Chương 73: 73: Hóa Ra Bách Ảnh Quân Cũng Có Lúc Yếu Đuối

Sau khi nghe Bách lão gia kể lại thì cả ba người Bách Ảnh Quyền, Bách Tĩnh Ngưng và Bách Mỹ Tranh đều kinh ngạc.

Cả ba đồng loạt nhìn sang Vũ Kiều tò mò hỏi:
- Thật hả mẹ? Ba mẹ từng trãi qua những chuyện như vậy thật sao?
Vũ Kiều thấy các con tò mò thì cũng khẽ gật đầu đáp:
- Đúng vậy, lúc đó mẹ cứ tưởng mình sắp chết rồi nhưng may mắn đã được các bác sĩ cấp cứu kịp thời nên không sao cả.
Nói rồi Vũ Kiều lúc này cũng nhìn sang Bách Ảnh Quân nhẹ nhàng bảo:
- Tiểu Quân, ông trời không phụ người có lòng.

Mẹ tin Tiểu Giai nhất định sẽ bình an! Ba mẹ là người từng trãi, nổi đau của con sao ba mẹ không hiểu chứ? Chỉ là con biết không, tất cả mọi thứ trên đời đều đã được số mệnh định sẵn.

Nếu số mệnh đã cho hai đứa ở bên nhau thì nhất định sẽ không mang Tiểu Giai đi! Nếu số mệnh đã định hai đứa sẽ phải xa nhau thì dù con có làm cách nào cũng không thay đổi được.
Nói đoạn Vũ Kiều dừng lại, bà tiến tới đặt tay lên vai Bách Ảnh Quân an ủi:

- Nhưng con yên tâm, con và Tiểu Giai đã ở bên nhau lâu như vậy.

Mẹ tin rằng ông trời cũng sẽ không nỡ mang con bé đi đâu! Đừng lo nữa nhé!
Bách Ảnh Quyền, Bách Tĩnh Ngưng và cả Bách Mỹ Tranh nghe vậy thì cũng gật đầu cả ba cùng đồng loạt lên tiếng động viên:
- Anh cả, chị dâu sẽ bình an mà!
15 phút sau
Cộp Cộp Cộp
Một lần nữa tiếng bước chân dồn dập lại vang lên nhưng lần này là trong bệnh viện trên dãy hành lang của bệnh viện có bốn người xoay quanh chiếc xe đẩy, họ lo lắng nhìn chằm chằm vào cô gái đang nằm ở trên chiếc xe được đưa vào phòng cấp cứu.

Chiếc xe được các bác sĩ, y tá đẩy vào phòng, Bách Ảnh Quân đứng thơ thẫn nhìn theo chiếc xe đến tận khi nó khuất sau cánh cửa mới thôi.
Đèn phòng cấp cứu sáng lên, cả gia đình Bách gia lo lắng ngồi bên ngoài chờ đợi.

Vũ Kiều nhắm mắt chấp hai tay đan chặt vào nhau không ngừng cầu nguyện, Bách lão gia thấy vợ như vậy thì khẽ choàng tay qua vai bà vỗ vài cái an ủi:
- Con bé sẽ không sao mà!
- Nhưng em sợ...
- Kiều Kiều, em phải mạnh mẽ lên! Có vậy mới là chỗ dựa tinh thần cho tụi nhỏ.
Vũ Kiều khẽ nghiêng đầu nhìn Bách lão gia, nước mắt bắt đầu theo khóe mắt mà chảy xuống.

Sao bà lại không biết lúc này chính mình phải vững vàng để làm chỗ dựa cho các con chứ.

Nhưng nói sao bà vẫn chỉ là một con người, hơn nữa còn là một người mẹ chứng kiến cảnh con mình bị bắn.

Muốn bà mạnh mẽ, bà làm sao có thể mạnh mẽ được đây?

Như hiểu được tâm tư của vợ mình, Bách lão gia liền đưa tay xoay người để vợ đối diện với mình rồi nhìn bà với ánh mắt dịu dàng nói:
- Anh hiểu em lo lắng điều gì, anh cũng thế! Kiều Kiều à, cả anh và em đều là bậc trưởng bối chứng kiến Tiểu Giai lớn lên từ nhỏ.

Nỗi lo em đang phải chịu đựng bây giờ anh cũng có, thế nên dù kết quả có là gì anh và em đều sẽ cùng vượt qua!
Vũ Kiều nghe vậy thì mím chặt môi không nói, bà gục mặt vào vai Bách lão gia dùng tay che miệng để ngăn không cho nước mắt chảy ra.

Bách lão gia thấy vậy cũng đau lòng, ông đưa tay khẽ vuốt lưng giúp Vũ Kiều lấy lại bình tĩnh.

Sau một lúc cuối cùng bà cũng bình tĩnh lại, Vũ Kiều nhìn vào mắt Bách lão gia rồi gật đầu vô cùng kiên định:
- Anh nói đúng, Tiểu Quân bây giờ chắc chắn còn lo lắng hơn chúng ta gấp nhiều lần.

Chúng ta là cha mẹ nhất định phải là chỗ dựa tinh thần cho các con, không thể để tụi nhỏ phiền lòng thêm được.
Nói rồi Vũ Kiều đứng dậy, bà đi đến đứng cạnh Bách Ảnh Quân vừa đặt tay lên vai anh an ủi vừa ôn nhu lên tiếng:
- Tiểu Quân, mẹ hiểu cảm giác của con bây giờ nên con không cần phải cố gắng gồng mình tỏ ra mạnh mẽ đâu!
Đối mặt với câu nói của Vũ Kiều thì Bách Ảnh Quân vẫn như cũ, anh không hề biểu lộ ra bất cứ cảm xúc gì chỉ nói:
- Con không sao!

Vũ Kiều thấy bộ dạng của con trai như vậy thì lại càng đau lòng, bà thở dài một cái rồi lại nói:
- Sao lại không sao được? Tiểu Quân, dù con có lớn thế nào vẫn là đứa con do mẹ sinh ra! Cảm giác lo lắng, nỗi đau trong lòng con hiện tại sao mẹ lại không hiểu?
Câu nói của Vũ Kiều lần này như một con dao găm thẳng vào chỗ yếu nhất của anh thành công phá tan bức tường mà Bách Ảnh Quân đã cố tạo ra để che đậy cảm xúc.

Anh hít một hơi thật sâu để lộ ra đôi mắt đã đỏ ửng, giọng anh nghẹn ngào:
- Mẹ, con sợ!
Chỉ ba từ ngắn ngủi thế thôi mà chốc lát khiến trái tim người mẹ đau nhói, bà đưa tay lau nước mắt trên mặt con trai mình ân cần nói:
- Đừng sợ, sẽ ổn thôi con!
Bách Ảnh Quân nghe thấy lời an ủi của mẹ thì khẽ cúi đầu, anh nhìn vào mắt mẹ mình cơ thể bắt đầu run rẩy.

Cuối cùng Bách Ảnh Quân nghẹn ngào hỏi:
- Nếu cô ấy không tỉnh lại thì sao mẹ?

Chapter
1 Chương 51: 51: Hiềm Khích Giữa Du Thị Và Hạ Thị
2 Chương 52: 52: Bí Mật Kinh Tởm Của Du Thị
3 Chương 53: 53: Thẩm Đình Chi Bị Tấn Công
4 Chương 54: 54: Bên Anh Là Khoảng Thời Gian Yên Bình Nhất
5 Chương 55: 55: Mối Thù Từ 20 Năm Trước
6 Chương 56: 56: Sự Thấu Hiểu Tạo Nên Chúng Ta Của Bây Giờ
7 Chương 57: 57: Quá Khứ Tạo Nên Một Bách Ảnh Quân Lạnh Lùng Tàn Nhẫn
8 Chương 58: 58: Thì Ra Anh Vẫn Yêu Cô Như Vậy
9 Chương 59: 59: Thì Ra Bé Con Của Anh Đã Trở Nên Bản Lĩnh Như Thế!
10 Chương 60: 60: Cuộc Đối Đầu Chính Thức Mở Màn
11 Chương 61: 61: Tôi Mới Là Vợ Của Bách Ảnh Quân!
12 Chương 62: 62: Âm Mưu Của Chị Em Du Mẫn Hoa
13 Chương 63: 63: Âm Mưu Được Vén Màn
14 Chương 64: 64: Mẹ Chồng Đánh Ghen
15 Chương 65: 65: Hạ Màn
16 Chương 66: 66: Tự Làm Tự Chịu!
17 Chương 67: 67: Anh Đừng Hối Hận!
18 Chương 68: 68: Giông Bãi Kéo Đến
19 Chương 69: 69: Nguy Hiểm Cùng Cực
20 Chương 70: 70: Bách Lão Gia Bị Thương
21 Chương 71: 71: Bi Kịch Có Lặp Lại
22 Chương 72: 72: Ba Mẹ Cũng Từng Như Vậy!
23 Chương 73: 73: Hóa Ra Bách Ảnh Quân Cũng Có Lúc Yếu Đuối
24 Chương 74: 74: Bình An Vô Sự
25 Chương 75: 75: Tỉnh Lại
26 Chương 76: 76: Mang Thai
27 Chương 77: 77: Khám Thai
28 Chương 78: 78: Siêu Âm
29 Chương 79: 79: Bách Tổng Khóc Rồi!
30 Chương 80: 80: Cám Dỗ Chết Người
31 Chương 81: 81: Bảo Bối Cầu Xin Anh Đi!
32 Chương 82: 82: Cưng Chiều
33 Chương 83: 83: Sự Cưng Chiều Chỉ Dành Cho Riêng Em!
34 Chương 84: 84: Tình Yêu Của Hoàng Vũ Hiên
35 Chương 85: 85: Tặng Quà
36 Chương 86: 86: Những Món Quà Ý Nghĩa
37 Chương 87: 87: Thông Báo Tin Mừng
38 Chương 88: 88: Niềm Hạnh Phúc To Lớn
39 Chương 89: 89: Quá Khứ Có Nhau
40 Chương 90: 90: Vì Nơi Đó Có Em!
41 Chương 91: 91: Ông Xã Em Đói!
42 Chương 92: 92: Sinh Con
Chapter

Updated 42 Episodes

1
Chương 51: 51: Hiềm Khích Giữa Du Thị Và Hạ Thị
2
Chương 52: 52: Bí Mật Kinh Tởm Của Du Thị
3
Chương 53: 53: Thẩm Đình Chi Bị Tấn Công
4
Chương 54: 54: Bên Anh Là Khoảng Thời Gian Yên Bình Nhất
5
Chương 55: 55: Mối Thù Từ 20 Năm Trước
6
Chương 56: 56: Sự Thấu Hiểu Tạo Nên Chúng Ta Của Bây Giờ
7
Chương 57: 57: Quá Khứ Tạo Nên Một Bách Ảnh Quân Lạnh Lùng Tàn Nhẫn
8
Chương 58: 58: Thì Ra Anh Vẫn Yêu Cô Như Vậy
9
Chương 59: 59: Thì Ra Bé Con Của Anh Đã Trở Nên Bản Lĩnh Như Thế!
10
Chương 60: 60: Cuộc Đối Đầu Chính Thức Mở Màn
11
Chương 61: 61: Tôi Mới Là Vợ Của Bách Ảnh Quân!
12
Chương 62: 62: Âm Mưu Của Chị Em Du Mẫn Hoa
13
Chương 63: 63: Âm Mưu Được Vén Màn
14
Chương 64: 64: Mẹ Chồng Đánh Ghen
15
Chương 65: 65: Hạ Màn
16
Chương 66: 66: Tự Làm Tự Chịu!
17
Chương 67: 67: Anh Đừng Hối Hận!
18
Chương 68: 68: Giông Bãi Kéo Đến
19
Chương 69: 69: Nguy Hiểm Cùng Cực
20
Chương 70: 70: Bách Lão Gia Bị Thương
21
Chương 71: 71: Bi Kịch Có Lặp Lại
22
Chương 72: 72: Ba Mẹ Cũng Từng Như Vậy!
23
Chương 73: 73: Hóa Ra Bách Ảnh Quân Cũng Có Lúc Yếu Đuối
24
Chương 74: 74: Bình An Vô Sự
25
Chương 75: 75: Tỉnh Lại
26
Chương 76: 76: Mang Thai
27
Chương 77: 77: Khám Thai
28
Chương 78: 78: Siêu Âm
29
Chương 79: 79: Bách Tổng Khóc Rồi!
30
Chương 80: 80: Cám Dỗ Chết Người
31
Chương 81: 81: Bảo Bối Cầu Xin Anh Đi!
32
Chương 82: 82: Cưng Chiều
33
Chương 83: 83: Sự Cưng Chiều Chỉ Dành Cho Riêng Em!
34
Chương 84: 84: Tình Yêu Của Hoàng Vũ Hiên
35
Chương 85: 85: Tặng Quà
36
Chương 86: 86: Những Món Quà Ý Nghĩa
37
Chương 87: 87: Thông Báo Tin Mừng
38
Chương 88: 88: Niềm Hạnh Phúc To Lớn
39
Chương 89: 89: Quá Khứ Có Nhau
40
Chương 90: 90: Vì Nơi Đó Có Em!
41
Chương 91: 91: Ông Xã Em Đói!
42
Chương 92: 92: Sinh Con