách lần cuối cùng đánh được một nửa liền ngừng lại, có lẽ đã đánh xong một ngàn lần.” (Chị này chịu đựng giỏi thiệt!!! Ngàn roi đó nha T_T)

Sau khi nghe xong, Đường Cẩn đổ mồ hôi lạnh, nguyên lai là như vậy a!

Trước khi đi vị phu nhân kia còn để lại một túi ngân lượng to, nhưng khiến cho Đường Cẩn cao hứng hơn là bởi vì Diêm Liệt nói nàng là lão bản nương, cho nên số tiền này để nàng thu.

“Quỷ đoản mệnh, vậy vạn nhất người ta không muốn nhận quả báo, bản thân mình lại cố gắng tận lực vì gia đình, tướng công lại đối xử với người ta như thế, không ngừng oán hận, hai bên chẳng những căng thẳng, trái lại còn kết oán lớn hơn nữa, vậy thì làm sao?”

Diên Liệt tiếp tục phổ cập cho nàng một chút về phương diện nhân quả.

Vợ chồng là duyên, thiện duyên ác duyên, vô duyên không tụ.

Nhân gì, quả gì.

Đời này có thể gặp được hiền phu huệ thê, chẳng qua kiếp trước bọn họ kết được thiện duyên. Mà nay gặp phải ác phu kém thê, cũng là vì kiếp trước chính mình thiếu nợ bọn họ.

Dường như nàng cũng có thể lý giải được một chút, nếu có một người làm việc thiện, thì hẳn sẽ gặp được nhân duyên tốt, bởi hắn đời đời kiếp kiếp đều tu hành đúng, luôn kết thiện duyên rộng rãi, như vậy người báo ân tự nhiên liền nhiều hơn, nếu có thê tử kết tóc, có thể là kiếp trước hắn đã dốc sức giúp đỡ nàng, kiếp này liền được báo lại ân đức, tự nhiên sẽ chiếu cố hắn hơn, mà gia đình sẽ luôn hòa thuận.

Nghe đến đó, Đường Cẩn khong khỏi cảm thán: Đây chính là gieo nhân nào gặp quả nấy a!

Nói như vậy, nếu gặp bạn đời không như ý, chả nhẽ lại phải tự xem xét lại chính mình?? Nếu không phải kiếp trước chính mình mắc nợ người ta, thì người ta cũng không có khả năng ghi tạc trong lòng, đời này cũng không thể đi tìm mình đòi lại công đạo?!

“Vậy thích một người, có phải cũng là do có nhân quả bên trong?”

“Ví dụ như là, kiếp trước có một thư sinh yêu một thiên kim nhà giàu. Nhưng là, thiên kim nhà giàu lại làm tổn thương thư sinh, bỏ thư sinh lại kết hôn sinh con với một nam tử mộ đăng hộ đối khác. Vì thế kiếp này, thời điểm nàng ta gặp lại hắn cũng không hiểu vì sao lại thích hắn, mà hắn lại làm tổn thương nàng ta, cuối cùng là bỏ nàng ta, làm cho nàng ta thương tâm khổ sở.”

“Vậy có phải kiếp trước của ta thiếu nợ ngươi cái gì, cho nên kiếp này người tìm ta đòi nợ, sau đó chúng ta liền kết làm phu thê?” Đường Cẩn tò mò hỏi.

“Cũng không có, duyên phận chúng ta kiếp này mới bắt đầu.”

“Nha~ Thì ra là trăm năm tu cùng thuyền vượt, ngàn năm tu cùng chẩm miên.*” Nói xong câu đó, Đường Cẩn cũng ngượng ngùng nở nụ cười, hắc hắc.

Hay một câu trăm năm tu cùng thuyền vượt, ngàn năm tu cùng chẩm miên. Trong lòng Diêm Liệt đã có cách, khuôn mặt tuấn mỹ mang theo nét tà mị lại bất giác mỉm cười.

(*): Trăm kiếp tu được chung thuyền, nghìn đời tu được gối giường ngủ chung.

Chapter
1 Chương 1: Ta là sao chổi?
2 Chương 2: Bát tự thuần âm
3 Chương 3: Vết thương
4 Chương 4: Thành thân
5 Chương 5: Tổng vệ sinh
6 Chương 6: Công việc ở khách sạn
7 Chương 7: Túi phúc ấm
8 Chương 8: Đi dạo phố
9 Chương 9: Lần đầu gặp mặt
10 Chương 10: Lam Ngân
11 Chương 11: Dùng tiền cứu người
12 Chương 12: Nhân họa đắc phúc
13 Chương 13: Nửa đêm kinh hồn!
14 Chương 14: Nữ tử bị gia bạo
15 Chương 15: Bị đánh một lần nữa
16 Chương 16: Vợ chồng cũng là duyên
17 Chương 17: Cư nhiên là huynh đệ!
18 Chương 18: Xuống âm phủ tán gái?
19 Chương 19: Một cước đoạn tử tuyệt tôn
20 Chương 20: Bị bắt!
21 Chương 21: Uy hiếp
22 Chương 22: Tầng Địa Ngục thứ sáu
23 Chương 23: Thực hiện kế hoạch
24 Chương 24: Yêu tính khó sửa
25 Chương 25: Dò xét
26 Chương 26: Hối hận
27 Chương 27: Đạo trưởng
28 Chương 28: Đại nạn đã đến
29 Chương 29: Lần đầu hôn môi
30 Chương 30: Kiên trì chờ đợi
31 Chương 31: Bài học đẫm máu
32 Chương 32: Yêu quái và yêu đạo
33 Chương 33: Phàm gian có câu nói
34 Chương 34: Lần đầu gặp Liên U
35 Chương 35: Phu thê Lang yêu
36 Chương 36: Phu thê tình thâm
37 Chương 37: Công đường thẩm án
38 Chương 38: Người phàm phải né tránh
Chapter

Updated 38 Episodes

1
Chương 1: Ta là sao chổi?
2
Chương 2: Bát tự thuần âm
3
Chương 3: Vết thương
4
Chương 4: Thành thân
5
Chương 5: Tổng vệ sinh
6
Chương 6: Công việc ở khách sạn
7
Chương 7: Túi phúc ấm
8
Chương 8: Đi dạo phố
9
Chương 9: Lần đầu gặp mặt
10
Chương 10: Lam Ngân
11
Chương 11: Dùng tiền cứu người
12
Chương 12: Nhân họa đắc phúc
13
Chương 13: Nửa đêm kinh hồn!
14
Chương 14: Nữ tử bị gia bạo
15
Chương 15: Bị đánh một lần nữa
16
Chương 16: Vợ chồng cũng là duyên
17
Chương 17: Cư nhiên là huynh đệ!
18
Chương 18: Xuống âm phủ tán gái?
19
Chương 19: Một cước đoạn tử tuyệt tôn
20
Chương 20: Bị bắt!
21
Chương 21: Uy hiếp
22
Chương 22: Tầng Địa Ngục thứ sáu
23
Chương 23: Thực hiện kế hoạch
24
Chương 24: Yêu tính khó sửa
25
Chương 25: Dò xét
26
Chương 26: Hối hận
27
Chương 27: Đạo trưởng
28
Chương 28: Đại nạn đã đến
29
Chương 29: Lần đầu hôn môi
30
Chương 30: Kiên trì chờ đợi
31
Chương 31: Bài học đẫm máu
32
Chương 32: Yêu quái và yêu đạo
33
Chương 33: Phàm gian có câu nói
34
Chương 34: Lần đầu gặp Liên U
35
Chương 35: Phu thê Lang yêu
36
Chương 36: Phu thê tình thâm
37
Chương 37: Công đường thẩm án
38
Chương 38: Người phàm phải né tránh