Chương 37: 37: Cảm Ơn Đã Tin Tôi

Tại lối vào của trung tâm mua sắm, bầu trời đầy sao, cách đó không xa, ánh sáng đèn đường lờ mờ hòa nhập với con phố dần chìm vào yên tĩnh, kéo dài đến nơi phương xa không tên.
Ánh trăng chói lọi như dát thên cơ thể đầy mê hoặc của nàng một tầng mông lung.

Mái tóc đen thả xõa bên vai, che phủ khuôn mặt chứa nét mỏi mệt.

Điếu thuốc lá lóe sáng giữa hai ngón tay, Lam Tử Ngưng khoanh tay, đưa điếu thuốc còn cháy dở lên môi.

Ẩn mình trong góc tối này, nhìn theo bóng người xách túi đi qua đi lại trước cửa tòa nhà, Lam Tử Ngưng cười nhạt.

Nhưng nếu nhìn kỹ vào mắt nàng, có thể nhận ra trong đó đang hình thành cơn lốc xoáy.

Nhìn lại đồng hồ trên tay, cách cuộc gọi vừa rồi khoảng 10 phút.

Nên qua đó đối mặt hiện thực thôi.

Nàng hít sâu, lại hít sâu một hơi, sau đó đeo lên gương mặt tươi cười ngọt ngào, đi tới chỗ Kha Hựu.

"A Hựu."
Kha Hựu ngẩn ra, vô thức quay đầu lại, Lam Tử Ngưng bước đi nhẹ nhàng, mặt mày đều là ý cười.

Kha Hựu chợt không nhích nổi chân, chỉ biết nhìn nàng chậm rãi đến gần.

"Hôm nay em thật xinh đẹp." Không biết Lam Tử Ngưng đã gần Kha Hựu lúc nào, nàng vươn tay ôm Kha Hựu vào trong lòng.

Giọng của nàng mềm mại, lại hơi cau mày, từ cao buông mắt nhìn xuống: "Tôi đã nói em mặc váy rất thu hút mà."
Nháy mắt sau đó, môi của nàng đã in bên khóe miệng Kha Hựu, giống như một nụ hôn rất tự nhiên.

Trong phút chốc, hô hấp như ngừng lại.

Nhịp tim mới bình thường lại bắt đầu nhanh hơn.

Kha Hựu không có đẩy nàng ra, ngẩng đầu cười nói: "Đây là trên đường phố, tôi không muốn trở thành tâm điểm đâu."
"Sợ gì chứ, tôi chính là muốn nói cho toàn bộ thế giới biết, em là người phụ nữ của tôi."
Lam Tử Ngưng chẳng hề để ý mà còn ôm Kha Hựu chặt hơn, dùng lời nói quả quyết nhất để che giấu nỗi bất an trong lòng.

Người phụ nữ của nàng.

Giọng nói bá đạo tột cùng, Kha Hựu nghe vào trong tai cứ như là lời dụ dỗ ngon ngọt động lòng người nhất, lại mang gai nhọn đam thẳng vào tim.

Nàng sẽ không biết, một câu nói ngắn nhủn ấy thôi nhưng đã tạo thành bao nhiêu chấn động trong lòng Kha Hựu.

Rõ ràng là đang lừa dối nàng, rõ ràng là đang diễn kịch, nhưng vẫn luôn bất tri bất giác bị nàng kéo đi, càng ngày càng tới sát biên giới không khống chế được, hướng đến vạn kiếp bất phục.

Bóng của Lam Tử Ngưng bao trùm tới, giống như là lưới đen to lớn vây quanh Kha Hựu, có cảm giác cả người sẽ bị nuốt chững trong đó.

Kha Hựu cười cười: "Vậy tôi phải bảo vệ địa vị này rồi."
"Đương nhiên, em ở trong lòng tôi là độc nhất vô nhị." Ngón tay Lam Tử Ngưng quấn quanh sợi tóc của Kha Hựu, ra vẻ tự nhiên hỏi: "Sao em lại ở đây?"
Kha Hựu hơi thấp thỏm một chút, cuối cùng vẫn quyết tâm liều mạng, lùi ra sau, nhét quà vào lòng nàng.

"Mua quà cho chị."
Tuy rằng hiềm nghi Tăng Bằng Vũ hơn nhiều, nhưng gặp phải Kha Hựu ở chỗ này, quá mức trùng hợp.

Con người sâu thẳm càng thêm thâm trầm khó dò, Lam Tử Ngưng bất an, nhưng cũng có hơi vui sướng.

"Tôi có thể mở ra xem ngay lúc này chứ?"
Trên mặt nàng đầy hứng khởi, cô gái trẻ đang yêu, chính là dễ dàng thỏa mãn như vậy.

Kha Hựu nhìn đồng hồ: "Còn tới nửa tiếng đồng hồ, chị không thể chờ một chút?"
Đôi mắt Lam Tử Ngưng dán chặt vào khuôn mặt của người trước mắt, cằm hơi nghênh, lần nữa ôm cô vào lòng.

Tỳ cằm trên đầu cô, cất giọng đầy cưng chiều, nói: "Được, vậy theo sắp xếp của em, chúng ta đi đâu tiếp đây?"
Kha Hựu vươn tay vỗ nhẹ lên lưng nàng: "Không có kế hoạch, chỉ muốn trông thấy chị.

Nhưng mà không có như tôi tưởng tượng, tôi không thấy quà của mình đâu cả."
Giọng điệu của cô nhàn nhạt mang theo chút mất mát, Lam Tử Ngưng chợt thấy đau xót trong lòng: "Tới đây vội quá..."
Kha Hựu thấy nàng cúi đầu cười nhạt, bên môi cảm thấy đắng chát.

Rõ ràng Lam Tử Ngưng thoạt nhìn như đang có lệ, nhưng lại có mị lực hấp dẫn khó tả thành lời.

"Chị nói sạo."
Lam Tử Ngưng sửng sốt.

Kha Hựu đổi chủ đề, giả vờ ai oán: "Quên đi, tôi cũng không mong chị sẽ nhớ ngày này."
Lam Tử Ngưng xoa xoa lòng bàn tay Kha Hựu: "Đi thôi, tiếp theo do tôi sắp đặt nhé?"
Kha Hựu không trả lời, chỉ là cười, cười hai người đều ngầm hiểu cả hai đang dối gạt nhau.

.

Truyện Sủng
Người của Lam Tiêu Tần chia hai nhóm, một theo Tăng Bằng Vũ, một theo Kha Hựu.

Nhóm theo cô còn đang giám thị ở xa không tới gần, thế nhưng Tăng Bằng Vũ đã bị cản lại.

Sự tình tạm thời theo như dự đoán, sợ rằng, Lam Tiêu Tần sẽ nhanh chóng xuất hiện.

Quả nhiên, một người đàn ông mặc tây trang xuất hiện, Kha Hựu nhận ra hắn.

Hắn chính là người vẫn trốn trong góc giám thị cô.

Hắn xuất hiện liền phá tan bầu không khí ôn tồn này.

"Ngưng tỷ, Tần ca bảo cô mang Kha Hựu tới bãi đỗ xe."
Lam Tử Ngưng buông tay ra, đi qua nghe người nọ thấp giọng thì thầm, cuối cùng chỉ thấy nàng bình tĩnh nói: "Biết rồi."
Kha Hựu nhìn thoáng qua Lam Tử Ngưng, biết nàng đang mệt mỏi, nhưng nàng như thế chứng tỏ nàng có quan tâm tới cô, liền cười hỏi: "Tần ca cũng tới?"
Lam tử lại nắm tay Kha Hựu, kề bên tai cô nói nhỏ: "Đêm nay bắt nội gián."
Kha Hựu sửng sốt, nhìn thẳng Lam Tử Ngưng.

Lam Tử Ngưng nắm tay Kha Hựu cảm giác được rung động rõ ràng, vừa cẩn thận quan sát sắc mặt của cô, vừa dắt cô đi theo người đàn ông kia, còn kéo cô nói thầm: "Em đoán là ai?"
Kha Hựu cười nhẹ: "Sẽ không là tôi chứ?"
Lam Tử Ngưng híp mắt, nhất thời chẳng đoán được Kha Hựu và Tăng Bằng Vũ ai thật ai giả.

Ý của Lam Tiêu Tần là muốn để hai người đối chất nhau.

Nhún nhún vai: "Giờ em cũng không tức giận?"
Kha Hựu nắm chặt tay Lam Tử Ngưng hơn: "Tần ca hoài nghi tôi không thể ngăn cản." Sau đó tà híp mắt, có chút bất mãn nói: "Nếu như là chị, thì chị biết hậu quả rồi đó."
Lam Tử Ngưng cười phì: "Em yên tâm, không có chứng cứ tôi sẽ không để anh cả động tới em đâu."
Ngọn đèn chói mắt, miểng thủy tinh rơi vãi đầy đất, làm ánh sáng càng tỏa mạnh.

Chiếc xe Kha Hựu lái tới, bốn cửa sổ đều bị bắn phá.

Trong xe lộn xộn hết cả, hiển nhiên vừa nãy đã bị người lục soát.

Lam Tử Ngưng quan sát sắc mặt của Kha Hựu.

Trên mặt cô không có chút bất an, nhưng thật ra mơ hồ có vẻ không vui, nàng vội lấp liếm: "Chỉ cần đêm nay có thể bắt được nội gián, tôi bảo đảm sau này chuyện như vậy sẽ không xảy ra nữa.

"
Kha Hựu thở dài, dắt Lam Tử Ngưng đi tới xe của Lam Tiêu Tần.

Tài xế xuống xe, Kha Hựu hiểu ý, lên ngồi trước.

"Tần ca."
Lam Tiêu Tần đang nhắm mắt dưỡng thần, như không hề để ý.

Lam Tử Ngưng mở cửa xe, ngồi chỗ phó lái, thấy Lam Tiêu Tần như thế liền khẽ gọi: "Anh, Kha Hựu chỉ là vội tới mua quà cho em thôi."
"Làm chính sự." Lam Tiêu Tần không nóng không lạnh lên tiếng, âm cuối mang theo khí tức lãnh liệt, mặt không cảm xúc liếc nhìn Kha Hựu.

Một diễn chính diện một diễn phản diện, Kha Hựu cười cười không nói gì, vỗ vỗ tay Lam Tử Ngưng, chỉ nàng cài đai an toàn vào.

Lam Tử Ngưng không khỏi giật mình, mi mắt giật giật.

Thái độ Lam Tiêu Tần như thế có nghĩa là đã xác định Tăng Bằng Vũ, thế nhưng Kha Hựu cũng không thoát được can hệ?
Kha Hựu đánh mắt thoáng nhìn ra sau, hơi nhíu mày hỏi: "Tần ca, đi đâu đây?"
"Không xa, rẽ trái, ở đó có một hẻm tối."
Có thể là vô thức, Lam Tiêu Tần hơi nheo mắt, cụp mắt nhìn cô, bên môi ẩn hiện nét cong cong chứng tỏ anh có cười.

Lam Tiêu Tần đưa văn kiện trong tay cho Lam Tử Ngưng.

Lam Tử Ngưng bất chợt thấy căng thẳng, mở ra xem.

Đây là một phần ghi chép cuộc gọi vẫn còn thơm mùi mực in.

Số điện thoại lạ, cái bên trên rõ ràng viết số này chỉ liên lạc với 2 số khác nữa thôi.

Một là Háo Tử, còn lại thì không biết là ai.

Còn số ở dưới, đó là bản ghi chép số điện thoại bản thân đưa cho Kha Hựu.

Mà trên đó chỉ có mấy dòng, đều là gọi mình.

Kha Hựu nghiêng đầu nhìn lại, sắc mặt Lam Tử Ngưng vốn không tốt lắm, cô nhẹ nhàng cười: "Tôi làm chị thất vọng rồi hở?"
Hàng mi dày chớp giật, Lam Tử Ngưng cảm thấy bản thân hình như bị trùy nhọn đâm xuyên qua, chút tâm tư cũng không thể giấu diếm Kha Hựu, khẽ hít sâu: "Em có thể giải thích."
Kha Hựu trầm mặc nhìn đường phía trước, hơi ngã người ra sau, như là đang tập trung lái xe.

Lặng im giây lát, cô mới ngập ngừng mở miệng: "Tôi muốn biết ai đang chơi tôi."
Xe chưa tắt máy, nhưng vẫn nghe được tiếng gậy gộc đập lên người cùng với tiếng kêu rên bị đè nén mơ hồ bên trong ngõ nhỏ.

Kha Hựu bất giác siết chặt tay lái, các đốt ngón tay từ lâu đã trắng bệch.

Cậu cảnh sát trẻ bị Tăng Bằng Vũ nổ súng bắn trọng thương đã chết, hiện tại Tăng Bằng Vũ có bị ăn khổ cỡ nào, cũng không thể đền lại tính mệnh trẻ tuổi ấy.

Lam Tiêu Tần xuống xe trước, Lam Tử Ngưng bất giác đi tới nắm tay Kha Hựu.

Nàng gắng gượng nở nụ cười: "Đó là Tăng Bằng Vũ."
Mặc dù nụ cười ẩn trong bóng đêm, vẫn có đủ mị lực mê hoặc nhân tâm.

Kha Hựu bình tĩnh đáp: "Hắn đã không vừa mắt tôi lâu lắm rồi."
"Tôi không biết, tôi thực sự không biết gì hết."
Một giọng nam nức nở hỗn loạn kêu la ở trong hẻm nhỏ vắng vẻ nghe quỷ dị cực kỳ.

Tiếng kêu này không phải của Tăng Bằng Vũ.

Kha Hựu giương mắt nhìn lên, thì thấy ông chủ cửa hàng đồ lưu niệm bị đánh mặt mũi bầm dập quỳ trên mặt đất.

Anh ta nhìn thấy Lam Tiêu Tần đang đến gần, giơ bàn tay đầy máu túm lấy ống quần anh: "Tiên sinh, không liên quan đến tôi.

Tôi chỉ làm cho cô gái đó món đồ thủy tinh, nên mới liên hệ với cô ta thôi."
Lam Tiêu Tần đứng đó, vóc người cao lớn hứng ánh sáng, lạnh lùng cười, vung tay lên.

Tăng Bằng Vũ liền bị đẩy tới.

Lam Tiêu Tần cũng không ngẩng đầu, nhàn nhạt nói: "Anh nói anh theo dõi Kha Hựu mới đến đây?"
Không khí giống như là đang bị một bàn tay to vô tình bóp nghẹt, lại một lần nữa có cảm giác áp lực, Kha Hựu quay đầu nhìn Lam Tử Ngưng, ánh mắt sắc bén.

Chạm phải ánh nhìn của Kha Hựu, Lam Tử Ngưng hơi sửng sốt, không thể dời đi, cũng không được phép rời đi.

Kha Hựu như đang muốn nhìn thấy hết cảm xúc của nàng.

"Tần ca." Tăng Bằng Vũ chỉ vào Kha Hựu: "Cô ta có hai cái sim điện thoại, cái sim bị thay đang ở trong túi tiền của cô ta.

Trong đó có một tin nhắn, chính là ghi địa điểm và thời gian."
Kha Hựu khẽ hít sâu, lấy sim từ trong túi ra, lại lấy sim trong điện thoại ra, nắm tay Lam Tử Ngưng đang không hé răng lên.

Cô cười mang theo tia tự giễu, bỏ sim vào trong tay nàng, nhét sim kia vào điện thoại, rồi mở tin nhắn lên cho Lam Tử Ngưng xem.

Trung tâm thương mại Minh Châu quầy A318, 10 giờ tối.
Lam Tử Ngưng chấn động, đó là số của Háo Tử.

"Tôi nghĩ là liên hệ với chị thì nên cẩn thận hơn.

Nếu như dùng hai sim cũng là sai, thì tôi không còn gì để nói." Kha Hựu nhìn điện thoại di động, cười nói: "Thời gian cũng qua rồi, chị mở quà đi."
"Đúng rồi đúng rồi! Chính là cái đó! Cô Kha còn theo tôi học gói quà, trước đó liên hệ cũng là vì chọn mẫu thôi.

Là anh Háo Tử giới thiệu chúng tôi mà."
Tăng Bằng Vũ nghe ông chủ cửa hàng đồ lưu niệm nói, đột nhiên mặt trắng bệch.

Ngay trước mắt bao người, Lam Tử Ngưng mở hộp quà được gói cẩn thận ra, không bao lâu, vật nặng trịch ấy liền đặt trong ngực.

Đó là một bức tượng bằng thủy tinh trong suốt, hình hai cô bé mặc váy nắm tay, dựa vào nhau.

Bên cạnh là khung hình có bức ảnh Kha Hựu và nàng.

Đó là một tấm ảnh nàng chưa bao giờ thấy, có lẽ là ghép vào.

Trong ảnh, Kha Hựu trông phóng khoáng, cười rất tươi, có cảm giác tài hoa mà chỉ có những cô gái phương Đông mới có.

Mà nàng cũng cười, nhưng nụ cười ấy ngay cả nàng cũng thấy xa lạ.

Nụ cười đơn thuần đó hình như chỉ thấy được khi ở trước mặt Kha Hựu, hơn phân nửa là ảnh Kha Hựu chụp.

"Bằng ca, tôi biết chuyện tôi phụ trách Dạ Mị anh không ưng mắt, nhưng anh cũng đừng vì thế mà đổ oan cho tôi chứ.

Theo dõi? Chỉ sợ anh biết đêm nay tôi sẽ tới đây, cố ý lựa chọn địa điểm gặp mặt là chỗ này, để có chuyện gì cũng dễ trút lên đầu tôi?"
Kha Hựu lắc đầu, đường nhìn thủy chung chưa từng dời khỏi người Lam Tử Ngưng: "Tần ca không tin, có thể hỏi Háo Tử, cửa hàng này, là anh ta gợi ý cho tôi."
"Tờ giấy đó là sao?" Lam Tiêu Tần chộp vai Tăng Bằng Vũ, tay chậm rãi trượt xuống, thuận thế lấy một tờ giấy chiết khấu từ trong túi của Tăng Bằng Vũ ra, cong môi cười: "Mã số bắt hổ? Tôi đúng là tuổi hổ."
Tăng Bằng Vũ trợn mắt, tình huống này quá đột ngột.

Là cái bẫy, là bẫy Kha Hựu bày ra!
Tăng Bằng Vũ lúc này mới giật mình ngộ ra.

Vừa nãy lúc Kha Hựu bước và cửa hàng kia, có người đụng phải hắn.

Người nọ còn lấy khăn tay lau đồ bị dính nước cho hắn, tờ giấy chính là bị bỏ vào túi tiền khi đó!
Nhưng hiển nhiên, hiện tại đã thành chuyện nhảy vào Hoàng Hà cũng không rửa sạch.

Lam Tiêu Tần cũng không cho hắn cơ hội giải thích.

Anh xoay người, hơi giương mày lên, liền nghe cốp một tiếng.

Gậy sắt đập vào ót Tăng Bằng Vũ, hắn lảo đảo ngả xuống đất.

Liếc nhìn Kha Hựu, vo tròn tờ giấy trong tay, khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra nụ cười cực nhạt.

"Về phần cô, lại qua cửa."
Lam Tử Ngưng lúc này mới cảm nhận được, hơi nghẹn trong ngực này giờ đã được xả ra.

Nàng nhanh chóng ôm vai Kha Hựu kéo vào lòng, trái tim đập bịch bịch như vọng lên màng tai.

Nàng ôn nhu nói: "Cảm ơn em, cảm ơn em."
Cứ duy trì tư thế bị ôm chặt như vậy, nhìn Lam Tử Ngưng rốt cuộc nở nụ cười chân thật duy nhất trong buổi tối hôm nay, Kha Hựu vô thức quay đầu đi.

Chút ánh sáng nhàn nhạt lướt thoáng qua nơi đáy mắt Lam Tử Ngưng, dường như làm bừng sáng dòng suối âm u dưới ánh trăng.

Nhìn vào mắt cô, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, cất giọng thành khẩn nhất: "Cảm ơn em không làm tôi thất vọng, Kha Hựu."
Giọng nàng đạm nhiên mà chân thành, lại làm cho Kha Hựu cảm thấy như bị trào phùng, thậm chí trong nháy mắt cảm thấy lạnh cả người.

Kha Hựu dùng sức ôm chặt nàng lại.

"Cảm ơn chị tin tưởng tôi."
- ------
Editor có lời muốn nói: Dạo này mình bận tìm việc tìm nhà, bận "bước ra xã hội", "làm người lớn" nên mình không cập nhật chương mới thường xuyên được.

Mình cũng mong mau chóng ổn định để đăng truyện thường xuyên hơn, nhưng mọi chuyện vẫn cứ trì trệ, thật sự mệt mọi.

Cảm ơn các bạn còn theo dõi truyện đến nay.

orz.

Chapter
1 Chương 1: 1: Cô Là Nội Ứng Cô Tên Là Kha Hựu
2 Chương 2: 2: Thật Ra Kha Hựu Là H
3 Chương 3: 3: Mị Dược Là Một Thứ Tốt
4 Chương 4: Chương 4
5 Chương 5: 5: Tiểu Dụ Thụ Không Được Tự Nhiên
6 Chương 6: 6: Lam Gia Sâu Như Biển
7 Chương 7: 7: Ném Đá Giấu Tay 1
8 Chương 8: 8: Ném Đá Giấu Tay 2
9 Chương 9: 9: Bị Ép Sỗ Sàng
10 Chương 10: 10: Đùa Giỡn Và Bị Đùa Giỡn
11 Chương 11: 11: Bôi Thuốc Trong Sáng Trong Truyền Thuyết!!
12 Chương 12: 12: Vòng Xoáy Nuốt Người
13 Chương 13: 13: Tôi Thích Em
14 Chương 14: 14: Bên Trong Cạm Bẫy Của Em
15 Chương 15: 15: Cuộc Đọ Sức Bất Tận
16 Chương 16: 16: Yêu Tinh Lật Thuyền
17 Chương 17: 17: Dụ Thụ Lại Bị Đè Ép
18 Chương 18: 18: Không Đứng Đắn Được
19 Chương 19: 19: Vô Gian Đạo Thượng
20 Chương 20: 20: Vô Gian Đạo Trung
21 Chương 21: 21: Vô Gian Đạo Hạ
22 Chương 22: 22: Giải Oscar Chết
23 Chương 23: 23: Cạm Bẫy Ôn Nhu
24 Chương 24: 24: Chơi Trò Này Sẽ Bỏ Mạng Đó
25 Chương 25: 25: Là Chị Câu Dẫn Tôi
26 Chương 26: 26: Là Duyên Hay Là Nợ
27 Chương 27: 27: Đây Là Mối Tình Đầu Sao!
28 Chương 28: 28: Em Là Người Phụ Nữ Của Tôi
29 Chương 29: 29: Em Động Tâm Rồi Đúng Không
30 Chương 30: 30: Có Vài Thứ Đang Lặng Lẽ Thay Đổi
31 Chương 31: 31: Tiểu Yêu Tinh Phiền Phức Lý Yên
32 Chương 32: 32: Thuận Nước Đẩy Thuyền
33 Chương 33: 33: Tình Đấu Phồn Khai
34 Chương 34: 34: Bị Lừa Kiên Quyết Không Thay Đổi
35 Chương 35: 35: Ai Đang Chia Rẽ
36 Chương 36: 36: Ai Là Nội Ứng
37 Chương 37: 37: Cảm Ơn Đã Tin Tôi
38 Chương 38: 38: Yêu Đương-ing
39 Chương 39: 39: Có Thể Sống Mỗi Ngày Cũng Không Dễ Dàng
40 Chương 40: 40: Tân Hoan Của Ngưng Tỷ Trong Truyền Thuyết
41 Chương 41: 41: Ặc Cuối Cùng Em Cũng Khóc
42 Chương 42: 42: Quả Bom Ngọt Ngào
43 Chương 43: 43: Thuần Khiết Lau Mình
44 Chương 44: 44: Hầu Hạ Thay Đồ
45 Chương 45: 45: Nàng Dâu Nhỏ Về Thăm Nhà Chồng
46 Chương 46: 46: Kha Hựu Rơi Vào Tay Giặc
47 Chương 47: 47: Cùng Cảnh Sát Kề Vai Chiến Đấu
48 Chương 48: 48: Bệnh Hen Tái Phát
49 Chương 49: 49: Em Bị Bao Nuôi
50 Chương 50: 50: Gia Tộc Biết Diễn
51 Chương 51: 51: Thật Hay Giả Cũng Là Thâm Tình
52 Chương 52: 52: Mê Hồn Cổ
53 Chương 53: 53: Kinh Hồn Trong Trường Học
54 Chương 54: 54: Khu Nghỉ Dưỡng Suối Nước Nóng Thượng
55 Chương 55: 55: Khu Nghỉ Dưỡng Suối Nước Nóng Hạ
56 Chương 56: 56: Cái Chết Của Phỉ Phỉ Thượng
57 Chương 57: 57: Cái Chết Của Phỉ Phỉ Trung
58 Chương 58: 58: Cái Chết Của Phỉ Phỉ Hạ
59 Chương 59: 59: A Phong Thượng
60 Chương 60: 60: A Phong Trung
61 Chương 61: 61: A Phong Hạ
62 Chương 62: 62: Em Không Thể Bỏ Tôi Lại
63 Chương 63: 63: Hựu Hựu Hựu Hựu
64 Chương 64: 64: Tôi Đồng Ý
65 Chương 65: 65: Dây Dưa Giữa Máu Và Tình
66 Chương 66: 66: Nỗi Đau Của Mặt Nạ
67 Chương 67: 67: Nếu Như
68 Chương 68: 68: Em Trai Của Kha Hựu
69 Chương 69: 69: Truy Đuổi Kẻ Ác
70 Chương 70: 70: Vợ À
71 Chương 71: 71: Giao Dịch Với Hạo Lão
72 Chương 72: 72: Ngô Hoa Thi Là Ai
73 Chương 73: 73: Kiếp
74 Chương 74: 74: Kha Hựu Ở Đâu
75 Chương 75: 75: Nói Với Lam Tử Ngưng Tôi Là Nội Ứng
76 Chương 76: 76: Kha Hựu Tôi Tới Rồi
77 Chương 77: 77: Tôi Đưa Mạng Mình Cho Cậu Thả Em Ấy Đi
78 Chương 78: 78: Đừng Quên Em Được Không
79 Chương 79: 79: Trả Em Ấy Cho Tôi
80 Chương 80: 80: Tôi Thực Sự Không Quan Tâm Việc Em Lừa Tôi
81 Chương 81: 81: Kha Hựu Em Là Của Tôi
82 Chương 82: 82: Thật Thật Giả Giả
Chapter

Updated 82 Episodes

1
Chương 1: 1: Cô Là Nội Ứng Cô Tên Là Kha Hựu
2
Chương 2: 2: Thật Ra Kha Hựu Là H
3
Chương 3: 3: Mị Dược Là Một Thứ Tốt
4
Chương 4: Chương 4
5
Chương 5: 5: Tiểu Dụ Thụ Không Được Tự Nhiên
6
Chương 6: 6: Lam Gia Sâu Như Biển
7
Chương 7: 7: Ném Đá Giấu Tay 1
8
Chương 8: 8: Ném Đá Giấu Tay 2
9
Chương 9: 9: Bị Ép Sỗ Sàng
10
Chương 10: 10: Đùa Giỡn Và Bị Đùa Giỡn
11
Chương 11: 11: Bôi Thuốc Trong Sáng Trong Truyền Thuyết!!
12
Chương 12: 12: Vòng Xoáy Nuốt Người
13
Chương 13: 13: Tôi Thích Em
14
Chương 14: 14: Bên Trong Cạm Bẫy Của Em
15
Chương 15: 15: Cuộc Đọ Sức Bất Tận
16
Chương 16: 16: Yêu Tinh Lật Thuyền
17
Chương 17: 17: Dụ Thụ Lại Bị Đè Ép
18
Chương 18: 18: Không Đứng Đắn Được
19
Chương 19: 19: Vô Gian Đạo Thượng
20
Chương 20: 20: Vô Gian Đạo Trung
21
Chương 21: 21: Vô Gian Đạo Hạ
22
Chương 22: 22: Giải Oscar Chết
23
Chương 23: 23: Cạm Bẫy Ôn Nhu
24
Chương 24: 24: Chơi Trò Này Sẽ Bỏ Mạng Đó
25
Chương 25: 25: Là Chị Câu Dẫn Tôi
26
Chương 26: 26: Là Duyên Hay Là Nợ
27
Chương 27: 27: Đây Là Mối Tình Đầu Sao!
28
Chương 28: 28: Em Là Người Phụ Nữ Của Tôi
29
Chương 29: 29: Em Động Tâm Rồi Đúng Không
30
Chương 30: 30: Có Vài Thứ Đang Lặng Lẽ Thay Đổi
31
Chương 31: 31: Tiểu Yêu Tinh Phiền Phức Lý Yên
32
Chương 32: 32: Thuận Nước Đẩy Thuyền
33
Chương 33: 33: Tình Đấu Phồn Khai
34
Chương 34: 34: Bị Lừa Kiên Quyết Không Thay Đổi
35
Chương 35: 35: Ai Đang Chia Rẽ
36
Chương 36: 36: Ai Là Nội Ứng
37
Chương 37: 37: Cảm Ơn Đã Tin Tôi
38
Chương 38: 38: Yêu Đương-ing
39
Chương 39: 39: Có Thể Sống Mỗi Ngày Cũng Không Dễ Dàng
40
Chương 40: 40: Tân Hoan Của Ngưng Tỷ Trong Truyền Thuyết
41
Chương 41: 41: Ặc Cuối Cùng Em Cũng Khóc
42
Chương 42: 42: Quả Bom Ngọt Ngào
43
Chương 43: 43: Thuần Khiết Lau Mình
44
Chương 44: 44: Hầu Hạ Thay Đồ
45
Chương 45: 45: Nàng Dâu Nhỏ Về Thăm Nhà Chồng
46
Chương 46: 46: Kha Hựu Rơi Vào Tay Giặc
47
Chương 47: 47: Cùng Cảnh Sát Kề Vai Chiến Đấu
48
Chương 48: 48: Bệnh Hen Tái Phát
49
Chương 49: 49: Em Bị Bao Nuôi
50
Chương 50: 50: Gia Tộc Biết Diễn
51
Chương 51: 51: Thật Hay Giả Cũng Là Thâm Tình
52
Chương 52: 52: Mê Hồn Cổ
53
Chương 53: 53: Kinh Hồn Trong Trường Học
54
Chương 54: 54: Khu Nghỉ Dưỡng Suối Nước Nóng Thượng
55
Chương 55: 55: Khu Nghỉ Dưỡng Suối Nước Nóng Hạ
56
Chương 56: 56: Cái Chết Của Phỉ Phỉ Thượng
57
Chương 57: 57: Cái Chết Của Phỉ Phỉ Trung
58
Chương 58: 58: Cái Chết Của Phỉ Phỉ Hạ
59
Chương 59: 59: A Phong Thượng
60
Chương 60: 60: A Phong Trung
61
Chương 61: 61: A Phong Hạ
62
Chương 62: 62: Em Không Thể Bỏ Tôi Lại
63
Chương 63: 63: Hựu Hựu Hựu Hựu
64
Chương 64: 64: Tôi Đồng Ý
65
Chương 65: 65: Dây Dưa Giữa Máu Và Tình
66
Chương 66: 66: Nỗi Đau Của Mặt Nạ
67
Chương 67: 67: Nếu Như
68
Chương 68: 68: Em Trai Của Kha Hựu
69
Chương 69: 69: Truy Đuổi Kẻ Ác
70
Chương 70: 70: Vợ À
71
Chương 71: 71: Giao Dịch Với Hạo Lão
72
Chương 72: 72: Ngô Hoa Thi Là Ai
73
Chương 73: 73: Kiếp
74
Chương 74: 74: Kha Hựu Ở Đâu
75
Chương 75: 75: Nói Với Lam Tử Ngưng Tôi Là Nội Ứng
76
Chương 76: 76: Kha Hựu Tôi Tới Rồi
77
Chương 77: 77: Tôi Đưa Mạng Mình Cho Cậu Thả Em Ấy Đi
78
Chương 78: 78: Đừng Quên Em Được Không
79
Chương 79: 79: Trả Em Ấy Cho Tôi
80
Chương 80: 80: Tôi Thực Sự Không Quan Tâm Việc Em Lừa Tôi
81
Chương 81: 81: Kha Hựu Em Là Của Tôi
82
Chương 82: 82: Thật Thật Giả Giả