Chương 96: Thân cận

Edit: Phan Ngọc Huyền.

Thẩm Diệu nghĩ ngơi, thay đổi xong quần áo, đầu tóc ở tẩm phòng công chúa Vinh Tín, rồi uống một ly trà mới thấy công chúa tiến vào.

“Thẩm tiểu thư đã thấy khá hơn chưa?” Công chúa Vinh Tín cười nói: “Ta đã bảo phòng bếp nấu trà khử hàn, thời tiết thế này nếu để nhiễm lạnh thì rất dễ bị bệnh.”

Thẩm Diệu mỉm cười đáp lời: “Đa tạ công chúa điện hạ.” Vẻ ân cần của công chúa Vinh Tín làm Thẩm Diệu hơi lúng túng, kiếp trước nàng luôn đối diện với ánh mắt nghiêm khắc cùng lạnh nhạt của công chúa, hiện tại như thế này làm nàng cứ tưởng đây là một người khác hoàn toàn.

Trong lúc nàng đang suy tư thì công chúa Vinh Tín cũng đánh giá nàng, ánh mắt có chút đăm chiêu. Tuy công chúa Vinh Tín ít khi ra ngoài, nhưng mạng lưới tình báo của người hoàng gia không bao giờ yếu. Trong ấn tượng của Vinh Tín, Thẩm Diệu là một kẻ ngu muội yếu đuối, lại mặt dày theo đuổi nam nhân, không tài không đức, ăn mặc thì lòe loẹt tục tằn, làm sao có thể xứng đôi với Tạ Cảnh Hành tài mạo song toàn. 

Nhưng hiện tại nhìn thấy trước mắt là một cô gái thanh tú, ánh mắt trong suốt, dù đang ngồi cũng toát ra vài phần quý khí uy nghiêm hiếm gặp ở những cô gái ở tuổi nàng, làm cách nhìn của Vinh Tín có vài phần thay đổi.

“Hồ Vạn Lễ tối nay đông đúc chật chội, làm Thẩm tiểu thư lạc mất người nhà, chắc là bị dọa rồi.” Công chúa Vinh Tín cười nói: “Đợi lát nữa uống xong chén trà, bản cung bảo hạ nhân đưa ngươi trở về.” Nàng ngầm dò xét Thẩm Diệu: “Hôm nay ngươi gặp chuyện không may, làm chất nhi phá lệ đến xin ta trợ giúp a.”

“Chất nhi” chính là nói đến Tạ Cảnh Hành, Thẩm Diệu nhìn vẻ mặt công chúa Vinh Tín, biết công chúa đang dò xét mình nhưng không hiểu chuyện gì, dừng lại một chút nàng mới nói: “Tiểu hầu gia can đảm hiệp nghĩa, hôm nay ta đã làm phiền ngài ấy.” Dứt lời trong lòng nàng liền xỉ vả chính mình, Tạ Cảnh Hành can đảm hiệp nghĩa ư, rõ ràng là một kẻ lòng dạ đen tối. Hôm nay nàng bị hắn liên lụy, thế mà nhìn giống như nàng nợ hắn nhân tình ấy.

Công chúa Vinh Tín nghe lời nói xa cách của Thẩm Diệu, dường như không có ý lôi kéo quan hệ với Tạ Cảnh Hành nên cảm thấy vừa lòng. Nếu Thẩm Diệu hếch mũi lên mặt, muốn công khai quan hệ không bình thường với Tạ Cảnh Hành, ỷ lại vào hắn thì Vinh Tín sẽ đánh giá thấp Thẩm Diệu. Tuy nói thiếu nam thiếu nữ quen nhau tìm hiểu cũng là chuyện bình thường nhưng dù sao phép tắc hoàng gia vẫn rất nghiêm khắc, nếu chuyện phong lưu truyền ra thì đúng là mất mặt.

“Phiền gì chứ.” Vinh Tín công chúa cười thân thiết: “Cảnh Hành đã nói, ngươi với hắn là bằng hữu, đã là bằng hữu thì không cần khách sáo, vả lại Cảnh Hành là chất nhi của bản cung, nếu ngươi đã có giao tình với hắn thì cũng có thể xem bản cung như dì ruột.”

Thẩm Diệu đang cầm chén trà thiếu chút nữa bị sặc. Xem công chúa Vinh Tín như dì ruột ư? Kiếp trước nàng gả cho Phó Thu Nghi, công chúa Vinh Tín trở thành cô chồng của nàng, nàng muốn cùng công chúa tạo mối quan hệ tốt nhưng công chúa Vinh Tín lạnh lùng đáp: “Thôi đi, bản cung không có chất nữ nư ngươi.”

Người kiếp trước lạnh lùng cự tuyệt nàng ngàn dặm, kiếp này lại thân thiết bảo nàng hãy xem như dì ruột. Thẩm Diệu cảm thấy giống hệt như một giấc mơ.

Thấy nàng trố mắt, công chúa Vinh Tín càng cảm thấy đứa nhỏ này thành thật, không có tâm cơ nhưng những tiểu thư nhà quan khác, nên lôi kéo tay nàng nói: “Bản cung không có con cái, sau này nếu ngươi có thời gian rảnh thì đền đây tâm sự cùng ta.” Vinh Tín cởi vòng tay đang đeo, mang vào tay Thẩm Diệu nói: “Cái này bản cung tặng cho ngươi làm lễ gặp mặt.”

“Vật này rất quý trọng .” Thẩm Diệu chối từ. Vòng tay này làm từ ngọc phỉ thúy, họa tiết hoa mẫu đơn, tổng cộng năm vòng quấn quýt lấy nhau, chính là của hồi môn của Hoàng thái phi, mẹ đẻ công chúa Vinh Tín, về sau khi Vinh Tín xuất giá Hoàng thái phi đã truyền lại cho nàng. Kiếp trước nàng từng nghe công chúa Vinh Tín nói ra nguồn gốc của chiếc vòng này, ý nghĩa trong đó không thể kể hết.

“Ngươi nhận đi.” Công chúa Vinh Tín cười nói: “Chỉ là một món trang sức, ta biết Thẩm gia không thiếu vàng bạc châu báu, nhưng ngươi cũng đừng ghét bỏ món quà này.”

“Vòng tay của Hoàng thái phi sao thần nữ dám ghét bỏ,” Thẩm Diệu nói: “Chỉ là vật này quá quý trọng...”

Công chúa Vinh Tín sửng sốt: “Sao ngươi biết đây là vòng tay của Hoàng thái phi?”

Thẩm Diệu khựng lại, trong lòng thầm nghĩ không xong. Kiếp trước nàng là người đứng đầu lục cung, tất nhiên cần nắm vững thông tin nữ quyến, nhưng kiếp này nàng chỉ là tiểu thư nhà quan, chuyện riêng của hoàng gia làm sao nàng có thể biết được.

Nhìn ánh mắt hoài nghi của công chúa Vinh Tín, Thẩm Diệu nhanh trí cười nói: “Ta từng nghe Tiểu hầu gia nhắc qua, Tiểu hầu gia và công chúa tình cảm sâu đậm, thường xuyên nhắc tới công chúa điện hạ.”

“Thì ra là thế.” Sắc mặt công chúa Vinh Tín bỗng nhu hòa trở lại, rồi vui mừng nói: “Hắn đúng là có lòng, không uổng công hiều năm nay, bản cung thương hắn như con.” Nói rồi lại nhìn về phía Thẩm Diệu, ánh mắt lại khác đi lần nữa: “Nhưng mà, những việc như thế hắn cũng nói với ngươi à?”

Toàn thân Thẩm Diệu cứng đờ, quả nhiên bên tai vang lên tiếng nói của Vinh Tín: “Xem ra hắn thật sự coi ngươi là ‘bằng hữu’.” Công chúa Vinh Tín thở dài: “Đứa nhỏ này, tuy rằng tính tình hơi xấu một chút, nhưng bản chất thì rất tốt, nhiều năm nay bản cung chưa thấy hắn tốt với cô gái nào như vậy.” Vinh Tín nhìn Thẩm Diệu vui mừng cười nói: “Ngươi là người đầu tiên.”

Thẩm Diệu thầm nghĩ bộ dạng hiện tại của công chúa Vinh Tín giống hệt như là mẹ ruột của Tạ Cảnh Hành. Bất quá Tạ Cảnh Hành quan tâm nàng, không phải vì tình cảm nam nữ, mà có lẽ hắn đã nỗi lên lòng nghi ngờ đối với nàng, giao tiếp với người thông minh như hắn nàng rất đau đầu a.

Đúng vào lúc này, tỳ nữ mang trà khử hàn đến, công chúa Vinh Tín vừa nhìn Thẩm Diệu uống trà vừa tìm vài đề tài nhỏ nhặt đề nói. Càng nói chuyện với Thẩm Diệu, Vinh Tín càng thấy thích. Vinh Tín phát phiện Thẩm Diệu không phải là một phế vật vụng về như lời đồn, mà ngược lại nàng là người có kiến thức rộng rãi, lòng dạ bao dung có thể chứa đựng thiên hạ, tuy chỉ là nói chuyện phím nhưng cũng có nề nếp, không biết Thẩm gia làm cách nào nuôi được một nữ nhi có tầm nhìn xa như thế. Nhưng nhớ tới lời đồn Thẩm Diệu ái mộ Định vương, lòng công chúa Vinh Tín có chút lo lắng, tuy rằng đều là cháu trai, nhưng so với Phó Tu Nghi, lòng công chúa Vinh Tín đương nhiên hướng về Tạ Cảnh Hành. Mà một cô nương ưu tú như Thẩm Diệu, Vinh Tín không muốn giao về tay người khác, nên trong câu chuyện đôi khi chen vào vài lời khen ngợi Tạ Cảnh Hành.

Tính tình công chúa Vinh Tín lạnh lùng cũ kỹ, đừng nói là người ngoài, cho dù là thân nhân như vua Văn Huệ, nàng cũng lạnh như băng, nhưng hôm nay nàng trò chuyện với một cô nương xa lạ hết sức vui vẻ, làm hạ nhân trong phủ kinh ngạc đến rớt cằm.

Chỉ có điều không ai biết là kiếp trước Thẩm Diệu một lòng yêu thương Phó Tu Nghi, cũng muốn lấy lòng những người thân của hắn nên đã hỏi thăm không ít tin tức, yêu ghét của từng người. Nhưng mà ở kiếp trước hiệu quả đối với công chúa Vinh Tín rất nhỏ, không ngờ kiếp này, chỉ hơn một tầng quan hệ với Tạ Cảnh Hành nàng liền bắt được khẩu vị của công chúa Vinh Tín. Nếu sớm biết công chúa Vinh Tín dễ lấy lòng như vậy, kiếp trước nàng chỉ cần lôi kéo quan hệ với Tạ Cảnh Hành là được rồi, sao còn phải cực khổ vất vả.

Hai người nói chuyện đến tàn một nén nhang, công chúa Vinh Tín mới miễn cưỡng đứng dậy: “Không còn sớm nữa, nếu ta cứ giữ ngươi ở đây, Thẩm tướng quân và Thẩm phu nhân sẽ lo lắng. Bản cung cho người chuẩn bị xe ngựa đưa ngươi trở về.” Dứt lời liền phân phó hạ nhân.

Đợi khi ra đến xe ngựa, Thẩm Diệu bị thế trận hoành tráng làm cho hoảng sợ, xe ngựa công chúa sai người chuẩn bị vô cùng hoa lệ, còn có thị vệ mang đao đi theo canh giữ, công chúa Vinh Tín cười nói: “Đường phố hôm nay đông đúc, có nhiều người sẽ yên tâm hơn, không sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”

Đối phương có lòng tốt, Thẩm Diệu cũng không tiện cự tuyệt, huống hồ nàng có thể dựa vào uy thế này của công chúa Vinh Tín, khóa mỏ một số người trong Thẩm phủ, nên ngoan ngoãn đa tạ rồi lên xe ngựa.

Trên đường phố Định kinh đám đông vẫn còn sôi động, pháo hoa đúng là được đốt suốt cả đêm, trong đám đông bỗng nhiên xuất hiện một chiếc xe ngựa hoa lệ, làm ai nấy tò mò nhìn chăm chú.

Trên tường thành ở ngã tư đường có một thiếu niên khoát áo hồ cừu, bên người hắn còn có một đại hán tuổi trung niên. Đại hán nói: “Không ngờ công chúa điện hạ phái nhiều người như vậy theo sau che chở Thẩm tiểu thư hồi phủ.”

“Dung di không phải là người dễ dàng đối xử tốt với người khác.” Thiếu niên vui vẻ nói: “Vị tiểu thư Thẩm gia này, bản lãnh không nhỏ.”

Người trung niên im lặng không nói, đột nhiên nghe tiếng thiếu niên hỏi: “Hôm nay bắt được vài người sống, giờ thế nào rồi?”

“Hồi báo chủ nhân, đều bị giam ở tháp lao, trong đó có ba tử sĩ đã cắn độc dược tự sát. Còn lại ba người bị tháo cằm, không chết, nhưng cũng không chịu khai báo.”

“Đem một tên đến trước mặt hai kẻ còn lại, bóp nát xương cốt, không chừa một chút nào, giết gà dọa khỉ không cần ta phải dạy chứ.”

“Vâng.” Đại hán do dự một chút: “Còn những người trà trộn vào thành…”

“Tìm ra, giết không tha.”

...

Sóng ngầm dưới dòng người đông đúc phồn hoa của Định kinh đe dọa bắt đầu khởi động, nhưng những người ở phủ tướng quân thì đang lo lắng một vấn đề khác.

Bên trong sảnh chính, biểu cảm tất cả mọi người hết sức nghiêm túc, trung tâm chính là vợ chồng Thẩm Tín đang nôn nóng lo lắng, Thẩm Khâu thì ảo não.

Xuất động người ngựa cả đêm cũng không tìm được Thẩm Diệu, vợ chồng Thẩm Tín có thể đoán ra, Thẩm Diệu không phải bị kẻ buôn người bắt cóc, mà là bị kẻ thù bắt đi.

Vợ chồng Thẩm Tín không hiểu nội tình chuyện ở phủ Dự thân vương, Thẩm Khâu thì lại biết rõ ràng, phủ Dự thân vương bị diệt môn không tránh khỏi có liên quan đến Thẩm Diệu, nếu dư đảng của Dự thân vương báo thù, Thẩm Diệu rơi vào tay bọn họ hậu quả chắc chắn rất xấu.

Thẩm Tín điều động toàn bộ binh lính của Thẩm gia, âm thầm báo cho thành chủ đóng cửa thành, lục soát từng nhà nhưng cũng không tìm được, hắn lo lắng đến phát điên rồi.

Trần Nhược Thu nhẹ nhàng mở miệng: “Đại ca đại tẩu, trước mắt cũng không còn biện pháp nào khác, hay là…chúng ta báo quan đi, có phủ doãn Định kinh ra mặt lực lượng sẽ nhiều hơn, nếu chúng ta cứ tìm như bây giờ, ta sợ không ổn.”

“Không sai,” Thẩm Vạn cũng nói: “Đại ca, hiện giờ càng kéo dài, đối với tiểu Ngũ càng bất lợi, quân đội Thẩm gia cứ nhao nhao lục soát, người khác nhìn thấy cũng sẽ ngờ vực.”

Thẩm Nguyệt đứng phía sau Trần Nhược Thu, cúi đầu không để người khác nhìn thấy nàng đang mỉm cười. Đáng đời! Hôm nay Thẩm Diệu bị bắt cóc là một tin đáng để nàng vui mừng, lúc nào trong lòng nàng cũng chỉ ngóng trông Thẩm Diệu giống như Thẩm Thanh, bị người vấy bẩn, nếu thế từ nay về sau trong tất cả đích nữ Thẩm gia chỉ còn một mình nàng. Khi đó, dù vợ chồng Thẩm Tín có nắm binh quyền, có ca ca Thẩm Khâu che chỡ thì Thẩm Diệu vẫn mãi chỉ có thể cúi đầu trước nàng.

“Không được!” Mày liễu của La Tuyết Nhạn dựng dứng, hung hăng trừng mắt nhìn Trần Nhược Thu: “Nếu báo quan, thanh danh Kiều Kiều hoàn toàn bị hủy!” Hôm nay Thẩm Diệu bị bắt cóc, nàng vốn định âm thầm tìm kiếm, tìm đến khi nào ra thì thôi, nhưng những người ở hai phòng còn lại đều tinh ranh độc ác, giấy không gói được lửa, cuối cùng chuyện Thẩm Diệu mất tích đã để những người còn lại trong Thẩm gia biết được.

Mà Thẩm Tín và Thẩm Khâu tìm suốt cả đêm không có kết quả, nên đành để thủ hạ ở lại tiếp tục tìm kiếm, còn hai người quay về phủ cùng nhau bàn tính.

“Đại tẩu,” Vẻ mặt Trần Nhược Thu chân thành: “Tánh mạng Kiều Kiều quan trọng hay thanh danh quan trọng? Nếu con gái tẩu vì thanh danh mà mất đi tính mạng, ta nghĩ ngày sau tẩu chắc chắn sẽ hối hận.”

“Trần Nhược Thu, ngươi nguyền rủa ai vậy!” La Tuyết Nhạn vừa nghe lập tức trở mặt, phẫn nộ quát. Nàng là người nóng tính, ai nói gì đến nàng cũng không sao, nhưng nàng không chấp nhận người khác đụng đến Thẩm Diệu. 

“Cãi nhau cái gì!” Thẩm lão phu nhân nãy giờ trầm mặc bỗng nhiên lên tiếng, nàng căm tức nhìn  La Tuyết Nhạn: “Chính ngươi để lạc Ngũ nhi giờ còn to tiếng với người khác hay sao! Vợ lão tam nói có gì sai? Để càng lâu, tính mệnh Ngũ nhi còn chưa đảm bảo, lúc này còn nghĩ đến thanh danh làm gì!”

Lời này mặt ngoài nghe thì đúng là suy nghĩ vì Thẩm Diệu, nhưng La Tuyết Nhạn lại cảm thấy không thoải mái, nàng theo bản năng muốn phản bác.

“Đúng vậy đại thẩm,” Thẩm Viên cũng mở miệng nói: “Cho dù không báo quan, quân đội Thẩm gia bày ra thế trận tìm người hùng hậu như vậy, chỉ sợ ngày mai cũng có người đoán được chân tướng, đến lúc đó báo quan cũng chẳng khác gì.”

Thẩm Viên vốn xem Thẩm Diệu như cái đinh trong mắt, hận không thể trừ đi, hiện giờ hắn chưa động thủ, Thẩm Diệu đã tự mình gặp nạn, hắn cũng không ngại bỏ đá xuống giếng.

Thẩm Quý càng cao hứng, nhưng hắn cũng không ngu dại thể hiện ra mặt, chỉ tiếc hận nói: “Ai, tiểu Ngũ đang êm đẹp, sao lại gặp nạn như vậy. Đại ca, không lẽ là kẻ địch của ngươi đến báo thù?”. Trên đời này, có thể nói người Thẩm Quý hận nhất không ai khác ngoài Thẩm Tín, Thẩm Tín công lao to lớn, trên triều đình luôn đè trên đầu hắn, nếu vì Thẩm Tín mà Thẩm Diệu gặp chuyện, chỉ e Thẩm Tín sẽ áy náy cả đời, biết vậy nên hắn mới hung hăng đâm một dao vào tim Thẩm Tín.

Vạn di nương lôi kéo Thẩm Đông Lăng đứng ở phía sau Thẩm Quý, nàng là vợ lẽ, nơi này không có chỗ cho nàng nói chuyện. Nên chỉ nghe người khác nói mà không hé răng, nàng cảm thấy may mắn vì Thẩm Đông Lăng không bị bắt cóc. Thẩm Đông Lăng cúi đầu, người khác nhìn không rõ vẻ mặt của nàng.

“Được rồi vợ lão đại, chuyện này trước sau cũng bị người khác biết, bây giờ cứ báo quan đi, cố gắng giúp Ngũ nhi ít chịu khổ.” Thẩm lão phu nhân nói, trong mắt phát ra ánh sáng. Nàng cũng hận nguyên phối của lão tướng quân sinh con trai tốt, lúc nào cũng áp chế con nàng, nếu Thẩm Diệu gặp chuyện xấu, ít nhiều sẽ làm lòng nàng thoải mái hơn. Không biết từ lúc nào, so với Thẩm Thanh và Thẩm Nguyệt thì Thẩm Diệu đã trở nên nổi bật hơn, Thẩm Khâu lại ngày ngày lắc lư trong phủ làm nàng bực bội, giờ Thẩm Diệu gặp chuyện trong lòng nàng cũng mừng thầm. Nàng ước gì nhanh chóng báo quan, để từng người ở Minh Tề đều biết Thẩm Diệu bị bắt cóc, trong sạch đã mất, Đại phòng Thẩm gia nhục nhã không ngóc đầu dậy nỗi nàng mới vui vẻ. 

Thẩm Tín và La Tuyết Nhạn không nói chuyện, Thẩm Khâu nắm chặt hai tay, hắn còn trẻ nhưng không có nghĩa là không biết quan sát sắc mặt người khác, nhưng người này luôn miệng vì Thẩm Diệu, nhưng trong mắt lóe lên vẻ vui sướng khi người gặp họa, chẳng trách, chẳng trách chỉ trong thời gian một năm mà Thẩm Diệu lại có biến hóa rõ ràng như thế, tâm cơ trở nên thâm trầm, không còn bộ dáng một đưa bé, tất cả đều do những người này bức ép mà ra. Cuối cùng Thẩm Diệu sinh tồn trong hoàn cảnh như thế nào, đến bây giờ Thẩm Khâu mới nhìn thấy rõ ràng nhất.

La Tuyết Nhạn và Thẩm Tín nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ hung ác của loài chim khi bảo vệ con mình. Nếu nói việc từ đường bị cháy chỉ là một hiểu lầm, bọn họ cũng có thể cho qua vì nguyên nhân họ không tận mắt nhìn thấy, nhưng chuyện hôm nay rành rành trước mắt, La Tuyết Nhạn tức giận, còn Thẩm Tín cũng tràn đầy thất vọng.

Hắn đối với người nhà hết lòng nâng đỡ, chân thành tôn trọng bọn họ, vậy mà khi con gái hắn gặp chuyện, tất cả đều mừng thầm, Thẩm Tín đột nhiên cảm thấy, cái loại hoà thuận vui vẻ ngoài mặt này thật là châm chọc.

Thẩm Nguyệt lo lắng mở miệng: “Những người đó sẽ mang Ngũ muội đi đâu? Ngũ muội xinh đẹp như vậy, nghe nói những cô nương xinh đẹp đều bị bán đi thật xa… Nếu không phải kẻ buôn người, chỉ sợ gặp chuyện lớn như vậy, Ngũ muội cũng không chống đỡ nỗi.” Nói xong liền chảy xuống hai giọt nước mắt, nhìn cực kỳ bi thương.

Thẩm Đông Lăng cúi đầu im lặng đứng một bên, trong mắt hiện ra vẻ châm chọc.

“Đại ca, rốt cuộc có báo quan hay không?” Thẩm Vạn hỏi.

Không khí đang giằng co, bỗng nhiên bên ngoài truyền đến âm thanh hào hển của gã sai vặt: “Phu nhân, lão gia, Ngũ tiểu thư đã trở lại!”

Gã sai vặt kia chạy vào chính sảnh, nói không kịp thở: “Ngũ tiểu thư được người của phủ công chúa đưa về!”

Mọi người đều bị lời nói của gã sai vặt làm cho kinh ngạc, vợ chồng Thẩm Tín hết sức vui mừng không để ý ba từ phủ công chúa. Nhưng Thẩm Vạn thì khác, hắn tiến lên hỏi: “Ngươi nói là người của phủ công chúa?”

Gã sai vặt vui mừng hưng phấn nói: “Vâng, là công chúa Vinh Tín điện hạ, nàng phái thật là nhiều người hộ tống Ngũ tiểu thư hồi phủ, hiện vẫn còn đang đứng ngoài cửa!”

Công chúa Vinh Tín?

Trần Nhược Thu bước hụt chân, lập tức cắn chặt môi.

Công chúa Vinh Tín không màng việc triều đình, đối với nam nhân không có tầm ảnh hưởng lớn, nhưng đối với nữ quyến thì khác, nhất là trong vòng luẩn quẩn của các phu nhân chốn kinh thành. Ai ai cũng nể mặt công chúa Vinh Tín, nhưng tính tình công chúa nghiêm túc cũ kỹ, khó thân cận lấy lòng, vậy mà hôm nay nàng công chúa trong truyền thuyết này lại phái thật nhiều thuộc hạ đưa Thẩm Diệu trở về dưới danh nghĩa của mình, thế trận này cũng không phải tầm thường.

Trong lòng Trần Nhược Thu đố kỵ sắp nổi điên.

Thẩm Tín và La Tuyết Nhạn không nói hai lời chạy đến cửa lớn, những người còn lại thấy thế, cũng đều đi theo. Vừa đến đã thấy trước cửa đông nghịt người, đến gần mới nhìn rõ đều là thị vệ mang đao sáng loáng, nhiều người như vậy đúng là làm người ta kinh ngạc, tò mò. Dân chúng cũng vây quanh xem náo nhiệt, muốn biết Thẩm gia đang có chuyện gì.

Thẩm Tín và La Tuyết Nhạn sửng sốt, tuy đã được báo trước nhưng số lượng này đúng là ngoài dự kiến của bọn họ. Một cung nữ đi đến bên xe ngựa, nhẹ nhàng đỡ Thẩm Diệu bước xuống.

La Tuyết Nhạn vội vàng qua đón, lo lắng gọi một tiếng: “Kiều Kiều!” Rồi nhìn toàn thân Thẩm Diệu đánh giá một lần, thấy sắc mặt Thẩm Diệu như thường mới nhẹ nhàng thở ra.

Cung nữ kia cười nói: “Hôm nay lúc công chúa điện hạ du ngoạn ở hồ Vạn Lễ, gặp Thẩm ngũ tiểu thư bị lạc đường, xe ngựa của công chúa không cẩn thận đụng ngã Thẩm ngũ tiểu thư, nên đã mang Thẩm ngũ tiểu thư về phủ công chúa nghỉ ngơi, không ngờ làm cho Thẩm tướng quân và Thẩm phu nhân sốt ruột, công chúa bảo ta đến giải thích.”

Chỉ vài lời đã làm làm rõ vì sao Thẩm Diệu và công chúa Vinh Tín gặp nhau, tuy lý do có hơi sứt sẹo, nhưng công chúa Vinh Tín đã lên tiếng, ai còn dám nghi ngờ. Hôm nay điều động nhiều thị vệ để cho nhiều người chứng kiến như vậy, rõ ràng là không muốn bất kỳ ai thả ra tin đồn gì bất lợi đối với Thẩm Diệu, sự bảo chứng của công chúa là căn cứ xác thực nhất cho thấy Thẩm Diệu trong sạch.

Mấy người Thẩm lão phu nhân tức giận sắc mặt xanh mét, khó khăn lắm hôm nay mới được nhìn Thẩm Diệu gặp phải phiền phức, không nhờ giữa đường chen ngang một công chúa Vinh Tín, Thẩm lão phu nhân bỗng nhiên thấy hận cả nàng công chúa này.

“Công chúa điện hạ khách khí, đúng ra Thẩm mỗ phải đa tạ công chúa điện hạ đã ra tay cứu giúp tiểu nữ.” Thẩm Tín thi lễ trả lời.

Cung nữ kia vội vàng nghiêng người tránh cái thi lễ của Thẩm Tín, cười nói: “Không dám nhận lễ trọng của Thẩm tướng quân. Người đã đưa đến, chúng ta xin phép cáo lui.” Dứt lời nàng thúc giục hộ vệ rời đi, khi sắp bước lên kiệu, đột nhiên nàng quay lại đi đến bên cạnh Thẩm Diệu nói: “Công chúa rất yêu thích Thẩm ngũ tiểu thư, hôm nay chiêu đãi vội vàng, trước khi đi còn dặn, sau này nếu Thẩm ngũ tiểu thư có thời gian rảnh, xin hãy đến phủ công chúa nhiều ngồi một chút, công chúa điện hạ chắc chắn sẽ chiêu đãi thật tốt.” Nói xong mới theo xe ngựa cùng đội ngũ thị vệ rời đi.

Công chúa Vinh Tín rất yêu thích Thẩm Diệu? Còn bảo Thẩm Diệu nếu rảnh rỗi thì đến phủ công chúa ngồi chơi?

Mọi người vì câu nói của cung nữ mà ngẫn ngơ, chiếc khăn trong tay Thẩm Nguyệt dường như bị vò nát, nàng biết Vinh Tín công chúa, đồng thời hiểu rõ vị công chúa này khó tiếp cận như thế nào. Bây giờ không biết Thẩm Diệu dùng yêu pháp gì mê hoặc công chúa Vinh Tín, kéo quan hệ gần hơn với hoàng gia, hôm nay như vậy, ngày mai có phải là kéo luôn quan hệ với Định vương hay không?

Lòng Thẩm Nguyệt lúc này thật nóng nảy.

Ánh mắt Thẩm Đông Lăng giật giật, nghe thấy âm thanh hâm mộ của Vạn di nương vang lên: “Ngũ tiểu thư thật may mắn, đó chính là công chúa a.”

Thẩm Viên hừ lạnh một tiếng, phẩy tay áo xoay người bỏ đi. Thẩm Diệu mỉm cười với mọi người nói: “Hôm nay đã làm mọi người lo lắng.”

Lời nói nhẹ nhàng của nàng làm vợ chồng Thẩm Tín nhớ lại sắc mặt của những người này khi nhìn thấy Thẩm Diệu bình an trở về, ai nấy đều lộ rõ vẻ thất vọng. Đúng là những kẻ ác tâm, chỉ mong chờ Thẩm Diệu gặp phải tai ương.

Thẩm lão phu nhân trách cứ Thẩm Diệu vài câu rồi tìm cớ quay về. Thẩm Diệu theo vợ chồng Thẩm Tín và Thẩm Khâu về Tây viện, nhìn thấy sắc mặt ba người không dễ nhìn, nàng thầm nghĩ rất tốt.

Lúc nãy nàng đã cố ý kéo dài thời gian, đồng thời không nhờ người của phủ công chúa đến Thẩm gia báo tin, nàng muốn cho vợ chồng Thẩm Tín và Thẩm Khâu nhìn rõ, hoạn nạn thấy chân tình, hoạn nạn cũng giúp nhận ra giả ý. Thẩm Tín không thể trong một sớm một chiều mà trở mặt với Thẩm gia, giống như kiếp trước nàng đối với Phó Tu Nghi luôn ôm hy vọng. Tình cảm đã cho đi không thể nói thu hồi là thu hồi ngay được, nếu muốn làm Thẩm Tín hoàn toàn tách khỏi Thẩm gia, cần chút ít thời gian và công sức.

Thừa dịp này có thể làm cho Thẩm Tín thấy rõ ràng, người Thẩm gia toàn là bạch nhãn lang. Lúc này bọn họ vẫn đang ở trong phủ mà đám người đó vẫn bỏ đá xuống giếng khi nàng gặp nguy nan, vậy lúc bọn họ không ở đây thì còn thế nào, Thẩm Tín không phải kẻ ngốc, tất nhiên có thể nhìn ra được.

Đến Tây viện, Thẩm Tín và La Tuyết Nhạn hỏi lại tỉ mỉ sự tình tối nay, xác nhận nàng bình an, mới dặn dò Thẩm Diệu nghỉ ngơi, hai người rời đi, lúc đi còn gọi Thẩm Khâu theo, rõ ràng là có việc muốn thương lượng.

Đợi ba người đi rồi, Thẩm Diệu thừa dịp không có ai mới vén ống quần lên, miệng vết thương được chiếc khăn tay trắng noãn bao bọc, dường như còn mang theo hơi ấm của người nào đó.

Một đêm tràn ngập những điều ngoài ý muốn, đồng thời cũng giúp Thẩm Diệu hiểu biết thêm về Tạ Cảnh Hành, nhưng mà càng hiểu sâu về người này, nàng lại càng cảm thấy nguy hiểm. Ngày sau… Vẫn nên giữ giao hảo thật tốt với hắn.

...

Đông viện Thẩm phủ, Thẩm Viên đang ngồi ở trong phòng, sắc mặt âm trầm.

Sau khi Nhiệm Uyển Vân phát điên, hắn chẳng còn hy vọng gì đối với Nhị phòng, Thẩm Quý và hắn có loại xa cách như có như không, hắn vốn không phải người trọng tình nghĩa, ngay cả muội muội ruột thịt cũng có thể hạ sát thủ, điều đó cho thấy với hắn chỉ có lợi ích là đứng trên tất thảy.

Tối nay vốn tưởng rằng Thẩm Diệu khó tránh thoát một kiếp, không ngờ nàng bình an trở về, lại còn lôi kéo được quan hệ với phủ công chúa. Điều này làm Thẩm Viên cảm thấy nguy hiểm, đối thủ mạnh không đủ làm người ta sợ hãi, mà sợ nhất là đối thủ đang không ngừng trở nên mạnh mẽ qua từng ngày.

Từ một tiểu thư thiên kim vô dụng như phế vật bị người đời khinh thường, trở thành một kẻ tâm tư thâm trầm, thủ đoạn tàn nhẫn như hôm nay. Đến công chúa Vinh Tín tính tình cổ quái cũng bị nàng thu phục, làm người ta bất giác đoán rằng, tương lai nếu nàng muốn thì hoàn toàn có thể tìm được người có bối cảnh mạnh hơn nữa để dựa vào. Đủ lực lượng rồi, có phải sẽ quay lại đối phó hắn hay không?

Xem một tiểu cô nương như là đối thủ, điều này đối với Thẩm Viên tâm cao khí ngạo quả thật là điều đáng xấu hổ. Nhưng hắn không thể không thừa nhận, tiểu nha đầu đang tuổi cập kê kia chính là tác nhân đẩy Nhị phòng đi đến bước này. Thẩm Viên chưa bao giờ nhân từ với đối thủ, Thẩm Diệu hãm hại Nhị phòng như vậy, chắc chắn sẽ có một ngày nàng nhằm vào hắn.

Thẩm Diệu không khó đối phó, nhưng mà sau lưng nàng còn có Thẩm Tín và La Tuyết Nhạn. Muốn đối phó bọn họ cần bỏ chút tâm tư, nhưng mà… Thẩm Viên nhìn thư tín trong tay, đột nhiên nở nụ cười.

Đại phòng Thẩm gia tuy rằng binh quyền hùng hậu, nhưng nếu không có người nối nghiệp thì cũng chỉ là một đống bùn nhão. Không biết khi hắn làm hại Thẩm Khâu và Thẩm Diệu, vợ chồng Thẩm Tín có đau đớn phát điên giống như Nhiệm Uyển Vân hay không?

Chapter
1 Chương 1: Phế hậu
2 Chương 2: Trùng sinh
3 Chương 3: Châm ngòi
4 Chương 4: Thẩm lão phu nhân
5 Chương 5: Đối chọi
6 Chương 6: Mạch nước ngầm
7 Chương 7: Quảng Văn đường
8 Chương 8: Biện luận
9 Chương 9: Bùi tú tài
10 Chương 10: Tạ tiểu Hầu gia
11 Chương 11: Kết cục Tạ gia
12 Chương 12: Quế ma ma
13 Chương 13: Âm thầm thông đồng
14 Chương 14: Mẹ con
15 Chương 15: Tô Minh Phong
16 Chương 16
17 Chương 17: Ai dạy ngươi?
18 Chương 18: Nguyên lai là ngươi
19 Chương 19: Thiếu niên lang
20 Chương 20: Lâm An hầu phủ
21 Chương 21: Tài y
22 Chương 22: Vàng bạc
23 Chương 23: Chuẩn bị trước Yến tiệc
24 Chương 24: Ngột ngạt
25 Chương 25: Cười nhạo
26 Chương 26: Kinh diễm
27 Chương 27: Dự thân vương
28 Chương 28: Bản cung đã trở lại
29 Chương 29: Mê hoặc
30 Chương 30: Rút thăm
31 Chương 31: Không cần nhẫn
32 Chương 32: Thi chung
33 Chương 33: Vẽ tranh
34 Chương 34: Thắng
35 Chương 35: Hiểu được
36 Chương 36: Tử y thiếu niên
37 Chương 37: Chất vấn
38 Chương 38: Đưa hoa
39 Chương 39: Khiêu khích
40 Chương 40: Luận sách
41 Chương 41: Nha hoàn
42 Chương 42: Khiêu chiến nàng!
43 Chương 43: Giấy sinh tử
44 Chương 44: Dám giết sao
45 Chương 45: Đến lượt ta
46 Chương 46: Cược mệnh
47 Chương 47: Hồng tâm
48 Chương 48: Đệ tam chi (Tên thứ ba)
49 Chương 49
50 Chương 50: Kích tướng
51 Chương 51: Một người thành trận
52 Chương 52: Đánh lén
53 Chương 53: Làm lại mánh cũ
54 Chương 54: Tính kế
55 Chương 55: Bẩn
56 Chương 56: Mật đàm
57 Chương 57: Thống lĩnh Mạc Kình
58 Chương 58: Hộ vệ
59 Chương 59: Ngọa Long tự
60 Chương 60: Phòng
61 Chương 61: Nguyệt hắc phong cao
62 Chương 62: Khách không mời mà đến
63 Chương 63-1: Gặp gỡ Tiểu Hầu gia (1)
64 Chương 63-2: Gặp gỡ Tiểu Hầu gia (2)
65 Chương 63-3: Đêm gặp Tiểu Hầu gia (3)
66 Chương 63-4: Đêm gặp Tiểu Hầu gia [kết thúc]
67 Chương 64-1: Hồi phủ (1)
68 Chương 64-2: Hồi phủ (2)
69 Chương 64-3: Hồi phủ (3)
70 Chương 65: Không tổn hao gì
71 Chương 65-2: Toàn Thân Trở Ra
72 Chương 65-3: (Kết thúc)
73 Chương 66-1: Quế ma ma chết
74 Chương 66-2: Quế ma ma chết (Kết thúc)
75 Chương 67: Có thai
76 Chương 68: Hoán thân
77 Chương 69: Nhốt
78 Chương 70: Sinh thần
79 Chương 71: Hỏa thiêu từ đường
80 Chương 72: Tính sổ
81 Chương 73: Thẩm khâu
82 Chương 74: Biến hóa
83 Chương 75: Tính toán
84 Chương 76: Hồi triều yến
85 Chương 77: Người tới ta đi
86 Chương 78: Náo nhiệt
87 Chương 79: Yến hội đặc sắc
88 Chương 80: Con đường hắc ám
89 Chương 81: Trả giá
90 Chương 82: Mua bán
91 Chương 83: Diệt môn
92 Chương 84: Nghi kỵ
93 Chương 85: Xuất giá
94 Chương 86: Giết hại
95 Chương 87: Không đành lòng
96 Chương 88: Mềm lòng
97 Chương 89: Đường chết
98 Chương 90: Người thân
99 Chương 91: Thẩm thanh chết
100 Chương 92: Rằm tháng giêng (1)
101 Chương 92-2: Rằm tháng giêng (2)
102 Chương 93: Thẩm diệu mất tích (1)
103 Chương 93-2: Thẩm diệu mất tích (3)
104 Chương 94: Anh hùng cứu tiểu nha đâu
105 Chương 95: Hai người một chỗ
106 Chương 96: Thân cận
107 Chương 97: Kẻ ác lại đến
108 Chương 98: Thị uy
109 Chương 99: Gian phu xuất hiện
110 Chương 100: Giúp kinh sở sở ra tay
111 Chương 101: Say rượu
112 Chương 102: Chuyện cười
113 Chương 103: Một đám quái nhân
114 Chương 104: Giết gian phu
115 Chương 105: Giết người đền mạng
116 Chương 106: Kẻ ác cắn nhau
117 Chương 107: Đoạn tử tuyệt tôn
118 Chương 108: Ái mộ tiên sinh bùi lang?
119 Chương 109: Hoàn lương
120 Chương 110: Thu phục bùi lang
121 Chương 111: Được mời vào cung
122 Chương 112: Xin ra chiến trường
123 Chương 113: Hôn gián tiếp
124 Chương 114: Khinh thường hận
125 Chương 115: Tịch thu binh quyền
126 Chương 116: Tiểu hầu gia không có tương lai
127 Chương 117: Ca ca tạ gia
128 Chương 118: Trai lơ
129 Chương 118-2: La gia
130 Chương 119: Đột quyết tấn công
131 Chương 120: Trọng chấn la gia quân
132 Chương 121: Hai năm sau
133 Chương 122: Hồi kinh
134 Chương 123: Duệ vương
135 Chương 124: Tỷ thí với minh an
136 Chương 125: Hù chết ngươi
137 Chương 126: Gặp lại cố nhân
138 Chương 127: Thiếu
139 Chương 128: Hàng xóm là duệ vương
140 Chương 129: Kiều kiều của ta
141 Chương 130: Người không bằng hổ
142 Chương 131: Bổn vương giúp ngươi
143 Chương 132: Thường tại thanh
144 Chương 133: Nhiệt tình
145 Chương 134: Ác mộng
146 Chương 135: Hôn sự
147 Chương 136: Bổn vương muốn cưới nàng
148 Chương 137: Biến mộng thành thực
149 Chương 138: Kiều kiều yếu ớt
150 Chương 139: Không xong
151 Chương 140: Lang băm không chịu trách nhiệm
152 Chương 141: Chương 141
153 Chương 142: Chương 142
154 Chương 143: Chương 143
155 Chương 144: Chương 144
156 Chương 145: Chương 145
157 Chương 146: Chương 146
158 Chương 147: Chương 147
159 Chương 148: Chương 148
160 Chương 149: Chương 149
161 Chương 150: Chương 150
162 Chương 151: Chương 151
163 Chương 152: Chương 152
164 Chương 153: Chương 153
165 Chương 154: Chương 154
166 Chương 155: Chương 155
167 Chương 156: Chương 156
168 Chương 157: Chương 157
169 Chương 158: Chương 158
170 Chương 159: Chương 159
171 Chương 160: Chương 160
172 Chương 161: Chương 161
173 Chương 162: Chương 162
174 Chương 163: Chương 163
175 Chương 164: Chương 164
176 Chương 165: Chương 165
177 Chương 166: Chương 166
178 Chương 167: Chương 167
179 Chương 168: Chương 168
180 Chương 169: Chương 169
181 Chương 170: Chương 170
182 Chương 171: Chương 171
183 Chương 172: Chương 172
184 Chương 173: Chương 173
185 Chương 174: Chương 174
186 Chương 175: Chương 175
187 Chương 176: Chương 176
188 Chương 177: Chương 177
189 Chương 178: Chương 178
190 Chương 179: Chương 179
191 Chương 180: Chương 180
192 Chương 181: Chương 181
193 Chương 182: Chương 182
194 Chương 183: Chương 183
195 Chương 184: Chương 184
196 Chương 185: Chương 185
197 Chương 186: Chương 186
198 Chương 187: Chương 187
199 Chương 188: Chương 188
200 Chương 189: Chương 189
201 Chương 190: Chương 190
202 Chương 191: Chương 191
203 Chương 192: Chương 192
204 Chương 193: Chương 193
205 Chương 194: Chương 194
206 Chương 195: Chương 195
207 Chương 196: Chương 196
208 Chương 197: Chương 197
209 Chương 198: Chương 198
210 Chương 199: Chương 199
211 Chương 200: Chương 200
212 Chương 201: Chương 201
213 Chương 202: Chương 202
214 Chương 203: Chương 203
215 Chương 204: Chương 204
216 Chương 205: Chương 205
217 Chương 206: Chương 206
218 Chương 207: Chương 207
219 Chương 208: Chương 208
220 Chương 209: Chương 209
221 Chương 210: Chương 210
222 Chương 211: Chương 211
223 Chương 212: Chương 212
224 Chương 213: Chương 213
225 Chương 214: Chương 214
226 Chương 215: Chương 215
227 Chương 216: Chương 216
228 Chương 217: Chương 217
229 Chương 218: Chương 218
230 Chương 219: Chương 219
231 Chương 220: Chương 220
232 Chương 221: Chương 221
233 Chương 222: Chương 222
234 Chương 223: Chương 223
235 Chương 224: Chương 224
236 Chương 225: Chương 225
237 Chương 226: Chương 226
238 Chương 227: Chương 227
239 Chương 228: Chương 228
240 Chương 229: Chương 229
241 Chương 230: Chương 230
242 Chương 231: Chương 231
243 Chương 232: Chương 232
244 Chương 233: Chương 233
245 Chương 234: Chương 234
246 Chương 235: Chương 235
Chapter

Updated 246 Episodes

1
Chương 1: Phế hậu
2
Chương 2: Trùng sinh
3
Chương 3: Châm ngòi
4
Chương 4: Thẩm lão phu nhân
5
Chương 5: Đối chọi
6
Chương 6: Mạch nước ngầm
7
Chương 7: Quảng Văn đường
8
Chương 8: Biện luận
9
Chương 9: Bùi tú tài
10
Chương 10: Tạ tiểu Hầu gia
11
Chương 11: Kết cục Tạ gia
12
Chương 12: Quế ma ma
13
Chương 13: Âm thầm thông đồng
14
Chương 14: Mẹ con
15
Chương 15: Tô Minh Phong
16
Chương 16
17
Chương 17: Ai dạy ngươi?
18
Chương 18: Nguyên lai là ngươi
19
Chương 19: Thiếu niên lang
20
Chương 20: Lâm An hầu phủ
21
Chương 21: Tài y
22
Chương 22: Vàng bạc
23
Chương 23: Chuẩn bị trước Yến tiệc
24
Chương 24: Ngột ngạt
25
Chương 25: Cười nhạo
26
Chương 26: Kinh diễm
27
Chương 27: Dự thân vương
28
Chương 28: Bản cung đã trở lại
29
Chương 29: Mê hoặc
30
Chương 30: Rút thăm
31
Chương 31: Không cần nhẫn
32
Chương 32: Thi chung
33
Chương 33: Vẽ tranh
34
Chương 34: Thắng
35
Chương 35: Hiểu được
36
Chương 36: Tử y thiếu niên
37
Chương 37: Chất vấn
38
Chương 38: Đưa hoa
39
Chương 39: Khiêu khích
40
Chương 40: Luận sách
41
Chương 41: Nha hoàn
42
Chương 42: Khiêu chiến nàng!
43
Chương 43: Giấy sinh tử
44
Chương 44: Dám giết sao
45
Chương 45: Đến lượt ta
46
Chương 46: Cược mệnh
47
Chương 47: Hồng tâm
48
Chương 48: Đệ tam chi (Tên thứ ba)
49
Chương 49
50
Chương 50: Kích tướng
51
Chương 51: Một người thành trận
52
Chương 52: Đánh lén
53
Chương 53: Làm lại mánh cũ
54
Chương 54: Tính kế
55
Chương 55: Bẩn
56
Chương 56: Mật đàm
57
Chương 57: Thống lĩnh Mạc Kình
58
Chương 58: Hộ vệ
59
Chương 59: Ngọa Long tự
60
Chương 60: Phòng
61
Chương 61: Nguyệt hắc phong cao
62
Chương 62: Khách không mời mà đến
63
Chương 63-1: Gặp gỡ Tiểu Hầu gia (1)
64
Chương 63-2: Gặp gỡ Tiểu Hầu gia (2)
65
Chương 63-3: Đêm gặp Tiểu Hầu gia (3)
66
Chương 63-4: Đêm gặp Tiểu Hầu gia [kết thúc]
67
Chương 64-1: Hồi phủ (1)
68
Chương 64-2: Hồi phủ (2)
69
Chương 64-3: Hồi phủ (3)
70
Chương 65: Không tổn hao gì
71
Chương 65-2: Toàn Thân Trở Ra
72
Chương 65-3: (Kết thúc)
73
Chương 66-1: Quế ma ma chết
74
Chương 66-2: Quế ma ma chết (Kết thúc)
75
Chương 67: Có thai
76
Chương 68: Hoán thân
77
Chương 69: Nhốt
78
Chương 70: Sinh thần
79
Chương 71: Hỏa thiêu từ đường
80
Chương 72: Tính sổ
81
Chương 73: Thẩm khâu
82
Chương 74: Biến hóa
83
Chương 75: Tính toán
84
Chương 76: Hồi triều yến
85
Chương 77: Người tới ta đi
86
Chương 78: Náo nhiệt
87
Chương 79: Yến hội đặc sắc
88
Chương 80: Con đường hắc ám
89
Chương 81: Trả giá
90
Chương 82: Mua bán
91
Chương 83: Diệt môn
92
Chương 84: Nghi kỵ
93
Chương 85: Xuất giá
94
Chương 86: Giết hại
95
Chương 87: Không đành lòng
96
Chương 88: Mềm lòng
97
Chương 89: Đường chết
98
Chương 90: Người thân
99
Chương 91: Thẩm thanh chết
100
Chương 92: Rằm tháng giêng (1)
101
Chương 92-2: Rằm tháng giêng (2)
102
Chương 93: Thẩm diệu mất tích (1)
103
Chương 93-2: Thẩm diệu mất tích (3)
104
Chương 94: Anh hùng cứu tiểu nha đâu
105
Chương 95: Hai người một chỗ
106
Chương 96: Thân cận
107
Chương 97: Kẻ ác lại đến
108
Chương 98: Thị uy
109
Chương 99: Gian phu xuất hiện
110
Chương 100: Giúp kinh sở sở ra tay
111
Chương 101: Say rượu
112
Chương 102: Chuyện cười
113
Chương 103: Một đám quái nhân
114
Chương 104: Giết gian phu
115
Chương 105: Giết người đền mạng
116
Chương 106: Kẻ ác cắn nhau
117
Chương 107: Đoạn tử tuyệt tôn
118
Chương 108: Ái mộ tiên sinh bùi lang?
119
Chương 109: Hoàn lương
120
Chương 110: Thu phục bùi lang
121
Chương 111: Được mời vào cung
122
Chương 112: Xin ra chiến trường
123
Chương 113: Hôn gián tiếp
124
Chương 114: Khinh thường hận
125
Chương 115: Tịch thu binh quyền
126
Chương 116: Tiểu hầu gia không có tương lai
127
Chương 117: Ca ca tạ gia
128
Chương 118: Trai lơ
129
Chương 118-2: La gia
130
Chương 119: Đột quyết tấn công
131
Chương 120: Trọng chấn la gia quân
132
Chương 121: Hai năm sau
133
Chương 122: Hồi kinh
134
Chương 123: Duệ vương
135
Chương 124: Tỷ thí với minh an
136
Chương 125: Hù chết ngươi
137
Chương 126: Gặp lại cố nhân
138
Chương 127: Thiếu
139
Chương 128: Hàng xóm là duệ vương
140
Chương 129: Kiều kiều của ta
141
Chương 130: Người không bằng hổ
142
Chương 131: Bổn vương giúp ngươi
143
Chương 132: Thường tại thanh
144
Chương 133: Nhiệt tình
145
Chương 134: Ác mộng
146
Chương 135: Hôn sự
147
Chương 136: Bổn vương muốn cưới nàng
148
Chương 137: Biến mộng thành thực
149
Chương 138: Kiều kiều yếu ớt
150
Chương 139: Không xong
151
Chương 140: Lang băm không chịu trách nhiệm
152
Chương 141: Chương 141
153
Chương 142: Chương 142
154
Chương 143: Chương 143
155
Chương 144: Chương 144
156
Chương 145: Chương 145
157
Chương 146: Chương 146
158
Chương 147: Chương 147
159
Chương 148: Chương 148
160
Chương 149: Chương 149
161
Chương 150: Chương 150
162
Chương 151: Chương 151
163
Chương 152: Chương 152
164
Chương 153: Chương 153
165
Chương 154: Chương 154
166
Chương 155: Chương 155
167
Chương 156: Chương 156
168
Chương 157: Chương 157
169
Chương 158: Chương 158
170
Chương 159: Chương 159
171
Chương 160: Chương 160
172
Chương 161: Chương 161
173
Chương 162: Chương 162
174
Chương 163: Chương 163
175
Chương 164: Chương 164
176
Chương 165: Chương 165
177
Chương 166: Chương 166
178
Chương 167: Chương 167
179
Chương 168: Chương 168
180
Chương 169: Chương 169
181
Chương 170: Chương 170
182
Chương 171: Chương 171
183
Chương 172: Chương 172
184
Chương 173: Chương 173
185
Chương 174: Chương 174
186
Chương 175: Chương 175
187
Chương 176: Chương 176
188
Chương 177: Chương 177
189
Chương 178: Chương 178
190
Chương 179: Chương 179
191
Chương 180: Chương 180
192
Chương 181: Chương 181
193
Chương 182: Chương 182
194
Chương 183: Chương 183
195
Chương 184: Chương 184
196
Chương 185: Chương 185
197
Chương 186: Chương 186
198
Chương 187: Chương 187
199
Chương 188: Chương 188
200
Chương 189: Chương 189
201
Chương 190: Chương 190
202
Chương 191: Chương 191
203
Chương 192: Chương 192
204
Chương 193: Chương 193
205
Chương 194: Chương 194
206
Chương 195: Chương 195
207
Chương 196: Chương 196
208
Chương 197: Chương 197
209
Chương 198: Chương 198
210
Chương 199: Chương 199
211
Chương 200: Chương 200
212
Chương 201: Chương 201
213
Chương 202: Chương 202
214
Chương 203: Chương 203
215
Chương 204: Chương 204
216
Chương 205: Chương 205
217
Chương 206: Chương 206
218
Chương 207: Chương 207
219
Chương 208: Chương 208
220
Chương 209: Chương 209
221
Chương 210: Chương 210
222
Chương 211: Chương 211
223
Chương 212: Chương 212
224
Chương 213: Chương 213
225
Chương 214: Chương 214
226
Chương 215: Chương 215
227
Chương 216: Chương 216
228
Chương 217: Chương 217
229
Chương 218: Chương 218
230
Chương 219: Chương 219
231
Chương 220: Chương 220
232
Chương 221: Chương 221
233
Chương 222: Chương 222
234
Chương 223: Chương 223
235
Chương 224: Chương 224
236
Chương 225: Chương 225
237
Chương 226: Chương 226
238
Chương 227: Chương 227
239
Chương 228: Chương 228
240
Chương 229: Chương 229
241
Chương 230: Chương 230
242
Chương 231: Chương 231
243
Chương 232: Chương 232
244
Chương 233: Chương 233
245
Chương 234: Chương 234
246
Chương 235: Chương 235