Chương 55: Giống Hệt Đứa Trẻ Con

"Bà xã, lấy anh miếng nước đi!"
"Hy Tuyết, anh muốn đi vệ sinh, lại đây đỡ anh đi với!"
"Vợ ơi, anh đói bụng, em nấu gì cho anh ăn đi!"
Mấy lời "thỉnh cầu" của Phương Từ Khiêm cứ liên tục vang lên bên tai của Mạc Hy Tuyết, làm cho cô phải chạy ngược chạy xuôi khắp nơi.

Sau khi Phương Từ Khiêm tỉnh lại, ngày nào anh ta cũng hành hai chân của cô tê nhức, rã rời ra.

Mạc Hy Tuyết nghiến răng nghiến lợi, trong lòng thầm mắng chửi tên đàn ông độc ác nào đó.

Nếu bây giờ Phương Từ Khiêm không bị thương thì chắc chắn đã ăn mấy trận đòn của Mạc Hy Tuyết rồi đấy chứ tưởng à.

Phương Từ Khiêm mỗi lần bị Mạc Hy Tuyết trừng, anh liền bày ra vẻ mặt ngây thơ "vô số tội" như muốn nói là, "Vợ à, chồng em đang bị thương vì em đấy, em không chăm sóc anh thì phải làm sao đây? Anh mà mất mạng ra đó thì em hối hận cả đời bây giờ!" Từ sau khi tỉnh lại, da mặt của tên này đã dày thêm mấy lớp rồi, có khi sắp bằng bức tường rồi cũng nên.

Sức khỏe của người đàn ông này cũng dần hồi phục.

Ngay cả Vương Khải Trạch, bạn thân của Phương Từ Khiêm cũng phải sửng sốt vì người bạn này của mình có thể tỉnh lại sớm như thế.

Anh chỉ biết há hốc mồm mà thán phục, quả nhiên là kì tích mà.

Theo phác đồ điều trị, anh cho rằng Phương Từ Khiêm ít nhất cũng phải hôn mê nửa năm đấy, vậy mà sau hơn một tháng đã tỉnh lại rồi.

Nhưng mà ngủ dậy rồi người này cứ như đứa trẻ vậy, ngày ngày quấn lấy Mạc Hy Tuyết, suýt chút nữa đã chạy đến công ty của vợ mình.

Cô vô cùng đau đầu, vì lo Phương Từ Khiêm chạy lại làm vết thương bị nứt ra, Mạc Hy Tuyết đành giao công việc lại cho thư kí, còn mình phải ở đây để cho cái tên đang cười cợt ở trên giường kia sai bảo đây.

Hết uống nước thì phải nấu đồ ăn, rồi còn bắt Mạc Hy Tuyết tắm cho anh ta nữa, cô ngượng chín mặt, hận chỉ muốn đào một cái lỗ mà chui xuống.

Cô nàng nghiến răng nghiến lợi nhắc nhở Phương Từ Khiêm, "Này anh, đừng có mà được nước làm tới đấy.

Nếu không mặc kệ anh đang bị thương tôi cũng phải tẩn cho anh một trận luôn đấy."
"Anh đâu có làm gì sai? Em nói anh là bệnh nhân mà, phải được chăm sóc đặc biệt chứ, em đánh anh làm anh bị thương nặng hơn, đến lúc đó người khổ chính là em đấy." Phương Từ Khiêm vừa cười vừa nói.

"Anh đợi đó cho tôi, khi nào khỏe lại cứ chuẩn bị tinh thần mà ăn đòn đi."
Một giây sau, cánh cửa trước mặt vang lên một tiếng rầm cực mạnh, xem ra người con gái kia phải đi mua đồ ăn trong cơn bực dọc rồi.

Phương Từ Khiêm chau mày lại, nhìn cô gái vừa mới bỏ đi ấy, nụ cười trên môi tên này chẳng hề có dấu hiệu vụt tắt.

Ừ thì cố tình làm phiền Mạc Hy Tuyết như vậy đấy!
Nhưng mà anh làm như vậy chỉ muốn kéo cô xích lại gần mình hơn mà thôi.

Phương Từ Khiêm biết Mạc Hy Tuyết vẫn còn quan tâm đến mình, tuy nhiên, dáng vẻ của cô trong mỗi ngày ở bên cạnh anh đều là sự lạnh nhạt thường thấy, chứ không còn là sự vui vẻ như trước đây nữa.

Vì vậy, Phương Từ Khiêm nào dám nhiều lời.

Mạc Hy Tuyết chịu chấp nhận ở đây đã là may mắn lắm rồi.

Như vậy còn tốt hơn khi cô chẳng thèm đoái hoài gì đến anh.

Nhưng điều anh sợ nhất cũng sắp sửa xảy ra, chỉ trong một thời gian ngắn nữa, Mạc Hy Tuyết sẽ trở về bên Pháp sau khi kết thúc công tác ở thị trường Trung Quốc.

Nếu cô thật sự về đó thì Phương Từ Khiêm sẽ chẳng còn cơ hội để đưa cô trở lại bên mình nữa rồi.

Cho nên người đàn ông này đang cố tìm cách níu kéo cô, muốn cô tha thứ cho mình càng sớm càng tốt.

Đang ngẩn ngơ suy nghĩ thì Mạc Hy Tuyết mua ít trái cây trở về.

Cô đem đi rửa qua, còn chẳng thèm gọt, ngay lập tức ấn vào miệng của Phương Từ Khiêm, thể hiện sự bực tức của mình.

Người đàn ông mếu máo, khóc không thành tiếng, "Mạc Hy Tuyết, em có thể dịu dàng một chút có được không? Em làm như vậy chẳng khác gì giết người cả.

Anh đang dưỡng bệnh, lỡ như bệnh của anh nặng hơn thì sao?"
Khóe miệng của Mạc Hy Tuyết khẽ giật giật, bây giờ đừng ai cản cô, cô thật sự muốn đánh cho cái tên này một trận rồi.

Đang định ra tay thì cảnh sát đến đây, họ theo lễ chào một tiếng rồi ngay lập tức đi vào vấn đề, "Chào hai vị, chúng tôi là cảnh sát phụ trách vụ tai nạn này của Phương thiếu.

Có một số câu hỏi cần hai vị phải trả lời, nhằm mục đích tìm ra thủ phạm thực sự."
"Không cần phải hỏi đâu, tôi biết rõ người gây ra chuyện này là ai." Sắc mặt của Mạc Hy Tuyết liền trở nên rất khó coi, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt trừng rất to, "Mạc Hy Vân là người lái xe muốn giết tôi, nhưng chẳng may lại đâm phải anh ta, hôm đó tôi nhìn thấy rất rõ." Ngữ điệu của Mạc Hy Tuyết vô cùng chắc chắn.

Hôm đó, tuy cách một tấm kính nhưng cô vẫn nhìn thấy người ngồi trong xe là ai.

Mạc Hy Vân, đứa em gái cùng cha khác mẹ với cô, cho dù cô ta có chết Mạc Hy Tuyết cũng nhận ra.

Người phụ nữ này đúng là không biết điều, Mạc Hy Tuyết năm lần bảy lượt tha cho cô ta, ai ngờ Mạc Hy Vân lại dám gây ra chuyện nghiêm trọng như vậy.

Lần này thì thì đừng hòng.

Mạc Hy Vân cứ chuẩn bị ngồi tù đi.

Cảnh sát ngờ vực hỏi lại, "Cô chắc chắn người đó chính là Mạc Hy Vân sao?"
"Không sai.

Các anh có thể check lại camera ở gần công ty tôi, như vậy có thể rõ hơn hết.

Tốt nhất là cảnh sát nên nhanh chóng tống kẻ điên đó vào tù nhanh một chút, đừng để cho cô ta gây hại cho người khác."
"Chúng tôi sẽ kiểm chứng lại.

Mong hai vị yên tâm, cảnh sát sẽ không để cho thủ phạm ung dung ngoài vòng pháp luật đâu."
Sau khi hoàn thành xong những thủ tục cần phải làm, cảnh sát cuối cùng cũng rời đi điều tra những lời nói của Mạc Hy Tuyết có phải sự thật hay không?
Phương Từ Khiêm ngồi ở trên giường khẽ vỗ vai cô, "Em cứ yên tâm đi, cảnh sát họ có trách nhiệm lắm.

Mạc Hy Vân nhất định sẽ phải đền tội thôi." Cho dù cảnh sát không thể tra ra, Phương Từ Khiêm cũng sẽ bắt người phụ nữ đó đền tội.

Đụng vào vợ của anh chính là điều ngu dốt nhất rồi.

Mạc Hy Vân nếu không bị trừng trị, cô ta nhất định sẽ gây khó dễ cho Mạc Hy Tuyết.

Phương Từ Khiêm bảo vệ cô được một lần nhưng chẳng thể bảo vệ cô mãi mãi được.

Rất nhanh sau đó, cảnh sát cũng đã tìm được đầy đủ bằng chứng để kết thành tội án của Mạc Hy Vân với tội danh cố ý giết người.

Người phụ nữ độc ác đó liền bị truy nã, trốn chui trốn lủi ở khắp nơi, không chốn dung thân

Chapter
1 Chương 1: Dây dưa một đêm
2 Chương 2: Gia đình lạnh nhạt
3 Chương 3: Mâu thuẫn gay gắt
4 Chương 4: Người đàn ông tên phương từ khiêm
5 Chương 5: Từ chối lời cầu hôn
6 Chương 6: Dở trò hãm hại
7 Chương 7: Hôn lễ sóng gió 1
8 Chương 8: Hôn lễ sóng gió 2
9 Chương 9: Mặt dày lưu manh
10 Chương 10: Âm mưu không thành
11 Chương 11: Phương thiếu ghen rồi
12 Chương 12: Mạc hy vân thông báo tin kết hôn
13 Chương 13: Về nhà họ mạc
14 Chương 14: Anh sẽ là gia đình của em
15 Chương 15: Hãm hại trong hôn lễ
16 Chương 16: Gậy ông đập lưng ông
17 Chương 17: Gặp lại ở trung tâm thương mại
18 Chương 18: Iền của anh là để em tiêu
19 Chương 19: Cha ruột tàn nhẫn
20 Chương 20: Một lòng bảo vệ em
21 Chương 21: Cảm xúc kỳ lạ
22 Chương 22: Yêu
23 Chương 23: Chỉ có mình em
24 Chương 24: Gặp tai nạn
25 Chương 25: Ngày tháng hạnh phúc
26 Chương 26: Bí mật của phương từ khiêm 1
27 Chương 27: Bí mật của phương từ khiêm
28 Chương 28: Người đàn ông tàn nhẫn
29 Chương 29: Con người thật của phương từ khiêm
30 Chương 30: Sống trong đau khổ
31 Chương 31: Có từng yêu chưa
32 Chương 32: Chạy trốn
33 Chương 33: Phát hiện trốn thoát
34 Chương 34: Không rõ tung tích
35 Chương 35: Sự trở về của phượng hoàng
36 Chương 36: Gặp lại nhau
37 Chương 37: Theo đuổi lại em
38 Chương 38: Không muốn buông tay
39 Chương 39: Thẳng thừng từ chối giúp đỡ
40 Chương 40: Hiểu lầm lẫn nhau
41 Chương 41: Mâu thuẫn càng thêm gay gắt
42 Chương 42: Sự chân thành của phương từ khiêm
43 Chương 43: Sặc mùi thuốc súng
44 Chương 44: Gây sự
45 Chương 45: Dồn Vào Đường Cùng
46 Chương 46: Tai Hoạ Ập Xuống
47 Chương 47: Nỗi Khổ Giằng Xé
48 Chương 48: Cứu Tinh Xuất Hiện
49 Chương 49: Chúng Ta Ly Hôn Đi
50 Chương 50: Gậy Ông Đập Lưng Ông
51 Chương 51: Mạc Hy Vân Nổi Điên
52 Chương 52: Gặp Tai Nạn
53 Chương 53: Không Thể Tỉnh Lại
54 Chương 54: Tỏ Tình Thất Bại
55 Chương 55: Giống Hệt Đứa Trẻ Con
56 Chương 56: Ý Định Giết Người
57 Chương 57: Xung Đột Gay Gắt
58 Chương 58: Hồi Ức 1
59 Chương 59: Hồi Ức 2
60 Chương 60: Trở Về Với Cuộc Sống Hạnh Phúc
61 Chương 61: Hôn Nhân Đằm Thắm
62 Chương 62: Tạm Biệt Thôi Dật Nghiêm
63 Chương 63: Cảm Giác Bất An
64 Chương 64: Tan Vỡ Hạnh Phúc
65 Chương 65: Trở Về Quỹ Đạo Của Nó
66 Chương 66: Nguyên Nhân 1
67 Chương 67: Nguyên Nhân 2
68 Chương 68: Cơn Giận Của Mạc Hy Tuyết
69 Chương 69: Nắm Tay Nhau Vượt Qua Khó Khăn
70 Chương 70: Tuần Trăng Mật Muộn
71 Chương 71: Làm Loạn
72 Chương 72: Không Phải Cha Con
73 Chương 73: Sự Thật Từ Quá Khứ
74 Chương 74: Lời Cảnh Cáo Của Mạc Hy Tuyết
75 Chương 75: Tích Cực Tìm Kiếm
76 Chương 76: Cha Của Thôi Dật Nghiêm
77 Chương 77: Thật Sự Là Cha Con
78 Chương 78: Không Chấp Nhận Được Sự Thật
79 Chương 79: Bù Đắp Thiếu Sót
80 Chương 80: Đại Kết Cục
81 Chương 81: Ngoại Truyện 1 Mang Thai
82 Chương 82: Ngoại Truyện 2 Bạn Nhỏ Phương Duẫn
83 Chương 83: Ngoại Truyện 3 Hứa Minh Vy Và Vương Khải Trạch
Chapter

Updated 83 Episodes

1
Chương 1: Dây dưa một đêm
2
Chương 2: Gia đình lạnh nhạt
3
Chương 3: Mâu thuẫn gay gắt
4
Chương 4: Người đàn ông tên phương từ khiêm
5
Chương 5: Từ chối lời cầu hôn
6
Chương 6: Dở trò hãm hại
7
Chương 7: Hôn lễ sóng gió 1
8
Chương 8: Hôn lễ sóng gió 2
9
Chương 9: Mặt dày lưu manh
10
Chương 10: Âm mưu không thành
11
Chương 11: Phương thiếu ghen rồi
12
Chương 12: Mạc hy vân thông báo tin kết hôn
13
Chương 13: Về nhà họ mạc
14
Chương 14: Anh sẽ là gia đình của em
15
Chương 15: Hãm hại trong hôn lễ
16
Chương 16: Gậy ông đập lưng ông
17
Chương 17: Gặp lại ở trung tâm thương mại
18
Chương 18: Iền của anh là để em tiêu
19
Chương 19: Cha ruột tàn nhẫn
20
Chương 20: Một lòng bảo vệ em
21
Chương 21: Cảm xúc kỳ lạ
22
Chương 22: Yêu
23
Chương 23: Chỉ có mình em
24
Chương 24: Gặp tai nạn
25
Chương 25: Ngày tháng hạnh phúc
26
Chương 26: Bí mật của phương từ khiêm 1
27
Chương 27: Bí mật của phương từ khiêm
28
Chương 28: Người đàn ông tàn nhẫn
29
Chương 29: Con người thật của phương từ khiêm
30
Chương 30: Sống trong đau khổ
31
Chương 31: Có từng yêu chưa
32
Chương 32: Chạy trốn
33
Chương 33: Phát hiện trốn thoát
34
Chương 34: Không rõ tung tích
35
Chương 35: Sự trở về của phượng hoàng
36
Chương 36: Gặp lại nhau
37
Chương 37: Theo đuổi lại em
38
Chương 38: Không muốn buông tay
39
Chương 39: Thẳng thừng từ chối giúp đỡ
40
Chương 40: Hiểu lầm lẫn nhau
41
Chương 41: Mâu thuẫn càng thêm gay gắt
42
Chương 42: Sự chân thành của phương từ khiêm
43
Chương 43: Sặc mùi thuốc súng
44
Chương 44: Gây sự
45
Chương 45: Dồn Vào Đường Cùng
46
Chương 46: Tai Hoạ Ập Xuống
47
Chương 47: Nỗi Khổ Giằng Xé
48
Chương 48: Cứu Tinh Xuất Hiện
49
Chương 49: Chúng Ta Ly Hôn Đi
50
Chương 50: Gậy Ông Đập Lưng Ông
51
Chương 51: Mạc Hy Vân Nổi Điên
52
Chương 52: Gặp Tai Nạn
53
Chương 53: Không Thể Tỉnh Lại
54
Chương 54: Tỏ Tình Thất Bại
55
Chương 55: Giống Hệt Đứa Trẻ Con
56
Chương 56: Ý Định Giết Người
57
Chương 57: Xung Đột Gay Gắt
58
Chương 58: Hồi Ức 1
59
Chương 59: Hồi Ức 2
60
Chương 60: Trở Về Với Cuộc Sống Hạnh Phúc
61
Chương 61: Hôn Nhân Đằm Thắm
62
Chương 62: Tạm Biệt Thôi Dật Nghiêm
63
Chương 63: Cảm Giác Bất An
64
Chương 64: Tan Vỡ Hạnh Phúc
65
Chương 65: Trở Về Quỹ Đạo Của Nó
66
Chương 66: Nguyên Nhân 1
67
Chương 67: Nguyên Nhân 2
68
Chương 68: Cơn Giận Của Mạc Hy Tuyết
69
Chương 69: Nắm Tay Nhau Vượt Qua Khó Khăn
70
Chương 70: Tuần Trăng Mật Muộn
71
Chương 71: Làm Loạn
72
Chương 72: Không Phải Cha Con
73
Chương 73: Sự Thật Từ Quá Khứ
74
Chương 74: Lời Cảnh Cáo Của Mạc Hy Tuyết
75
Chương 75: Tích Cực Tìm Kiếm
76
Chương 76: Cha Của Thôi Dật Nghiêm
77
Chương 77: Thật Sự Là Cha Con
78
Chương 78: Không Chấp Nhận Được Sự Thật
79
Chương 79: Bù Đắp Thiếu Sót
80
Chương 80: Đại Kết Cục
81
Chương 81: Ngoại Truyện 1 Mang Thai
82
Chương 82: Ngoại Truyện 2 Bạn Nhỏ Phương Duẫn
83
Chương 83: Ngoại Truyện 3 Hứa Minh Vy Và Vương Khải Trạch