Chương 57: Ngoại truyện 2: Mộc Lương Tây

Mộc Trạch Hiên được sinh ra vào sáng sớm, cô vất vả suốt mấy tiếng thì cu cậu mới thuận lợi ra ngoài. Lương Tây nhíu mày nhìn ánh nắng từ cửa sổ hắt vào, tuy là ở nước ngoài nhưng lại cho cô cảm giác rất ấm áp. Cô nhớ về quá khứ, trời xanh mây trắng, khi ấy cô vẫn còn đang đi học, các bạn cùng lớp tụ hợp nói chuyện rôm rả về vấn đề sinh con. Họ thảo luận xem đứa bé được sinh ra từ đâu vì họ cho rằng cái lỗ phía trước thì không có khả năng, thế thì chắc chắn sẽ sinh ra từ lỗ phía sau rồi.

Nhiều năm sau mới biết ý nghĩ đó điên rồ biết bao, chẳng để gì cả mà cứ thoải mái thảo luận như thế. Lúc ấy bọn họ sẽ chẳng biết rằng đứa bé sẽ từ cái lỗ "không có khả năng" ra ngoài cũng như cô chẳng thể ngờ sẽ có một ngày cô chẳng còn yêu người đàn ông kia nữa.

Bên tai cô là giọng đứa bé đang khóc nỉ non, khóe mắt cô bỗng chốc ươn ướt. Giọt nước mắt từ từ dâng lên dù trong lòng cô chẳng hề muốn khóc chút nào.

Lương Cần ngồi cạnh con gái, còn ông ngoại Mộc Chính Nguyên thì phấn khởi ôm lấy đứa cháu vàng ngọc của mình. Lương Cần thấy con gái tỉnh lại, lập tức lấy khăn lau giọt nước bên khóe mắt Lương Tây, "Là con trai, rất khỏe mạnh."

Lương Cần nắm chặt tay con gái. Những chuyện Lương Tây đã làm, bọn họ làm cha mẹ không muốn biết, tôn trọng hết quyết định của con gái, "Lương Tây, tụi con xảy ra chuyện gì, ba mẹ cũng không muốn hỏi, nhưng đứa bé này... Chung quy cũng là con của cậu ấy, nếu con đã quyết định sinh bé con ra..."

Lương Tây lập tức hiểu ý mẹ, chẳng qua là bà đang thử thái độ của mình thế nào thôi, "Anh ta đang ở đây ạ?"

Lương Cần cũng không muốn giấu, "Vẫn luôn ở đây."

Theo Lương Tây đến bệnh viện, sau đó một bước cũng không rời.

"Bảo anh ta vào nhìn đứa bé đi mẹ!" Lương Tây nghiêng đầu sang một bên.

Lương Cần cười cười, thả tay con gái rồi bước ra ngoài. Lương Tây hít một hơi thật sâu, nơi nào trên người cô cũng đau nhức nhưng trên mặt cũng chỉ là cái nhíu mày. Cô chỉ muốn anh nhìn đứa bé thôi, không phải cô muốn gặp anh.

Chuyện đã xảy ra thì cũng đã xảy ra, không thể coi nó như chưa từng tồn tại để tự mình dối người rằng bản thân đang hạnh phúc được.

Nếu có thể, cô hy vọng kiếp này chưa từng gặp anh để không phải ngã một cú đau đớn như thế, mang theo trên mình đầy thương tích...

- HOÀN TOÀN VĂN - 

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18-1
19 Chương 18-2
20 Chương 19
21 Chương 20
22 Chương 21
23 Chương 22
24 Chương 23
25 Chương 24
26 Chương 25
27 Chương 26: "Tôi chỉ muốn thỏa mãn giấc mơ đó thôi."
28 Chương 27-1
29 Chương 27-2
30 Chương 28: "Mộc Lương Tây, trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí đâu!"
31 Chương 29: Ai cũng không thể cản bước cô, kể cả anh ta.
32 Chương 30: Cô nghĩ, ngày hôm nay quả là náo nhiệt.
33 Chương 31: Mộc Lương Tây, mày ghen ư?
34 Chương 32: Trái tim cô, ở một giây sau, hoàn toàn lạnh như băng.
35 Chương 33: Gϊếŧ anh ta, gϊếŧ chết anh ta...
36 Chương 34: Hết giá trị.
37 Chương 35: Nhưng cô biết, những thứ mình đã đánh mất không thể quay về được nữa.
38 Chương 36: "Đừng đi, anh đừng như vậy, đừng bỏ em mà."
39 Chương 37: Trốn lâu quá, sẽ tự động chui ra...
40 Chương 38: "Chúng ta bớt chút thời gian gặp nhau đi?"
41 Chương 39: Nếu Mộc Lương Tây hại chết con của Hạ Niệm Ý.
42 Chương 40: Mộc Lương Tây, mày phải sống, sống tốt hơn so với bất kì ai.
43 Chương 41: "Anh sắp được làm bố rồi!"
44 Chương 42: Bắt đầu tư bây giờ, con của Lạc Minh Khải anh đã chết rồi.
45 Chương 43: Không có bạn bè tuyệt đối, cũng không có kẻ thủ tuyệt đối.
46 Chương 46: "Quả nhiên là con gái của Mộc Chính Nguyên."
47 Chương 47: Cô nói nhẹ nhàng nhưng toàn thân Hạ Niệm Ý đều run rẩy
48 Chương 48: "Có phải em làm không?"
49 Chương 49: Đáng đời bọn họ lắm
50 Chương 50: Lật ngược ván cờ
51 Chương 51: Đi lấy giấy xác nhận ly hôn, lý do này đã đủ chưa?
52 Chương 52: Cô cười, dáng vẻ chật vật, so với lúc cô khóc còn khó coi hơn
53 Chương 53: Mộc Lương Tây, mày thật vô dụng
54 Chương 54: Khi tôi đau đớn chính là thế này đây, một mình tự nuốt bi thương
55 Chương 55: Cô muốn nói là: "Tôi đã không còn yêu anh nữa."
56 Chương 56: Ngoại truyện 1: Trang viên Hoa Hồng
57 Chương 57: Ngoại truyện 2: Mộc Lương Tây
58 46: Em Nói Dối Tôi Sao
59 45: Không Có Bạn Bè Tuyệt Đối Cũng Không Có Kẻ Thủ Tuyệt Đối
60 44: Bắt Đầu Tư Bây Giờ Con Của Lạc Minh Khải Anh Đã Chết Rồi
Chapter

Updated 60 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18-1
19
Chương 18-2
20
Chương 19
21
Chương 20
22
Chương 21
23
Chương 22
24
Chương 23
25
Chương 24
26
Chương 25
27
Chương 26: "Tôi chỉ muốn thỏa mãn giấc mơ đó thôi."
28
Chương 27-1
29
Chương 27-2
30
Chương 28: "Mộc Lương Tây, trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí đâu!"
31
Chương 29: Ai cũng không thể cản bước cô, kể cả anh ta.
32
Chương 30: Cô nghĩ, ngày hôm nay quả là náo nhiệt.
33
Chương 31: Mộc Lương Tây, mày ghen ư?
34
Chương 32: Trái tim cô, ở một giây sau, hoàn toàn lạnh như băng.
35
Chương 33: Gϊếŧ anh ta, gϊếŧ chết anh ta...
36
Chương 34: Hết giá trị.
37
Chương 35: Nhưng cô biết, những thứ mình đã đánh mất không thể quay về được nữa.
38
Chương 36: "Đừng đi, anh đừng như vậy, đừng bỏ em mà."
39
Chương 37: Trốn lâu quá, sẽ tự động chui ra...
40
Chương 38: "Chúng ta bớt chút thời gian gặp nhau đi?"
41
Chương 39: Nếu Mộc Lương Tây hại chết con của Hạ Niệm Ý.
42
Chương 40: Mộc Lương Tây, mày phải sống, sống tốt hơn so với bất kì ai.
43
Chương 41: "Anh sắp được làm bố rồi!"
44
Chương 42: Bắt đầu tư bây giờ, con của Lạc Minh Khải anh đã chết rồi.
45
Chương 43: Không có bạn bè tuyệt đối, cũng không có kẻ thủ tuyệt đối.
46
Chương 46: "Quả nhiên là con gái của Mộc Chính Nguyên."
47
Chương 47: Cô nói nhẹ nhàng nhưng toàn thân Hạ Niệm Ý đều run rẩy
48
Chương 48: "Có phải em làm không?"
49
Chương 49: Đáng đời bọn họ lắm
50
Chương 50: Lật ngược ván cờ
51
Chương 51: Đi lấy giấy xác nhận ly hôn, lý do này đã đủ chưa?
52
Chương 52: Cô cười, dáng vẻ chật vật, so với lúc cô khóc còn khó coi hơn
53
Chương 53: Mộc Lương Tây, mày thật vô dụng
54
Chương 54: Khi tôi đau đớn chính là thế này đây, một mình tự nuốt bi thương
55
Chương 55: Cô muốn nói là: "Tôi đã không còn yêu anh nữa."
56
Chương 56: Ngoại truyện 1: Trang viên Hoa Hồng
57
Chương 57: Ngoại truyện 2: Mộc Lương Tây
58
46: Em Nói Dối Tôi Sao
59
45: Không Có Bạn Bè Tuyệt Đối Cũng Không Có Kẻ Thủ Tuyệt Đối
60
44: Bắt Đầu Tư Bây Giờ Con Của Lạc Minh Khải Anh Đã Chết Rồi