Chương 72: Không Phải Cha Con

"Mạc Tu Văn, tôi đã cảnh cáo ông như thế mà ông không nghe lọt tai hay sao?" Phương Từ Khiêm nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt mình, đó là Mạc Tu Văn.

Có vẻ như "ba vợ" của anh đã quá xem nhẹ anh rồi thì phải.

Ông ta bỏ ngoài tai những lời cảnh cáo trước đây của Phương Từ Khiêm, chẳng chút kinh sợ mà ngày nào cũng đến đây làm loạn.

Mạc Tu Văn lì lợm đợi từ sáng cho đến tối, gặp được Mạc Hy Tuyết mới thôi.

Mạc Tu Văn còn mặt dày đến công ty của con gái để moi tiền.

Bị dọa bởi những lời vừa thốt lên của Phương Từ Khiêm, khuôn mặt của Mạc Tu Văn co rúm lại, hơi trắng bệch nữa.

Ông ta mím môi, "Phương Từ Khiêm, mày đe doạ tao cũng chẳng được gì đâu? Chúng mày hại tao đến bước đường ngày hôm nay, tụi mày phải chịu trách nhiệm." Ngón tay của ông ta chỉ thẳng về phía Mạc Hy Tuyết, "Con khốn kia nữa, tao tốn bao nhiêu tiền để nuôi mày lớn, cho mẹ con mày ở trong nhà một thời gian, mày không báo đáp tao thì thôi đi, lại còn dám hại tao nữa à?"
Phương Từ Khiêm định xông lên đánh ông ta một trận, nhưng Mạc Hy Tuyết đã nhanh chóng ngăn lại, "Mạc Tu Văn, mặt ông dày như thế nào mà có thể mở miệng nói ra những lời này? Đừng quên trước đây mẹ tôi giúp đỡ ông thế nào.

Vậy mà bà ấy vừa mới mất, ông đã kết hôn với một người phụ nữ khác, ông không thấy có lỗi với mẹ tôi à?"
Nghĩ đến người mẹ đã khuất kia, Mạc Hy Tuyết vô cùng căm giận Mạc Tu Văn.

Ông ta đã làm những gì với mẹ cô, với tro cốt của mẹ cô, Mạc Hy Tuyết đều nhớ rõ.

Thế mà ông ta lại dám ở đây nói nhăng nói cuội như vậy.

Nể tình Mạc Tu Văn có tuổi, Mạc Hy Tuyết mới không muốn Phương Từ Khiêm ra tay đánh người.

Mạc Tu Văn nhếch môi khinh thường nói với con gái, "Tao muốn tiền phụng dưỡng tuổi già cùng với công nuôi nấng mày.

Ngày nào mày còn chưa có chi phí, nhất định tao sẽ ở đây làm loạn."
Mạc Hy Tuyết cười khẩy, "Mạc Tu Văn, công nuôi lớn và dưỡng dục tôi đã trả ông từ ba năm trước rồi.

Đừng quên chính ông là người không muốn nhận đứa con gái này.

Nhà tôi cũng không có cho ông đâu, đừng mơ tưởng nữa.

Nếu còn muốn ăn cơm nhà thì phiền ông biết giữ mồm giữ miệng một chút."
Ba năm trước, chính là ông ta đuổi cô đi, chẳng lẽ Mạc Tu Văn đã quên chuyện này rồi hay sao?
"Mạc Tu Văn, ông nghe chưa, mau chóng biến đi.

Nếu không, đừng trách tôi ra tay tàn nhẫn." Phương Từ Khiêm nhẹ nhàng xoa đôi bàn tay cứng đờ đang cuộn tròn lại của Mạc Hy Tuyết, hai mắt loé lên những tia sắc bén.

Nếu ánh mắt của anh là một mũi tên thì chắc chắn Mạc Tu Văn sẽ chết ngay tức khắc.

Thế nhưng, người này đã bị dồn vào đường cùng rồi, ông ta ngang ngược ngồi lì ở đó, thậm chí là ăn vạ, "Mày nghĩ chúng mày đuổi tao sẽ đi hay sao? Đừng tưởng hai đứa mày quyền cao chức trọng mà muốn làm gì cũng được.

Dù sao tao cũng là trưởng bối, chẳng những vậy, hai đứa mất dạy tụi bay phải gọi tao bằng cha đấy." Mạc Tu Văn vô cùng kiên quyết, "Nếu tao không đạt được mục đích của mình thì sẽ không đi đâu hết."
Tuy trước đây, Phương Từ Khiêm có nhắc nhở ông ta, nếu còn không ngoan ngoãn, anh sẽ đem toàn bộ bí mật của ông ta phanh phui ra bên ngoài.

Ban đầu Mạc Tu Văn có hơi sợ, nhưng sau đó, ông ta cho rằng chẳng qua Phương Từ Khiêm chỉ đang đe doạ mình thôi, cho nên lão ta mới lớn gan lớn mật ngày ngày đến đây xin tiền.

Mạc Hy Tuyết thấy vô cùng phiền phức, cô vốn muốn đưa tiền cho ông ta, để Mạc Tu Văn nhanh chóng biến khỏi đây.

Nhưng mà tay cô vừa thò vào trong ví đã bị Phương Từ Khiêm giữ lại, "Em không phải đưa cho ông ta.

Mạc Tu Văn sẽ chẳng bao giờ biết giới hạn là gì đâu.

Lần một được chắc chắn sẽ có lần hai.

Yên tâm, chuyện này giao cho anh đi."
Cô gật đầu cất tiền đi.

Phương Từ Khiêm hắng giọng, đôi mắt lộ ra tia lạnh lẽo hướng về lão già đang ăn vạ kia, "Mạc Tu Văn, có cần tôi nhắc nhở lại cho ông nghe, năm xưa ông đã làm những gì không? Ông nói mình là cha của Hy Hy mà chẳng biết ngượng miệng à?" Anh im lặng nhìn vợ mình một lát rồi mới lên tiếng, "Hy Hy vốn dĩ không phải con gái của ông, ông có quyền gì mà bắt cô ấy phải phụng dưỡng, bắt vợ tôi lo cho ông toàn bộ mọi thứ như vậy?"
Đoàng!
Một tiếng nổ lớn vang lên trong đầu của Mạc Hy Tuyết.

Ngay sau khi nghe được câu này, Mạc Hy Tuyết không khỏi bàng hoàng.

Cô tóm chặt tay áo của Phương Từ Khiêm, sắc mặt méo mó nhìn anh.

Vốn muốn hỏi xem chuyện gì vừa xảy ra, nhưng một lời cô cũng không thốt lên được.

Mạc Tu Văn cũng chẳng kém hơn, cả người ông ta lùi về phía sau, khuôn mặt co rúm lại vì sợ hãi.

"Ông chắc chưa quên có phải nhỉ? Hy Hy với ông chẳng qua chỉ là người dưng nước lã mà thôi.

Suốt thời gian trước, cô ấy đã phụng dưỡng ông, coi ông như là cha ruột của mình, hết lòng yêu thương ông.

Còn ông thì sao? Ông lợi dụng cô ấy, hại cô ấy bị tai nạn, rồi còn muốn dùng Hy Hy để cầu vinh hoa phú quý.

Tôi vốn muốn giữ kín bí mật này, nhưng là ông ép tôi nói ra." Phương Từ Khiêm thật chẳng thể chịu nổi khi nhìn thấy vợ mình ngày ngày đau đầu vì Mạc Tu Văn.

Những lời đó như chọc trúng điểm yếu của lão già vô sỉ này, chính vì vậy, ông ta đều giữ im lặng.

Gương mặt nhăn nheo của lão ta lúc trắng lúc xanh, vặn vẹo liên tục.

Không sai!
Mạc Hy Tuyết vốn dĩ không phải là con gái của ông ta.

Đây là bí mật Mạc Tu Văn muốn giữ kín, vì nó liên quan đến mạng sống của lão già này.

Hơn nữa, Mạc Hy Tuyết còn là một cây hái tiền, ông ta làm sao mà tiết lộ mối quan hệ này được.

Nhưng điều Mạc Tu Văn chưa hiểu đó chính là, tại sao Phương Từ Khiêm lại biết được sự thật này?
Phương Từ Khiêm nhíu mày nhìn lão già vẫn đứng lì ở đó, "Ông còn chưa đi hay sao? Chẳng lẽ ông muốn vào tù ngồi? Ông với vợ tôi không có quan hệ gì, chúng tôi có thể kiện ông ra tòa đấy." Đem con của mình ra giao dịch thì ông ta chẳng phải con người.

Mạc Hy Tuyết cả người bất động như thể bị đóng băng lại.

Những gì cô vừa mới nghe là thật sao? Cô thật sự chẳng biết phải hình dung tâm trạng của mình hiện giờ như thế nào nữa.

Từng hơi thở của Mạc Hy Tuyết trở nên nặng nề hơn hẳn.

Phương Từ Khiêm nhẹ nhàng ôm lấy vợ mình, anh biết khi nói ra, cô sẽ rất sốc.

Nhưng mà nếu không nói ra, Mạc Tu Văn sẽ không chịu im lặng quay về.

Một lúc sau, khoé môi của Mạc Hy Tuyết hơi mấp máy, thanh âm khàn đặc vang lên, "Ông xã, chuyện này là sao?"
"Đúng là như vậy đấy." Phương Từ Khiêm nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô, "Mạc Tu Văn thật sự không phải là cha của em.

Vì thế, em đừng nhọc lòng vì người đó nữa.

Ông ta trước đây cũng đâu có yêu thương gì em, chẳng qua chỉ là muốn lợi dụng em thôi."
"Anh đã biết được những gì, nói em nghe đi!"
"Được, nếu em muốn, anh sẽ kể em nghe."

Chapter
1 Chương 1: Dây dưa một đêm
2 Chương 2: Gia đình lạnh nhạt
3 Chương 3: Mâu thuẫn gay gắt
4 Chương 4: Người đàn ông tên phương từ khiêm
5 Chương 5: Từ chối lời cầu hôn
6 Chương 6: Dở trò hãm hại
7 Chương 7: Hôn lễ sóng gió 1
8 Chương 8: Hôn lễ sóng gió 2
9 Chương 9: Mặt dày lưu manh
10 Chương 10: Âm mưu không thành
11 Chương 11: Phương thiếu ghen rồi
12 Chương 12: Mạc hy vân thông báo tin kết hôn
13 Chương 13: Về nhà họ mạc
14 Chương 14: Anh sẽ là gia đình của em
15 Chương 15: Hãm hại trong hôn lễ
16 Chương 16: Gậy ông đập lưng ông
17 Chương 17: Gặp lại ở trung tâm thương mại
18 Chương 18: Iền của anh là để em tiêu
19 Chương 19: Cha ruột tàn nhẫn
20 Chương 20: Một lòng bảo vệ em
21 Chương 21: Cảm xúc kỳ lạ
22 Chương 22: Yêu
23 Chương 23: Chỉ có mình em
24 Chương 24: Gặp tai nạn
25 Chương 25: Ngày tháng hạnh phúc
26 Chương 26: Bí mật của phương từ khiêm 1
27 Chương 27: Bí mật của phương từ khiêm
28 Chương 28: Người đàn ông tàn nhẫn
29 Chương 29: Con người thật của phương từ khiêm
30 Chương 30: Sống trong đau khổ
31 Chương 31: Có từng yêu chưa
32 Chương 32: Chạy trốn
33 Chương 33: Phát hiện trốn thoát
34 Chương 34: Không rõ tung tích
35 Chương 35: Sự trở về của phượng hoàng
36 Chương 36: Gặp lại nhau
37 Chương 37: Theo đuổi lại em
38 Chương 38: Không muốn buông tay
39 Chương 39: Thẳng thừng từ chối giúp đỡ
40 Chương 40: Hiểu lầm lẫn nhau
41 Chương 41: Mâu thuẫn càng thêm gay gắt
42 Chương 42: Sự chân thành của phương từ khiêm
43 Chương 43: Sặc mùi thuốc súng
44 Chương 44: Gây sự
45 Chương 45: Dồn Vào Đường Cùng
46 Chương 46: Tai Hoạ Ập Xuống
47 Chương 47: Nỗi Khổ Giằng Xé
48 Chương 48: Cứu Tinh Xuất Hiện
49 Chương 49: Chúng Ta Ly Hôn Đi
50 Chương 50: Gậy Ông Đập Lưng Ông
51 Chương 51: Mạc Hy Vân Nổi Điên
52 Chương 52: Gặp Tai Nạn
53 Chương 53: Không Thể Tỉnh Lại
54 Chương 54: Tỏ Tình Thất Bại
55 Chương 55: Giống Hệt Đứa Trẻ Con
56 Chương 56: Ý Định Giết Người
57 Chương 57: Xung Đột Gay Gắt
58 Chương 58: Hồi Ức 1
59 Chương 59: Hồi Ức 2
60 Chương 60: Trở Về Với Cuộc Sống Hạnh Phúc
61 Chương 61: Hôn Nhân Đằm Thắm
62 Chương 62: Tạm Biệt Thôi Dật Nghiêm
63 Chương 63: Cảm Giác Bất An
64 Chương 64: Tan Vỡ Hạnh Phúc
65 Chương 65: Trở Về Quỹ Đạo Của Nó
66 Chương 66: Nguyên Nhân 1
67 Chương 67: Nguyên Nhân 2
68 Chương 68: Cơn Giận Của Mạc Hy Tuyết
69 Chương 69: Nắm Tay Nhau Vượt Qua Khó Khăn
70 Chương 70: Tuần Trăng Mật Muộn
71 Chương 71: Làm Loạn
72 Chương 72: Không Phải Cha Con
73 Chương 73: Sự Thật Từ Quá Khứ
74 Chương 74: Lời Cảnh Cáo Của Mạc Hy Tuyết
75 Chương 75: Tích Cực Tìm Kiếm
76 Chương 76: Cha Của Thôi Dật Nghiêm
77 Chương 77: Thật Sự Là Cha Con
78 Chương 78: Không Chấp Nhận Được Sự Thật
79 Chương 79: Bù Đắp Thiếu Sót
80 Chương 80: Đại Kết Cục
81 Chương 81: Ngoại Truyện 1 Mang Thai
82 Chương 82: Ngoại Truyện 2 Bạn Nhỏ Phương Duẫn
83 Chương 83: Ngoại Truyện 3 Hứa Minh Vy Và Vương Khải Trạch
Chapter

Updated 83 Episodes

1
Chương 1: Dây dưa một đêm
2
Chương 2: Gia đình lạnh nhạt
3
Chương 3: Mâu thuẫn gay gắt
4
Chương 4: Người đàn ông tên phương từ khiêm
5
Chương 5: Từ chối lời cầu hôn
6
Chương 6: Dở trò hãm hại
7
Chương 7: Hôn lễ sóng gió 1
8
Chương 8: Hôn lễ sóng gió 2
9
Chương 9: Mặt dày lưu manh
10
Chương 10: Âm mưu không thành
11
Chương 11: Phương thiếu ghen rồi
12
Chương 12: Mạc hy vân thông báo tin kết hôn
13
Chương 13: Về nhà họ mạc
14
Chương 14: Anh sẽ là gia đình của em
15
Chương 15: Hãm hại trong hôn lễ
16
Chương 16: Gậy ông đập lưng ông
17
Chương 17: Gặp lại ở trung tâm thương mại
18
Chương 18: Iền của anh là để em tiêu
19
Chương 19: Cha ruột tàn nhẫn
20
Chương 20: Một lòng bảo vệ em
21
Chương 21: Cảm xúc kỳ lạ
22
Chương 22: Yêu
23
Chương 23: Chỉ có mình em
24
Chương 24: Gặp tai nạn
25
Chương 25: Ngày tháng hạnh phúc
26
Chương 26: Bí mật của phương từ khiêm 1
27
Chương 27: Bí mật của phương từ khiêm
28
Chương 28: Người đàn ông tàn nhẫn
29
Chương 29: Con người thật của phương từ khiêm
30
Chương 30: Sống trong đau khổ
31
Chương 31: Có từng yêu chưa
32
Chương 32: Chạy trốn
33
Chương 33: Phát hiện trốn thoát
34
Chương 34: Không rõ tung tích
35
Chương 35: Sự trở về của phượng hoàng
36
Chương 36: Gặp lại nhau
37
Chương 37: Theo đuổi lại em
38
Chương 38: Không muốn buông tay
39
Chương 39: Thẳng thừng từ chối giúp đỡ
40
Chương 40: Hiểu lầm lẫn nhau
41
Chương 41: Mâu thuẫn càng thêm gay gắt
42
Chương 42: Sự chân thành của phương từ khiêm
43
Chương 43: Sặc mùi thuốc súng
44
Chương 44: Gây sự
45
Chương 45: Dồn Vào Đường Cùng
46
Chương 46: Tai Hoạ Ập Xuống
47
Chương 47: Nỗi Khổ Giằng Xé
48
Chương 48: Cứu Tinh Xuất Hiện
49
Chương 49: Chúng Ta Ly Hôn Đi
50
Chương 50: Gậy Ông Đập Lưng Ông
51
Chương 51: Mạc Hy Vân Nổi Điên
52
Chương 52: Gặp Tai Nạn
53
Chương 53: Không Thể Tỉnh Lại
54
Chương 54: Tỏ Tình Thất Bại
55
Chương 55: Giống Hệt Đứa Trẻ Con
56
Chương 56: Ý Định Giết Người
57
Chương 57: Xung Đột Gay Gắt
58
Chương 58: Hồi Ức 1
59
Chương 59: Hồi Ức 2
60
Chương 60: Trở Về Với Cuộc Sống Hạnh Phúc
61
Chương 61: Hôn Nhân Đằm Thắm
62
Chương 62: Tạm Biệt Thôi Dật Nghiêm
63
Chương 63: Cảm Giác Bất An
64
Chương 64: Tan Vỡ Hạnh Phúc
65
Chương 65: Trở Về Quỹ Đạo Của Nó
66
Chương 66: Nguyên Nhân 1
67
Chương 67: Nguyên Nhân 2
68
Chương 68: Cơn Giận Của Mạc Hy Tuyết
69
Chương 69: Nắm Tay Nhau Vượt Qua Khó Khăn
70
Chương 70: Tuần Trăng Mật Muộn
71
Chương 71: Làm Loạn
72
Chương 72: Không Phải Cha Con
73
Chương 73: Sự Thật Từ Quá Khứ
74
Chương 74: Lời Cảnh Cáo Của Mạc Hy Tuyết
75
Chương 75: Tích Cực Tìm Kiếm
76
Chương 76: Cha Của Thôi Dật Nghiêm
77
Chương 77: Thật Sự Là Cha Con
78
Chương 78: Không Chấp Nhận Được Sự Thật
79
Chương 79: Bù Đắp Thiếu Sót
80
Chương 80: Đại Kết Cục
81
Chương 81: Ngoại Truyện 1 Mang Thai
82
Chương 82: Ngoại Truyện 2 Bạn Nhỏ Phương Duẫn
83
Chương 83: Ngoại Truyện 3 Hứa Minh Vy Và Vương Khải Trạch